Thursday, February 19, 2026

Vợ cũ gọi chồng tôi trong đêm, hành động của anh khiến tôi chỉ muốn ly hôn

Tôi là vợ hai. Khi đến với anh, tôi biết anh từng có một cuộc hôn nhân trước và có một bé trai. Tôi chấp nhận điều đó, vì ai cũng có quá khứ.

Anh nói với tôi rằng cuộc hôn nhân cũ tan vỡ chủ yếu vì vợ cũ không hòa hợp được với bố mẹ anh, cãi vã triền miên, anh đứng giữa mệt mỏi nên buông tay. Anh bảo giữa họ không còn tình cảm gì đáng kể, chỉ còn trách nhiệm với con. 

Vợ cũ gọi chồng tôi trong đêm, hành động của anh khiến tôi chỉ muốn ly hôn - 1

Tết đầu tiên của tôi là nỗi ấm ức với chồng (Ảnh minh hoạ: pexels).

Tôi tin. Tôi cũng tự nhủ mình trưởng thành rồi, yêu một người từng đổ vỡ thì phải học cách bao dung.

Năm nay là cái Tết đầu tiên của vợ chồng tôi. Tôi lại đang mang bầu những tháng đầu, người mệt mỏi nhưng vẫn háo hức. Hai vợ chồng cùng bố mẹ chồng chuẩn bị mâm cỗ, dọn dẹp nhà cửa. Tôi cứ nghĩ đó sẽ là khoảnh khắc đánh dấu một gia đình mới trọn vẹn.

Nhưng sát giờ giao thừa, khi mọi thứ gần như xong xuôi, điện thoại chồng tôi reo. Anh nghe máy, mặt biến sắc. Vợ cũ gọi, nói con sốt cao, nôn liên tục, cần đưa đi viện gấp.

Anh quay sang tôi, nói vội:

Anh phải đi, con đang cấp cứu.

Tôi chưa kịp phản ứng thì anh đã thay áo khoác, cầm chìa khóa xe. Chỉ kịp nói với tôi một câu:
“Em ở nhà nhé, có bố mẹ rồi”.

Cánh cửa đóng lại, tiếng xe xa dần. Tôi đứng giữa phòng khách, bụng bầu lâm râm đau, lòng trống rỗng.

Vợ cũ gọi chồng tôi trong đêm, hành động của anh khiến tôi chỉ muốn ly hôn - 2
Niềm vui năm mới chưa kịp trọn vẹn, tôi đã phải học cách chia sẻ chồng với trách nhiệm từ quá khứ (Ảnh: AI)

Đêm giao thừa, người ta ôm nhau chúc mừng năm mới. Còn tôi ngồi trong phòng, nghe tiếng pháo hoa vọng lại từ xa, nước mắt cứ thế rơi. Tôi biết anh đi vì con, tôi hiểu điều đó là đúng. Nhưng hiểu không có nghĩa là không đau.

Tôi nhắn tin hỏi thăm, anh trả lời ngắn gọn rằng đang ở viện, phải ở lại theo dõi. Rồi im bặt.

Anh về vào gần trưa mồng Một. Còn tôi thì suốt đêm thức trắng. Vừa thấy anh bước vào, người vẫn còn mùi thuốc sát trùng và mệt mỏi, tôi đã bật khóc.

Tôi hỏi:

Anh không thể về sớm hơn sao? Em cũng đang mang bầu, cũng là vợ anh mà.

Anh thở dài, giọng lạnh hẳn:

Em đừng ích kỷ như thế được không?

Câu nói đó như một cái tát.

Anh nói tiếp, chậm rãi nhưng dứt khoát:

Em sắp làm mẹ rồi, em phải hiểu một đứa trẻ quan trọng thế nào với người làm cha mẹ. Con anh sốt cao, chẳng lẽ anh không ở lại? Em ở đây còn có bố mẹ anh. Còn cô ấy một mình xoay xở. Ly hôn thì ly hôn, nhưng con vẫn là máu mủ của anh. Có ai mang con ra làm cái cớ để gọi anh đâu. Em nghĩ tiêu cực vừa thôi.

Tôi lặng người. Trong câu chuyện của anh, tôi bỗng thành người nhỏ nhen.

Nhưng nỗi uất ức cứ dâng lên. Tôi cũng đang mang trong mình con của anh. Tôi cũng sợ hãi, cũng yếu đuối, cũng cần chồng bên cạnh. Vậy mà đêm giao thừa - khoảnh khắc đáng ra tôi được nắm tay anh, tôi lại ngồi khóc một mình.

Tôi không ghen với một đứa trẻ. Nhưng tôi ghen với cảm giác mình luôn đứng sau một gia đình cũ chưa bao giờ thật sự khép lại.

Anh kể con đã ổn, chỉ là sốt virus. Anh nói như thể mọi thứ rất bình thường, chỉ có tôi là làm quá.

Nhưng từ khoảnh khắc đó, tôi nhận ra một điều khiến mình lạnh sống lưng: Tôi bước vào cuộc hôn nhân này với vị trí là vợ, nhưng trong những tình huống quan trọng nhất, tôi chưa chắc là người được ưu tiên.

Có thể anh đúng - trách nhiệm làm cha là điều không thể chối bỏ. Nhưng làm vợ, tôi có sai không khi mong chồng ở bên mình trong cái Tết đầu tiên, khi tôi cũng đang mang thai, cũng bất an và yếu lòng? Hành động của anh khiến tôi chỉ muốn ly hôn.

Tôi không biết mình ích kỷ thật hay chỉ là một người phụ nữ đang tổn thương.

Tết năm nay, mọi người vẫn chúc nhau đủ đầy. Còn tôi chỉ nhớ cảm giác nằm quay lưng vào khoảng trống trên giường, tay đặt lên bụng, tự hỏi:

Sau này con tôi chào đời, liệu có những khoảnh khắc tôi cũng phải nhường chồng cho một nơi khác, nơi luôn tồn tại trước tôi, và có lẽ sẽ còn mãi sau này?

Nếu là bạn, bạn có thấy tôi quá đáng không? Hay thật ra, làm vợ hai nghĩa là phải học cách quen với cảm giác đứng sau như thế?

Mộc Xuân

(Hà Nội)

Mùng 3 Tết, tôi sốc khi phát hiện chồng nhắn tin than buồn vì vắng em dâu

Tôi năm nay 32 tuổi, làm nhân viên văn phòng, đã kết hôn được hơn 6 năm. Chồng tôi hơn tôi 3 tuổi, làm kinh doanh tự do.

Những năm gần đây, kinh tế không quá dư dả nên vợ chồng tôi thống nhất ăn Tết gọn nhẹ. Năm nay, chúng tôi thống nhất về bên nội đón Tết. Những ngày giáp Tết, vợ chồng tôi cùng nhau dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị quà cáp, sắp xếp kế hoạch đi lại sao cho hợp lý.

Chồng tôi về nhà bố mẹ sớm hơn để phụ ông bà sửa sang nhà cửa, dọn dẹp cúng kiếng. Tôi còn chút việc ở công ty nên sau khi xong việc mới đưa con về.

Cứ ngỡ rằng Tết năm nay sẽ trôi qua nhẹ nhàng, nhưng tôi không ngờ mới bước sang mùng 3 Tết, tôi lại rơi vào trạng thái hoang mang, nghi ngờ và không biết chia sẻ cùng ai.

Vấn đề khiến tôi thực sự đau lòng lại đến từ mối quan hệ giữa chồng tôi và em dâu.

