Wednesday, March 18, 2026

Đêm tân hôn chồng đi với bạn gái cũ, 10 năm sau tôi vẫn đau

Tôi và chồng đã kết hôn được 10 năm. Chúng tôi quen nhau khi làm công nhân trong một khu công nghiệp. Tình yêu nảy nở nhanh chóng khi chúng tôi cùng sống trong một khu trọ và chỉ hơn 3 tháng sau đó chúng tôi kết hôn vì tôi đã mang bầu đứa con của anh.

Tuy nhiên, ngay ngày đầu tiên về nhà chồng, tôi đã khóc hết nước mắt. Cởi bỏ bộ váy cưới, tôi một mình phải dọn rửa đống bát đũa cao chất chồng khi đang trong giai đoạn nghén khủng khiếp. Khi kết thúc công việc, vào đến phòng tân hôn, vợ chồng chưa hàn huyên được câu nào thì anh bảo anh phải đi uống rượu bạn mời để mừng đám cưới ở ngoài quán. 

Đêm tân hôn chồng đi với bạn gái cũ, 10 năm sau tôi vẫn đau - 1

Tính trăng hoa của chồng khiến tôi mệt mỏi trong hôn nhân (Ảnh minh hoạ: Daily Mail).

Và thế là chồng đi một mạch đến tận sáng hôm sau mới về. Một mình trong căn phòng tân hôn trống trải, tôi tủi thân khóc sưng mắt nhưng tôi không bao giờ nghĩ tôi đã bị chồng phản bội chính từ đêm đó. Nhìn những vết cắn, cào xước trên cổ chồng sáng hôm sau đó tôi có sinh nghi nhưng rồi tôi đã tin vào lý giải của chồng về việc bị lũ bạn thời phổ thông trêu đùa quá đà. 

Tôi chỉ biết được sự thật đêm tân hôn đó chồng tôi không về vì bận mặn nồng với bạn gái cũ ở nhà nghỉ khi vô tình đọc được tin nhắn giữa anh và bạn gái cũ vài tuần sau đó. 

Tuy nhiên, khi tôi đưa chuyện này ra nói, chồng chối bay chối biến còn gia đình chồng không những không đồng cảm với tôi mà còn cho đó là chuyện hiển nhiên, thậm chí bố chồng tôi còn tuyên bố: Đàn ông ra ngoài có nảy sinh chuyện mèo mỡ là bình thường. 

Tôi biết tôi đã sai trong cuộc hôn nhân này nhưng nghĩ đến đứa trẻ ở trong bụng sinh ra mà không có cha sẽ đau khổ lắm, nghĩ đến những điều tiếng cha mẹ ở nhà phải đối diện khi có con gái vừa cưới đã bỏ chồng, nghĩ đến tương lai bất định ở phía trước, tôi quyết định bỏ qua mọi chuyện để gìn giữ gia đình.

Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng đừng. Chồng tôi khi chuyển nghề sang làm MC ở hội chợ, như cá gặp nước, bản tính trăng hoa của anh được dịp trỗi dậy. Đi đến đâu lang chạ ở đó. Đỉnh điểm, anh còn trơ trẽn dẫn 1 cô bồ về nhà tôi ăn uống, trêu đùa như không có chuyện gì xảy ra.

Thời điểm đó, tôi đang có bầu, vừa đi làm ở công ty, vừa phải làm việc nhà nên tôi gần như kiệt sức không có thời gian đôi co nhiều với anh. Thấy tôi gần như suy sụp, anh chỉ giải thích qua loa rằng: Đó chỉ làm em gái nuôi thôi còn mẹ chồng cũng hùa vào rằng họ chỉ là bạn bè bình thường, tôi đừng quan tâm làm gì.

Tôi đã dặn lòng rằng cố gắng nhắm mắt làm ngơ mọi chuyện và chỉ tập trung cho việc sinh con thôi nhưng sự đời đâu muốn là được. Cô bồ của chồng khi đó còn khiêu khích và dọa nạt tôi. Có lúc cô nhắn tin gây sự với tôi vì những điều rất vô lý. Có lúc lại dọa nạt nếu tôi không bỏ chồng thì cô sẽ không để tôi yên. Và thi thoảng, cô lại gửi ảnh chồng tôi với cô trong nhà nghỉ. 

Những bức ảnh đó như những nhát dao cứa thẳng vào lòng tôi. Mỗi lần điện thoại sáng lên, tôi lại sợ hãi không dám mở ra xem. Nhưng rồi tôi vẫn phải xem, như một thói quen tự hành hạ chính mình.

Có lần, cô ta gửi cho tôi một tấm ảnh chồng tôi đang nằm ngủ trên giường, phía sau là chiếc áo quen thuộc mà tôi mua cho anh khi anh nói anh phải đi công tác hội chợ ba ngày ở tỉnh khác nên cần ăn mặc chỉn chu. Lúc ấy tay tôi run lên bần bật, nước mắt cứ thế rơi xuống màn hình điện thoại.

Tôi không nhớ đã bao nhiêu lần phải nhận tin nhắn và hình ảnh khiêu khích từ cô bồ trơ trẽn kia của chồng trong suốt vài năm họ cặp kè. Chỉ đến khi họ chán và bỏ nhau thì tôi mới được bình yên.

Nhưng đó cũng chỉ là thứ bình yên kiểu “nhắm mắt làm ngơ” trước những mối quan hệ ngoài luồng kín tiếng hơn của chồng mà thôi. Nhiều người khi nghe câu chuyện của tôi đã hỏi sao không bỏ chồng đi còn ở lại làm gì. Có người nói tôi yếu đuối, có người bảo tôi dại dột, thậm chí có người trách rằng tôi tự làm khổ mình. Nhưng chỉ những ai thật sự rơi vào hoàn cảnh ấy mới hiểu, rời bỏ một cuộc hôn nhân không phải lúc nào cũng đơn giản như người ngoài vẫn nghĩ.

Lý do đầu tiên khiến tôi không thể dứt ra chính là các con. Có lần khi đứa con lớn mới học lớp 7, trong một lần quá đau khổ, tôi tâm sự với con rằng tôi muốn ly dị. Khi đó, con khóc và ôm lấy tôi chia sẻ: “Con biết bố có lỗi với mẹ nhưng bố dù thế nào vẫn là bố của con. Con vẫn muốn mình có bố như các bạn”.

Câu nói đó khiến tôi day dứt suốt. Tôi lớn lên trong một gia đình trọn vẹn nên hiểu cảm giác được che chở bởi cả bố và mẹ quý giá đến thế nào. Chính vì vậy, mỗi lần nghĩ đến việc ly hôn, trong đầu tôi lại hiện ra hình ảnh các con phải lớn lên thiếu vắng cha. Tôi sợ chúng sẽ tủi thân, sợ chúng bị bạn bè trêu chọc, sợ những khoảng trống mà sau này dù tôi có cố gắng thế nào cũng không thể bù đắp.

Lý do thứ hai là gia đình. Ở quê tôi, chuyện con gái bỏ chồng vẫn là điều khiến người ta dị nghị. Bố mẹ tôi cả đời lam lũ, chỉ mong con cái yên ổn gia đình. Ngày tôi báo tin cưới gấp vì đã có thai, bố mẹ đã phải chịu không ít lời bàn tán. Tôi luôn nghĩ nếu mình ly hôn, họ sẽ càng đau lòng hơn nữa. Nhiều lúc tôi muốn nói hết mọi chuyện cho mẹ nghe, muốn khóc một trận thật lớn nhưng rồi lại thôi. Tôi sợ mẹ lo lắng, sợ ánh mắt buồn bã của bố khi biết con gái mình sống không hạnh phúc.

Rồi còn một lý do khác nữa là nỗi sợ hãi về tương lai. Tôi chỉ là một công nhân bình thường, thu nhập không cao. Một mình tôi không đủ khả năng lo cho con đủ đầy khi chi phí sinh hoạt càng nhiều hơn. 

Nhưng có lẽ lý do lớn nhất lại nằm ở trái tim tôi. Dù đã bị tổn thương rất nhiều lần, sâu thẳm trong lòng tôi vẫn từng hy vọng chồng sẽ thay đổi. Tôi đã nghĩ rằng rồi sẽ có một ngày anh nhận ra giá trị của gia đình, nhận ra những hy sinh mà tôi dành cho anh và các con. Chỉ cần anh quay đầu lại, tôi sẵn sàng bỏ qua quá khứ để bắt đầu lại. Hy vọng đó giữ tôi ở lại suốt 10 năm qua.

Thế nhưng, càng sống lâu trong cuộc hôn nhân này, tôi càng hiểu rằng sự chịu đựng cũng có giới hạn. Tôi không biết mình sẽ còn tiếp tục như thế bao lâu nữa. Có thể một ngày nào đó, khi các con đủ lớn, khi tôi đủ can đảm, tôi sẽ chọn bước ra khỏi cuộc hôn nhân đầy nước mắt này.

Còn bây giờ, tôi vẫn đang mắc kẹt giữa hai lựa chọn: Ở lại để giữ một mái nhà cho con, hay rời đi để cứu lấy chính mình.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

20 năm đưa lương cho vợ giữ, khi tôi cần tiền thì nhận được câu nói gây sốc

Tôi năm nay 46 tuổi. Vợ chồng tôi kết hôn đã hơn 20 năm, trải qua đủ những giai đoạn khó khăn của cuộc sống. Từ khi mới cưới, chúng tôi đều xuất phát từ 2 bàn tay trắng. Tôi làm kỹ thuật cho một công ty cơ khí, còn vợ tôi làm kế toán cho một cửa hàng vật liệu xây dựng.

