Wednesday, April 15, 2026

Bạn trai nói lời cầu hôn, sau đó tiết lộ một bí mật khiến tôi sốc nặng

Tôi quen anh qua một buổi liên hoan giản dị, khi những người quen chung kéo chúng tôi lại gần nhau bằng những câu chuyện vụn vặt. Khi ấy tôi 33 tuổi, còn anh hơn tôi hai tuổi, nói năng điềm đạm, cười ít nhưng ánh mắt đầy tin cậy. Tôi không nghĩ rồi mình sẽ nhớ ánh mắt ấy lâu đến thế.

Ba năm trôi qua không ồn ào, chúng tôi không thân thiết kiểu suồng sã, cũng chẳng xa cách kiểu xã giao. Mỗi lần gặp lại, anh đều hỏi han vừa đủ, không chen lấn vào đời tôi, cũng không để tôi thấy mình bị bỏ quên. Có đôi khi, tôi nghĩ nếu có một người đàn ông để nương tựa, thì có lẽ anh cũng là một lựa chọn không tệ.

Bạn trai nói lời cầu hôn, sau đó tiết lộ một bí mật khiến tôi sốc nặng - 1
Đề nghị khiến tôi vô cùng trăn trở đến từ người tôi yêu (Ảnh minh họa: QT).

Nhìn con gái độc thân ở tuổi 36, bố mẹ tôi đã không còn thèm giục giã, chỉ thỉnh thoảng cất lên tiếng thở dài. Mẹ tôi nói, tôi sắp qua tuổi sinh đẻ rồi, định cả đời này làm một bà cô già đơn độc hay sao? Chỉ cần tôi lấy chồng, có một đứa con, những chuyện khác đều không quá quan trọng nữa.

Tôi là một cô giáo mầm non, ngày ngày xoay quanh tiếng trẻ con khóc cười, những đôi mắt trong veo với câu hỏi ngây ngô. Công việc khiến tôi mệt, nhưng lại giữ cho lòng tôi không bị khô đi. Nhìn những đứa trẻ, tôi thường nghĩ đến một mái nhà, nơi có tiếng gọi “mẹ” vang lên vào mỗi buổi chiều.

Anh làm kinh doanh, mỗi lần gặp đều thoáng vẻ mỏi mệt. Có lần anh nói, cuộc sống của anh giống như một cuộc chạy dài không có đích, chỉ biết chạy mà không biết dừng ở đâu. Tôi nghe thấy thương, nhưng không dám hỏi sâu, vì giữa chúng tôi vẫn còn khoảng cách.

Cho đến một ngày, anh hẹn tôi ra quán cà phê quen. Không gian vẫn vậy, bàn ghế cũ, ánh đèn vàng nhạt, nhưng cách anh nhìn tôi hôm ấy khác hẳn. Anh không vòng vo như mọi khi. Anh nói thẳng, chậm rãi, như sợ mỗi lời nói ra sẽ làm tôi tổn thương.

Anh bảo, anh thuộc cộng động LBGT (người thuộc giới tính thứ 3). Tôi nghe mà như không tin nổi vào tai mình. Người đàn ông mà tôi nghĩ rằng mình có thể tin cậy, có thể dựa dẫm, có thể cho tôi một gia đình giống như bao người phụ nữ khác lại thừa nhận bản thân không phải là một người đàn ông bình thường. 

Anh có thể cho tôi một người chồng, nhưng chỉ thế thôi, đừng mong gì hơn thế nữa. Có lẽ anh nghĩ, một cô gái đã quá lứa lỡ thì như tôi cũng chỉ cần có thế thôi chăng?

Anh nói thêm rằng anh là con một, ba mẹ đã già, và họ luôn mong có một gia đình trọn vẹn. Anh không thể sống đúng với mình mà vẫn làm tròn chữ hiếu, nên anh chọn cách tìm một người đồng hành. Một người hiểu chuyện, đủ bao dung, đủ mạnh mẽ để cùng anh đi qua phần đời còn lại.

Rồi anh nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt không còn né tránh. Anh nói anh tin tôi. Tin rằng tôi đủ tử tế để không biến cuộc hôn nhân ấy thành một sự dối trá, và cũng đủ thực tế để chấp nhận những điều không trọn vẹn. Anh nói, nếu tôi đồng ý, anh sẽ lo cho tôi và con một cuộc sống đầy đủ.

Anh còn nói đến chuyện có con bằng phương pháp IVF (thụ tinh trong ống nghiệm). Anh nói rất cụ thể, rất rõ ràng, như thể đó là một kế hoạch đã được chuẩn bị từ lâu. Tôi ngồi đó, chăm chú lắng nghe nhưng lại chẳng nhớ được câu từ nào trọn vẹn. Đầu óc tôi mông lung, rối bời, chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào tình huống như thế.

Điều khiến tôi bối rối nhất không phải là việc anh là ai, mà là việc tôi là ai trong câu chuyện này? Tôi không ghét anh, thậm chí còn quý trọng anh. Nhưng thứ tình cảm đó có đủ để bước vào một cuộc hôn nhân mà ngay từ đầu đã biết là thiếu đi một phần quan trọng nhất?

Tôi trở về nhà, nằm nhìn trần nhà trắng xóa, nghĩ về những ngày tháng phía trước. Tôi không có nhan sắc, cũng chẳng giỏi giang. Tôi chỉ là một phụ nữ rất bình thường rất ít có sự lựa chọn. Nếu tôi lấy anh, tương lai sẽ có một đứa trẻ gọi mình là mẹ, một người chồng tử tế nhưng không thể yêu mình theo cách mà người ta vẫn gọi là tình yêu. Nghe thì ổn, nhưng nghĩ sâu lại thấy có gì đó nghẹn lại.

Người ta vẫn nói hôn nhân cần nhiều hơn tình yêu, cần trách nhiệm, cần sự thấu hiểu. Nhưng nếu không có tình yêu, liệu những thứ kia có đủ để giữ hai con người ở lại bên nhau khi cuộc sống không còn dễ dàng nữa. Tôi không dám chắc, mà cũng không ai dám chắc thay tôi.

Tôi cũng nghĩ đến anh. Một người đàn ông phải chọn cách sống như thế, chắc hẳn đã đấu tranh tư tưởng rất nhiều. Có thể lời đề nghị của anh không phải là ích kỷ, mà là một cách để anh cứu lấy cả gia đình mình. Nghĩ vậy, tôi lại thấy mình không nỡ từ chối một cách lạnh lùng.

Có những đêm, tôi tưởng tượng về đứa con chưa tồn tại. Tôi nghĩ nếu có con, có lẽ mọi thứ sẽ khác. Nhưng liệu một đứa trẻ có thể lấp đầy khoảng trống giữa hai người lớn không yêu nhau? Hay rồi chính nó sẽ lớn lên trong một thứ không khí lặng lẽ mà người lớn vẫn cố gọi là gia đình.

Tôi đã 35 tuổi, cái tuổi mà người ta vẫn hay gọi là “gái quá thì”, dù nghe thì chạnh lòng nhưng cũng không thể phủ nhận áp lực từ xung quanh. Còn anh, trong mắt tôi và cả họ hàng, bạn bè tôi, lại là một người quá ổn, tử tế, đàng hoàng, đủ để người ta yên tâm gửi gắm.

Vậy nên tôi càng băn khoăn hơn, vì giữa một bên là sự an toàn nhìn thấy được, một bên là những điều chưa chắc sẽ đến, tôi không biết mình nên chọn thế nào? Liệu một người chồng tốt trên danh nghĩa có đủ với một người phụ nữ chỉ cần an phận hay không?

Huyền Thanh

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tuesday, April 14, 2026

Tôi chọn người chồng “an toàn”, nhưng đổi lại cuộc hôn nhân đầy cay đắng

Tôi biết đến mục Tình yêu - Giới tính của báo Dân trí rất tình cờ, do mấy chị làm cùng chỗ đi làm thuê chia sẻ. Họ nói, có chuyện gì uất ức quá thì cứ viết ra, biết đâu nhẹ lòng hơn. Tôi không nghĩ có ngày mình viết về chính cuộc đời mình, một cuộc đời mà nhìn lại, tôi gần như đã dành hết cho người khác.

Tôi năm nay 52 tuổi. Cả đời làm nội trợ, chỉ đến gần đây mới đi làm thuê quanh xóm để kiếm thêm đồng ra đồng vào. Ngẫm lại, từ khi lấy chồng năm 21 tuổi đến giờ, tôi chưa từng có một giai đoạn nào thực sự sống cho bản thân.

Khi đó tôi đang là công nhân cho một nhà máy lắp ráp thiết bị gia dụng gần nhà. Hồi trẻ, tôi khá xinh, da trắng, dáng người gọn gàng, cũng có nhiều người theo đuổi, nhưng trong số đó, tôi lại chọn chồng mình.

Anh là một người đàn ông không nổi bật về ngoại hình, thậm chí có phần cục mịch, nhưng theo đuổi tôi rất kiên trì và được gia đình tôi ủng hộ. Mẹ tôi nói rằng bà thấy anh yêu tôi thật lòng, dù mưa hay nắng cũng chẳng quản ngại, ngày nào cũng đến đón tôi đi làm, chăm cho lo cho tôi hết lòng dù chính anh cũng không có dư dả gì.