Mùng 3 Tết, tôi sốc khi phát hiện chồng nhắn tin than buồn vì vắng em dâu - 1

Tôi sốc khi đọc được tin nhắn của chồng và em dâu (Ảnh minh họa: Pinterest).

Em trai chồng tôi đang đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài, Tết này không về. Từ khi em trai đi làm xa, em dâu thường xuyên nhắn tin riêng cho chồng tôi để vay tiền, xin tiền vì cho rằng tiền em chồng tôi gửi về "không đủ trang trải". Tất cả đều nhắn riêng cho chồng tôi, không thông qua tôi.

Ban đầu, chồng tôi có nói lại với tôi và cũng giúp đỡ vài lần với lý do “anh em trong nhà”, nhưng về sau em dâu vay tiền quá thường xuyên lại không trả nên chồng tôi không cho vay nữa. Tôi cũng không muốn làm lớn chuyện, nghĩ rằng trong hoàn cảnh khó khăn, giúp được thì giúp.

Mọi chuyện chỉ thực sự vượt quá sức chịu đựng của tôi vào hôm nay.

Khi cầm điện thoại chồng, tôi vô tình đọc được loạt tin nhắn riêng giữa chồng và em dâu. Trước Tết, em dâu nhắn tin cho biết định về quê đón Tết cùng gia đình chồng. Chồng tôi lại chủ động trả lời: “Để anh đưa về. Vợ anh bận việc về sau, không đi xe cùng”.

Sau đó, vì có việc khác nên em dâu đổi ý không về quê chồng nữa. Chồng tôi tiếp tục nhắn: “Em về chơi đi, Tết vắng em buồn lắm”.

Điều khiến tôi choáng váng là toàn bộ những tin nhắn này diễn ra trước khi mẹ chồng báo lại là năm nay em dâu không về quê đón Tết. Khi nghe tin, tôi có trao đổi với chồng, nhưng anh hoàn toàn không nói rằng mình đã biết trước chuyện này. 

Do đó, khi đọc được tin nhắn và biết rằng chồng cùng em dâu âm thầm trao đổi việc đi lại, tôi thấy tức giận, đặt điện thoại xuống mà tay vẫn run. Trong đầu tôi lúc đó là hàng loạt câu hỏi: Vì sao anh không nói gì với tôi về việc này? Giữa hai người thân thiết đến mức nào?

Vì vẫn đang Tết, tôi cố nén cảm xúc để không làm mọi việc trở nên nặng nề, căng thẳng. Tôi chỉ nói với chồng rằng mình không thoải mái với việc chồng nhắn tin riêng, tự ý sắp xếp riêng với em dâu. Thế nhưng, phản ứng của anh khiến tôi thực sự tổn thương.

Chồng tôi nổi nóng, nói tôi “tam quan lệch lạc”, “tư tưởng có vấn đề”, và khẳng định chắc nịch: “Nó thì làm gì được anh?”.

Chưa dừng lại, sau đó tôi còn phát hiện nhiều tin nhắn giữa hai người đã bị thu hồi. Khi tôi hỏi, chồng giải thích rằng em dâu tự thu hồi, anh không để ý, có thể là những tin nhắn vay tiền nhưng anh không trả lời nên cô ấy xóa đi.

Lời giải thích từ chồng không đủ để xoa dịu cảm giác bất an trong tôi, nhất là khi niềm tin đã bị sứt mẻ.

Tôi thấy mình không được tôn trọng, không được chia sẻ, không được xem là người đồng hành trong chính gia đình của mình. Việc hai người nhắn tin riêng, trao đổi thân thiết khiến tôi cảm giác bị gạt ra ngoài.

Tôi không ghen tuông mù quáng, nhưng cách chồng tôi phản ứng, chỉ trích cảm xúc của tôi khiến tôi càng thêm uất ức.

Xin hỏi mọi người, liệu tôi có đang quá nhạy cảm, suy nghĩ tiêu cực hay thực sự mối quan hệ của chồng và em dâu có vấn đề? Tôi có nên nói chuyện trực tiếp với em dâu để làm rõ quan điểm của mình hay không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Wednesday, February 18, 2026

Tết này, bố không chờ con nữa

Chiều cuối năm, tôi chen chúc trong khu chợ đông người. Chị bán hàng quen kéo tay tôi: “Mua áo len cho bố mặc Tết đi em. Đồ mới về mấy mẫu đẹp lắm!”. Tôi đưa tay sờ vào chiếc áo len ấm mịn, nhưng lòng lạnh lẽo như gió đông chiều hun hút thổi qua. Từ mùa đông này, bố tôi chẳng cần một manh áo mới nào nữa cả.

Tôi sinh ra, bố đã sống xa nhà. Trong hành trình tuổi thơ và tuổi trẻ của 3 anh em tôi gần như chỉ có mẹ. Bố công tác xa nhà cách nửa nghìn cây số. Mỗi năm, bố về phép một lần, về tết một lần. Cũng có năm bố trực tết không về, nhà chỉ có 4 mẹ con đón tết trong niềm mong nhớ.

Tôi còn nhớ một năm nào đó, khi tôi khoảng 7 tuổi, còn em trai tôi lên 3. Lúc 2 chị em đang thơ thẩn chơi ở ngõ ngóng mẹ đi chợ về thì bà hàng xóm đi qua bảo rằng bố tôi lái ô tô về đậu xe đầu làng.

Tôi nghe xong, vội cõng em chạy ra đón. Bố tôi nhảy xuống từ ca bin chiếc xe tải chở đầy mía, một tay đỡ lấy em trai từ lưng tôi, một tay lau vết nhọ đất vương trên mặt tôi.

Bữa cơm hôm đó, bố nói với mẹ, bố đi công trình qua nhà nên ghé thăm, tết nay bố phải trực công trình không được nghỉ. Lúc ấy, chỉ tầm một tuần nữa thôi là Tết. Mẹ im lặng không nói gì, đưa tay quẹt nước mắt. Chị em chúng tôi hồn nhiên hỏi bố về có mua áo mới cho con không?

Tết này, bố không chờ con nữa - 1

Tết về, con càng thêm nhớ bố (Ảnh minh họa: iStock).

Tôi nhớ mỗi lần bố về thường mang theo rất nhiều những túi bánh lạ từ phương Nam, còn có cả những túi đường phèn, những hộp mạch nha dẻo thơm, ngọt lịm. Quần áo của bố cũng vương một mùi thơm rất lạ tôi chưa từng thấy ở bất cứ đâu. Sau này lớn lên tôi mới biết, đó là mùi nước hoa.

Tôi nhớ năm tôi lên 10, bố về tết sớm. Trên chiếc xe đạp cũ kỹ, bố chở tôi xuống chợ Vinh, mua cho tôi một đôi giày. Hồi đó, trẻ con nông thôn chỉ đi giày nhựa, nhưng bố mua cho tôi một đôi giày da màu đen rất đẹp.

Bố chọn từng đôi giày, ướm thử vào chân tôi, vừa thử vừa trầm trồ: “Chân con gái bố đi đôi giày nào cũng đẹp”. Hôm đó, suốt trên quãng đường về, tôi ngồi sau, mắt chỉ dán chặt xuống đôi bàn chân, nơi đó đang đi đôi giày xinh đẹp nhất mà tôi từng có.

Thời gian thoi đưa, chúng tôi ngày một lớn khôn. Bố không còn dịu dàng như xưa mà ngày càng khó tính. Bố cấm con gái lớn tối không được ra khỏi nhà. Bố đặt ra những mục tiêu muốn chúng tôi phải thực hiện. Những ngày bố về thăm, cả nhà sống trong khuôn phép mới. Tôi chỉ cảm thấy nhẹ nhõm khi bố xách vali rời đi.

