Saturday, March 14, 2026

Lý do tôi không thể dứt khỏi người đàn ông đã có vợ suốt nhiều năm

Tôi là mẹ đơn thân, 39 tuổi, có con gái 8 tuổi. Sau cuộc hôn nhân không hạnh phúc, tôi dồn hết tâm sức vào việc nuôi con và phát triển công việc. May mắn là cuộc sống của hai mẹ con dần ổn định.

Trong một chuyến du lịch, tôi gặp anh. Chúng tôi nhanh chóng cởi mở khi biết làm cùng lĩnh vực. Sau đó, cả hai có nhiều dịp gặp lại, trò chuyện về công việc, gia đình và cuộc sống. 

Anh kể rằng sau khi ly hôn đã để lại toàn bộ tài sản cho vợ con, ra đi với hai bàn tay trắng và gây dựng lại từ đầu. Vì bản thân cũng từng trải qua tranh chấp tài sản căng thẳng khi ly hôn, tôi đặc biệt ấn tượng với câu chuyện ấy. Phong cách điềm đạm, giản dị của anh càng khiến tôi tin rằng anh là người đàng hoàng, đáng tin.

Lý do tôi không thể dứt khỏi người đàn ông đã có vợ suốt nhiều năm - 1

Tôi dại khờ nên bị cuốn vào mối quan hệ khổ đau (Ảnh minh hoạ: Sohu).

Trong quá trình quen nhau, anh giúp tôi nhiều trong việc phát triển sản phẩm kinh doanh và quan tâm chăm sóc hai mẹ con. Anh không hoa mỹ nhưng chu đáo, luôn xuất hiện đúng lúc khiến tôi dần nảy sinh tình cảm sâu đậm. Anh cũng nói rằng chỉ sau vài lần gặp đã thấy tôi là người phụ nữ anh cần trong đời.

Khoảng một năm sau, anh rủ tôi góp vốn mua lại một công ty nhỏ với số tiền hơn 1 tỷ đồng. Dù không đủ tiền, tôi vẫn vay mượn bạn bè, người thân để đầu tư vì tin vào kế hoạch làm ăn lâu dài. Một tuần sau, anh tiếp tục đề nghị góp thêm vài trăm triệu để sửa sang văn phòng. Anh nói cả hai sẽ cùng đứng tên công ty nên tôi hoàn toàn yên tâm.

Nhưng đến ngày ký giấy sang tên, anh đến trước và đăng ký công ty chỉ đứng tên một mình. Khi tôi đến, mọi thủ tục đã hoàn tất. Dù có chút nghi ngờ, tôi vẫn tự trấn an rằng anh sẽ không lừa mình.

Vài tháng sau, khi anh để quên laptop ở nhà, tôi vô tình phát hiện những tin nhắn giữa anh và người được lưu tên là “vợ”. Nội dung khiến tôi sững sờ. Bao lâu nay anh nói đã ly hôn và cắt đứt liên lạc, nhưng thực tế họ vẫn nhắn tin với nhau thường xuyên.

Khi tôi hỏi, anh khẳng định họ đã ly hôn từ lâu, chỉ mới liên lạc lại vì chuyện con cái. Anh còn đưa cho tôi xem tin nhắn người vợ nói không còn giữ giấy ly hôn. Dù trong lòng vẫn có chút lấn cấn, tôi lại chọn tin anh.

Công ty sau đó làm ăn thua lỗ. Anh tiếp tục nhờ tôi vay thêm 1 tỷ đồng để xoay vốn và tôi vẫn cố gắng vay cho đủ. Thậm chí, tôi còn đồng ý có con với anh để gắn kết tình cảm.

Nhưng khi biết tôi mang thai, anh lại lạnh lùng yêu cầu tôi phá thai vì “không hợp tuổi”. Tôi đau đớn tột cùng, và sau đó mất con do sức khỏe suy kiệt.

Cú sốc lớn hơn đến khi tôi biết rằng đúng thời gian tôi mang thai, người vợ ở quê - người mà anh luôn nói đã ly hôn - cũng đang mang thai đứa con của anh. Lần anh nói về quê ăn giỗ thực chất là để tổ chức ăn mừng vợ có bầu.

Tôi chưa bao giờ muốn làm người thứ ba. Khi nhận ra mình bị lừa, tôi yêu cầu anh ký giấy vay nợ số tiền đã đưa. Lúc này anh mới lộ rõ bản chất: thừa nhận chưa hề ly hôn, nói chưa có tiền trả và nếu tháng nào dư mới trả. Anh cũng từ chối ký giấy nợ, rồi dọn ra ngoài sống và né tránh tôi.

