Thursday, April 9, 2026

Tôi sa lầy trong quan hệ mập mờ với đồng nghiệp kém tuổi, nhận cái kết đắng

Tôi là cô gái 26 tuổi, có ngoại hình ưa nhìn, tốt nghiệp một trường đại học top đầu trong nước. Tôi gặp anh trong thời gian đầu đi làm ở công ty về công nghệ, khi mọi thứ trong cuộc sống đều mới mẻ và bản thân tôi cũng chưa thật sự hiểu mình muốn gì.

Anh kém tôi 1 tuổi, ngoại hình bảnh bao, nói chuyện cuốn hút, lại là cháu của giám đốc. Anh không phải kiểu người theo đuổi ồn ào, nhưng luôn biết cách khiến người đối diện cảm thấy mình “đặc biệt”.

Tôi không phải người duy nhất bị thu hút. Ngay từ đầu, tôi đã nhận ra xung quanh anh có không ít cô gái. Nhưng chính điều đó lại khiến tôi, một cô gái mới ra trường cảm thấy mình khác biệt, phần khác vì tôi không muốn thua trong một cuộc cạnh tranh mà chính tôi cũng không rõ mình đang tham gia.

Tôi sa lầy trong quan hệ mập mờ với đồng nghiệp kém tuổi, nhận cái kết đắng - 1

Tôi mắc kẹt trong cuộc tình không tên suốt 3 năm vì sự mập mờ (Ảnh: Sohu).

Mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu rất đơn giản. Một lần tụ họp công ty đầu năm, anh xung phong chở tôi về. Trong không khí hân hoan đón năm mới, lại lâng lâng chút men rượu, anh nắm tay tôi trên đường về, tôi cũng cảm thấy "rung rinh" nên ngầm đồng ý. Rồi mọi thứ cứ thế tiếp diễn.

Không ai nói gì rõ ràng, nhưng chúng tôi gặp nhau, nhắn tin, quan tâm nhau như một cặp đôi. Tôi cứ nghĩ chuyện tình cảm sẽ đến một cách tự nhiên như thế.

Trong công ty, không một ai biết đến quan hệ giữa chúng tôi. Tôi lại càng cảm nhận được thú vui của một mối quan hệ riêng tư, thầm kín.

Nhưng tình cảm càng nhiều thì càng không thấy thỏa mãn với những lần hẹn hò thậm thụt. Cho đến một ngày, tôi không chịu được nữa, hỏi thẳng: “Anh đang xem em là gì?”.

Anh im lặng một lúc rồi nói: “Anh thích em, nhưng chưa đủ để từ bỏ cuộc sống tự do".

Tôi đã hiểu câu trả lời đó. Hiểu rằng anh không chọn tôi. Nhưng tôi vẫn không rời đi. Có lẽ bởi vì tôi lúc ấy còn trẻ tuổi, còn hiếu thắng, chưa thể chấp nhận việc mình không được chọn. Tôi tự tin vào nhan sắc và sự cuốn hút của chính mình. Tôi thậm chí còn nghĩ, có lẽ anh chưa hiểu hết về tình cảm tôi dành cho anh, nên càng đối xử tốt với anh hơn.

Những suy nghĩ đó giữ tôi lại, hết lần này đến lần khác. Và chúng tôi cứ lặp lại một vòng tròn quen thuộc, lúc gần lúc xa, rồi nhớ nhau lại tìm đến. Mỗi lần quay lại, tôi đều tự đặt ra một giới hạn, nhưng rồi chính tôi lại phá vỡ nó.

Cũng có những khoảng thời gian, tôi cố gắng xa anh, bắt đầu thay đổi. Tôi dành thời gian nhìn lại bản thân, học cách hiểu mình hơn và nhìn nhận giá trị của bản thân. Tôi bắt đầu tự hỏi: Vì sao mình lại chấp nhận ở trong một mối quan hệ mà bản thân luôn phải đoán?

Câu trả lời không dễ chịu, nhưng rất thật: Vì tôi sợ mất.

Chuyện kéo dài đã 3 năm, cho tới khi chuyện xảy ra. Hôm đó, tôi đăng một đoạn video cũ quay ở Đà Lạt. Anh tưởng tôi đang ở đó, nhắn tin rủ gặp. Tôi do dự khá lâu, nhưng rồi bất ngờ quyết định đi.

Tôi đặt vé máy bay, rồi bay thẳng từ Hà Nội vào Đà Lạt trong đêm. Tôi biết rõ, nếu đi, mọi thứ sẽ lặp lại. Nhưng chính lúc đó, tôi nhận ra mình đã mệt mỏi với việc luôn do dự, luôn kìm nén những điều mình muốn làm.

5h sáng, tôi đến nơi. Trời Đà Lạt lạnh, sương dày, đường phố còn vắng. Anh ra đón tôi, vẫn là dáng vẻ quen thuộc, vẫn ân cần như chưa từng có khoảng cách. Chúng tôi đi ăn sáng, uống cà phê, nói chuyện rất tự nhiên. Có những khoảnh khắc, tôi tưởng rằng có thể lần này sẽ khác.

Nhưng đến buổi tối, khi đi ăn cùng nhóm bạn của anh, mọi người khen chúng tôi đẹp đôi, hối thúc "tới luôn đi" thì anh xua tay, đáp rằng "chúng tôi chẳng có gì đâu".

Khi anh buông lời ấy, tôi như choàng tỉnh, hiểu rằng mình là ai trong mối quan hệ này. Tôi lặng ngắt suốt phần còn lại của bữa ăn. Sau đó, cả nhóm kéo nhau về quán cà phê của bạn anh. Mọi người rủ ở lại chơi qua đêm, ngủ cùng nhau. Anh quay sang hỏi ý kiến tôi nhưng tôi chỉ nhẹ nhàng nói muốn về khách sạn.

Anh đồng ý, chở tôi về khách sạn sau đó quay lại với bạn bè. Trên đường về, cả hai gần như không nói gì.

Khi xe dừng trước khách sạn, tôi bước xuống. Anh cũng không hỏi thêm. Khoảnh khắc đó, tôi thấy rất rõ một điều: Nếu tôi không tự rời đi, tôi sẽ còn lãng phí thời gian trong mối quan hệ này rất lâu nữa.

Tôi không vào phòng nghỉ. Tôi đứng ngay sảnh, mở điện thoại, đặt vé máy bay về lại Hà Nội chuyến gần nhất. Trong lúc chờ xe, tôi nhắn cho anh một tin nhắn. Tôi viết rất dài, nhưng tóm lại chỉ có một ý là dừng lại mối quan hệ này. Gửi xong, tôi nhìn mình trong gương. Mắt đỏ, mặt mệt, nhưng lần đầu tiên sau rất lâu, tôi thấy mình rõ ràng.

Tôi lên máy bay. Khi sắp cất cánh, điện thoại tôi rung liên tục. Anh gọi và nhắn tin nhưng tôi không bắt máy. Tôi không giận mà vì tôi đã nhận ra sự thật cay đắng rằng, nếu trả lời, tôi sẽ lại quay lại vòng lặp cũ, mài mòn chính mình.

Đêm đó, tôi khóc rất nhiều. Tôi tiếc nuối vì phải mất 3 năm tôi mới hiểu không phải tôi không đủ tốt, chỉ là tôi đã ở lại quá lâu trong một mối quan hệ mà ngay từ đầu, người ta đã nói rõ là "không chọn mình".

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Wednesday, April 8, 2026

Mẹ người yêu để một thứ lên mâm cơm khiến cả nhà tôi tức nghẹn

Tôi năm nay 25 tuổi, làm một công việc văn phòng bình thường, thu nhập không cao nhưng đủ sống. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ yêu một người quá khác biệt về hoàn cảnh, cho đến khi gặp anh.

Anh hơn tôi hai tuổi, là con trai duy nhất trong một gia đình khá giả. Ngay từ những lần đầu hẹn hò, tôi đã cảm nhận được khoảng cách giữa hai đứa, anh đi xe sang, tiêu tiền không cần nghĩ, còn tôi quen chắt chiu từng khoản nhỏ.

Mẹ người yêu để một thứ lên mâm cơm khiến cả nhà tôi tức nghẹn - 1

Tôi đã chuẩn bị kỹ càng để có thể bước chân vào gia đình hào môn nhưng mọi chuyện diễn ra không như tôi tưởng tượng (Ảnh minh họa: TD).

Anh không phải kiểu đàn ông mạnh mẽ, quyết đoán. Anh sống phụ thuộc nhiều vào gia đình, từ tài chính đến định hướng công việc. Bạn bè tôi từng nói thẳng: “Một người như thế, sau này em sẽ phải gánh thay cả phần của họ”. Tôi nghe, nhưng lại bỏ qua vì ở bên anh, tôi không phải lo lắng gì về kinh tế.