Nhiều khi, tôi cảm tưởng rằng bố không thương, không hiểu con cái đủ nhiều. Có lẽ bởi vì bố không bên cạnh những ngày chúng tôi lớn lên, trưởng thành nên không thấu hiểu. Bố chỉ đứng ở vị trí làm bố mà áp đặt chúng tôi theo.

Những năm tôi học đại học, hay sau này đi lấy chồng xa, tôi hầu như rất ít gọi điện cho bố. Thường thì tôi gọi cho mẹ, mẹ không nghe mới bấm số gọi cho bố. Vì mẹ có thể lắng nghe, tỉ tê nhiều chuyện. Còn bố nghe điện chỉ hỏi có việc gì không, vợ chồng con cái khỏe không rồi vội cúp máy vì sợ tốn tiền.

Còn nhớ, hôm tiễn tôi về nhà chồng cách nhà 200km, khi mọi người lần lượt ra về, ai cũng khóc, chỉ có bố là không. Thế nhưng hôm sau gọi điện về, mẹ bảo: “Tối qua bố về tới nhà, ngồi bệt xuống thềm, chỉ nhắc đi nhắc lại “có đứa con gái mà lấy chồng xa quá”. Ông đi ngủ sớm, không ăn cơm".

Và tôi hiểu rằng, bố thương tôi, thương đứa con gái yếu đuối dại khờ này, chỉ là lời bố không nói ra. Sau này, bố vẫn nghiêm khắc, vẫn khó tính, khó gần, nhưng tôi không còn để tâm nhiều nữa.

Dù lấy chồng xa, hầu như năm nào gia đình tôi cũng dành vài ngày về ăn tết với bố mẹ đẻ. Năm nào bố cũng gói bánh chưng sớm để con gái và cháu về ăn tết sớm còn về bên nội. Năm nào biết tin con về, bố cũng đón đợi, dù là khi sáng sớm hay lúc đêm khuya.

Còn nhớ, cũng tầm này mùa đông năm ngoái, bố gọi điện cho tôi hỏi ngày nào công ty cho nghỉ Tết, ngày nào thì đưa cháu về quê? Tối 28 Tết, khi 3 mẹ con tôi dắt díu nhau về lúc nửa đêm, nghe tiếng mở cửa, bố rời khỏi giường với tấm áo bông dày ôm cháu nhỏ vào lòng. Dưới ánh điện, mái tóc bố trắng lấp lóa như nhuộm cả một đời sương gió.

Tôi nào biết, đó là lần cuối cùng mình được bố thức chờ đón. Tôi nào biết đó là mùa xuân cuối cùng tôi có bố ở trong đời. Và đó cũng là giao thừa cuối cùng tôi được nhìn bố đứng trước bàn thờ gia tiên thắp nén hương thơm khấn cầu năm mới.

Những ngày bố nằm viện, trí nhớ không còn minh mẫn, lúc nhớ lúc quên. Có khi bố nằm im cả buổi, cũng có khi thức suốt đêm nói những chuyện không đầu không cuối.

Tôi nắm bàn tay già nua của bố và nhận ra, đó là lần đầu tiên tôi cầm bàn tay của bố. Bàn tay chỉ có những vất vả nhọc nhằn. Bàn tay chưa từng cầm roi đánh tôi một lần nào...

Bàn tay này đã cầm vô lăng lái xe tải hơn nửa đời người qua những cung đường để kiếm tiền nuôi chúng tôi khôn lớn. Bàn tay này đã cầm từng đồng lương hưu ít ỏi ra gửi bưu điện những năm tôi đi học xa nhà. Bàn tay đã gói ghém gửi tôi chiếc chăn bông khi mùa đông đầu tiên tôi kêu ký túc xá trời lạnh.

Cũng bàn tay này đã vuốt tóc tôi hỏi nhỏ “con có đau lắm không?” khi tôi nằm viện cắt bỏ một khối u lành. Bàn tay này đã ôm con gái nhỏ của tôi ngày con mới chào đời và ngồi giặt từng chiếc tã vải cho cháu mới sinh nơi sân nhà ngập nắng.

Phải đến lúc ấy, tôi mới đau đớn nhận ra, cái giá của sự trưởng thành quá đắt. Đó là khi chúng ta phải đối diện với những đớn đau, mất mát không thể chối từ.

Chưa có năm nào như năm nay, cứ nghĩ đến Tết về là tôi khóc. Tôi nhớ bố vô cùng. Nỗi nhớ kèm theo bao nhiêu áy náy và day dứt. Có lẽ tôi đã không gần bố đủ nhiều, không thương bố đủ nhiều nên bố càng đi xa, nỗi thiếu vắng lại càng nhiều không cách nào khỏa lấp.

Nếu như thời gian quay trở lại, tôi sẽ gọi điện cho bố nhiều hơn, sẽ quan tâm bố nhiều hơn. Suốt 40 năm có bố trong đời, môi tôi chưa từng một lần thốt ra câu “con yêu bố”. Lời yêu thương thực lòng có khó nói đến vậy không?

Có lẽ rất nhiều người giống tôi, lúc nào cũng nghĩ mẹ thương mình nhiều hơn. Nhưng tình thương của bố thực ra không thể hiện nhiều bằng lời nói, không bằng những cái ôm. Vẫn là tình yêu thương ấy thôi, nhưng là thể hiện bằng cách khác.

Khi viết những dòng này, nước mắt tôi đã nhòe ướt cả bàn tay. Tôi ghen với những người Tết về vẫn còn đủ cha đủ mẹ. Và tôi hi vọng mọi người biết trân trọng những khoảnh khắc quý giá này dẫu không biết những mùa xuân còn trọn vẹn được bao lâu.

Tôi nhìn lên bức ảnh đại gia đình chụp Tết năm ngoái treo trên tường. Dưới cây hoa đào, bố mẹ tôi ngồi giữa, con cháu đứng sum vầy xung quanh, nghe tiếng lòng mình cất lên khe khẽ: “Bố ơi, bố hãy ngủ ngon. Tết này, bố không phải thức chờ đón con về nhà nữa!”...

Nghẹn lòng khi chồng lương 30 triệu đồng đưa vợ 4 triệu tiêu Tết

Tôi là nhân viên văn phòng, lương hơn 10 triệu, thu nhập ngoài thêm khoảng 8 triệu nữa. Tổng cộng mỗi tháng cũng gần 20 triệu, không phải quá thấp nhưng để lo cho một gia đình nhỏ giữa thành phố thì cũng chỉ vừa đủ xoay xở.

Chồng tôi lương hơn 30 triệu, nghe qua thì ai cũng nghĩ cuộc sống chúng tôi hẳn thoải mái lắm. Nhưng thực tế lại không hẳn vậy.

Mỗi tháng, anh chuyển cho tôi đúng 12 triệu gọi là “tiền nuôi con”. Còn lại anh bảo để tích góp cho tương lai, đầu tư vàng, dành dụm mua thêm đất.

Anh nói rất có lý: “Giờ còn trẻ, làm bao nhiêu tiêu bấy nhiêu thì sau này con cái khổ. Phải nghĩ đường dài”. Tôi không phủ nhận tầm nhìn của anh. Tôi cũng muốn con có tương lai tốt, gia đình có của ăn của để. Trước đó, bố mẹ chồng đã hỗ trợ tiền cho chúng tôi mua được căn hộ hai phòng ngủ. So với nhiều người, tôi biết mình không quá vất vả.

