9 năm trước, vợ chồng tôi cưới nhau. Một cuộc hôn nhân mà tình yêu phần nhiều là phía tôi, còn cô ấy có lẽ chỉ cần một chỗ dựa về tinh thần.
Thời điểm đó, cô ấy mới bước ra từ một cuộc tình vừa đổ vỡ, còn tôi thì nguyện làm cái “thùng rác” để em trút mọi nỗi ấm ức, khổ đau. Em nhận lời lấy tôi khi trái tim chưa hoàn toàn lành nguyên sau khi bị người tình lừa dối.
Vợ tôi rất đẹp, đó là điều không cần phải bàn cãi. Vẻ đẹp trời phú khiến hầu hết đàn ông gặp đều sẽ có ấn tượng khó quên. Chính nhan sắc này đã hút hồn tôi, khiến tôi như một kẻ ngốc, dù biết tình cảm cô ấy dành cho tôi không nhiều vẫn đeo bám lấy em cho bằng được.
Sau cưới, tôi cưng chiều vợ như hoa như trứng. Hai đứa con trai sinh đôi ra đời khiến tổ ấm tôi mơ ước càng thêm trọn vẹn. Thế nhưng, tôi không hoàn toàn hạnh phúc.
Gần 10 năm bên nhau, vợ tôi vẫn luôn thể hiện là người vợ tốt. Cô ấy biết lo cho gia đình, nuôi dạy con chu đáo, đối nội đối ngoại đủ đầy. Chỉ riêng đối với tôi là có phần lạnh nhạt.
Cô ấy vẫn cười, vẫn nói, nhưng hầu như không chia sẻ với tôi bất cứ điều gì. Tôi có chuyện buồn vui hào hứng kể vợ nghe, cô ấy cũng chỉ im lặng lắng nghe không bàn luận. Chuyện chăn gối từ đầu đến cuối vẫn là do tôi chủ động, cô ấy không từ chối, cũng không nồng nhiệt.
Cuộc sống cứ thế, yên bình đến mức có lúc cảm thấy hơi nhạt nhẽo cứ theo ngày tháng trôi qua. Cho đến một ngày, tôi xao lòng vì một người phụ nữ khác.
Hạnh là một bà mẹ đơn thân vì chồng mất trong một vụ tai nạn 5 năm trước. Hạnh bán cà phê theo hình thức “Cà phê mang đi” ngay lối vào gần cơ quan tôi. Tôi uống cà phê Hạnh pha một lần, thấy hợp khẩu vị, từ đó sáng nào cũng ghé mua một ly, nói vài câu chào hỏi.
Hạnh không đẹp nhưng có giọng nói dịu dàng, nụ cười luôn nở trên môi. Tôi biết, đó là cách người ta bán hàng, nhưng cũng cảm nhận được vẻ đẹp tâm hồn của cô ấy.
Một lần, lúc đang pha cà phê cho tôi thì Hạnh có điện thoại từ cô giáo của con. Con gái cô ấy trên đường đến trường bị xe tông. Hạnh nghe xong, hoảng loạn gào khóc. Thấy tâm lý cô ấy bất ổn, tôi quyết định chở cô ấy đến bệnh viện.
Trên đường đi, Hạnh gục đầu vào lưng tôi, nước mắt ướt áo. Sự ra đi vì tai nạn của chồng 5 năm trước vẫn còn ám ảnh, khiếp sợ.
Kể từ hôm đó, chúng tôi trở nên cởi mở với nhau hơn. Chỉ là tôi không ngờ, sự cởi mở này có ngày lại dẫn đến tai họa.
Khi Hạnh nhắn tin cho tôi, nói từ ngày chồng mất, đây là lần đầu tiên cô ấy thấy rung động với một người đàn ông. Hạnh khen tôi điềm đạm, chu đáo, thấu hiểu và khen vợ tôi may mắn vì có một người chồng tuyệt vời như tôi. Khi đọc những dòng chữ ấy, tôi đột nhiên xao lòng, có một cảm giác ấm áp lạ lùng len lỏi vào tim.
