Friday, March 6, 2026

Tôi có chồng nhưng lại lỡ "yêu" người phụ nữ ở phòng tập gym

Tôi 38 tuổi, mọi ước mơ thời con gái của tôi dường như đã hoàn thành. Tôi có chồng yêu thương, những đứa trẻ hiểu chuyện, một công việc tốt và cuộc sống bình yên. Thế nhưng càng ngày tôi lại càng thấy chênh vênh trong thế giới nội tâm không một chút yên bình.

Tôi và chồng yêu nhau, rồi cưới giống như bao cặp đôi khác. Cũng yêu sống, yêu chết, cũng thể non hẹn biển, thậm chí tôi còn cãi bố mẹ để lấy anh. Chúng tôi đã cùng nhau đi qua nhiều năm tháng nghèo khó, ở trọ thuê, phải xin ứng lương để có tiền đi khám thai kì...

Khi con lớn được 5 tuổi, vợ chồng tôi mua căn nhà đầu tiên. Con thứ hai lên 3 tuổi, chúng tôi đổi sang nhà mới. Chồng tôi điều gì cũng tốt. Anh ấy chưa từng to tiếng với tôi, nấu ăn ngon, đi làm về biết chăm con phụ vợ.

Nếu bạn hỏi tôi vào 5-6 năm về trước, rằng tôi có hài lòng với người chồng hiện tại không, thì câu trả lời là có. Tôi đã nghĩ tôi yêu và chọn cưới anh là quyết định đúng đắn nhất đời. Thế nhưng tỉ lệ nghịch với sự nghiệp thành công, khoảng cách tình cảm của tôi với người chồng hiền lành, nhu nhược ngày một lớn.

Giữa chúng tôi không có tiếng nói chung, quan hệ chăn gối cũng thờ ơ, lạnh lẽo. Tôi chán phải đóng vai đàn ông trong mọi quyết định của gia đình. Đối thoại của chúng tôi luôn dừng lại ở không thấu hiểu.

Tôi trách chồng thiếu chủ động, thích ỷ lại vào tôi. Chồng thì chỉ biết cười xòa, câm nín và không có động thái nào thay đổi. Tôi mệt khi phải gồng gánh ở mọi phương diện. Ở công ty tôi là người ra quyết định. Ở gia đình tôi cũng không được làm người phụ nữ thông thường, thuần túy.

Nhiều lúc tôi chán nản tự hỏi, nếu việc gì cũng tới tay tôi lo thì tôi cần gì một người đàn ông bên cạnh? Biến cố bắt đầu khi chị Thu xuất hiện. Chị ấy đến phòng tập cùng tôi, cùng nhau uống trà chiều, lắng nghe tôi tâm sự.

Tôi có chồng nhưng lại lỡ yêu người phụ nữ ở phòng tập gym - 1

Tôi được an ủi khi ở bên chị ấy (Ảnh minh họa: Pinterest).

Chị đưa tôi đi cùng trong các chuyến thiện nguyện, nói với tôi rằng gắng gượng tỏ ra hạnh phúc là điều độc hại, tình trạng tinh thần không khỏe mạnh thì sẽ kiệt sức mất thôi. Tôi nhận ra chị là người duy nhất thấu hiểu tôi đến cùng cực.

Ở bên chị tôi thấy được an ủi, nhẹ nhõm, thấy bản thân mềm mại, nữ tính hơn. Thời điểm tôi nhận ra mình khác biệt là một ngày tôi đang đi ăn tối cùng gia đình. Chị nhắn: "Em đang làm gì? Chị nhớ em, thực sự rất nhớ".

Người tôi run lên một cảm giác kỳ lạ, toàn thân nổi da gà, vừa sợ hãi, vừa rạo rực. Tôi cũng nhớ chị, thèm được nói chuyện, muốn được chị chạm tay vào tôi. Những ngày sau đó tôi tìm gặp chị chỉ để được nhìn vào ánh mắt dịu dàng thấu hiểu của chị. Bên chị tôi thấy hạnh phúc.

Tôi có chồng nhưng lại lỡ yêu người phụ nữ ở phòng tập gym - 2

Tôi rơi vào tình huống rất khó xử khi phải lòng đàn chị (Ảnh minh hoạ: Sohu).

Tôi tâm sự những cảm xúc kỳ lạ này với người bạn thân và bị mắng không thương tiếc. Bạn nói tôi sướng quá hóa rồ, bình yên không muốn lại chọn khùng điên. Tôi lên mạng tìm hiểu và đau khổ nhận ra hình như mình khác biệt.

Giờ có bao biện kiểu gì cũng không ai chấp nhận sự thật này từ tôi. Tôi - đứa con gái, niềm tự hào của bố mẹ - người có tiếng nói, vị trí của công ty - kiểu phụ nữ "giỏi việc nước, đảm việc nhà, kiên trung bất khuất".

Bao vây tôi là lề lối gia đình, những điều tiếng ngoài xã hội. Thật khó để bỗng dưng biến thành nổi loạn. Cũng có lúc tôi gồng lên tự bảo vệ mình, rằng tôi cũng chỉ còn vài ba năm thanh xuân.

Tôi cần sống trọn vẹn với cảm xúc của mình, không cần nhìn mặt ai. Đời tôi là của tôi, liên quan, ảnh hưởng gì tới suy nghĩ từ người khác? Tuy nhiên từ suy nghĩ đến hành động là cả vực sâu thăm thẳm.

Tôi mất nhiều nước mắt cho những đêm thức trắng. Tôi nên làm thế nào đây? Có nên dũng cảm sống đúng như tôi muốn? Không cần phải gồng mình nữa. Cố gắng tỏ ra mình ổn khi trong lòng giông bão có phải là chịu thiệt cho bản thân không?.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Bạn gái suốt ngày giục cưới dù cô ấy đang thất nghiệp

Tôi và Liên quen nhau 2 năm trước, khi công đoàn 2 công ty kết hợp đi trao quà cho trẻ em vùng cao. Tính Liên năng động, nhí nhảnh và gây ấn tượng với tôi trong đêm đoàn tổ chức đốt lửa trại giao lưu. Tôi chủ động xin số điện thoại, kết bạn cùng cô ấy.

Sau chuyến thiện nguyện, tôi đã tìm đến công ty mời cô ấy đi ăn. Tôi luôn nghĩ, ấn tượng đầu tiên là ấn tượng quan trọng nhất. Tôi chú ý tới Liên, không chỉ vì cô ấy đẹp mà cảm thấy đó là một cô gái luôn vui vẻ, vô tư, tràn đầy năng lượng. Chúng tôi cứ qua lại quan tâm nhau, dần dần tình cảm phát triển thành tình yêu.

Ở tuổi 28, tôi cũng xác định yêu để tiến tới hôn nhân. Tôi yêu Liên và cảm thấy cô ấy có thể trở thành một người vợ, một người mẹ tốt trong tương lai. Cả hai đã đưa nhau về giới thiệu với gia đình và đều được phụ huynh ủng hộ.

Những lúc ở bên nhau, chúng tôi vẽ về tương lai, những dự định sau khi kết hôn, sinh con đẻ cái, mua nhà, mua xe…Mỗi khi nói về những thứ đó, tôi cảm thấy hạnh phúc đã ở thật gần.

Thế rồi 3 tháng trước, Liên bất ngờ nghỉ việc. Cô ấy nói, môi trường hiện tại quá gò bó, cấp trên o ép, đồng nghiệp không thân thiện. Mỗi ngày đi làm đều căng thẳng và áp lực. Cô ấy muốn chuyển việc. Chuyện này, sau khi nộp đơn nghỉ việc rồi Liên mới nói với tôi nên chẳng còn gì để khuyên can hay bàn bạc.

Bạn gái suốt ngày giục cưới dù cô ấy đang thất nghiệp - 1
Bạn gái không muốn đi làm, còn tôi thì không muốn có một người vợ thất nghiệp (Ảnh minh họa: Freepik).

Nhưng thời buổi này, xin một công việc đúng chuyên môn không dễ. Huống hồ, năng lực của cô ấy bình thường, không có điểm nào xuất sắc hay nổi bật. Nơi cô ấy thấy tốt thì bản thân không đạt yêu cầu. Nơi đồng ý nhận vào làm thì cô ấy chê không đúng chuyên môn, không có tương lai, không có “đất” để phát triển.