Nhưng điều khiến tôi mệt mỏi không phải là chuyện thiếu tiền, mà là cách anh sòng phẳng với vợ đến từng đồng.

Đơn cử như mấy lần, trên đường anh đi làm về, tôi nhờ anh ghé mua hộ ít rau, cân thịt hay hộp sữa cho con, anh sẽ nhắc ngay: “Em bắn lại tiền cho anh nhé, tiền sinh hoạt anh đã đưa đủ rồi”. Lần đầu tôi còn cười cho qua, lần sau tôi bắt đầu thấy khó chịu. Nhiều lần như thế, tôi cảm giác mình không phải vợ, mà là người cùng anh… hùn vốn nuôi con.

Gần Tết, bao nhiêu thứ phải lo. Từ mâm cỗ cúng ông Công ông Táo đã ngót nghét một triệu. Rồi quà biếu hai bên nội ngoại, bánh kẹo, giò chả, hoa quả, phong bao lì xì. Tôi là phụ nữ, tôi hiểu Tết không chỉ là chuyện ăn uống. Đó là sự chu toàn, là thể diện, là tình cảm,…

Tôi đã tự tính toán, tự xoay xở phần lớn. Nhưng khi hỏi chồng tiền hỗ trợ mua quà Tết, anh đưa tôi 4 triệu. Tôi cầm tiền mà ngỡ ngàng.

Nghẹn lòng khi chồng lương 30 triệu đồng đưa vợ 4 triệu tiêu Tết - 1

Sự sòng phẳng của chồng khiến tôi mệt mỏi (Ảnh minh hoạ: Sohu).

Anh đưa tiền và nói rằng: “Bố mẹ cũng mua sắm gần đủ rồi, đừng mua nhiều lãng phí”. Rồi anh còn dặn: “Lì xì mấy cháu trong nhà 50 nghìn là được. Họ hàng xa thì 10 - 20 nghìn thôi”. Tôi nghe xong mà chết lặng.

Mỗi năm chỉ có một cái Tết. Mỗi năm gặp họ hàng, các cháu có một lần. Mình lì xì con người ta, người ta cũng lì xì con mình. Đó là qua lại, là niềm vui của trẻ con, là không khí sum vầy. Tôi không cần phải lì xì thật nhiều để khoe khoang nhưng cũng không thể sơ sài đến mức khiến mình ái ngại khi trao phong bao.

Điều khiến tôi buồn hơn cả là cách anh nói, như thể tôi đang tiêu xài hoang phí, như thể tôi không biết tính toán. Trong khi suốt cả năm, tôi vẫn chắt chiu từng đồng, vẫn so sánh giá từng món đồ siêu thị, vẫn cố gắng không mua cho mình một chiếc váy mới.

Anh luôn nói: “Phụ nữ phải biết tính toán, vun vén vào”. Tôi nghe câu đó nhiều đến mức thuộc lòng. Nhưng tôi tự hỏi, vun vén phải chăng là chỉ mình tôi phải vun vén? Còn anh chỉ cần giữ tiền cho “tương lai” là xong?

Gia đình không phải là một công ty mà mọi khoản chi đều phải hoàn trả rạch ròi. Hôn nhân càng không phải là phép tính cộng trừ chính xác đến từng hóa đơn. Tôi không cần anh đưa hết tiền lương cho tôi. Tôi chỉ cần anh hiểu rằng, những khoản chi cho gia đình, cho Tết, cho hai bên nội ngoại… không phải là “lãng phí”, mà là gìn giữ tình cảm.

Nhiều đêm nằm cạnh chồng, tôi thấy khoảng cách giữa chúng tôi không phải là tiền, mà là cách nhìn về tiền. Với anh, tiền là tài sản phải giữ chặt. Với tôi, tiền còn là công cụ để nuôi dưỡng sự ấm áp trong gia đình.

Tôi đã nhiều lần nhẹ nhàng chia sẻ cảm xúc của mình nhưng anh vẫn giữ quan điểm: “Sau này có đất, có vàng mới yên tâm”. Có lẽ anh không sai. Nhưng tôi chỉ sợ, đến khi có đủ đất, vàng rồi, giữa vợ chồng lại không còn sự thoải mái để cùng nhau vui vẻ tiêu một khoản tiền nhỏ mà không phải suy tính.

Tết này, tôi vẫn sẽ cố gắng lo chu toàn trong khả năng của mình, tuy nhiên, trong lòng tôi vẫn còn một câu hỏi: làm sao để chồng hiểu rằng, tiết kiệm là cần thiết nhưng hà tiện với chính người bạn đời của mình thì không nên?

Tôi không cần một người chồng giàu có. Tôi chỉ cần một người chồng biết rằng, khi vợ hỏi tiền tiêu Tết, đó không phải là đòi hỏi, mà là mong muốn được cùng nhau gánh vác, chia sẻ.

Có lẽ điều tôi cần làm lúc này không phải là cãi nhau vì 4 triệu đồng, mà là tìm một cách nói khác, một thời điểm khác, để anh hiểu cảm giác của tôi. Rằng tôi mệt không phải vì thiếu tiền, mà vì sự chi li, tính toán với cả người thân, gia đình của anh.

An An

(Lào Cai)

Tuesday, February 17, 2026

Tôi bị mẹ chồng coi là "không có hiếu" chỉ vì phong bì mỏng hơn em dâu

Tôi chưa từng nghĩ một chiếc phong bì có thể khiến mình thấy nhục đến vậy. Chiều mùng 1, cả nhà quây quần. Mẹ chồng bảo: “Đưa quà đây mẹ cất cho gọn”. Hai túi quà của hai anh em đặt cạnh nhau trên bàn.

Mẹ mở túi của vợ chồng tôi trước, lấy phong bì ra. Bà không đếm, chỉ bóp nhẹ, rồi nhìn tôi. Ánh mắt ấy khiến tôi lạnh sống lưng.

“Nhà này năm nay biếu thế thôi à?”, bà không quát mắng, không trách móc, nhưng đủ để cả căn phòng im bặt.

Tôi chưa kịp nói gì thì mẹ mở túi của em dâu, phong bì dày hơn. Mẹ cười rõ to: “Nhà Út năm nay khá rồi, biếu thế này mới gọi là có hiếu”.

Hai chữ “có hiếu” vang lên giữa phòng khách như một lời tuyên bố. Tôi hiểu, trong mắt mẹ, tôi vừa bị xếp vào nhóm ngược lại.

Tôi bị mẹ chồng coi là không có hiếu chỉ vì phong bì mỏng hơn em dâu - 1

Tôi gục ngã khi chữ hiếu được đo bằng độ dày của phong bao lì xì ngày Tết (Ảnh minh hoạ: Pinterest).

Số tiền trong phong bì của tôi ít hơn em dâu 10 triệu đồng. Nhưng với mẹ chồng, khoảng cách ấy đủ để phân định ai biết điều, ai chưa tròn đạo.

Điều mẹ không biết, hoặc không muốn biết là năm nay vợ chồng tôi vừa vay thêm tiền để đầu tư cho chồng làm ăn, đang trả lãi ngân hàng. Tiền thưởng cuối năm của tôi bị cắt giảm vì công ty khó khăn.

Tôi đã bàn với chồng, đã tính toán rất kỹ. Tôi nghĩ quan trọng là tấm lòng. Nhưng hóa ra, trong mắt mẹ, tấm lòng có thể cân đong bằng tay.

