Tuesday, March 10, 2026

Mẹ và vợ tôi cãi nhau suốt ngày chỉ vì... vàng

Mọi chuyện bắt đầu từ ngày vợ tôi coi vàng như một kênh tạo dựng tài sản. Bữa cơm, vợ hay kể vàng lên bao nhiêu, "lướt sóng" bao nhiêu ... Nói thật, tôi kiếm ra tiền nên chuyện phụ nữ buôn bán lãi lờ thế nào tôi không cần biết, miễn nhà cửa, vợ con vui vẻ.

Trước Tết, giữa mẹ tôi và vợ xảy ra xích mích, nội dung liên quan tới vàng. Vợ mặt sưng mày vực trách mẹ chồng tham. Tuổi già chỉ nên "ngồi mát ăn bát vàng", hiền lành đức độ tạo phước cho con cái làm ăn, phụng dưỡng, đừng lao vào sân si.

Mẹ tôi cũng không vừa, xông vào mắng con dâu hỗn. Mẹ nhắc lại ngày xưa, khi tôi chưa tiền, chưa sự nghiệp lại đòi cưới vợ. Mẹ thương, dốc vốn liếng cùng toàn bộ vàng định xây nhà, đưa hết cho tôi.

Lúc đó mẹ nói cho tôi mượn lo cưới xin, sau này trả cho bố mẹ dưỡng già. Điều này tôi xác nhận là đúng. Tuy nhiên sau khi cưới được vợ, tôi không suy nghĩ nhiều. Mẹ nói vậy để tôi gắng làm ăn, chứ chỗ mẹ con ai lại đi tính toán, miễn sao mình đàng hoàng, hiếu thuận.

Thực tế từ ngày lấy vợ, công việc của tôi rất hanh thông. Tiền kiếm được ngoài đưa vợ nuôi con, tôi thường xuyên biếu bố mẹ không ít. Vợ tôi là kiểu dâu ngoan, biết vun vén, chăm sóc gia đình, giỏi chiều chồng, chăm bố mẹ chồng như ruột thịt.

Vợ tôi không tiếc tiền đưa bố mẹ hai bên đi du lịch cùng nhau, mua sắm đồ đạc, áo quần, thuốc thang, phụng duõng chu đáo. Ai ngờ bữa nay xảy ra chuyện. Mẹ tôi một mực đòi vàng khiến vợ tôi giận dữ, tổn thương.

Ở góc nhìn của vợ, mẹ tôi đang vì vàng mà tham lam mờ mắt. Ngày xưa cưới xong, có bao nhiêu tiền, vàng vợ dồn hết cho tôi có vốn làm ăn, nhờ đó gia đình mới có điều kiện như hiện tại.

Ý vợ tôi là số vàng tôi đưa cô ấy sau khi cưới đã dùng vào việc chung chứ vợ không giữ làm của riêng. Chuyện vay nợ giữa tôi và mẹ, vợ không can dự. Vốn làm ăn hiện giờ của vợ là cô ấy tự linh hoạt kiếm ra. Đừng vì thấy cô ấy kiếm được tiền mà mẹ đòi vàng. Có đòi cũng không ai trả vì nó không liên quan đến vàng của mẹ.

Mẹ và vợ tôi cãi nhau suốt ngày chỉ vì... vàng - 1

Mẹ và vợ tôi cãi nhau suốt ngày chỉ vì vàng (Ảnh minh họa: TL)

Chuyện ầm ĩ vài hôm rồi xẹp, tôi thở phào, đinh ninh mâu thuẫn đã giải quyết xong. Ai ngờ vàng càng lúc càng tăng, đồng nghĩa tranh cãi giữa hai người phụ nữ của tôi được dịp nóng bùng trở lại.

Mẹ lôi kéo đồng minh bằng cách mang chuyện trong nhà đi rêu rao hỏi ý kiến khắp nơi, còn kiếm chuyện nói xấu con dâu khiến vợ tôi càng được đà ấm ức. Tôi loay hoay giải quyết 2 bên, nói với mẹ một câu, lại quay sang nói với vợ một câu, chỉ mong êm ấm, cũng đỡ xấu mặt với xung quanh.

Nhưng phương án hòa bình của tôi không được hai người phụ nữ chấp nhận. Đỉnh điểm vợ tôi đòi ly hôn. Tôi biết vợ làm thật chứ không dọa. Cô ấy hỏi ý hai con gái muốn ở với ai, theo mẹ thì chuẩn bị tinh thần, đồng thời dọn quần áo, đồ đạc về ngay bên ngoại.

Tôi can ngăn thì bị nói cho tối tăm mặt mũi. Đường đường là trụ cột trong nhà, bỗng chốc tôi biến thành bỏ đi với đủ loại tội danh: Hèn, không đáng mặt đàn ông, chuyện cỏn con không giải quyết được, núp váy mẹ, không bênh vợ một câu, đàn ông không bảo vệ được vợ thì vứt ...

Tóm lại vợ muốn tự lo, không cần dựa vào người chồng thiếu bản lĩnh. Quay sang mẹ đẻ thì chỉ một mực đòi trả nợ vàng. Qua lời bà thì ai ai cũng nói vợ chồng tôi nuốt lời, không tử tế. "Chưa ai nuốt vàng mà trôi được cả. Vàng đi đôi với bạc con ạ".

Đó là câu mẹ nói với tôi trước khi bà tuyên bố từ mặt con dâu. Tâm trạng tôi hiện tại vô cùng bất ổn. Trong lúc mất bình tĩnh tôi còn dang tay tát vợ vì cô ấy dám coi thường mỉa mai cả mẹ và tôi.

Tôi căm ghét mỗi khi ai đó nhắc đến vàng, chỉ vì vàng mà nhà tôi căng thẳng, nóng như chiến sự. Tôi không biết làm sao để ngừng chiến? Ai đó bảo tôi, sao không trả quách vàng cho mẹ rồi xin lỗi vợ một tiếng là xong?

Xin thưa tôi cũng muốn trả hết vàng cho mẹ. Hiềm nỗi, bao năm làm ra tiền, tôi đâu nghĩ đến cảnh này mà giữ lại? Lấy đâu ra tiền để mua vàng trả mẹ rồi đón vợ về? Mà nghĩ đến vợ tôi cũng thấy thất vọng.

Chẳng ngờ người vợ tôi yêu thương lại có thể cư xử "cạn tàu ráo máng". Nghĩ đến thôi đã muốn điên đầu. Âu cũng vì cái thứ tiền vàng bạc bẽo mà nhà tôi điên đảo. Đúng là khóc cả dòng sông.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Ra mắt nhà bạn trai, tôi chết lặng khi thấy bố anh

Tôi từng nghĩ rằng quá khứ của một người có thể chôn vùi mãi mãi, chỉ cần bước sang một cuộc sống mới và không bao giờ nhắc lại. Nhưng rồi có một ngày, quá khứ của tôi bị phơi bày, khiến tôi không còn đường nào để trốn chạy. Ngày tôi theo người yêu về ra mắt gia đình, đó đáng lẽ phải là một ngày hạnh phúc.

Anh là người đàn ông tử tế nhất mà tôi từng gặp. Chúng tôi quen nhau gần một năm. Anh hiền lành, chăm chỉ, sống giản dị và đặc biệt luôn đối xử với tôi bằng sự tôn trọng. Sau nhiều mối quan hệ chóng vánh trước đó, tôi nghĩ mình đã may mắn gặp được một người thực sự muốn cùng tôi xây dựng tương lai.

Ra mắt nhà bạn trai, tôi chết lặng khi thấy bố anh - 1

Tôi sốc khi biết bố bạn trai là ai (Ảnh minh họa: TD).

Anh nói bố mẹ ở ngoại thành, làm nghề lao động bình thường. Tôi không hỏi nhiều về gia cảnh của anh. Điều tôi mong muốn lúc đó chỉ là một cuộc sống bình yên.

Hôm đó, tôi chuẩn bị rất kỹ.

Tôi chọn một chiếc váy kín đáo, mua ít hoa quả và hộp bánh làm quà. Trên đường đi, tôi còn cười trêu anh rằng mình hồi hộp như đi thi. Anh nắm tay tôi, nói rằng bố mẹ anh dễ tính, chỉ cần anh yêu là họ ủng hộ.

Tôi đã tin như vậy.

Nhưng khi cánh cửa ngôi nhà mở ra, tôi gần như chết lặng.

