Tôi năm nay 38 tuổi, kết hôn tròn 10 năm và có hai con đủ nếp đủ tẻ. Chồng tôi hiền lành, không rượu chè, cưng chiều vợ cũng biết vun vén việc nhà. Nhưng có một điều khiến tôi ngày càng mệt mỏi mà không biết chia sẻ cùng ai. Nhu cầu gần gũi của anh quá cao, đến mức tôi cảm thấy áp lực và dần… sợ hãi.
Người ta thường bảo phụ nữ như tôi là đang độ tuổi hồi xuân, mặn mà và nhiều cảm xúc. Tôi lại thấy mình ngược lại. Tôi vẫn thương chồng, vẫn quan tâm, chăm sóc anh từng bữa ăn, giấc ngủ. Chỉ riêng chuyện vợ chồng là tôi thấy ngán ngẩm.
Có những tối chúng tôi vừa gần gũi xong, hôm sau anh đã lại háo hức, ánh mắt nhìn tôi đầy chờ đợi. Chỉ cần tôi đi ngang qua, anh lại tìm cách ôm vai, kéo tay, thì thầm những lời khơi gợi...
Tôi hiểu đó là biểu hiện của ham muốn nhưng khi những hành động ấy lặp lại gần như mỗi ngày, tôi bắt đầu thấy mình như đang bị đặt trong một trạng thái căng thẳng thường trực.
Tôi không dám ăn mặc gợi cảm ở nhà. Biết chồng có nhu cầu cao, tôi chủ động chọn những bộ đồ kín đáo, giản dị. Vậy mà chỉ cần tôi đứng rửa bát hay gấp quần áo, anh cũng tiến lại gần, ôm từ phía sau, hôn lên tóc, lên má. Nhiều khi trước mặt con, anh vẫn có những cử chỉ thân mật khiến tôi ngượng ngùng và bối rối.
Tôi đã trao đổi với chồng nhưng anh không thay đổi. Nhiều lúc tôi sinh ra cáu gắt, không phải vì tôi ghét anh, mà vì tôi thấy mình không có khoảng không gian riêng. Đôi lúc, ánh mắt của chồng khiến tôi cảm thấy khó chịu.
Anh nói rằng, con cái đã lớn cần ngủ riêng, một tuần vợ chồng phải gần gũi 3-4 lần. Nhiều hôm anh muốn đổi gió, đặt phòng nghỉ dưỡng ở ngoại thành để vợ chồng hâm nóng. Mỗi lần như vậy, chồng tôi lại đòi hỏi ngày 2 "hiệp" sáng và tối. Bởi vậy, cứ mỗi lần chồng đề xuất đi nghỉ dưỡng, tôi lại gạt phắt đi.
Tôi tự hỏi: Hay là mình hết yêu chồng? Hay do mình có vấn đề về sinh lý? Nhưng nghĩ kỹ, tôi vẫn có nhu cầu, chỉ là ở mức độ vừa phải.
Với tôi, tuần từ 1 đến 2 lần là đủ. Tôi cần cảm xúc, cần sự sẻ chia, cần được trò chuyện trước khi chạm vào nhau. Còn với anh, dường như chỉ cần ở cạnh tôi là ham muốn đã trỗi dậy.
Tôi cảm thấy áp lực mỗi khi gần gũi chồng (Ảnh minh họa: pixabay).
Sống chung trong nhà, tôi bắt đầu thấy áp lực. Mỗi khi anh đi công tác hay ra ngoài có việc, tôi lại thấy nhẹ nhõm. Tôi có thể mặc đồ mình thích, ngồi thư thả đọc sách, không phải dè chừng ánh mắt hay cái ôm bất chợt nào. Nghĩ đến điều đó, tôi lại thấy buồn cho chính mình. Tại sao ở bên chồng mà tôi không thấy bình yên?
Một phần khác trong lòng tôi cũng có những vướng mắc khó gọi tên. Tôi là người gánh vác chính kinh tế gia đình. Chồng chỉ phụ thêm phần nào. Tôi không trách anh, nhưng sâu thẳm, tôi thiếu đi sự ngưỡng mộ dành cho chồng - thứ cảm xúc khiến người phụ nữ dễ rung động và khao khát gần gũi.
Có lẽ vì thế mà mỗi khi anh quá nồng nhiệt, tôi lại càng thấy xa cách. Tôi cần một người bạn đồng hành chia sẻ gánh nặng tài chính, cùng tôi lo toan cuộc sống chứ không phải chỉ cuồng nhiệt trên giường. Khi sự mệt mỏi về tiền bạc chưa được giải tỏa, cơ thể tôi khó mà mở lòng.
Điều khiến tôi băn khoăn nhất là tôi không muốn tổ ấm rạn nứt chỉ vì chuyện này. Tôi biết đàn ông có nhu cầu sinh lý cao không phải điều xấu. Thậm chí nhiều người vợ còn mong chồng mình “nhiệt tình” như vậy. Nhưng khi nhịp độ của hai người quá chênh lệch, sự thân mật dễ trở thành... chịu đựng.
Tôi sợ một ngày mình sẽ tìm cách né tránh nhiều hơn, từ chối nhiều hơn, và anh sẽ tổn thương. Tôi cũng sợ nếu cứ miễn cưỡng đáp ứng, tôi sẽ dần mất đi cảm xúc thật của mình.
Ở tuổi 38, tôi không mong điều gì quá lớn lao. Tôi chỉ mong khi chồng ôm mình, tôi cảm thấy ấm áp thay vì căng thẳng. Mong rằng sự gần gũi là nơi cả hai cùng tìm thấy sự an yên, chứ không phải là nỗi ám ảnh của riêng ai.
Tôi không biết, những phụ nữ ở tầm tuổi của tôi có phải đối diện với tình trạng này? Và nếu có thì phải làm thế nào để cân bằng cảm xúc và gìn giữ hạnh phúc gia đình?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.