Tôi chọn người chồng “an toàn”, nhưng đổi lại cuộc hôn nhân đầy cay đắng - 1

Tôi dành cả cuộc đời vì gia đình nhưng nhận lại toàn cay đắng (Ảnh minh họa: Kan).

Quyết định khi ấy của tôi rất đơn giản, lấy một người chồng không cần đẹp trai, chỉ cần thương mình và chịu khó làm ăn là đủ. Gia đình anh cũng giống như gia đình tôi, là gia đình thuần nông, bố mẹ hai bên đều thật thà, chất phác. Tôi đã tin rằng đó là một lựa chọn an toàn.

Năm đầu sau khi kết hôn, cuộc sống đúng là không có gì để than phiền. Tôi mang thai không lâu sau khi cưới, đúng lúc nhà máy có đợt cắt giảm nhân sự. Chồng tôi khuyên tôi xin nghỉ, ở nhà dưỡng thai rồi chăm con, anh sẽ lo kinh tế. Tôi đồng ý mà không đắn đo nhiều, cũng không nghĩ rằng quyết định đó lại ảnh hưởng đến cả phần đời sau này của mình.

Từ khi ở nhà, tôi gần như gánh toàn bộ việc gia đình. Tôi chăm con, lo cơm nước, quán xuyến nội ngoại hai bên. Sau sinh, tôi tăng cân nhanh, cơ thể nặng nề hơn trước, nhưng vì bận rộn và cũng phần nào tin vào lời chồng nói “mập một chút không sao, ôm càng thoải mái”, tôi dần buông lỏng việc chăm sóc bản thân.

Cũng từ đó, tôi ít liên hệ với bạn bè, đồng nghiệp cũ, cuộc sống thu hẹp lại trong căn nhà và đứa con. Khi con bước vào tiểu học, cháu thường xuyên đau ốm, lại có dấu hiệu chậm phát triển so với bạn bè, nên tôi càng dồn hết thời gian và tâm trí vào việc chăm sóc con. Tôi theo con đến từng lớp học, lo từng bữa ăn, giấc ngủ, gần như không còn khoảng trống nào cho bản thân mình.

Chính vì mải miết như vậy, tôi đã không nhận ra những thay đổi trong gia đình cho đến khi mọi thứ vỡ ra. Khi con trai lên lớp 8, tôi phát hiện chồng mình có người phụ nữ khác bên ngoài. Điều khiến tôi không thể chấp nhận không chỉ là chuyện phản bội, mà là tôi không tìm ra lý do. Anh không đẹp trai, không giàu có, còn tôi đã dành cả tuổi trẻ để lo cho gia đình này, vậy mà anh vẫn chọn phản bội, thậm chí người phụ nữ kia cũng không hơn tôi ở điểm gì.

Tôi đã phản ứng dữ dội. Nhưng điều tôi nhận lại không phải là một lời giải thích, mà là những cái tát và sự sỉ nhục. Anh kéo tôi đứng trước gương, bắt tôi nhìn vào cơ thể đã thay đổi của mình và buông một câu mà đến giờ tôi vẫn không quên: "Cô nhìn lại mình xem, cô giống như một con lợn”.

Khoảnh khắc đó, tôi không chỉ đau vì bị phản bội, mà còn nhận ra tất cả những gì mình hy sinh dường như không còn giá trị. Tôi trở thành như vậy, chẳng phải vì gia đình này hay sao.

Tôi tìm đến bố mẹ chồng với hy vọng có một sự công bằng. Ông bà đã đứng về phía tôi, mắng chồng tôi một trận, nhưng điều đó không thể cứu vãn được mối quan hệ đã rạn nứt.

Từ đó, chúng tôi sống với nhau như 2 người xa lạ, chỉ còn ràng buộc bởi trách nhiệm. Trong hoàn cảnh đó, tôi dồn hết hy vọng vào con trai, coi đó là chỗ dựa duy nhất cho phần đời còn lại của mình.

Nhưng càng lớn, con trai tôi lại càng khiến tôi thất vọng. Cháu học hành sa sút, thiếu ý chí, năm cuối cấp 3 vẫn thường xuyên trốn học. Gần đây, thằng bé quen một người phụ nữ lớn tuổi hơn, rồi một ngày đưa về nhà và thông báo cô ta đã có thai, yêu cầu gia đình phải lo cưới.

Khi nghe tin, tôi bàng hoàng, tay chân rụng rời nhưng vẫn phải cố gồng gượng gặp phía nhà gái, trong khi chồng tôi trốn biệt, chẳng có tí trách nhiệm. Họ đưa ra điều kiện phải có ít nhất 2 cây vàng thì mới đồng ý cho kết hôn, một điều vượt quá khả năng của gia đình tôi. Tôi không chấp nhận, phần vì điều kiện kinh tế, phần vì tôi không tin đó là một mối quan hệ đúng đắn.

Mâu thuẫn bắt đầu từ đó. Người phụ nữ kia quay sang đòi phá thai, đồng thời mắng chửi gia đình tôi là ác đức, không nhận cháu. Sau những chuyện đó, con trai tôi thay đổi hẳn thái độ, thường xuyên cãi vã, gây áp lực, thậm chí ép tôi phải tìm cách mua vàng cho bằng được. Nó không hiểu, hoặc không muốn hiểu rằng tôi không có khả năng đó. Còn chồng tôi, từ lâu đã không còn quan tâm đến gia đình, tiền bạc cũng không đưa về bao nhiêu.

Trong thế bị dồn ép, gần đây, tôi buộc phải đi làm thuê, ai thuê gì làm nấy, chỉ mong kiếm thêm được chút tiền, đồng thời ít ở nhà để mẹ con đỡ cãi vã. Nhưng càng làm, tôi càng nhận ra sự bất lực của mình. Ở tuổi này, không nghề nghiệp ổn định, không tích lũy, tôi không thể nào gánh nổi một yêu cầu quá sức như vậy.

Điều khiến tôi mệt mỏi nhất không chỉ là tiền bạc, mà là cảm giác cả cuộc đời mình đã chọn nhầm. Tôi từng tin rằng hy sinh cho gia đình sẽ mang lại một mái ấm bền chặt, nhưng đến cuối cùng, thứ tôi nhận lại là một người chồng đã phản bội và một đứa con hỗn hào.

Đến lúc này, tôi không biết mình đã làm sai điều gì và phải làm gì để thoát ra khỏi tình cảnh này, khi mà nhìn lại, tôi gần như không còn gì để bấu víu?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Mẹ đơn thân U40 yêu trai trẻ là con của sếp, tôi có nên dừng lại?

Tôi năm nay 38 tuổi, là mẹ đơn thân của một cậu con trai 9 tuổi. Sau cuộc hôn nhân đổ vỡ cách đây gần chục năm, tôi chọn cách sống lặng lẽ, tập trung vào công việc và con cái. Những năm tháng đó không dễ dàng, nhưng tôi đã vượt qua, từng bước ổn định cuộc sống, có một công việc tốt, thu nhập đủ để hai mẹ con không phải lo lắng quá nhiều.

Tôi làm việc ở công ty hiện tại hơn 10 năm. Ở đó, tôi có vị trí ổn định, có những mối quan hệ thân thiết và quan trọng nhất là có một người sếp mà tôi luôn kính trọng.

Chị là người phụ nữ giỏi giang, mạnh mẽ, từng nâng đỡ tôi trong giai đoạn hôn nhân tan vỡ. Với tôi, chị không chỉ là lãnh đạo, mà còn giống như một người chị gái, một chỗ dựa tinh thần.

Cuộc sống của tôi vốn dĩ cứ bình lặng như thế, cho đến khi con trai chị - H. - từ nước ngoài trở về cách đây gần 3 năm.

Lần đầu gặp, tôi có cảm nhận H. là một chàng trai trầm tính, ít nói. Nhưng rồi, khoảng hơn một năm trước, khi H. bắt đầu thường xuyên đến công ty, chúng tôi có nhiều cơ hội trò chuyện hơn.

H. kém tôi 10 tuổi, nhưng lại mang đến cảm giác chững chạc, điềm đạm, khác hẳn sự bồng bột mà tôi từng nghĩ về những người trẻ.

Tôi không phải kiểu phụ nữ bỏ bê bản thân. Tôi luôn giữ thói quen chăm sóc ngoại hình, ăn mặc gọn gàng, chỉn chu. Nhiều người nói tôi trông trẻ hơn tuổi, nhưng chính tôi hiểu, bên trong mình là một người phụ nữ đã đi qua không ít tổn thương. Có lẽ vì vậy mà khi H. chủ động quan tâm, tôi có phần đề phòng.

Mẹ đơn thân U40 yêu trai trẻ là con của sếp, tôi có nên dừng lại? - 1

Tôi có tình yêu giấu kín với chàng trai kém 10 tuổi (Ảnh minh họa: Pinterest).

Tôi tìm mọi cách né tránh H., từ chối những buổi hẹn đi cà phê, không đọc tin nhắn, thư điện tử, từ chối lời mời kết bạn trên mạng xã hội.