Kết quả là, cô ấy nghỉ việc đã 3 tháng và vẫn chưa xin được việc làm. Trong thời gian nghỉ việc ấy, Liên chủ động dọn đến chỗ tôi ở để tiết kiệm tiền nhà và tiện lo cơm nước cho tôi. Vậy nên, mọi khoản chi tiêu sinh hoạt của cô ấy đều là do tôi chi trả.

Từ trước Tết, Liên bỗng nhắc nhiều về chuyện đám cưới. Liên muốn tôi về thưa chuyện với gia đình để cưới sớm đầu năm nay vì năm nay cô ấy đẹp tuổi lấy chồng.

Tôi cũng nói qua với bố mẹ, nhưng bố mẹ chưa đồng ý. Mẹ tôi nói, hiện tại Liên đang thất nghiệp, còn tôi thì thu nhập không cao. Bình thường, tôi chỉ lo đủ cho bản thân, nếu kết hôn sẽ không đủ khả năng lo cho vợ con, cuộc sống sẽ trở nên vất vả.

Hơn nữa, sau khi kết hôn, Liên sẽ sinh con, rồi lại nuôi con nhỏ. Phải mất ít nhất 2-3 năm mới có thể đi làm lại. Như vậy, kinh tế một mình tôi cáng đáng sẽ rất khó khăn.

Bố mẹ khuyên tôi hãy thong thả, đợi Liên có việc làm rồi hãy tính, không vội vàng làm gì để rước cực vào thân. Tôi nghe bố mẹ phân tích rất hợp lý nên cũng không đả động gì tới chuyện cưới xin cả.

Vài tuần trước, mẹ Liên bất ngờ lên thăm con gái. Khi biết chúng tôi sống chung, bác ấy rất không hài lòng. Bác ấy nói: “Cháu là đàn ông không sao, nhưng tai tiếng cái Liên sẽ phải chịu. Nếu đã thương nhau thì nên cưới để danh chính ngôn thuận đàng hoàng. Sống chung thế này, lỡ hai đứa không đến với nhau, ai còn dám lấy cái Liên nhà bác làm vợ nữa”.

Sau hôm đó, Liên bắt đầu thúc giục chuyện đám cưới vì mỗi lần về nhà hay gọi điện, bố mẹ lại mắng nhiếc cô ấy. Lúc đầu tôi còn thấy ngại, cứ tránh né câu trả lời. Nhưng càng ngày, tôi càng thấy chán. Nghĩ đến cảnh sau này cưới nhau, một mình tôi đi làm để lo cho cả nhà quả là gánh nặng.

Mấy lần tôi nói gần, nói xa: “Anh nghĩ em nên ổn định công việc đã rồi cưới. Cưới xong, lỡ mang bầu thì khó xin việc lắm”. Nhưng Liên lại nói: “Đằng nào em cũng đang thất nghiệp, chi bằng lấy chồng, sinh con luôn. Đợi sinh xong đi xin việc cũng được mà”.

Tôi nghĩ đi nghĩ lại vẫn không dám liều như vậy. Giờ cô ấy đang son rỗi còn chẳng muốn đi làm. Sau này có chồng, sinh con rồi, cô ấy lại viện cớ bầu bì, con nhỏ, không muốn đi làm nữa thì làm sao? Ở thành phố đắt đỏ này, ra khỏi nhà là tiêu tiền, một mình tôi kiếm tiền e là không gánh nổi.

Bây giờ, mỗi ngày tan làm về, nhìn Liên nằm trên giường xem phim, lướt tiktok đợi đưa tiền chợ, tôi bắt đầu thấy chán. Tôi hối hận vì đồng ý cho cô ấy đến ở chung. Hai đứa hai nơi còn dễ tránh né. Giờ sống chung nhà, tôi thật sự không biết phải nói sao cho dứt khoát. Chẳng lẽ cứ nói thẳng “đợi em có việc rồi mới cưới” liệu có quá đáng lắm không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Thursday, March 5, 2026

Tin nhắn lạ, cuộc gọi nửa đêm của sếp nữ cho chồng khiến tôi mất ngủ

Tôi 29 tuổi, làm kế toán cho một công ty thương mại ở Hà Nội. Chồng tôi 34 tuổi, là trưởng phòng kinh doanh của một doanh nghiệp xuất nhập khẩu. Chúng tôi kết hôn gần 4 năm, có một con trai 2 tuổi.

Tôi thuộc mẫu phụ nữ "dính" chồng, từ ngày yêu đến lúc cưới đều nỗ lực duy trì sự ngọt ngào trong chuyện tình cảm. Chồng tôi cũng lãng mạn, chiều vợ dù công việc anh rất bận rộn. Những ngày cuối tuần, nếu không phải đi công tác, anh thường đưa cả nhà đi ăn hoặc về thăm ông bà. Buổi tối, sau khi con ngủ, hai vợ chồng vẫn hay ngồi nói chuyện với nhau về công việc, kế hoạch tương lai, chuyện nuôi dạy con cái.

Thi thoảng chúng tôi trốn con hẹn hò riêng, hâm nóng tình cảm. Cơ bản, tôi luôn tự hào mình có một tổ ấm viên mãn. Nhiều bạn bè tôi nói rằng sau khi cưới, vợ chồng sẽ mất kết nối, "nhạt" dần, nhưng tôi vẫn thấy yêu chồng như lúc ban đầu.

Tin nhắn lạ, cuộc gọi nửa đêm của sếp nữ cho chồng khiến tôi mất ngủ - 1

Tôi lo lắng khi chồng thường xuyên chăm sóc, hỗ trợ sếp nữ (Ảnh minh họa: Pinterest).

Tuy nhiên 3 tháng gần đây, tôi bắt đầu cảm thấy hôn nhân có vấn đề khúc mắc. Mọi chuyện xuất phát từ một sếp nữ mới chuyển về công ty chồng tôi làm giám đốc chi nhánh. Chị ấy hơn chồng tôi khoảng 5 tuổi và hiện độc thân.

Theo lời chồng kể, chị ấy có năng lực, tính cách quyết đoán và được ban lãnh đạo đánh giá cao. Tôi theo dõi Facebook đồng nghiệp chồng thì biết rằng người sếp này có ngoại hình sáng sủa, gương mặt trẻ hơn tuổi.

Công việc của chồng vốn bận rộn nên chuyện anh đi sớm về muộn không phải điều lạ. Tuy nhiên, từ khi sếp nữ chuyển về công ty, tôi nhận ra anh thường xuyên phải làm việc lặt vặt, thậm chí có nhiều lần chu đáo quá mức cần thiết với người sếp này.

Có hôm, tôi cầm điện thoại chồng, đọc được tin nhắn chị sếp kể chị bị đau đầu, nhờ chồng tôi ghé hiệu thuốc mua thuốc giảm đau mang lên công ty. Lần khác, chị ấy chơi pickleball bị vấp ngã, lại nhờ chồng tôi mua thuốc tan vết bầm.

Đến sinh nhật sếp, chồng còn là người đặt bánh từ một tiệm bánh nổi tiếng. Anh nói vì cả phòng bận nên anh đứng ra lo giúp.

Ban đầu tôi nghĩ đó chỉ là phép lịch sự trong công việc. Nhưng dần dần, tần suất những việc lặt vặt như vậy ngày càng nhiều, trong khi đó không phải nghĩa vụ của chồng tôi bởi công ty vẫn có bộ phận hành chính văn phòng lo việc hậu cần.

Những tin nhắn nhờ chồng tôi mua thuốc vẫn chưa kết thúc. Hai tuần trước, tôi vô tình nhìn thấy tin nhắn của chị kia trên điện thoại chồng: “Em mua giúp chị loại thuốc hôm trước nhé”. Tôi nghĩ, những vấn đề thuốc thang là việc riêng, thể hiện sự chăm sóc nhau. Sếp nữ này có ý gì khi cố tình xóa nhòa ranh giới công tư?

Đỉnh điểm là một đêm cách đây 1 tuần. Hôm đó đã gần nửa đêm, cả nhà đang ngủ thì điện thoại chồng rung lên. Anh nghe máy vài phút rồi vội vàng thay quần áo chuẩn bị ra ngoài.