Những năm đầu hôn nhân, kinh tế chật vật vô cùng. Lương tôi khi đó rất thấp, nhưng tháng nào nhận lương tôi cũng đưa hết cho vợ. Tôi luôn nghĩ đơn giản rằng đàn ông đi làm, còn phụ nữ giữ tiền và quán xuyến chi tiêu trong nhà sẽ hợp lý hơn. Vợ tôi vốn cẩn thận, chi tiêu đâu ra đó nên tôi càng yên tâm.

20 năm đưa lương cho vợ giữ, khi tôi cần tiền thì nhận được câu nói gây sốc - 1

Vợ bắt tôi phải ký giấy vay nợ khi tôi cần tiền đầu tư (Ảnh minh họa: Sina).

Thói quen ấy kéo dài suốt hơn 20 năm. Từ lúc lương tôi vài triệu đồng, rồi 10 triệu đồng, rồi 20 triệu đồng mỗi tháng, tôi vẫn giữ nguyên nguyên tắc lĩnh lương xong là chuyển hết cho vợ. Tôi chỉ giữ lại một ít tiền xăng xe và cà phê với bạn bè.

Bạn bè nhiều người từng nói tôi quá tin vợ, rằng đàn ông cũng nên có một khoản tiền riêng nhưng bản thân luôn cười xòa. Tôi nghĩ mình làm vì gia đình, đưa tiền cho vợ giữ cũng là để lo cho gia đình. Hơn nữa, vợ tôi không phải người tiêu xài hoang phí. Cô ấy rất tiết kiệm, thậm chí đôi khi còn khắt khe trong chuyện chi tiêu.

Nhờ sự chắt chiu đó, sau nhiều năm chúng tôi cũng mua được một căn nhà nhỏ ở ngoại ô và dành dụm được một khoản tiền khá. Mọi người vẫn nói tôi có phúc vì cưới được người vợ biết vun vén.

Cho đến cách đây ba tháng, tôi bắt đầu nảy ra ý định đầu tư kinh doanh. Một người bạn cũ rủ tôi góp vốn mở xưởng gia công cơ khí nhỏ. Tôi đã làm nghề này hơn 20 năm nên hiểu khá rõ thị trường. Bạn tôi cũng có sẵn mối hàng. Chúng tôi tính toán kỹ lưỡng và thấy cơ hội khá tốt.

Số tiền cần góp vốn ban đầu khoảng 200 triệu đồng. Tôi nghĩ đây không phải con số quá lớn so với khoản tiền tiết kiệm của gia đình. Vì vậy tối hôm đó, sau bữa cơm, tôi nói chuyện với vợ rất nghiêm túc.

Tôi giải thích cho cô ấy về kế hoạch làm ăn, về cơ hội mở rộng thu nhập và cả những rủi ro có thể xảy ra. Tôi không giấu giếm điều gì, chỉ mong vợ hiểu và ủng hộ.

Nhưng phản ứng của vợ khiến tôi bất ngờ. Cô ấy im lặng rất lâu rồi nói một câu lạnh lùng: “Tiền tiết kiệm đó là tiền của gia đình. Anh muốn lấy ra đầu tư thì phải tính toán cho rõ ràng”.

Tôi tưởng cô ấy chỉ lo rủi ro nên nhẹ nhàng giải thích thêm. Tôi nói rằng nếu việc kinh doanh thuận lợi thì tiền sẽ quay vòng rất nhanh. Nhưng vợ tôi vẫn không thay đổi thái độ.

Cuối cùng, cô ấy nói một câu khiến tôi sững sờ: “Nếu anh muốn lấy 200 triệu thì phải viết giấy vay tiền. Và phải trả lãi”.

Tôi tưởng mình nghe nhầm. Tôi hỏi lại: “Em nói thật à? Anh phải vay tiền của… vợ mình?”.

Cô ấy gật đầu rất bình thản: “Đúng. Vì đó là tiền tiết kiệm của gia đình. Em là người giữ. Nếu anh muốn dùng thì phải vay. Lãi suất em tính giống ngân hàng”.

Hai mươi năm qua, tháng nào tôi cũng đưa tiền cho vợ. Tôi chưa từng hỏi cô ấy giữ được bao nhiêu, cũng chưa từng yêu cầu ghi chép sổ sách rõ ràng. Tôi luôn tin tưởng rằng đó là tiền chung của cả hai.

Nhưng giờ đây, khi tôi cần một khoản tiền để làm ăn, vợ tôi lại yêu cầu tôi ký giấy vay nợ như một người xa lạ. Đêm hôm đó tôi gần như không ngủ được. Tôi nhớ những ngày còn trẻ, dù túi chỉ có vài trăm nghìn nhưng tôi vẫn vui vẻ đưa hết cho vợ. Tôi nhớ những lần đồng nghiệp rủ góp vốn làm ăn nhưng tôi từ chối vì sợ rủi ro ảnh hưởng đến gia đình.

Tôi luôn nghĩ rằng chỉ cần mình chăm chỉ đi làm và tin tưởng vợ thì gia đình sẽ bình yên nhưng hóa ra trong mắt vợ, tôi vẫn chỉ là một người cần phải “ký giấy vay tiền”.

Hôm sau, vợ tôi đưa cho tôi một tờ giấy đã soạn sẵn. Trong đó ghi rõ rằng, tôi vay của vợ 200 triệu đồng, thời hạn 3 năm, lãi suất 6% một năm.

Cô ấy nói rất bình thản: “Nếu anh thật sự tin vào kế hoạch của mình thì ký đi”.

Tôi cầm tờ giấy đó rất lâu mà không ký. Không phải vì tôi tiếc lãi suất, cũng không phải vì tôi sợ trách nhiệm. Thứ khiến tôi băn khoăn chính là cảm giác xa lạ giữa hai vợ chồng sau nhiều năm chung sống.

Tờ giấy vay tiền ấy đến giờ vẫn nằm trên bàn làm việc của tôi. Bạn tôi thì liên tục thúc giục vì cơ hội kinh doanh không chờ đợi ai. Còn vợ tôi vẫn giữ nguyên quan điểm muốn lấy tiền thì phải ký giấy vay.

Nhiều lúc tôi nghĩ hay là mình cứ ký, coi như vay tiền ngân hàng. Nhưng sâu trong lòng, tôi vẫn thấy nghẹn lại.

Tôi thật sự không biết vợ nghĩ gì. Tôi rất buồn nhưng lại nghĩ đến việc vợ vun vén cho gia đình, cũng chẳng chi tiêu gì cho bản thân cô ấy, bản thân lại thấy vừa giận vừa thương...

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tuesday, March 17, 2026

Sau một lần bị phản bội, tôi ngoại tình với chính đồng nghiệp của chồng

Tôi năm nay 27 tuổi, đã lập gia đình gần 2 năm và hiện chưa có con. Tôi làm nhân viên hành chính cho một tập đoàn phân phối thiết bị điện tử, cũng là công ty nơi chồng tôi phụ trách điều hành.

Ngày trước, sau khi cưới, tôi vẫn làm ở một doanh nghiệp khác. Nhưng khoảng hơn một năm trước, khi công ty của chồng mở rộng quy mô và cần thêm nhân sự văn phòng, anh ngỏ ý muốn tôi về làm cùng để tiện hỗ trợ công việc. Nghĩ rằng vừa giúp được chồng, vừa có môi trường ổn định nên tôi đồng ý.

Công ty có hai chi nhánh: Trụ sở chính và một văn phòng giao dịch ở quận khác. Chồng tôi thường xuyên làm việc ở trụ sở chính, phụ trách điều hành và gặp gỡ đối tác. Còn tôi được sắp xếp làm việc tại chi nhánh còn lại, chủ yếu phụ trách hành chính và hỗ trợ truyền thông nội bộ.

Hai nơi cách nhau gần 10km, hoạt động gần như độc lập. Chồng tôi chỉ ghé qua chi nhánh nơi tôi làm vài lần mỗi tháng để kiểm tra công việc. Vì vậy ở công ty, rất ít người biết tôi là vợ của anh. 

Thực ra ban đầu tôi cũng không có ý định giấu. Nhưng chồng tôi khá kín tiếng trong chuyện cá nhân, không chia sẻ hình ảnh lên mạng xã hội vì không muốn mọi người trong công ty bàn tán. Vì vậy khi vào làm, tôi cũng chỉ giới thiệu đơn giản là nhân viên mới, còn chuyện riêng thì ít khi nhắc tới.

Có lẽ chính sự “thuận tiện” đó đã khiến mọi thứ đi xa đến mức này.

Sau một lần bị phản bội, tôi ngoại tình với chính đồng nghiệp của chồng - 1

Tôi ngoại tình với đồng nghiệp cơ quan, cũng là người quen biết của chồng (Ảnh minh họa: Pinterest).

Trước đây, vợ chồng tôi từng rất yêu thương nhau. Chúng tôi quen nhau từ thời còn đi học, trải qua nhiều năm tìm hiểu mới quyết định kết hôn. Tôi từng tin rằng mình đã chọn đúng người để gắn bó cả đời.