Tôi từng nói thẳng: “Chị hơn em 10 tuổi, lại còn là nhân viên của mẹ em. Chuyện này là không thể". Song H. chỉ cười và nói rằng, tuổi tác không phải vấn đề, còn chuyện công việc, anh sẽ tự có cách.

Tôi đã cố giữ khoảng cách, nhưng thú thật, sau quá nhiều năm cô đơn, tôi bắt đầu mềm lòng.

H. tinh tế hơn tôi nghĩ. Anh nhớ những điều nhỏ nhặt, quan tâm đúng lúc. Có những ngày tôi mệt mỏi, chỉ một tin nhắn hỏi han của anh cũng khiến tôi thấy lòng mình dịu lại. Dần dần, tôi không còn né tránh nữa.

Chúng tôi bắt đầu một mối quan hệ… mà đến bây giờ, tôi vẫn không biết nên gọi tên thế nào cho đúng.

Hơn một năm qua, tôi đã có lại cảm giác được yêu, thật ấm áp, nhẹ nhàng. Tôi vui hơn, cười nhiều hơn. Nhưng song song với hạnh phúc là nỗi bất an, thấp thỏm.

Tôi sợ một ngày sếp của tôi, người chị mà tôi luôn biết ơn phát hiện ra chuyện này. Tôi không dám tưởng tượng ánh mắt của chị khi biết nữ nhân viên mà chị tin tưởng lại có mối quan hệ với con trai mình.

Tôi cũng sợ mất đi công việc đã gắn bó hơn 10 năm, sợ mất đi sự ổn định mà tôi đã vất vả gây dựng, và hơn hết, tôi sợ con trai mình bị ảnh hưởng. Chị cũng là một người mẹ, hẳn chị cũng có nhiều kỳ vọng về con trai.

Song, người yêu tôi luôn nói: “Em không có gì phải lo. Có anh ở đây". Nhưng ngoài những lời động viên, anh chưa từng có một bước đi rõ ràng nào, không có một lời hứa cụ thể, không một kế hoạch để chúng tôi có thể công khai. Mối quan hệ này cứ lặng lẽ tồn tại, như một bí mật chỉ hai người biết.

Có những đêm, tôi nằm nghĩ rất lâu. Tôi biết mình đang đi trên một sợi dây rất mong manh. Nếu tiếp tục, tôi có thể mất tất cả, nhưng nếu dừng lại, tôi lại không đủ can đảm để quay về những ngày tháng cô đơn trước đây.

Tôi không biết mình nên lựa chọn thế nào. Có người sẽ nói tôi sai ngay từ đầu, nhưng có ở trong hoàn cảnh của tôi mới hiểu, có những cảm xúc không dễ gì kiểm soát.

Tôi viết những dòng này, không phải để biện minh, mà chỉ mong nhận được một lời khuyên: Tôi nên dừng lại để giữ lấy sự an toàn, hay dũng cảm tiến tới, chấp nhận mọi rủi ro để giữ lấy tình yêu?.

Minh Anh

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Gia đình tài phiệt, lấy chồng môn đăng hộ đối nhưng tôi không hạnh phúc

Tôi sinh ra trong một gia đình mà người ta vẫn gọi bằng hai chữ “tài phiệt”. Từ nhỏ đến lớn, tôi không thiếu thứ gì, nhan sắc xinh đẹp, tiền bạc, danh tiếng, những mối quan hệ mà người khác phải mất cả đời để có được.

Khi tôi kết hôn, đó cũng là một đám cưới được nhắc đến trên mạng xã hội suốt nhiều tháng. Váy cưới của tôi được đặt riêng, khách mời toàn những cái tên có tiếng và một người chồng được xem là “môn đăng hộ đối” hoàn hảo.

Chúng tôi có với nhau 2 đứa con, một trai một gái. Trên mạng xã hội, tôi là hình mẫu phụ nữ hiện đại: xinh đẹp, thành đạt, chồng yêu, con ngoan. Mỗi bức ảnh gia đình đăng lên đều nhận hàng trăm nghìn lượt thích. Người ta gọi tôi là người phụ nữ đáng mơ ước.

Gia đình tài phiệt, lấy chồng môn đăng hộ đối nhưng tôi không hạnh phúc - 1

Tôi có cuộc sống viên mãn trước khi phát hiện ra chồng ngoại tình (Ảnh minh họa: Knet).

Chỉ có tôi biết, tất cả những điều đó bắt đầu sụp đổ vào một buổi tối cách đây 2 năm.

Hôm đó, chồng tôi nói đi công tác. Đó vốn là chuyện bình thường. Nhưng có một linh cảm rất kỳ lạ khiến tôi mở chiếc laptop anh để trong phòng, thứ mà trước đây tôi chưa từng đụng đến. Tôi không phải kiểu phụ nữ kiểm soát chồng. Tôi từng tin rằng hôn nhân của mình đủ vững chắc để không cần làm điều đó.

Cho đến khi tôi đọc được những dòng tin nhắn. Đó không phải một lần lỡ dại, cũng không phải một mối quan hệ thoáng qua. Đó là một người phụ nữ khác, tồn tại song song với tôi suốt gần một năm. Những câu nói ngọt ngào mà tôi từng nghĩ chỉ dành cho mình, anh cũng đã nói với người ta. Những chuyến công tác mà tôi tin tưởng, thực chất là những lần họ đi cùng nhau.

Tôi nhớ mình đã ngồi rất lâu trong phòng tối, tôi buồn đến nỗi không khóc nổi. Cảm giác trống rỗng tột độ, toàn bộ những gì tôi tin tưởng bỗng nhiên bị bóc trần.

Nhưng sáng hôm sau, tôi vẫn thức dậy, trang điểm, đưa con đi học và đăng một bức ảnh gia đình kèm dòng trạng thái: “Hạnh phúc là những điều giản dị”.

Hơn 30 nghìn lượt thích.

Tôi cũng không nói với bố mẹ 2 bên việc chồng tôi ngoại tình. Một “scandal” có thể kéo theo rất nhiều hệ lụy cho công việc kinh doanh của gia đình, cho hình ảnh mà bao năm chúng tôi gây dựng.

Vợ chồng tôi nói chuyện như thỏa thuận một hợp đồng. Cuối cùng, chúng tôi chọn một cách mà nhiều người ngoài không thể tưởng tượng được đó là giữ mọi thứ bình thường như không có chuyện gì.

Trên danh nghĩa, chúng tôi vẫn là vợ chồng. Vẫn đi cùng nhau trong các sự kiện. Vẫn xuất hiện bên nhau trong những bức ảnh gia đình hoàn hảo. Nhưng thực tế, chúng tôi gần như không còn là gì của nhau ngoài trách nhiệm với con cái.

Chúng tôi ngủ ở 2 phòng riêng, không hỏi han đời sống riêng của nhau, cũng không can thiệp vào các mối quan hệ bên ngoài. Một kiểu “tự do có điều kiện” miễn là không để lộ ra ngoài.

Hai năm qua, tôi đã sống như vậy.

Ban ngày, tôi là một người phụ nữ hoàn hảo trước công chúng. Tôi cười, tôi đăng ảnh, tôi viết những dòng trạng thái về gia đình, về hạnh phúc. Mỗi lần đọc những bình luận kiểu “chị đúng là có tất cả”, tôi thấy tủi hổ.

Vì không ai biết, có những đêm tôi ngồi một mình trong phòng, mà không biết mình đang sống vì điều gì.

Tôi từng nghĩ mình đủ mạnh mẽ để chịu đựng nhưng hóa ra, việc phải đóng vai một người hạnh phúc mỗi ngày còn mệt hơn cả việc đối diện với sự thật.

Rồi tôi gặp anh.

Anh không phải kiểu người đàn ông hào nhoáng. Anh làm trong một lĩnh vực rất bình thường, không thuộc thế giới của tôi. Chúng tôi gặp nhau trong một buổi thiện nguyện. Ban đầu chỉ là vài câu chuyện xã giao, rồi dần dần, tôi nhận ra mình bắt đầu mong chờ những lần gặp đó.

Anh không biết quá nhiều về cuộc sống thật của tôi. Anh nhìn tôi bằng một cách rất khác, không phải ánh mắt của sự ngưỡng mộ hay tò mò, mà là sự quan tâm rất đơn giản.

Lâu lắm rồi, tôi mới có cảm giác được lắng nghe.

Tôi không chủ động vượt qua ranh giới nhưng tình cảm thì không phải thứ có thể kiểm soát hoàn toàn.

Điều khiến tôi dằn vặt nhất không phải là việc tôi có tình cảm với người khác. Mà là việc tôi không biết mình có quyền làm điều đó hay không.

Trên lý thuyết, chồng tôi và tôi đã không còn là vợ chồng đúng nghĩa. Anh cũng có cuộc sống riêng, và tôi chưa từng can thiệp. Vậy thì việc tôi mở lòng với một người khác có phải là sai?

Nhưng thực tế không đơn giản như vậy.

Hai bên gia đình tôi đều có danh tiếng. Tôi là mẹ của hai đứa trẻ đang lớn lên trong một môi trường mà hình ảnh gia đình rất quan trọng. Tôi là một cái tên có ảnh hưởng trên mạng xã hội, nơi mỗi hành động đều có thể bị soi xét.