Tôi hỏi thì anh nói chị sếp vừa đi tiếp khách với đối tác, có uống rượu nên không tự lái xe về được. Chị ấy gọi nhờ anh qua đón. Lúc đó tôi khá bất ngờ. Tôi hỏi sao không gọi taxi hoặc tài xế riêng thì chồng chỉ nói: “Chắc chị ấy tin tưởng nên mới gọi anh”.

Anh ấy đi khoảng hơn một tiếng rồi mới về nhưng tôi lòng như lửa đốt, trằn trọc không ngủ được. Từ sau lần đó, trong đầu tôi bắt đầu xuất hiện nhiều suy nghĩ. Tại sao dịch vụ lái xe thuê bây giờ rất nhiều nhưng người sếp kia nhất định gọi chồng tôi đưa về? Tại sao giữa bao nhiêu nhân viên trong công ty, chị ta luôn nhờ vả chồng tôi?

Chồng tôi vốn nhiệt tình, chu đáo với mọi người nên tạm thời tôi không nghĩ anh cố ý làm điều gì mờ ám. Vì chưa có bằng chứng rõ ràng nên tôi đang chọn tin tưởng anh. Nếu anh có gì khuất tất, anh ấy sẽ không cho tôi đụng vào điện thoại và cũng không công khai lịch trình như vậy. Ở nhà, anh vẫn quan tâm vợ con như bình thường. Nhưng là phụ nữ, tôi không tránh khỏi cảm giác khó chịu khi chồng mình gần như lúc nào cũng kề cận, sẵn sàng giúp đỡ, chăm sóc cho một người phụ nữ khác, đặc biệt là người đang độc thân. 

Tôi không muốn mình ghen tuông mù quáng, nên mọi thứ tôi đang giữ chừng mực. Tôi chỉ nói bóng gió rằng việc quan tâm quá nhiều như vậy có thể khiến người khác hiểu lầm. Nhưng chồng tôi tiếp tục nhấn mạnh rằng chị sếp kia quý và tin tưởng nên mới nhờ anh. Anh còn nói việc được lòng sếp là điều tốt cho công việc và anh chỉ muốn giữ thiện cảm với mọi người tại cơ quan. 

Dù vậy tôi không thể nào xóa bỏ những lo âu trong lòng. Tôi không biết mình đang quá nhạy cảm hay thực sự có điều gì đó không ổn. Liệu những việc đó chỉ đơn thuần là quan hệ công việc? Hay ranh giới giữa công việc và sự quan tâm cá nhân đang dần bị xóa nhòa?

Tôi có nên tỏ thái độ thẳng thắn, quyết liệt hơn với chồng? Nếu phải âm thầm theo dõi thêm thời gian thì tôi sợ mình không đủ kiên nhẫn. Tôi tin tưởng chồng nhưng vẫn có một suy nghĩ nào đó lóe lên trong đầu rằng: Khi mình tin một ai, mình sẽ luôn bị bất ngờ bởi những điều không lường trước?

Hay đây thực sự chỉ là chuyện bình thường trong môi trường công sở và tôi cần cư xử khéo léo để không ảnh hưởng đến công việc của chồng? Xin hãy cho tôi lời khuyên.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Vợ ngoại tình sau đó xin lỗi muốn được tha thứ, tôi lại sợ...

Nhìn từ bên ngoài, gia đình tôi từng là hình mẫu khá trọn vẹn. Tôi có công việc ổn định, thu nhập đủ tốt để vợ con không phải lo nghĩ về tiền bạc. Nhà cửa, xe cộ đều có. Tôi không nhậu nhẹt, không bồ bịch, không tụ tập bạn bè quá đà. Bản thân về nhà đúng giờ, cuối tuần ưu tiên dành trọn cho gia đình.

Vợ chồng tôi cưới nhau đã 11 năm. Vợ tôi năm nay 31 tuổi, là nhân viên một ngân hàng. Chúng tôi không giàu ngay từ đầu, nhưng cùng nhau gây dựng từng chút một. Tôi vẫn luôn cho rằng, phụ nữ chỉ phản bội khi họ thiếu an toàn hoặc thiếu sự quan tâm. Vì vậy, tôi cố gắng làm tròn vai một người chồng: Lo tài chính, chia sẻ việc nhà, quan tâm đến đời sống vợ chồng. Tôi tin rằng, chỉ cần mình đủ tốt, hôn nhân sẽ tự khắc bền vững.

Nhưng tôi đã nhầm...

Vợ tôi bắt đầu thay đổi sau khi chuyển sang bộ phận mới ở công ty. Cô ấy thường xuyên về muộn, ít chia sẻ hơn trước. Điện thoại lúc nào cũng úp xuống bàn. Những bữa cơm gia đình thưa dần tiếng nói chuyện. Khi tôi hỏi, vợ chỉ nói công việc nhiều áp lực.

Tôi không muốn trở thành người chồng đa nghi hay kiểm soát. Hơn nữa, những năm tháng hạnh phúc trước đó khiến tôi tin rằng mình đang lo xa. Thế nhưng có những đêm, nằm cạnh vợ mà tôi trằn trọc không ngủ được. Tôi cảm nhận rất rõ một khoảng cách vô hình đang lớn dần, khiến tôi trở nên xa lạ ngay trong chính ngôi nhà của mình.

Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi quyết định thuê thám tử - một việc mà trước đó tôi chưa từng nghĩ mình sẽ làm. Tôi cần sự thật, dù biết rằng nó có thể khiến tôi tổn thương.

Sự thật đến nhanh và lạnh lùng.

Vợ ngoại tình sau đó xin lỗi muốn được tha thứ, tôi lại sợ... - 1

Vợ tôi phải lòng người đàn ông khác (Ảnh minh họa: Pexels).

Vợ tôi đang ngoại tình với một người đàn ông gần 50 tuổi, là đồng nghiệp trong công ty. Những bức ảnh họ đi cùng nhau, ánh mắt thân mật, những lần xuất hiện ở những nơi không nên đến… tất cả khiến tôi choáng váng. Không phải vì quá bất ngờ, mà vì tận sâu trong lòng, tôi đã linh cảm được điều này từ lâu.

Tối hôm đó, khi con đã ngủ, tôi đặt điện thoại trước mặt vợ. Tay tôi run, nhưng giọng lại cố giữ bình tĩnh. Tôi không tra hỏi, cũng không quát tháo. Tôi chỉ nói: “Em giải thích đi”.

Vợ tôi nhìn vào màn hình rất lâu. Rồi cô ấy bật khóc. Không phải kiểu khóc hoảng loạn của người bị bắt quả tang, mà là tiếng khóc nghẹn ngào, mệt mỏi, như thể đã chờ sẵn khoảnh khắc này. Cô ấy không chối cãi. Cũng không biện minh.

Khi tôi hỏi mối quan hệ đó bắt đầu từ khi nào, vợ cúi đầu, im lặng rất lâu. Sự im lặng ấy khiến tôi hiểu rằng, chuyện này không phải một phút yếu lòng, mà là kết quả của một quãng thời gian dài chúng tôi đã đánh mất nhau.

Tôi hỏi tiếp: “Nếu anh không phát hiện, em có dừng lại không?”. Cô ấy không trả lời. Tôi hỏi câu cuối cùng: “Em có yêu người đó không?”. Vợ tôi lắc đầu. Cô ấy nói ở bên người đàn ông kia, cô ấy chỉ cảm thấy mình “được cần đến”...

Tôi bắt đầu tự hỏi mình đã sai ở đâu? Tôi không thiếu trách nhiệm, không thiếu nỗ lực, cũng không nghĩ mình thiếu sự quan tâm, sao vẫn rơi vào hoàn cảnh này?

Sau đó, tôi gặp người đàn ông kia. Tôi không đến để đánh ghen hay tranh giành. Tôi chỉ muốn biết: Rốt cuộc mình đã thua ở đâu?

Cuộc gặp diễn ra ngắn ngủi. Anh ta không tỏ ra thách thức, thậm chí có phần lúng túng. Qua câu chuyện đứt quãng, tôi biết được rằng vợ tôi từng chia sẻ nhiều điều không tốt về tôi - rằng tôi là người chồng “quá đúng, quá chuẩn”, luôn làm tròn vai trò, nhưng lại hiếm khi lắng nghe cảm xúc của cô ấy, khiến cô ấy cảm thấy ngột ngạt.