Nhưng sau khi cưới một thời gian ngắn, tôi phát hiện chồng tán tỉnh người con gái khác. Không phải chuyện ngoại tình rõ ràng, nhưng những tin nhắn, những lần quan tâm quá mức khiến tôi thất vọng. Khi tôi hỏi, anh nói đó chỉ là chuyện thoáng qua, chưa đi quá giới hạn. Lúc đó, tôi muốn ly hôn nhưng ba mẹ không cho phép. Tôi cũng cố gắng bỏ qua vì nghĩ ai cũng có lúc sai lầm.

Tuy vậy, kể từ lúc biết chuyện, trong lòng tôi luôn có một khoảng cách. Bề ngoài mọi thứ vẫn bình thường, chúng tôi vẫn sống chung, vẫn ăn cơm cùng nhau, vẫn chia sẻ những chuyện thường ngày. Nhưng cảm giác tin tưởng, tình cảm yêu thương như trước thì dần phai nhạt.

Rồi khoảng 2 tháng gần đây, cuộc sống của tôi rẽ sang một hướng mà chính tôi cũng không ngờ.

Do tính chất công việc, tôi thường xuyên làm việc với các phòng ban. Ở chi nhánh nơi tôi làm có một anh đồng nghiệp hơn tôi 7 tuổi, làm ở bộ phận kinh doanh.

Anh là người khá chín chắn, nói chuyện điềm đạm, lại rất quan tâm đến người khác. Những lần làm việc chung, anh hay hỏi tôi vài câu xã giao, khi thì hỏi tôi đã ăn trưa chưa, khi lại nhắc tôi về sớm nếu thấy tôi còn ngồi lại văn phòng muộn. Anh dần chủ động rủ tôi đi ăn tối sau giờ làm, thỉnh thoảng đi uống cà phê cuối tuần.

Ban đầu tôi không nghĩ gì nhiều. Nhưng càng tiếp xúc, tôi càng thấy mình thoải mái khi trò chuyện với anh. Cảm giác được lắng nghe, được quan tâm khiến tôi dần mở lòng hơn. Chúng tôi dần phải lòng nhau một cách tự nhiên.

Điều trớ trêu là anh là đồng nghiệp có quen biết với chồng tôi, nhưng không hề biết tôi đã có gia đình. Ở chi nhánh này, mọi người đều nghĩ tôi còn độc thân. Mỗi lần anh hỏi về cuộc sống riêng, tôi chỉ nói qua loa rằng mình sống một mình và tập trung cho công việc. 

Đáng lẽ tôi nên nói thật ngay từ đầu. Nhưng mỗi lần định mở lời, tôi lại chần chừ. Rồi mọi chuyện cứ thế đi xa hơn. Tôi biết rõ mình đang làm điều không đúng, nhưng lúc ở bên anh, tôi lại thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều.

Anh đối xử với tôi rất chân thành, nói rằng đã lâu rồi mới gặp một người khiến anh có cảm giác muốn gắn bó lâu dài. Thậm chí có lần anh còn nói muốn cưới tôi.

Hiện tại, tuần nào chúng tôi cũng gặp nhau khoảng 2 hoặc 3 lần. Tôi biết mình đang lừa dối anh, cũng đang lừa dối cả chồng. Tôi không nghĩ mối quan hệ này có tương lai. Ngay từ đầu, trong suy nghĩ của tôi, đây chỉ là một cảm xúc nhất thời, một sự bù đắp cho những khoảng trống trong hôn nhân mà tôi không nói ra được.

Nhưng càng kéo dài, tôi càng thấy tội lỗi. Tội lỗi với chồng, dù giữa chúng tôi không còn nhiều cảm xúc như trước. Tội lỗi với người đàn ông kia, vì anh đang đặt rất nhiều tình cảm vào một mối quan hệ không có thật.

Nhiều đêm tôi tự hỏi mình đang làm gì vậy. Tôi không phải người thích lừa dối hay sống hai mặt. Thế nhưng mọi chuyện lại diễn ra như vậy. Tôi nghĩ sớm muộn mình cũng phải dừng lại. Có lẽ tôi sẽ tìm cách nói rõ với anh ấy, kết thúc mối quan hệ này trước khi mọi chuyện vỡ lở. 

Điều khiến tôi băn khoăn nhất lúc này lại là công việc. Nếu kết thúc, tôi sợ rằng việc thỉnh thoảng phải chạm mặt sẽ khiến tôi và anh chàng kia khó xử. Tôi thậm chí còn sợ việc anh ta phát hiện và phơi bày sự thật với chồng tôi.

Vì vậy tôi đã nghĩ đến chuyện xin nghỉ việc hoặc chuyển sang một môi trường khác, để cắt đứt hoàn toàn liên lạc. Nhưng rồi tôi lại phân vân. Công việc hiện tại khá ổn định. Nếu tôi đột ngột nghỉ việc, chắc chắn chồng tôi sẽ rất thắc mắc.

Nếu ở vào hoàn cảnh của tôi, mọi người sẽ lựa chọn thế nào: Rời khỏi công ty để chấm dứt mọi thứ "không dấu vết", hay cứ tiếp tục làm việc như bình thường và rút lui đêm đẹp với người đàn ông kia?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Sau khi gạ gẫm tôi “ăn trái cấm”, bạn gái bất ngờ nói chia tay

Tôi năm nay 29 tuổi, là kỹ sư phần mềm của một công ty. Từ nhỏ, tôi đã nhút nhát, sống hướng nội, các mối quan hệ bạn bè rất ít, chỉ chú tâm học hành.

Sau này lớn lên, tính nết này của tôi cũng không thay đổi. Vì học giỏi, ngoại hình sáng sủa, tôi được một vài cô gái để ý quan tâm, viết thư tỏ tình. Mỗi lần như vậy, tôi xấu hổ đến mức tránh mặt, càng không dám viết thư hồi đáp.

Tôi từng thích một cô bạn học suốt năm lớp 12 nhưng không dám tỏ tình. Và đó là mối tình duy nhất (dù chỉ là tình đơn phương) trong những năm tháng tuổi trẻ của tôi.

Nhìn con trai đã chạm tuổi 30 mà vẫn không yêu đương gì, bố mẹ tôi bắt đầu lo lắng. Bố từng dò hỏi tôi xem có phải tôi có vấn đề về giới tính không? Nếu có, bố mẹ sẵn sàng chấp nhận. Dĩ nhiên không phải, tôi chưa từng thích đàn ông bao giờ.

Mẹ tôi thì hết đi chùa cắt tiền duyên cho con, lại nhờ người nọ, người kia mai mối. Tuy nhiên, những cuộc gặp mặt cũng chỉ diễn ra vài lần rồi dừng lại. Cả hai người không thể tiến tới nếu không có sự rung động của con tim.

Sau khi gạ gẫm tôi “ăn trái cấm”, bạn gái bất ngờ nói chia tay - 1
Bạn gái chê “bản lĩnh đàn ông” của tôi (Ảnh minh họa: Freepik).

Ba tháng trước, tôi gặp Hoài. Cô ấy là nhân viên phụ việc trong một salon về tóc. Chúng tôi quen nhau sau một lần tôi tới tiệm cắt tóc. Khi về, tôi để quên một tập tài liệu. Hoài đã theo số điện thoại được in trong tài liệu đó mà gọi cho tôi.

Chuyện chẳng có gì to tát nhưng tôi theo phép lịch sự vẫn ngỏ lời mời Hoài đi uống cà phê để cảm ơn. Không ngờ, vừa nghe xong cô ấy nhận lời ngay không hề do dự.

Hoài 24 tuổi, quê tỉnh lẻ. Sau khi học xong cấp 3, cô ấy đi học nghề may rồi lên thành phố làm trong một công ty may mặc. Tuy nhiên, vì công việc quá áp lực và gò bó về thời gian nên cô ấy đã quyết định nghỉ, đi học nghề làm đẹp. Vì chưa đủ khả năng để mở tiệm riêng, hiện tại cô ấy đi phụ việc để trau dồi và nâng cao tay nghề.

Hoài không xinh đẹp nhưng nhìn khá có duyên. Gương mặt tròn với làn da bánh mật khỏe khoắn. Suốt buổi gặp hôm ấy, Hoài luôn miệng nói cười, hồn nhiên líu lo như một con chim khiến tôi thấy thú vị. Tính tôi ít nói nên đặc biệt lại thích những cô gái nói nhiều.

Mối quan hệ bắt đầu từ đó, dần dần trò chuyện nhiều, tâm sự nhiều mà có tình cảm lúc nào không hay.

Quen nhau vài tháng, tôi đưa Hoài về nhà chơi. Khi biết rõ về trình độ học vấn và nghề nghiệp của Hoài, bố mẹ tôi hơi e ngại. Bố mẹ sợ sự chênh lệch về trình độ và môi trường sống sẽ dẫn đến sự khác biệt về nhiều thứ khác.

Tuy nhiên, nhìn cậu con trai 30 tuổi đời mới lần đầu dẫn bạn gái về nhà, bố mẹ không nỡ phản đối, chỉ nhắc tôi nên tìm hiểu kĩ hơn về tính cách và con người cô ấy.