Chúng tôi yêu nhau gần một năm thì anh đưa tôi về nhà ra mắt.

Tôi đã hồi hộp cả tuần trước ngày đó. Tôi sợ mình không đủ tinh tế, không đủ khéo léo để bước vào một gia đình “trên cơ”. Nhưng mọi lo lắng ban đầu dường như tan biến ngay khi tôi gặp mẹ anh.

Bà nhẹ nhàng hơn tôi tưởng. Bà hỏi han tôi từ công việc, gia đình, đến những điều rất nhỏ như tôi có thích ăn gì, có dị ứng gì không. Ánh mắt bà nhìn tôi không hề có sự dò xét mà lại khá ấm áp. Thậm chí, trước khi tôi về, bà còn chủ động nói:

“Con cho cô số của bố con, cuối tuần này, cô mời bố mẹ sang nhà cô chú ăn bữa cơm cho biết nhau nhé”.

Tôi gần như không tin vào tai mình, mọi chuyện diễn ra tốt hơn mong đợi. Tôi còn thầm cảm ơn người yêu vì đã có một người mẹ tâm lý đến vậy.

Nhưng có lẽ, tôi đã quá ngây thơ.

Bữa cơm hôm đó là lần đầu tiên hai gia đình chính thức gặp mặt. Bố mẹ tôi vốn là người giản dị, sống ở quê, nên khi bước vào căn nhà rộng lớn, đầy đủ tiện nghi của gia đình anh, tôi thấy rõ sự lúng túng trong ánh mắt của họ.

Tôi đã nắm tay mẹ thật chặt để trấn an.

Mẹ anh vẫn giữ thái độ niềm nở như lần đầu gặp tôi. Bà tiếp đón bố mẹ tôi rất chu đáo, từ chén trà, đĩa hoa quả cho đến từng câu hỏi thăm. Tôi bắt đầu cảm thấy nhẹ lòng hơn.

Đến khi bữa ăn được dọn ra, các món ăn được bày biện đẹp mắt. Nhưng khi người giúp việc đặt bát đĩa xuống, tim tôi khựng lại... Trước mặt bố mẹ tôi và trước mặt tôi là… ba đôi đũa gỗ cũ.

Trong khi đó, phía gia đình anh dùng đũa bọc ngọc trai. Mẹ tôi khựng lại khi cầm bát lên. Bố tôi thì im lặng, ánh mắt lướt qua tôi rồi lại cúi xuống, không một ai nói gì. Mẹ tôi vẫn cười nói, vẫn giữ phép lịch sự như chưa có chuyện gì xảy ra. Bố tôi cũng vậy.

Còn tôi… tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại.

Tôi muốn lên tiếng, nhưng không thể. Tôi muốn đứng dậy, nhưng không dám. Tôi nhìn sang người yêu. Anh vẫn vô tư ăn uống, thậm chí còn không nhận ra điều gì bất thường.

Suốt bữa ăn, tôi không nhớ mình đã ăn gì. Tôi chỉ nhớ cảm giác nhục nhã len lỏi từng chút một, khi nhìn bố mẹ mình phải dùng những chiếc đũa như vậy trong một bữa cơm ra mắt. Tôi quá hiểu ngụ ý của mẹ người yêu. Bà ấy nhắc tôi “đũa mốc chòi mâm son”.

Kết thúc bữa ăn, mẹ người yêu tôi vẫn tươi cười tiễn chúng tôi ra cửa, vẫn nói những câu khách sáo đầy thiện ý. Nếu chỉ nhìn bề ngoài, đó là một buổi gặp mặt hoàn hảo.

Về đến nhà, mẹ tôi là người lên tiếng trước: “Con có chắc là con muốn lấy người ta không?”. Bố tôi chậm rãi nói thêm: “Người ta giàu thật, nhưng cách người ta đối xử với mình như vậy… bố mẹ không yên tâm”.

Tôi vẫn im lặng.

Mẹ tôi nhìn tôi, ánh mắt vừa thương vừa lo: “Nếu con quyết tâm, bố mẹ không cấm. Nhưng con phải hiểu, lấy chồng không chỉ là lấy một người, mà là bước vào cả một gia đình. Mà gia đình đó… có thể sẽ khiến con khổ cả đời”.

Đêm đó, tôi không ngủ được.

Tôi nhớ lại từng chi tiết trong bữa ăn. Nhớ ánh mắt bố mẹ, nhớ cảm giác nghẹn nơi cổ họng, nhớ cả sự vô tâm của người yêu khi không hề nhận ra chuyện gì xảy ra.

Người yêu tôi hiền, nhưng anh không có chính kiến. Anh yêu tôi, nhưng lại phụ thuộc hoàn toàn vào gia đình, cả tiền bạc lẫn suy nghĩ. Nếu một ngày nào đó, tôi phải đối mặt với những điều khó khăn hơn, liệu anh có đứng về phía tôi không?

Tôi không biết mình nên tiếp tục cố gắng, tin vào tình cảm và hy vọng mọi thứ sẽ thay đổi hay nên dừng lại, trước khi bản thân phải học cách nhẫn nhục như chính bố mẹ mình trong bữa cơm hôm đó.

Tôi đứng giữa hai lựa chọn. Một bên là người tôi yêu. Một bên là lòng tự trọng mà tôi chưa bao giờ muốn đánh mất. Tôi không biết phải làm sao đây?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tuesday, April 7, 2026

Sếp nhờ tôi mang thai hộ con với người tình

Có những bí mật, nếu không nói ra thì rất nặng lòng nhưng nếu nói ra lại sợ làm tổn thương quá nhiều người.

Tôi đã giữ câu chuyện này trong lòng rất lâu và đến bây giờ, khi mọi thứ bắt đầu trở nên vượt quá giới hạn chịu đựng, tôi mới dám viết ra như một cách để tự giải thoát cho chính mình.

Chị sếp hơn tôi 2 tuổi. Chị và tôi thân nhau tới mức nhiều người trong công ty vẫn nghĩ chúng tôi là chị em họ. Từ công việc cho đến chuyện gia đình, chuyện riêng tư, chị đều kể cho tôi nghe không hề giấu diếm. Có lẽ vì vậy mà tôi luôn coi chị như một người thân thật sự, không chỉ là cấp trên.

Sếp nhờ tôi mang thai hộ con với người tình - 1

Tôi sốc khi biết chị và mối tình đầu ngoại tình với nhau (Ảnh minh họa: Pinterest).

Chị đẹp, giỏi, bản lĩnh - một người phụ nữ mà bất kỳ ai nhìn vào cũng phải nể phục. Nhưng cuộc hôn nhân của chị lại không hoàn hảo như vẻ ngoài. Chồng chị cũng là người thành đạt nhưng luôn mặc cảm vì không kiếm tiền giỏi bằng vợ. Và có lẽ vì thế, anh rất hay ghen.

Chị thường xuyên phải đi tiếp khách, gặp gỡ đối tác, đa phần là nam giới. Những cuộc gọi kiểm tra, những ánh mắt nghi ngờ, những lần cãi vã… tất cả dần trở thành điều quen thuộc trong cuộc sống hôn nhân của chị. Tôi từng nghĩ, nếu là mình, chắc tôi sẽ mệt mỏi lắm.

Nhưng rồi một ngày, chị tiết lộ với tôi bí mật khiến tôi sững sờ, không dám tin đó là thật. Chị có người khác. Không phải ai xa lạ, mà chính là mối tình đầu, người chị từng yêu sâu đậm suốt cả một thời tuổi trẻ. Điều khiến tôi bất ngờ hơn cả là cách chị kể về chuyện ngoại tình ấy rất thản nhiên, như thể đó chỉ là một phần bình thường trong cuộc sống của mình.

Từ đó, tôi trở thành “người đi kèm” trong những chuyến “công tác đặc biệt” của chị. Chị nói với chồng là đi cùng tôi để xử lý các dự án nhưng thực chất là để tiện gặp người tình. Và tất nhiên, mọi chi phí cho những chuyến đi ấy đều do người đàn ông bí mật của chị chi trả.

Bồ của chị đối xử với tôi rất tốt, tốt đến mức đôi khi tôi không rõ đó đơn thuần là sự tử tế hay cũng là một cách để giữ tôi ở lại trong bí mật của họ. Khi tôi mua xe ô tô, anh chị đã hỗ trợ tôi 200 triệu đồng, đấy là một khoản tiền rất lớn với tôi ở thời điểm đó, khi tôi đang một mình nuôi hai con nhỏ. Tôi thực sự rất biết ơn sự giúp đỡ và chăm lo của anh chị dành cho 3 mẹ con tôi.

Nhưng càng biết ơn, tôi lại càng thấy mình đang bị ràng buộc trong một điều gì đó rất khó gọi tên. Tôi từng tự nhủ, bí mật này, tôi sẽ mang theo đến hết đời. Không phán xét, không can thiệp, chỉ đứng ngoài và im lặng.