Tôi muốn chấm dứt mối quan hệ này càng sớm càng tốt nhưng đã vài năm, tôi chưa thể làm được điều đó. Số tiền tôi đã bỏ vào công ty là rất lớn, phần lớn là tiền vay mượn. Tôi lo rằng nếu cắt đứt hoàn toàn, cơ hội đòi lại tiền sẽ càng mong manh.

Giờ đây tôi rơi vào tình trạng vừa đau đớn, vừa bế tắc. Tôi tự trách mình đã quá cả tin, để tình cảm che mờ lý trí suốt nhiều năm. 

Những năm vừa qua khiến tôi nhận ra cái giá của sự nhẹ dạ có thể lớn đến mức nào. Không chỉ là tiền bạc, mà còn là tuổi trẻ, lòng tin và cả những tổn thương khó lành. Nhưng điều khiến tôi dằn vặt nhất là cảm giác đã vô tình làm tổn thương một người phụ nữ khác và chính con gái mình khi để bản thân rơi vào mối quan hệ sai trái.

Bây giờ, tôi chỉ mong tìm được cách thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn này: vừa giữ được sự bình yên cho con, vừa có cơ hội lấy lại phần nào số tiền đã mất. Tôi biết mình cần phải mạnh mẽ hơn, nhưng sau quá nhiều biến cố, tôi thực sự không biết nên bắt đầu từ đâu.

Có những đêm tôi nằm nhìn con ngủ mà nước mắt cứ chảy ra. Con bé vô tư hỏi: “Mẹ sao dạo này hay buồn vậy?”. Tôi chỉ biết quay đi, nói rằng mẹ mệt vì công việc. Tôi không đủ can đảm để kể cho con nghe rằng mẹ đã sai lầm như thế nào.

Nhiều người bạn khi biết chuyện đều khuyên tôi nên dứt khoát. Họ nói một người đàn ông đã lừa dối suốt từng ấy năm thì sẽ không bao giờ thay đổi.

Tôi cũng hiểu điều đó. Nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến khoản tiền lớn mình đã vay mượn để đưa cho anh ta, tôi lại chùn bước. Nếu cắt đứt hoàn toàn, liệu tôi có còn cơ hội lấy lại số tiền ấy không? Tôi sợ cảnh vừa mất tình, vừa gánh trên vai những món nợ kéo dài nhiều năm.

Càng nghĩ càng thấy bế tắc. Tôi vừa hận anh ta, vừa giận chính bản thân mình. Tôi nên làm gì để thoát ra khỏi tình thế tiến thoái lưỡng nan này?.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Friday, March 13, 2026

Con gái ở nhà thuê, bố mẹ có hơn 10 cây vàng vẫn chưa dám cho vì một lý do

Vợ chồng tôi có hai cô con gái. Cô lớn đi du học rồi ở lại làm việc tại nước ngoài, cuộc sống khá ổn định. Cô út thì lập gia đình được gần một năm, đang khiến tôi lo lắng mỗi ngày.

Vợ chồng tôi sống trong căn chung cư đã mua từ nhiều năm trước, còn vợ chồng con gái út hiện vẫn thuê một căn hộ nhỏ gần đó, mỗi tháng mất khoảng 7 triệu đồng tiền thuê nhà.

Mỗi lần sang thăm con, tôi lại thấy chạnh lòng. Từng này tuổi tôi hiểu, nếu không có nơi ăn chốn ở ổn định thì cuộc sống gia đình luôn bấp bênh. 

Vấn đề có lẽ nằm ở chàng rể của tối. Thú thật, ngay từ lần đầu con gái dẫn chàng rể về ra mắt, tôi đã thấy không ưng. Khi tiếp xúc, tôi nhận ra dù gần 30 tuổi, cậu vẫn chưa có đủ sự chín chắn của một người đàn ông trưởng thành. Càng về sau, tôi nhận ra con rể thuộc kiểu người “nói như rồng leo, làm như mèo mửa”, nói thì hay lắm nhưng đụng tay đụng chân vào việc gì cũng không ra hồn.

Vợ chồng tôi vì thương con nên đã phản đối mối quan hệ này. Tuy nhiên, con gái vẫn một mực nghe theo tiếng gọi tình yêu, khóc rất nhiều, thuyết phục chúng tôi. Nó tin rằng chỉ cần hai người thật lòng với nhau thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Cuối cùng, tôi cũng mềm lòng.