Tuần trước, bạn gái bất ngờ bí mật tổ chức một buổi lễ kỷ niệm nhân 100 ngày hai đứa gặp nhau tại phòng trọ của cô ấy. Nhìn Hoài chuẩn bị chu đáo bánh kem, nến và hoa, tôi cũng thấy xúc động. Tối hôm đó, chúng tôi ngồi cùng nhau ôn lại những kỷ niệm, vừa nói chuyện vừa ăn uống rất vui vẻ.

Khi tôi có ý định về vì đã quá khuya, Hoài nhất định níu lại. Cô ấy hờn dỗi hỏi rằng một ngày ý nghĩa như thế, tôi không muốn ở cùng bạn gái hay sao? Hay là tôi không yêu cô ấy nhiều, không coi chuyện tình cảm này là nghiêm túc?

Bạn gái đã nói vậy, tôi cũng không nỡ bước chân ra về. Việc trai gái yêu nhau, đêm hôm ở cùng một phòng rất khó tránh khỏi những đụng chạm. Tôi yêu Hoài nhưng biết rõ giới hạn. Mối tình cảm chỉ mới bắt đầu tìm hiểu, cũng chưa rõ tương lai thế nào. Hoài lại còn ít tuổi, tôi không muốn làm điều gì để khiến mình phải khó xử về sau.

Nhưng chỉ có tôi nghĩ nhiều như vậy, Hoài thì không. Sau khi biết tôi chưa từng “vượt rào” với bất cứ cô gái nào, Hoài liền đòi “đánh dấu chủ quyền”. Sự bạo dạn của cô ấy khiến tôi bất ngờ nhưng rồi cũng không kìm được mà bị cuốn theo.

Tuy nhiên, vì là lần đầu tiên gần phụ nữ, tôi chẳng có chút kinh nghiệm nào, cũng không biết nên mở đầu, kết thúc ra sao. Kết quả là, sấm chớp đùng đoàng nhưng chỉ mưa một chút rồi tạnh.

Tôi vốn nghĩ, Hoài đã trao thân cho tôi, tôi sẽ có trách nhiệm. Tôi đã ở tuổi nên lập gia đình để yên bề gia thất cho bố mẹ đỡ lo. Hơn nữa, công bằng mà nói, trừ việc Hoài không học hành cao, tôi không chê cô ấy điều gì cả.

Thế nhưng, hóa ra muốn “chịu trách nhiệm” với một cô gái cũng chưa chắc đã là việc dễ dàng. Bởi sau đêm “thân mật” đó, tôi nhận thấy Hoài có chút thay đổi. Cô ấy nghe máy qua loa vội vàng, tin nhắn đọc xong cũng chậm trả lời. Rồi không để tôi phải chờ lâu, Hoài nói muốn chia tay.

Rõ ràng, hôm trước hai đứa còn mới tổ chức kỷ niệm 100 ngày quen nhau, còn cùng nhau “ăn trái cấm”, sao đột nhiên lại muốn chia tay. Tôi cần một lý do rõ ràng và thuyết phục.

Khi tôi hỏi, Hoài cũng không vòng vo: “Anh có biết, một tình yêu có thể duy trì lâu dài hay không, có thể tiến tới một cuộc hôn nhân hạnh phúc hay không, chuyện hòa hợp “chăn gối” rất quan trọng. Nhưng hôm đó, em thấy mình quả thật không hợp nhau”.

Tôi vừa bất ngờ vừa ngại đến đỏ mặt. Nói như vậy là cô ấy chê “khả năng đàn ông” của tôi. Cô ấy biết rõ đó là lần đầu tiên của tôi và tôi hoàn toàn không có chút kinh nghiệm giường chiếu nào. Vậy mà cô ấy lại đòi hỏi tôi phải biết phụ nữ thích gì và muốn gì khi ở trên giường để chiều chuộng?

Trước tình cảnh ấy, tôi quả thực không biết nên cười hay nên khóc. Bạn gái gạ gẫm tôi lên giường, sau đó lập tức bỏ rơi tôi. Tôi chỉ ngạc nhiên chứ không buồn. Phụ nữ bây giờ đúng là mạnh mẽ, dám cầm dám buông trong phút chốc.

Chỉ là tôi nghĩ, đàn ông có kinh nghiệm giường chiếu thì ắt là từng yêu đương, ân ái không ít người. Phụ nữ thật sự không thích trai nhà lành mà chỉ thích kiểu đàn ông như vậy hay sao?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Phát hiện bí mật gây sốc về người yêu, phản ứng của em khiến tôi bối rối

Tôi và Yến quen nhau hơn 1 năm. Thời gian yêu chưa hẳn lâu nhưng tôi xác định đây là quan hệ nghiêm túc, dự định giữa năm ra mắt gia đình, cuối năm thì cưới. Gia đình Yến khá giả, cuộc sống nề nếp, thuận hòa.

Yến sống cùng bố mẹ đẻ và vợ chồng người anh trai. Em xinh, khéo nói, biết làm ăn, chăm sóc bản thân, chịu khó tập gym nên sở hữu cơ thể rất hấp dẫn. Đã có có lúc tôi thấy mình may mắn vì quen được em.

Bản thân tôi từng trải qua vài ba mối tình, nhưng tận khi gặp Yến tôi mới nghĩ tới khái niệm "đúng người, đúng thời điểm". Tuy nhiên đời lắm éo le. Đúng vào lúc tôi cảm thấy tình yêu thi vị nhất thì phát hiện người yêu tôi từng kết hôn, còn đang nuôi con gái 3 tuổi.

Phát hiện bí mật gây sốc về người yêu, phản ứng của em khiến tôi bối rối - 1

Tôi sốc khi bạn gái đã kết hôn và có con riêng (Ảnh minh họa: Pinterest).

Tin này khiến tôi khá sốc. Hóa ra bé gái tôi nhìn thấy trong nhà Yến, thi thoảng gọi điện cũng loáng thoáng nghe lại là con của em. Tôi vốn nghĩ bé là con của vợ chồng người anh trai sống chung nhà nên không mảy may nghi ngờ.

Trong quá trình yêu, Yến vẫn đi chơi buổi tối với tôi bình thường. Yến là người hiểu chuyện, đáng yêu, bỏ em tôi rất tiếc. Nhưng tôi khó chấp nhận việc Yến giấu tôi vấn đề lớn như thế. Chúng tôi yêu nhau 16 tháng rồi, thời gian đó đủ dài để nói cho đối phương biết rõ về mình.

Cộng thêm, bản thân tôi không nghĩ tôi có thể bao dung với người từng qua lần đò như Yến. Về góc độ tâm lý tôi thấy mình bị lừa dối, thiếu tôn trọng. Góc độ thực tế, tôi rất sợ va vào một mối quan hệ phức tạp. Chồng cũ, chồng mới, con riêng, con chung...

Lấy nhau về mà cứ canh cánh chuyện ghen tuông, chung thủy... Rất phiền. Chưa kể còn phải có sự chấp thuận từ phía gia đình tôi nữa. Những thách thức này tôi từ chối tham gia. Trước khi đưa ra quyết định, tôi còn cẩn thận tham khảo ý kiến nhiều người để có cái nhìn đa chiều, chuẩn xác.

Nhiều người nói tôi phong độ, điều kiện đàng hoàng, thiếu gì con gái xứng đáng hơn. Có người khuyên tôi nên tìm hiểu lý do tại sao Yến bỏ chồng. Chồng không ra gì rồi bỏ, chứng tỏ bạn gái không tinh, tầm nhìn hạn hẹp. Chồng ra gì mà bỏ thì phải đặt dấu hỏi, vợ thế nào mới bị chia tay?

Chuyện tình cảm mà cứ lăn tăn sai đúng thì tự nó đã là không ổn, vậy nên tôi chia tay, cũng nói rõ lý do tôi không thấy thoải mái khi bị Yến giấu chuyện tày đình như thế. Điều khiến tôi bất ngờ là Yến không một lời thanh minh, cũng không tỏ thái độ muốn cùng tôi níu kéo.

Trong khi tôi phải dụng tâm rất nhiều cho cuộc nói chuyện này, nào là lên kế hoạch, nào là tìm từ ngữ giảm thiểu tổn thương. Bởi vì tôi sợ Yến yêu tôi nhiều nên sẽ bị sốc. Ai dè chỉ có tôi tự đa tình, trầm trọng vấn đề.

Yến hoàn toàn bình tĩnh đón nhận thông tin, phản ứng nằm ngoài tưởng tượng. Từ đầu tới cuối em im lặng nghe tôi, không nói tiếng nào, cả thân hình lặng tờ như nước. Trước kia tôi từng bị Yến chinh phục bởi sự điềm đạm, dịu dàng, nhưng kín kẽ tới mức này tôi chịu không lý giải nổi.

Sau bữa chia tay, giữa chúng tôi dường như chưa từng tồn tại nhau trong đời. Yến biến mất khỏi tôi, không một tin nhắn, không một cập nhật trên trang cá nhân, không giải thích, không mắng chửi. Giống như toàn bộ quãng thời gian trước đó chỉ là giấc mơ.

Tôi đi từ bất ngờ tới hụt hẫng, cảm thấy mình vừa quyết định việc gì đó sai lầm. Hoang mang, tự ái, tức giận, tiếc nuối, rồi lại tự trách mình. Không kìm được tò mò, tôi âm thầm kiểm tra thông tin thì biết Yến vẫn ăn mặc đẹp, đi làm bình thường.