Sau buổi chiều hôm ấy, tôi cảm nhận rõ sự thay đổi. Mỗi khi có họ hàng đến chơi, mẹ kể: “Nhà Út có hiếu lắm”.

Còn với tôi, mẹ nói trước mặt mọi người: “Vợ chồng phải biết lo xa. Đừng để người ta đánh giá”. Người ta là ai? Họ hàng? Hàng xóm? Hay chính mẹ?

Tôi bắt đầu nhận ra, mình không chỉ thua em dâu trong mắt mẹ, mà còn bị đóng mác “không đáng kỳ vọng”.

Điều khiến tôi đau hơn cả là phản ứng của chồng. Hôm qua, khi mẹ so sánh, anh ngồi im. Khi mẹ khen em dâu “có hiếu”, anh chỉ cười gượng.

Tối về, tôi hỏi: “Anh không thấy mẹ làm em bẽ mặt sao?”.

Anh đáp: “Mẹ già rồi, em chấp làm gì. Năm sau mình cố hơn”.

Anh nói cố hơn, nghĩa là mỗi năm phải tăng dần độ dày phong bì để giữ vị trí? Nghĩa là nếu một năm nào đó chúng tôi khó khăn hơn thì sẽ lại bị tụt hạng trong mắt mẹ?

Tôi bỗng thấy hôn nhân của mình giống một cuộc thi ngầm, nơi các nàng dâu phải chứng minh giá trị bằng tiền.

Tôi từng đưa mẹ đi khám bệnh nhiều lần, ở lại chăm mẹ suốt đêm khi bà sốt cao, nấu ăn mỗi cuối tuần vì mẹ kêu mệt. Nhưng những điều ấy không ai nhìn thấy. Chỉ có phong bì được đặt lên bàn và ánh mắt so sánh. Chỉ một câu nói “Biếu thế thôi à?” đã đủ xóa sạch mọi cố gắng của tôi suốt cả năm.

Tôi không ghen với em dâu. Tôi chỉ không chấp nhận việc mình bị định giá. Nếu năm sau tôi biếu gấp đôi, liệu tôi có được gọi là “có hiếu”? Và nếu năm sau nữa tôi lỡ thất nghiệp thì có bị coi là “không có hiếu”?

Hiếu thảo là chăm sóc khi cha mẹ ốm đau, là có mặt khi cần hay chỉ là con số tròn trịa trong phong bì?

Tết lẽ ra là dịp để gia đình ấm lên, nhưng với tôi, đó là khoảnh khắc lạnh nhất trong năm, khi tôi nhận ra vị trí của mình có thể thay đổi chỉ vì chục triệu đồng.

Tôi nên tiếp tục im lặng để giữ hòa khí hay nên nói thẳng với mẹ chồng rằng tôi không phải một chiếc phong bì?

Bạn nghĩ sao trong hoàn cảnh này, tôi đang quá nhạy cảm, hay việc bị “chấm điểm” công khai như vậy là một sự tổn thương mà bất kỳ nàng dâu nào cũng khó nuốt trôi?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Lì xì ngày Tết: Niềm vui hay là một nỗi lo?

Những năm trước đó, tôi cố gắng theo phong cách Tết truyền thống, chuẩn bị phong bao, đếm tiền, sắp xếp thứ tự trao tay. Mỗi lần đưa đi là một lần tim đập nhanh, không phải vì vui, mà vì sợ thiếu, sợ ít, sợ bị hiểu lầm. Niềm vui Tết khi ấy mỏng như tờ giấy đỏ...

Rồi một tình tiết bất ngờ xảy ra. Một đứa trẻ nhận lì xì của tôi xong bóc ngay trước mặt và quay sang nói với mẹ: "Lúc nãy chú kia lì xì nhiều hơn". Câu nói vô tư ấy khiến tôi ngại vô cùng. Tôi cười trừ, cảm nhận sự vô tình của người lớn đang dạy trẻ con cách so đo hơn là cách yêu thương.

Lì xì ngày Tết: Niềm vui hay là một nỗi lo? - 1

Ngày Tết với tôi là ngày sum vầy, tình cảm không có vướng đến bạc tiền (Ảnh minh họa: CS).

Quyết định không lì xì không phải vì tôi keo kiệt, mà từ một phép tính giản dị. Tôi ở xa nhà, mỗi năm Tết về là một chuyến bay đắt đỏ, là những món quà chắt chiu dành cho bố mẹ. Tiền bạc có hạn, tôi không đủ dư dả để phân phát niềm vui theo cách người ta mong đợi, nhất là khi thời buổi này ai cũng dè dặt chi tiêu.

Nhưng kinh tế chỉ là cái cớ bề mặt. Cái sâu hơn là cảm giác mệt mỏi khi thấy lì xì biến tướng thành cuộc đua ngầm, nơi mệnh giá được cân đo, ánh mắt dò xét, nụ cười lịch sự nhưng nặng trĩu so sánh. Tôi đứng giữa đám đông ấy, bỗng thấy mình lạc lõng như người nói chuyện khác đề tài.

Thế là tôi chọn cách khác. Tôi không lì xì, nhưng tôi ngồi lại lâu hơn. Tôi hỏi chuyện làm ăn, chuyện học hành, chuyện đau ốm, chuyện cười chuyện khóc. Tôi lắng nghe và quan tâm, thấy những mảnh đời vụn vặt ghép thành bức tranh thực hơn mọi phong bao.

Có người nhìn tôi ngạc nhiên, có người cười gượng, có người im lặng. Tôi chấp nhận tất cả. Sự bất ngờ nằm ở chỗ, sau vài phút, câu chuyện vẫn trôi. Không có phong bao, người ta vẫn có thể cười, vẫn có thể chúc nhau điều lành nếu thật lòng muốn, chứ không phải vì một tờ tiền lớn nhỏ.

Tôi nhận ra mình đã tự giải phóng khỏi một nghĩa vụ không tên. Không còn áp lực chuẩn bị, không còn lo lắng sau lưng. Tết đến, tôi ngủ ngon hơn, ăn chậm hơn, nói ít mà nghe nhiều. Sự thoải mái ấy không ồn ào nhưng bền bỉ, như hơi ấm trong một căn phòng đông người cất tiếng nói.

Một tình tiết nữa làm tôi bất ngờ. Sau Tết, một người họ hàng gọi điện, nói rằng năm nay gặp tôi thấy dễ chịu, không phải vì tôi cho nhiều, mà vì tôi ngồi nghe lâu. Lời nói giản dị ấy đủ khiến tôi tin lựa chọn của mình không lạc đường, rằng có những món quà vô hình quý hơn mọi phong bao.

Tôi nhớ đến những cái Tết xưa, khi trẻ con háo hức vì đồng tiền mới và lì xì chỉ tượng trưng, là cái cớ để trao nhau lời chúc. Có lẽ chúng ta đi quá nhanh, mang theo sự vội vàng vào những ngày đáng ra phải chậm, như người ta say mà quên mất mùi của khói bếp bên nồi bánh chưng.

Viết đến đây, tôi không có ý khuyên ai làm theo. Mỗi nhà mỗi cảnh, mỗi người mỗi kiểu. Tôi chỉ kể một trải nghiệm, nơi tôi tìm thấy bình an bằng cách bớt đi một nghi thức. Có thể với người khác, lì xì vẫn là niềm vui trọn vẹn, nhưng trong năm nay, tôi thấy sự đoàn viên là đủ.