Ngày con khoác váy cưới bước lên lễ đường, tôi vừa mừng vừa lo, bởi trong lòng, những ấn tượng không tốt về con rể vẫn chưa thể xóa nhòa.

Sau khi kết hôn, vợ chồng con bé thuê căn chung cư nhỏ gần nhà tôi để tiện đi làm. Tôi vẫn nghĩ vợ chồng trẻ bắt đầu từ hai bàn tay trắng cũng không sao, miễn là cả hai cùng cố gắng. Biết đâu sau khi kết hôn, con rể sống trách nhiệm hơn. Nhưng dường như tôi đã kỳ vọng quá nhiều.

Con rể tôi nói rằng mình làm freelancer, tức là làm việc tự do. Song, đến giờ tôi vẫn không hiểu rõ công việc cụ thể của cậu ta là gì. Nhiều lần đến bất chợt, tôi thấy con rể vẫn ở nhà, trong khi con gái tôi thì đã đi làm từ sớm, tối muộn mới về.

Có hôm bước chân vào nhà, tôi ngao ngán khi thấy cảnh tượng trước mắt. Quần áo vắt lung tung trên ghế, bát đĩa chưa rửa vẫn để trong bồn. Con rể tôi ngồi trước máy tính, còn con gái tôi vừa đi làm về đã vội vàng thay đồ rồi tất bật dọn dẹp, nấu nướng.

Nhìn con gái đầu tắt mặt tối như vậy, tôi thấy thương con vô cùng. Một lần, tôi gợi ý chuyện mua nhà, thăm dò xem tài chính của các con thế nào thì con gái chỉ cười rồi nói khéo rằng, hai vợ chồng gần như chưa có tích lũy vì thu nhập của chồng rất bấp bênh.

Nghe con nói, tôi hiểu ngay vấn đề. Con gái tôi là người chăm chỉ, có công việc ổn định, nhưng một mình nó thì không thể gánh vác hết mọi thứ. Còn con rể tôi, ít nhất cho đến lúc này, tôi vẫn chưa thấy ở cậu ta sự quyết tâm hay chí tiến thủ rõ ràng.

Trong nhà tôi hiện vẫn còn hơn 10 cây vàng tích góp nhiều năm. Đó là khoản tiền vợ chồng tôi dành dụm từ lúc đi làm và buôn bán ngoài giờ. Cô con gái lớn đã ổn định, tôi dự định sẽ cho con gái út phần hơn để hai vợ chồng con mua nhà, đỡ cảnh ở trọ không ổn định.

Thế nhưng mỗi lần nghĩ đến con rể, tôi lại chần chừ. Tôi sợ rằng nếu đưa ra lúc này, cậu ta sẽ càng ỷ lại. Khi đã có nhà cửa ổn định nhờ tiền bố mẹ vợ, biết đâu cậu ta lại càng thiếu động lực cố gắng. Tài sản cho con lúc này lại là tài sản chung.

Con gái tôi có lẽ cũng không biết bố mẹ tích góp được nhiều vàng đến vậy bởi nghĩ rằng bao nhiêu năm buôn bán, vợ chồng tôi đã đầu tư cho hai chị em ăn học cả rồi.

Con gái ở nhà thuê, bố mẹ có hơn 10 cây vàng vẫn chưa dám cho vì một lý do - 1

Con gái tôi lương thiện, rất dễ tin người (Ảnh minh họa: Sina).

Có những đêm nằm trằn trọc, tôi tự hỏi mình nên làm gì? Một mặt, tôi muốn giúp con gái bớt vất vả, có chỗ ở ổn định để yên tâm làm ăn. Mặt khác, tôi lại lo rằng sự giúp đỡ ấy vô tình khiến con rể càng thêm lười biếng và thiếu trách nhiệm. Sống với một người đàn ông như vậy, chắc chắn con gái tôi khó có hạnh phúc.

Đôi khi tôi nghĩ hay cứ để mọi chuyện tự nhiên, để con gái sống, trải nghiệm và tự nhận ra chồng mình là người như thế nào. Nếu cuộc hôn nhân không ổn, có lẽ sớm muộn con cũng sẽ có lựa chọn của riêng mình.

Nhưng là cha mẹ, đứng nhìn con có thể vấp ngã mà không làm gì cũng thật khó. Trong thâm tâm, tôi vẫn mong có cách nào đó để con rể thay đổi. Tôi chỉ muốn cậu ta hiểu rằng đã là đàn ông, đã lập gia đình thì phải có trách nhiệm với bạn đời, phải biết lo cho tương lai, chứ không thể sống mãi kiểu tạm bợ như hiện tại.

