Thursday, March 5, 2026

Bạn trai dọa chia tay nếu tôi không đồng ý “vượt rào”

Tôi năm nay 23 tuổi, là công nhân trong một nhà máy thuộc khu công nghiệp. Vì hoàn cảnh gia đình khó khăn, sau khi thi trượt đại học, tôi quyết định đi làm để phụ mẹ nuôi em.

Nói về hoàn cảnh gia đình tôi cũng khá éo le. Tôi sinh ra không biết mặt bố vì ông đã “cao chạy xa bay” khi mẹ tôi thông báo có bầu với một lời nghi vấn “Chắc gì đã phải con tôi. Cô ngủ với tôi được thì cũng ngủ với thằng khác được”.

Thời điểm đó, vì quá đau khổ và sợ hãi, mẹ định bỏ thai. Tuy nhiên, ông bà ngoại không cho. Bà ngoại nói, chỉ cần mẹ sinh con ra, bà sẽ nuôi cháu cho mẹ làm lại cuộc đời.

Năm tôi lên 7 tuổi, mẹ lấy chồng. Nhưng cuộc hôn nhân của mẹ không hạnh phúc. Bố dượng bê tha rượu chè. Mỗi lần say, ông đều mang quá khứ của mẹ ra dè bỉu. Mẹ quyết định kết thúc cuộc hôn nhân của mình, ôm đứa con gái mới 3 tuổi về nhà ngoại.

Ông bà ngoại cắt cho mẹ một mảnh đất nhỏ cạnh nhà, một ngôi nhà cấp 4 nhỏ được dựng lên. Đó chính là tổ ấm của 3 mẹ con tôi những năm qua.

Từ tuổi dậy thì, mẹ đã nói với tôi nhiều về chuyện yêu đương trai gái. Mẹ nhắc tôi phải luôn biết giữ mình, tuyệt đối đừng dễ dãi để rồi dang dở cuộc đời như mẹ. Mẹ dặn, con gái cũng phải chăm lo học hành, có công việc ổn định, gặp người phù hợp yêu thương mình thì cưới.

Bạn trai dọa chia tay nếu tôi không đồng ý “vượt rào” - 1

Tôi không biết có nên chiều lòng bạn trai để giữ tình yêu? (Ảnh minh họa: Vecteezy).

Sau khi đi làm, vì ngoại hình xinh xắn, tôi có nhiều chàng trai theo đuổi. Nhưng tính tôi nhút nhát, ngại giao tiếp nên hầu như đều tìm cách tránh né những lời tán tỉnh, bông đùa.

Rồi tôi quen anh, một chàng trai con nhà giàu có nhà gần ngay khu trọ tôi ở. Bố mẹ anh buôn bán, còn có một khu nhà trọ cho thuê. Anh là con trai một trong nhà, nghe nói khá ham chơi vì được chiều chuộng từ bé.

Vì có nhiều sự khác nhau như vậy, nên khi thấy anh ấy theo đuổi, tôi đã tìm cách chối từ. Nhưng con gái đúng là dễ mềm lòng, nhất là với một chàng trai vừa có tiền lại vừa có thời gian đeo bám.

Từ những sự quan tâm nhỏ nhặt đến những món quà đắt tiền và sự săn đón của anh, cuối cùng trái tim tôi cũng đổ gục.

Anh nói, anh chán ngấy những cô gái màu mè, chưng diện. Anh thích vẻ mộc mạc, hiền lành của tôi và mong mình sẽ có một cô vợ con nhà lành như vậy. Còn tôi, ban đầu chỉ là bị choáng ngợp bởi sự quan tâm và hào phóng của anh, dần dần cũng thấy trái tim mình rung động.

Tôi hăm hở bước vào mối tình đầu trong sự háo hức như trẻ con ở quê lần đầu thấy ánh đèn màu hoa lệ của thành phố. Anh đưa tôi đến những nơi tôi chưa từng đến, ăn những món ăn xa xỉ chưa từng được ăn, mặc những bộ váy xinh đẹp trước đây chỉ có thể ngắm nhìn trên tạp chí. Anh không tiếc tôi một thứ gì. Đến nỗi tôi có cảm giác, anh có thể dành tất cả mọi thứ tốt đẹp nhất cho tôi.

Cho đến một ngày, sau một bữa đi ăn cùng nhau, anh đưa tôi vào nhà nghỉ. Tôi ngỡ ngàng nhìn biển hiệu rồi hỏi anh một câu ngu ngơ: “Mình vào đây làm gì?”. Anh nhìn tôi, giọng bình thản: “Mình yêu nhau mà. Mình làm những việc những người yêu nhau vẫn làm thôi”.

Tôi sợ hãi, nằng nặc đòi về. Nhìn bộ dạng khó coi của tôi, anh gắt lên: “Thôi được rồi, anh đâu có bắt ép em”. Trên đường về, thấy tôi im lặng, anh dỗ dành: “Có lẽ là em chưa sẵn sàng, còn anh thì vội quá. Em đừng giận nữa nhé, cũng tại vì anh yêu em”.

Nhưng sau lần đó, mỗi lúc hẹn hò, anh lại tỏ ý muốn gần gũi. Tôi nói muốn dành “lần đầu tiên” cho người tôi chọn làm chồng trong đêm tân hôn. Nếu anh yêu tôi thật lòng, hãy tôn trọng mong muốn của tôi.

Anh ấy nghe xong không giấu nổi vẻ khó chịu: “Bây giờ là thời đại nào rồi mà em còn có tư duy cổ hủ đó. Anh yêu em, lo cho em từ A-Z. Em thích gì anh cũng cho, muốn gì anh cũng chiều. Vậy mà em lại cứ giữ mình khư khư. Yêu thật lòng là tự nguyện dâng hiến. Hay là em không tin tưởng anh nên mới như vậy?”.

Anh ấy nói, cả hai chúng tôi đều đã trưởng thành, tình yêu phải gắn liền với sự gần gũi thể xác chứ không phải tình bạn mà phải trong sáng. Anh ấy còn nói, anh ấy không tiếc thời gian, tiền bạc để chăm lo cho tôi. Nhưng cho đi thì phải được nhận về, sự kiên trì và chịu đựng của anh cũng có giới hạn. Nếu tôi cứ khăng khăng giữ mình như vậy thì sớm muộn gì cũng chia tay. Anh khuyên tôi nên suy nghĩ kỹ xem nên làm thế nào?

Thú thật, những lời nói của anh khiến tôi rất buồn. Tôi biết anh yêu tôi, không tiếc tôi điều gì. Nhưng giờ anh lại kể chuyện quà cáp, vật chất để trao đổi ra điều kiện cho “chuyện ấy”. Anh còn dọa, nếu tôi không cho anh “vượt rào”, anh không muốn mất thời gian với một kẻ không tin tưởng, không hết lòng với anh.

Có vài lần, nghe anh năn nỉ rồi bực bội, tôi đã suýt xiêu lòng. Nhưng cùng lúc đó, tôi lại nhớ về quãng đời khổ nhục của mẹ. Nhớ rằng mình có một người cha chưa bao giờ thấy mặt. Nhớ rằng mẹ mình vì lỡ trao thân cho đàn ông để rồi sống trong sự dè bỉu, coi thường.

Tôi yêu anh, nhưng tình yêu không nói trước được điều gì. Tôi sợ mình sẽ đi vào “vết xe đổ” của mẹ. Tôi sợ trao đời con gái cho anh, một khi “con ong đã tỏ đường đi lối về” rồi sẽ bay đi tìm bông hoa khác.

Tôi biết, thời đại bây giờ không giống ngày xưa. Nhưng chả lẽ cứ yêu nhau là nhất định phải “vượt rào”, không thể chờ tới ngày đám cưới? Tôi không muốn vì chuyện này mà mất anh. Nhưng tôi cũng không chắc cho anh “ăn trái cấm” rồi chắc chắn sẽ giữ được anh.

Hiện tại anh ấy vẫn giận, bảo lúc nào tôi nghĩ thông suốt rồi thì nhắn anh. Nhưng bản thân tôi cũng không biết nên làm gì cho đúng: Thỏa hiệp với anh để tiếp tục có anh hay kiên quyết giữ vững quan điểm sống của mình để rồi chia tay?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Wednesday, March 4, 2026

Mù quáng tin lời thầy bói phán, tôi đánh mất người đàn ông mình yêu

Cho đến một buổi chiều, tôi theo chị đồng nghiệp đi xem bói cho vui.

