Tôi và chồng đã kết hôn được 10 năm. Chúng tôi quen nhau khi làm công nhân trong một khu công nghiệp. Tình yêu nảy nở nhanh chóng khi chúng tôi cùng sống trong một khu trọ và chỉ hơn 3 tháng sau đó chúng tôi kết hôn vì tôi đã mang bầu đứa con của anh.
Tuy nhiên, ngay ngày đầu tiên về nhà chồng, tôi đã khóc hết nước mắt. Cởi bỏ bộ váy cưới, tôi một mình phải dọn rửa đống bát đũa cao chất chồng khi đang trong giai đoạn nghén khủng khiếp. Khi kết thúc công việc, vào đến phòng tân hôn, vợ chồng chưa hàn huyên được câu nào thì anh bảo anh phải đi uống rượu bạn mời để mừng đám cưới ở ngoài quán.
Tính trăng hoa của chồng khiến tôi mệt mỏi trong hôn nhân (Ảnh minh hoạ: Daily Mail).
Và thế là chồng đi một mạch đến tận sáng hôm sau mới về. Một mình trong căn phòng tân hôn trống trải, tôi tủi thân khóc sưng mắt nhưng tôi không bao giờ nghĩ tôi đã bị chồng phản bội chính từ đêm đó. Nhìn những vết cắn, cào xước trên cổ chồng sáng hôm sau đó tôi có sinh nghi nhưng rồi tôi đã tin vào lý giải của chồng về việc bị lũ bạn thời phổ thông trêu đùa quá đà.
Tôi chỉ biết được sự thật đêm tân hôn đó chồng tôi không về vì bận mặn nồng với bạn gái cũ ở nhà nghỉ khi vô tình đọc được tin nhắn giữa anh và bạn gái cũ vài tuần sau đó.
Tuy nhiên, khi tôi đưa chuyện này ra nói, chồng chối bay chối biến còn gia đình chồng không những không đồng cảm với tôi mà còn cho đó là chuyện hiển nhiên, thậm chí bố chồng tôi còn tuyên bố: Đàn ông ra ngoài có nảy sinh chuyện mèo mỡ là bình thường.
Tôi biết tôi đã sai trong cuộc hôn nhân này nhưng nghĩ đến đứa trẻ ở trong bụng sinh ra mà không có cha sẽ đau khổ lắm, nghĩ đến những điều tiếng cha mẹ ở nhà phải đối diện khi có con gái vừa cưới đã bỏ chồng, nghĩ đến tương lai bất định ở phía trước, tôi quyết định bỏ qua mọi chuyện để gìn giữ gia đình.
Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng đừng. Chồng tôi khi chuyển nghề sang làm MC ở hội chợ, như cá gặp nước, bản tính trăng hoa của anh được dịp trỗi dậy. Đi đến đâu lang chạ ở đó. Đỉnh điểm, anh còn trơ trẽn dẫn 1 cô bồ về nhà tôi ăn uống, trêu đùa như không có chuyện gì xảy ra.
Thời điểm đó, tôi đang có bầu, vừa đi làm ở công ty, vừa phải làm việc nhà nên tôi gần như kiệt sức không có thời gian đôi co nhiều với anh. Thấy tôi gần như suy sụp, anh chỉ giải thích qua loa rằng: Đó chỉ làm em gái nuôi thôi còn mẹ chồng cũng hùa vào rằng họ chỉ là bạn bè bình thường, tôi đừng quan tâm làm gì.
Tôi đã dặn lòng rằng cố gắng nhắm mắt làm ngơ mọi chuyện và chỉ tập trung cho việc sinh con thôi nhưng sự đời đâu muốn là được. Cô bồ của chồng khi đó còn khiêu khích và dọa nạt tôi. Có lúc cô nhắn tin gây sự với tôi vì những điều rất vô lý. Có lúc lại dọa nạt nếu tôi không bỏ chồng thì cô sẽ không để tôi yên. Và thi thoảng, cô lại gửi ảnh chồng tôi với cô trong nhà nghỉ.
Những bức ảnh đó như những nhát dao cứa thẳng vào lòng tôi. Mỗi lần điện thoại sáng lên, tôi lại sợ hãi không dám mở ra xem. Nhưng rồi tôi vẫn phải xem, như một thói quen tự hành hạ chính mình.
Có lần, cô ta gửi cho tôi một tấm ảnh chồng tôi đang nằm ngủ trên giường, phía sau là chiếc áo quen thuộc mà tôi mua cho anh khi anh nói anh phải đi công tác hội chợ ba ngày ở tỉnh khác nên cần ăn mặc chỉn chu. Lúc ấy tay tôi run lên bần bật, nước mắt cứ thế rơi xuống màn hình điện thoại.