Chỉ có điều, tôi thật sự chưa biết phải bắt đầu từ đâu. Không rõ đã có ai từng nghĩ cách "cải tạo" con rể như tôi? Rất mong mọi người cho tôi những lời khuyên hữu ích!

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Cho nam đồng nghiệp mượn nhà, không ngờ cậu ta "mượn" luôn vợ tôi

Tôi năm nay 38 tuổi, vợ tôi vừa tròn 30. Chúng tôi cưới nhau đã 5 năm, có một cô con gái nhỏ.

Nói một chút về cuộc hôn nhân này, ban đầu vợ tôi là người chủ động. Tính tôi vốn khô khan, trầm lặng, ít nói. Cô ấy ngược lại, luôn sôi nổi và tràn đầy năng lượng. Thấy cô ấy bạo dạn nói chuyện yêu đương, tôi nghĩ có lẽ cô ấy chỉ nhất thời trêu đùa, bởi thời điểm đó tôi đã 32 tuổi, cô ấy mới 24 tuổi, còn rất trẻ.

Không ngờ, vào lần sinh nhật thứ 33 của tôi, cô ấy chủ động hẹn gặp, tặng hoa, tặng quà rồi nói lời tỏ tình, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc. Tôi lúc đó không biết nên phản ứng thế nào, chỉ nói: “Không biết em là thật hay đùa. Nhưng dù có yêu nhau thì vẫn nên để tôi theo đuổi em chứ”. Thật sự, giây phút nghe cô ấy tỏ tình, trái tim tôi đã rung động.

Không lâu sau đó, chúng tôi về chung một nhà. Chồng trầm tính, ít nói, vợ lại như con chim líu lo suốt ngày. Ai cũng nói, chúng tôi đúng là bù trừ lẫn nhau thành một đôi vừa khớp.

Cưới vợ ở tuổi ngoài 30, khi công việc đã ổn định. Tôi tự tin mình hoàn toàn có thể lo cho vợ con. Vợ tôi hầu như không phải lo toan hay chịu áp lực gì, nhất là về kinh tế.

Cho nam đồng nghiệp mượn nhà, không ngờ cậu ta mượn luôn vợ tôi - 1

Không gì đau đớn hơn chứng kiến vợ mình cùng người đàn ông khác (Ảnh minh họa: Vocal Media).

Trước khi cưới nhau, tôi có một căn hộ chung cư nhỏ, khá gần chỗ làm của vợ. Sau khi cưới vài năm, rồi có con, tôi thấy không gian nhà cũ khá chật chội nên quyết định vay mượn thêm ít tiền mua một căn hộ rộng rãi hơn. Sau khi chuyển sang nhà mới, căn hộ đó vợ chồng tôi cho thuê, hằng tháng cũng có thêm một khoản thu nhập.

Mấy tháng trước, người thuê trả nhà chuyển đi nơi khác. Vì gần cuối năm, ít người có nhu cầu thuê nhà nên vẫn để không.

Cận Tết vừa rồi, vợ tôi nói, có một đồng nghiệp từ chi nhánh miền Nam ra ngoài này thực hiện dự án khoảng một tháng. Anh ấy đang tìm thuê nhà gần cơ quan để đi làm cho tiện. Dù sao nhà chúng tôi cũng đang để không, có thể cho anh ta mượn ở nhờ một thời gian ngắn không? Vì là đồng nghiệp, anh ta lại không ở lâu dài, lấy tiền cũng ngại. Tôi bảo vợ, cứ tùy ý quyết định.

Chuyện cho đồng nghiệp của vợ mượn nhà, nói thật là tôi không hề lưu tâm. Cho đến một buổi trưa tuần trước, có việc đi ngang qua khu chung cư đó, tôi mới chợt nhớ ra nên ghé vào.

Nhưng điều tôi không ngờ chính là, khi tôi vừa ra khỏi thang máy thì vợ tôi từ căn hộ đi ra, tiếp đó là một cậu thanh niên trẻ chắc cũng chỉ trạc tuổi cô ấy mà tôi đoán là cậu đồng nghiệp vợ cho mượn nhà. Họ quay lưng lại phía tôi, xuống thang máy từ cuối hành lang đối diện.