Người phụ nữ ngồi sau làn khói nhang nhìn tôi rất lâu. Bà nắm tay tôi, xoay đi xoay lại rồi chậm rãi bảo rằng gò má tôi quá cao, tướng “sát phu”. Bà nói đàn ông đến với tôi sẽ lận đận, nếu cưới sớm thì chồng dễ ốm đau, làm ăn thất bại, thậm chí “không yên thân”.

Mù quáng tin lời thầy bói phán, tôi đánh mất người đàn ông mình yêu - 1

Tôi đã đánh mất người đàn ông tốt chỉ vì tin lời thầy bói (Ảnh minh họa: TD).

Tôi cười gượng gạo, nhưng đêm đó tôi không ngủ được.

Tôi soi mình trong gương, gò má tôi cao thật. Từ nhỏ tôi đã nghe vài người buông lời ác ý rằng con gái gò má cao thì ghê gớm, khó giữ chồng. Tôi không để tâm, vì tôi vẫn sống tử tế, học hành đàng hoàng. Thế nhưng khi đã yêu và bắt đầu nghĩ đến hôn nhân, tôi bỗng sợ hãi một điều vô hình.

Một tháng sau, công ty của người yêu tôi gặp trục trặc. Anh bị cắt giảm thưởng, lương chậm hai tháng. Anh ngồi lặng trước màn hình máy tính, thở dài nhiều hơn. Tôi không biết đó chỉ là khó khăn chung của doanh nghiệp trong thời buổi kinh tế chật vật, hay vì lời phán hôm nào. Nhưng trong đầu tôi, hai sự việc ấy tự động nối lại với nhau.

Tôi bắt đầu tin rằng mình mang vận xấu.

Ý nghĩ ấy lớn dần như một cái bóng. Tôi lên mạng tìm đọc đủ thứ về tướng số. Tôi đọc những bài viết khẳng định phụ nữ gò má cao sẽ “lấn át chồng”, gia đình khó yên. Tôi càng đọc càng hoảng. Tôi không muốn vì mình mà người đàn ông tôi yêu phải khổ.

Tôi quyết định đi thẩm mỹ hạ gò má.

Tôi không có nhiều tiền. Một ca phẫu thuật chỉnh xương mặt ở bệnh viện lớn tốn hàng trăm triệu đồng, vượt quá khả năng của tôi. Tôi không dám nói với người yêu vì sợ anh cho rằng tôi mê tín. Tôi âm thầm tìm một cơ sở làm đẹp quảng cáo rầm rộ trên mạng, cam kết “hạ gò má an toàn, tự nhiên, thay đổi vận mệnh”.

Hình ảnh trước - sau khi phẫu thuật quá hoàn hảo khiến tôi tin rằng đó là cơ hội. Tôi tự thuyết phục rằng chỉ cần thay đổi một chút, cuộc đời tôi và người yêu sẽ suôn sẻ hơn.

Tôi giấu gia đình, giấu anh, vay mượn bạn bè để đủ tiền đặt cọc.

Ngày bước vào phòng phẫu thuật, tôi run nhưng vẫn tự nhủ mình đang hy sinh vì tình yêu. Tôi tin rằng mình đang làm điều đúng đắn.

Ca mổ diễn ra suôn sẻ hơn tôi tưởng. Tôi sưng đau gần một tháng, nhưng lần này không có biến chứng nghiêm trọng. Khi tháo băng và nhìn mình trong gương, tôi gần như không nhận ra bản thân. Gò má tôi hạ xuống, khuôn mặt mềm mại, nữ tính hơn. Bạn bè gặp lại đều trầm trồ khen tôi xinh hơn, dịu dàng hơn.

Tôi thở phào. Tôi nghĩ mình đã chiến thắng nỗi sợ.

Người yêu tôi nhìn tôi rất lâu vào buổi tối tôi hẹn anh ra quán cà phê quen thuộc để thú nhận mọi chuyện. Tôi kể rằng tôi đã đi phẫu thuật vì quá ám ảnh hai chữ “sát chồng”. Tôi nói rằng tôi làm vậy chỉ vì muốn tương lai của chúng tôi bình yên hơn.

Anh im lặng.

Tôi chờ anh trách móc vì tôi giấu giếm. Nhưng anh chỉ hỏi một câu rằng, tại sao tôi không tin anh đủ nhiều để hỏi ý kiến anh trước khi động dao kéo vào mặt.

Tôi không trả lời được.

Những ngày sau đó, tôi cảm nhận rõ một khoảng cách vô hình. Anh vẫn quan tâm tôi, nhưng ánh mắt anh không còn như trước. Anh không còn nhìn tôi với vẻ trìu mến quen thuộc. Có lần tôi bắt gặp anh nhìn tấm ảnh cũ của hai đứa, khi tôi vẫn là cô gái gò má cao, tóc buộc gọn gàng, cười hết cỡ.

Một tối, anh hẹn tôi nói chuyện.

Anh nói tôi đẹp hơn trước, anh không phủ nhận điều đó. Anh nói gương mặt tôi bây giờ hài hòa, dịu dàng, dễ nhìn hơn rất nhiều. Nhưng anh cũng nói rằng anh không còn thấy người phụ nữ anh từng yêu nữa.

Anh bảo rằng điều khiến anh tổn thương không phải là tôi sửa mặt, mà là việc tôi tin một thầy bói hơn tin vào tình cảm và sự cố gắng của anh. Anh nói anh yêu tôi vì sự mạnh mẽ, vì cách tôi tự tin với những gì mình có. Khi tôi quyết định thay đổi bản thân chỉ vì một lời phán vô căn cứ, anh cảm giác tôi đã trở thành một người khác.

Anh nói rằng anh không đủ can đảm để bước vào hôn nhân với một người luôn sợ hãi định mệnh và có thể thay đổi chính mình vì những điều mơ hồ như vậy.

Tôi ngồi lặng người khi nghe anh nói chia tay.

Tôi đã từng tưởng tượng viễn cảnh mình phẫu thuật thành công, anh ôm tôi và nói mọi chuyện rồi sẽ tốt đẹp. Tôi không ngờ kết cục lại là anh rời đi khi tôi đã… đẹp hơn.

Tôi về nhà, đứng trước gương thật lâu. Gương mặt trong đó đúng là mềm mại hơn, cân đối hơn nhưng ánh mắt trống rỗng. Tôi chạm tay lên hai bên má, nơi vẫn còn cảm giác tê nhẹ mỗi khi thời tiết thay đổi. Tôi nhận ra mình đã đánh đổi quá nhiều chỉ để chạy theo một nỗi sợ vô hình.

Mẹ tôi biết chuyện thì khóc. Mẹ nói rằng bà sinh tôi ra khỏe mạnh, bình an, chưa từng chê con gái mình một điểm nào. Vậy mà tôi lại tự coi gương mặt ấy như lời nguyền.

Tôi đã bị người yêu bỏ sau khi thẩm mỹ.

Tôi hiểu rằng không có gò má nào quyết định số phận hôn nhân. Không có dao kéo nào sửa được sự bất an trong lòng. Tôi từng nghĩ mình hy sinh vì tình yêu, nhưng thực ra tôi chỉ đang cố sửa một “định mệnh” do người khác vẽ ra.

Tôi đã thay đổi gương mặt, nhưng tôi không giữ được người đàn ông mình yêu. Bài học ấy quá đắt.

Nếu được quay lại, tôi sẽ chọn tin vào tình cảm của mình thay vì tin vào lời thầy bói mơ hồ. Tôi sẽ giữ nguyên gò má cao năm ấy, giữ nguyên sự tự tin của cô gái từng dám yêu và dám mơ.

Bởi cuối cùng, thứ đẩy người ta rời xa nhau không phải là tướng số, mà là nỗi sợ và sự thiếu niềm tin. Tôi đã hiểu điều đó khi mọi chuyện đã muộn.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Yêu cô gái từng bán ảnh nóng cho web 18+, tôi có nên cho cả hai một cơ hội?

Tôi năm nay 31 tuổi, thu nhập ổn nhờ mở cửa hàng nước hoa và kinh doanh online thêm một số sản phẩm lặt vặt. Hai năm trước, tôi tình cờ quen một cô gái qua ứng dụng hẹn hò.