Khi nghe điều đó, tôi không tức giận như mình tưởng. Chỉ thấy trống rỗng. Có lẽ, trong khi tôi mải mê làm một người chồng đúng mực, tôi đã quên mất cách làm một người bạn đồng hành. Và đến khi tôi nhận ra, khoảng trống ấy đã được lấp đầy bởi một người khác.

Sau cuộc gặp đó, tôi trở về nhà rất muộn. Con đã ngủ. Vợ tôi vẫn ngồi ở phòng khách, ánh đèn vàng hắt xuống gương mặt mệt mỏi. Không ai hỏi ai điều gì. Nhưng trong sự im lặng ấy, tôi biết cả hai đều hiểu rằng, cuộc hôn nhân này đã bước sang một giai đoạn khác - giai đoạn mà mọi thứ đều mong manh.

Đêm đó, tôi lại mất ngủ. Lần này không phải vì nghi ngờ, mà vì phải đối diện với một sự thật còn khó chấp nhận hơn: Tôi có thể tha thứ, nhưng tôi không biết mình có thể quên hay không.

Sáng hôm sau, khi đang chuẩn bị đi làm, con trai tôi bất ngờ hỏi: “Ba ơi, sao dạo này ba mẹ không nói chuyện với nhau?”.

Câu hỏi ấy khiến tôi đứng lặng. Tôi nhận ra rằng, dù cố che giấu thế nào, đứa trẻ vẫn cảm nhận được sự rạn nứt trong ngôi nhà này. Lần đầu tiên kể từ khi biết vợ ngoại tình, tôi cảm thấy sợ. Không phải sợ mất vợ, mà sợ con mình lớn lên trong một gia đình chỉ còn tồn tại trên danh nghĩa.

Buổi tối hôm đó, vợ tôi chủ động nói chuyện. Cô ấy xin lỗi. Cô ấy nói rằng đã chấm dứt mối quan hệ kia, rằng cô ấy muốn làm lại vì con. Cô ấy khóc rất nhiều và nói rằng không muốn gia đình tan vỡ.

Tôi lắng nghe, nhưng trong lòng trống rỗng. Tôi chợt nhận ra, điều khiến tôi đau nhất không phải là việc vợ từng phản bội, mà là cảm giác mình đã không còn được lựa chọn. Nếu tôi ở lại, tôi sợ cả đời này sẽ sống cùng hoài nghi. Nếu tôi ra đi, tôi lại là người phá vỡ gia đình của con mình.

Hiện tại, chúng tôi vẫn sống chung nhà để chăm con. Chúng tôi nói chuyện với nhau nhiều hơn trước, nhưng là những cuộc nói chuyện cẩn trọng, dè dặt, như hai người đang bước trên mặt băng mỏng.

Đến giờ, tôi vẫn chưa đưa ra quyết định cuối cùng. Tôi chỉ biết rằng, sau tất cả, ngoại tình không phải là dấu chấm hết ngay lập tức cho một cuộc hôn nhân. Nhưng nó là vết nứt để mỗi ngày trôi qua, người trong cuộc đều phải tự hỏi: Ở lại là vì còn yêu, hay chỉ vì sợ làm tổn thương đứa trẻ vô tội?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Bạn trai dọa chia tay nếu tôi không đồng ý “vượt rào”

Tôi năm nay 23 tuổi, là công nhân trong một nhà máy thuộc khu công nghiệp. Vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, sau khi thi trượt đại học, tôi quyết định đi làm để phụ mẹ nuôi em.

Nói về hoàn cảnh gia đình tôi cũng khá éo le. Tôi sinh ra không biết mặt bố vì ông đã “cao chạy xa bay” khi mẹ tôi thông báo có bầu với một lời nghi vấn “Chắc gì đã phải con tôi. Cô ngủ với tôi được thì cũng ngủ với thằng khác được”.

Thời điểm đó, vì quá đau khổ và sợ hãi, mẹ định bỏ thai. Tuy nhiên, ông bà ngoại không cho. Bà ngoại nói, chỉ cần mẹ sinh con ra, bà sẽ nuôi cháu cho mẹ làm lại cuộc đời.

Năm tôi lên 7 tuổi, mẹ lấy chồng. Nhưng cuộc hôn nhân của mẹ không hạnh phúc. Bố dượng bê tha rượu chè. Mỗi lần say, ông đều mang quá khứ của mẹ ra dè bỉu. Mẹ quyết định kết thúc cuộc hôn nhân của mình, ôm đứa con gái mới 3 tuổi về nhà ngoại.

Ông bà ngoại cắt cho mẹ một mảnh đất nhỏ cạnh nhà, một ngôi nhà cấp 4 nhỏ được dựng lên. Đó chính là tổ ấm của 3 mẹ con tôi những năm qua.

Từ tuổi dậy thì, mẹ đã nói với tôi nhiều về chuyện yêu đương trai gái. Mẹ nhắc tôi phải luôn biết giữ mình, tuyệt đối đừng dễ dãi để rồi dang dở cuộc đời như mẹ. Mẹ dặn, con gái cũng phải chăm lo học hành, có công việc ổn định, gặp người phù hợp yêu thương mình thì cưới.

Bạn trai dọa chia tay nếu tôi không đồng ý “vượt rào” - 1

Tôi không biết có nên chiều lòng bạn trai để giữ tình yêu? (Ảnh minh họa: Vecteezy).

Sau khi đi làm, vì ngoại hình xinh xắn, tôi có nhiều chàng trai theo đuổi. Nhưng tính tôi nhút nhát, ngại giao tiếp nên hầu như đều tìm cách tránh né những lời tán tỉnh, bông đùa.

Rồi tôi quen anh, một chàng trai con nhà giàu có nhà gần ngay khu trọ tôi ở. Bố mẹ anh buôn bán, còn có một khu nhà trọ cho thuê. Anh là con trai một trong nhà, nghe nói khá ham chơi vì được chiều chuộng từ bé.

Vì có nhiều sự khác nhau như vậy, nên khi thấy anh ấy theo đuổi, tôi đã tìm cách chối từ. Nhưng con gái đúng là dễ mềm lòng, nhất là với một chàng trai vừa có tiền lại vừa có thời gian đeo bám.

Từ những sự quan tâm nhỏ nhặt đến những món quà đắt tiền và sự săn đón của anh, cuối cùng trái tim tôi cũng đổ gục.

Anh nói, anh chán ngấy những cô gái màu mè, chưng diện. Anh thích vẻ mộc mạc, hiền lành của tôi và mong mình sẽ có một cô vợ con nhà lành như vậy. Còn tôi, ban đầu chỉ là bị choáng ngợp bởi sự quan tâm và hào phóng của anh, dần dần cũng thấy trái tim mình rung động.

Tôi hăm hở bước vào mối tình đầu trong sự háo hức như trẻ con ở quê lần đầu thấy ánh đèn màu hoa lệ của thành phố. Anh đưa tôi đến những nơi tôi chưa từng đến, ăn những món ăn xa xỉ chưa từng được ăn, mặc những bộ váy xinh đẹp trước đây chỉ có thể ngắm nhìn trên tạp chí. Anh không tiếc tôi một thứ gì. Đến nỗi tôi có cảm giác, anh có thể dành tất cả mọi thứ tốt đẹp nhất cho tôi.

Cho đến một ngày, sau một bữa đi ăn cùng nhau, anh đưa tôi vào nhà nghỉ. Tôi ngỡ ngàng nhìn biển hiệu rồi hỏi anh một câu ngu ngơ: “Mình vào đây làm gì?”. Anh nhìn tôi, giọng bình thản: “Mình yêu nhau mà. Mình làm những việc những người yêu nhau vẫn làm thôi”.

Tôi sợ hãi, nằng nặc đòi về. Nhìn bộ dạng khó coi của tôi, anh gắt lên: “Thôi được rồi, anh đâu có bắt ép em”. Trên đường về, thấy tôi im lặng, anh dỗ dành: “Có lẽ là em chưa sẵn sàng, còn anh thì vội quá. Em đừng giận nữa nhé, cũng tại vì anh yêu em”.