Có phải tôi đã làm cho Yến sốc tới mức đơ ra rồi không? Hoặc bị tổn thương tới mức tê liệt cảm xúc? Hay là tôi không có tí giá trị gì nào, cho nên chia tay lại đúng ý em? Mọi người nói xem, có phải phụ nữ là sinh vật vô cảm khó chịu nhất hành tinh không?

Tôi không biết diễn tả cảm giác lúc này ra sao nữa. Rõ ràng lời từ chia tay của tôi được chấp thuận đúng như mong muốn, thế nhưng lại không thấy thoải mái chút nào. Chúng tôi còn mảnh đất đã mua chung thì tính sao đây?

Về cơ bản tôi là đàn ông tâm tư không yếu đuối, nhưng tôi bị bối rối bởi những ca nằm ngoài dự liệu. Tôi cần mọi người cho lời khuyên. Bác nào có kinh nghiệm xử lý trường hợp tương tự thế này chưa ạ?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Bạn trai "10 điểm" nhưng luôn gặp một vấn đề khi ân ái, tôi có nên cưới?

Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, cái tuổi mà bố mẹ tôi vẫn nói là “không còn nhiều thời gian để thử trong tình yêu”. Sau khi chia tay mối tình đầu kéo dài gần 6 năm, tôi từng nghĩ mình sẽ khó có thể mở lòng với ai thêm lần nữa. Cuộc chia tay đó khiến tôi mất nhiều năm để cân bằng lại cuộc sống.

Khi mọi thứ đã dần ổn định, tôi mới bắt đầu nghĩ đến chuyện yêu đương. Và rồi, tôi gặp anh - người đàn ông hiện tại của tôi.

Anh hơn tôi 2 tuổi, có ngoại hình sáng, dễ gây thiện cảm ngay từ lần gặp đầu tiên. Gia đình anh có 3 anh em trai, anh là con út. Điều khiến tôi cảm thấy yên tâm là anh đã có nhà riêng và sống độc lập, không ở chung với bố mẹ. Với một người phụ nữ ngoài 30 như tôi, điều đó thực sự khiến tôi thấy nhẹ lòng khi nghĩ đến tương lai.

Anh có công việc ổn định, thu nhập khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng. Bạn bè ai cũng khen anh là "người đàn ông 10 điểm" bởi hiền lành, tốt tính, có nhà riêng, xe riêng, thu nhập tốt.

Bạn trai 10 điểm nhưng luôn gặp một vấn đề khi ân ái, tôi có nên cưới? - 1

Tôi vẫn thấy băn khoăn mỗi khi gần gũi bạn trai (Ảnh minh họa: Sohu).

Không chỉ có vậy, anh còn là một người rất hướng thiện. Anh thích đi phượt và thường thực hiện những chuyến lên miền núi, vừa khám phá vừa làm thiện nguyện.

Tôi từng đi cùng anh vài chuyến như vậy. Nhìn cách anh trò chuyện với người dân vùng cao, cách anh cẩn thận trao từng túi quà, tôi rất cảm động. Càng ở bên, tôi càng thấy mình may mắn khi gặp được người đàn ông như vậy.

Chúng tôi quen nhau gần 1 năm thì tình cảm bắt đầu sâu đậm hơn. Từng trải qua một mối tình sâu đậm, tôi cũng mạnh dạn hơn. Tôi nghĩ khi hai người đã yêu thật lòng thì sự gần gũi về thể xác cũng là điều tự nhiên.

Thế nhưng, trái với những gì tôi tưởng tượng, anh lại là người rất e dè trong chuyện ấy. Phải qua nhiều lần tôi “bật đèn xanh”, anh mới dần chủ động hơn. Ban đầu, tôi nghĩ, có lẽ anh là người kín đáo, hoặc tôn trọng tôi nên không muốn mọi chuyện đi quá nhanh.

Nhưng rồi khi chúng tôi thực sự gần gũi, tôi mới hiểu vì sao anh lại ngần ngại đến vậy. Lần đầu tiên, mọi thứ diễn ra khá chóng vánh. Tôi còn chưa kịp cảm nhận được sự thăng hoa thì anh đã... kết thúc. Tôi nghĩ có thể do anh căng thẳng.

Nhưng rồi lần thứ 2, thứ 3… mọi chuyện vẫn vậy. Mỗi lần ở bên nhau, anh đều rơi vào tình trạng “chưa đến chợ đã hết tiền”. Mỗi cuộc yêu chỉ kéo dài khoảng 5-10 phút. Những lần cố gắng hơn cũng chỉ thêm được vài phút ngắn ngủi. Trong khi tôi vẫn còn đang ở lưng chừng cảm xúc thì anh đã dừng lại.

Ban đầu, tôi cố tỏ ra bình thường để anh không ngại ngần. Nhưng cảm giác hụt hẫng cứ lặp đi lặp lại khiến tôi bắt đầu suy nghĩ nhiều. Một lần, khi tôi nhẹ nhàng hỏi, anh cũng thẳng thắn thừa nhận rằng bản thân không “mạnh mẽ” như nhiều người đàn ông khác. Giọng anh lúc ấy khá buồn, như thể đã từng tự trách mình rất nhiều.

Ngoài vấn đề ấy, anh gần như là người đàn ông hoàn hảo trong mắt tôi. Anh chăm sóc tôi rất chu đáo. Khi tôi mệt mỏi vì công việc, anh luôn kiên nhẫn lắng nghe. Mỗi cuối tuần, anh đều dành thời gian ở bên tôi, đưa tôi đi chơi hay về quê thăm bố mẹ.

Bạn bè tôi khi gặp anh, ai cũng khen: “Kiếm được người đàn ông như vậy không dễ đâu”. Tôi biết điều đó và cũng cảm thấy mình may mắn. Song, khi nghĩ đến chuyện kết hôn, tôi lại băn khoăn.

Tôi sợ rằng sau khi cưới, nếu đời sống vợ chồng không hòa hợp thì tình yêu đẹp đến mấy cũng sẽ dần trở nên nhạt nhòa. Tôi cũng là một người phụ nữ bình thường, vẫn có nhu cầu cảm xúc khi bên nhau.

Tôi rất yêu anh và muốn gắn bó với anh. Tôi không muốn đánh mất một người đàn ông tốt như anh. Liệu tôi nên làm gì lúc này, gợi ý anh đi thăm khám điều trị, hay chờ đợi thêm một thời gian xem bản thân có thích nghi được với một đời sống chăn gối như vậy?

Monday, March 16, 2026

35 tuổi tôi vẫn nhất quyết chờ lấy chồng giàu, đẹp trai và ga lăng

Tôi năm nay 35 tuổi, cái tuổi mà mỗi lần về quê ăn giỗ hay họp mặt gia đình sẽ phải đối mặt với những câu hỏi quen thuộc: “Bao giờ lấy chồng?”, “Con gái qua 30 tuổi là khó lắm đấy”, hay “Đừng kén cá chọn canh nữa, có người tử tế là được rồi”...

Tôi nghe những câu đó nhiều đến mức thuộc lòng. Có người nói với vẻ thương hại, có người nói nửa đùa nửa thật, cũng có người thẳng thắn hơn: “Mày cứ đòi hỏi giàu, đẹp, ga lăng thế thì còn ế dài”.

35 tuổi tôi vẫn nhất quyết chờ lấy chồng giàu, đẹp trai và ga lăng - 1

Tôi vẫn tự tin mình có thể lấy được chồng vừa ý dù đã 35 tuổi (Ảnh minh họa: Elle).

Ban đầu tôi còn thấy chạnh lòng. Nhưng sau nhiều năm, tôi dần hiểu rằng mọi người nhìn cuộc sống của tôi bằng tiêu chuẩn của họ, còn tôi thì phải sống bằng cảm xúc của chính mình.

Tôi không phủ nhận rằng tiêu chuẩn của tôi khá cao. Tôi từng nói thẳng với bạn bè rằng nếu phải chọn chồng, tôi muốn người đàn ông đó phải có 3 điều: Đủ giàu để không khiến tôi phải lo nghĩ về tiền bạc, đủ đẹp trai để tôi cảm thấy tự hào khi đi cạnh và đủ ga lăng để tôi cảm nhận được mình được trân trọng.

Nhiều người nghe xong liền bật cười. Họ bảo tôi đang sống trong mơ. Nhưng ít ai biết rằng những tiêu chuẩn ấy không phải tự nhiên mà có.

Tôi từng có một mối tình kéo dài gần 4 năm khi 20 tuổi. Người đàn ông ấy hiền lành, chăm chỉ, nhưng luôn hài lòng với một cuộc sống bình bình. Khi tôi cố gắng làm thêm, học thêm để thăng tiến, anh ấy lại nói: “Con gái cần gì phải cố quá, sau này lấy chồng là xong”.

Những câu nói đó khiến tôi cảm thấy mình như đang bước đi một mình trong mối quan hệ. Tôi không cần một người đàn ông hoàn hảo, nhưng tôi cần một người có chí hướng, biết quan tâm và đủ tinh tế để khiến người phụ nữ bên cạnh cảm thấy được yêu.