Tôi nghĩ rằng, Tết không nên là gánh nặng. Đoàn viên, hàn huyên, mọi người nhìn nhau mà hiểu, thế là đủ nhẹ nhàng. Nếu tiền bạc làm méo mó những cái nhìn, có lẽ ta nên đặt nó xuống một lát để xem còn lại những gì quý hơn.

Và tôi muốn hỏi bạn, người đang đọc những dòng này: Bạn chọn gì cho cái Tết của mình? Bạn sẽ tiếp tục cuộc đua vô hình hay dừng lại để nhìn nhau lâu hơn? Liệu chúng ta có thể trả lại cho Tết sự ấm áp bằng những bàn tay không cần phong bao?

Mẹ ruột ốm nặng, tôi muốn về ngoại ăn Tết mà chồng ngăn cản

Đã 11 cái Tết kể từ ngày tôi đi lấy chồng nhưng chừng ấy năm, tôi chưa một lần được đón giao thừa cùng bố mẹ đẻ. Lý do rất đơn giản: Tôi là con dâu trưởng của gia đình trưởng họ.

Ở nhà chồng, Tết là sự kiện “thiêng liêng”. Bàn thờ tổ tiên phải đủ vai vế, họ hàng về đông, con dâu trưởng không được phép vắng mặt. Tôi gói bánh, dọn cỗ, tiếp khách từ sáng đến khuya. Pháo hoa nổ rực trên màn hình tivi, còn tôi đứng trong bếp, tay chân mỏi nhừ mà vẫn phải cười.

11 năm ấy, bố mẹ tôi đón giao thừa chỉ có 2 người. Tôi từng xin về ngoại ăn Tết 1-2 ngày, không ai nói "không", nhưng cũng chẳng ai nói "được”. Chỉ là câu nhắc khẽ: “Nhà còn bao việc. Mình là trưởng họ, Tết không thể thiếu con dâu trưởng”. Tôi im lặng, tự nhủ nhịn một chút cho êm cửa êm nhà. Nghĩ rằng bố mẹ còn khỏe, Tết sau sẽ về...

Cho đến năm nay, đầu tháng Chạp, mẹ tôi nhập viện vì bệnh tim tái phát. Bác sĩ nói tình trạng không ổn định, cần theo dõi sát. Tôi ngồi bên giường bệnh, nhìn mái tóc mẹ bạc thêm, tay bố run khi ký giấy tờ. Tôi là con gái duy nhất.

Tối đó, tôi nói với chồng: “Tết này em phải về”. Anh nhìn tôi rất lâu rồi nói: “Em biết nhà mình thế nào mà...”.

Mẹ ruột ốm nặng, tôi muốn về ngoại ăn Tết mà chồng ngăn cản - 1

Tết này tôi quyết tâm về ngoại (Ảnh minh hoạ: Hoàng Minh Thắng).

 Tôi giải thích rằng mẹ đang ốm nặng, tôi cần ở bên bà ít ngày. Anh thở dài: “Ốm thì mình vẫn về thăm được. Nhưng giao thừa mà vắng con dâu trưởng, cả họ nhìn vào”.

Tôi nói: “Mẹ yếu quá, em muốn vào bệnh viện trông mẹ đỡ cho bố Tết này". Anh đáp, giọng cứng lại: “Nếu em đã quyết thế thì tự chịu trách nhiệm. Đừng trách anh nếu bố mẹ anh không còn coi em như trước”.

Câu nói ấy khiến tôi lạnh người. Suốt 11 năm, tôi chưa từng trái ý nhà chồng. Vậy mà chỉ vì muốn về ăn cái Tết với mẹ, tôi bị đặt vào thế đối đầu.

Mẹ chồng nghe chuyện cũng không giấu sự thất vọng: “Làm dâu trưởng phải biết hy sinh. Nhà này bao năm nay vẫn thế, không thể vì bên ngoại mà bỏ trách nhiệm”.

Hy sinh? Tôi đã hy sinh 11 năm. Mỗi lần nhìn bố mẹ ngồi lặng bên mâm cơm giao thừa qua màn hình điện thoại, tôi tự nhủ mình đang làm điều đúng, nhưng đúng với ai?

Tôi hỏi chồng: “Nếu sau này con gái anh đi lấy chồng, nó không được về thăm khi mình ốm, anh có thấy công bằng không?”. Anh im lặng, rồi nói: “Đừng so sánh”.

Đó là lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau gay gắt vì Tết. Anh cho rằng tôi ích kỷ. Tôi hỏi lại: “Ích kỷ khi muốn ở bên mẹ khi bà đang nằm viện sao?”.

Không khí trong nhà đặc quánh lại. Tôi biết nếu mình về, sẽ có lời ra tiếng vào. Có thể mối quan hệ với mẹ chồng sẽ rạn nứt. Nhưng năm nay, tôi không thể tiếp tục im lặng.

Tết này, dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ về. Có thể tôi chỉ ở vài ngày rồi quay lại. Có thể sau đó tôi phải đối diện với những ánh nhìn lạnh nhạt. Nhưng tôi không muốn sau này bản thân phải hối hận.

Nếu ở hoàn cảnh của tôi, bạn có lựa chọn như vậy không?

Ngân An

Monday, February 16, 2026

70 tuổi tôi phải đón Tết một mình dù có 3 đứa con

Tôi năm nay tròn 70 tuổi. Cái tuổi “thất thập cổ lai hy”, sống được ngày nào hay ngày ấy. Mong mỏi lớn nhất của tôi không còn là tiền bạc hay danh vọng, mà chỉ là những bữa cơm có đủ mặt con cháu, những tiếng cười trong căn nhà cũ đã bạc màu theo năm tháng.

Vậy mà năm nay, tôi phải đón Tết một mình.

70 tuổi tôi phải đón Tết một mình dù có 3 đứa con - 1

Tôi buồn và cô đơn khi phải ăn Tết một mình (Ảnh: iStock).

Những ngày cận Tết, thời tiết thất thường khiến đôi chân đau khớp của tôi nhức buốt. Tôi vẫn chống gậy ra sân, chậm rãi quét từng chiếc lá khô rơi đầy lối đi. Cây đào tôi tự tay trồng từ hơn chục năm trước năm nay nở rất đẹp, hoa hồng phớt rung rinh trong gió lạnh.

Các con tôi đều đã thành đạt. Đứa làm giám đốc công ty, đứa định cư nước ngoài. Chúng nó bảo thương tôi nên thường xuyên gửi tiền về sửa sang nhà cửa, mua thuốc bổ, mua máy đo huyết áp. Nhưng chúng nó không hiểu rằng thứ tôi cần không phải là những con số trong tài khoản, mà là tiếng gọi “bố ơi” vang lên từ ngoài cổng.

Đầu tháng Chạp, tôi đã gọi điện cho từng đứa, hỏi lịch về quê. Đứa con trai cả nói năm nay gia đình bận việc ở nước ngoài, không về được. Con gái thứ bảo công ty thưởng Tết bằng chuyến nghỉ dưỡng ở biển, cả nhà tranh thủ đi cho các cháu biết đó biết đây. Đứa út thì nói năm nay muốn đổi không khí, thuê homestay trên núi để trải nghiệm.

Tôi không trách chúng nó, nhưng tim tôi thắt lại. Tôi đã chờ đợi cả năm chỉ để có vài ngày Tết sum họp, vậy mà cuối cùng thứ tôi nhận được chỉ là lời hứa “hết Tết chúng con về thăm bố sau”. Đã mấy năm rồi, có đứa nọ thì thiếu đứa kia, lâu rồi gia đình tôi không ăn Tết đầy đủ con cháu. Nhưng năm nay thì không ai về ăn Tết cùng tôi nữa.