Cho đến một ngày…

Chị gọi tôi ra quán cà phê. Giọng chị hôm đó khác hẳn, không còn nhẹ nhàng, thoải mái như bao lần, mà có chút gì đó nghiêm túc, thậm chí khá căng thẳng. Chị nói rằng, chị và anh Huy (tên người tình) yêu nhau thật lòng, rằng họ không chỉ muốn dừng lại ở những cuộc gặp gỡ lén lút mà muốn có với nhau một đứa con chung.

Tôi đã rất bất ngờ. Nhưng điều khiến tôi choáng váng hơn là đề nghị ngay sau đó của chị: “Chị muốn em giúp chị… mang thai hộ anh chị một đứa con”.

Tôi gần như không tin vào tai mình. Tôi đã hỏi lại chị, hy vọng rằng mình nghe nhầm. Nhưng không, chị nhìn thẳng vào tôi và nói rất rõ ràng: “Chị không tin tưởng ai khác ngoài em”.

Chị nói, nếu tôi đồng ý, chị sẽ hỗ trợ tôi một số tiền. Đó là con số đủ lớn để thay đổi cuộc sống của ba mẹ con tôi.

Tôi im lặng rất lâu, không phải vì tôi cân nhắc số tiền đó, mà vì tôi không biết phải phản ứng như thế nào trước một đề nghị… vượt quá giới hạn như vậy.

Tôi là mẹ đơn thân. Tôi đã quá vất vả để nuôi hai đứa con khôn lớn. Tôi hiểu cảm giác mang thai, sinh con và gắn bó với một sinh linh là như thế nào. Làm sao tôi có thể mang trong mình một đứa trẻ rồi trao nó cho người khác, trong một mối quan hệ vốn đã sai trái?

Chưa kể, đó là con của chị - một người đã có gia đình riêng và người đàn ông kia cũng đã có vợ và một đứa con thơ.

Tôi không muốn mình trở thành một người góp phần phá vỡ hạnh phúc của hai gia đình. Càng không muốn một ngày nào đó, khi nhìn vào các con, tôi lại phải tự hỏi: Liệu mình có đang sống đúng với những điều vẫn dạy chúng hay không?

Tôi đã từ chối, nhẹ nhàng nhưng dứt khoát. Chị không trách tôi, mà chỉ im lặng, rồi thở dài. Nhưng từ hôm đó, tôi cảm nhận được giữa chị em tôi đã có một khoảng cách vô hình. Mọi thứ không còn tự nhiên như trước nữa.

Sau hôm đó, tôi vẫn đi “công tác” cùng chị và mối tình đầu của chị. Những chuyến đi diễn ra đều đặn, khoảng mỗi tháng một lần.

Nhưng gần đây, tôi bắt đầu thấy sợ. Sợ một ngày nào đó, chuyện này bị phát hiện. Sợ phải đối mặt với chồng chị, một người đàn ông luôn quý mến và tôn trọng tôi. Tôi không biết lúc đó, tôi sẽ phải giải thích với anh như thế nào về sự hiện diện của mình trong tất cả những chuyện này.

Tôi cũng sợ cả chính bản thân mình. Sợ rằng, nếu cứ tiếp tục như vậy, tôi sẽ dần đánh mất ranh giới đạo đức của bản thân. Rằng một ngày nào đó, tôi sẽ trở nên chai lì với những điều sai trái.

Tôi thực lòng biết ơn chị. Biết ơn vì những gì chị đã giúp đỡ tôi. Nhưng có lẽ, lòng biết ơn không thể là lý do để tôi đánh đổi nguyên tắc sống của mình.

Giờ đây, điều khiến tôi trăn trở nhất không phải là lời đề nghị mang thai hộ nữa, mà là việc tôi nên tiếp tục hay dừng lại. Tiếp tục, nghĩa là tôi vẫn ở trong vòng xoáy này, vẫn là người giữ bí mật cho một mối quan hệ sai trái.

Dừng lại. Có thể tôi sẽ mất đi một công việc tốt, mất đi một người chị mà tôi từng rất trân quý. Nhưng có lẽ, có những lúc trong cuộc đời, chúng ta buộc phải lựa chọn.

Giữa ơn nghĩa và đúng sai. Giữa sự an toàn trước mắt và sự bình yên lâu dài trong tâm hồn… tôi vẫn đang loay hoay giữa lựa chọn đó.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Bảo Anh

Monday, April 6, 2026

Phát hiện bí mật động trời của vợ trong lần đi đổ rác, tôi chết lặng

Tôi năm nay 40 tuổi, làm nhân viên văn phòng tại Hà Nội. Vợ tôi kém 5 tuổi, cũng làm cùng lĩnh vực. Chúng tôi quen nhau qua sự giới thiệu của một người bạn đại học. Ngay từ đầu, em đã gây ấn tượng bởi sự nhẹ nhàng, chừng mực, luôn đặt gia đình làm ưu tiên.

Em không phải kiểu người quá nổi bật, nhưng lại khiến người khác yên tâm bởi cách quan tâm tinh tế, biết lo toan và giữ gìn không khí ấm êm trong nhà, đúng kiểu phụ nữ mà tôi nghĩ đến khi nói về một mái ấm lâu dài.

Sau gần nửa năm trò chuyện, chúng tôi chính thức yêu nhau. Một năm tìm hiểu đủ để cả hai quyết định tiến tới hôn nhân. Cuộc sống sau cưới nhìn chung êm ấm, hòa hợp.

Hơn 10 năm bên nhau, chúng tôi có đủ nếp đủ tẻ. Vợ tôi vừa hoàn thành tốt công việc cơ quan, vừa chăm lo chu toàn cho chồng con. Nhờ có cô ấy quán xuyến mọi thứ, tôi cũng yên tâm phát triển sự nghiệp, công việc vì thế thuận lợi hơn.

Trong đời sống vợ chồng, chúng tôi có nhiều điểm chung. Tuy nhiên, vợ tôi vốn khá e dè trong chuyện chăn gối. Suốt nhiều năm, tôi luôn nghĩ cô ấy là người có nhu cầu không cao, không quá đặt nặng chuyện này.

Bản thân tôi cũng không phải người đòi hỏi nhiều. Ở tuổi 40, đang trong giai đoạn công việc bận rộn, áp lực, mỗi ngày trở về nhà tôi thường chỉ muốn nghỉ ngơi. Có những tháng, vợ chồng chỉ gần gũi một lần, thậm chí có tháng không.

Tôi không thấy vợ có ý kiến gì nên mặc nhiên nghĩ cô ấy cũng có nhu cầu thấp như mình. Cho đến một hôm, vợ bận việc, có hẹn ra ngoài với bạn bè. Trước khi đi, cô ấy vội vàng nhờ tôi dọn giúp túi rác trong nhà vệ sinh. Chính việc tưởng chừng rất bình thường đó lại khiến tôi nhìn vợ theo một cách khác, và bắt đầu nghi ngờ cả chính mình.

Phát hiện bí mật động trời của vợ trong lần đi đổ rác, tôi chết lặng - 1

Vợ tôi lén mua đồ nhạy cảm trên mạng mà tôi không biết (Ảnh minh hoạ: iStock).

Trong lúc mang rác đi đổ, tôi sơ ý làm rơi vài thứ ra sàn nên phải cúi xuống nhặt lại. Trong túi rác có mấy hộp giấy đựng hàng online của vợ, điều này vốn chẳng có gì lạ vì cô ấy vẫn thường mua sắm qua mạng. Tôi cũng không để tâm.

Nhưng khi đang gom lại đồ, một tờ hóa đơn bất ngờ rơi ra khỏi hộp. Theo phản xạ, tôi nhặt lên xem, và chết lặng khi nhận ra món đồ mà vợ đã mua là một sản phẩm rất nhạy cảm, thứ mà ngay cả tôi cũng chưa từng nghĩ đến.

Tôi vội nhét lại tờ hóa đơn, mang rác đi vứt như chưa có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng, sự tò mò và cảm giác khó tả của một người đàn ông khi phát hiện điều đó khiến tôi không thể ngồi yên.

Hàng loạt câu hỏi cứ thế dồn dập trong đầu: Vợ tôi mua thứ này để làm gì? Có phải tôi không thể khiến cô ấy hài lòng nên cô ấy phải tự tìm cách giải quyết? Tôi vẫn ở bên cô ấy mỗi tối, chưa từng thấy cô ấy sử dụng những thứ như vậy khi hai vợ chồng gần gũi. Vậy thì cô ấy dùng vào lúc nào? Khi không có tôi ở nhà, hay còn điều gì khác mà tôi chưa hề biết?