Sau phút bất ngờ, trong đầu tôi liền hiện ra rất nhiều câu hỏi: Tại sao vợ tôi lại ở cùng cậu ta? Căn hộ khá gần cơ quan, là họ tranh thủ buổi trưa về nhà chơi hay có gì đó khuất tất mờ ám? Đầu tôi lúc đó nghĩ khôn thì ít, nghĩ dại thì nhiều, lồng ngực bỗng cảm thấy hồi hộp, khó thở.

Tối đó, tôi ra vẻ thản nhiên hỏi vợ: “Cậu đồng nghiệp của em còn ở nhà mình không?”. Tôi quan sát, thấy cô ấy thoáng bối rối trả lời: “Anh ấy vẫn đang ở đó. Đúng ra là kết thúc dự án rồi. Nhưng vì chậm tiến độ nên kéo dài thêm một chút”.

Tôi lại hỏi: “Dạo này em có ghé qua đó không?”. Vợ tôi trả lời, giọng vội vàng: “Không, em qua đó làm gì?”. Chỉ cần một câu trả lời ấy, tôi đã biết là có vấn đề. Nhà của mình cho người khác mượn, nếu thỉnh thoảng ghé qua cũng là chuyện bình thường. Hoặc là đồng nghiệp với nhau, tiện qua chơi cũng không có gì cả. Nếu không có gì mờ ám, khuất tất, sao vợ tôi lại vội vàng phủ nhận chuyện cô ấy ghé qua căn hộ cũ cùng đồng nghiệp của mình.

Tính tôi xưa nay làm gì cũng thích rõ ràng. Tôi không muốn vợ chồng mà phải nghi ngờ bóng gió lẫn nhau. Sau khi suy nghĩ, tôi quyết định theo dõi vợ.

Mỗi sáng, vợ đều ra khỏi nhà muộn hơn tôi vì còn chở con đến trường, chắc cũng vừa kịp giờ làm. Chiều nào, cô ấy cũng về đón con trước và về nhà trước tôi. Ngoài giờ hành chính và cả ngày nghỉ, hầu như vợ không ra ngoài hoặc nếu có cũng là đi với cả gia đình. Vậy thì nếu có thời gian rảnh rỗi chỉ là vào buổi trưa.

Và đúng như suy đoán của tôi. Hóa ra, buổi trưa tôi bắt gặp vợ cùng đồng nghiệp từ căn hộ của mình đi ra có lẽ không phải là lần đầu tiên, và cũng chưa phải là lần cuối cùng.

Trưa hôm đó, sau khi theo chân vợ từ cơ quan về căn hộ cũ. Tôi cố gắng lắm mới đợi được 10 phút rồi gõ cửa. Người đàn ông trẻ ra mở hé cửa, để lộ người chỉ mặc một chiếc quần cộc, không mặc áo. Cậu ta chậm rãi hỏi: “Anh tìm ai?”.

“Tôi tìm vợ tôi”, nói xong, tôi dứt khoát đẩy cửa bước vào nhà, đúng lúc nhìn thấy vợ mình đang cài lại khuy áo. Mặt cô ấy không giấu nổi vẻ kinh hãi, lắp bắp hỏi: “Sao anh lại đến đây?”.

Cả 3 chúng tôi ngồi ở bàn, không gian như đóng băng, chỉ có tiếng sụt sịt khóc của vợ tôi. Tôi phải cố kìm nén lắm mới không đấm vào mặt gã trai kia, mới không nói những lời nặng nề với vợ. Là đàn ông, điều khó chấp nhận nhất chính là chứng kiến vợ mình đang cùng người đàn ông khác...

Hai người họ đã làm những gì trong căn hộ của tôi, chuyện rõ như dưới ánh mặt trời, chẳng còn gì để phân trần hay bàn cãi. Chàng trai kia nhận hết trách nhiệm về mình, nói rằng chính anh ta đã chủ động quyến rũ vợ tôi. Còn vợ tôi, cô ấy thú nhận chỉ là do phút yếu lòng.

Tôi nói với cậu ta: “Tôi có lòng tốt cho cậu mượn nhà, cậu lại “mượn” luôn vợ của tôi. Nếu cậu thích, tôi cho cậu luôn, không cần trả lại”. Nói rồi, tôi đứng dậy rời đi, cố tỏ ra mạnh mẽ để che giấu cõi lòng tan nát.

Tôi đã đề cập đến chuyện ly hôn, còn cô ấy vẫn một mực xin tha thứ. Nhìn con gái chưa tròn 4 tuổi, lại nghĩ đến chuyện để con phải sống trong cảnh thiếu mẹ, vắng cha, tôi rất đau lòng.