Mấy ngày giáp Tết, tôi vẫn chuẩn bị như mọi năm. Tôi gói bánh chưng một mình. Tay run run, dây lạt buộc không còn chắc, tôi phải tháo ra buộc lại mấy lần. Tôi vẫn làm 6 chiếc bánh, dù biết mình không ăn hết. Tôi tự nhủ biết đâu đến phút cuối, các con đổi ý, bất ngờ về nhà.

Đêm 26 Tết, tôi ngồi canh nồi bánh chưng, lửa bập bùng hắt ánh sáng lên bức tường loang lổ. Mọi năm, mấy đứa cháu thức cùng tôi, vừa sưởi ấm vừa ríu rít hỏi chuyện ngày xưa. Năm nay, tôi chỉ nghe tiếng củi nổ lách tách và tiếng gió rít qua khe cửa. Tôi chợt nhận ra mình già thật rồi, già đến mức sợ cả sự im lặng.

Sáng 29, tôi mặc bộ quần áo mới mà con gái gửi về từ trước. Bộ quần áo vẫn còn mùi vải mới, nhưng tôi không thấy vui. Tôi bày mâm cơm cúng tổ tiên, đặt thêm bát đũa cho từng đứa con như thói quen. Nhìn mâm cơm đầy đặn mà căn nhà trống trải, tôi thấy cổ họng nghẹn lại.

Chiều xuống, tôi ngồi trước hiên, nhìn con đường làng. Những gia đình khác bắt đầu tụ tập, tiếng trẻ con chạy nhảy, tiếng gọi nhau í ới. Nhà bên cạnh còn mở nhạc xuân rộn ràng. Tôi quay vào nhà, đóng cửa lại, vì sợ tiếng vui của người ta khiến mình tủi thân.

Đúng lúc giao thừa, điện thoại reo. Các con gọi video từ những khu nghỉ dưỡng sang trọng nào đó. Phía sau chúng là ánh đèn lung linh, tiếng nhạc ồn ào, tiếng cười nói náo nhiệt. Chúng đồng thanh chúc tôi năm mới mạnh khỏe, hứa sẽ về thăm sớm. Tôi gượng cười, nói bố vẫn ổn, bố vui lắm. Tôi không muốn chúng nó thấy mắt mình đỏ hoe.

Khi màn hình tắt, căn nhà lại chìm vào im lặng. Tôi thắp nén hương trên bàn thờ vợ. Bà mất đã 10 năm, từ ngày bà đi, Tết nào tôi cũng cố gắng giữ nếp nhà để bà yên lòng. Tôi khẽ nói một mình rằng, năm nay các con bận, chắc bà hiểu.

Đêm giao thừa, tôi không ngủ được. Tôi mở tủ, lấy ra cuốn album cũ. Những bức ảnh Tết xưa vàng ố theo thời gian, vợ tôi cười hiền bên nồi bánh chưng, lũ trẻ chen chúc nhận lì xì, cả gia đình quây quần chụp ảnh trước hiên nhà. Tôi nhận ra đã từ rất lâu rồi, chúng tôi không còn chụp một tấm ảnh đủ mặt.

Mùng 1 Tết, tôi vẫn dậy sớm, pha ấm trà, bày khay mứt như thói quen. Buổi chiều, tôi ra nghĩa trang thăm vợ. Tôi kể cho bà nghe rằng năm nay các con không về, căn nhà rộng quá, tôi bắt đầu sợ những cái Tết sau nếu mình còn sống mà vẫn chỉ có một mình.

Ngày xưa, Tết là dịp mọi người quay về nơi bắt đầu. Còn bây giờ, ai cũng có những nơi khác để đi, những kế hoạch khác để vui.

Tôi bước vào nhà, nhìn cây đào vẫn nở rực rỡ giữa sân. Hoa vẫn đẹp như mọi năm, chỉ có người ngắm là cô độc.

Tôi ngồi xuống ghế, tự nhủ mình phải học cách quen với điều này. Có lẽ rồi sẽ đến một ngày, tôi không còn đủ sức quét sân, không còn đủ tỉnh táo để chờ đợi. Tôi chỉ mong trước khi điều đó xảy ra, các con một lần hiểu rằng với một người già, Tết là khoảnh khắc nghe tiếng bước chân quen thuộc trở về từ ngoài cổng.

Tôi khép cửa, thổi tắt ngọn đèn ngoài hiên. Căn nhà chìm vào bóng tối, yên lặng như thể chưa từng có những mùa xuân rộn ràng đi qua. Tôi ngồi đó thật lâu, lắng nghe nhịp tim già nua của mình, và lần đầu tiên trong đời, tôi sợ rằng mình sẽ không còn đủ thời gian để chờ một cái Tết đông đủ nữa.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Đêm giao thừa nhớ bố

Năm ngoái, cũng ngày này, chúng con từ phương xa về quê đón Tết. Trên đường về sẽ ghé mua món đặc sản địa phương mà bố thích. Năm nay chúng con vẫn về, vẫn mua món đặc sản ấy, nhưng là để đặt lên ban thờ của bố.

Gần một năm bố đi xa, nỗi đau đã có đôi phần nguôi ngoai, chỉ có nỗi nhớ là chưa bao giờ dứt. Nỗi nhớ nằm ở căn phòng trống vắng, nằm ở chiếc ghế bố vẫn hay ngồi. Nỗi nhớ vương trên cây bưởi bố trồng nay đã trĩu quả trên cây. Và những bức ảnh chụp những mùa xuân cũ của gia đình mình có bố.

Mọi năm, những ngày cuối năm này, bố cùng con cháu trồng đào, bê quất, chuẩn bị lá dong để nắn nót gói từng chiếc bánh chưng. Bố gọi điện cho từng đứa con xa, hỏi ngày nào thì nghỉ Tết, ngày nào về nội, ngày nào về ngoại.

Năm nay, con cháu cũng về đủ đầy, chỉ là thiếu bố. Tết này, nhà mình chỉ treo một lá cờ trước sân, không mua hoa đào, không mua chậu quất. Chưa có Tết nào cả nhà hội ngộ mà lại thấy thiếu như năm nay. Bố đi xa, để lại rất nhiều niềm thương nỗi nhớ trong tim mỗi người.

Đêm giao thừa nhớ bố - 1

Đêm giao thừa đầu tiên vắng bố (Ảnh minh họa: Pngtree).

Giao thừa mọi năm, bố trang nghiêm đứng trước bàn thờ dâng lễ, cúng bái tổ tiên. Rồi cả nhà cùng đứng ở bậc thềm ngắm pháo hoa, ấm áp bên nhau trong phút giây trời đất giao hòa của thời khắc chuyển giao một năm cũ-mới. Tết năm nay, em trai út trong nhà thay bố dâng hương, nguyện cầu.

Gần một năm trôi qua, mẹ vẫn chưa quen với việc vắng bố trong đời. Hồi bố còn, ông bà thường xuyên tranh cãi chuyện nọ chuyện kia, cũng không ít khi bực mình, giận dỗi. Nhưng bố xa rồi, mẹ nói chỉ nhớ về bố với những chuyện vui, những kỷ niệm đẹp.