Nhân lúc vợ không có nhà, tôi lục tìm khắp các ngăn tủ, nhưng không thấy món đồ chơi ấy đâu. Cho đến lúc tôi nhớ ra gầm giường nhà mình có thể chứa đồ, tôi lật lên, bên trong có một hộ nhựa màu đen, tôi chưa bao giờ để ý, vì quần áo sắp xếp trong nhà luôn một tay vợ làm.

Tò mò và không thể dừng lại, tôi mở chiếc hộp đó ra. Thứ hiện ra trước mắt khiến tôi sững người, những món đồ nhạy cảm mà trước đây tôi chỉ từng thấy thoáng qua trên mạng, cùng vài bộ đồ ngủ gợi cảm mà suốt bao năm chung sống, tôi chưa từng thấy vợ mặc.

Ở góc hộp, tôi còn phát hiện một chiếc điện thoại cũ, chiếc máy mà vợ tôi đã bỏ đi từ nhiều năm trước. Linh cảm mách bảo, tôi bật lên. Máy không cài mật khẩu. Bên trong gần như không có gì ngoài một thư mục ảnh và video.

Tôi mở ra… và lặng người. Đó là cả một “kho” riêng tư, những đoạn clip, những bức ảnh vợ tôi tự chụp khi diện những bộ đồ ngủ gợi cảm, đứng trước gương, thậm chí là những khoảnh khắc cô ấy tự giải tỏa nhu cầu của mình.

Cảm xúc trong tôi lúc đó rất lẫn lộn, bất ngờ vì nhìn thấy một con người khác của vợ. Phần lại thấy nhẹ nhõm vì ít nhất, không có dấu hiệu nào cho thấy vợ mình đang qua lại với người khác. Nhưng tôi băn khoăn, phải chăng bấy lâu nay, tôi đã vô tình bỏ quên nhu cầu của vợ? 

Tôi nên mừng khi vợ không đòi hỏi, mà tự tìm cách giải quyết nhu cầu của mình, hay nên lo lắng việc cô ấy tự tìm cách giải tỏa như vậy có phải là điều bình thường?

Hôm đó tôi cất mọi thứ lại chỗ cũ, vờ như chưa biết gì. Nhưng tối đến khi nằm cạnh vợ, tôi cứ quẩn quanh trong đầu hình ảnh cô ấy cùng những món đồ nhạy cảm.

Tôi đắn đo có nên hỏi thẳng vợ hay tiếp tục im lặng. Tôi sợ cô ấy xấu hổ, cũng sợ nếu mọi chuyện tiếp tục nó có vượt ra khỏi việc tự giải quyết, hay sẽ đi xa hơn là tìm người khác bên ngoài, vì dù gì cô ấy cũng mới 35 tuổi? 

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Người yêu đòi “thân mật” quá nhiều khiến tôi sợ cưới

Tôi năm nay 29 tuổi, nhưng chưa từng yêu ai. Vì thế, khi gặp anh, người đàn ông 33 tuổi, điềm đạm, chững chạc, tôi đã nghĩ về một đám cưới.

Anh là người đàn ông đầu tiên của tôi, với tôi mọi thứ đều rất mới mẻ. Tôi thấy hòa hợp trong những lần gần gũi đầu tiên. Anh cũng luôn hỏi han, để ý từng biểu hiện nhỏ của tôi. Cái cách anh dừng lại chỉ vì tôi hơi chần chừ một nhịp khiến tôi tin rằng mình đang ở bên một người tử tế.

Tôi đã từng nghĩ, phụ nữ ở tuổi này không cần quá nhiều thứ, chỉ cần một người đàn ông biết chừng mực và biết đặt cảm xúc của mình lên trước.

Người yêu đòi “thân mật” quá nhiều khiến tôi sợ cưới - 1

Tôi nhiều lần phải trốn không dám về nhà sớm vì muốn tránh mặt người yêu (Ảnh minh họa: Knet).

Chúng tôi quen nhau chưa lâu nhưng đã bàn chuyện cưới xin khá nghiêm túc. Anh bảo không còn trẻ để yêu chơi, tôi cũng vậy. Hai đứa đều đi làm, thu nhập ổn định, tương lai nếu có khó khăn thì cũng có thể cùng nhau gánh vác. Mọi thứ tưởng như đã sẵn sàng, chỉ còn một bước nữa là về chung một nhà.

Chính tôi là người đề nghị dọn về sống chung trước hôn nhân. Tôi nghĩ đơn giản rằng, ở chung vừa tiết kiệm chi phí, vừa có thêm thời gian hiểu nhau trước khi cưới. Tôi còn tự tin nói với bạn thân rằng, sống thử không phải là sai, sai hay đúng là ở người mình chọn. Khi đó, tôi tin mình đã chọn đúng.

Nhưng chỉ sau chưa đầy một tháng, tôi bắt đầu nhận ra mình đã bước vào một cuộc sống hoàn toàn khác.

Ban đầu chỉ là những thay đổi rất nhỏ. Anh bắt đầu đòi hỏi gần gũi nhiều hơn. Tôi nghĩ đó là chuyện bình thường, vì chúng tôi đang sống chung. Nhưng tần suất dày đặc đến mức tôi không kịp thích nghi. Có những ngày tôi đi làm về mệt rã rời, đầu óc căng như dây đàn, chỉ muốn ăn qua loa rồi đi ngủ nhưng anh vẫn bắt tôi phải “chiều”.

Tôi từ chối một lần, anh im lặng. Từ chối lần thứ 2, anh bắt đầu khó chịu. Đến lần thứ 3, anh không còn giấu nổi sự bực bội.

Rồi mọi thứ bắt đầu vượt khỏi giới hạn.

Anh không còn là người đàn ông nhẹ nhàng trước đây. Anh đưa ra những yêu cầu khiến tôi bối rối, thậm chí sợ hãi. Có những thứ tôi chưa từng nghĩ tới, chưa từng muốn thử, nhưng anh lại coi đó là điều “bình thường trong tình yêu”. Khi tôi từ chối, anh nói tôi “cổ hủ”, “không biết chiều người yêu”.

Tôi bắt đầu sợ… màn đêm. Tôi đi làm về muộn hơn, cố tình nhận thêm việc, chỉ để kéo dài thời gian ở ngoài. Tôi viện cớ sang nhà bạn thân ngủ lại, nói dối rằng hai đứa có dự án chung cần làm gấp. Những lần như vậy, tôi mới có thể ngủ một giấc trọn vẹn mà không giật mình giữa đêm.

Có lần tôi cố nói chuyện nghiêm túc với anh. Tôi nói rằng tôi cần được tôn trọng, rằng chuyện gần gũi không thể là nghĩa vụ. Anh im lặng rất lâu, rồi bất ngờ xin lỗi. Anh ôm tôi, nói rằng chỉ vì yêu tôi quá nên không kiểm soát được bản thân.

Khoảnh khắc đó, tôi lại mềm lòng, nhưng rồi mọi thứ lặp lại y hệt, thậm chí còn tệ hơn. Khi tôi không đáp ứng được nhu cầu của anh, anh bắt đầu cáu gắt vì những chuyện nhỏ nhặt. Mỗi lần như vậy, không khí trong nhà trở nên ngột ngạt vô cùng.

Tôi nhận ra, người đàn ông mà tôi từng tin tưởng chỉ tồn tại trong giai đoạn đầu của mối quan hệ. Còn người đang sống cùng tôi bây giờ là một phiên bản hoàn toàn khác, anh ích kỷ, kiểm soát và khiến tôi kiệt quệ.

Nhưng gia đình 2 bên thường xuyên giục chúng tôi cưới. Mẹ tôi gọi điện hỏi khi nào nhà trai đến nói chuyện. Bố tôi nói đã đến tuổi ổn định, đừng để lỡ dở thêm nữa. Tôi cười, trả lời qua loa rằng “để con sắp xếp”, nhưng sau mỗi cuộc gọi, tôi chỉ biết ngồi thẫn thờ.

Tôi sợ nếu tôi bỏ anh, tôi sẽ trở thành “bà cô già” cô độc. Hơn nữa, ngoài việc có nhu cầu gần gũi quá cao và táo bạo trong chuyện giường chiếu, về cơ bản người yêu tôi cũng có nhiều ưu điểm.

Liệu tôi có đang làm quá lên không, đàn ông có nhu cầu cao như vậy có phải bình thường không? Tôi không có kinh nghiệm gì trong chuyện yêu đường và gần gũi nên thật sự không biết liệu người yêu tối bất thường, hay người bất thường trong chuyện gần gũi lại chính là tôi!

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Thursday, April 2, 2026

Sau lần mắc sai lầm khi đi họp lớp, tôi luôn ám ảnh mỗi lần gần gũi chồng

Tôi không biết phải sống tiếp như thế nào nữa? Hơn một năm trôi qua kể từ ngày bản thân mắc sai lầm lớn nhất đời, những vết thương trong hôn nhân vẫn chưa lành. Mỗi đêm nằm bên chồng, tôi chỉ thấy khoảng trống lạnh lẽo khó lấp đầy.