Một quyết định ly hôn, hay một mối quan hệ bị lộ ra, có thể khiến tất cả sụp đổ.

Tôi đã quen với việc kiểm soát mọi thứ trong cuộc sống nhưng lần này, tôi không biết phải chọn thế nào.

Có những lúc tôi nhìn 2 đứa con ngủ, tôi tự hỏi, liệu chúng cần một gia đình “trọn vẹn” trên danh nghĩa, hay cần một người mẹ sống thật và hạnh phúc?

Nhưng rồi sáng hôm sau, tôi lại trang điểm, lại đăng một bức ảnh mới, lại mỉm cười trước hàng nghìn người.

Hai năm rồi, tôi vẫn chưa dám thay đổi điều gì.

Tôi không biết mình đang đúng hay sai. Tôi chỉ biết, mỗi ngày trôi qua, tôi càng cảm thấy mình đang sống cuộc đời của người khác, một người phụ nữ hoàn hảo mà tôi đã tự tạo ra.

Còn tôi thật sự là ai… có lẽ chính tôi cũng không biết rõ nữa. Tôi khát khao tình yêu thật sự, mong ước một gia đình hạnh phúc như mọi người vẫn thường khen. Tôi phải làm sao đây?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Monday, April 13, 2026

Cô bạn thân xinh đẹp của vợ luôn tìm cách gạ gẫm, quyến rũ tôi

Tôi năm nay 42 tuổi, vợ kém tôi 7 tuổi. Chúng tôi có 2 con trai đang học tiểu học. Cuộc sống gia đình về cơ bản ổn định cả về kinh tế lẫn tình cảm.

Vợ tôi không xinh đẹp, không nói năng khéo léo nhưng bản tính nhân hậu, thật thà. Đối với người thân hay bạn bè, đồng nghiệp, chỉ cần ai nhờ việc gì trong khả năng của mình cô ấy đều hết lòng, không nề hà. Chính vì vậy, cô ấy có rất nhiều bạn, nhiều người thương quý.

Vài tuần trước, sau bữa cơm tối, cô ấy tỏ vẻ buồn bã nói: “Thùy ly hôn rồi. Chắc sắp tới cậu ấy bay ra đây bắt đầu cuộc sống mới. Dù sao trong đó, cậu ấy cũng chẳng có ai thân thích. Ra ngoài này ít nhất còn có bạn bè”.

Tôi nghe xong, tim bỗng như lạc đi một nhịp. Thùy là bạn học chung đại học với vợ tôi. Hai người họ dù có nhiều điểm khác nhau từ tính cách lẫn ngoại hình nhưng lại là một đôi bạn thân thiết.

Có một chuyện mà vợ tôi không biết. Trước đây, người đầu tiên tôi theo đuổi vốn là Thùy. Thùy khi đó là là “bông hoa rực rỡ” của trường Sư phạm, có rất nhiều chàng trai theo đuổi. Lần đầu tiên gặp Thùy, tôi đã bị nụ cười của cô ấy gây thương nhớ.

Tôi khi đó ngoài ngoại hình sáng sủa, bảnh bao ra thì không có gì nổi bật để cạnh tranh với những chàng trai con nhà có điều kiện khác. Nhưng không vì thế mà tôi không tìm cách để tán tỉnh người đẹp.

Cô bạn thân xinh đẹp của vợ luôn tìm cách gạ gẫm, quyến rũ tôi - 1

Tôi sợ mình sẽ sa ngã với bạn thân của vợ (Ảnh minh họa: Freepik).

Thùy biết rõ tình cảm của tôi nhưng không trốn tránh. Cô ấy chủ động hẹn tôi đi cà phê, nói rằng mình đã có người trong lòng rồi. Cô ấy bảo mình có một người bạn rất tuyệt vời nếu tôi không ngại, Thùy sẽ giới thiệu cho tôi.

Tôi lúc đó chỉ đơn giản nghĩ, chưa cần biết mối quan hệ kia sẽ đến đâu, kết thêm một người bạn của Thùy thì cơ hội gặp Thùy sẽ nhiều hơn. Vậy nên, tôi vui vẻ nhận lời.

Lần đầu gặp vợ tôi, đúng là cô gái chẳng có gì đặc biệt. Cô ấy ăn mặc giản dị, không son phấn, nói chuyện không trau chuốt mà chân thành và có chút ngại ngùng. Thùy nhiệt tình làm cầu nối cho chúng tôi.

Chính tôi cũng không ngờ, sau nhiều lần gặp gỡ do Thùy sắp đặt, cả hai lại nảy sinh tình cảm. Tôi thấy cô gái này có lẽ phù hợp với tôi hơn Thùy. Đó là mẫu phụ nữ cho người ta cảm giác yên bình, ấm áp.

Sau này, có lần vợ tôi bị tai nạn mất máu nhiều, Thùy là người trực tiếp hiến máu cứu vợ tôi. Vậy nên đối với vợ chồng tôi, Thùy không chỉ là bạn thân, còn là ân nhân. Chuyện tôi từng theo đuổi Thùy, tôi không nói với vợ vì cảm thấy không nói thì tốt hơn.

Tôi ra trường trước, ổn định xong công việc thì vợ tôi ra trường và làm đám cưới. Thùy chọn Nam tiến lập nghiệp, không lâu sau kết hôn với một đại gia về bất động sản ở Sài thành. Nhiều năm trôi qua, vợ tôi và Thùy vẫn liên lạc, vẫn chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống qua mạng xã hội. Không ngờ “hồng nhan bạc phận”, Thùy lại gặp trắc trở trong hôn nhân.

Chiều hôm sau, tôi vừa đi làm về đã thấy một đôi giày lạ trước cửa. Người đón tôi không phải là vợ, mà là Thùy. Gần 10 năm không gặp, gần như Thùy chẳng già đi, thậm chí còn xinh đẹp, mặn mà hơn rất nhiều. Cái sắc đẹp rất dễ khiến ánh mắt đàn ông chao đảo.

Vợ tôi từ trong bếp đi ra, bảo tôi: “Hôm nay, chúng ta phải say cùng nhau để bù lại mấy năm trời không gặp cô bạn vàng của em mới được”.

Vợ tôi xưa nay không biết uống bia rượu, nay có lẽ vì vui quá, uống hết mấy lon. Tôi phải dìu vợ vào giường nghỉ. Chỉ còn tôi với Thùy ngồi đối diện.

Dù tôi không hỏi, Thùy bắt đầu kể về mình. Về những ngày chập chững vào Nam, rồi yêu đương, kết hôn. Sau khi lấy nhau, chồng Thùy xem vợ như bảo vật, đi đâu cũng đưa đi. Anh ta không cho Thùy đi làm. Anh ta nói: “Em chỉ cần làm vợ ngoan, mẹ hiền, chỉ cần cứ xinh đẹp cho anh là được".

Bao năm nay, Thùy sống dựa vào chồng nên khi anh ta dứt khoát ly hôn, dù muốn nuôi con, cô ấy cũng gặp bất lợi khi ra tòa. Cuối cùng, họ thỏa thuận ly hôn không tranh chấp.

Thùy vừa kể, vừa uống. Thùy uống rất nhiều, có lẽ vì đang tâm trạng. Tôi cũng kệ, không can ngăn. Rồi Thùy ôm chầm lấy tôi và khóc. Tôi nghĩ, cô ấy say rồi. Tôi bế cô ấy vào ngủ cùng vợ mình. Còn tôi sang phòng ngủ cùng 2 con trai.

Trong thời gian chờ tìm nhà, tìm việc, vợ tôi nhất quyết giữ Thùy ở lại. Và vấn đề bắt đầu từ đó.

Tuy là ở nhà bạn thân và còn có cả chồng bạn nhưng Thùy không hề giữ ý. Cô ấy ăn mặc gợi cảm đến nỗi đôi khi khiến tôi đỏ mặt đối diện. Vợ tôi ăn mặc kín đáo bao nhiêu thì Thùy ăn mặc sexy bấy nhiêu.

Những lúc không có mặt vợ tôi, Thùy còn hay hỏi những câu bóng gió, kiểu như nếu ngày đó Thùy nhận lời yêu tôi thì không biết bây giờ thế nào? Nếu bây giờ tôi vẫn độc thân thì có chọn Thùy không? Thùy nói, vợ tôi nên biết ơn Thùy vì đã giới thiệu cho cô ấy một người chồng tốt.

Nhiều lần, Thùy còn cố tình đứng gần, động chạm nhưng làm như vô tình. Thân hình quyến rũ, mùi nước hoa thơm, và ánh mắt tình tứ của Thùy khiến tôi bối rối. Có lần, Thùy còn nhờ tôi lấy hộ khăn tắm. Tôi bắt đầu sợ. Không phải sợ Thùy mà là sợ chính mình sẽ không làm chủ được bản thân...

Vài lần, tôi nói nhỏ với vợ: “Thùy cứ ở đây lâu cũng không tiện. Sao cô ấy không thuê căn hộ ở tạm trong khi tìm mua nhà mà sống cho thoải mái?”.