Sau khi chia tay, tôi từng hẹn hò thêm vài người. Có người khá giả nhưng lại keo kiệt đến mức mỗi lần đi ăn đều tính toán từng đồng. Có người ngoại hình ổn nhưng tính cách lạnh nhạt, đến ngày sinh nhật cũng chỉ gửi một tin nhắn chúc mừng ngắn ngủi.

Những trải nghiệm ấy khiến tôi hiểu rằng nếu đã phải bước vào hôn nhân, tôi muốn mình bước vào với cảm giác hạnh phúc thật sự, chứ không phải vì áp lực tuổi tác.

Thế nhưng gia đình tôi lại không nghĩ như vậy.

Mẹ tôi năm nay đã ngoài 60 tuổi, mỗi lần gọi điện đều thở dài. Mẹ bảo bà chỉ mong trước khi nhắm mắt còn được bế cháu ngoại. Những câu nói ấy khiến tôi nhiều đêm nằm suy nghĩ rất lâu.

Đỉnh điểm là vào dịp Tết vừa rồi, một người họ hàng xa giới thiệu cho tôi một người đàn ông hơn tôi 3 tuổi, làm công chức, tính tình được nhận xét là “hiền lành, ổn định”. Gia đình tôi tỏ ra rất hài lòng, thậm chí còn thúc giục tôi gặp mặt ngay.

Tôi đồng ý đi ăn tối với anh ấy.

Bữa ăn hôm đó diễn ra khá bình thường. Anh nói chuyện lịch sự, công việc ổn định, cuộc sống có vẻ yên bình. Nhưng suốt hai tiếng ngồi đối diện, tôi không cảm thấy có bất kỳ sự rung động nào.

Khi tôi chia sẻ rằng mình thích du lịch và muốn mở một cửa hàng riêng trong tương lai, anh chỉ cười nhẹ rồi nói phụ nữ nên sống đơn giản, đừng tham vọng quá. Câu nói ấy khiến tôi như cảm thấy như đang lặp lại câu chuyện của nhiều năm trước.

Sau buổi gặp, tôi nói với mẹ rằng tôi không muốn tiếp tục tìm hiểu. Mẹ tôi giận đến mức cả tháng không gọi điện. Bà trách tôi rằng phụ nữ 35 tuổi mà còn mơ mộng như thiếu nữ. Bà nói nếu tôi cứ giữ tiêu chuẩn cao như vậy, đến lúc già đi sẽ chẳng còn ai muốn lấy.

Tôi không trách mẹ. Tôi hiểu nỗi lo của bà nhưng tôi cũng hiểu chính mình. Tôi có một công việc ổn định ở thành phố, có thể tự lo cho cuộc sống của mình. Tôi không giàu, nhưng tôi độc lập. Điều đó khiến tôi không cần phải bước vào một cuộc hôn nhân chỉ để “cho kịp tuổi”.

Một người bạn thân từng hỏi tôi rằng nếu đến 40 tuổi mà vẫn chưa gặp người đàn ông như mong muốn thì sao. Tôi đã suy nghĩ rất lâu trước khi trả lời. Tôi nói rằng thà sống một mình mà bình yên còn hơn sống trong một cuộc hôn nhân khiến mình không cảm thấy thỏa mãn.

Có thể nhiều người cho rằng tôi quá kén chọn. Nhưng tôi tin rằng mỗi người đều có quyền đặt ra tiêu chuẩn cho hạnh phúc của mình. Tôi chỉ muốn một người đủ tốt để khiến tôi cảm thấy việc chờ đợi suốt những năm qua là xứng đáng.

Đôi khi, vào những đêm muộn, tôi cũng tự hỏi liệu mình có đang quá cứng đầu hay không. Tôi cũng từng thoáng lo sợ rằng biết đâu những lời cảnh báo của mọi người rồi sẽ trở thành sự thật. Nhưng mỗi lần nghĩ đến việc phải kết hôn chỉ vì áp lực, tôi lại cảm thấy lòng mình nặng trĩu.

Tôi vẫn tin rằng trên đời này có những người đàn ông khiến phụ nữ cảm thấy được yêu thương đúng nghĩa, chứ không phải chỉ là một sự lựa chọn tạm bợ cho vừa tuổi.

Có thể tôi sẽ gặp người đó vào năm sau, cũng có thể là vài năm nữa. Hoặc cũng có thể tôi sẽ không gặp. Nhưng ít nhất, tôi biết rằng mình đã thành thật với chính trái tim mình.

Và tôi vẫn tự hỏi, liệu việc một người phụ nữ 35 tuổi kiên quyết không hạ tiêu chuẩn hạnh phúc của mình… có phải là sai?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tôi vẫn “qua đêm” với người tình hơn 16 tuổi dù có bạn gái trẻ đẹp

Năm đó, tôi là cậu sinh viên mới ra trường. Công việc ổn định chưa có, em nhỏ còn tuổi học hành và một người mẹ bị bệnh tim hầu như không còn sức lao động.

Sau khi bố mất, tôi trở thành trụ cột trong nhà. Với ước mơ làm chỗ dựa cho cả gia đình, dù nghèo, tôi vẫn phấn đấu học hành. Vừa học vừa làm, không có thời gian nghỉ ngơi, chơi bời hay yêu đương gì cả.

Gánh nặng mưu sinh đè nặng trên vai khiến đầu óc tôi lúc nào cũng chỉ nghĩ về tiền. Ngoài giờ hành chính làm một công việc không đúng chuyên môn, tôi còn làm gia sư, làm nhân viên phục vụ quán cà phê nhưng dù xoay sở thế nào, tiền vẫn luôn thiếu.

Và rồi chính trong lúc túng quẫn nhất, chị ấy đã chìa tay san sẻ gánh nặng cùng tôi, giúp tôi có tiền gửi về cho mẹ trong những thời điểm ngặt nghèo vì bạo bệnh.

Chị hơn tôi 16 tuổi, là chủ quán cà phê mà tôi đang làm vào buổi tối. Chị từng lấy chồng rồi ly hôn vì chồng ngoại tình sau khi biết chị không thể sinh con.

Ban đầu, chị nhiệt tình quan tâm tôi giống như một người chị giúp đỡ cậu em trai nhỏ. Nhưng rồi, dần dần, khi chúng tôi có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn, hiểu nhau hơn, tôi nhận ra ngoài cái vẻ bề ngoài lúc nào cũng tươi cười kia là một người đàn bà cô đơn và yếu đuối.

Tôi vẫn “qua đêm” với người tình hơn 16 tuổi dù có bạn gái trẻ đẹp - 1
Mỗi lần gặp gỡ người tình, tôi đều thấy khinh bỉ chính mình (Ảnh minh họa: Panky Love).

Để rồi, buổi tối hôm ấy, trong quán cà phê vắng lúc đêm khuya, khi tôi bê ra một chiếc bánh sinh nhật mừng chị tròn 40 tuổi, chị đã bật khóc. Chị nói, chị đã sống từng ấy tuổi mà vẫn chưa gặp một người đàn ông nào thật lòng. Khoảnh khắc ấy, khi ánh điện vụt tắt để nhường chỗ cho ánh nến lung linh trên chiếc bánh kem, tôi thấy chị đẹp vô cùng khiến trái tim trai trẻ của tôi bất ngờ xao động.

Thời điểm đó, tôi hoàn toàn chưa trải qua một cuộc tình nào và cứ nghĩ đó là tình yêu. Nhưng rồi sau này tôi mới nhận ra, mối quan hệ của tôi và chị chỉ là mối quan hệ tình - tiền. Tôi cần tiền để lo cho mẹ và em, để trang trải cuộc sống khó khăn nơi đất khách quê người. Còn chị cần tôi để khỏa lấp những đêm dài cô đơn, thỏa mãn nỗi khát khao đàn bà. Chị không tiếc tiền với tôi, và tôi hết lòng làm chị vui vẻ.

Mối quan hệ ấy kéo dài suốt 5 năm qua, ngay cả khi tôi đã chính thức đi làm với một công việc ổn định. Tôi vẫn ở nhà của chị, ăn cơm chị nấu và mỗi đêm khiến người phụ nữ đáng tuổi cô mình thõa mãn dục vọng. Trong cuộc tình ấy, tôi chỉ có được, không hề mất mát gì, tôi đã nghĩ chắc chắn như vậy.

Cho đến ngày tôi gặp Linh và bị vẻ trẻ trung, xinh đẹp của em mê hoặc. Tôi yêu em, tình yêu lãng mạn, ngọt ngào, không toan tính. Và chính lúc ấy tôi mới nhận ra, mấy năm qua mình không khác gì một kẻ “bán thân” vì tiền.

Tôi đã có một cuộc trò chuyện nghiêm túc với chị. Tôi muốn dọn ra khỏi nhà chị, bắt đầu một cuộc sống mới. Tôi muốn yêu, muốn xây dựng gia đình, có vợ có con như bao nhiêu người đàn ông khác.

Chị không níu giữ tôi ở lại, cũng không làm khó tôi. Chị nói: “Chị biết sẽ có ngày này. Chị không thể giữ em nhưng bao năm nay chị đã quen có em rồi. Những lúc chị buồn hay cần em, em có thể đến không?”.

Tôi đã gật đầu. Chính tôi cũng không biết vì sao mình đã gật đầu mà không hề do dự. Và đó có lẽ là sai lầm tiếp theo khó lòng tha thứ.