Người đàn ông đứng trước mặt chúng tôi không ai khác chính là bác bảo vệ của khu chung cư mini nơi tôi từng thuê trọ. Chiếc áo bảo vệ quen thuộc không còn trên người ông, nhưng khuôn mặt đó, ánh mắt đó, tôi không thể nào nhầm lẫn.

Ông cũng nhận ra tôi ngay lập tức. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ sự sững lại trong ánh mắt của ông. Còn tôi thì đứng chết trân.

Người yêu tôi vui vẻ giới thiệu: “Bố ơi, đây là Mai, bạn gái con.” Tôi cúi đầu chào mà đôi tay run lên.

Bố anh gật đầu nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn đầy dò xét. Người yêu tôi không hề biết rằng chính người đàn ông trước mặt là người chứng kiến gần như toàn bộ quãng thời gian tệ hại nhất trong cuộc đời tôi.

Tôi từng thuê một căn phòng nhỏ trong một khu chung cư mini cũ kỹ. Khi đó tôi nông nổi và sống buông thả. Tôi quen rất nhiều người đàn ông. Có người quen qua bạn bè, có người quen trên mạng. Những cuộc gặp gỡ chóng vánh, những buổi tối say sưa, những lần tôi dắt đàn ông lạ về phòng ngủ lại.

Tôi từng nghĩ đó là cách tận hưởng tuổi trẻ.

Mỗi lần tôi đưa người lạ về, bác bảo vệ ở cổng đều nhìn thấy. Khu chung cư mini nhỏ, phòng sát phòng, mọi thứ đều khó mà giấu. Có những đêm tôi về muộn, say xỉn, bác bảo vệ phải mở cổng cho tôi.

Có lần tôi còn cãi nhau ầm ĩ với một người đàn ông ngay ở hành lang, khiến cả tầng thức giấc. Tôi biết bác nhìn thấy tất cả. Thỉnh thoảng bác nhìn tôi với ánh mắt rất lạ, vừa nghiêm khắc, vừa như thất vọng.

Nhưng rồi một biến cố xảy ra khiến tôi thay đổi. Một người đàn ông mà tôi từng quen biết đã lừa tiền tôi rồi biến mất. Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra cuộc sống buông thả của mình đã dẫn tôi đi xa đến mức nào.

Tôi rời khu chung cư mini ngay sau đó. Tôi thay đổi công việc, cắt đứt những mối quan hệ cũ và cố gắng sống tử tế hơn. Và rồi tôi gặp người yêu hiện tại. Anh giống như một khởi đầu mới.

Tôi chưa từng kể với anh về quá khứ đó, tôi thật sự muốn chôn vùi nó. Nhưng tôi không ngờ rằng người chứng kiến quá khứ của mình lại chính là bố anh.

Trong bữa cơm ra mắt hôm đó, tôi luôn có cảm giác ánh mắt của bố anh thỉnh thoảng lại nhìn sang tôi. Bác không gay gắt, nhưng đầy suy nghĩ. Mỗi lần như vậy, tim tôi lại đập mạnh.

Người yêu tôi thì hoàn toàn không nhận ra sự bất thường. Anh vui vẻ kể về công việc, về kế hoạch tương lai, thỉnh thoảng còn nói đùa rằng nếu mọi chuyện thuận lợi, sang năm chúng tôi sẽ cưới.

Mỗi lời anh nói khiến tôi càng thấy nghẹn ngào.

Sau bữa ăn, khi tôi ra sân rửa tay, bố anh cũng bước ra ngoài. Ông đứng cạnh bể nước một lúc rồi khẽ nói: “Cháu có nhận ra bác không?”. Tôi chỉ biết gật đầu. Ông thở dài rất nhẹ: “Bác nhận ra cháu ngay từ lúc mở cửa”. Tôi không dám ngẩng đầu.

Một lúc lâu sau, ông nói tiếp: “Con trai bác là người hiền lành. Nó sống rất tình cảm”. Tôi hiểu ông đang muốn nói gì. Tôi cũng hiểu ông đã thấy những gì. Khoảnh khắc đó, tôi chỉ muốn biến mất khỏi nơi đó.

Trên đường về, người yêu tôi vẫn vui vẻ hỏi tôi có thấy bố mẹ anh dễ gần không. Tôi chỉ cười gượng. Đêm hôm đó, tôi không ngủ được. Tôi cứ nghĩ đến ánh mắt của bố anh, nghĩ đến quá khứ của mình và nghĩ đến người đàn ông đang đặt trọn niềm tin vào tôi.

Tôi biết mình không đủ dũng cảm để đối diện. Tôi sợ một ngày nào đó bố anh nói ra tất cả. Tôi sợ ánh mắt thất vọng của người yêu.

Hai ngày sau, tôi nói lời chia tay. Tôi không kể lý do thật. Tôi chỉ nói rằng, chúng tôi không hợp và tôi chưa sẵn sàng cho hôn nhân. Anh nhìn tôi rất lâu, không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Tôi vẫn nhớ ánh mắt buồn bã của anh hôm đó. Có lẽ tôi đã đánh mất người đàn ông tốt nhất trong cuộc đời mình.

Nhưng tôi cũng hiểu rằng cái giá của quá khứ là những điều không thể sửa chữa. Tôi đã phải trả giá cho quá khứ sống buông thả của mình!

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Chồng đi vắng, tôi lo sợ vì thói quen lạ của em trai chồng trước phòng ngủ

Tôi 24 tuổi, kết hôn được hơn một năm. Chồng tôi hơn tôi 5 tuổi, là người hiền lành, chịu khó làm ăn. Gia đình chồng tôi ở quê, bố mẹ chồng làm nông nên điều kiện không khá giả. Vì muốn hai con có cơ hội học hành tốt hơn nên khi chồng tôi lên thành phố lập nghiệp và ổn định chỗ ở, bố mẹ chồng cũng nhờ anh đón em trai lên ở cùng để tiện học đại học.

Em trai chồng tôi năm nay 19 tuổi, năm ngoái đỗ một trường đại học ở thành phố. Bố mẹ chồng nói ở ký túc xá chật chội, sợ em trai chưa quen sinh hoạt tập thể nên muốn em ở cùng anh chị cho yên tâm.

Trước khi em trai chuyển qua ở chung, anh ấy có hỏi ý kiến tôi. Tôi hiểu cho tình cảm anh em của chồng. Hai anh em từ nhỏ đã thân thiết, nương tựa nhau. Vợ chồng tôi thuê căn chung cư hai phòng ngủ. Mới cưới, chưa có kế hoạch sinh con nên tôi nghĩ thêm một người cũng không quá bất tiện.

Chồng đi vắng, tôi lo sợ vì thói quen lạ của em trai chồng trước phòng ngủ - 1

Tôi hoang mang vì phát hiện hành động lạ của em trai chồng những lần chồng đi vắng đêm khuya (Ảnh minh họa: Pinterest).

Lúc mới chuyển lên thành phố, em trai chồng khá ít nói, có phần rụt rè nhưng rất ngoan. Mỗi khi tôi nấu ăn, em trai chồng thường phụ nhặt rau, ăn xong rửa bát. Có hôm tôi đi làm về muộn, thấy em đã cắm cơm sẵn hoặc dọn dẹp nhà cửa giúp. Nhiều lúc tôi còn trêu chồng rằng: “Em trai anh ngoan thế này, ở chung còn đỡ việc cho em”.

Em trai chồng cũng khá vô tư. Có hôm đang ngồi học bài ở phòng khách thì em quay sang hỏi tôi vài chuyện linh tinh như cách nấu món ăn, chuyện học hành hay hỏi tôi kinh nghiệm đi làm sau này. 

Thỉnh thoảng cuối tuần rảnh, tôi còn mua trà sữa hoặc đồ ăn vặt mang về cho cả nhà. Em trai chồng lúc nào cũng vui vẻ cảm ơn, còn nói rằng “Ở với anh chị sướng quá”.

Chính vì vậy, tôi luôn nghĩ mối quan hệ giữa mình và em trai chồng khá thoải mái. Cho đến khoảng vài tuần gần đây, tôi bắt đầu để ý thấy có những chuyện khá bất thường.

Chồng tôi làm trong lĩnh vực kinh doanh nên nhiều hôm phải gặp khách hàng, có khi về nhà rất muộn. Những hôm như vậy tôi thường đi ngủ trước vì sáng hôm sau còn đi làm.

Phòng ngủ của vợ chồng tôi thường chỉ đóng lại chứ ít khi khóa bên trong. Hơn nữa, chồng tôi nhiều hôm đi làm về rất muộn. Nếu khóa cửa thì mỗi lần anh về lại phải gõ cửa đánh thức tôi dậy mở, khá bất tiện. Vì vậy từ trước đến nay tôi thường để cửa khép như vậy để chồng về khuya có thể vào phòng luôn.