Thời điểm đó, tôi buồn chán sau khi chia tay mối tình nhiều năm, muốn tìm người ở bên cho khuây khỏa. Tuy nhiên, vì chưa muốn xác định nghiêm túc nên tôi thẳng thắn nêu trên hồ sơ hẹn hò của mình là "tìm FWB" (Friends with Benefits, bạn bè trao đổi lợi ích tình dục và không ràng buộc) để đỡ mất thời gian đôi bên.

Sau vài cú quẹt, tôi và cô ấy bắt gặp nhau trên ứng dụng. Cô ấy trạc tuổi tôi, đang sống một mình ở TPHCM. Ngày đầu gặp gỡ, chúng tôi trao đổi kỹ về mục đích kết nối. Cũng như tôi, mục đích của cô ấy không có gì khác ngoài tình dục.

Yêu cô gái từng bán ảnh nóng cho web 18+, tôi có nên cho cả hai một cơ hội? - 1

Sau một lần quẹt ứng dụng hẹn hò, tôi trót có tình cảm với một cô gái có quá khứ phức tạp (Ảnh minh họa: Pinterest).

Sau đêm đầu tiên, tôi nhận ra chúng tôi rất hợp "chuyện ấy" và tiếp tục có cuộc hẹn thứ hai, thứ ba... Tất nhiên mọi thứ vẫn mang tính trao đổi qua lại chứ không đề cập chuyện tình cảm.

Nhưng dần dần, tôi và cô ấy nhắn tin, chia sẻ khá nhiều về hoàn cảnh của mình. Thời điểm đó, cô ấy thừa nhận với tôi rằng cô ấy không có công việc ổn định, thậm chí phải bán ảnh khỏa thân trên một website 18+ của nước ngoài. Lý do là gia đình nợ nần, bố mẹ gặp khó khăn tài chính nên cô chấp nhận làm công việc đó một thời gian để kiếm tiền phụ giúp.

Một thời gian sau, cô nói đã trả gần hết số nợ cho gia đình và quyết định dừng công việc đó. Cô cũng nói rõ rằng muốn cắt liên lạc với tôi để bắt đầu cuộc sống mới và không muốn dính dáng tới quá khứ nữa.

Thế nhưng mọi chuyện không diễn ra đúng như vậy. Ngừng liên lạc được nửa năm, đến năm ngoái, chúng tôi tình cờ gặp lại nhau.

Cô ấy nói sau khi nghỉ công việc kia, cô chuyển sang làm nhân viên văn phòng, cuộc sống tốt hơn. Từ đó, thi thoảng chúng tôi vẫn nhắn tin qua lại, rồi lâu lâu lại gặp nhau đúng kiểu FWB. Mỗi lần gặp, tôi vẫn chủ động gửi cho cô một khoản tiền coi như hỗ trợ thêm. 

Vài tháng gần đây, mọi thứ có sự thay đổi. Chúng tôi không còn gặp nhau kiểu chóng vánh nữa mà bắt đầu có những buổi hẹn hò đúng nghĩa: Đi ăn, uống cà phê, xem phim, nói chuyện nhiều hơn về công việc và cuộc sống. Chúng tôi thậm chí còn đi du lịch cùng nhau 2 lần. Cảm giác lúc đó giống như hai người đang yêu, chỉ là không ai nói ra.

Điều khiến tôi bất ngờ và buồn phiền là dạo này, cô ấy lại không muốn nhận tiền từ tôi nữa. Cô nói rằng hiện tại đã có công việc ổn định. Tôi thấy cô ấy bắt đầu giữ khoảng cách, ít chịu gặp tôi, trả lời tin nhắn rất chậm hoặc không nghe điện thoại. 

Có phải vì tôi mãi không ngỏ lời chính thức, nên cô ấy thay đổi thái độ? Nhưng tôi cũng vô cùng khó xử, băn khoăn không biết có nên bắt đầu một mối quan hệ rõ ràng, xác nhận là người yêu của nhau và tiến tới tương lai lâu dài với cô ấy hay không.

Thú thật là sau ngần ấy thời gian, tôi cũng dành tình cảm cho cô ấy. Tôi quý cách cô ấy cố gắng thay đổi cuộc sống, quý sự thẳng thắn của cô về quá khứ của mình. Ở bên cạnh, tôi cảm thấy cô là người có chiều sâu, không phải kiểu người dễ dãi như nhiều người vẫn nghĩ.

Nhiều lần tôi tự hỏi, đó là tình yêu thật sự hay chỉ là một sự gắn bó kỳ lạ giữa hai con người từng bước vào đời nhau theo một cách không bình thường... Nhưng càng có tình cảm, tôi lại càng do dự...

Một phần vì quá khứ từng lên ứng dụng hẹn hò tìm bạn tình, từng bán ảnh khỏa thân để kiếm tiền của cô ấy. Tôi vẫn bị ám ảnh bởi những chuyện đó, liệu sau này mình có thực sự đủ rộng lượng để không nhắc lại chuyện cũ, không để nó trở thành cái gai trong lòng mỗi khi xảy ra mâu thuẫn hay không?

Tôi sợ mình không đủ tin tưởng, sợ rằng nếu sau này chuyện tình cảm không đi đến đâu thì người tổn thương nhiều nhất sẽ là cô ấy.

Tôi thật sự rất rối. Nhớ lại quãng thời gian bên cô ấy, những lúc cô ấy lên kế hoạch cho tương lai, tôi lại thấy tiếc nếu không cho cả hai một cơ hội. Liệu tôi có nên tiến tới một bước, thẳng thắn hơn về cảm xúc của mình để cả hai bên nhau đàng hoàng, hay nên chấp nhận rời xa cô ấy, để tránh làm cô ấy đau thêm một lần nữa?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tuesday, March 3, 2026

Vợ có người khác, tôi vẫn giả vờ không biết suốt 2 năm

Tôi biết vợ có người khác không phải qua điện thoại hay bắt gặp tận mắt, mà từ những lời xì xào của người quen. Ban đầu tôi gạt đi, thậm chí còn nổi cáu khi ai đó nhắc đến, vì tôi không chấp nhận chuyện gia đình mình bị đem ra bàn tán.

Nhưng càng nghe nhiều, tôi càng hiểu đó không phải tin đồn vô căn cứ. Trong lòng tôi biết rõ, chỉ là ngoài mặt vẫn cố gắng bênh vực vợ, như thể bảo vệ cô ấy cũng là cách giữ lại chút tự trọng cuối cùng của mình.

Tôi bị tiểu đường hơn 3 năm nay, sức khỏe sa sút, chuyện chăn gối cũng không còn như trước. Tôi hiểu rõ mình không còn đáp ứng được vợ, và chính điều đó khiến tôi vừa mặc cảm vừa bất lực.

Nhưng điều khiến tôi đau nhất là chúng tôi đã sống với nhau bao nhiêu năm, vậy mà chỉ sau thời gian tôi bệnh, cô ấy đã tìm đến người khác. Cảm giác bị thay thế nhanh chóng khiến tôi vừa hận vừa tủi, như thể tất cả những năm tháng trước đó chẳng còn ý nghĩa.

Vợ có người khác, tôi vẫn giả vờ không biết suốt 2 năm - 1

Tôi biết chuyện của vợ từ lâu, chỉ là chưa bao giờ dám đối diện (Ảnh minh họa: Sohu).

Nhiều người trách sao tôi không làm cho ra lẽ, nhưng họ đâu hiểu cái sĩ diện đàn ông nó lớn thế nào. Thừa nhận vợ ngoại tình cũng đồng nghĩa thừa nhận mình không còn đủ khả năng giữ vợ, mà điều đó với tôi còn đau hơn bản thân căn bệnh.

Tôi cũng nghĩ đến chuyện ly hôn, nhưng rồi lại tự hỏi sau đó mình sẽ sống thế nào. Liệu có người phụ nữ nào chấp nhận một người đàn ông bệnh tật, yếu sinh lý như tôi, hay mọi thứ rồi cũng lặp lại như cũ.

Các con tôi vẫn còn đi học, chúng vẫn nghĩ bố mẹ là một gia đình bình thường. Tôi không đủ can đảm phá vỡ sự yên ổn đó chỉ vì nỗi đau của riêng mình. Tôi chọn im lặng, chọn sống như không biết gì, dù mỗi lần nhìn vợ chăm chút bản thân hay cầm điện thoại cười một mình, trong lòng tôi lại nhói lên. Sự im lặng ấy không phải vì tôi không đau, mà vì tôi sợ nếu nói ra, tôi sẽ mất tất cả.