Nhưng sau lần đó, mỗi lúc hẹn hò, anh lại tỏ ý muốn gần gũi. Tôi nói muốn dành “lần đầu tiên” cho người tôi chọn làm chồng trong đêm tân hôn. Nếu anh yêu tôi thật lòng, hãy tôn trọng mong muốn của tôi.

Anh ấy nghe xong không giấu nổi vẻ khó chịu: “Bây giờ là thời đại nào rồi mà em còn có tư duy cổ hủ đó. Anh yêu em, lo cho em từ A-Z. Em thích gì anh cũng cho, muốn gì anh cũng chiều. Vậy mà em lại cứ giữ mình khư khư. Yêu thật lòng là tự nguyện dâng hiến. Hay là em không tin tưởng anh nên mới như vậy?”.

Anh ấy nói, cả hai chúng tôi đều đã trưởng thành, tình yêu phải gắn liền với sự gần gũi thể xác chứ không phải tình bạn mà phải trong sáng. Anh ấy còn nói, anh ấy không tiếc thời gian, tiền bạc để chăm lo cho tôi. Nhưng cho đi thì phải được nhận về, sự kiên trì và chịu đựng của anh cũng có giới hạn. Nếu tôi cứ khăng khăng giữ mình như vậy thì sớm muộn gì cũng chia tay. Anh khuyên tôi nên suy nghĩ kỹ xem nên làm thế nào?

Thú thật, những lời nói của anh khiến tôi rất buồn. Tôi biết anh yêu tôi, không tiếc tôi điều gì. Nhưng giờ anh lại kể chuyện quà cáp, vật chất để trao đổi ra điều kiện cho “chuyện ấy”. Anh còn dọa, nếu tôi không cho anh “vượt rào”, anh không muốn mất thời gian với một kẻ không tin tưởng, không hết lòng với anh.

Có vài lần, nghe anh năn nỉ rồi bực bội, tôi đã suýt xiêu lòng. Nhưng cùng lúc đó, tôi lại nhớ về quãng đời khổ nhục của mẹ. Nhớ rằng mình có một người cha chưa bao giờ thấy mặt. Nhớ rằng mẹ mình vì lỡ trao thân cho đàn ông để rồi sống trong sự dè bỉu, coi thường.

Tôi yêu anh, nhưng tình yêu không nói trước được điều gì. Tôi sợ mình sẽ đi vào “vết xe đổ” của mẹ. Tôi sợ trao đời con gái cho anh, một khi “con ong đã tỏ đường đi lối về” rồi sẽ bay đi tìm bông hoa khác.

Tôi biết, thời đại bây giờ không giống ngày xưa. Nhưng chả lẽ cứ yêu nhau là nhất định phải “vượt rào”, không thể chờ tới ngày đám cưới? Tôi không muốn vì chuyện này mà mất anh. Nhưng tôi cũng không chắc cho anh “ăn trái cấm” rồi chắc chắn sẽ giữ được anh.

Hiện tại anh ấy vẫn giận, bảo lúc nào tôi nghĩ thông suốt rồi thì nhắn anh. Nhưng bản thân tôi cũng không biết nên làm gì cho đúng: Thỏa hiệp với anh để tiếp tục có anh hay kiên quyết giữ vững quan điểm sống của mình để rồi chia tay?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Wednesday, March 4, 2026

Mù quáng tin lời thầy bói phán, tôi đánh mất người đàn ông mình yêu

Cho đến một buổi chiều, tôi theo chị đồng nghiệp đi xem bói cho vui.

Người phụ nữ ngồi sau làn khói nhang nhìn tôi rất lâu. Bà nắm tay tôi, xoay đi xoay lại rồi chậm rãi bảo rằng gò má tôi quá cao, tướng “sát phu”. Bà nói đàn ông đến với tôi sẽ lận đận, nếu cưới sớm thì chồng dễ ốm đau, làm ăn thất bại, thậm chí “không yên thân”.

Mù quáng tin lời thầy bói phán, tôi đánh mất người đàn ông mình yêu - 1

Tôi đã đánh mất người đàn ông tốt chỉ vì tin lời thầy bói (Ảnh minh họa: TD).

Tôi cười gượng gạo, nhưng đêm đó tôi không ngủ được.

Tôi soi mình trong gương, gò má tôi cao thật. Từ nhỏ tôi đã nghe vài người buông lời ác ý rằng con gái gò má cao thì ghê gớm, khó giữ chồng. Tôi không để tâm, vì tôi vẫn sống tử tế, học hành đàng hoàng. Thế nhưng khi đã yêu và bắt đầu nghĩ đến hôn nhân, tôi bỗng sợ hãi một điều vô hình.

Một tháng sau, công ty của người yêu tôi gặp trục trặc. Anh bị cắt giảm thưởng, lương chậm hai tháng. Anh ngồi lặng trước màn hình máy tính, thở dài nhiều hơn. Tôi không biết đó chỉ là khó khăn chung của doanh nghiệp trong thời buổi kinh tế chật vật, hay vì lời phán hôm nào. Nhưng trong đầu tôi, hai sự việc ấy tự động nối lại với nhau.

Tôi bắt đầu tin rằng mình mang vận xấu.

Ý nghĩ ấy lớn dần như một cái bóng. Tôi lên mạng tìm đọc đủ thứ về tướng số. Tôi đọc những bài viết khẳng định phụ nữ gò má cao sẽ “lấn át chồng”, gia đình khó yên. Tôi càng đọc càng hoảng. Tôi không muốn vì mình mà người đàn ông tôi yêu phải khổ.

Tôi quyết định đi thẩm mỹ hạ gò má.

Tôi không có nhiều tiền. Một ca phẫu thuật chỉnh xương mặt ở bệnh viện lớn tốn hàng trăm triệu đồng, vượt quá khả năng của tôi. Tôi không dám nói với người yêu vì sợ anh cho rằng tôi mê tín. Tôi âm thầm tìm một cơ sở làm đẹp quảng cáo rầm rộ trên mạng, cam kết “hạ gò má an toàn, tự nhiên, thay đổi vận mệnh”.

Hình ảnh trước - sau khi phẫu thuật quá hoàn hảo khiến tôi tin rằng đó là cơ hội. Tôi tự thuyết phục rằng chỉ cần thay đổi một chút, cuộc đời tôi và người yêu sẽ suôn sẻ hơn.

Tôi giấu gia đình, giấu anh, vay mượn bạn bè để đủ tiền đặt cọc.

Ngày bước vào phòng phẫu thuật, tôi run nhưng vẫn tự nhủ mình đang hy sinh vì tình yêu. Tôi tin rằng mình đang làm điều đúng đắn.

Ca mổ diễn ra suôn sẻ hơn tôi tưởng. Tôi sưng đau gần một tháng, nhưng lần này không có biến chứng nghiêm trọng. Khi tháo băng và nhìn mình trong gương, tôi gần như không nhận ra bản thân. Gò má tôi hạ xuống, khuôn mặt mềm mại, nữ tính hơn. Bạn bè gặp lại đều trầm trồ khen tôi xinh hơn, dịu dàng hơn.

Tôi thở phào. Tôi nghĩ mình đã chiến thắng nỗi sợ.

Người yêu tôi nhìn tôi rất lâu vào buổi tối tôi hẹn anh ra quán cà phê quen thuộc để thú nhận mọi chuyện. Tôi kể rằng tôi đã đi phẫu thuật vì quá ám ảnh hai chữ “sát chồng”. Tôi nói rằng tôi làm vậy chỉ vì muốn tương lai của chúng tôi bình yên hơn.

Anh im lặng.

Tôi chờ anh trách móc vì tôi giấu giếm. Nhưng anh chỉ hỏi một câu rằng, tại sao tôi không tin anh đủ nhiều để hỏi ý kiến anh trước khi động dao kéo vào mặt.

Tôi không trả lời được.

Những ngày sau đó, tôi cảm nhận rõ một khoảng cách vô hình. Anh vẫn quan tâm tôi, nhưng ánh mắt anh không còn như trước. Anh không còn nhìn tôi với vẻ trìu mến quen thuộc. Có lần tôi bắt gặp anh nhìn tấm ảnh cũ của hai đứa, khi tôi vẫn là cô gái gò má cao, tóc buộc gọn gàng, cười hết cỡ.