Có lần đang ngủ say, tôi bỗng giật mình vì tiếng động có người mở cửa phòng. Khi tôi hé mắt nhìn thì thấy em trai chồng đứng ở cửa, thấy tôi cử động thì cậu ấy vội quay đi và khép cửa lại. Lúc đầu tôi nghĩ có thể cậu ấy nhầm phòng hoặc vào hỏi gì đó nên không để tâm.

Lần khác, tôi đang dưỡng da trước khi ngủ thì thấy em trai chồng đứng ở cửa phòng khá lâu. Khi tôi ngồi dậy định hỏi có chuyện gì không thì cậu ấy lập tức bước ra ngoài và về phòng như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nhà tôi có lắp camera ở phòng khách nên tôi thử xem lại. Camera chỉ lưu được khoảng hai tuần nhưng tôi vẫn thấy 2-3 lần em trai chồng đi về phía phòng tôi vào buổi tối, đứng bên ngoài rất lâu, có lúc mở cửa ngó vào, đúng những hôm chồng tôi không có nhà. 

Ban ngày, thi thoảng tôi cũng bắt gặp ánh mắt cậu ấy nhìn về phía mình, nhưng khi tôi quay lại thì cậu ấy vội nhìn sang chỗ khác. Gần đây, em trai chồng cũng cư xử lạ, thiếu tự nhiên khi nói chuyện cùng vợ chồng tôi trong những bữa ăn tối cùng cả nhà.

Những chuyện nhỏ như vậy tích tụ lại khiến tôi dần cảm thấy bất an. Tôi không chắc mình có đang suy diễn quá lên không, nhưng cảm giác không thoải mái thì ngày càng rõ. 

Điều khiến tôi bối rối nhất là không biết nên xử lý thế nào. Những ngày qua, tôi đã có thói quen khóa cửa khi đi ngủ. Nhưng tôi chưa nói chuyện với chồng. Tôi sợ nếu nói ra mà chỉ là hiểu lầm sẽ khiến gia đình căng thẳng, nhất là chồng tôi rất thương em trai vì nhà chỉ có hai anh em.

Nhưng nếu cứ im lặng thì tôi lại cảm thấy không yên tâm khi ở nhà một mình. Nếu đúng là em trai chồng có những suy nghĩ không đứng đắn với chị dâu thì tôi chắc chắn không thể ở cùng nhà với cậu ấy nữa. Tôi đang rất hoang mang và không biết nên nói chuyện nhạy cảm này với chồng ra sao cho khéo léo. Xin hãy cho tôi lời khuyên.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Monday, March 9, 2026

Hành động của 2 chị chồng với thùng phong bì mừng cưới khiến tôi chết lặng

Thông thường sau bao lâu, mọi người mới nhận ra những bất ổn trong cuộc hôn nhân của mình?

Kết hôn chưa đầy nửa năm, mà có những lúc tôi mệt đến mức chỉ muốn buông tay.

Chồng tôi là con út trong gia đình có 3 chị em. Hai chị gái đã lập gia đình, kinh tế khá giả. Chồng tôi là “cậu út vàng” được bố mẹ và các chị cưng chiều từ bé. Mọi việc lớn nhỏ trong nhà, 2 chị đều quen đứng ra sắp xếp, quyết định thay em trai.

Ngay từ ngày đầu về ra mắt, tôi đã cảm nhận được sự sắc sảo và phần nào đó là dò xét trong ánh mắt của 2 người chị. Những câu hỏi tưởng như vô tình: “Lương em bao nhiêu?”, “Nhà em ở đâu?”, “Bố mẹ làm gì?”, được hỏi với giọng nhẹ nhàng nhưng khiến tôi thấy mình như đang dự một buổi phỏng vấn.

Tôi tự trấn an, có lẽ các chị thương em trai nên mới cẩn thận vậy. Nhưng mọi chuyện không dừng ở đó.

Khi chúng tôi chuẩn bị cưới, 2 chị gần như can thiệp vào tất cả các công đoạn. Từ việc chọn studio chụp ảnh, đặt nhà hàng, đến cả màu sơn phòng tân hôn. Chiếc váy tôi thích bị chê “không sang”. Bộ ảnh tôi muốn chụp phong cách tự nhiên bị bảo “không hợp với gia đình mình”. Thậm chí, chiếc giường cưới tôi chọn cũng bị góp ý thay đổi vì “không đúng phong thủy”.

Mỗi lần tôi bày tỏ ý kiến, các chị đều cười: “Chị nói vậy là tốt cho hai đứa thôi”. Còn chồng tôi thì quen với việc nghe lời các chị. Anh bảo tôi: “Thôi em, các chị có kinh nghiệm rồi, nghe theo cho yên chuyện”.

Tôi đã nhượng bộ rất nhiều, chỉ mong ngày cưới trôi qua êm đẹp. Nhưng điều khiến tôi chết lặng lại xảy ra đúng hôm ấy.

Hành động của 2 chị chồng với thùng phong bì mừng cưới khiến tôi chết lặng - 1

Tôi mới cưới nhưng gặp đủ chuyện không vui với 2 chị chồng (Ảnh minh họa: Sohu).

Ngày cưới, tôi gần như không có một phút ngơi nghỉ. Hết đón khách, chụp ảnh, thay váy, lại đi từng bàn cảm ơn. Trong lúc tôi tất bật, 2 chị chồng ngồi một góc, thay nhau “quản lý” thùng phong bì mừng cưới. Tôi nghĩ vậy cũng tốt, có người trông coi đỡ thất lạc.

Cho đến khi tiệc gần tàn, tôi vô tình nghe loáng thoáng 2 chị nói chuyện với nhau phía sau cánh gà nhà hàng. Họ đã mở thùng, bóc phong bì và đếm tiền ngay tại chỗ. Lý do được đưa ra là “cần lấy tiền thanh toán cỗ cưới và chi phí nhà hàng, không thể chờ về nhà”.

Tôi chết lặng. Đó là tiền mừng cưới của vợ chồng tôi, là tình cảm của bạn bè, người thân gửi gắm cho cuộc sống mới của chúng tôi. Vậy mà tôi lại là người cuối cùng biết chuyện thùng đựng phong bì mừng cưới được mở. Tôi còn chưa biết ai mừng bao nhiêu, ghi chép lại để sau còn cảm ơn mọi người vào dịp phù hợp.

Khi tôi hỏi chồng, anh cũng bối rối nhưng vẫn cố tìm một lý do: “Nhà mình bỏ tiền ra lo tiệc cưới trước, giờ lấy lại cũng đúng thôi. Có gì đâu mà em căng thẳng?”.

Lúc ấy, tôi rất bực mình, nhưng biết làm sao được, chẳng lẽ, lại quay ra cãi nhau. Tôi đành nuốt cục tức trong lòng.

Từ sau đám cưới, mọi chuyện càng lúc càng ngột ngạt. Hai chị chồng thường xuyên hỏi han chuyện tiền bạc của vợ chồng tôi. Hai chị nhiều lần gợi ý tôi nên đưa số vàng hồi môn cho mẹ chồng giữ hộ, vì “hai đứa còn trẻ, chưa biết quản lý”.

Tôi cảm thấy đời tư của mình bị xâm phạm từng chút một. Từ chuyện chi tiêu, sắm sửa, đến cả kế hoạch sinh con, các chị đều có ý kiến. Tôi góp ý với chồng, anh lại bảo tôi “nhạy cảm quá”, rằng các chị chỉ quan tâm em.

Tôi không có mâu thuẫn gì với mẹ chồng. Bà hiền và ít khi can thiệp vào chuyện của con cái. Người khiến tôi mệt mỏi lại chính là 2 chị chồng – những người không sống chung nhà nhưng lúc nào cũng hiện diện trong mọi quyết định của vợ chồng tôi.

Chúng tôi bắt đầu cãi nhau nhiều hơn. Tôi trách anh không đứng về phía vợ. Anh trách tôi không biết hòa hợp với gia đình chồng. Những cuộc nói chuyện luôn kết thúc bằng sự im lặng.

Có đêm nằm cạnh nhau mà tôi thấy xa lạ. Tôi tự hỏi, nếu ngay từ đầu anh đủ mạnh mẽ để nói: “Chuyện của vợ chồng em, chúng em tự quyết”, liệu mọi thứ có khác?

Hành động mở thùng phong bì mừng cưới ngày cưới, với nhiều người có thể chỉ là chuyện tiền bạc, nhưng với tôi, đó là ranh giới, là cảm giác mình không được tôn trọng ngay từ ngày đầu bước vào gia đình ấy.