Vợ nhìn tôi trách móc: “Cậu ấy chỉ ở tạm một thời gian ngắn, có gì mà không tiện? Cậu ấy nói chuyển ra ngoài này vì ở đây có em. Cậu ấy vừa ly hôn, không chỗ ở, không việc làm. Thùy không chỉ là bạn tốt, còn là ân nhân cứu mạng em. Em không thể để Thùy một mình trong thời gian khó khăn này được”.

Tất nhiên, tôi chỉ biết im lặng. Tôi không thể nói “cô bạn quý hóa của em còn muốn gạ gẫm luôn cả chồng em đây này, không khéo lại nuôi ong tay áo”. Tôi không muốn vợ tôi tổn thương vì những chuyện không rõ ràng.

Tôi cố tránh Thùy hết mức có thể. Nhưng sống chung nhà, khó tránh khỏi va chạm. Và Thùy thì có vẻ như chỉ đợi tôi ngã vào lòng cô ấy. Những lúc vợ đột ngột rời khỏi nhà, tim tôi lại hồi hộp. Vì tôi không biết Thùy sẽ lại có những hành động gì.

Tôi lo lắng, vì tôi biết mình cũng chỉ là một gã đàn ông với những ham muốn tầm thường. Tôi từng thích Thùy và tình cảm đó dù ít dù nhiều vẫn còn sót lại trong lòng một ít. Tôi chỉ sợ mình như thùng xăng mở nắp, chỉ cần Thùy bạo dạn châm lửa, mọi thứ sẽ bùng cháy. Tôi sợ mình không chống đỡ nổi.

Nhưng tôi không dám nói với vợ, cũng không nỡ nói thẳng “vỗ mặt” Thùy. Tôi cứ sống như thế, trái tim lạc nhịp trong nỗi lo sợ. Có phải vấn đề không chỉ nằm ở Thùy, mà còn là ở chính bản thân tôi không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Chờ chồng "họp kín" cả đêm trong nhà nghỉ, vợ chỉ nói một câu rồi rời đi

Tôi là một độc giả thường xuyên của chuyên mục. Hôm nay, tôi xin kể lại câu chuyện của mình để mong chia sẻ một điều rằng, trong cuộc sống, nếu không may rơi vào bi kịch không thể hàn gắn, hãy chọn cách đối diện mà bản thân ít phải chịu tổn thương nhất. Đừng vì một phút mất bình tĩnh mà để lại những nỗi ám ảnh cả đời.

Tôi và chồng quen nhau từ những ngày còn khó khăn. Anh không phải mẫu người lãng mạn, nhưng đủ chân thành để tôi tin tưởng. Những năm đầu hôn nhân, cuộc sống không dư dả nhưng khá bình yên. Chúng tôi có hai con, đủ nếp, đủ tẻ. Mỗi ngày chúng tôi cần mẫn đi làm, tối về chăm con, thi thoảng đưa con đi chơi, đi du lịch. 

Mọi thứ bắt đầu thay đổi khi chồng tôi được thăng chức. Anh có mức thu nhập cao hơn, dần mở rộng các mối quan hệ. Những buổi tiệc tùng, tiếp khách ngày càng nhiều nên anh bận rộn và ít về nhà hơn. Ban đầu, tôi vẫn nghĩ đó là điều bình thường của một người đàn ông đang trên đà phát triển sự nghiệp. Nhưng những rắc rối cũng dần phát sinh.

Bộ phận chồng tôi quản lý chủ yếu là nhân viên nữ. Tôi từng phát hiện anh qua lại với cấp dưới. Lần đó, anh xin lỗi, nói rằng chỉ là phút sai lầm trong cơn say. Anh hứa sẽ chấm dứt, sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra nữa. Tôi đã chọn tha thứ vì các con còn quá nhỏ và vì tôi vẫn muốn tin vào người đàn ông mà mình từng yêu.

Chờ chồng họp kín cả đêm trong nhà nghỉ, vợ chỉ nói một câu rồi rời đi - 1

Tôi quá thất vọng khi chồng gian dối (Ảnh minh họa: Pinterest).

Bẵng đi 2-3 năm, khi vết thương lòng vừa nguôi ngoai, hôn nhân của tôi lại dậy sóng. Từ cuối năm ngoái, tôi lại nhận ra những điều bất thường từ chồng.

Anh lại bắt đầu bận rộn với những cuộc họp kéo dài đến tối muộn, những tin nhắn đến vội vàng giữa đêm. Những cái cớ quen thuộc nhưng ngày càng thiếu tự nhiên.

Cho đến một ngày, tôi nhận được thông tin từ một người quen - đồng nghiệp cùng cơ quan anh, cũng là bạn của em gái tôi. Những nghi ngờ của tôi dần có cơ sở. Khi đã có trong tay địa chỉ hẹn hò, tôi run run lái xe rời khỏi nhà. Trên đường đi, tôi nhận được tin nhắn chồng thông báo rằng, anh bận đi công tác đột xuất, lịch họp dày đặc 1-2 hôm mới về. 

Anh không hề biết, tôi đang đi đến nơi mà anh "họp kín" cùng đồng nghiệp. Trên đường đi, hàng trăm kịch bản hiện ra trong đầu tôi. Tôi sẽ lao vào, đập cửa phòng đánh ghen.

Trước mặt tôi là cảnh mọi thứ vỡ vụn không thể hàn gắn. Anh sẽ ôm ghì tôi để nhân tình tháo chạy. Lúc ấy, đôi bên liệu có giữ được bình tĩnh hay lại nói ra những lời tổn thương buốt tâm can...

Đậu xe dưới sảnh khách sạn, tôi hoang mang và run rẩy, chần chừ nên bước xuống xe hay quay về. Điện thoại trong túi bỗng rung lên. Một người bạn thân của tôi gọi tới.

Tôi không nhớ mình đã khóc và kể những gì, chỉ nhớ câu cuối cùng cô ấy nói: “Nếu bạn bước vào, mọi thứ sẽ chỉ tệ hơn. Nghĩ kỹ đi, bạn muốn gì sau chuyện này?”.

Tôi tắt máy và ở lại trong xe. Cả đêm hôm đó, tôi không chợp mắt. Tôi ngồi đó, trong bóng tối, nhìn lên căn phòng có ánh đèn mà tôi biết rất rõ anh đang ở trong đó. Có lúc, tôi vẫn tự lừa mình rằng có thể tất cả chỉ là hiểu lầm, rằng thông tin mình có được là không chính xác.

Tôi đã hy vọng, dù chỉ là 1%. Nhưng sáng hôm sau, thực tế phũ phàng không thể thay đổi.

Anh bước ra từ khách sạn, gương mặt hớn hở nhưng một chàng trai đang yêu. Bên cạnh anh là một phụ nữ trẻ. Họ không nắm tay, không có cử chỉ quá thân mật, nhưng ánh mắt và khoảng cách giữa họ đủ để tôi hiểu tất cả. Tôi tiến đến, bình thản nói ra một câu: "Anh đã hết cơ hội" rồi rời đi trong sự ngỡ ngàng của chồng tôi và nhân tình của anh ta.

Tôi lái xe về nhà khi trời vừa sáng, các con vẫn đang ngủ. Căn nhà vẫn yên tĩnh như mọi ngày, chỉ có tôi là không còn như cũ. 

Tôi từng nghĩ mình có thể chịu đựng vì con, nhưng tôi nhận ra, một cuộc hôn nhân không còn sự tôn trọng thì không thể là nơi an toàn cho bất kỳ ai, kể cả con cái. 

Đêm đó, tôi không bước xuống xe, không đánh ghen ầm ĩ. Thật may tôi đã giữ được sự bình tĩnh để không tự làm tổn thương mình. Điều đó giúp tôi mạnh mẽ và bắt đầu một chặng đường mới dễ dàng hơn.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Thursday, April 9, 2026

Tôi sa lầy trong quan hệ mập mờ với đồng nghiệp kém tuổi, nhận cái kết đắng

Tôi là cô gái 26 tuổi, có ngoại hình ưa nhìn, tốt nghiệp một trường đại học top đầu trong nước. Tôi gặp anh trong thời gian đầu đi làm ở công ty về công nghệ, khi mọi thứ trong cuộc sống đều mới mẻ và bản thân tôi cũng chưa thật sự hiểu mình muốn gì.

Anh kém tôi 1 tuổi, ngoại hình bảnh bao, nói chuyện cuốn hút, lại là cháu của giám đốc. Anh không phải kiểu người theo đuổi ồn ào, nhưng luôn biết cách khiến người đối diện cảm thấy mình “đặc biệt”.

Tôi không phải người duy nhất bị thu hút. Ngay từ đầu, tôi đã nhận ra xung quanh anh có không ít cô gái. Nhưng chính điều đó lại khiến tôi, một cô gái mới ra trường cảm thấy mình khác biệt, phần khác vì tôi không muốn thua trong một cuộc cạnh tranh mà chính tôi cũng không rõ mình đang tham gia.

Tôi sa lầy trong quan hệ mập mờ với đồng nghiệp kém tuổi, nhận cái kết đắng - 1

Tôi mắc kẹt trong cuộc tình không tên suốt 3 năm vì sự mập mờ (Ảnh: Sohu).

Mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu rất đơn giản. Một lần tụ họp công ty đầu năm, anh xung phong chở tôi về. Trong không khí hân hoan đón năm mới, lại lâng lâng chút men rượu, anh nắm tay tôi trên đường về, tôi cũng cảm thấy "rung rinh" nên ngầm đồng ý. Rồi mọi thứ cứ thế tiếp diễn.

Không ai nói gì rõ ràng, nhưng chúng tôi gặp nhau, nhắn tin, quan tâm nhau như một cặp đôi. Tôi cứ nghĩ chuyện tình cảm sẽ đến một cách tự nhiên như thế.

Trong công ty, không một ai biết đến quan hệ giữa chúng tôi. Tôi lại càng cảm nhận được thú vui của một mối quan hệ riêng tư, thầm kín.

Nhưng tình cảm càng nhiều thì càng không thấy thỏa mãn với những lần hẹn hò thậm thụt. Cho đến một ngày, tôi không chịu được nữa, hỏi thẳng: “Anh đang xem em là gì?”.

Anh im lặng một lúc rồi nói: “Anh thích em, nhưng chưa đủ để từ bỏ cuộc sống tự do".

Tôi đã hiểu câu trả lời đó. Hiểu rằng anh không chọn tôi. Nhưng tôi vẫn không rời đi. Có lẽ bởi vì tôi lúc ấy còn trẻ tuổi, còn hiếu thắng, chưa thể chấp nhận việc mình không được chọn. Tôi tự tin vào nhan sắc và sự cuốn hút của chính mình. Tôi thậm chí còn nghĩ, có lẽ anh chưa hiểu hết về tình cảm tôi dành cho anh, nên càng đối xử tốt với anh hơn.

Những suy nghĩ đó giữ tôi lại, hết lần này đến lần khác. Và chúng tôi cứ lặp lại một vòng tròn quen thuộc, lúc gần lúc xa, rồi nhớ nhau lại tìm đến. Mỗi lần quay lại, tôi đều tự đặt ra một giới hạn, nhưng rồi chính tôi lại phá vỡ nó.

Cũng có những khoảng thời gian, tôi cố gắng xa anh, bắt đầu thay đổi. Tôi dành thời gian nhìn lại bản thân, học cách hiểu mình hơn và nhìn nhận giá trị của bản thân. Tôi bắt đầu tự hỏi: Vì sao mình lại chấp nhận ở trong một mối quan hệ mà bản thân luôn phải đoán?

Câu trả lời không dễ chịu, nhưng rất thật: Vì tôi sợ mất.

Chuyện kéo dài đã 3 năm, cho tới khi chuyện xảy ra. Hôm đó, tôi đăng một đoạn video cũ quay ở Đà Lạt. Anh tưởng tôi đang ở đó, nhắn tin rủ gặp. Tôi do dự khá lâu, nhưng rồi bất ngờ quyết định đi.

Tôi đặt vé máy bay, rồi bay thẳng từ Hà Nội vào Đà Lạt trong đêm. Tôi biết rõ, nếu đi, mọi thứ sẽ lặp lại. Nhưng chính lúc đó, tôi nhận ra mình đã mệt mỏi với việc luôn do dự, luôn kìm nén những điều mình muốn làm.

5h sáng, tôi đến nơi. Trời Đà Lạt lạnh, sương dày, đường phố còn vắng. Anh ra đón tôi, vẫn là dáng vẻ quen thuộc, vẫn ân cần như chưa từng có khoảng cách. Chúng tôi đi ăn sáng, uống cà phê, nói chuyện rất tự nhiên. Có những khoảnh khắc, tôi tưởng rằng có thể lần này sẽ khác.

Nhưng đến buổi tối, khi đi ăn cùng nhóm bạn của anh, mọi người khen chúng tôi đẹp đôi, hối thúc "tới luôn đi" thì anh xua tay, đáp rằng "chúng tôi chẳng có gì đâu".

Khi anh buông lời ấy, tôi như choàng tỉnh, hiểu rằng mình là ai trong mối quan hệ này. Tôi lặng ngắt suốt phần còn lại của bữa ăn. Sau đó, cả nhóm kéo nhau về quán cà phê của bạn anh. Mọi người rủ ở lại chơi qua đêm, ngủ cùng nhau. Anh quay sang hỏi ý kiến tôi nhưng tôi chỉ nhẹ nhàng nói muốn về khách sạn.

Anh đồng ý, chở tôi về khách sạn sau đó quay lại với bạn bè. Trên đường về, cả hai gần như không nói gì.

Khi xe dừng trước khách sạn, tôi bước xuống. Anh cũng không hỏi thêm. Khoảnh khắc đó, tôi thấy rất rõ một điều: Nếu tôi không tự rời đi, tôi sẽ còn lãng phí thời gian trong mối quan hệ này rất lâu nữa.

Tôi không vào phòng nghỉ. Tôi đứng ngay sảnh, mở điện thoại, đặt vé máy bay về lại Hà Nội chuyến gần nhất. Trong lúc chờ xe, tôi nhắn cho anh một tin nhắn. Tôi viết rất dài, nhưng tóm lại chỉ có một ý là dừng lại mối quan hệ này. Gửi xong, tôi nhìn mình trong gương. Mắt đỏ, mặt mệt, nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy mình rõ ràng.

Tôi lên máy bay. Khi sắp cất cánh, điện thoại tôi rung liên tục. Anh gọi và nhắn tin nhưng tôi không bắt máy. Tôi không giận mà vì tôi đã nhận ra sự thật cay đắng rằng, nếu trả lời, tôi sẽ lại quay lại vòng lặp cũ, mài mòn chính mình.

Đêm đó, tôi khóc rất nhiều. Tôi tiếc nuối vì phải mất 3 năm tôi mới hiểu không phải tôi không đủ tốt, chỉ là tôi đã ở lại quá lâu trong một mối quan hệ mà ngay từ đầu, người ta đã nói rõ là "không chọn mình".

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Wednesday, April 8, 2026

Mẹ người yêu để một thứ lên mâm cơm khiến cả nhà tôi tức nghẹn

Tôi năm nay 25 tuổi, làm một công việc văn phòng bình thường, thu nhập không cao nhưng đủ sống. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ yêu một người quá khác biệt về hoàn cảnh, cho đến khi gặp anh.

Anh hơn tôi hai tuổi, là con trai duy nhất trong một gia đình khá giả. Ngay từ những lần đầu hẹn hò, tôi đã cảm nhận được khoảng cách giữa hai đứa, anh đi xe sang, tiêu tiền không cần nghĩ, còn tôi quen chắt chiu từng khoản nhỏ.

Mẹ người yêu để một thứ lên mâm cơm khiến cả nhà tôi tức nghẹn - 1

Tôi đã chuẩn bị kỹ càng để có thể bước chân vào gia đình hào môn nhưng mọi chuyện diễn ra không như tôi tưởng tượng (Ảnh minh họa: TD).

Anh không phải kiểu đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán. Anh sống phụ thuộc nhiều vào gia đình, từ tài chính đến định hướng công việc. Bạn bè tôi từng nói thẳng: “Một người như thế, sau này em sẽ phải gánh thay cả phần của họ”. Tôi nghe, nhưng lại bỏ qua vì ở bên anh, tôi không phải lo lắng gì về kinh tế.

Chúng tôi yêu nhau gần một năm thì anh đưa tôi về nhà ra mắt.

Tôi đã hồi hộp cả tuần trước ngày đó. Tôi sợ mình không đủ tinh tế, không đủ khéo léo để bước vào một gia đình “trên cơ”. Nhưng mọi lo lắng ban đầu dường như tan biến ngay khi tôi gặp mẹ anh.

Bà nhẹ nhàng hơn tôi tưởng. Bà hỏi han tôi từ công việc, gia đình, đến những điều rất nhỏ như tôi có thích ăn gì, có dị ứng gì không. Ánh mắt bà nhìn tôi không hề có sự dò xét mà lại khá ấm áp. Thậm chí, trước khi tôi về, bà còn chủ động nói:

“Con cho cô số của bố con, cuối tuần này, cô mời bố mẹ sang nhà cô chú ăn bữa cơm cho biết nhau nhé”.

Tôi gần như không tin vào tai mình, mọi chuyện diễn ra tốt hơn mong đợi. Tôi còn thầm cảm ơn người yêu vì đã có một người mẹ tâm lý đến vậy.

Nhưng có lẽ, tôi đã quá ngây thơ.

Bữa cơm hôm đó là lần đầu tiên hai gia đình chính thức gặp mặt. Bố mẹ tôi vốn là người giản dị, sống ở quê, nên khi bước vào căn nhà rộng lớn, đầy đủ tiện nghi của gia đình anh, tôi thấy rõ sự lúng túng trong ánh mắt của họ.

Tôi đã nắm tay mẹ thật chặt để trấn an.

Mẹ anh vẫn giữ thái độ niềm nở như lần đầu gặp tôi. Bà tiếp đón bố mẹ tôi rất chu đáo, từ chén trà, đĩa hoa quả cho đến từng câu hỏi thăm. Tôi bắt đầu cảm thấy nhẹ lòng hơn.