Tôi không nhớ đã bao nhiêu lần phải nhận tin nhắn và hình ảnh khiêu khích từ cô bồ trơ trẽn kia của chồng trong suốt vài năm họ cặp kè. Chỉ đến khi họ chán và bỏ nhau thì tôi mới được bình yên.
Nhưng đó cũng chỉ là thứ bình yên kiểu “nhắm mắt làm ngơ” trước những mối quan hệ ngoài luồng kín tiếng hơn của chồng mà thôi. Nhiều người khi nghe câu chuyện của tôi đã hỏi sao không bỏ chồng đi còn ở lại làm gì. Có người nói tôi yếu đuối, có người bảo tôi dại dột, thậm chí có người trách rằng tôi tự làm khổ mình. Nhưng chỉ những ai thật sự rơi vào hoàn cảnh ấy mới hiểu, rời bỏ một cuộc hôn nhân không phải lúc nào cũng đơn giản như người ngoài vẫn nghĩ.
Lý do đầu tiên khiến tôi không thể dứt ra chính là các con. Có lần khi đứa con lớn mới học lớp 7, trong một lần quá đau khổ, tôi tâm sự với con rằng tôi muốn ly dị. Khi đó, con khóc và ôm lấy tôi chia sẻ: “Con biết bố có lỗi với mẹ nhưng bố dù thế nào vẫn là bố của con. Con vẫn muốn mình có bố như các bạn”.
Câu nói đó khiến tôi day dứt suốt. Tôi lớn lên trong một gia đình trọn vẹn nên hiểu cảm giác được che chở bởi cả bố và mẹ quý giá đến thế nào. Chính vì vậy, mỗi lần nghĩ đến việc ly hôn, trong đầu tôi lại hiện ra hình ảnh các con phải lớn lên thiếu vắng cha. Tôi sợ chúng sẽ tủi thân, sợ chúng bị bạn bè trêu chọc, sợ những khoảng trống mà sau này dù tôi có cố gắng thế nào cũng không thể bù đắp.
Lý do thứ hai là gia đình. Ở quê tôi, chuyện con gái bỏ chồng vẫn là điều khiến người ta dị nghị. Bố mẹ tôi cả đời lam lũ, chỉ mong con cái yên ổn gia đình. Ngày tôi báo tin cưới gấp vì đã có thai, bố mẹ đã phải chịu không ít lời bàn tán. Tôi luôn nghĩ nếu mình ly hôn, họ sẽ càng đau lòng hơn nữa. Nhiều lúc tôi muốn nói hết mọi chuyện cho mẹ nghe, muốn khóc một trận thật lớn nhưng rồi lại thôi. Tôi sợ mẹ lo lắng, sợ ánh mắt buồn bã của bố khi biết con gái mình sống không hạnh phúc.
Rồi còn một lý do khác nữa là nỗi sợ hãi về tương lai. Tôi chỉ là một công nhân bình thường, thu nhập không cao. Một mình tôi không đủ khả năng lo cho con đủ đầy khi chi phí sinh hoạt càng nhiều hơn.
Nhưng có lẽ lý do lớn nhất lại nằm ở trái tim tôi. Dù đã bị tổn thương rất nhiều lần, sâu thẳm trong lòng tôi vẫn từng hy vọng chồng sẽ thay đổi. Tôi đã nghĩ rằng rồi sẽ có một ngày anh nhận ra giá trị của gia đình, nhận ra những hy sinh mà tôi dành cho anh và các con. Chỉ cần anh quay đầu lại, tôi sẵn sàng bỏ qua quá khứ để bắt đầu lại. Hy vọng đó giữ tôi ở lại suốt 10 năm qua.
Thế nhưng, càng sống lâu trong cuộc hôn nhân này, tôi càng hiểu rằng sự chịu đựng cũng có giới hạn. Tôi không biết mình sẽ còn tiếp tục như thế bao lâu nữa. Có thể một ngày nào đó, khi các con đủ lớn, khi tôi đủ can đảm, tôi sẽ chọn bước ra khỏi cuộc hôn nhân đầy nước mắt này.
Còn bây giờ, tôi vẫn đang mắc kẹt giữa hai lựa chọn: Ở lại để giữ một mái nhà cho con, hay rời đi để cứu lấy chính mình.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.