Chưa đầy 6 tháng, tôi đã nghĩ đến chuyện ly hôn. Tôi mệt mỏi vì phải gồng mình làm “em dâu hiểu chuyện”, mệt mỏi vì mỗi quyết định riêng tư đều có bóng dáng người khác xen vào. 

Nhưng tôi cũng sợ, sợ mình bỏ đi quá vội vàng, sợ sau này hối hận. Tôi vẫn còn yêu chồng, chỉ là tôi không biết anh có đủ yêu tôi để thay đổi hay không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Mời bạn gái đi ăn mừng 8/3, cô ấy dứt khoát chia tay ngay sau bữa ăn tối

Tôi năm nay 31 tuổi, Linh 27 tuổi. Chúng tôi quen nhau qua công việc và có ấn tượng tốt về nhau. Sau khi tôi chủ động muốn tìm hiểu, Linh cũng cởi mở tạo cơ hội cho cả hai.

Thật lòng mà nói, ở độ tuổi của chúng tôi, một khi muốn tìm hiểu ai là đã nghĩ đến chuyện nghiêm túc đường dài. Tôi đã chán những mối quan hệ lông bông, còn Linh cũng không còn quá trẻ để mất thời gian cho những mối tình mơ mộng nữa.

Ngày 14/ 2 vừa rồi, tôi tỏ tình với Linh và được cô ấy đồng ý. Cuộc tình mới chỉ bắt đầu chưa đến một tháng và vẫn đang trong thời gian đầu tìm hiểu lẫn nhau.

Hai hôm trước, sau khi tham gia liên hoan mừng ngày phụ nữ cho chị em ở công ty, tôi nhắn tin hẹn mời Linh đi ăn tối. Đây là ngày lễ đầu tiên kể từ khi hai đứa xác lập quan hệ yêu đương, tôi muốn cô ấy thấy rằng mình là một người đàn ông chu đáo, biết quan tâm.

Nhận tin nhắn, Linh vui vẻ nhận lời. Cô ấy còn nói biết một nhà hàng đặc sản địa phương rất ngon, muốn dẫn tôi đến đó.

Mời bạn gái đi ăn mừng 8/3, cô ấy dứt khoát chia tay ngay sau bữa ăn tối - 1

Tôi không ngờ, bạn gái quyết chia tay chỉ vì câu nói đùa (Ảnh minh họa: iStock).

Suốt bữa ăn, cả hai đều rất vui vẻ. Cô ấy kể chuyện có chàng đồng nghiệp si tình, tỏ tình đến 3 lần rồi mà đối phương vẫn không đồng ý. Cô ấy kể chuyện chị cùng phòng giận dỗi chồng chỉ vì anh ấy tất bật chuẩn bị quà cho chị em đồng nghiệp cơ quan mà chưa kịp mua quà cho vợ.

Nghe Linh kể, tôi vừa cười vừa nhăn mặt: “Em thấy đàn ông bọn anh khổ sở không? Một năm có bao nhiêu ngày lễ dành cho phụ nữ. Trong khi chị em được nhận hoa, nhận quà, ăn uống, vui chơi thì đàn ông bọn anh lại phải tốn tiền, chạy đôn chạy đáo mua quà, mua hoa, đặt tiệc, không khéo còn bị giận. Nếu được lựa chọn ở kiếp sau, anh nhất định chọn làm phụ nữ, đỡ thiệt thòi”.

Đó thật sự chỉ là câu nói đùa tiếp nối mạch chuyện Linh đang nói, không hơn không kém. Nhưng cô ấy lại lộ rõ vẻ không vui: “À, hóa ra, đàn ông tặng hoa tặng quà cho phụ nữ vào ngày lễ không phải là từ tấm lòng mà là việc phải làm, là trách nhiệm à? Thật ra, nếu không muốn, có ai bắt ép anh đâu”. Tôi hồn nhiên trả lời: “Không có cũng không được ấy chứ”.

Bữa ăn của chúng tôi kết thúc. Linh giành trả tiền với lý do "em mới nhận lương, nhà hàng này là do em chọn, cho phép em mời anh một bữa”. Tất nhiên là tôi không đồng ý.

Sau khi về nhà, tôi nhận được tin nhắn của Linh. Cô ấy viết: “Em nghĩ chúng ta không hợp nhau. Từ nay về sau, anh không cần phải tốn tiền mua hoa, mua quà, mời em đi ăn nữa. Mình dừng lại ở đây nhé”.

Khi đọc những dòng ấy, tôi biết ngay là có chuyện rồi. Tôi lập tức gọi điện lại nhưng Linh không nghe, nhắn tin cô ấy cũng chỉ xem rồi im lặng. Ngày hôm qua, tôi bận cả ngày nên chưa có thời gian tìm gặp cô ấy. Sáng nay dậy, gọi mấy cuộc, điện thoại vẫn đổ chuông rồi tắt.

Tôi tự hỏi, chẳng lẽ một câu nói đùa mà nghiêm trọng vậy ư? Chẳng phải đàn ông thỉnh thoảng vẫn nói những câu kể khổ kiểu đó, chẳng qua cũng là cho vui thôi mà. Thế mà Linh để ý, Linh giận, lại còn muốn chia tay.

Bạn tôi nghe tôi kể xong thì nói: “Ông thì vô duyên, bà thì chấp nhặt. Tốt nhất là giải tán đi cho đỡ mệt”. Nhưng thật lòng tôi không cam tâm. Chúng tôi chỉ mới yêu nhau chưa đầy một tháng, mọi thứ đều đang rất tốt. Cuối cùng, chỉ vì vài câu nói mà chấm dứt không còn một chút cơ hội.

Là tôi không đúng, hay là do bạn gái cố tình làm to chuyện? Cuộc tình này của tôi liệu còn cơ hội cứu vãn không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Sunday, March 8, 2026

Chị chồng đưa chiếc phong bì ngày dạm ngõ, mở ra tôi muốn hủy hôn lập tức

Tôi quen anh qua bạn bè giới thiệu. Trong mắt tôi, anh là người đàn ông chín chắn, hiền lành và có phần trầm tính. Sau gần hai năm tìm hiểu, tôi tin rằng mình đã hiểu con người anh đủ để quyết định tiến xa hơn.

Gia đình anh nhìn bề ngoài khá nền nếp. Bố mẹ anh sống ở quê, tính tình hiền lành, ít nói. Trong nhà chỉ có một người khiến tôi cảm thấy khó đoán là chị gái của anh. Chị từng ly hôn cách đây vài năm, hiện sống cùng bố mẹ. Có lẽ vì từng trải qua đổ vỡ, chị khá thẳng tính và ít khi tỏ ra thân thiết với người ngoài.

Ngày dạm ngõ diễn ra khá đơn giản. Giữa buổi, khi mọi người đang ngồi nói chuyện ngoài phòng khách, chị gái anh gọi tôi ra phía sau nhà, đưa cho tôi một chiếc phong bì to, dán kín. Chị nói rất khẽ rằng tôi nên xem cái này trước khi mọi chuyện đi quá xa. Lúc đó tôi khá bất ngờ, nhưng vẫn mở ra vì cảm giác trong giọng nói của chị có điều gì đó rất nghiêm túc.

Bên trong phong bì là nhiều tấm ảnh được in ra từ điện thoại. Tôi nhìn thấy rõ tên anh trên đó, còn người vợ là một cái tên hoàn toàn xa lạ với tôi. Ngần ấy tấm ảnh dù “không biết nói” nhưng cũng đủ cung cấp cho tôi thông tin: Họ là một gia đình.

Tôi quay sang nhìn chị. Chị mới thở dài, cho biết chị không muốn tôi bị lừa dối. Theo lời chị, vài năm trước anh từng quen một cô gái khá trẻ. Thời gian đầu chỉ là yêu đương chơi bời, nhưng sau đó cô gái mang thai. Gia đình bên kia khi biết chuyện đã yêu cầu anh phải cưới để đứa trẻ có bố. Tuy nhiên anh không chịu làm đám cưới, chỉ đồng ý đăng ký kết hôn cho xong chuyện.

Chị chồng đưa chiếc phong bì ngày dạm ngõ, mở ra tôi muốn hủy hôn lập tức - 1

Bí mật được chị chồng tương lai cung cấp khiến tôi sững sờ (Ảnh minh họa: Pinterest).