Vợ tôi hỏi: “Anh đành lòng để con sống cảnh không có bố hay sao?”. Tôi nói với cô ấy: “Tôi vẫn luôn là bố của con, chỉ là không phải chồng của em nữa”.

Tôi từng nghĩ, dù vợ tôi thế nào, tôi vẫn luôn yêu thương cô ấy, trừ việc ngoại tình. Với tôi, phản bội là phản bội, dù vì bất cứ lý do gì cũng khó có thể tha thứ.

Có thai sau ân ái cùng chồng và tình cũ, tôi không biết đứa trẻ là con ai?

Tôi tên Hoa, năm nay 30 tuổi, đã kết hôn 5 năm và có một cậu con trai 3 tuổi. Nhìn từ bên ngoài, cuộc sống của tôi khá bình thường, một gia đình nhỏ, chồng có công việc ổn định, con ngoan ngoãn. Nhưng chỉ những ai ở trong hoàn cảnh của tôi mới hiểu, cảm giác cô đơn trong chính cuộc hôn nhân của mình đáng sợ đến mức nào.

Chồng tôi đi làm xây dựng xa nhà. Bình thường một tuần anh mới về một lần, nếu có dự án thì cả tháng tôi mới gặp anh. Hai mẹ con sống trong căn phòng trọ nhỏ ở Hà Nội, tôi vừa đi làm vừa chăm con. Nhiều khi tôi cảm thấy mình giống một bà mẹ đơn thân hơn là một người vợ.

Những ngày đầu mới cưới, mỗi lần anh về là cả nhà quây quần ăn uống, nói chuyện, vợ chồng ân ái, thì thầm to nhỏ với nhau đủ chuyện. Nhưng dần dần mọi thứ thay đổi.

Mỗi lần về, anh thường đi uống rượu với anh em họ hàng, bạn bè. Có hôm 21h mới về, có hôm gần nửa đêm. Tôi dọn cơm chờ sẵn, nhưng nhiều lần anh về trong tình trạng say khướt, chỉ kịp cởi áo rồi lăn ra ngủ.

Chuyện gần gũi vợ chồng vốn đã ít, lại càng ít hơn. Ban đầu tôi nghĩ do anh mệt nên cố gắng thông cảm. Nhưng tháng này qua tháng khác, mọi thứ cứ lặp lại như vậy.

Có những đêm tôi nằm cạnh anh, nghe tiếng con thở đều, còn anh thì ngủ say vì rượu. Tôi nhìn lên trần nhà mà tự hỏi: Mình còn quá trẻ để sống cuộc sống như thế này sao?

Tôi từng nói chuyện thẳng thắn với chồng về việc anh cần dành thời gian quan tâm mẹ con tôi hơn và việc quan hệ vợ chồng, tôi mới 30 tuổi, không phải phụ nữ mãn kinh, vẫn có nhu cầu được ân ái.

Anh chỉ thở dài nói công việc của anh đặc thù như thế, và bảo tôi thông cảm. Câu trả lời ấy khiến tôi im lặng, không biết phải nói thêm gì nữa.

Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi đi như vậy cho đến một ngày… người yêu cũ nhắn tin cho tôi. Anh chỉ hỏi đơn giản: “Dạo này em thế nào”?.

Tôi định không trả lời, nhưng cuối cùng vẫn nhắn lại vài câu xã giao. Sau đó là những tin nhắn hỏi thăm, kể chuyện công việc, cuộc sống.

Anh biết tôi đã có gia đình và chưa bao giờ nói gì vượt quá giới hạn. Nhưng điều khiến tôi yếu lòng là anh luôn hỏi tôi có mệt không, có ai giúp đỡ không. Những câu hỏi rất bình thường… nhưng lại là điều tôi hiếm khi nghe từ chồng mình.

Có thai sau ân ái cùng chồng và tình cũ, tôi không biết đứa trẻ là con ai? - 1

Tôi không biết cái thai trong bụng là của ai khi cùng lúc ân ái với chồng và tình cũ (Ảnh minh hoạ: iStock).

Có lần con tôi ốm, sốt cả đêm. Tôi vừa bế con vừa khóc, chồng thì ở xa, gọi điện cũng chỉ nói vài câu rồi tắt máy vì bận.

Tin nhắn của người yêu cũ hiện lên: “Nếu em cần giúp gì thì nói anh”. Chỉ một câu như vậy thôi mà tôi thấy cổ họng mình nghẹn lại. Tôi biết rõ ranh giới ở đâu. Tôi luôn tự nhắc: Mình đã có chồng, con. Nhưng cảm xúc con người đôi khi không đơn giản như lý trí.