Linh là một cô gái hiền lành, trong trẻo. Em yêu tôi và nghiêm túc tính chuyện tương lai. Nhưng mỗi lần tôi muốn tiến xa hơn, em đều từ chối. Em nói, em yêu tôi nhưng không muốn “vượt rào” khi chưa đám cưới. Nếu tôi thật lòng yêu, xin hãy tôn trọng quan điểm của em.

Dĩ nhiên, tôi rất muốn tôn trọng, nhưng ham muốn đàn ông của tôi thì không. Bao năm nay tôi đã quen được người tình lớn tuổi nuông chiều. Nếu muốn giữ gìn cho em, tôi lại phải tìm cách khác.

Và cứ thế, dù có bạn gái xinh đẹp, tôi vẫn dây dưa với người tình lớn tuổi trong bí mật. Không phải dây dưa vì yêu mà là vì một kẻ muốn được “ăn khi đói”. Có nhiều khi không cần chị ấy gọi, tôi vẫn chủ động đến tìm.

Sau mỗi cuộc yêu, tôi luôn cảm thấy khinh ghét và ghê tởm chính mình. Nhất là mỗi lần đối diện người yêu, nỗi day dứt như bóp nghẹt con tim khiến tôi khó thở. Và mỗi lần như thế, tôi đều quyết tâm mình phải dừng lại. Nhưng quyết tâm ấy cũng chỉ là quyết tâm của một kẻ chỉ có ý nghĩ sẽ giảm cân sau khi ăn no mà thôi.

Tôi không hiểu nổi bản thân mình. Rõ ràng tôi biết mình không yêu chị ấy nhưng lại không thể dứt bỏ. Rõ ràng tôi biết mình yêu Linh nhưng vẫn luôn không ngừng làm điều sai trái sau lưng em.

Nhiều đêm, tôi từ nhà chị ấy trở về, ngồi đốt thuốc lá suốt đêm không thể ngủ. Mỗi lần bắt gặp gương mặt bơ phờ của tôi, Linh đều nói: “Anh có lo nghĩ hay khó khăn chuyện gì hãy chia sẻ với em. Nếu đã yêu nhau thì không cần giấu diếm bất cứ điều gì cả”.

Tôi hỏi: “Nếu anh làm gì có lỗi với em thì sao?”. Em nhìn tôi, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa dịu dàng: “Làm gì có ai luôn đúng bao giờ. Trừ việc anh phản bội hay dối lừa em, còn lại mọi lỗi sai đều có thể sửa mà”. Giây phút ấy, trái tim tôi hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.

Hôm qua, tôi đã lên một hội nhóm kín tâm sự câu chuyện của mình để xin một lời khuyên. Nhưng thay vì khuyên, hầu hết họ lại buông lời lăng mạ, khinh bỉ. Họ bảo rằng, tôi chính là một gãi “trai bao” chính hiệu. Tôi không yêu chị, cũng chẳng xứng với bạn gái, thứ tôi yêu nhất chính là bản thân mình.

Họ cho rằng, tốt nhất là tôi nên đi đâu đó thật xa, rời bỏ cả hai người họ. Có lẽ nào, sau tất cả, đó là con đường tôi phải đi sao?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

5 năm hôn nhân, nhiều đêm tôi phải tự giải tỏa vì chồng tránh gần gũi

Tôi năm nay 25 tuổi, xin phép được giấu tên. Viết ra những dòng này, tôi vừa xấu hổ vừa buồn. Có những chuyện trong hôn nhân rất khó nói ra, nhưng giữ trong lòng lâu quá lại thấy nghẹn. Tôi chỉ mong nếu ai đọc được, có thể cho tôi một lời khuyên.

Tôi và chồng quen nhau gần 2 năm rồi mới cưới. Trong suốt thời gian yêu nhau, chúng tôi rất giữ ý. Chính tôi là người nói với anh rằng, hãy đợi đến sau khi cưới mới làm "chuyện ấy". Anh đồng ý ngay, thậm chí suốt 2 năm yêu nhau chúng tôi chỉ nắm tay, lâu lâu mới có một nụ hôn.

Khi đó tôi nghĩ mình thật may mắn. Giữa thời buổi này, tìm được một người đàn ông tôn trọng mình như vậy đâu phải dễ dàng. Nhưng đến sau đám cưới, tôi mới hiểu có những chuyện mình chưa từng nghĩ tới.

Đêm tân hôn của chúng tôi trôi qua rất nhanh. Anh lúng túng, vụng về, liên tục xin lỗi. Tôi còn chưa kịp cảm nhận điều gì thì mọi chuyện đã kết thúc. Tôi nghĩ có lẽ vì anh lần đầu nên động viên anh rằng mọi thứ rồi sẽ tốt hơn...

Nhưng những ngày sau đó vẫn vậy. Mỗi lần gần gũi, chồng tôi đều rơi vào cảnh "chưa đến chợ đã hết tiền". Lúc đó tôi mới dần nhận ra có lẽ anh đang gặp vấn đề về sinh lý.

Tôi chủ động nói rằng, cả hai nên đi khám. Chuyện vợ chồng không thể thiếu sự gần gũi, nếu có bệnh thì cùng nhau chữa. Anh đồng ý, nhưng trong ánh mắt vẫn hiện rõ sự mặc cảm.

Chúng tôi đi khám, uống thuốc, bồi bổ đủ thứ. Tình hình có khá hơn một chút, ít nhất không còn quá nhanh như trước. Vài tháng sau cưới, tôi mang thai bé gái đầu lòng. Tôi và chồng rất vui. Khi ấy tôi nghĩ có lẽ từ đây mọi thứ sẽ dần tốt lên, nhưng thực tế lại khác.

5 năm hôn nhân, nhiều đêm tôi phải tự giải tỏa vì chồng tránh gần gũi - 1

Tôi muốn gần gũi chồng như anh luôn né tránh (Ảnh minh hoạ: iStock).

Sau khi tôi sinh con, chồng gần như không chạm vào vợ nữa. Có những lần tôi chủ động gần gũi vì nghĩ anh đã phải kiêng khem suốt thời gian vợ mang bầu. Nhưng trái với những gì tôi lo lắng, anh lại tìm cách né tránh. Khi thì nói mệt, khi thì nói rằng mai phải dậy sớm đi làm.

Ban đầu tôi nghĩ có lẽ do căn bệnh kia khiến anh tự ti. Rồi con nhỏ ốm đau, cuộc sống bận rộn khiến tôi cũng không quan trọng chuyện gần gũi vợ chồng.

Hai năm sau, tôi nói với anh rằng muốn sinh thêm một bé nữa để các con có anh có em. Anh gật đầu. Những lần gần gũi sau đó giống như một nhiệm vụ phải hoàn thành hơn là tình cảm vợ chồng. Và rồi tôi mang thai bé trai.

Nhiều khi nghĩ lại, trong suốt 5 năm hôn nhân, số lần vợ chồng ân ái khá ít ỏi.

Tôi biết anh tự ti. Mỗi lần xong chuyện, anh thường im lặng rất lâu, ngại ngần. Chính vì vậy, tôi chưa bao giờ trách móc hay làm anh tổn thương. Nhưng càng cố hiểu cho anh, tôi lại càng thấy lòng mình trống trải.

Chúng tôi sống với nhau như 2 người bạn thân dưới cùng một mái nhà. Vẫn ăn chung mâm, cùng nuôi con, cùng lo tiền bạc. Anh là người đàn ông tốt: Đi làm về đưa hết lương cho vợ, phụ tôi rửa bát, trông con, đêm con khóc cũng dậy bế để vợ ngủ thêm.

Chỉ có điều… giữa chúng tôi thiếu sự mặn nồng trong hôn nhân. Nhiều đêm nằm cạnh nhau, quay lưng về 2 phía, tôi thấy mình cô đơn đến lạ.

Có lần tôi đi ăn với mấy cô bạn thân. Câu chuyện của phụ nữ, nói một lúc rồi cũng xoay quanh chuyện chồng con. Một người cười nói rằng, chồng cô ấy thường xuyên “đòi hỏi”, có hôm vợ đi làm mệt vẫn không cho ngủ sớm. Cả nhóm cười ầm lên, mỗi người góp thêm câu chuyện giường chiếu của mình, chỉ có tôi là im lặng.

Khi họ quay sang hỏi: “Còn chồng mày thì sao?”, tôi chỉ cười trừ rồi nói bâng quơ rằng chồng mình bận, còn tôi bận con nhỏ nên cũng không có hứng thú chuyện chăn gối.

Tôi nói rất nhẹ, nhưng cổ họng nghẹn lại. Tôi mới 25 tuổi thôi, ở cái tuổi đầy khao khát mà bản thân luôn phải kìm nén, chịu đựng.

Có những đêm tôi cố gắng mặc váy gợi cảm, xịt nước hoa, chủ động ôm hôn chồng nhưng anh vẫn thờ ơ, tìm cách từ chối. Để giải toả, tôi đã phải tìm đến "phim đen". Nhiều khi tôi nằm nghĩ, nếu cuộc hôn nhân này cứ tiếp diễn như vậy thêm 10 năm, 20 năm… thậm chí cả đời, liệu tôi có chịu đựng nổi không?