Sau khi đăng ký, hai người lên thành phố thuê một phòng trọ sinh sống. Nhưng cuộc sống đó không kéo dài lâu vì anh hầu như không mặn mà với cuộc hôn nhân ấy. Tuần nào anh cũng về nhà như một người độc thân, còn cô gái kia thì ở lại thành phố chăm con. Chuyện anh đã có vợ và con chỉ có người trong nhà biết, họ hàng, làng xóm gần như không ai hay.

Theo lời chị kể, cô gái kia ban đầu vì yêu nên chấp nhận mọi thứ, miễn là được làm vợ anh. Nhưng sau một thời gian thấy anh quá lạnh nhạt, lại không được gia đình chồng thừa nhận, cô ấy quyết định ly hôn và mang con đi nơi khác. Từ đó đến nay, anh vẫn sống như trai chưa vợ và gia đình cũng coi như chuyện cũ đã qua.

Điều khiến tôi bất ngờ nhất là khi chị nói rằng bản thân chị từng khuyên em trai nói thật với tôi ngay từ đầu. Nhưng bố mẹ anh và chính anh đều cho rằng không cần thiết phải nhắc lại chuyện cũ. Họ dự định cứ để mọi thứ diễn ra bình thường, đợi chúng tôi làm đám cưới xong rồi mới đi đăng ký kết hôn để “sự đã rồi”. Khi ấy nếu tôi biết cũng khó mà thay đổi được gì.

Chị nói rằng chị không đồng tình với cách làm đó. Là phụ nữ và cũng từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ, chị hiểu cảm giác bị giấu giếm trong hôn nhân đau đớn thế nào. Vì vậy chị quyết định nói ra sự thật ngay ngày dạm ngõ, trước khi tôi chính thức bước vào một cuộc hôn nhân mà mình chưa hiểu hết về người đàn ông bên cạnh.

Sau khi nghe xong, tôi thật sự bối rối. Tôi cầm tấm ảnh quay lại phòng khách nhưng đầu óc gần như trống rỗng. Một lúc sau, tôi gọi anh ra nói chuyện riêng và đưa tấm ảnh cho anh xem. Anh nhìn qua một cái rồi thở dài, cuối cùng cũng thừa nhận mọi chuyện đúng như chị gái đã kể.

Nhưng điều khiến tôi sốc hơn là phản ứng của gia đình anh khi biết chị đã nói ra. Trong nhà lập tức xảy ra cãi vã. Bố mẹ anh và vài người thân tỏ ra vô cùng tức giận, trách móc chị gái vì đã “bới chuyện cũ đúng ngày quan trọng”. Không khí từ buổi dạm ngõ vui vẻ ban đầu bỗng trở nên hỗn loạn, ai cũng lớn tiếng, thậm chí còn có người cho rằng chị cố tình phá chuyện cưới xin của em trai.

Đứng giữa khung cảnh đó, tôi bỗng thấy lạnh người. Thay vì lo lắng cho cảm xúc của tôi, những người trong gia đình anh lại chỉ quan tâm đến việc bí mật bị lộ ra. Tôi có cảm giác như mình suýt bước vào một cái bẫy. Càng nhìn cảnh ấy, tôi càng thấy sợ.

Anh thì kéo tôi ra một góc và cố gắng giải thích. Anh nói rằng chuyện đó đã qua từ lâu, rằng cuộc hôn nhân kia chỉ là một sai lầm tuổi trẻ mà anh chưa bao giờ coi là nghiêm túc. Theo anh, điều quan trọng là hiện tại và tương lai của hai chúng tôi, chứ không phải chuyện đã xảy ra nhiều năm trước. Anh còn nói nếu bây giờ tôi vì chuyện đó mà hủy hôn thì cả hai sẽ rơi vào tình cảnh lỡ dở, trong khi chuyện cũ vốn chẳng ai bên ngoài biết đến.

Đến bây giờ, tôi vẫn chưa thể đưa ra quyết định. Đám cưới đã được bàn bạc, hai bên gia đình cũng đã chuẩn bị rất nhiều thứ. Nhưng mỗi khi nghĩ đến chiếc phong bì trong ngày dạm ngõ và khung cảnh hỗn loạn hôm đó, tôi lại cảm thấy trong lòng đầy bất an. Tôi thật sự không biết mình nên tiếp tục bước vào cuộc hôn nhân này, hay dừng lại trước khi mọi chuyện đi quá xa.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Sống thử để “hiểu bản lĩnh đàn ông”, sau khi cưới tôi sốc khi biết bí mật

Tôi tin rằng trước khi kết hôn, hai người cần hiểu nhau thật rõ. Và cách nhanh nhất để hiểu một người đàn ông, theo suy nghĩ non nớt của tôi lúc đó, chính là… sống thử.

Tôi quen anh qua một buổi tụ tập bạn bè. Anh hơn tôi 3 tuổi, nói chuyện khéo léo, biết quan tâm và đặc biệt rất kiên nhẫn. Trong mắt tôi khi ấy, anh là mẫu đàn ông đủ bản lĩnh, chăm chỉ làm việc, biết chăm sóc phụ nữ và luôn tỏ ra điềm đạm.

Sống thử để “hiểu bản lĩnh đàn ông”, sau khi cưới tôi sốc khi biết bí mật - 1

Tôi đã sai lầm khi tin vào những ngày "sống thử" ngắn ngủi (Ảnh minh họa: TD).

Chúng tôi yêu nhau được hơn một tháng thì tôi đề nghị dọn về ở chung. Tôi nói thẳng rằng, tôi không muốn bước vào hôn nhân khi hai người còn quá nhiều điều chưa rõ về nhau.

Ba tháng sống chung khi đó đối với tôi giống như một giấc mơ đẹp.

Anh chiều chuộng tôi gần như mọi thứ. Mỗi buổi sáng, anh dậy sớm mua đồ ăn sáng rồi đặt lên bàn trước khi tôi thức dậy. Quần áo tôi vứt bừa bãi, anh lặng lẽ gom lại bỏ vào máy giặt. Tôi không biết nấu ăn, anh không phàn nàn mà còn cười, bảo rằng đàn ông biết nấu ăn mới là đàn ông hiện đại.

Bạn bè tôi khi nghe kể đều trầm trồ. Có người còn nói tôi may mắn khi tìm được người đàn ông hiếm hoi vừa ga lăng vừa chịu khó như vậy.

Ngay cả chuyện thân mật giữa hai người cũng khiến tôi thỏa mãn và tin rằng mình đã chọn đúng. Anh luôn tinh tế, kiên nhẫn và biết cách khiến tôi cảm thấy được trân trọng. Trong những khoảnh khắc riêng tư đó, tôi thấy mình được yêu thương thật sự.

Sau 3 tháng sống chung, tôi gần như không tìm ra điểm gì để chê trách. Trong đầu tôi lúc ấy chỉ có một suy nghĩ, nếu không cưới người đàn ông này, tôi sẽ hối hận cả đời.

Và thế là chúng tôi làm đám cưới.

Đám cưới diễn ra rất nhanh. Tôi bước vào hôn nhân với niềm tin rất chắc chắn rằng mình đang bắt đầu một cuộc sống hạnh phúc.

Nhưng chỉ một tuần sau ngày cưới, mọi thứ thay đổi đến mức tôi không nhận ra người đàn ông từng sống chung với mình trước đó.

Anh không còn dậy sớm mua đồ ăn sáng nữa. Những bữa cơm tối, anh mặc nhiên coi đó là trách nhiệm của tôi. Nếu tôi mệt hoặc về muộn, anh lạnh lùng nói rằng “đàn bà mà không biết lo bếp núc thì còn làm được gì”.

Tôi bắt đầu thấy những bộ quần áo bẩn chất đống trong nhà tắm. Anh không còn giặt giúp tôi. Ngược lại, anh còn cau có nếu tôi giặt đồ muộn. Bản thân cũng nghĩ có thể do công việc khiến anh căng thẳng. Tôi cố gắng nhẫn nhịn và tự nhủ rằng hôn nhân nào cũng có giai đoạn thích nghi.

Nhưng điều khiến tôi thực sự choáng váng lại đến từ một buổi tối rất bình thường.

Hôm đó tôi về nhà sớm và phát hiện anh đang nói chuyện điện thoại với ai đó trong phòng khách. Giọng anh cười cợt, thoải mái, hoàn toàn khác vẻ lạnh lùng mà từ khi cưới anh thường dành cho tôi. Khi thấy tôi bước vào, anh vội vàng cúp máy.

Tôi hỏi anh đang nói chuyện với ai. Anh trả lời qua loa rằng đó chỉ là đồng nghiệp.

