Tôi là vợ hai. Khi đến với anh, tôi biết anh từng có một cuộc hôn nhân trước và có một bé trai. Tôi chấp nhận điều đó, vì ai cũng có quá khứ.
Anh nói với tôi rằng cuộc hôn nhân cũ tan vỡ chủ yếu vì vợ cũ không hòa hợp được với bố mẹ anh, cãi vã triền miên, anh đứng giữa mệt mỏi nên buông tay. Anh bảo giữa họ không còn tình cảm gì đáng kể, chỉ còn trách nhiệm với con.
Tết đầu tiên của tôi là nỗi ấm ức với chồng (Ảnh minh hoạ: pexels).
Tôi tin. Tôi cũng tự nhủ mình trưởng thành rồi, yêu một người từng đổ vỡ thì phải học cách bao dung.
Năm nay là cái Tết đầu tiên của vợ chồng tôi. Tôi lại đang mang bầu những tháng đầu, người mệt mỏi nhưng vẫn háo hức. Hai vợ chồng cùng bố mẹ chồng chuẩn bị mâm cỗ, dọn dẹp nhà cửa. Tôi cứ nghĩ đó sẽ là khoảnh khắc đánh dấu một gia đình mới trọn vẹn.
Nhưng sát giờ giao thừa, khi mọi thứ gần như xong xuôi, điện thoại chồng tôi reo. Anh nghe máy, mặt biến sắc. Vợ cũ gọi, nói con sốt cao, nôn liên tục, cần đưa đi viện gấp.
Anh quay sang tôi, nói vội:
Anh phải đi, con đang cấp cứu.
Tôi chưa kịp phản ứng thì anh đã thay áo khoác, cầm chìa khóa xe. Chỉ kịp nói với tôi một câu:
“Em ở nhà nhé, có bố mẹ rồi”.
Cánh cửa đóng lại, tiếng xe xa dần. Tôi đứng giữa phòng khách, bụng bầu lâm râm đau, lòng trống rỗng.
Đêm giao thừa, người ta ôm nhau chúc mừng năm mới. Còn tôi ngồi trong phòng, nghe tiếng pháo hoa vọng lại từ xa, nước mắt cứ thế rơi. Tôi biết anh đi vì con, tôi hiểu điều đó là đúng. Nhưng hiểu không có nghĩa là không đau.
Tôi nhắn tin hỏi thăm, anh trả lời ngắn gọn rằng đang ở viện, phải ở lại theo dõi. Rồi im bặt.
Anh về vào gần trưa mồng Một. Còn tôi thì suốt đêm thức trắng. Vừa thấy anh bước vào, người vẫn còn mùi thuốc sát trùng và mệt mỏi, tôi đã bật khóc.
Tôi hỏi:
Anh không thể về sớm hơn sao? Em cũng đang mang bầu, cũng là vợ anh mà.
Anh thở dài, giọng lạnh hẳn:
Em đừng ích kỷ như thế được không?
Câu nói đó như một cái tát.
Anh nói tiếp, chậm rãi nhưng dứt khoát:
Em sắp làm mẹ rồi, em phải hiểu một đứa trẻ quan trọng thế nào với người làm cha mẹ. Con anh sốt cao, chẳng lẽ anh không ở lại? Em ở đây còn có bố mẹ anh. Còn cô ấy một mình xoay xở. Ly hôn thì ly hôn, nhưng con vẫn là máu mủ của anh. Có ai mang con ra làm cái cớ để gọi anh đâu. Em nghĩ tiêu cực vừa thôi.
Tôi lặng người. Trong câu chuyện của anh, tôi bỗng thành người nhỏ nhen.
Nhưng nỗi uất ức cứ dâng lên. Tôi cũng đang mang trong mình con của anh. Tôi cũng sợ hãi, cũng yếu đuối, cũng cần chồng bên cạnh. Vậy mà đêm giao thừa - khoảnh khắc đáng ra tôi được nắm tay anh, tôi lại ngồi khóc một mình.
Tôi không ghen với một đứa trẻ. Nhưng tôi ghen với cảm giác mình luôn đứng sau một gia đình cũ chưa bao giờ thật sự khép lại.
Anh kể con đã ổn, chỉ là sốt virus. Anh nói như thể mọi thứ rất bình thường, chỉ có tôi là làm quá.
Nhưng từ khoảnh khắc đó, tôi nhận ra một điều khiến mình lạnh sống lưng: Tôi bước vào cuộc hôn nhân này với vị trí là vợ, nhưng trong những tình huống quan trọng nhất, tôi chưa chắc là người được ưu tiên.
Có thể anh đúng - trách nhiệm làm cha là điều không thể chối bỏ. Nhưng làm vợ, tôi có sai không khi mong chồng ở bên mình trong cái Tết đầu tiên, khi tôi cũng đang mang thai, cũng bất an và yếu lòng? Hành động của anh khiến tôi chỉ muốn ly hôn.
Tôi không biết mình ích kỷ thật hay chỉ là một người phụ nữ đang tổn thương.
Tết năm nay, mọi người vẫn chúc nhau đủ đầy. Còn tôi chỉ nhớ cảm giác nằm quay lưng vào khoảng trống trên giường, tay đặt lên bụng, tự hỏi:
Sau này con tôi chào đời, liệu có những khoảnh khắc tôi cũng phải nhường chồng cho một nơi khác, nơi luôn tồn tại trước tôi, và có lẽ sẽ còn mãi sau này?
Nếu là bạn, bạn có thấy tôi quá đáng không? Hay thật ra, làm vợ hai nghĩa là phải học cách quen với cảm giác đứng sau như thế?
Mộc Xuân
(Hà Nội)