Tính đến năm ngoái, tôi đã tốt nghiệp đại học được 15 năm. Lớp tôi tổ chức một buổi dã ngoại kết hợp kỷ niệm 15 năm ra trường. Các thành viên mỗi người mỗi nơi, khá bận rộn nhưng cũng tề tựu được khoảng 60% sĩ số.

Hôm ấy, chồng tôi đi công tác nước ngoài, tôi đành gửi con cho bố mẹ chồng để thoải mái trò chuyện cùng bạn bè. Chồng tôi cũng bảo, hiếm khi tôi có cơ hội gặp lại nhiều bạn cũ nên anh sẽ không nhắn tin, gọi điện nhiều.

Tôi và chồng kết hôn hơn 8 năm song chưa bao giờ tôi nhắc đến việc hồi đại học từng yêu một bạn cùng lớp. Tôi nghĩ, chuyện đã là quá khứ, chẳng liên quan gì đến đời sống hiện tại. 

Buổi họp lớp hôm ấy, Thành - người yêu cũ hồi đại học của tôi - cũng có mặt. Buổi chiều, lớp tổ chức các hoạt động vui chơi chung. Tình cờ thế nào, tôi và Thành lại bắt thăm cùng một đội. Chúng tôi phải nắm tay tham gia các trò chơi. Tôi cảm giác có chút bối rối, nhưng rồi lại nhanh chóng cuốn vào các hoạt động.

Tôi thấy Thành dường như dành nhiều ánh mắt cho tôi. Buổi tối, Thành chủ động chọn ngồi cạnh tôi. Chúng tôi trò chuyện nhiều hơn, hỏi thăm về cuộc sống hiện tại, những sở thích ngày xưa giờ có thay đổi... Tôi biết được Thành cũng đã lấy vợ, nhưng cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc.  

Chúng tôi uống nhiều, hơi men khiến cho cuộc nói chuyện thêm nhiều cảm xúc. Màn đốt lửa trại, Thành cầm chặt tay tôi không rời... Từ cái nắm tay, cái chạm nhẹ vào hông.... chúng tôi dần vượt quá giới hạn.

Sau lần mắc sai lầm khi đi họp lớp, tôi luôn ám ảnh mỗi lần gần gũi chồng - 1

Từ cái nắm tay và những ánh nhìn da diết, chúng tôi đã vượt quá giới hạn (Ảnh minh họa: Pinterest).

Sáng hôm sau thức giấc, tôi hối hận vô cùng. Tôi cố chôn chặt bí mật ấy, trở về nhà như không có chuyện gì xảy ra. Thế nhưng chỉ vài tuần sau, tin nhắn từ Thành gửi đến làm mọi thứ vỡ tan: “Anh vẫn không quên được đêm ấy. Nằm cạnh vợ mà anh vẫn nhớ đến em, nhớ hơi thở của em…”.

Đọc tin nhắn của Thành tôi thấp thỏm không yên. Tin nhắn nào được gửi đến, tôi cũng xóa ngay lập tức và yêu cầu anh ta không làm phiền cuộc sống của tôi nữa. Tôi chặn số này, Thành lại gửi số khác. Chồng biết mật khẩu điện thoại của tôi, nhưng tôi không dám đổi vì sợ anh hỏi vì sao.

Tội lỗi tày trời ấy, tôi cũng chỉ che giấu được hơn một tháng. Một lần cầm điện thoại của vợ đúng lúc Thành gửi tin nhắn đến, chồng tôi đã đọc được tin nhắn.

Anh sụp đổ hoàn toàn và rất tức giận. Những lời anh nói khiến tôi đau đớn đến mức muốn biến mất. Anh nói muốn bỏ hết tất cả đi nơi khác sống, muốn ly hôn ngay lập tức. Tôi chỉ biết khóc lóc van xin anh tha thứ.

Những ngày sau, khi bình tâm trở lại, anh nói, vì con vì gia đình, anh sẽ tha thứ cho tôi. Từ đó đến nay đã hơn một năm, chồng tôi thay đổi rất nhiều. Anh ít nói, ít cười với tôi. Những lần vợ chồng gần gũi cũng trở nên thưa thớt, có khi mỗi tháng chỉ một lần.

Những lúc như vậy, anh thậm chí trở nên thô bạo, không vuốt ve, không âu yếm, như thể đang trút giận lên cơ thể vợ khiến tôi đau rát. Tôi cảm nhận những cử chỉ của anh không hề có chút cảm xúc, không có tình yêu. Bởi vậy, mỗi lúc gần gũi chồng, tôi luôn cảm thấy ám ảnh và sợ hãi. Nhưng tôi không thể nói không bởi đó là nghĩa vụ của một người vợ.

Điều khiến tôi chạnh lòng nữa là tôi biết anh thường xuyên nhắn tin tâm sự với một người bạn thân. Cô ấy đã có gia đình và sinh sống ở khá xa chồng tôi.

Họ chia sẻ đủ thứ chuyện, từ công việc đến những suy nghĩ riêng tư. Tôi ghen tuông đến phát điên, tim như bị ai bóp nghẹt, nhưng tôi là người có lỗi trước nên chẳng thể làm gì. Sau sai lầm ấy, tôi chẳng còn tiếng nói trong gia đình.

Hôn nhân của chúng tôi giờ chỉ còn là nghĩa vụ. Chúng tôi vẫn sống chung trong một mái nhà, vẫn chăm con, vẫn ăn cơm chung bàn, ngủ chung giường, nhưng tình cảm thì nguội lạnh như tro tàn. Nhiều đêm tôi thức trắng suy nghĩ, chỉ vì một khoảnh khắc nông nổi, vì để tình cảm cũ trỗi dậy, tôi đã đánh mất lòng tin của chồng và tự tay phá hủy tổ ấm.

Tôi viết những dòng này trong nước mắt. Tôi vẫn hy vọng một ngày nào đó chồng tôi sẽ tha thứ thật lòng, để giữa chúng tôi không còn khoảng cách. Tôi rất muốn nhìn thấy nụ cười của anh, cảm nhận sự yêu thương từ anh, nhưng thực sự tôi không biết làm thế nào?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Wednesday, April 1, 2026

Sau khi xem camera, tôi “nóng mặt” muốn bố chồng dọn về quê ngay lập tức

Sau kỳ nghỉ Tết vừa rồi, trong bữa cơm đầu năm, chồng tôi mời bố lên nhà tôi chơi một chuyến. Hai năm qua, kể từ khi mẹ đổ bệnh nằm một chỗ rồi qua đời, bố hầu như không rời nhà được nửa bước.

Anh muốn bố lên nhà mình một thời gian. Một là, anh muốn đưa ông đi kiểm tra sức khỏe tổng quát, hai là thay đổi không khí cho đỡ buồn. Bố chồng nghe xong, lúc đầu còn ngần ngại, sau rồi cũng đồng ý.

Bố chồng tôi năm nay 60 tuổi, hồi trẻ có làm công tác ở ủy ban xã, sau này về làm nông dân. Ông có vẻ ngoài trẻ trung, điển trai, hay bông đùa.

Sau khi xem camera, tôi “nóng mặt” muốn bố chồng dọn về quê ngay lập tức - 1
Tôi “nóng mặt” khi nhìn thấy cảnh bố chồng mình và cô giúp việc (Ảnh minh họa: iStock).

Hồi mẹ chồng còn sống, bà rất hay ghen chồng, cho rằng ông ra ngoài hay ghẹo bướm, trêu hoa, lả lơi, cợt nhả với đàn bà. Bố chồng không nhận, cho rằng ông chỉ nói vài câu bông đùa cho vui, bà lại cứ cho là thật. Chúng tôi là phận con cái, không biết thực hư thế nào, chỉ biết nghe không dám can thiệp.

Tuy nhiên, từ khi mẹ chồng bất ngờ bị tai biến, sau đó nằm một chỗ suốt 2 năm, bố chồng đã hết lòng chăm sóc bà. Ông hầu như không để con cái phải nghỉ việc dài ngày về chăm bà. Từ việc cơm nước, thuốc thang đến chăm lo vệ sinh cá nhân, ông đều làm được hết.

Có lần, nghe con đề nghị thuê một nữ giúp việc hỗ trợ chăm sóc bà, ông gạt đi: “Chồng không chăm nổi vợ còn để người ngoài chăm, còn ra thể thống gì”. Thú thật, nhìn bố chồng chăm sóc mẹ chồng, tôi rất xúc động.

Tôi biết, thời gian qua ông vất vả nhiều, cũng muốn mời ông lên thành phố nghỉ ngơi một thời gian nên trước đó đã bàn với chồng mình, luôn tiện đưa ông đi kiểm tra sức khỏe cho yên tâm.