Nhưng vài ngày sau, khi vô tình cầm điện thoại của anh để xem giờ, tôi nhìn thấy một đoạn tin nhắn. Người gửi lưu tên rất đơn giản: “Em”. Nội dung tin nhắn khiến tôi lạnh sống lưng: “Hôm nay anh sang nhé, em nhớ anh”. Tôi đọc đi đọc lại dòng tin đó, tim đập dồn dập.

Khi tôi hỏi thẳng, anh không phủ nhận. Trái lại, anh còn cười nhạt. Anh nói rằng thời gian sống thử, anh chỉ cố gắng “đóng vai người đàn ông hoàn hảo” để tôi nhanh chóng muốn kết hôn.

Tôi hỏi vì sao anh phải làm vậy? Câu trả lời của anh khiến tôi chết lặng.

Anh thừa nhận rằng anh cần một cuộc hôn nhân ổn định để gia đình yên tâm, còn người con gái nhắn tin kia mới là người anh thực sự yêu. Hai người họ đã quen nhau từ trước, nhưng gia đình anh không chấp nhận vì cô ấy đã một đời chồng.

Tôi cảm thấy mình như vừa rơi khỏi một giấc mơ quá dài.

Hóa ra thời gian sống thử mà tôi từng tự hào lại chỉ là một vở kịch. Tất cả những bữa sáng, những lần giặt đồ, những cử chỉ dịu dàng… đều là một màn trình diễn được tính toán.

Tôi từng nghĩ mình rất khôn ngoan khi “thử bản lĩnh đàn ông” trước khi cưới. Nhưng cuối cùng, tôi lại là người thua cuộc.

Điều khiến tôi đau đớn nhất, không phải là anh thay đổi sau hôn nhân, mà là tôi nhận ra mình đã quá dễ dàng buông thả bản thân. Tôi đã tin rằng sống thử là cách bảo vệ mình khỏi sai lầm, nhưng thực ra nó lại khiến tôi lún sâu hơn vào một quyết định sai.

Bây giờ, mỗi tối trở về căn nhà mang danh nghĩa là tổ ấm, tôi lại thấy mình như người xa lạ. Người đàn ông từng khiến tôi tự hào khi nhắc đến giờ chỉ còn lại sự lạnh nhạt và những câu nói khiến tôi tổn thương.

Nhiều lúc tôi tự hỏi nếu ngày đó tôi không sống thử, nếu tôi chậm lại một chút, liệu tôi có nhìn ra con người thật của anh hay không? Tôi phải làm gì để thoát khỏi hoàn cảnh này?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Saturday, March 7, 2026

Tâm sự của một người đàn ông có vợ xấu

Năm ấy, tôi 17 tuổi, bắt đầu lên lớp 12. Tôi thích một cô bạn học cùng lớp rất xinh đẹp. Tiếc là, không chỉ mình tôi thấy cô ấy đẹp mà chàng trai nào cũng thấy thế. Vì có nhiều người để ý, tán tỉnh nên cô ấy rất kiêu ngạo.

 Ngày lễ dành cho phụ nữ năm ấy, trời bắt đầu vào thu. Tôi lang thang khắp các cửa hàng, chọn mua một chiếc khăn lụa.

Giờ tan lớp, đợi khi cả lớp về hết, tôi rụt rè tặng cô ấy. Cô ấy bình thản mở hộp quà ra rồi hỏi tôi: “Cậu tặng khăn cho tôi thắt cổ à?”. Tôi bực mình, giật hộp quà lại, một mạch đi thẳng ra khỏi lớp.

Ở nhà để xe, tôi thấy Mai đang lúi húi sửa xe. Xe đạp cô ấy bị tuột xích. Tôi ngồi xuống sửa giúp, hộp quà trong cặp rơi ra. Mai nhặt lên trả, tiện miệng tôi nói: “Tặng cậu đấy”. Nói rồi, tôi đạp xe đi trước ánh mắt ngỡ ngàng của cô bạn học.

Buổi học hôm sau, trong giờ học, Mai mượn vở tôi, khi trả kẹp trong đó một tờ với mấy dòng nắn nót: “Chiếc khăn rất đẹp, cảm ơn cậu vì món quà. Tôi luôn nghĩ, con gái xấu thì không bao giờ có quà”.

Nét chữ cô ấy đẹp và mềm mại khiến tôi bần thần bởi nó đối lập hẳn với vẻ bề ngoài của Mai.

Tâm sự của một người đàn ông có vợ xấu - 1
Vợ chỉ cần đẹp trong mắt chồng là đủ (Ảnh minh họa: Sohu).

Mai không đẹp, đấy là nói tránh. Nói thẳng ra, Mai là một cô gái xấu. Tôi chưa từng chú ý đến cô ấy, dù hai đứa ở chung làng. Những gì tôi biết về cô ấy là nhà nghèo, bố là thợ xây, mẹ một buổi mò cua bắt ốc, một buổi ngồi bán ngoài chợ. Nhà Mai đông con, cô ấy lại là con cả nên khá vất vả, không được rong chơi như bạn cùng trang lứa chúng tôi.

Cấp 1, cấp 2, chúng tôi học khác lớp. Lên cấp 3, cả hai đều thi được vào lớp chọn nên học chung. Vì trường huyện nên thành viên khác xã rất nhiều. Làng tôi, chỉ có tôi và Mai được vào lớp ấy. Dù vậy, tôi cũng chẳng có chút ấn tượng nào.

Sau khi đọc dòng chữ “con gái xấu thì không bao giờ có quà”, tự nhiên tôi lại để ý đến Mai. Ở lớp, cô ấy khá trầm lặng, không hăng hái phát biểu, cũng không tham gia các hoạt động phong trào của lớp.

Những ngày lễ, các bạn nữ thường được nhiều bạn nam tặng quà, nhất là những cô gái xinh. Những bạn không xinh, tất nhiên không được quan tâm đến. Giờ tôi mới biết, đó cũng là một dạng tủi thân, một nỗi buồn không dễ chia sẻ.

Cuối học kỳ 1, Mai không may bị tai nạn vỡ xương chậu. Một thời gian dài, cô ấy phải nằm một chỗ, không thể đến lớp. Chiều nào tôi tan học, mẹ cô ấy cũng đến nhà mượn vở học của tôi cho bạn chép.

Một lần, tôi đến lấy tập, thấy bạn ấy đang nằm trên giường học bài, phần bụng đến gần đùi nẹp chặt. Ai cũng nghĩ, cô ấy sẽ phải học lại một năm nhưng Mai quyết tâm: “Kỳ thi đại học năm nay tôi không thể bỏ lỡ”.

Từ đó, mỗi cuối tuần tôi đều chủ động đến nhà cô ấy. Bài nào cô ấy thấy khó hiểu, tôi giảng giải. Tôi còn thay cô ấy chép lại bài trên lớp. Hai đứa trở nên thân thiết tự lúc nào không hay.

Ngày Mai trở lại trường đã là giữa học kỳ 2. Thầy cô ngạc nhiên vì sức học cô ấy không hề giảm sút. Kỳ thi đại học năm ấy, điểm thi của Mai rất cao. Tôi cũng đỗ vào trường mà mình đã chọn.

Trước hôm nhập học, Mai hẹn gặp tôi, tặng cho tôi một chiếc áo sơ mi trắng rất đẹp. Mai nói: “Nếu không có Vũ, sẽ không có Mai của ngày hôm nay. Nói cảm ơn thế nào cũng không đủ, nhưng tôi trân trọng khắc ghi”. Chúng tôi chúc nhau học hành thật tốt để có tương lai rạng rỡ.

Tuy hai đứa học khác trường nhưng cùng chung một thành phố. Thỉnh thoảng, tôi vẫn ghé thăm Mai. Những dịp ngày lễ dành cho phụ nữ, hay ngày sinh nhật cô ấy, tôi vẫn đạp xe đến, lúc thì tặng một bó hoa, lúc thì một món quà nhỏ. Vì tôi luôn nhớ dòng thư ấy, sợ cô ấy vẫn như trước đây, không có ai tặng quà.

Có vài lần, các bạn cùng phòng ký túc xá thấy tôi đến liền trêu: “Bạn trai của Mai đấy à?”. Cô ấy cười: “Người yêu Vũ thì phải xinh gái chứ làm gì xấu xí như mình, Vũ nhỉ?”. Tôi tin rằng Mai vô tư khi nói câu ấy, nhưng lòng tôi lại bất ngờ bị xáo trộn.