Giao thừa năm nay, mẹ đứng ở ban thờ bố hồi lâu rồi ra đứng góc thềm lặng lẽ khóc. Có lẽ mẹ không muốn bố thấy mẹ buồn, không muốn bố đi xa rồi mà vẫn phải bận lòng bởi những buồn thương nhân thế. Và con, đứa con gái bướng bỉnh của bố cũng chẳng biết làm gì ngoài khóc vì nhớ.

Bố ơi, năm mới đến rồi, giao thừa đã điểm. Pháo hoa sáng đầy trời, nhà nhà cất lên tiếng nhạc hân hoan chúc mừng năm mới. Tết để đoàn viên, Tết để sum vầy, nhưng nhà mình từ nay về sau dù có sum vầy cũng không bao giờ đủ đầy, trọn vẹn như xưa nữa.

Vẫn biết “lá rụng về cội” và đời người không thể tránh khỏi những cuộc chia ly. Nhưng con chưa bao giờ tưởng tượng Tết không có bố sẽ như thế nào và cũng chưa từng chuẩn bị cho tình huống ấy.

“Khôn không đến trẻ, khỏe không đến già”, con gái dại khờ có lẽ nhiều khi đã khiến bố phải lo lắng, bận lòng. Đến khi bố xa rồi, cũng chỉ biết báo hiếu bố bằng tiếng khóc. Những việc chưa kịp làm, những lời chưa kịp nói bỗng trở thành nỗi day dứt khôn nguôi.

Vậy nên, giờ phút này, sau phút giao thừa, cả nhà ai nấy lui về phòng riêng. Chỉ mình con đứng giữa sân, trong làn gió lạnh, để nước mắt tự do rơi trên gương mặt mình.

Con chỉ ước có thể một lần nữa gọi “Bố ơi!” và nghe tiếng trả lời của bố. Ước được nghe bố hỏi han và cả những phiền trách. Hóa ra những điều giản dị thường ngày đến một ngày bỗng trở nên khó khăn đến thế. Hóa ra, một người đã từng rất gần, có một ngày lại xa xôi đến thế.

Đêm giao thừa, có lẽ ai cũng mong cầu nhiều thứ. Còn con chỉ có trái tim này với nỗi nhớ bố dâng đầy.

Bố ơi!

Hành động táo bạo khi ân ái của bạn gái khiến tôi thấy hoang mang

Tôi quen cô ấy vào một ngày rất bình thường. Một buổi chiều thành phố mưa lất phất, chúng tôi cùng nhau trú mưa dưới mái hiên một quán cà phê. Từ những câu hỏi vu vơ xã giao, chúng tôi dần mở ra một mối quan hệ.

Hơn nửa năm sau khi quen biết, chúng tôi bắt đầu hẹn hò. Cô ấy dịu dàng, biết lắng nghe, đôi khi hơi trẻ con nhưng luôn khiến tôi cảm thấy hạnh phúc. Gần đây, chúng tôi bước sang một giai đoạn gần gũi hơn.

Tôi không phải người bảo thủ, cũng không phải người ngây thơ đến mức nghĩ rằng yêu là chỉ nắm tay, đi dạo. Tôi hiểu, khi tình cảm đủ sâu, sự thân mật là điều tự nhiên. Nhưng tôi đã không chuẩn bị tinh thần cho cảm giác bối rối và hoang mang đến vậy, khi nhận ra cô ấy hoàn toàn khác với hình dung của tôi.

Cô ấy chủ động, táo bạo, thậm chí có phần khiêu khích. Những cử chỉ, ánh mắt, cách dẫn dắt… tất cả khiến tôi sững lại. Trong đầu tôi vụt qua một suy nghĩ rất ngớ ngẩn nhưng không sao gạt đi được: “Sao em ấy lại thuần thục đến vậy?”. Có những khoảnh khắc, tôi thấy mình như bị cô ấy "điều khiển".

Hành động táo bạo khi ân ái của bạn gái khiến tôi thấy hoang mang - 1

Bạn gái luôn chủ động hơn tôi mỗi lần ân ái (Ảnh minh họa: Sohu ).

Tôi không nói ra ngay. Tôi sợ làm cô ấy tổn thương. Một lần, khi tôi tỏ ra lúng túng, cô ấy cười, rất thẳng thắn bảo rằng: “Em tìm hiểu, học hỏi thôi. Em muốn chiều anh”. Câu nói ấy đáng lẽ phải khiến tôi cảm động. Nhưng không hiểu sao, trong lòng tôi lại hoài nghi hơn.

Có lần sau một buổi đi chơi, bạn gái không về nhà mà chủ động đặt khách sạn để chúng tôi cùng qua đêm. Cô ấy muốn tạo cho tôi sự bất ngờ nhưng tôi thì lại thấy đó là sự táo bạo quá mức.

Tôi bắt đầu nhớ lại những gì cô ấy từng kể rằng trước tôi, cô ấy chỉ yêu một, hai người, những mối quan hệ thoáng qua, chưa đi quá xa. Cô ấy cũng là người khá giữ mình.

Tôi đã rất tin tưởng người yêu mình. Nhưng bây giờ, giữa những trải nghiệm rất thật, rất sống động kia, niềm tin ấy bỗng lung lay.

Tôi ghét chính bản thân mình khi bắt đầu đặt câu hỏi. Liệu quá khứ của cô ấy có thực sự đơn giản như lời kể? Hay tôi chỉ là người đến sau, hưởng những gì người khác đã vô tình để lại? Có phải cô ấy từng chung đụng với nhiều người nên mới có được sự tự tin và “thành thạo” như thế?

Những suy nghĩ ấy xuất hiện ngày một nhiều, dù tôi biết chúng không đẹp đẽ gì. Tôi thấy mình nhỏ nhen, ích kỷ, thậm chí cổ hủ. Nhưng cảm xúc không phải công tắc bật tắt. Tôi không thể bảo trái tim mình rằng: “Đừng nghi ngờ nữa”.

Có lúc tôi tự hỏi, vấn đề nằm ở cô ấy hay ở tôi. Phải chăng tôi đang mang trong đầu một hình ảnh lý tưởng hóa về người yêu, rằng cô ấy phải vụng về, phải e dè thì mới “đúng”? Phải chăng tôi vô thức áp đặt tiêu chuẩn của mình lên một người khác, rồi thất vọng khi họ không giống như mình tưởng tượng?

Nhưng cũng có lúc, nỗi lo lại quay về rất thật. Tôi sợ mình không hiểu hết con người cô ấy, sợ những điều cô ấy không thành thật. Tôi cũng lo lắng một ngày nào đó, khi tình cảm không còn đủ mới mẻ, tôi sẽ phát hiện ra những khoảng tối tồi tệ hơn.

Có những đêm nằm cạnh nhau, cô ấy ngủ ngon lành sau cuộc ân ái, còn tôi thì trằn trọc. Tôi nhìn gương mặt quen thuộc ấy và tự hỏi: “Mình có đang tự làm khó mình không?”. Quá khứ, dù thế nào, cũng là quá khứ. Điều quan trọng là hiện tại, là cách cô ấy chọn ở bên tôi, chọn học hỏi, chọn cố gắng vì mối quan hệ này. Nhưng lý trí là một chuyện, cảm xúc lại là chuyện khác.

Tôi viết ra những dòng này không phải để buộc tội hay phán xét cô ấy. Có lẽ, sâu thẳm, tôi chỉ đang tìm một lời giải thích cho chính mình. Rằng tôi có nên tiếp tục tin tưởng, hay nên thẳng thắn đối diện với những nghi ngờ đang lớn dần. Nhưng bắt đầu câu chuyện này thế nào để với cô ấy cũng thật khó!

M. T (Hà Nội)