Điều khiến tôi mệt mỏi nhất là vợ tôi cũng không hề có ý định ly hôn. Cô ấy vẫn làm tròn vai người vợ, người mẹ trong gia đình, chỉ là bên ngoài vẫn có một mối quan hệ khác.

Tôi hiểu cô ấy không muốn rời bỏ cuộc sống hiện tại, nhưng việc mọi thứ không đủ kín kẽ khiến tôi nhiều lần phải nghe những lời bàn tán mà giả vờ như không liên quan. Có lúc tôi tự hỏi, nếu cô ấy tinh tế hơn một chút, có lẽ tôi đã dễ dàng tiếp tục vai diễn của mình hơn.

Hai năm qua, tôi sống trong trạng thái nửa biết nửa không, vừa chấp nhận vừa tự dằn vặt. Tôi hận vợ vì sự phản bội, nhưng cũng không thể phủ nhận mình là nguyên nhân khiến cuộc hôn nhân này rạn nứt.

Cảm giác bất lực khi không thể làm tròn vai trò của một người chồng khiến tôi dần quen với việc chịu đựng. Đôi khi tôi không biết mình đang giữ gia đình, hay chỉ đang giữ lại chút danh dự mong manh của một người đàn ông.

Giờ đây tôi vẫn chưa có câu trả lời cho chính mình. Tiếp tục sống như vậy thì lòng tôi ngày một nặng nề, nhưng thay đổi thì lại sợ tương lai còn trống rỗng hơn.

Tôi không chắc điều gì khiến tôi ở lại: các con, thói quen, hay nỗi sợ phải đối diện với sự thật rằng mình đã thua trong chính cuộc hôn nhân của mình. Và có lẽ điều đau nhất là dù biết tất cả, tôi vẫn phải tỏ ra như một người chồng không hề hay biết.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Vợ tôi bỏ bê chồng con, đi lễ khắp nơi mong "đổi vận"

Gia đình tôi buôn bán tự do. Những năm trước, công việc thuận lợi, tiền bạc đủ đầy, nhà cửa lúc nào cũng rộn ràng tiếng cười. Vợ tôi khi ấy là người phụ nữ của gia đình đúng nghĩa. Cô ấy dậy sớm mở hàng, trưa tranh thủ về nấu cơm, tối dọn dẹp sổ sách. Tôi luôn tự hào vì lấy được một người vợ tháo vát, biết lo trước lo sau.

Nhưng khoảng 3 năm trở lại đây, việc buôn bán xuống dốc. Khách thưa dần, chi phí tăng cao, chúng tôi phải tính toán từng đồng. Tôi nghĩ khó khăn sẽ khiến hai vợ chồng gắn bó hơn, cùng nhau xoay xở. Tôi đã sai.

Vợ tôi bỏ bê chồng con, đi lễ khắp nơi mong đổi vận - 1

Tôi và con rất buồn khi vợ bỏ bê gia đình, công việc thường xuyên đi lễ khắp nơi để mong "đổi vận" (Ảnh minh họa: Knet).

Tết năm ngoái, vợ tôi bắt đầu tham gia các hội nhóm đi lễ chùa, cầu cúng đầu năm với mong muốn thuận lợi hơn. Ban đầu, chỉ là vài ngày đi cầu an, cầu tài lộc. Tôi còn chủ động đưa tiền, nghĩ rằng sau một năm vất vả, cô ấy xứng đáng được thư giãn.

Nhưng năm nay, mọi thứ vượt khỏi tầm kiểm soát.

Từ mùng 2 Tết, vợ tôi gần như không có mặt ở nhà. Hết hội bạn cấp ba rủ nhau đi lễ phủ, lại đến hội buôn bán tổ chức tour du xuân xuyên tỉnh. Khi tôi hỏi bao giờ quay lại mở hàng, cô ấy nói đợi qua rằm tháng Giêng đã, vì “đầu năm phải đi cho hết lễ mới may mắn”.

Tôi sốt ruột vì hàng tồn chất đống, tiền thuê mặt bằng đến hạn. Trong khi đó, vợ tôi vẫn xách vali đi tiếp, bảo rằng “đầu năm mà chưa đi hết các điểm tâm linh thì cả năm làm ăn không thuận”.

Vợ tôi đi từ đền này sang phủ khác, từ miền Bắc vào tận miền Trung. Mạng xã hội của vợ tôi ngập tràn hình ảnh áo dài, váy vóc mới tinh, nụ cười rạng rỡ khắp các điểm. Ai nhìn vào cũng nghĩ cô ấy có một cuộc sống đáng mơ ước.

Chỉ có tôi và con trai 8 tuổi biết ngôi nhà này đang trống vắng đến mức nào.

Có những tối tôi bán nốt chút hàng lẻ còn sót lại, dắt xe về nhà thì đã muộn. Con trai ngồi trước mâm cơm nguội. Thằng bé không dám ăn trước vì mẹ từng dặn phải chờ đủ cả nhà.

Tối nào con cũng hỏi tôi bao giờ mẹ về. Tôi không biết trả lời thế nào, vì chính tôi cũng không biết.

Tiền bạc gia đình tôi ngày càng cạn. Tôi phải vay thêm để xoay vòng vốn, trong khi vợ vẫn đều đặn sắm sửa đồ mới cho mỗi chuyến đi. Tôi đã nhiều lần nói thẳng rằng kinh tế đang khó khăn, rằng sau Tết cần mở hàng lại ngay để gỡ gạc. Vợ tôi im lặng, rồi sáng hôm sau lại xách vali đi tiếp.

Có lần cô ấy nói rằng đời người có mấy khi được tự do, nếu không tranh thủ đi thì sau này già rồi sẽ hối tiếc. Hóa ra trong suy nghĩ của vợ, gia đình và công việc là thứ có thể tạm gác lại vô thời hạn.

Đỉnh điểm là tuần trước, con trai tôi bất ngờ sốt cao giữa đêm. Tôi cuống cuồng gọi cho vợ. Điện thoại đổ chuông rất lâu vợ tôi mới bắt máy. Phía bên kia là tiếng nhạc và tiếng cười nói ồn ào. Vợ bảo đang dự tiệc sau buổi đi lễ, chưa thể về ngay.

Tôi một mình đưa con vào viện. Đêm đó tôi ngồi ngoài hành lang, nhìn con nằm trên giường bệnh mà cảm giác như mình là người đàn ông đơn độc. Tôi tự hỏi, nếu con có chuyện gì nghiêm trọng xảy ra với con, liệu những chuyến du xuân cầu cúng kia có còn ý nghĩa?

Sáng hôm sau, vợ chỉ nhắn hỏi thăm qua loa. Ít giờ sau, tôi lại thấy cô ấy đăng ảnh mặc áo dài chụp giữa một khu du lịch, chú thích rằng “đầu năm phải sống hết mình”.

Số tiền vợ tôi tiêu trong hơn 1 tháng đủ để trả tiền thuê mặt bằng 3 tháng liền. Trong khi đó, tôi phải khất nợ nhà cung cấp.

Ba ngày trước, vợ tôi mới trở về sau chuyến đi dài. Cô ấy bước vào nhà với làn da rám nắng, tay xách quà lưu niệm, kể say sưa về những nơi đã đi qua, những nghi lễ đã tham dự, những lời phán về tài lộc.

Tôi không phản đối việc đi lễ đầu năm. Tôi cũng không muốn tước đi niềm vui của vợ. Nhưng khi những chuyến du xuân kéo dài, khi công việc bị bỏ bê, khi con ốm mà mẹ không có mặt, thì mọi sự cầu cúng kia còn có ý nghĩa gì? Vợ tôi không hiểu “có làm, mới có ăn” hay sao?

Tôi sợ một ngày nào đó, khi những lễ hội đã tàn, khi không còn ai rủ rê đi nữa, vợ tôi quay về thì ngôi nhà này đã không còn ai chờ đợi...

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tha thứ cho chồng ngoại tình, tôi lại phải lòng đồng nghiệp cơ quan

Chồng tôi từng là hình mẫu người đàn ông mà ai cũng ngưỡng mộ. Anh điềm đạm, có trách nhiệm, luôn ưu tiên gia đình và chưa từng để tôi phải nghi ngờ điều gì. Chính vì tin tuyệt đối nên khi phát hiện anh ngoại tình, nỗi đau của tôi như bị nhân lên gấp bội.