Cậu bạn của tôi nói rằng tôi đã yêu Mai. Nếu không phải, sao tôi lại quan tâm đến cô ấy, sao lại sợ cô ấy buồn vì không ai tặng quà? Tôi cũng nghĩ, ừ nhỉ, sao mình phải nghĩ nhiều như thế?

Ngày tôi thổ lộ tình cảm, Mai đập vai tôi: “Thôi đi, đùa vậy không vui đâu”. Tôi hỏi: “Thế nếu là thật thì vui đúng không?”. Mãi sau này, khi hai đứa đã yêu nhau, thỉnh thoảng Mai vẫn hỏi tôi: “Tại sao lại yêu một cô gái xấu xí như em?”. Những lúc ấy tôi đều trả lời rất văn vẻ: “Vẻ đẹp không nằm ở đôi má hồng của người thiếu nữ mà ở trong mắt của kẻ tình si. Vì anh là kẻ si tình”.

Ngày tôi giới thiệu Mai với bạn bè, sau đó ai cũng hỏi tôi rốt cuộc yêu cô ấy vì cái gì? Ngày tôi đưa Mai về giới thiệu với gia đình, cả nhà tôi bất ngờ đến mức nghĩ chúng tôi cùng nhau trêu đùa họ.

Bố mẹ tôi không phản đối cuộc tình này. Vốn ở chung làng, bố mẹ tôi là người hiểu rõ nhất Mai là một cô gái hiền lành, giỏi giang và đầy nghị lực như thế nào.

Nhưng bố vẫn ngồi trò chuyện riêng với tôi với tư cách hai người đàn ông. Bố nói: “Đàn ông thường ham sắc, trước những bông hoa xinh thường dễ thay lòng. Nếu con đã chọn, phải chắc chắn rằng mình thật sự đủ yêu và thương, đừng làm tổn thương cô bé”.

Sau này, dù đã là vợ chồng, Mai rất ngại cùng tôi đi du lịch hay dự tiệc cùng cơ quan chồng. Cô ấy sợ khi cả hai sánh đôi sẽ không tránh khỏi những bàn tán của đồng nghiệp. Nỗi tự ti về ngoại hình luôn bủa vây tâm trí cô ấy. Nếu vợ không thoải mái, tôi không gò ép.

Chúng tôi có 2 con gái. Lần sinh nở nào Mai cũng khóc khi nhìn thấy mặt con. Cô ấy khóc vì con gái không giống mình: “Ơn trời, con giống hệt anh, không giống em, không xấu như em”. Tôi nắm tay cô ấy, niềm thương yêu dâng lên vô tận.

Thấm thoắt, chúng tôi đã kết hôn 13 năm. Trong 13 năm ấy, vợ chưa từng hỏi tôi: “Em có xinh không?”, và tôi cũng chưa bao giờ khen vợ mình là một người phụ nữ đẹp.

Lời nói, có thể nói dối, nhưng tình yêu thì không. Và dù không khen, không nịnh, tôi luôn khiến cho cô ấy hiểu rằng: Thật ra, phụ nữ chẳng cần phải đẹp nghiêng nước, nghiêng thành, chỉ cần một người đàn ông nghiêng về mình là đủ.

Duyên phận cuộc đời nhiều khi kỳ lạ như vậy đấy. Như chiếc khăn quàng năm ấy không thể “thắt cổ” một cô gái đẹp nhưng lại có thể trói buộc một cô gái xấu xí vào cuộc đời tôi.

Và hôm nay, tôi viết bài này coi như một món quà dành cho vợ nhân ngày 8/3.

Tôi luôn muốn nói với cô ấy rằng: “Vợ à, một người phụ nữ đẹp được yêu là điều bình thường. Một người phụ nữ xấu mà khiến người ta yêu mới là nữ hoàng. Và anh không cần em đẹp trong mắt người đàn ông nào, chỉ cần em đẹp trong lòng anh là đủ”.

Sau cánh cửa phòng đối diện là bí mật khiến tôi ám ảnh suốt 6 tháng

Tôi chuyển đến đây cách đây hơn 2 năm. Căn phòng đối diện khi ấy đã có một cặp vợ chồng sinh sống. Ngày tôi dọn đồ đến, chị là người chủ động sang hỏi han. Chị mang cho tôi đĩa xoài đã gọt sẵn và nói rằng ở đây sống gần nhau thì nên coi nhau như người nhà.

Từ hôm đó, giữa hai cánh cửa chỉ cách nhau vài bước chân ấy, một mối quan hệ bắt đầu.

Sau cánh cửa phòng đối diện là bí mật khiến tôi ám ảnh suốt 6 tháng - 1

Tôi giấu bí mật tội lỗi của chồng chị hàng xóm (Ảnh minh họa: Knet).

2 năm sống đối diện, chúng tôi thân thiết hơn cả mức hàng xóm. Có hôm chị nghén mệt, chồng chị đi làm về muộn, tôi qua nấu giúp chị bát mì, dọn giúp phòng. Có hôm tôi ốm sốt, chị nấu cháo rồi ngồi lại đến khi tôi uống thuốc xong mới về.

Chúng tôi thường ngồi ở hành lang nhỏ xíu đó, mỗi người một chiếc ghế nhựa, nói chuyện từ công việc, gia đình đến những lo lắng vụn vặt của phụ nữ. Chị kể cho tôi nghe về ước mơ có một mái ấm trọn vẹn, về việc chị khát khao có một đứa con như thế nào. Tôi kể cho chị nghe những áp lực khi sống một mình giữa thành phố. Giữa chúng tôi không có khoảng cách.

Thật may, một thời gian khi tôi chuyển đến, chị đã mang thai. Chị từng nói nếu sau này sinh con, chị sẽ nhờ tôi trông giúp những lúc cần thiết vì chị tin tôi như em gái. Còn tôi cũng đã nghĩ, nếu mình có chuyện gì, người đầu tiên gõ cửa cầu cứu chắc chắn sẽ là chị.

Khi thai lớn, chị về quê ngoại nghỉ sinh. Trước khi đi, chị ôm tôi rất lâu ở hành lang, dặn dò đủ điều. Chị đưa tôi chìa khóa phòng, nhờ tôi thỉnh thoảng mở cửa cho thoáng và nhận giúp hàng hóa nếu có vì chồng chị thường xuyên đi công tác ít khi về. Hai năm qua, chị không chút đề phòng khi trao cho tôi niềm tin ấy.

Những tuần đầu chị về quê, căn phòng đối diện im lìm. Tôi nghĩ cuộc sống vẫn bình thường. Cho đến một buổi tối, khoảng 11h, khi hành lang vang lên tiếng giày cao gót lạ lẫm.

Tôi mở hé cửa. Một người phụ nữ ăn mặc nổi bật đứng trước phòng chị. Chồng chị mở cửa rất nhanh, họ bước vào, cánh cửa khép lại.

Tôi cố tự trấn an rằng có thể là bạn bè. Nhưng rồi tiếng cười khúc khích, tiếng tivi bật lớn bất thường và những âm thanh sau đó khiến tôi không thể tiếp tục làm ngơ.

Sáng hôm sau, người phụ nữ ấy rời đi với vẻ vội vã. Hành lang hẹp khiến tôi không có cách nào tránh mặt. Chúng tôi lướt qua nhau trong khoảng cách chưa đầy một mét. Tôi thấy rõ ánh mắt tự tin của cô ta, như thể việc đó hoàn toàn bình thường.

Tôi vẫn hy vọng đó chỉ là một lần trượt chân. Nhưng một tuần sau lại có người khác, rồi người khác nữa. Có đêm tôi đi làm về đã thấy cửa phòng chị khép hờ, giày phụ nữ đặt ngay ngắn bên ngoài. Có hôm gần sáng mới nghe tiếng mở cửa khe khẽ.

Chung cư mini vốn là những căn phòng nhỏ đối diện nhau, mọi thứ gần gũi đến mức không thể không biết. Tôi nghe thấy hết. Tôi chứng kiến hết.

Trong khi đó, chị thường xuyên nhắn tin cho tôi. Chị gửi hình con mới sinh. Có lần chị còn nói chị may mắn vì lấy được người chồng chăm chỉ đi làm, biết lo cho vợ con.

Mỗi dòng chữ của chị khiến tôi nghẹn lại.

Tôi đã vài lần định nói. Tôi từng chụp lại hình ảnh người phụ nữ lạ bước vào phòng chị như một bằng chứng. Nhưng rồi tôi lại xóa đi. Tôi sợ mình đang phá hủy một gia đình. Đứa bé còn đỏ hỏn. Chị vừa sinh xong, tinh thần mong manh. Nếu biết sự thật, chị có chịu nổi không?