Kể từ khi lấy chồng, chỉ những dịp lễ tết tôi mới về quê, nên có thể coi đây là thời gian tôi sống chung với bố chồng lâu nhất. Hơn một tháng ông ở chơi, tôi không thấy phiền hà gì. Tính ông xởi lởi, hay nói cười nên không khí trong nhà cũng vui.

Hằng ngày, vợ chồng tôi đi làm, hai con nhỏ đi học. Ông ở nhà thích ra ngoài dạo chơi thì ra, không thì ngồi xem ti vi, nghe nhạc.

Ở nhà còn có cô giúp việc chỉ kém ông 11 tuổi, cũng coi như là cùng thế hệ, có bè bạn chuyện trò. Cơm nước cho ông có cô giúp việc chuẩn bị chu đáo nên chẳng có gì lo lắng.

Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như không phải một lần, tôi có việc tạt qua nhà lúc buổi trưa. Vừa vào tới nhà, tôi thấy cô giúp việc từ trong phòng ngủ chạy ra, áo quần xộc xệch, thái độ bối rối lạ lùng.

Lúc đầu tôi tưởng chị đang nghỉ trưa, biết tôi về nên vội dậy hỏi chuyện cơm nước. Nhưng sau đó, tôi lại nhìn thấy bố chồng lén từ phòng chị đi ra. Tôi giả vờ làm ngơ như không thấy, lấy đồ mình cần dùng rồi đi.

Sau khi đến cơ quan, tôi liền mở điện thoại xem camera ở nhà. Trong nhà tôi chỉ lắp camera ở phòng khách và phòng bếp từ đợt dịch Covid-19 để giám sát hai đứa nhỏ ở nhà. Lâu lắm rồi, chỉ thi thoảng có việc cần gọi cô giúp việc không được, tôi mới mở camera xem chị có trong nhà không, còn lại hầu như không mở ra xem làm gì.

Hôm nay mở ra xem lại lịch sử camera quay lại trong một tuần gần nhất, xem đến đâu, tôi nóng mặt đến đó. Hóa ra, mỗi khi chúng tôi rời khỏi nhà, bố chồng lại có những hành động sàm sỡ cô giúp việc một cách trắng trợn.

Lúc đầu, tôi thấy cô còn tìm cách tránh né những cái ôm, những đụng chạm, nhưng rồi khi bị ông lúc thì kéo, lúc thì đẩy vào trong phòng thì tôi thật sự không biết chuyện gì đã xảy ra trong đó mà mãi một lúc sau mới thấy 2 người đi ra khỏi phòng.

Giờ tôi mới nhớ, đã vài lần cô giúp việc hỏi tôi: “Bố chồng cháu ở đây chơi lâu thế, bao giờ thì ông về quê?”. Tôi không hiểu ý cô, còn vô tư bảo: “Ông thích ở đến bao giờ thì ở cô ạ, về quê giờ có một mình ông cũng buồn”. Giờ nghĩ lại, tôi mới nhận ra hình như cô ấy không thoải mái.

Tối đó, nhân lúc bố chồng và chồng xem ti vi ở phòng khách, tôi bảo cô giúp việc vào phòng riêng nói chuyện. Tôi hỏi thẳng không vòng vo khiến cô bối rối tái mặt, sau đó bật khóc.

Cô nói, ở nhà bố chồng tôi cứ buông lời tán tỉnh, cô cũng tránh rồi nhưng không tránh được. Tuổi trẻ cô sống với chồng, chịu đủ mọi tủi nhục vì bị bạo hành. Sau này, chồng cô mất sức lao động, các con lớn khôn lập gia đình, cô mới lên thành phố đi làm giúp việc gửi tiền về cho chồng tự trang trải cuộc sống. Có lẽ do thiếu thốn tình cảm lâu ngày, lại nghe những lời ngọt nhạt của bố chồng tôi nên đã khó lòng chống cự.

Cô xin lỗi tôi, nói cảm thấy rất xấu hổ. Dù gì thì cô cũng đang là phụ nữ có chồng. Cô cũng mong ôm sớm về quê chứ cô không muốn nghỉ việc vì cô đã quen giúp việc cho nhà tôi và được đối xử tốt.

Thú thật, tôi cũng chẳng biết nên làm thế nào. Tôi thuê cô giúp việc từ thời dịch Covid-19. Cô hiền lành, chăm chỉ, sạch sẽ, chưa từng khiến tôi không hài lòng điều gì. Nhưng việc cô ấy qua lại với bố chồng tôi ngay chính trong nhà tôi khiến tôi khó chịu.

Điều khiến tôi khó chịu hơn nữa chính là hành động của bố chồng khiến tôi có cái nhìn khác về ông. Dù gì mẹ chồng tôi cũng chỉ mới mất, mồ vừa kịp xanh cỏ, ông lại có những hành động thiếu đứng đắn ngay trong nhà con mình. Ở vị trí làm con thật khó mà chấp nhận.

Chuyện này, tôi không biết có nên nói với chồng mình hay không. Bởi tính anh rất nghiêm túc, lại thương mẹ. Hồi mẹ còn sống, mỗi lần mẹ anh “tố” chuyện bố trêu ghẹo phụ nữ bên ngoài, anh lại tỏ ra tức giận, to tiếng với bố. Dù giờ mẹ không còn, nhưng chuyện này cũng thật khó coi. Nói ra, có khi bố con lại bất hòa, căng thẳng với nhau.

Nhưng nếu không nói, tôi không có cách nào để bố chồng về quê. Trong khi tôi thấy bố chồng hình như rất thoải mái khi ở đây, chưa có ý định về. Nếu tôi nói ra, không khéo lại thành con dâu đuổi bố chồng thì to chuyện.

Trước tình huống này, tôi nên giải quyết làm sao cho ổn thỏa?

Ngân Hà (Hà Nội)

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tuesday, March 31, 2026

Yêu nhầm phụ nữ chưa ly hôn, 3 năm tôi làm ATM dự phòng và cái kết ê chề

Tôi tên Nam, 30 tuổi, là nhân viên một công ty xây dựng. Tôi vừa kết thúc mối quan hệ kéo dài 3 năm với một người phụ nữ hơn mình 10 tuổi, có con riêng 4 tuổi. Nhiều người khi đọc đến đây có thể sẽ nghĩ cô ấy hẳn phải rất xinh đẹp hay giàu có, nên một chàng trai chưa từng lập gia đình như tôi mới có thể lao vào mối tình ấy lâu đến vậy.

Nhưng không phải. Và nếu phải dùng một từ để nói về 3 năm vừa qua, tôi chỉ có thể nói "nhục". Nhục vì đã yêu sai người. Nhục vì biết rõ mình sai… nhưng vẫn cố chấp không buông.

Chúng tôi gặp nhau tại một phòng tập. Ngày đầu tiên, tôi bắt gặp cô ấy ngồi gục khóc ở hành lang cầu thang, liền lặng lẽ đưa cho cô một tờ giấy. Từ khoảnh khắc đó, chúng tôi bắt đầu trò chuyện nhiều hơn.

Qua những lần tâm sự, tôi biết cô năm nay 40 tuổi, có một cô con gái nhỏ và đã ly hôn vì từng chịu đựng một cuộc hôn nhân đầy bạo lực. Điều khiến tôi bất ngờ là vẻ ngoài của cô, trẻ trung, dịu dàng, không hề giống một người đã đi qua nhiều sóng gió.

Chúng tôi dần trở nên thân thiết, cùng tập luyện, cùng chia sẻ những câu chuyện đời thường. Những buổi đi ăn, đi chơi xuất hiện nhiều hơn và cô thường đưa con gái theo. Đứa bé đáng yêu, quấn quýt khiến tôi cũng dần gắn bó. Không biết từ khi nào, tôi nhận ra mình đã yêu cả hai mẹ con. Tôi tỏ tình, và chúng tôi chính thức bắt đầu một mối quan hệ.

Thời điểm đó, tôi từng nghĩ mình thật “cao thượng” khi sẵn sàng chấp nhận toàn bộ quá khứ của cô. Tôi tin rằng, là đàn ông, nếu có thể che chở thì hãy che chở. Câu chuyện tình của tôi khi ấy giống như một bộ phim ngôn tình vượt qua mọi rào cản.

Bạn bè nhiều lần khuyên can, cô ấy hơn tuổi, lại có con, còn tôi vẫn là trai tân, không thiếu lựa chọn. Nhưng tôi bỏ ngoài tai tất cả. Tôi tin mẹ con cô ấy chính là bến đỗ cuối cùng của mình. Chỉ là, cuộc đời không phải là phim...

Yêu nhầm phụ nữ chưa ly hôn, 3 năm tôi làm ATM dự phòng và cái kết ê chề - 1

Tôi phát hiện người phụ nữ mình yêu chưa ly hôn như lời cô ấy nói (Ảnh minh hoạ: Freepik).