Người đàn ông hoàn hảo trong mắt mọi người bỗng chốc sụp đổ, và tôi thấy mình như kẻ ngốc đứng giữa một vở kịch mà ai cũng tin là thật.

Anh khóc, xin lỗi, nói đó chỉ là phút yếu lòng và khẳng định anh cần gia đình, cần tôi. Nhìn các con còn nhỏ, tôi cắn răng tha thứ, tự nhủ chỉ cần anh quay về thì mọi thứ rồi sẽ ổn. Nhưng tôi sớm nhận ra tha thứ thì có thể nói bằng miệng, còn quên đi lại là chuyện khác. Mỗi lần anh chạm vào tôi, trong đầu tôi lại hiện lên hình ảnh anh ở bên người phụ nữ kia, và cảm giác ghê tởm khiến tôi co cứng người.

Anh thay đổi rõ rệt sau chuyện đó, quan tâm tôi hơn, chăm lo gia đình hơn, luôn cố gắng ở bên vợ con nhiều nhất có thể.

Nhưng càng thấy anh cố gắng, tôi lại càng khó chịu, như thể mọi cử chỉ yêu thương đều mang màu sắc chuộc lỗi. Tôi nhìn anh mà trong lòng dấy lên cảm giác khinh bỉ, vừa giận vừa lạnh, như đang sống cạnh một người xa lạ. Khoảng cách giữa chúng tôi không ồn ào, nhưng ngày một lớn dần.

Tha thứ cho chồng ngoại tình, tôi lại phải lòng đồng nghiệp cơ quan - 1
Tha thứ cho chồng sau phản bội, nhưng vết thương trong lòng tôi vẫn không thể lành (Ảnh minh họa: Line Today)

Trong lúc bế tắc, tôi đem câu chuyện của mình tâm sự với một đồng nghiệp nam cùng công ty. Anh ấy lắng nghe rất kiên nhẫn, không phán xét, chỉ nhẹ nhàng ở bên mỗi khi tôi cần nói. Anh cũng từng bị vợ phản bội nên hiểu rõ cảm giác mất niềm tin là thế nào. Sự đồng cảm ấy khiến tôi thấy mình không còn cô đơn, và dần dần tôi tìm đến anh như một chỗ dựa tinh thần.

Càng ngày tôi càng sợ về nhà, vì ở đó luôn có ký ức khiến tôi khó thở. Ngược lại, khi ở bên người đồng nghiệp, tôi thấy mình được vỗ về, được nhìn nhận như một người phụ nữ chứ không phải người vợ đang cố gắng chịu đựng.

Một lần, rồi thêm một lần nữa, chúng tôi đã bước qua ranh giới. Tôi tự bào chữa rằng chồng từng phản bội, nên việc mình trót dại một lần cũng chỉ là sai lầm có thể hiểu được.

Nhưng sự thật là mọi thứ không dừng lại ở một lần. Tôi không còn tìm đến anh chỉ vì yếu lòng, mà dần dần hình thành thứ tình cảm khiến tôi chờ đợi, nhớ nhung. Tôi nhận ra mình không còn rung động khi ở cạnh chồng, trong khi lại thấy bình yên khi ở bên người kia. Cảm xúc ấy khiến tôi hoảng sợ, nhưng càng cố dừng lại thì lại càng lún sâu.

Bây giờ tôi sống trong trạng thái mâu thuẫn liên tục. Một bên là gia đình, là các con, là cuộc hôn nhân từng rất đẹp trong mắt mọi người. Một bên là người đàn ông mang lại cho tôi cảm giác được thấu hiểu và yêu thương theo cách mà tôi nghĩ mình đã mất. Tôi vừa thấy có lỗi, vừa thấy mình như đang sống thật với cảm xúc lần đầu sau rất lâu.

Tôi không biết nên chọn cách nào: Công khai mọi chuyện để hai vợ chồng cùng nhìn thẳng vào sự thật và tha thứ cho nhau, hay lặng lẽ ly hôn rồi mới bắt đầu lại. Tôi sợ làm tổn thương các con, nhưng cũng sợ tiếp tục sống trong cuộc hôn nhân mà lòng mình đã rẽ lối.

Có lẽ sai lầm lớn nhất không phải là ai phản bội trước, mà là chúng tôi đã không còn cách nào quay lại như cũ. Và tôi đang đứng trước quyết định mà dù chọn hướng nào, cũng sẽ có người đau.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Mẹ vợ chê tôi bất tài, tối ngày xúi con gái bỏ chồng

Tôi và vợ kết hôn được 3 năm, một cuộc hôn nhân không quá dài nhưng đủ để tôi hiểu thế nào là áp lực khi người đàn ông không lo được kinh tế như mong muốn.

Những năm gần đây, công việc của tôi liên tục trục trặc, đầu tư đâu thua đó, thu nhập bấp bênh. Tôi biết mình không phải kiểu đàn ông thành đạt khiến vợ tự hào, nhưng chưa bao giờ tôi bỏ mặc gia đình hay sống vô trách nhiệm.

Vợ tôi là người sống thực tế, cô ấy luôn nói khi nào kinh tế ổn thì mới sinh con. Tôi muốn có con lắm, nhưng hiểu áp lực của vợ nên cũng đồng ý chờ. Nhà tôi thì giục, còn tôi thì đứng giữa, vừa cố gắng làm ăn vừa cố giữ hòa khí. Nhưng càng khó khăn, vợ chồng lại càng dễ va chạm, và mỗi lần cãi nhau, hai chữ “ly hôn” lại được vợ nói ra như một lối thoát.

Mọi chuyện chỉ thật sự vỡ ra khi tôi vô tình đọc được tin nhắn giữa vợ và mẹ cô ấy. Đó không phải vài câu bộc phát, mà là cả một chuỗi dài kéo suốt nhiều tháng. Gần như tuần nào mẹ vợ cũng nhắn tin cho cô ấy và câu mở đầu quen thuộc luôn là: “Mẹ nói thật, mày bỏ nó đi cho rồi”.

Mẹ vợ chê tôi bất tài, tối ngày xúi con gái bỏ chồng - 1

Áp lực kinh tế khiến những cuộc trò chuyện của chúng tôi dần biến thành cãi vã (Ảnh minh họa: iStock)

Có đoạn bà viết thẳng: “Đàn ông gì mà 3 năm rồi vẫn không lo nổi cho vợ, giữ làm gì cho khổ thân”. Rồi bà so sánh tôi với người cũ của vợ: “Thằng Tuấn ngày xưa nó mê mày như điếu đổ, giờ nó giàu có, nhà xe đủ cả, lại vừa bỏ vợ. Quay lại với nó còn có tương lai, chứ bám vào thằng chồng hiện tại chỉ có mà lún sâu”.

Đọc đến đó, tay tôi run lên, cảm giác như mình không phải con rể mà là một món hàng lỗi cần được thanh lý.

Nhưng chưa dừng lại ở đó. Bà còn nhắn những câu khiến tôi nghẹn họng: “Mày chưa có con càng dễ bỏ, tội gì phải chôn đời với thằng đàn ông vô dụng”. Thậm chí có đoạn bà nói thẳng: “Mẹ nhìn nó là biết cả đời này cũng không ngóc đầu lên nổi đâu”. Từng câu, từng chữ như lưỡi dao, không chỉ xúc phạm mà còn phủ nhận hoàn toàn sự cố gắng của tôi suốt những năm qua.

Đọc xong, tôi vừa đau vừa xấu hổ. Tôi không phủ nhận mình chưa làm được gì lớn lao, đúng là từ ngày cưới đến giờ kinh tế không khấm khá, làm ăn thì thất bại nhiều hơn thành công. Nhưng vợ chồng là người cùng đi qua khó khăn với nhau, chứ đâu phải một bên sa sút là bên kia lập tức bị khuyên buông tay. Điều khiến tôi tổn thương nhất không phải là việc bị chê nghèo, mà là cảm giác hôn nhân của mình đang bị cân đo bằng tiền.

Sau đó tôi để ý, mỗi lần vợ nói chuyện với mẹ xong là thái độ với tôi lại lạnh đi một chút. Cô ấy không hẳn muốn rời bỏ ngay, nhưng luôn có vẻ dao động, như thể trong đầu đã có sẵn một cánh cửa khác. Tôi hiểu, khi người thân liên tục gieo vào đầu những suy nghĩ rằng chồng mình “không có tương lai”, thì dù yêu đến đâu cũng khó mà không lung lay.