Lúc này người yêu cũ nhắn tin rủ tôi đi uống cà phê. Tôi do dự rất lâu… rồi cuối cùng vẫn đi. Chúng tôi ngồi nói chuyện gần hai tiếng, chủ yếu là hỏi thăm cuộc sống của nhau. Anh bảo nhìn tôi gầy và mệt mỏi hơn trước nhiều. Không hiểu sao lúc đó tôi lại bật khóc. Có lẽ vì lâu lắm rồi tôi mới được nói ra hết những gì mình đang chịu đựng.

Tối hôm đó trời mưa rất to. Tôi đứng dưới mái hiên quán cà phê chờ tạnh, sau đó anh đưa tôi về. Trên đường đi, chúng tôi gần như không nói gì. Nhưng khi tới trước khu trọ, tôi mời anh lên nhà uống cốc nước để cảm ơn.

Trong căn phòng nhỏ, chúng tôi ngồi đối diện nhau. Không khí im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng mưa ngoài cửa sổ. Anh nhìn tôi rất lâu rồi hỏi tôi có đang hạnh phúc không? Câu hỏi đó giống như một chiếc kim chọc thẳng vào tim tôi.

Tôi không trả lời được. Khoảnh khắc tiếp theo, mọi thứ xảy ra quá nhanh. Anh ôm, hôn tôi, trong đầu tôi có một giọng nói gào lên, dừng lại đi, nhưng cơ thể thì không nghe theo.

Đêm hôm đó… tôi đã vượt qua ranh giới với người cũ. Sau đêm ấy, chúng tôi vẫn giữ liên lạc. Anh quan tâm, hỏi han tôi và cả con trai. Còn tôi thì dần chìm vào sự quan tâm đó. Tôi không còn đòi hỏi hay mong chờ tình cảm từ chồng nữa, mà lén lút qua lại với người cũ.

Mỗi lần gặp nhau, cảm xúc lại bùng lên như chưa từng có khoảng cách. Những buổi tối lén lút khiến tôi nhiều lần thấy tội lỗi. 

Rồi một ngày… tôi phát hiện mình có thai. Khoảnh khắc nhìn que thử hiện lên hai vạch, tay tôi run lên. Tôi không biết đứa trẻ là con ai.

Những ngày sau đó, tôi sống trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Ban ngày vẫn đi làm, chăm con, nói chuyện với chồng qua điện thoại như chưa có chuyện gì xảy ra. Nhưng mỗi khi đêm xuống, tôi lại nằm nhìn trần nhà và nghĩ về cái thai đang lớn dần trong bụng.

Người yêu cũ của tôi khi biết chuyện cũng im lặng rất lâu. Sau đó anh chỉ nói một câu: “Nếu đó là con anh… anh sẽ không bỏ mặc”. Nhưng câu nói đó lại khiến tôi càng rối hơn, chính tôi còn không biết đứa trẻ này là của ai.

Tôi không biết phải xử lý như thế nào, giữ hay bỏ đứa trẻ, chồng tôi vẫn chưa biết đến sự xuất hiện của sinh linh nhỏ bé này?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Thursday, March 12, 2026

Trót "thân mật" với bạn thân của vợ, tôi hoảng sợ khi cô ấy cho xem một thứ

Tôi và vợ cưới nhau 4 năm, chưa có con. Lý do cưới nhau lâu vậy mà chưa sinh con là vì vợ tôi đang có cơ hội thăng tiến trong sự nghiệp. Cô ấy muốn hoàn thành việc học lên cao để có chỗ đứng vững chắc rồi mới lo chuyện con cái.

Chính vì sự trì hoãn này khiến hai vợ chồng nhiều phen cãi vã. Mặc dù trước khi cưới, cô ấy từng có nói gần nói xa về việc cô ấy muốn ổn định sự nghiệp trước, rồi sau đó toàn tâm toàn ý lo cho gia đình. 

Chúng tôi lấy nhau vì yêu, và bây giờ, sau 4 năm kết hôn vẫn rất yêu. Chỉ riêng chuyện con cái là khiến tôi buồn phiền. Tôi đã 35 tuổi, vợ tôi cũng 31 rồi, đâu còn quá trẻ để trì hoãn năm này qua năm khác.