Nhưng mỗi khi nghe tiếng giày cao gót vang lên trong hành lang hẹp ấy, tôi lại thấy mình như đồng lõa. Hai năm chị coi tôi như em gái, san sẻ từng bữa ăn, từng câu chuyện riêng tư. Tôi có thể im lặng trước sự phản bội đó không?

Có lần chồng chị bắt gặp ánh mắt tôi khi tiễn một người phụ nữ ra về. Ánh nhìn của anh không hề hoảng hốt. Anh bình thản đến lạnh lùng, có thể anh tin rằng tôi sẽ không dám nói.

Đêm trước ngày chị trở lại thành phố, lại có một người khác qua đêm. Tôi ngồi trong căn phòng đối diện, cách họ chỉ một bức tường mỏng, mà cảm thấy nghẹt thở.

Sau thời gian nghỉ sinh, chị bế con bước lên tầng. Hành lang quen thuộc bỗng trở nên chật chội lạ thường. Chị cười rạng rỡ, nói rằng cuối cùng gia đình nhỏ cũng đoàn tụ. Anh đứng cạnh chị, dịu dàng đỡ lấy túi đồ, đóng vai một người chồng mẫu mực.

Tôi mở cửa phòng giúp chị, nhìn vào căn phòng đã chứng kiến quá nhiều điều tôi không muốn nhớ. Tôi nhìn đứa bé ngủ ngoan trong vòng tay mẹ và tự hỏi liệu sự im lặng của tôi là bảo vệ hay phản bội?

Tôi đã từng nghĩ giữa chúng tôi không có bí mật. Nhưng giờ đây, tôi đang giữ một bí mật có thể khiến tất cả sụp đổ.

Nếu tôi nói ra, có thể tôi sẽ cứu chị khỏi một cuộc hôn nhân giả dối. Nhưng cũng có thể tôi sẽ là người châm ngòi cho sự tan vỡ. Còn nếu tôi tiếp tục im lặng, tôi sợ một ngày chị biết tôi đã chứng kiến tất cả mà không lên tiếng...

Tôi phải làm sao đây?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Friday, March 6, 2026

Tôi rung động với cô gái trẻ chỉ vì vợ không biết làm việc này

Nghe qua thì có vẻ buồn cười. Trong khi nhiều người đàn ông sợ vợ ghen như sợ lửa, sợ bị kiểm soát từng tin nhắn, từng cuộc gọi, thì tôi lại rơi vào hoàn cảnh hoàn toàn ngược lại. Vợ tôi vẫn lo cho gia đình nhưng gần như chưa bao giờ bận tâm xem chồng mình đang nghĩ gì, làm gì, đi đâu với ai.

Sự tự do vợ mang lại, ban đầu khiến tôi thấy dễ chịu. Nhưng càng về sau, lại khiến tôi cảm thấy mình như… vô hình.

Tôi rung động với cô gái trẻ chỉ vì vợ không biết làm việc này - 1

Tôi bị thu hút bởi sự quan tâm của cô nhân viên trẻ chỉ vì vợ quá thờ ơ (Ảnh minh họa: Sina).

Tôi và vợ cưới nhau khi cả hai đều đã đi làm ổn định. Cuộc hôn nhân của chúng tôi nhiều người nhìn vào còn nói rằng đó là một cuộc sống đáng mơ ước. Chúng tôi có công việc, có con ngoan, có căn nhà nhỏ ở thành phố.

Nhưng chỉ những người sống trong đó mới hiểu, đôi khi sự bình yên quá mức lại khiến cảm xúc trở nên chai sạn.

Vợ tôi là kiểu phụ nữ sống thực tế. Cô ấy quan tâm đến tiền điện, tiền học của con, bữa cơm tối và lịch làm việc ngày mai. Nhưng cô ấy gần như không quan tâm đến cảm xúc của tôi.

Tôi từng nhiều lần đi nhậu về khuya, cô ấy chỉ nói: “Anh nhớ khóa cửa”.

Tôi từng đi công tác 3 ngày, cô ấy nhắn đúng một tin: “Mai nhớ đóng tiền học cho con”.

Cô ấy không hỏi tôi nhớ nhà không, cũng chẳng hỏi thăm tôi có mệt không?

Càng sống lâu, tôi càng có cảm giác mình chỉ là một phần của bộ máy vận hành gia đình, giống như cái tủ lạnh hay chiếc máy giặt. Có thì tiện, nhưng không ai nghĩ đến cảm xúc của nó.

Một lần, tôi thử nói nửa đùa nửa thật: “Em không sợ anh có người khác à?”.

Vợ tôi đang cắt rau, chỉ ngẩng lên cười nhẹ: “Đó là lựa chọn của anh mà”.

Câu nói ấy khiến tôi hụt hẫng...

Từ hôm đó, tôi bắt đầu có những hành động mà chính mình cũng thấy trẻ con.

Tôi cố tình đăng ảnh chụp chung với một cô đồng nghiệp nữ trong buổi liên hoan công ty. Bức ảnh khá thân thiết, tôi đứng sát bên, cô ấy khoác nhẹ tay lên vai tôi.

Tôi nghĩ vợ sẽ hỏi. Nhưng tối hôm đó, vợ tôi vẫn bình thản như thường. Cô ấy lướt qua bài đăng rồi tiếp tục xem các video nấu ăn.

Tôi cố tình để điện thoại sáng màn hình khi có tin nhắn của đồng nghiệp. Cô ấy nhìn thấy nhưng không hỏi.

Tôi đi chơi golf với một nhóm bạn nữ của công ty vào cuối tuần. Vợ cũng chẳng thèm quan tâm.

Tôi bắt đầu cảm thấy bị xúc phạm.

Một người đàn ông không được vợ ghen tuông, không được vợ để ý tới, liệu có phải vì anh ta… không còn giá trị?

Trong công ty tôi có một cô gái trẻ, mới vào làm được vài tháng. Cô ấy kém tôi gần 10 tuổi, nói chuyện nhỏ nhẹ, hay cười và đặc biệt rất biết cách khiến người khác cảm thấy mình quan trọng.

Ban đầu chỉ là những câu hỏi công việc. Sau đó là những tin nhắn hỏi thăm: “Anh ăn trưa chưa?”, “Anh làm nhiều thế chắc mệt lắm”. Có lần tôi đùa: “Anh già rồi, ai thèm quan tâm”. Cô ấy trả lời ngay: “Em thấy anh rất phong độ”.

Chỉ một câu nói đơn giản, nhưng khiến tôi cảm thấy điều mà lâu lắm rồi không còn cảm nhận được, cảm giác mình được coi trọng.

Cô nhân viên trẻ hay làm nũng, hay nhờ tôi giúp những việc nhỏ. Có lần đi ăn cùng nhóm, cô ấy ngồi cạnh tôi và vô tình dựa đầu lên vai tôi khi cười. Khoảnh khắc đó, tôi chợt nhận ra mình đang sống lại cảm giác của thời trai trẻ.

Tôi biết mình đang bước vào một vùng nguy hiểm. Nhưng điều khiến tôi day dứt nhất là vợ tôi dường như chẳng quan tâm.

Một lần, tôi lại thử.

Tôi đăng một bức ảnh chụp riêng với cô nhân viên trẻ trong quán cà phê. Khoảng cách giữa chúng tôi gần đến mức ai nhìn cũng có thể hiểu lầm.

Tối hôm đó, vợ tôi cũng không nói một câu nào về bức ảnh.

Lúc ấy, tôi vừa tức giận vừa buồn.

Tôi nghĩ, có lẽ vợ tôi thật sự không còn để ý đến tôi nữa.

Còn cô gái kia thì ngược lại.

Cô ấy biết cách khen tôi, biết cách lắng nghe, biết cách khiến tôi cảm thấy mình là một người đàn ông có giá trị. Dần dần, tôi nhận ra mình mong chờ tin nhắn của cô ấy nhiều hơn mong chờ bữa cơm tối ở nhà.

Nếu ngày đó vợ tôi nổi giận, ghen tuông, hay chỉ cần hỏi một câu: “Anh đang thân thiết với ai vậy?”, thì mọi chuyện đã khác.

Khi tôi bắt đầu rung động thật sự với cô gái trẻ kia, tôi biết mình đã sai, nhưng chính sự thờ ơ của vợ đã góp phần khiến tôi lạc lối. Hiện, vợ chưa biết tôi có mối quan hệ ngoài luồng. Còn tôi, bản thân có day dứt nhưng vẫn lún dần vào mối quan hệ sai trái này... Tôi phải làm sao đây?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.