Một tối, anh hẹn tôi nói chuyện.

Anh nói tôi đẹp hơn trước, anh không phủ nhận điều đó. Anh nói gương mặt tôi bây giờ hài hòa, dịu dàng, dễ nhìn hơn rất nhiều. Nhưng anh cũng nói rằng anh không còn thấy người phụ nữ anh từng yêu nữa.

Anh bảo rằng điều khiến anh tổn thương không phải là tôi sửa mặt, mà là việc tôi tin một thầy bói hơn tin vào tình cảm và sự cố gắng của anh. Anh nói anh yêu tôi vì sự mạnh mẽ, vì cách tôi tự tin với những gì mình có. Khi tôi quyết định thay đổi bản thân chỉ vì một lời phán vô căn cứ, anh cảm giác tôi đã trở thành một người khác.

Anh nói rằng anh không đủ can đảm để bước vào hôn nhân với một người luôn sợ hãi định mệnh và có thể thay đổi chính mình vì những điều mơ hồ như vậy.

Tôi ngồi lặng người khi nghe anh nói chia tay.

Tôi đã từng tưởng tượng viễn cảnh mình phẫu thuật thành công, anh ôm tôi và nói mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Tôi không ngờ kết cục lại là anh rời đi khi tôi đã… đẹp hơn.

Tôi về nhà, đứng trước gương thật lâu. Gương mặt trong đó đúng là mềm mại hơn, cân đối hơn nhưng ánh mắt trống rỗng. Tôi chạm tay lên hai bên má, nơi vẫn còn cảm giác tê nhẹ mỗi khi thời tiết thay đổi. Tôi nhận ra mình đã đánh đổi quá nhiều chỉ để chạy theo một nỗi sợ vô hình.

Mẹ tôi biết chuyện thì khóc. Mẹ nói rằng bà sinh tôi ra khỏe mạnh, bình an, chưa từng chê con gái mình một điểm nào. Vậy mà tôi lại tự coi gương mặt ấy như lời nguyền.

Tôi đã bị người yêu bỏ sau khi thẩm mỹ.

Tôi hiểu rằng không có gò má nào quyết định số phận hôn nhân. Không có dao kéo nào sửa được sự bất an trong lòng. Tôi từng nghĩ mình hy sinh vì tình yêu, nhưng thực ra tôi chỉ đang cố sửa một “định mệnh” do người khác vẽ ra.

Tôi đã thay đổi gương mặt, nhưng tôi không giữ được người đàn ông mình yêu. Bài học ấy quá đắt.

Nếu được quay lại, tôi sẽ chọn tin vào tình cảm của mình thay vì tin vào lời thầy bói mơ hồ. Tôi sẽ giữ nguyên gò má cao năm ấy, giữ nguyên sự tự tin của cô gái từng dám yêu và dám mơ.

Bởi cuối cùng, thứ đẩy người ta rời xa nhau không phải là tướng số, mà là nỗi sợ và sự thiếu niềm tin. Tôi đã hiểu điều đó khi mọi chuyện đã muộn.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Yêu cô gái từng bán ảnh nóng cho web 18+, tôi có nên cho cả hai một cơ hội?

Tôi năm nay 31 tuổi, thu nhập ổn nhờ mở cửa hàng nước hoa và kinh doanh online thêm một số sản phẩm lặt vặt. Hai năm trước, tôi tình cờ quen một cô gái qua ứng dụng hẹn hò.

Thời điểm đó, tôi buồn chán sau khi chia tay mối tình nhiều năm, muốn tìm người ở bên cho khuây khỏa. Tuy nhiên, vì chưa muốn xác định nghiêm túc nên tôi thẳng thắn nêu trên hồ sơ hẹn hò của mình là "tìm FWB" (Friends with Benefits, bạn bè trao đổi lợi ích tình dục và không ràng buộc) để đỡ mất thời gian đôi bên.

Sau vài cú quẹt, tôi và cô ấy bắt gặp nhau trên ứng dụng. Cô ấy trạc tuổi tôi, đang sống một mình ở TPHCM. Ngày đầu gặp gỡ, chúng tôi trao đổi kỹ về mục đích kết nối. Cũng như tôi, mục đích của cô ấy không có gì khác ngoài tình dục.

Yêu cô gái từng bán ảnh nóng cho web 18+, tôi có nên cho cả hai một cơ hội? - 1

Sau một lần quẹt ứng dụng hẹn hò, tôi trót có tình cảm với một cô gái có quá khứ phức tạp (Ảnh minh họa: Pinterest).

Sau đêm đầu tiên, tôi nhận ra chúng tôi rất hợp "chuyện ấy" và tiếp tục có cuộc hẹn thứ hai, thứ ba... Tất nhiên mọi thứ vẫn mang tính trao đổi qua lại chứ không đề cập chuyện tình cảm.

Nhưng dần dần, tôi và cô ấy nhắn tin, chia sẻ khá nhiều về hoàn cảnh của mình. Thời điểm đó, cô ấy thừa nhận với tôi rằng cô ấy không có công việc ổn định, thậm chí phải bán ảnh khỏa thân trên một website 18+ của nước ngoài. Lý do là gia đình nợ nần, bố mẹ gặp khó khăn tài chính nên cô chấp nhận làm công việc đó một thời gian để kiếm tiền phụ giúp.

Một thời gian sau, cô nói đã trả gần hết số nợ cho gia đình và quyết định dừng công việc đó. Cô cũng nói rõ rằng muốn cắt liên lạc với tôi để bắt đầu cuộc sống mới và không muốn dính dáng tới quá khứ nữa.

Thế nhưng mọi chuyện không diễn ra đúng như vậy. Ngừng liên lạc được nửa năm, đến năm ngoái, chúng tôi tình cờ gặp lại nhau.

Cô ấy nói sau khi nghỉ công việc kia, cô chuyển sang làm nhân viên văn phòng, cuộc sống tốt hơn. Từ đó, thi thoảng chúng tôi vẫn nhắn tin qua lại, rồi lâu lâu lại gặp nhau đúng kiểu FWB. Mỗi lần gặp, tôi vẫn chủ động gửi cho cô một khoản tiền coi như hỗ trợ thêm. 

Vài tháng gần đây, mọi thứ có sự thay đổi. Chúng tôi không còn gặp nhau kiểu chóng vánh nữa mà bắt đầu có những buổi hẹn hò đúng nghĩa: Đi ăn, uống cà phê, xem phim, nói chuyện nhiều hơn về công việc và cuộc sống. Chúng tôi thậm chí còn đi du lịch cùng nhau 2 lần. Cảm giác lúc đó giống như hai người đang yêu, chỉ là không ai nói ra.

Điều khiến tôi bất ngờ và buồn phiền là dạo này, cô ấy lại không muốn nhận tiền từ tôi nữa. Cô nói rằng hiện tại đã có công việc ổn định. Tôi thấy cô ấy bắt đầu giữ khoảng cách, ít chịu gặp tôi, trả lời tin nhắn rất chậm hoặc không nghe điện thoại. 

Có phải vì tôi mãi không ngỏ lời chính thức, nên cô ấy thay đổi thái độ? Nhưng tôi cũng vô cùng khó xử, băn khoăn không biết có nên bắt đầu một mối quan hệ rõ ràng, xác nhận là người yêu của nhau và tiến tới tương lai lâu dài với cô ấy hay không.

Thú thật là sau ngần ấy thời gian, tôi cũng dành tình cảm cho cô ấy. Tôi quý cách cô ấy cố gắng thay đổi cuộc sống, quý sự thẳng thắn của cô về quá khứ của mình. Ở bên cạnh, tôi cảm thấy cô là người có chiều sâu, không phải kiểu người dễ dãi như nhiều người vẫn nghĩ.

Nhiều lần tôi tự hỏi, đó là tình yêu thật sự hay chỉ là một sự gắn bó kỳ lạ giữa hai con người từng bước vào đời nhau theo một cách không bình thường... Nhưng càng có tình cảm, tôi lại càng do dự...