Tôi vẫn yêu vợ và chưa từng nghĩ sẽ buông tay. Nhưng lòng tự trọng của một người đàn ông khiến tôi đau khi biết mình bị coi thường đến vậy. Tôi không biết nên thẳng thắn nói chuyện với mẹ vợ để bảo vệ cuộc hôn nhân của mình, hay im lặng để vợ tự lựa chọn, hay chấp nhận ly hôn nếu cô ấy thật sự tin những gì mẹ nói là đúng.

Có lẽ điều khiến tôi bế tắc nhất không phải là bị đánh giá bất tài, mà là cảm giác mình đang phải đấu với một thế lực vô hình phía sau cuộc hôn nhân.

Tôi không biết rốt cuộc vấn đề nằm ở chỗ tôi chưa đủ giỏi, hay ở việc gia đình vợ chưa từng thực sự chấp nhận tôi. Và tôi cũng không biết, nếu tiếp tục cố gắng, liệu tình cảm của hai vợ chồng có đủ lớn để vượt qua những lời nói cay nghiệt đó hay không.

Monday, March 2, 2026

Chồng ngoại tình, tôi bất ngờ được mẹ chồng cho nhà và sổ tiết kiệm

Ngày cuộc đời tôi rẽ ngoặt là một ngày cuối tháng 2 của 4 năm về trước. Chồng gọi điện báo không ăn cơm nhà vì bận tiếp khách. Vậy là tôi tranh thủ đi khám thai. Lúc đó tôi mang bầu tháng thứ 7. 

Không ngờ rằng, đó cũng là ngày tôi tận mắt bắt gặp chồng đi ra từ khách sạn, cử chỉ ngọt ngào với cô gái đi bên cạnh. Lúc đó, tôi chỉ biết trơ mắt nhìn theo, toàn thân run lên như thể chính mình là người có lỗi. Nước mắt hòa với nước mưa, tôi tự lao vào chiếc xe ngược chiều rồi ngã ra bất tỉnh.

Lúc tỉnh lại tôi thấy mình nằm trong bệnh viện. Chồng ngồi cuối giường hí hoáy bấm điện thoại. Mẹ chồng thấy tôi mở mắt, không ngừng hỏi han xem tôi đã tỉnh thật chưa. Tôi bị gãy xương cột sống, phải nằm cố định, sử dụng thuốc giảm đau và vật lý trị liệu lâu dài.

Tai nạn gây tổn hại nghiêm trọng đến chức năng vận động của tôi. Nhưng tệ hơn cả là tôi mất con vĩnh viễn. Từ cô gái trẻ trung yêu đời, giờ tôi giống hệt kẻ tàn phế, hằng ngày phải có người chăm.

Tôi cắn răng tập đi từng bước. Bố mẹ đẻ lên thăm nhưng tuổi cao, sức yếu, đường xá xa xôi nên họ cũng chỉ ở một thời gian rồi "trăm sự nhờ cả thông gia". Sự có mặt của chồng bên tôi ngày càng thưa thớt. Nhiều ngày tôi còn chẳng nhìn thấy mặt chồng mình đâu.

Anh đi qua đêm cũng không thèm nhắn tôi với mẹ. Mẹ chồng tôi lặng lẽ chăm sóc nhà cửa, nhẹ nhàng chuyện trò với tôi như hai người bạn tâm giao. Đến một ngày chồng tôi có vẻ không thể chịu đựng thêm. Anh ta dụi dụi điếu thuốc, nóng nảy nhắc chuyện ly hôn.

Tôi nắm chặt hai bàn tay đang run lên vì kích động, gật đầu đáp: "Được, chúng ta ly hôn". Sáng hôm sau tôi xin phép mẹ chồng chuẩn bị quần áo để trở về nhà ngoại nhưng bà nhất quyết không rời tay tôi:

- Mẹ là người đi xin con về làm dâu, mẹ không đồng ý cho hai đứa tự quyết.

Đó là lần đầu tiên tôi khóc nức nở trước mặt bà như một đứa trẻ. Một ngày tôi nghe lén mẹ chồng nói qua điện thoại: "Mẹ không đồng ý con dắt ai về nhà này. Mẹ chỉ có một đứa con dâu, mẹ sẽ chăm nó tới khi nào mẹ không còn thở nữa".

Tôi cắn chặt môi tới mức rướm máu. Tôi vẫn yêu chồng, nhưng nếu anh ta không còn tình cảm, tôi chấp nhận ra đi. Chỉ có một người khiến tôi nặng lòng hơn cả, chính là người mẹ chồng hiền lành của tôi.

Bà không khỏe nhưng suốt nhiều ngày tôi nằm giường bệnh, chỉ có mình mẹ lụi hụi chăm tôi.

Một hôm, bà nói: "Mẹ đẻ ra đứa không ra gì là lỗi của mẹ. Nó quá sai rồi, chỉ lo chơi bời, không biết thương ai. Nếu con muốn ly hôn thì mẹ đồng ý. Con còn trẻ, mẹ không thể ích kỷ giữ con. Căn nhà này mẹ sẽ sang tên bù đắp cho con.

Sổ tiết kiệm này để con đi chữa sẹo. Mẹ biết công việc của con chú trọng ngoại hình. Đừng đợi chờ nữa, con trai mẹ không xứng đáng", mẹ chồng tôi nói.

Bà giục tôi ra công chứng để ký hợp đồng tặng nhà nhưng tôi không chịu. Đó là chốn nương thân của mẹ lúc về già. Tôi chỉ xin phép mượn tạm một phần nhỏ trong sổ tiết kiệm bà đưa để đăng ký học thêm kế toán.

Ban ngày tôi xin phụ việc ở cơ sở chăm sóc da tư nhân, tự mày mò học chăm da cho mình. Vết sẹo trên má vẫn còn nhưng đã mờ hơn hẳn. Sau ly hôn, tôi giữ ý dọn ra ngoài ở thuê nhưng chọn chỗ thuê gần nhà mẹ chồng cũ.

Tôi sợ bà trái gió trở trời không ai hỗ trợ. Bà chỉ có một đứa con trai duy nhất nhưng anh ta đi tối ngày, mẹ ốm cũng chẳng hay. Mục đích là thế nhưng cuối cùng tôi vẫn là người hưởng lợi.

Ngày nào mẹ chồng cũ cũng tự ý sang nhà tôi dọn dẹp, chợ búa, ở lại ăn tối cùng tôi. Chúng tôi sống cùng nhau hòa thuận yêu thương. Tôi xin được việc làm, được tăng lương, người đầu tiên tôi khao là mẹ.

Tiền tôi vay mẹ đóng phí học tôi cũng trả xong. Vết sẹo quá khứ khép lại, tôi mở lòng với một người cũng đưa về ra mắt mẹ đầu tiên. Mẹ chồng cũ của tôi quả là người nhân hậu. Bà nói như thì thầm:

- Mẹ cứ lo sau ly hôn con sẽ rời đi nhưng con vẫn ở lại. Từ ngày thằng Trọng đưa con về, mẹ đã quan sát kỹ. Con là cô bé mang đầy sự tốt lành. Mẹ không có duyên có con làm dâu, thì xem như có thêm con gái. Con trai mẹ không biết nhìn người, nó sai thì chịu thiệt. Giờ con là phụ nữ tự do, cứ mạnh mẽ bước, mẹ sẽ là chỗ dựa của con.

Sau khi tôi đưa người yêu về giới thiệu, bà còn tính toán hộ tôi: "Chồng tốt đến mấy cũng phải giữ tài sản của mình. Nhà mẹ muốn sang tên nhưng con không chịu, giờ mẹ vẫn lập di chúc để lại cho con. Tiền con kiếm được rồi thì mẹ để tiết kiệm con giữ hộ mẹ. Phòng khi thằng Trọng lỡ bước quay về".

Mắt tôi cay xè, dụi đầu vào vai bà khóc. Từ rất lâu rồi tôi đã coi bà như mẹ ruột của tôi. Mẹ không sinh ra nhưng là người dạy tôi cách yêu thương chân thành. Bà dạy tôi, khi cho đi không tính toán, điều nhận lại sẽ lớn gấp bội lần.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Sau khi cùng tôi đi chợ, bạn gái bất ngờ đề nghị chia tay

Buổi tối hôm đó, khi tôi tắt điện thoại chuẩn bị đi ngủ thì có tin nhắn đến. Tin nhắn hiển thị trong zalo là của Hiền, bạn gái tôi: “Sau một thời gian tìm hiểu, em thấy chúng ta không hợp nhau lắm. Em muốn dừng lại. Cảm ơn anh thời gian qua đã dành tình cảm và quan tâm em”.