Mọi chuyện bắt đầu rẽ hướng vào một ngày tôi nhận được cuộc gọi từ một người đàn ông - anh ta tự xưng là chồng của cô ấy. Tôi chết lặng khi nghe anh nói hai người vẫn chưa ly hôn, và yêu cầu tôi rời khỏi gia đình của họ.

Khoảnh khắc đó, không chỉ là cú sốc, tôi thấy mình bị hạ thấp. Một người đàn ông 30 tuổi, có công việc ổn định, không thiếu lựa chọn, bỗng chốc trở thành kẻ chen ngang vào cuộc hôn nhân của người khác mà không hề hay biết.

Đáng lẽ tôi phải dừng lại ngay lúc đó. Nhưng không. Cô ấy tìm đến tôi, mang theo con. Cô khóc, kể về một người chồng tệ bạc, vô trách nhiệm, thường xuyên bạo hành và đe dọa, không chịu ly hôn. Cô nói anh ta đã có người khác bên ngoài từ lâu.

Tôi lại mềm lòng. Tôi đề nghị cô ấy làm thủ tục ly hôn cho rõ ràng, cô đồng ý. Tôi đưa cô đi gặp luật sư, thậm chí đứng ra chi trả toàn bộ chi phí. Nhưng mọi thứ cứ kéo dài. Khi thì cô không liên lạc được với chồng, khi thì cần thêm thời gian để thuyết phục. Hết lần này đến lần khác, cô luôn có lý do để trì hoãn.

Ba năm tôi chờ một tờ giấy ly hôn để có thể đường đường chính chính ở bên cô ấy. Ba năm chịu đựng những lời dị nghị, những ánh nhìn không rõ trắng đen. Tôi tin vào câu chuyện về bạo lực gia đình, tin vào hình ảnh một người phụ nữ đáng thương cần được chở che.

Nhưng thứ tôi nhận lại sau tất cả khiến tôi buộc phải buông tay. Ba năm đó, rốt cuộc tôi là gì trong cuộc đời cô ấy? Không phải người yêu. Mà giống như một… phương án dự phòng, kèm theo cả sự chu cấp.

Những tin nhắn mỗi ngày của cô ấy không phải là “anh ăn cơm chưa” hay “hôm nay anh có mệt không”, mà chỉ xoay quanh tiền bạc: “Xong việc này, anh được bao nhiêu?”, “Gửi cho em 5 triệu đồng, 10 triệu đồng mẹ con em cần việc gấp".

Nghe đủ nhiều, tôi bắt đầu tự hỏi, mình là người yêu hay chỉ là một cái ATM?

Tôi bắt đầu nhận ra một sự thật đau đớn, cô ấy không cần tôi, cô ấy chỉ cần những gì tôi có thể mang lại. Đỉnh điểm là một lần tranh cãi. Cô ấy nhìn thẳng vào tôi và nói: “Anh không cho được thì thiếu gì người cho”.

Câu nói đó không chỉ là sự xúc phạm, mà là cú đánh thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Và cũng chính khoảnh khắc ấy, tôi hiểu ra, mình chưa bao giờ là người yêu trong mối quan hệ này. Tôi chỉ là một lựa chọn, và còn là lựa chọn không đủ tốt.

Tôi quyết định chia tay. Không ồn ào, không níu kéo.

Nhưng cuộc đời đôi khi trớ trêu đến khó tin. Vài tuần sau, qua lời một người bạn của cô ấy, tôi biết cô đang quen một người đàn ông gần 60 tuổi, người có thể chu cấp đầy đủ, không thiếu thứ gì. Và người chồng cũ cũng đã chấp nhận ly hôn.

Tôi bật cười chua chát. Tờ đơn ly hôn mà tôi chờ đợi suốt 3 năm không có, vậy mà chỉ trong vài tuần, mọi thứ lại được giải quyết.

Bạn bè nói tôi ngu. Và lần này, tôi không còn phản bác nữa. Ba năm qua, tôi đã cố gắng chứng minh giá trị và tình yêu của mình… với một người chưa từng coi trọng tôi.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Monday, March 30, 2026

Ngoại tình bằng mọi giá, tôi chết lặng khi chồng mới nói một câu

Năm đó, tôi 29 tuổi, có một cuộc hôn nhân mà nhiều người xung quanh vẫn gọi là ổn định. Chồng tôi không giàu có, nhưng anh chăm chỉ, hiền lành và chưa từng để tôi thiếu thốn điều gì. Chúng tôi có một đứa con trai 5 tuổi, bé rất ngoan và quấn mẹ.

Nhưng ổn định đôi khi lại là thứ khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.

Ngoại tình bằng mọi giá, tôi chết lặng khi chồng mới nói một câu - 1

Tôi đã sống buông thả để rồi phải hối hận cả đời (Ảnh minh họa: Sina).

Tôi bắt đầu thấy cuộc sống của mình lặp lại, nhàm chán. Những bữa cơm không còn tiếng cười, những câu chuyện giữa hai vợ chồng chỉ xoay quanh tiền bạc, con cái. Tôi không còn cảm giác được yêu, được quan tâm theo cách một người phụ nữ mong muốn.

Rồi tôi gặp anh. Anh là đồng nghiệp mới chuyển về công ty. Anh nói chuyện có duyên, biết quan tâm, luôn hỏi tôi ăn chưa, có mệt không. Những điều nhỏ nhặt ấy, chồng tôi đã không làm từ rất lâu. Tôi biết mình đang trượt dốc, nhưng tôi vẫn mặc kệ.

Ban đầu chỉ là nhắn tin, sau đó là những buổi cà phê, rồi những lần nói dối chồng để đi gặp anh. Tôi tự bào chữa rằng mình xứng đáng được hạnh phúc hơn. Tôi tin rằng tình yêu này là định mệnh, là thứ mà tôi đã bỏ lỡ khi còn trẻ.

Cho đến một ngày, tôi chính thức bước qua ranh giới, phản bội chồng.

Cảm giác tội lỗi chỉ thoáng qua rất nhanh, rồi bị lấn át bởi sự say mê và cảm giác được yêu thương. Tôi đắm chìm trong mối quan hệ đó như một người nghiện. Tôi bắt đầu thấy chồng mình trở nên "chướng mắt", thậm chí khó chịu mỗi khi anh quan tâm đến tôi.

Chuyện vỡ lở khi chồng tôi đọc được tin nhắn. Tôi vẫn nhớ ánh mắt anh lúc đó sụp đổ hoàn toàn. Anh không đánh, không mắng tôi, chỉ hỏi tôi một câu: “Em có từng nghĩ đến con không?”.

Nhưng tôi lúc đó đã không còn tỉnh táo. Tôi chọn rời đi.

Tôi bỏ chồng, bỏ con lại cho anh, ký đơn ly hôn trong sự lạnh lùng. Tôi tin rằng mình đang bước vào một cuộc đời mới, nơi tôi sẽ được sống đúng với cảm xúc của mình.

Người tình của tôi nhanh chóng trở thành chồng mới. Đám cưới diễn ra vội vàng, không nhiều người biết, cũng chẳng ai chúc phúc nhưng tôi không quan tâm. Tôi nghĩ chỉ cần chúng tôi yêu nhau là đủ.

Những tháng đầu tiên, mọi thứ đúng như tôi mơ. Anh chiều chuộng tôi, đưa tôi đi chơi, luôn nói những lời ngọt ngào. Tôi từng nghĩ mình đã đúng. Nhưng rồi mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Anh bắt đầu kiểm soát điện thoại của tôi. Ban đầu là hỏi mật khẩu cho yên tâm, sau đó là kiểm tra từng tin nhắn, từng cuộc gọi. Nếu tôi về muộn 10 phút, anh sẽ hỏi dồn dập tôi đã đi đâu, gặp ai.

Ban đầu, tôi nghĩ rằng đó là vì anh yêu tôi quá. Cho đến một lần, anh đọc được tin nhắn tôi trả lời một đồng nghiệp nam về công việc. Anh nổi điên, đập điện thoại xuống sàn, quát vào mặt tôi rằng: “Cô nghĩ tôi ngu à? Loại phụ nữ như cô, đã phản bội chồng một lần thì sẽ có lần thứ hai”.

Câu nói đó như một cái tát mạnh vào tôi. Tôi cố giải thích, nhưng anh không nghe. Anh bắt đầu cấm tôi giao tiếp với đồng nghiệp nam, cấm tôi ra ngoài nếu không có anh đi cùng. Tôi mất dần tự do mà mình từng đánh đổi cả gia đình để có được.

Mọi thứ không dừng lại ở đó. Những cơn ghen của anh ngày càng vô lý. Anh có thể nổi nóng chỉ vì tôi xem điện thoại quá lâu, vì tôi ăn mặc đẹp khi ra ngoài, vì tôi cười khi nói chuyện với người khác. Có lần, anh khóa cửa nhốt tôi trong nhà chỉ vì nghi tôi có ý định đi gặp người khác.

