Tôi năm nay 31 tuổi, làm nhân viên văn phòng tại một công ty tư nhân. Chồng tôi bằng tuổi, làm trong lĩnh vực ngân hàng. Chúng tôi cưới nhau được hơn 9 tháng, nhưng nếu hỏi về niềm vui hôn nhân, tôi thực sự không biết phải trả lời thế nào.
Vợ chồng tôi quen biết nhau từ thời học cấp 3. Giai đoạn đó, chúng tôi hẹn hò, yêu đương mãnh liệt như bao cặp tình nhân khác. Chúng tôi còn là mối tình đầu của nhau. Nhưng vì lúc ấy còn quá trẻ, tình cảm học trò non nớt, cứ chia tay rồi lại quay về không biết bao nhiêu lần, nên sau khi tốt nghiệp, mỗi người đi một con đường riêng.
Tôi từng yêu vài người, sau đó kết hôn, nhưng cuộc hôn nhân đầu không trọn vẹn và kết thúc chóng vánh bằng vụ ly hôn trong lặng lẽ. Hơn 2 năm trước, tôi và anh tình cờ gặp lại trong buổi kỷ niệm thành lập trường, rồi nối lại liên lạc.
Chồng biết tôi từng một lần đò nhưng vẫn giày vò quá khứ, nghi ngờ tôi chỉ vì một tấm ảnh cũ (Ảnh minh họa: Pinterest).
So với thời cấp 3, chúng tôi trưởng thành hơn, có nhiều trải nghiệm hơn trong cuộc sống. Tôi ngạc nhiên khi biết rằng anh vẫn giữ lại mọi kỷ vật thời cấp 3, bao gồm thư tình, quà tôi tặng.
Người ta nói "tình cũ không rủ cũng tới". Cảm xúc vẫn còn nên chúng tôi lại quay về bên nhau. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm rồi quyết định tiến tới hôn nhân. Giờ nghĩ lại, tôi thấy mọi thứ diễn ra quá vội vàng.
Trước khi cưới khoảng 1 tháng, chồng bỗng nhiên thay đổi tính nết, tự ti về bản thân, bới móc quá khứ của tôi. Tôi không dám nhận mình là người phụ nữ “ngoan hiền, không tì vết”, nhưng tôi chưa bao giờ làm điều gì khiến bản thân phải xấu hổ. Tôi nghĩ rằng ai cũng có quá khứ, quan trọng là hiện tại và cách mình sống với người bên cạnh.
Mọi chuyện lên đến đỉnh điểm ngay trước ngày cưới. Chồng tôi đăng nhập vào một tài khoản Facebook cũ của tôi và tìm thấy một bức ảnh tôi chụp chung với một bạn nam từ nhiều năm trước. Trong ảnh, người bạn đó cởi trần, tôi ngồi phía sau cầm máy chụp hình. Chỉ từ bức ảnh ấy, chồng tôi khăng khăng cho rằng tôi và người đó từng... làm chuyện ấy.
Tôi giải thích rất nhiều lần rằng đó chỉ là một bức ảnh chụp bâng quơ, tôi và người trong ảnh là bạn bè, không hề có chuyện như anh suy diễn. Nhưng anh không tin. Chúng tôi cãi nhau dữ dội, thậm chí cả hai đều từng nghĩ đến việc hủy hôn. Tuy nhiên, vì hôn sự đã chuẩn bị xong xuôi, gia đình hai bên đều biết chuyện, chúng tôi vẫn cưới.
Tưởng rằng khi đã là vợ chồng, mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn. Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Gần 9 tháng sống chung, số lần cãi vã nhiều hơn số ngày bình yên. Chồng tôi liên tục lôi chuyện cũ ra tra hỏi, với tâm thế ép tôi phải thú nhận điều mà tôi không làm.
Anh thường nói: “Nếu đúng thì cứ thừa nhận, anh sẽ không để bụng”. Nhưng mỗi lần cãi nhau, chỉ cần tôi nói trái ý, anh sẵn sàng xưng hô mày - tao, chửi bới, thậm chí đập phá đồ đạc trong nhà.
Tôi vừa tổn thương, vừa sợ hãi, thấy chồng như một người hoàn toàn khác với người trước đây tôi biết.
Ba ngày nay, chúng tôi lại chiến tranh lạnh vì anh tiếp tục vào tài khoản Facebook cũ của tôi, nhìn lại bức ảnh đó và nổi giận. Tôi không còn đủ sức để giải thích nữa, vì những gì cần nói, tôi đã nói quá nhiều lần trong suốt 9 tháng qua.
Tôi hiểu, gốc rễ vấn đề là chồng tôi không có sự tin tưởng, chúng tôi nối lại sau quãng thời gian khá dài xa cách và tôi có những chuyện tình quá khứ trước khi cưới anh. Nhưng tôi cũng tự hỏi: Nếu đã là việc không liên quan, không xảy ra trong thời gian chúng tôi yêu nhau, thì tại sao anh cứ phải đào sâu, lật lại để tự làm đau mình và làm đau cả tôi? Nếu đã quyết định lấy nhau, chẳng phải là chấp nhận quá khứ của nhau để cùng xây dựng hiện tại hay sao?
Điều khiến tôi đau lòng hơn cả là anh biết tôi từng đổ vỡ một lần, vẫn chấp nhận cưới tôi, khiến tôi ngỡ như mình tìm được người bù đắp cho những tổn thương. Vậy mà sau khi cưới, anh lại dùng quá khứ ấy như con dao để cứa vào tôi mỗi ngày.
Giờ đây, tôi rơi vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan. Tôi vẫn yêu chồng, nhưng cuộc sống hiện tại khiến tôi ngột ngạt, mệt mỏi và dần cạn kiệt niềm vui. Tôi nghĩ đến ly hôn, nhưng lại lo sợ. Không chỉ vì bản thân, mà còn vì gia đình. Nếu tôi ly hôn lần hai chỉ sau một thời gian ngắn kết hôn, bố mẹ sẽ phải đối mặt với những lời đàm tiếu, những ánh nhìn soi mói, coi thường của hàng xóm.
Tôi không biết mình nên tiếp tục chịu đựng ra sao hay tôi cần tự can đảm cứu lấy chính mình trước khi có con. Phải chăng bao nhiêu "lần đò" không quan trọng, mà quan trọng là hạnh phúc của mình?
Tôi mong nhận được lời khuyên từ mọi người.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.