Một phần vì quá khứ từng lên ứng dụng hẹn hò tìm bạn tình, từng bán ảnh khỏa thân để kiếm tiền của cô ấy. Tôi vẫn bị ám ảnh bởi những chuyện đó, liệu sau này mình có thực sự đủ rộng lượng để không nhắc lại chuyện cũ, không để nó trở thành cái gai trong lòng mỗi khi xảy ra mâu thuẫn hay không?

Tôi sợ mình không đủ tin tưởng, sợ rằng nếu sau này chuyện tình cảm không đi đến đâu thì người tổn thương nhiều nhất sẽ là cô ấy.

Tôi thật sự rất rối. Nhớ lại quãng thời gian bên cô ấy, những lúc cô ấy lên kế hoạch cho tương lai, tôi lại thấy tiếc nếu không cho cả hai một cơ hội. Liệu tôi có nên tiến tới một bước, thẳng thắn hơn về cảm xúc của mình để cả hai bên nhau đàng hoàng, hay nên chấp nhận rời xa cô ấy, để tránh làm cô ấy đau thêm một lần nữa?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tuesday, March 3, 2026

Vợ có người khác, tôi vẫn giả vờ không biết suốt 2 năm

Tôi biết vợ có người khác không phải qua điện thoại hay bắt gặp tận mắt, mà từ những lời xì xào của người quen. Ban đầu tôi gạt đi, thậm chí còn nổi cáu khi ai đó nhắc đến, vì tôi không chấp nhận chuyện gia đình mình bị đem ra bàn tán.

Nhưng càng nghe nhiều, tôi càng hiểu đó không phải tin đồn vô căn cứ. Trong lòng tôi biết rõ, chỉ là ngoài mặt vẫn cố gắng bênh vực vợ, như thể bảo vệ cô ấy cũng là cách giữ lại chút tự trọng cuối cùng của mình.

Tôi bị tiểu đường hơn 3 năm nay, sức khỏe sa sút, chuyện chăn gối cũng không còn như trước. Tôi hiểu rõ mình không còn đáp ứng được vợ, và chính điều đó khiến tôi vừa mặc cảm vừa bất lực.

Nhưng điều khiến tôi đau nhất là chúng tôi đã sống với nhau bao nhiêu năm, vậy mà chỉ sau thời gian tôi bệnh, cô ấy đã tìm đến người khác. Cảm giác bị thay thế nhanh chóng khiến tôi vừa hận vừa tủi, như thể tất cả những năm tháng trước đó chẳng còn ý nghĩa.

Vợ có người khác, tôi vẫn giả vờ không biết suốt 2 năm - 1

Tôi biết chuyện của vợ từ lâu, chỉ là chưa bao giờ dám đối diện (Ảnh minh họa: Sohu).

Nhiều người trách sao tôi không làm cho ra lẽ, nhưng họ đâu hiểu cái sĩ diện đàn ông nó lớn thế nào. Thừa nhận vợ ngoại tình cũng đồng nghĩa thừa nhận mình không còn đủ khả năng giữ vợ, mà điều đó với tôi còn đau hơn bản thân căn bệnh.

Tôi cũng nghĩ đến chuyện ly hôn, nhưng rồi lại tự hỏi sau đó mình sẽ sống thế nào. Liệu có người phụ nữ nào chấp nhận một người đàn ông bệnh tật, yếu sinh lý như tôi, hay mọi thứ rồi cũng lặp lại như cũ.

Các con tôi vẫn còn đi học, chúng vẫn nghĩ bố mẹ là một gia đình bình thường. Tôi không đủ can đảm phá vỡ sự yên ổn đó chỉ vì nỗi đau của riêng mình. Tôi chọn im lặng, chọn sống như không biết gì, dù mỗi lần nhìn vợ chăm chút bản thân hay cầm điện thoại cười một mình, trong lòng tôi lại nhói lên. Sự im lặng ấy không phải vì tôi không đau, mà vì tôi sợ nếu nói ra, tôi sẽ mất tất cả.

Điều khiến tôi mệt mỏi nhất là vợ tôi cũng không hề có ý định ly hôn. Cô ấy vẫn làm tròn vai người vợ, người mẹ trong gia đình, chỉ là bên ngoài vẫn có một mối quan hệ khác.

Tôi hiểu cô ấy không muốn rời bỏ cuộc sống hiện tại, nhưng việc mọi thứ không đủ kín kẽ khiến tôi nhiều lần phải nghe những lời bàn tán mà giả vờ như không liên quan. Có lúc tôi tự hỏi, nếu cô ấy tinh tế hơn một chút, có lẽ tôi đã dễ dàng tiếp tục vai diễn của mình hơn.

Hai năm qua, tôi sống trong trạng thái nửa biết nửa không, vừa chấp nhận vừa tự dằn vặt. Tôi hận vợ vì sự phản bội, nhưng cũng không thể phủ nhận mình là nguyên nhân khiến cuộc hôn nhân này rạn nứt.

Cảm giác bất lực khi không thể làm tròn vai trò của một người chồng khiến tôi dần quen với việc chịu đựng. Đôi khi tôi không biết mình đang giữ gia đình, hay chỉ đang giữ lại chút danh dự mong manh của một người đàn ông.

Giờ đây tôi vẫn chưa có câu trả lời cho chính mình. Tiếp tục sống như vậy thì lòng tôi ngày một nặng nề, nhưng thay đổi thì lại sợ tương lai còn trống rỗng hơn.

Tôi không chắc điều gì khiến tôi ở lại: các con, thói quen, hay nỗi sợ phải đối diện với sự thật rằng mình đã thua trong chính cuộc hôn nhân của mình. Và có lẽ điều đau nhất là dù biết tất cả, tôi vẫn phải tỏ ra như một người chồng không hề hay biết.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Vợ tôi bỏ bê chồng con, đi lễ khắp nơi mong "đổi vận"

Gia đình tôi buôn bán tự do. Những năm trước, công việc thuận lợi, tiền bạc đủ đầy, nhà cửa lúc nào cũng rộn ràng tiếng cười. Vợ tôi khi ấy là người phụ nữ của gia đình đúng nghĩa. Cô ấy dậy sớm mở hàng, trưa tranh thủ về nấu cơm, tối dọn dẹp sổ sách. Tôi luôn tự hào vì lấy được một người vợ tháo vát, biết lo trước lo sau.

Nhưng khoảng 3 năm trở lại đây, việc buôn bán xuống dốc. Khách thưa dần, chi phí tăng cao, chúng tôi phải tính toán từng đồng. Tôi nghĩ khó khăn sẽ khiến hai vợ chồng gắn bó hơn, cùng nhau xoay xở. Tôi đã sai.

Vợ tôi bỏ bê chồng con, đi lễ khắp nơi mong đổi vận - 1

Tôi và con rất buồn khi vợ bỏ bê gia đình, công việc thường xuyên đi lễ khắp nơi để mong "đổi vận" (Ảnh minh họa: Knet).

Tết năm ngoái, vợ tôi bắt đầu tham gia các hội nhóm đi lễ chùa, cầu cúng đầu năm với mong muốn thuận lợi hơn. Ban đầu, chỉ là vài ngày đi cầu an, cầu tài lộc. Tôi còn chủ động đưa tiền, nghĩ rằng sau một năm vất vả, cô ấy xứng đáng được thư giãn.

Nhưng năm nay, mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.

Từ mùng 2 Tết, vợ tôi gần như không có mặt ở nhà. Hết hội bạn cấp ba rủ nhau đi lễ phủ, lại đến hội buôn bán tổ chức tour du xuân xuyên tỉnh. Khi tôi hỏi bao giờ quay lại mở hàng, cô ấy nói đợi qua rằm tháng Giêng đã, vì “đầu năm phải đi cho hết lễ mới may mắn”.

Tôi sốt ruột vì hàng tồn chất đống, tiền thuê mặt bằng đến hạn. Trong khi đó, vợ tôi vẫn xách vali đi tiếp, bảo rằng “đầu năm mà chưa đi hết các điểm tâm linh thì cả năm làm ăn không thuận”.

Vợ tôi đi từ đền này sang phủ khác, từ miền Bắc vào tận miền Trung. Mạng xã hội của vợ tôi ngập tràn hình ảnh áo dài, váy vóc mới tinh, nụ cười rạng rỡ khắp các điểm. Ai nhìn vào cũng nghĩ cô ấy có một cuộc sống đáng mơ ước.

