Ngày cuối tuần, đáng lẽ ra là ngày hẹn hò, ngồi cạnh nhau bàn chuyện trăm năm. Nhưng giờ anh lại ngồi đây, trước trang giáo án soạn dở, đầu óc trống rỗng.
Anh cầm điện thoại, lướt hết bài này qua bài khác, rồi vô tình đập vào mắt anh là bài tâm sự “Chồng sắp cưới đòi hủy hôn sau khi xem “clip nóng” của tôi và bạn trai cũ” đăng trên mục Tình yêu- Giới tính của báo Dân trí.
Sau khi đọc xong thì anh nhận ra rằng, hóa ra không phải anh vô tình đọc được mà là mọi thứ đều như được sắp đặt trước, để anh nhất định phải đọc được câu chuyện của chính mình.
Hơn một tuần rồi, chúng ta không gặp nhau, kể từ buổi tối sinh nhật em. Anh biết, mấy ngày qua là thời gian rất khó khăn với em. Với anh cũng chẳng dễ dàng. Dù gì chúng ta cũng thương nhau thật lòng, muốn cùng nhau đồng hành trên chặng đường rộng dài phía trước.
Cho đến khi anh nhìn thấy đoạn phim đó. Đoạn phim quay lại cảnh em và bạn trai cũ nồng nhiệt bên nhau. Anh không biết phải miêu tả cảm giác của mình lúc đó thế nào. Anh cảm giác như mình không thể thở. Dù không muốn nhớ, những hình ảnh ấy vẫn ám ảnh anh không dứt suốt những ngày qua.
Em đã từng yêu, anh biết, và cả bản thân anh cũng vậy. Chúng ta đã ở tuổi trưởng thành để không coi vấn đề đó trong tình yêu là chuyện gì đáng xấu hổ. Chỉ là, việc nghĩ về nó và nhìn thấy nó là hoàn toàn khác nhau. Và điều khó khăn nhất với một người có lẽ chính là tận mắt chứng kiến người mình yêu từng ái ân cùng kẻ khác, dù chỉ qua màn hình điện thoại.
Anh thừa nhận, tối đó anh về, lập tức nhắn tin muốn hủy đám cưới là anh vội vàng. Đúng ra, anh nên cho em một chút thời gian để từ từ đón nhận mọi thứ, kể cả chuyện chia tay. Nhưng nếu có kéo dài, thì kết quả cuối cùng có lẽ vẫn là vậy.
Anh khẳng định, trong chuyện này em không sai, không có lỗi gì với anh cả. Một cuộc tình trong quá khứ khi mà anh chưa xuất hiện nên anh không có quyền ghen. Một thước phim ghi lại cảnh riêng tư của hai người yêu nhau cũng là quyền riêng tư của em.
Vấn đề chính là từ phía anh. Là do anh đã lỡ nhìn thấy, đã bấm xem và rồi không thể loại bỏ những hình ảnh ấy ra khỏi đầu. Lỗi do anh không đủ rộng lượng, không đủ bao dung khi đối diện với quá khứ trần trụi mà lẽ ra nó sẽ chẳng vấn đề gì nếu không nhìn thấy.
Anh biết, em rất buồn khổ, anh cũng chẳng hề vui. Mấy ngày hôm qua, ngoài giờ lên lớp, anh dành thời gian hầu hết trong căn phòng nhỏ của mình. Những kỷ niệm về em bỗng như một cuốn phim quay chậm hiện về.
Anh nhớ lần đầu tiên mình gặp nhau trong buổi họp phụ huynh đầu năm học. Em trẻ trung và xinh đẹp không giống một phụ huynh của học sinh cấp hai chút nào. Nỗi thắc mắc của anh cuối cùng cũng được học trò của anh giải đáp: “Đó không phải mẹ của em đâu, là cô của em đó thầy ơi. Cô của em đang thất tình, thầy có thể nhắn tin an ủi cô được không ạ?”.
Giây phút khi anh nhập số điện thoại của em để nhắn tin làm quen, anh đã có linh cảm rằng em chính là tương lai, là một nửa mà anh đang đợi chờ để ghép lại thành một bức tranh tình yêu hoàn chỉnh.
Anh biết em từng khổ đau vì yêu nhưng không muốn hỏi sâu, chỉ biết quan tâm em bằng những lời thăm hỏi. Suốt thời gian yêu nhau, anh cũng không bao giờ có ý định tìm hiểu quá khứ ấy. Bởi anh cũng có quá khứ và chẳng thích ai đào bới nó ra để làm gì.
Anh yêu em, cũng đã nghĩ nhiều về ngôi nhà và những đứa trẻ. Anh thậm chí còn đã nghĩ, nếu sinh con gái sẽ đặt tên con là gì? Anh cứ tin chắc rằng mình yêu em nhiều lắm, hóa ra cũng chỉ là một gã đàn ông ích kỷ, hẹp hòi, không thể chấp nhận nổi một đoạn phim quay lại quá khứ của người mình sắp cưới làm vợ.
Chuyện hủy hôn tuy không dễ dàng, nhưng em yên tâm, anh sẽ đứng ra nhận hoàn toàn trách nhiệm về mình. Bất cứ là lý do gì anh cũng có thể nhận, miễn sao để mọi người hiểu là lỗi thuộc về anh.
Xin lỗi vì đã không thể năm tay em mặc váy cưới lên xe hoa. Xin lỗi vì lời cầu hôn em từng đón nhận trong hạnh phúc nay anh đành rút lại. Xin lỗi vì đã lại để em thất tình nhưng không thể ở bên an ủi như xưa.
Khi viết những dòng này gửi em, chính anh cũng cảm thấy mình là một kẻ hèn mọn. Vậy nên xin em đừng đau khổ, cũng đừng nuối tiếc. Hãy cứ ghét bỏ anh đi cho nhẹ lòng.
Qua đây, tôi cũng cảm ơn rất nhiều tới độc giả của báo Dân trí. Tôi đã đọc đi đọc lại những bình luận của mọi người dưới bài viết của bạn gái tôi. Đọc để biết rằng, tuy việc tôi chủ động muốn hủy hôn dù ngày cưới đã định là chuyện không hay những đáng được thông cảm. Và trong chuyện tình cảm, dừng lại đúng lúc đôi khi cũng chính là cách người ta tránh làm tổn thương nhau thêm.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.