Mối quan hệ vụng trộm của tôi đã bắt đầu như vậy. Tôi biết mình sai nhưng lại tham lam không từ chối. Hạnh cho tôi sự nồng nhiệt mà vợ tôi không cho tôi. Hạnh biết lắng nghe, chia sẻ với tôi, điều mà vợ tôi không làm suốt gần 10 năm chung sống. Thói đời, chúng ta luôn thích những thứ mà mình không có.
Tôi đã cố gắng giấu kín nhưng muốn người khác không biết, trừ khi mình không làm. Chuyện đáng xấu hổ này không qua mắt được vợ tôi.
Hôm đó, khi tôi tan làm trở về nhà đã thấy vợ ngồi ở bàn. Cô ấy hỏi thẳng, không vòng vo: “Anh ngoại tình là vì hết yêu em rồi? Anh có muốn ly hôn để đường hoàng đến với người ta không?”. Sau phút sững sờ, tôi ngồi thụp xuống trước mặt vợ xin lỗi.
Tôi xin vợ hãy tha thứ cho phút yếu lòng dại dột, xin cô ấy hãy nghĩ cho hai đứa con. Chỉ cần cô ấy tha thứ cho tôi một lần và không ly hôn, cô ấy muốn gì tôi cũng sẽ bù đắp.
Vợ nhìn tôi, ánh mắt ngập tràn nỗi thất vọng, nói: “Được, chuyện anh ngoại tình em không nhắc lại. Vì con, em không ly hôn. Nhưng sau này, em sẽ làm những điều em thích”. Tôi không hề biết, bi kịch hôn nhân của tôi lúc ấy mới thực sự lên đến cao trào.
Thời gian qua đi không làm sắc đẹp của cô ấy phai tàn mà ngược lại, càng ngày càng mặn mà đằm thắm. Đàn ông thích vợ tôi không ít, dù biết rõ cô ấy đã có chồng. Bao năm qua, dù tôi hay ghen nhưng cũng chỉ là vì quá lo lắng chứ vợ chưa từng làm điều gì quá đáng.
Nhưng bây giờ, vợ tôi lại ngủ với người đàn ông khác. Cô ấy không ngoại tình, không vì tình cảm. Cô ấy lên giường với người khác để trả thù tôi. Những tin nhắn hẹn hò cô ấy không thèm xóa. Những cuộc gọi với đàn ông lạ cô ấy nghe trước mặt tôi không giấu giếm.
Khi tôi nổi điên, cô ấy nói: “Có những việc, đàn ông làm được thì phụ nữ cũng làm được. Tôi chỉ là cho người khác thân xác. Còn anh thì cho người khác cả thân xác lẫn trái tim. Nếu anh không đau, làm sao biết tôi đã đau thế nào? Đời tôi hai lần yêu đều hai lần bị phản bội”.
Giây phút ấy, tôi hiểu ra: Vết thương bị bạn trai phản bội năm xưa trong lòng cô ấy chưa hề lành, và giờ tôi lại chọc cho vết thương ấy thêm một lần rỉ máu.
Mấy hôm nay, tôi đã nghĩ nhiều về chuyện ly hôn. Tôi đã bắt đầu bi kịch và vợ tôi chỉ là theo vết chân tôi mà trượt dài theo bi kịch ấy. Tôi vẫn yêu vợ, và mỗi lần biết cô ấy lên giường cùng người khác, tôi không hận, chỉ thấy rất đớn đau.
Tôi những tưởng, chỉ cần cô ấy tha thứ, tôi sẽ gắng bù đắp để sửa chữa lỗi lầm. Nhưng có vẻ như, sống chung kiểu này, chúng tôi sẽ hủy hoại tinh thần lẫn nhau, hủy hoại cuộc sống của các con.
Trên đời này, có những sai lầm chúng ta không có cơ hội để sửa, chỉ có cách xé đi để làm lại từ đầu mà thôi.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.