Tôi thương chồng nhưng tôi cũng khao khát được yêu thương, được ôm ấp, được gần gũi như bao người vợ khác. Bản thân chưa từng phản bội chồng, nhưng càng ngày tôi càng sợ rằng, sự cô đơn rồi sẽ đến lúc quá sức chịu đựng, sẽ khiến mình đi vào con đường sai trái...

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Sau đêm mặn nồng cùng "hoa khôi công ty", cái kết khiến tôi bẽ bàng

Tôi 35 tuổi, làm kỹ sư thu mua nguyên liệu cho một công ty sản xuất thực phẩm ở miền Nam. Công việc của tôi chủ yếu là tìm nguồn nguyên liệu, làm việc với nhà cung cấp và thi thoảng đi khảo sát vùng nguyên liệu ở các tỉnh.

Tôi kết hôn được 4 năm và có một cậu con trai gần 3 tuổi. Vợ tôi kém tôi 5 tuổi, trước đây làm kế toán cho một cửa hàng nội thất. Từ khi sinh con, vợ ở nhà chăm sóc gia đình, chưa quay lại công việc.

Vợ tôi hiền lành, ít nói và rất chu đáo. Cô ấy nấu ăn ngon, chăm con khéo, nhà cửa lúc nào cũng gọn gàng. Sau giờ làm, tôi chỉ cần về nhà là đã có bữa cơm nóng và tiếng con cười.

Nhiều người vẫn nói tôi có gia đình khá yên ấm. Quả thật, cuộc sống của chúng tôi trôi qua bình lặng. Nhưng có lẽ chính sự bình lặng đó đôi khi khiến tôi thấy mọi thứ lặp lại như một vòng quay quen thuộc.

Sau đêm mặn nồng cùng hoa khôi công ty, cái kết khiến tôi bẽ bàng - 1

Người chị xinh đẹp cùng cơ quan chủ động rủ tôi đi ăn trưa, đi nhậu sau giờ làm (Ảnh minh họa: Pinterest).

Không biết từ lúc nào, tôi bắt đầu chú ý đến một chị đồng nghiệp trong phòng phát triển sản phẩm. Chị hơn tôi 3 tuổi, từng ly hôn cách đây vài năm. Chị phụ trách kiểm định và lựa chọn nguyên liệu cho các dòng sản phẩm mới nên thỉnh thoảng chúng tôi phải phối hợp công việc.

Chị có ngoại hình nổi bật, vóc dáng gợi cảm, ăn mặc sành điệu. Nhiều người vẫn đùa rằng chị là “hoa khôi” của công ty.

Ban đầu chúng tôi chỉ trao đổi công việc. Sau đó, mỗi khi có chuyến đi khảo sát vùng nguyên liệu như Đồng Nai, Lâm Đồng hay Tây Ninh, chúng tôi lại có nhiều thời gian trò chuyện hơn.

Trong công việc, chị rất kỹ tính, chỉn chu, còn ngoài đời lại khá cởi mở và nói chuyện có duyên. Tôi nhận ra mỗi lần đi làm chung, không khí giữa chúng tôi rất vui vẻ. Chị thường chủ động rủ tôi đi ăn trưa sau những buổi họp dài, hoặc nhờ tôi hỗ trợ vài việc lặt vặt trong hồ sơ nguyên liệu.

Có những việc thực ra chị hoàn toàn tự làm được, nhưng chị vẫn nhắn: “Em rảnh không, qua giúp chị xem cái bảng này với”. Dần dần, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, không chỉ công việc mà cả chuyện đời sống.

Chị từng tâm sự với tôi về cuộc hôn nhân đổ vỡ trước đây. Chồng cũ ngoại tình khiến chị mất niềm tin khá nhiều vào đàn ông. Chị nói hiện tại sống một mình, nhiều khi về nhà thấy rất trống trải.

Khoảng hơn một tháng gần đây, chị bắt đầu rủ tôi đi nhậu sau giờ làm. Ban đầu chỉ là vài ly bia ở quán gần công ty. Nhưng có hôm ngồi đến khuya, câu chuyện giữa chúng tôi cứ ngày một nhiều, có lúc không ai muốn đứng dậy ra về.

Tôi nghĩ nếu một người phụ nữ không có cảm tình, họ sẽ không dễ dàng gặp riêng một người đàn ông đã có gia đình vào buổi tối như vậy. Và tôi cũng phải thừa nhận rằng, từ khi thân thiết với chị, tâm trạng tôi có nhiều thay đổi.

Tôi vốn có ngoại hình bình thường, chỉ "ăn điểm" bởi vóc dáng cao ráo. Được người đẹp trong cơ quan chú ý, tôi thấy... tự hào, đi làm cũng hào hứng hơn. Chỉ cần nhìn thấy chị ở hành lang hay trong phòng họp, tim tôi lại rộn ràng.

Có lẽ “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Một buổi tối, chúng tôi lại đi uống bia như thường lệ. Hôm đó quán khá vắng, không khí rất thoải mái. Chúng tôi nói chuyện, uống nhiều hơn mọi khi. Đến khoảng 1h sáng, cả tôi và chị đã chếnh choáng men say.

Trong lúc đứng lên lấy thêm bia, tôi vô tình làm rơi chai bia xuống sàn. Chai vỡ tung tóe. Khi chị cúi xuống dọn bớt những mảnh vỡ, tay chúng tôi chạm vào nhau. Khoảnh khắc đó khiến tôi như bị điện giật. Không hiểu vì men rượu hay vì cảm xúc dồn nén bấy lâu, tôi quay sang hôn chị. Chị bất ngờ đẩy tôi ra. Cả hai ngồi im lặng rất lâu. Không khí trở nên ngượng ngùng đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập.

Sau một lúc, tôi lấy hết can đảm nói rằng tôi muốn được ở bên chị ở một nơi riêng tư hơn. Chị nhìn tôi, mỉm cười có chút ngại ngùng, rồi không từ chối. Đêm đó, tôi viện cớ với vợ rằng tôi đi nhậu với sếp say quá ngủ lại công ty nên không về nhà.

Và chúng tôi ở bên nhau. Khoảnh khắc ấy khiến tôi vừa hồi hộp vừa say mê. Tôi có cảm giác như mình quay lại thời tuổi trẻ - khi mọi cảm xúc đều mãnh liệt và cuốn hút. Sáng hôm sau trước khi chia tay, chị vẫn khá thoải mái, còn nói nửa đùa nửa thật rằng: “Chắc còn gặp lại”.

Nhưng điều khiến tôi không ngờ là mọi thứ thay đổi hoàn toàn ngay sau đó một cách chóng vánh. Khi đến cơ quan, chị né tránh tôi. Không còn những câu nói chuyện thân mật, không ánh mắt quen thuộc như trước. Nếu có việc thì chị chỉ trao đổi đúng nội dung công việc, giọng rất lạnh lùng.

Tôi nhắn tin, chị không trả lời. Tôi gọi điện, chị cũng không nghe. Sự im lặng đó khiến tôi vừa bối rối vừa hụt hẫng.

Nhưng điều khiến tôi trăn trở hơn là một tình huống xảy ra vài ngày sau. Hôm đó, trong giờ nghỉ trưa, tôi đi ngang qua khu ăn trưa của công ty. Tôi thấy chị đang ngồi cười nói rất vui vẻ với một đồng nghiệp nam ở phòng kinh doanh. Hai người nói chuyện khá thân mật, thậm chí chị còn vỗ nhẹ vào vai anh ta khi cười.

Khoảnh khắc đó khiến tôi cảm thấy trong lòng khó chịu. Tôi không hiểu vì sao với tôi chị lại đột ngột im lặng, trong khi vẫn có thể thoải mái với người khác. Thậm chí trước đây, tôi thấy chị rất ít khi tiếp xúc vui vẻ cùng đồng nghiệp nam như vậy. Tôi cứ nghĩ mình là ngoại lệ của chị, có khi nào tôi đã sai?

Từ hôm đó, trong đầu tôi luôn có rất nhiều câu hỏi. Tại sao trước đây chính chị là người chủ động làm thân, rủ tôi đi ăn trưa, rủ tôi đi nhậu, tâm sự đủ chuyện? Tại sao chị không giữ khoảng cách với một người đàn ông đã có gia đình?

Nếu chị chỉ xem tôi là đồng nghiệp, nếu chị không có cảm tình với tôi, mọi chuyện đã không tiến triển như vậy. Nhưng rồi sau đêm hôm ấy, chị lại hoàn toàn thay đổi thái độ.

Có lúc tôi nghĩ có lẽ chị hối hận. Nhưng nếu vậy, tại sao sáng hôm sau chị vẫn tỏ ra bình thường? Cũng có lúc tôi tự hỏi liệu tôi chỉ là một phút yếu lòng của chị, hoặc tệ hơn, chỉ là một người để chị tìm đến trong lúc cô đơn. Điều khiến tôi khó chịu nhất là cảm giác bị bỏ rơi mà không hiểu lý do. Tôi cảm thấy mình bị xúc phạm, thiếu tôn trọng, cái tôi bị tổn thương nặng nề.

Tôi biết bản thân mình cũng sai khi đã có gia đình mà lại vượt qua ranh giới như vậy. Nhưng càng nghĩ, tôi càng không hiểu được tâm lý của chị. Tôi nên tiếp tục tìm cách nói chuyện rõ ràng với chị, hay tốt nhất là im lặng và coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra? 

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.