Đến khi bữa ăn được dọn ra, các món ăn được bày biện đẹp mắt. Nhưng khi người giúp việc đặt bát đĩa xuống, tim tôi khựng lại... Trước mặt bố mẹ tôi và trước mặt tôi là… ba đôi đũa gỗ cũ.

Trong khi đó, phía gia đình anh dùng đũa bọc ngọc trai. Mẹ tôi khựng lại khi cầm bát lên. Bố tôi thì im lặng, ánh mắt lướt qua tôi rồi lại cúi xuống, không một ai nói gì. Mẹ tôi vẫn cười nói, vẫn giữ phép lịch sự như chưa có chuyện gì xảy ra. Bố tôi cũng vậy.

Còn tôi… tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.

Tôi muốn lên tiếng, nhưng không thể. Tôi muốn đứng dậy, nhưng không dám. Tôi nhìn sang người yêu. Anh vẫn vô tư ăn uống, thậm chí còn không nhận ra điều gì bất thường.

Suốt bữa ăn, tôi không nhớ mình đã ăn gì. Tôi chỉ nhớ cảm giác nhục nhã len lỏi từng chút một, khi nhìn bố mẹ mình phải dùng những chiếc đũa như vậy trong một bữa cơm ra mắt. Tôi quá hiểu ngụ ý của mẹ người yêu. Bà ấy nhắc tôi “đũa mốc chòi mâm son”.

Kết thúc bữa ăn, mẹ người yêu tôi vẫn tươi cười tiễn chúng tôi ra cửa, vẫn nói những câu khách sáo đầy thiện ý. Nếu chỉ nhìn bề ngoài, đó là một buổi gặp mặt hoàn hảo.

Về đến nhà, mẹ tôi là người lên tiếng trước: “Con có chắc là con muốn lấy người ta không?”. Bố tôi chậm rãi nói thêm: “Người ta giàu thật, nhưng cách người ta đối xử với mình như vậy… bố mẹ không yên tâm”.

Tôi vẫn im lặng.

Mẹ tôi nhìn tôi, ánh mắt vừa thương vừa lo: “Nếu con quyết tâm, bố mẹ không cấm. Nhưng con phải hiểu, lấy chồng không chỉ là lấy một người, mà là bước vào cả một gia đình. Mà gia đình đó… có thể sẽ khiến con khổ cả đời”.

Đêm đó, tôi không ngủ được.

Tôi nhớ lại từng chi tiết trong bữa ăn. Nhớ ánh mắt bố mẹ, nhớ cảm giác nghẹn nơi cổ họng, nhớ cả sự vô tâm của người yêu khi không hề nhận ra chuyện gì xảy ra.

Người yêu tôi hiền, nhưng anh không có chính kiến. Anh yêu tôi, nhưng lại phụ thuộc hoàn toàn vào gia đình, cả tiền bạc lẫn suy nghĩ. Nếu một ngày nào đó, tôi phải đối mặt với những điều khó khăn hơn, liệu anh có đứng về phía tôi không?

Tôi không biết mình nên tiếp tục cố gắng, tin vào tình cảm và hy vọng mọi thứ sẽ thay đổi hay nên dừng lại, trước khi bản thân phải học cách nhẫn nhục như chính bố mẹ mình trong bữa cơm hôm đó.

Tôi đứng giữa hai lựa chọn. Một bên là người tôi yêu. Một bên là lòng tự trọng mà tôi chưa bao giờ muốn đánh mất. Tôi không biết phải làm sao đây?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tuesday, April 7, 2026

Sếp nhờ tôi mang thai hộ con với người tình

Có những bí mật, nếu không nói ra thì rất nặng lòng nhưng nếu nói ra lại sợ làm tổn thương quá nhiều người.

Tôi đã giữ câu chuyện này trong lòng rất lâu và đến bây giờ, khi mọi thứ bắt đầu trở nên vượt quá giới hạn chịu đựng, tôi mới dám viết ra như một cách để tự giải thoát cho chính mình.

Chị sếp hơn tôi 2 tuổi. Chị và tôi thân nhau tới mức nhiều người trong công ty vẫn nghĩ chúng tôi là chị em họ. Từ công việc cho đến chuyện gia đình, chuyện riêng tư, chị đều kể cho tôi nghe không hề giấu diếm. Có lẽ vì vậy mà tôi luôn coi chị như một người thân thật sự, không chỉ là cấp trên.

Sếp nhờ tôi mang thai hộ con với người tình - 1

Tôi sốc khi biết chị và mối tình đầu ngoại tình với nhau (Ảnh minh họa: Pinterest).

Chị đẹp, giỏi, bản lĩnh - một người phụ nữ mà bất kỳ ai nhìn vào cũng phải nể phục. Nhưng cuộc hôn nhân của chị lại không hoàn hảo như vẻ ngoài. Chồng chị cũng là người thành đạt nhưng luôn mặc cảm vì không kiếm tiền giỏi bằng vợ. Và có lẽ vì thế, anh rất hay ghen.

Chị thường xuyên phải đi tiếp khách, gặp gỡ đối tác, đa phần là nam giới. Những cuộc gọi kiểm tra, những ánh mắt nghi ngờ, những lần cãi vã… tất cả dần trở thành điều quen thuộc trong cuộc sống hôn nhân của chị. Tôi từng nghĩ, nếu là mình, chắc tôi sẽ mệt mỏi lắm.

Nhưng rồi một ngày, chị tiết lộ với tôi bí mật khiến tôi sững sờ, không dám tin đó là thật. Chị có người khác. Không phải ai xa lạ, mà chính là mối tình đầu, người chị từng yêu sâu đậm suốt cả một thời tuổi trẻ. Điều khiến tôi bất ngờ hơn cả là cách chị kể về chuyện ngoại tình ấy rất thản nhiên, như thể đó chỉ là một phần bình thường trong cuộc sống của mình.

Từ đó, tôi trở thành “người đi kèm” trong những chuyến “công tác đặc biệt” của chị. Chị nói với chồng là đi cùng tôi để xử lý các dự án nhưng thực chất là để tiện gặp người tình. Và tất nhiên, mọi chi phí cho những chuyến đi ấy đều do người đàn ông bí mật của chị chi trả.

Bồ của chị đối xử với tôi rất tốt, tốt đến mức đôi khi tôi không rõ đó đơn thuần là sự tử tế hay cũng là một cách để giữ tôi ở lại trong bí mật của họ. Khi tôi mua xe ô tô, anh chị đã hỗ trợ tôi 200 triệu đồng, đấy là một khoản tiền rất lớn với tôi ở thời điểm đó, khi tôi đang một mình nuôi hai con nhỏ. Tôi thực sự rất biết ơn sự giúp đỡ và chăm lo của anh chị dành cho 3 mẹ con tôi.

Nhưng càng biết ơn, tôi lại càng thấy mình đang bị ràng buộc trong một điều gì đó rất khó gọi tên. Tôi từng tự nhủ, bí mật này, tôi sẽ mang theo đến hết đời. Không phán xét, không can thiệp, chỉ đứng ngoài và im lặng.

Cho đến một ngày…

Chị gọi tôi ra quán cà phê. Giọng chị hôm đó khác hẳn, không còn nhẹ nhàng, thoải mái như bao lần, mà có chút gì đó nghiêm túc, thậm chí khá căng thẳng. Chị nói rằng, chị và anh Huy (tên người tình) yêu nhau thật lòng, rằng họ không chỉ muốn dừng lại ở những cuộc gặp gỡ lén lút mà muốn có với nhau một đứa con chung.

Tôi đã rất bất ngờ. Nhưng điều khiến tôi choáng váng hơn là đề nghị ngay sau đó của chị: “Chị muốn em giúp chị… mang thai hộ anh chị một đứa con”.

Tôi gần như không tin vào tai mình. Tôi đã hỏi lại chị, hy vọng rằng mình nghe nhầm. Nhưng không, chị nhìn thẳng vào tôi và nói rất rõ ràng: “Chị không tin tưởng ai khác ngoài em”.

Chị nói, nếu tôi đồng ý, chị sẽ hỗ trợ tôi một số tiền. Đó là con số đủ lớn để thay đổi cuộc sống của ba mẹ con tôi.

Tôi im lặng rất lâu, không phải vì tôi cân nhắc số tiền đó, mà vì tôi không biết phải phản ứng như thế nào trước một đề nghị… vượt quá giới hạn như vậy.

Tôi là mẹ đơn thân. Tôi đã quá vất vả để nuôi hai đứa con khôn lớn. Tôi hiểu cảm giác mang thai, sinh con và gắn bó với một sinh linh là như thế nào. Làm sao tôi có thể mang trong mình một đứa trẻ rồi trao nó cho người khác, trong một mối quan hệ vốn đã sai trái?

Chưa kể, đó là con của chị - một người đã có gia đình riêng và người đàn ông kia cũng đã có vợ và một đứa con thơ.

Tôi không muốn mình trở thành một người góp phần phá vỡ hạnh phúc của hai gia đình. Càng không muốn một ngày nào đó, khi nhìn vào các con, tôi lại phải tự hỏi: Liệu mình có đang sống đúng với những điều vẫn dạy chúng hay không?