Tôi đọc đi đọc lại tin nhắn, không thấy nó giống một tin nhắn đùa. Vậy thì vì lý do gì Hiền lại nhắn tin như vậy? Trong khi mới chiều nay, sau khi tan làm, cô ấy còn đến thăm tôi, cả hai còn cùng đi chợ, nấu bữa tối ăn cùng nhau.

Tôi không vội nhắn lại, dành thời gian đó để suy ngẫm, rốt cuộc mình đã làm sai điều gì? Vấn đề nằm ở đâu?

Tôi và Hiền quen nhau 4 tháng trước, trong một buổi họp đồng hương hằng năm. Trước đây, tôi không quan tâm đến các cuộc họp mặt kiểu này vì cho rằng đó là việc khá vô bổ và mất thời gian.

Thế nhưng, cậu bạn của tôi lại nói: “Nếu cậu muốn lấy vợ người cùng quê thì nên tham gia mấy hội đồng hương. Chỉ ở đó mới có cơ hội quen biết nhiều cô gái cùng quê, thậm chí còn gần nhà”. Vì lời khuyên đó mà tôi đến tham dự một cuộc họp đồng hương, cũng chính nhờ buổi họp đó mà tôi quen Hiền.

Lần đầu gặp, chúng tôi ngồi cùng nhau, sau đó lại tình cờ tham gia chung một vài hoạt động. Hiền không xinh, nhan sắc chỉ đạt điểm trung bình. Ưu điểm là  hiền lành và chu đáo.

Sau khi cùng tôi đi chợ, bạn gái bất ngờ đề nghị chia tay - 1
Bạn gái dứt khoát chia tay chỉ vì một chuyện không đáng (Ảnh minh họa: Freepik).

Cô ấy người cùng huyện, khác xã với tôi. Sau khi học xong đại học, đang làm một công việc trái nghề ở thành phố.

Sau khi quen Hiền, tôi đã có một phép tính nhanh: Lấy vợ không cần đẹp, chỉ cần ngoan và hiểu chuyện. Chúng tôi xuất thân giống nhau, dễ sẻ chia và đồng cảm. Nếu sau này có thể tiến tới hôn nhân, mỗi lần về quê nội ngoại gần nhau rất tiện. Nếu thành phố khó sống quá thì dắt díu nhau về quê lập nghiệp, cũng không cần lo xa nội xa ngoại ba chốn bốn nơi.

Sau khi tính toán trước sau, tôi thấy Hiền là đối tượng mình nên theo đuổi. Chuyện trai đơn gái chiếc, tán tỉnh nhau không quá khó khăn. Huống hồ, cả hai đều là đồng hương, có rất nhiều chuyện để nói. Tình cảm cứ thế lớn dần theo ngày tháng rồi trở thành tình yêu.

Tính Hiền rất dễ chiều, không hay đòi hỏi, không hay mè nheo. Cô ấy lại đặc biệt nấu ăn rất ngon, nhất là những món truyền thống ở quê cộng thêm bản tính gọn gàng, sạch sẽ.

Tôi cũng giống như hầu hết những gã trai độc thân khác, hơi lười biếng và vụng về. Mỗi lần Hiền có dịp ghé qua phòng trọ của tôi thì căn phòng gần như lột xác. Cô ấy thỉnh thoảng phàn nàn tôi luộm thuộm, bày bừa. Tôi trêu: “Em mau chóng lấy anh đi để lo cho anh với”.

Cả hai chúng tôi đều thuê chỗ trọ gần chỗ làm nên ở cách xa nhau 24km. Công việc khá bận nên thường cuối tuần hai đứa mới có thể hẹn hò. Bình thường, tôi sẽ chủ động đến thăm Hiền. Cũng có vài lần, Hiền sẽ bất ngờ đến thăm tôi mà không báo trước.

Tuần trước, Hiền có việc ngang qua chỗ tôi ở nên ghé chơi. Hôm đó tan làm, tôi rủ cô ấy cùng đi chợ. Chúng tôi đi chợ một vòng, mua đủ những thứ mình cần, sau đó về phòng cùng nhau nấu nướng, cùng ăn tối rất vui.

Giờ nghĩ lại, cũng có thể là tôi thấy vui, còn Hiền hôm đó có vẻ ít nói, ít cười, khá trầm lặng. Tôi hỏi, cô ấy nói thời tiết thay đổi nên đau đầu.

Sau bữa tối, thấy Hiền có vẻ mệt, tôi muốn chở em về nhưng em nói trời lạnh, em đi xe buýt cho ấm. Vậy nên tôi chở em ra bến xe buýt, đợi em lên xe rồi mới quay về. Và tới khuya đó thì em nhắn tin đề nghị chia tay.

Không mâu thuẫn bất đồng, không một cuộc cãi cọ, ngay cả một câu nói hay thái độ khó chịu cũng không có, vì sao cô ấy đột ngột đòi chia tay?

Tôi quyết định nhắn tin hỏi lý do. Hiền vẫn nói rằng, cảm thấy cả hai không hợp. Nhưng không hợp chỗ nào, cô ấy lại không nói rõ. Tối hôm sau, tôi tìm đến chỗ cô ấy hi vọng mặt đối mặt, biết đâu có thể làm rõ hiểu lầm nào đó. Nhưng Hiền vẫn không cho tôi câu trả lời rõ ràng, lý do vẫn là "thấy không hợp".

Cho đến hôm trước, tôi tình cờ gặp một chị bạn đồng hương, cũng là bạn của Hiền. Tôi đem chuyện của mình ra tâm sự. Chị ấy lắng nghe hồi lâu mới nói: “Thật ra, cũng không phải là không có lý do. Hôm đó, Hiền có gọi điện cho chị, kể rằng chiều có ghé qua thăm em, cùng em đi chợ. Và vấn đề là ở buổi đi chợ đó”. Cho đến khi chị ấy kể hết, tôi mới nhớ lại và cảm thấy hơi bất ngờ.

Chuyện là hôm đó chúng tôi đi chợ, tôi muốn ăn món cá diếc kho khế mà cô ấy nấu rất ngon. Đi một vòng tới cuối chợ, cuối cùng cũng thấy một chị áo quần còn dính bùn đất bán một mớ cá đồng. Số tiền phải trả là 80.000 đồng và tôi đưa cho chị ấy tờ 100.000 đồng. Nhưng có lẽ do nhầm lẫn, thay vì trả lại tôi 20.000, chị ấy lại trả tôi 120.000 đồng.

Trên đường về, tôi có khoe với Hiền: “Hôm nay chúng ta được ăn cá miễn phí, lại còn được cho thêm tiền”. Cô ấy tỏ ý không hiểu nên tôi kể lại đầu đuôi. Lúc đó Hiền chỉ nói: “Đáng lẽ anh nên trả lại tiền thừa cho chị ấy”.

Chị đồng hương nói với tôi rằng, Hiền có cái nhìn không tốt về tôi sau tình huống đó. Cô ấy cho rằng, tôi biết rõ chị bán cá trả lại nhầm tiền nhưng vẫn không trả lại cho chị ấy, như vậy là gian tham. Số tiền đó không nhiều, nhưng với chị bán cá, đó có thể là tiền đóng học cho con, là một bữa cơm đủ đầy cho cả gia đình nghèo khó.

Vậy mà tôi lại im lặng lấy không số tiền của người ta mà không hề có một chút áy náy. Hiền thất vọng vì tôi, cho rằng đó là cách hành xử mà một người đàn ông tử tế sẽ không làm. Từ một việc nhỏ đã không tử tế thì việc lớn cũng khó đàng hoàng.

Tôi thừa nhận, đáng lẽ hôm đó mình nên trả lại tiền. Nếu Hiền thật sự yêu tôi, không hài lòng cô ấy có thể góp ý cho tôi sửa đổi. Đằng này, cô ấy lại kiên quyết chia tay không thèm nói lý do.