Chỉ có tôi và con trai 8 tuổi biết ngôi nhà này đang trống vắng đến mức nào.

Có những tối tôi bán nốt chút hàng lẻ còn sót lại, dắt xe về nhà thì đã muộn. Con trai ngồi trước mâm cơm nguội. Thằng bé không dám ăn trước vì mẹ từng dặn phải chờ đủ cả nhà.

Tối nào con cũng hỏi tôi bao giờ mẹ về. Tôi không biết trả lời thế nào, vì chính tôi cũng không biết.

Tiền bạc gia đình tôi ngày càng cạn. Tôi phải vay thêm để xoay vòng vốn, trong khi vợ vẫn đều đặn sắm sửa đồ mới cho mỗi chuyến đi. Tôi đã nhiều lần nói thẳng rằng kinh tế đang khó khăn, rằng sau Tết cần mở hàng lại ngay để gỡ gạc. Vợ tôi im lặng, rồi sáng hôm sau lại xách vali đi tiếp.

Có lần cô ấy nói rằng đời người có mấy khi được tự do, nếu không tranh thủ đi thì sau này già rồi sẽ hối tiếc. Hóa ra trong suy nghĩ của vợ, gia đình và công việc là thứ có thể tạm gác lại vô thời hạn.

Đỉnh điểm là tuần trước, con trai tôi bất ngờ sốt cao giữa đêm. Tôi cuống cuồng gọi cho vợ. Điện thoại đổ chuông rất lâu vợ tôi mới bắt máy. Phía bên kia là tiếng nhạc và tiếng cười nói ồn ào. Vợ bảo đang dự tiệc sau buổi đi lễ, chưa thể về ngay.

Tôi một mình đưa con vào viện. Đêm đó tôi ngồi ngoài hành lang, nhìn con nằm trên giường bệnh mà cảm giác như mình là người đàn ông đơn độc. Tôi tự hỏi, nếu con có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra với con, liệu những chuyến du xuân cầu cúng kia có còn ý nghĩa?

Sáng hôm sau, vợ chỉ nhắn hỏi thăm qua loa. Ít giờ sau, tôi lại thấy cô ấy đăng ảnh mặc áo dài chụp giữa một khu du lịch, chú thích rằng “đầu năm phải sống hết mình”.

Số tiền vợ tôi tiêu trong hơn 1 tháng đủ để trả tiền thuê mặt bằng 3 tháng liền. Trong khi đó, tôi phải khất nợ nhà cung cấp.

Ba ngày trước, vợ tôi mới trở về sau chuyến đi dài. Cô ấy bước vào nhà với làn da rám nắng, tay xách quà lưu niệm, kể say sưa về những nơi đã đi qua, những nghi lễ đã tham dự, những lời phán về tài lộc.

Tôi không phản đối việc đi lễ đầu năm. Tôi cũng không muốn tước đi niềm vui của vợ. Nhưng khi những chuyến du xuân kéo dài, khi công việc bị bỏ bê, khi con ốm mà mẹ không có mặt, thì mọi sự cầu cúng kia còn có ý nghĩa gì? Vợ tôi không hiểu “có làm, mới có ăn” hay sao?

Tôi sợ một ngày nào đó, khi những lễ hội đã tàn, khi không còn ai rủ rê đi nữa, vợ tôi quay về thì ngôi nhà này đã không còn ai chờ đợi...

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tha thứ cho chồng ngoại tình, tôi lại phải lòng đồng nghiệp cơ quan

Chồng tôi từng là hình mẫu người đàn ông mà ai cũng ngưỡng mộ. Anh điềm đạm, có trách nhiệm, luôn ưu tiên gia đình và chưa từng để tôi phải nghi ngờ điều gì. Chính vì tin tuyệt đối nên khi phát hiện anh ngoại tình, nỗi đau của tôi như bị nhân lên gấp bội.

Người đàn ông hoàn hảo trong mắt mọi người bỗng chốc sụp đổ, và tôi thấy mình như kẻ ngốc đứng giữa một vở kịch mà ai cũng tin là thật.

Anh khóc, xin lỗi, nói đó chỉ là phút yếu lòng và khẳng định anh cần gia đình, cần tôi. Nhìn các con còn nhỏ, tôi cắn răng tha thứ, tự nhủ chỉ cần anh quay về thì mọi thứ rồi sẽ ổn. Nhưng tôi sớm nhận ra tha thứ thì có thể nói bằng miệng, còn quên đi lại là chuyện khác. Mỗi lần anh chạm vào tôi, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh anh ở bên người phụ nữ kia, và cảm giác ghê tởm khiến tôi co cứng người.

Anh thay đổi rõ rệt sau chuyện đó, quan tâm tôi hơn, chăm lo gia đình hơn, luôn cố gắng ở bên vợ con nhiều nhất có thể.

Nhưng càng thấy anh cố gắng, tôi lại càng khó chịu, như thể mọi cử chỉ yêu thương đều mang màu sắc chuộc lỗi. Tôi nhìn anh mà trong lòng dấy lên cảm giác khinh bỉ, vừa giận vừa lạnh, như đang sống cạnh một người xa lạ. Khoảng cách giữa chúng tôi không ồn ào, nhưng ngày một lớn dần.

Tha thứ cho chồng ngoại tình, tôi lại phải lòng đồng nghiệp cơ quan - 1
Tha thứ cho chồng sau phản bội, nhưng vết thương trong lòng tôi vẫn không thể lành (Ảnh minh họa: Line Today)

Trong lúc bế tắc, tôi đem câu chuyện của mình tâm sự với một đồng nghiệp nam cùng công ty. Anh ấy lắng nghe rất kiên nhẫn, không phán xét, chỉ nhẹ nhàng ở bên mỗi khi tôi cần nói. Anh cũng từng bị vợ phản bội nên hiểu rõ cảm giác mất niềm tin là thế nào. Sự đồng cảm ấy khiến tôi thấy mình không còn cô đơn, và dần dần tôi tìm đến anh như một chỗ dựa tinh thần.

Càng ngày tôi càng sợ về nhà, vì ở đó luôn có ký ức khiến tôi khó thở. Ngược lại, khi ở bên người đồng nghiệp, tôi thấy mình được vỗ về, được nhìn nhận như một người phụ nữ chứ không phải người vợ đang cố gắng chịu đựng.

Một lần, rồi thêm một lần nữa, chúng tôi đã bước qua ranh giới. Tôi tự bào chữa rằng chồng từng phản bội, nên việc mình trót dại một lần cũng chỉ là sai lầm có thể hiểu được.

Nhưng sự thật là mọi thứ không dừng lại ở một lần. Tôi không còn tìm đến anh chỉ vì yếu lòng, mà dần dần hình thành thứ tình cảm khiến tôi chờ đợi, nhớ nhung. Tôi nhận ra mình không còn rung động khi ở cạnh chồng, trong khi lại thấy bình yên khi ở bên người kia. Cảm xúc ấy khiến tôi hoảng sợ, nhưng càng cố dừng lại thì lại càng lún sâu.

Bây giờ tôi sống trong trạng thái mâu thuẫn liên tục. Một bên là gia đình, là các con, là cuộc hôn nhân từng rất đẹp trong mắt mọi người. Một bên là người đàn ông mang lại cho tôi cảm giác được thấu hiểu và yêu thương theo cách mà tôi nghĩ mình đã mất. Tôi vừa thấy có lỗi, vừa thấy mình như đang sống thật với cảm xúc lần đầu sau rất lâu.

Tôi không biết nên chọn cách nào: Công khai mọi chuyện để hai vợ chồng cùng nhìn thẳng vào sự thật và tha thứ cho nhau, hay lặng lẽ ly hôn rồi mới bắt đầu lại. Tôi sợ làm tổn thương các con, nhưng cũng sợ tiếp tục sống trong cuộc hôn nhân mà lòng mình đã rẽ lối.

Có lẽ sai lầm lớn nhất không phải là ai phản bội trước, mà là chúng tôi đã không còn cách nào quay lại như cũ. Và tôi đang đứng trước quyết định mà dù chọn hướng nào, cũng sẽ có người đau.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.