Tôi đã từ chối, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Chị không trách tôi, mà chỉ im lặng, rồi thở dài. Nhưng từ hôm đó, tôi cảm nhận được giữa chị em tôi đã có một khoảng cách vô hình. Mọi thứ không còn tự nhiên như trước nữa.

Sau hôm đó, tôi vẫn đi “công tác” cùng chị và mối tình đầu của chị. Những chuyến đi diễn ra đều đặn, khoảng mỗi tháng một lần.

Nhưng gần đây, tôi bắt đầu thấy sợ. Sợ một ngày nào đó, chuyện này bị phát hiện. Sợ phải đối mặt với chồng chị, một người đàn ông luôn quý mến và tôn trọng tôi. Tôi không biết lúc đó, tôi sẽ phải giải thích với anh như thế nào về sự hiện diện của mình trong tất cả những chuyện này.

Tôi cũng sợ cả chính bản thân mình. Sợ rằng, nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi sẽ dần đánh mất ranh giới đạo đức của bản thân. Rằng một ngày nào đó, tôi sẽ trở nên chai lì với những điều sai trái.

Tôi thực lòng biết ơn chị. Biết ơn vì những gì chị đã giúp đỡ tôi. Nhưng có lẽ, lòng biết ơn không thể là lý do để tôi đánh đổi nguyên tắc sống của mình.

Giờ đây, điều khiến tôi trăn trở nhất không phải là lời đề nghị mang thai hộ nữa, mà là việc tôi nên tiếp tục hay dừng lại. Tiếp tục, nghĩa là tôi vẫn ở trong vòng xoáy này, vẫn là người giữ bí mật cho một mối quan hệ sai trái.

Dừng lại. Có thể tôi sẽ mất đi một công việc tốt, mất đi một người chị mà tôi từng rất trân quý. Nhưng có lẽ, có những lúc trong cuộc đời, chúng ta buộc phải lựa chọn.

Giữa ơn nghĩa và đúng sai. Giữa sự an toàn trước mắt và sự bình yên lâu dài trong tâm hồn… tôi vẫn đang loay hoay giữa lựa chọn đó.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Bảo Anh

Monday, April 6, 2026

Phát hiện bí mật động trời của vợ trong lần đi đổ rác, tôi chết lặng

Tôi năm nay 40 tuổi, làm nhân viên văn phòng tại Hà Nội. Vợ tôi kém 5 tuổi, cũng làm cùng lĩnh vực. Chúng tôi quen nhau qua sự giới thiệu của một người bạn đại học. Ngay từ đầu, em đã gây ấn tượng bởi sự nhẹ nhàng, chừng mực, luôn đặt gia đình làm ưu tiên.

Em không phải kiểu người quá nổi bật, nhưng lại khiến người khác yên tâm bởi cách quan tâm tinh tế, biết lo toan và giữ gìn không khí ấm êm trong nhà, đúng kiểu phụ nữ mà tôi nghĩ đến khi nói về một mái ấm lâu dài.

Sau gần nửa năm trò chuyện, chúng tôi chính thức yêu nhau. Một năm tìm hiểu đủ để cả hai quyết định tiến tới hôn nhân. Cuộc sống sau cưới nhìn chung êm ấm, hòa hợp.

Hơn 10 năm bên nhau, chúng tôi có đủ nếp đủ tẻ. Vợ tôi vừa hoàn thành tốt công việc cơ quan, vừa chăm lo chu toàn cho chồng con. Nhờ có cô ấy quán xuyến mọi thứ, tôi cũng yên tâm phát triển sự nghiệp, công việc vì thế thuận lợi hơn.

Trong đời sống vợ chồng, chúng tôi có nhiều điểm chung. Tuy nhiên, vợ tôi vốn khá e dè trong chuyện chăn gối. Suốt nhiều năm, tôi luôn nghĩ cô ấy là người có nhu cầu không cao, không quá đặt nặng chuyện này.

Bản thân tôi cũng không phải người đòi hỏi nhiều. Ở tuổi 40, đang trong giai đoạn công việc bận rộn, áp lực, mỗi ngày trở về nhà tôi thường chỉ muốn nghỉ ngơi. Có những tháng, vợ chồng chỉ gần gũi một lần, thậm chí có tháng không.

Tôi không thấy vợ có ý kiến gì nên mặc nhiên nghĩ cô ấy cũng có nhu cầu thấp như mình. Cho đến một hôm, vợ bận việc, có hẹn ra ngoài với bạn bè. Trước khi đi, cô ấy vội vàng nhờ tôi dọn giúp túi rác trong nhà vệ sinh. Chính việc tưởng chừng rất bình thường đó lại khiến tôi nhìn vợ theo một cách khác, và bắt đầu nghi ngờ cả chính mình.

Phát hiện bí mật động trời của vợ trong lần đi đổ rác, tôi chết lặng - 1

Vợ tôi lén mua đồ nhạy cảm trên mạng mà tôi không biết (Ảnh minh hoạ: iStock).

Trong lúc mang rác đi đổ, tôi sơ ý làm rơi vài thứ ra sàn nên phải cúi xuống nhặt lại. Trong túi rác có mấy hộp giấy đựng hàng online của vợ, điều này vốn chẳng có gì lạ vì cô ấy vẫn thường mua sắm qua mạng. Tôi cũng không để tâm.

Nhưng khi đang gom lại đồ, một tờ hóa đơn bất ngờ rơi ra khỏi hộp. Theo phản xạ, tôi nhặt lên xem, và chết lặng khi nhận ra món đồ mà vợ đã mua là một sản phẩm rất nhạy cảm, thứ mà ngay cả tôi cũng chưa từng nghĩ đến.

Tôi vội nhét lại tờ hóa đơn, mang rác đi vứt như chưa có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng, sự tò mò và cảm giác khó tả của một người đàn ông khi phát hiện điều đó khiến tôi không thể ngồi yên.

Hàng loạt câu hỏi cứ thế dồn dập trong đầu: Vợ tôi mua thứ này để làm gì? Có phải tôi không thể khiến cô ấy hài lòng nên cô ấy phải tự tìm cách giải quyết? Tôi vẫn ở bên cô ấy mỗi tối, chưa từng thấy cô ấy sử dụng những thứ như vậy khi hai vợ chồng gần gũi. Vậy thì cô ấy dùng vào lúc nào? Khi không có tôi ở nhà, hay còn điều gì khác mà tôi chưa hề biết?

Nhân lúc vợ không có nhà, tôi lục tìm khắp các ngăn tủ, nhưng không thấy món đồ chơi ấy đâu. Cho đến lúc tôi nhớ ra gầm giường nhà mình có thể chứa đồ, tôi lật lên, bên trong có một hộ nhựa màu đen, tôi chưa bao giờ để ý, vì quần áo sắp xếp trong nhà luôn một tay vợ làm.

Tò mò và không thể dừng lại, tôi mở chiếc hộp đó ra. Thứ hiện ra trước mắt khiến tôi sững người, những món đồ nhạy cảm mà trước đây tôi chỉ từng thấy thoáng qua trên mạng, cùng vài bộ đồ ngủ gợi cảm mà suốt bao năm chung sống, tôi chưa từng thấy vợ mặc.

Ở góc hộp, tôi còn phát hiện một chiếc điện thoại cũ, chiếc máy mà vợ tôi đã bỏ đi từ nhiều năm trước. Linh cảm mách bảo, tôi bật lên. Máy không cài mật khẩu. Bên trong gần như không có gì ngoài một thư mục ảnh và video.

Tôi mở ra… và lặng người. Đó là cả một “kho” riêng tư, những đoạn clip, những bức ảnh vợ tôi tự chụp khi diện những bộ đồ ngủ gợi cảm, đứng trước gương, thậm chí là những khoảnh khắc cô ấy tự giải tỏa nhu cầu của mình.

Cảm xúc trong tôi lúc đó rất lẫn lộn, bất ngờ vì nhìn thấy một con người khác của vợ. Phần lại thấy nhẹ nhõm vì ít nhất, không có dấu hiệu nào cho thấy vợ mình đang qua lại với người khác. Nhưng tôi băn khoăn, phải chăng bấy lâu nay, tôi đã vô tình bỏ quên nhu cầu của vợ? 

Tôi nên mừng khi vợ không đòi hỏi, mà tự tìm cách giải quyết nhu cầu của mình, hay nên lo lắng việc cô ấy tự tìm cách giải tỏa như vậy có phải là điều bình thường?

Hôm đó tôi cất mọi thứ lại chỗ cũ, vờ như chưa biết gì. Nhưng tối đến khi nằm cạnh vợ, tôi cứ quẩn quanh trong đầu hình ảnh cô ấy cùng những món đồ nhạy cảm.

Tôi đắn đo có nên hỏi thẳng vợ hay tiếp tục im lặng. Tôi sợ cô ấy xấu hổ, cũng sợ nếu mọi chuyện tiếp tục nó có vượt ra khỏi việc tự giải quyết, hay sẽ đi xa hơn là tìm người khác bên ngoài, vì dù gì cô ấy cũng mới 35 tuổi? 

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.