Vả lại, bản chất của câu chuyện cũng là do chị bán cá nhầm trước, đâu phải tôi cố ý trộm cướp gì đâu. Hiền nói tôi gian tham liệu có quá lời không? Đánh giá tôi không tử tế rồi chấm dứt quan hệ tình cảm chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy có đáng không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Dòng tin nhắn của sếp nữ lúc nửa đêm, lộ sự thật chấn động chồng giấu kín

Tôi năm nay 35 tuổi, làm văn phòng cho một công ty nhỏ. Mức lương hành chính thấp nhưng bù lại tôi có thời gian để chăm sóc 2 con còn nhỏ và cáng đáng toàn bộ việc nhà để chồng yên tâm với công việc.

Dù kinh tế gia đình còn khó khăn nhưng chồng  luôn tự nhận việc kiếm tiền là việc của đàn ông nên cũng khiến tôi phần nào thoải mái, an vị với vai trò trong gia đình của mình. 

Chồng hơn tôi 3 tuổi. Anh làm lái xe lâu năm cho một công ty lớn, chuyên trách việc đưa đón giám đốc. Qua vài lần công ty thay giám đốc, giờ sếp mà anh phụ trách việc đưa đón hàng ngày là một phụ nữ U60, hơn mẹ chồng tôi 3 tuổi nhưng nhìn khá trẻ trung, sức sống và vui tính. 

Tôi cũng mới chỉ nhìn ảnh bà qua trang web của công ty anh chứ chưa gặp mặt bao giờ nhưng tôi cũng không mấy quan tâm vì nghĩ chồng mình chỉ là người lái xe, sếp nào thì cũng vậy mà thôi. 

Dòng tin nhắn của sếp nữ lúc nửa đêm, lộ sự thật chấn động chồng giấu kín - 1

Dòng tin nhắn của sếp nữ khiến tôi sốc nặng (Ảnh minh hoạ: The Sun).

Chồng tôi dù không có học hành cao nhưng anh rất tháo vát, nhanh mồm miệng và sởi lởi nên trong giao tiếp được rất nhiều người quý mến. 

Anh luôn được các đời sếp trong công ty tín nhiệm, không chỉ giao nhiệm vụ đưa đón hàng ngày mà đôi khi có việc riêng còn nhờ anh giúp đỡ như những người thân cận. 

Anh làm việc trách nhiệm, biết giữ kín chuyện và không nề hà khó khăn, bất cứ khi nào sếp cần là anh sẵn sàng lên đường dù theo quy định của công ty, anh chỉ phải làm việc các ngày trong tuần. Vì vậy nên sếp nào cũng quý. 

Ngày trước, bố mẹ tôi từng phản đối tôi lấy anh vì cho rằng nghề lái xe lông bông. Nhưng qua chừng ấy năm sống chung, thấy con rể luôn quan tâm vợ con và cư xử phải phép với nhà vợ, giờ thành ra anh lại rất được bố mẹ tôi tin tưởng. Tôi cũng vui vì điều này lắm. 

Cuộc sống gia đình với 2 con nhỏ, và vợ chồng hoàn toàn tự lập nên cũng còn thiếu dọc, thiếu ngang nhưng rất êm ấm. Tôi gần như tin tưởng chồng tuyệt đối nên chẳng có thói quen kiểm tra tin nhắn hay mạng xã hội của chồng như nhiều người vợ khác.

Vậy nên mấy ngày trước đây, khi phát hiện ra chồng ngoại tình tôi đã thực sự sốc. Ngày cuối cùng của dịp nghỉ Tết, chồng tôi có tí men nên chìm vào giấc ngủ say ngay khi lên giường.

Tôi nằm cạnh chưa ngủ, thấy tin nhắn zalo nhấp nháy ở điện thoại chồng, kịp để tôi đọc được: “Tết dài thế, nhớ quá rồi đây này. Mong ngày mai như bao ngày quá”. Tôi ngỡ ngàng hơn nữa khi nhìn lên tên người gửi được anh lưu là Sếp T..

Khỏi phải nói tôi đã choáng váng như thế nào. Nhưng tôi quyết giữ im lặng vì không muốn làm gia đình xáo trộn trong ngay dịp đầu năm và âm thầm tìm hiểu thêm thông tin. 

Càng tìm hiểu tôi càng đau lòng khi biết được sự thật rằng chồng tôi đang cặp kè với bà sếp lớn tuổi hơn mẹ anh mà anh đưa đón hàng ngày. 

Lúc này tôi mới hiểu vì sao lương lái xe của anh ở công ty theo thỏa thuận chỉ tầm 14 triệu đồng sau nhiều lần tăng. Thế mà nửa năm trở lại đây, tháng nào anh cũng chuyển cho tôi 30 triệu đồng, có tháng 40 triệu đồng.

Anh giải thích anh được tăng lương và thưởng nóng sau nhiều lần tận tụy giúp đỡ sếp, giúp đỡ công ty. Các đời sếp trước thỉnh thoảng cũng có khi cho anh thêm vài triệu hoặc cho gói quà này, quà khác nhưng ở đây tiền thưởng lên tới hơn gấp đôi lương hàng tháng nên đã khiến tôi hoài nghi.

Câu hỏi tiền ở đâu ra luẩn quẩn trong đầu tôi nhiều tháng nay. Chỉ đến khi tìm cách đọc lại các tin nhắn zalo của anh với người đàn bà kia tôi mới hiểu hóa ra lâu nay anh đánh đổi, có tình ý với sếp nữ để đổi lấy tiền. Nhìn ảnh chụp số tiền người phụ nữ kia chuyển khoản cho anh kèm những lời mùi mẫn trong tin nhắn hai người trao qua đổi lại: “Anh làm tốt lắm”, “Tháng này em thưởng thêm nhé…”, “Hôm sau ở lại thêm nữa nhé”..., tôi thấy buồn nôn vì ghê tởm.

Càng tìm hiểu tôi càng thấy mình đã thực sự quá ngây thơ và tin chồng. Ngày đầu tiên đi làm trở lại sau Tết, tôi âm thầm đến quán cà phê đối diện nhà sếp anh để chờ xem anh đã đưa bà sếp nữ về nhà sau giờ làm ra sao.

Tôi thấy tim mình như bị bót nghẹt khi thay vì cho xe dừng ở trước cổng để sếp đi vào nhà thì chiếc xe lại chở anh và bà sếp tiến sâu vào trong sân nhà, cửa cổng tự động khép lại, che hết những việc riêng tư bên trong.

Khi có đủ bằng chứng trong tay, tôi mới đưa ra để nói chuyện với chồng. Anh khá bất ngờ. Anh không ngờ một người vợ hiền lành, mù tịt về công nghệ lại có ngày biết được hết thâm cung bí sử mối tình ngoài luồng được anh che đậy kỹ như vậy. 

Anh nói anh vẫn yêu vợ con và không muốn mất gia đình. Anh “phục vụ” sếp kia cũng chỉ vì muốn gia đình bớt khó khăn, có thêm chút tiền tiết kiệm để còn lo liệu những việc lớn sau này. Anh nói chuyện phản bội tôi là lỗi của anh nhưng hãy cho anh thời gian để dàn xếp, chấm dứt mối tình với sếp.

Anh không nói anh cần thời gian bao lâu nhưng khẳng định: Chẳng người đàn ông nào vô trách nhiệm với gia đình mà kiếm được bao nhiêu tiền đều đưa vợ hết cả vậy. Những lời anh nói như từng nhát dao cứa vào tim tôi. Anh quên mất, thứ tôi cần chưa bao giờ chỉ là tiền. 

Tôi hỏi anh một câu: “Nếu em cũng vì gia đình mà đi “phục vụ” một người đàn ông khác để kiếm tiền, anh có chấp nhận được không?”. Anh im lặng. 

Tôi cho anh thời gian - nhưng không phải để “dàn xếp” theo cách anh muốn. Tôi yêu cầu anh nghỉ việc. Nếu anh thực sự muốn giữ gia đình, anh phải tự mình cắt đứt hoàn toàn, không còn bất kỳ ràng buộc lợi ích nào. Tôi không chấp nhận đồng tiền đổi bằng sự nhục nhã.

Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy trong mắt anh có sự sợ hãi - sợ mất tôi, sợ mất các con, sợ mất mái nhà mà bấy lâu nay anh vẫn nghĩ là chốn an toàn để quay về sau những cuộc “tận tụy” kia.

Tôi không biết tương lai sẽ ra sao. Niềm tin một khi đã vỡ thì rất khó hàn gắn. Nhưng tôi biết, từ giây phút đọc được dòng tin nhắn ấy, tôi đã không còn là người vợ ngây thơ tin chồng tuyệt đối nữa.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.