Tôi bắt đầu sợ chính người đàn ông mà mình từng yêu điên dại. Tôi nhận ra một sự thật đau đớn, người đàn ông từng sẵn sàng chen vào gia đình người khác để yêu tôi chưa bao giờ là một người tử tế. Và có lẽ, trong mắt anh, tôi cũng chưa bao giờ là một người đáng tin.

Những trận cãi vã ngày càng nhiều. Có lần, trong cơn tức giận, anh nói thẳng: “Tôi lấy cô vì nghĩ cô bỏ được chồng để theo tôi thì cũng sẽ vì tôi mà làm mọi thứ. Nhưng tôi không ngu để tin cô là người chung thủy”.

Tôi chết lặng. Hóa ra, ngay từ đầu, anh đã không tin tôi. Tôi bắt đầu nghĩ đến việc rời đi. Nhưng lần này, không còn dễ như trước. Tôi không còn gia đình để quay về, không còn chỗ dựa. Người chồng cũ của tôi đã cắt đứt mọi liên lạc. Con trai từ mặt khi tôi cố đến thăm.

Cái giá của lựa chọn sai lầm bắt đầu hiện rõ.

Một đêm, sau một trận cãi vã lớn, tôi bị chồng mới đuổi ra khỏi nhà. Tôi đứng ngoài đường với một túi đồ nhỏ, không tiền, không nơi nào để đi. Trời hôm đó mưa rất to. Tôi đã nghĩ đến việc gọi cho chồng cũ nhưng tôi không dám. Tôi hiểu rằng mình không còn quyền gì để quay lại cuộc sống đó nữa.

Giờ đây, tôi sống một mình, làm lại từ đầu với một công việc lương thấp. Những đêm dài, tôi không ngủ được, chỉ nhớ lại từng khoảnh khắc trong quá khứ, những bữa cơm gia đình, tiếng con gọi mẹ, ánh mắt hiền lành của chồng cũ... Tất cả những thứ đó, tôi đã tự tay đánh mất.

Người ta thường nói ngoại tình là do thiếu thốn tình cảm. Nhưng bây giờ tôi hiểu, đôi khi không phải vì thiếu, mà là vì con người ta không biết đủ. Tôi từng nghĩ mình xứng đáng với một tình yêu tốt hơn. Nhưng hóa ra, tôi chỉ đang chạy theo cảm xúc nhất thời và tự biến mình thành người phản bội.

Cái kết của tôi không phải là một bi kịch bất ngờ mà là một cái giá rất công bằng. Tôi không mong được tha thứ. Tôi chỉ mong câu chuyện của mình sẽ khiến ai đó, trong một phút yếu lòng, dừng lại trước khi bước qua ranh giới. Bởi có những sai lầm… không bao giờ có thể quay đầu lại.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Người yêu xinh như mộng đòi du học, tôi có nên rút tiết kiệm bao nuôi?

Từ nhỏ tôi vốn nhút nhát, ngại giao tiếp, bù lại học hành không đến nỗi nào. Cuộc sống của tôi chỉ gói gọn trong mối quan hệ với bố mẹ, chị gái, vài người bạn thân, và một số sở thích riêng.

Tôi không yêu ai, cũng chẳng bạn gái nào dành cho tôi tình cảm đặc biệt. Mặc dù cả chị và bạn tôi đều nói, ai số hưởng mới vớ được tôi. Bởi vì tôi hiền lành, tình cảm, thông minh, sống chu đáo và rất có trách nhiệm.

Người yêu xinh như mộng đòi du học, tôi có nên rút tiết kiệm bao nuôi? - 1

Người yêu nói đi du học về sẽ làm đám cưới với tôi (Ảnh minh hoạ: Sohu).

Tôi quen với bình lặng cho tới khi gặp cô bé lí lắc, thân thiện là Hà. Hà mang tới cho tôi một thế giới hoàn toàn mới mẻ. Trong khi tôi chỉ biết đến máy tính, công việc, khép kín như một kẻ cô độc thì Hà xinh đẹp như mộng, lại vui vẻ, hướng ngoại, nói cười thoải mái về bất cứ điều gì em thích.

Chúng tôi là hai mảng màu đối lập, thu hút nhau. Hà hay khen tôi giỏi, dễ thương và nói em may mắn vì quen được tôi. Tôi đắm chìm vào cảm giác yêu em và được em yêu, xác định đây chính là người tôi chọn để đi suốt cuộc đời.

Hà theo đuổi tôi trước, nhưng tôi lúc nào cũng lo sợ bị chia tay. Mỗi khi bị Hà giận, tôi đau lòng lắm. Có lần tôi đến đón Hà chậm vài phút, mặc dù đã gọi điện trước để nói lý do nhưng vẫn bị giận, tôi suy sụp tới mức đầu óc không tập trung làm được gì.

 Tôi luôn là người chủ động hạ mình, xin lỗi bất chấp. Không được gặp Hà, tôi không chịu nổi. Tôi coi Hà là định mệnh, là người con gái duy nhất tôi yêu. Bất cứ ai nói điều không hay về Hà đều khiến tôi bực bội, sẵn sàng phản ứng bảo vệ em bằng mọi giá.

Giữa lúc tình yêu đang hồi nồng thắm thì Hà nói muốn đi du học. Hà muốn thành công, độc lập trong sự nghiệp, để tôi không phải xấu hổ khi cưới vợ nghèo, ở quê lên. Tôi tìm mọi cách thuyết phục Hà rằng tôi chưa bao giờ ngại giới thiệu Hà với xung quanh.

Tôi tự hào vì được yêu em, được lo cho em mọi thứ. Gia đình tôi khá giả, tôi lại là con út, không phải lo toan nhiều. Làm ra bao nhiêu tiền tôi đều chi dùng cho Hà và đưa bố mẹ cả. Bản thân tôi đủ kinh tế lo cho Hà tương lai đầy đủ, chỉ cần em ở bên tôi.

 Nhưng Hà chê suy nghĩ của tôi ích kỉ. Yêu là khuyến khích nhau phát triển thay vì giữ chặt ở bên. Và em sẽ không yêu người không đủ bản lĩnh khiến em vị nể. Cuối cùng trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, chúng tôi đi tới thỏa thuận:

Hà đồng ý cho tôi trả mọi khoản tiền lo cho em ăn học. Ngược lại, Hà phải hứa với tôi, học xong quay về cưới luôn lập tức. Tôi nói chuyện này với mẹ và nhờ mẹ rút tiền ở ngân hàng về lo cho Hà đi sớm.

Nhân tiện nói về số tiền. Nhiều năm đi làm tôi chẳng tiêu cho bản thân là mấy. Ngoài mua đồ tặng Hà, còn lại bao nhiêu tôi đưa cả cho mẹ. Nhưng mẹ nói không cần dùng tới và đi gửi tiết kiệm đợi ngày tôi lấy vợ.

Không ngờ tôi chỉ kịp trình bày vài câu kết quả đã bị mẹ mắng cho một trận. Bà la lối bảo tôi mở to mắt ra cho bớt u mê. Người ở cạnh tôi suốt đời, sẵn sàng hi sinh cho tôi chỉ có gia đình. Chẳng bạn gái nào đàng hoàng mà miệng nói yêu thương, lại bỏ đi nước ngoài học cả.

Mẹ mắng tôi dại gái, bao nuôi người yêu đi du học khác nào thả bong bóng lên trời? Nếu tôi kiên quyết giữ ý định, mẹ sẽ từ mặt. Nói thật, tôi không hiểu những người phụ nữ ở cạnh mình. Cả mẹ và người yêu, có ai thực sự thương tôi không?

 Rõ ràng mẹ nói tiền này là của tôi, mẹ để đó tiết kiệm đợi tôi cưới vợ. Bây giờ chính là lúc tôi cần tiền để nuôi dưỡng tình yêu, chuẩn bị mang về cho mẹ một nàng dâu thì mẹ đòi từ mặt. Người yêu thì đòi bỏ đi.

Đầu óc tôi ngổn ngang, hỗn độn. Tôi không biết cách giải quyết sao cho ổn thỏa giữa tình cảm riêng và quan điểm của gia đình. Về góc độ cá nhân, tôi không đồng ý với mẹ. Thứ nhất đó là tiền của tôi, tôi đã lớn mẹ nên để cho tôi tự quyết.

Thứ hai, tiền này tôi dành cho người sẽ trở thành vợ tôi trong tương lai chứ không phải chơi bời phung phí, sao mẹ lại bắt tôi lựa chọn? Tôi mong chuyên gia và mọi người tư vấn giúp. Hi sinh cho người mình thương có gì sai mà mẹ tôi phản ứng tiêu cực, tổn thương như vậy?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.