Từ dỗ dành đến trách vợ không được, tôi chỉ còn cách nhờ Hoài- cô bạn thân nhất của vợ khuyên nhủ. Nhưng Hoài nói, vợ tôi từ nhỏ đã coi trọng học hành, sau này đi làm luôn ưu tiên sự nghiệp. Quan điểm của vợ tôi: Chỉ có sự nghiệp và tiền bạc là không bao giờ phản bội mình. Vậy nên đối với những thứ đó, cô ấy lúc nào cũng dốc lòng dốc sức.

Trót thân mật với bạn thân của vợ, tôi hoảng sợ khi cô ấy cho xem một thứ - 1
Một phút không làm chủ bản thân khiến tôi như bước vào vũng lầy (Ảnh minh họa: Freepik).

Hoài bảo tôi, nếu thật lòng yêu thì hãy cho vợ một chút thời gian. Phụ nữ dù đi xa đến đâu, cuối cùng vẫn cần một chỗ dựa, một chốn bình yên để trở về. Chỉ cần tôi cứ để cho cô ấy vẫy vùng, mệt mỏi rồi sẽ khắc tự biết điều gì là quan trọng.

Thực ra, nếu không như thế, tôi cũng chẳng còn cách nào. Ép cô ấy cũng không được, khuyên nhủ dỗ dành cũng không xong. Chỉ còn một cách đó là đợi chờ tới khi nào vợ sẵn sàng làm mẹ.

Khoảng 2 tháng trước, vợ tôi có một chuyến công tác ngắn ngày ở nước ngoài. Một tối muộn, khi tôi chuẩn bị đi ngủ thì vợ gọi. Cô ấy nói Hoài phát hiện bạn trai lâu năm phản bội, gọi điện cho cô ấy khóc lóc thảm thiết. Vợ bảo tôi chạy tới nhà Hoài xem cô ấy có ổn không? Chỉ sợ quá đau lòng, cô ấy làm điều gì dại dột.

Lúc đó, trời đã về khuya, tôi bảo vợ: “Dù sao anh cũng là đàn ông, đêm hôm thế này tới nhà cô ấy e rằng không tiện lắm”. Vợ tôi nghe xong liền gắt nhẹ: “Có gì mà tiện với không tiện. Em với Hoài là bạn chơi từ nhỏ ở quê. Những lúc em buồn vui, cô ấy đều có mặt. Giờ lúc cô ấy yếu đuối suy sụp nhất, em lại không ở bên. Anh chạy liền qua giúp em đi”.

Tôi chạy xe 12km đến nhà trọ của Hoài, gõ cửa một lúc mới thấy cô ấy loạng choạng ra mở cửa, người nồng nặc mùi rượu. Nhìn thấy tôi, cô ấy cứ thế ngồi xuống khóc.

Tôi yêu vợ bao nhiêu năm thì quen Hoài bấy nhiêu năm. Cô ấy đối với vợ tôi đúng là tri kỉ. Bao năm nay, tôi chỉ luôn thấy Hoài vui vẻ, tích cực, hết lòng vì mọi người. Đây là lần đầu tiên tôi thấy cô ấy trọng bộ dạng khổ sở như vậy.

Hoài rót rượu dí vào tay tôi bảo uống cùng. Tôi gạt đi, khuyên đừng uống nữa. Nhưng càng cố can ngăn, cô ấy lại càng uống. Hoài khóc lóc kể chuyện tình của mình. Chuyện tình kéo dài 7 năm qua, trì hoãn cưới xin vì vô vàn lý do. Vậy mà bây giờ, tất cả như tan thành mây khói.

Rồi Hoài nhìn tôi, ánh mắt yếu đuối: “Anh biết em ngưỡng mộ vợ anh lắm không? Vừa ngưỡng mộ vừa ghen tỵ với nó. Yêu nhau chưa đầy 1 năm, anh đã sốt sắng cho nó danh phận. Còn em mất 7 năm thanh xuân, cuối cùng chỉ nhận về sự phản bội.”

Nói rồi, Hoài dựa vào người tôi. Đáng lẽ lúc đó, tôi nên đẩy cô ấy ra. Nhưng không hiểu sao, tôi lại cứ ngồi im như vậy. Cho đến khi vòng tay Hoài ôm người tôi siết chặt, gương mặt sát lại gần, giọng van nài cất lên “đừng bỏ em được không?” thì mọi chuyện đã trở nên quá muộn.

Tôi biết Hoài không còn tỉnh táo, đang nhầm tôi với bạn trai cô ấy. Nhưng khi đôi môi mềm mại mang theo mùi rượu áp vào môi tôi, lý trí của tôi bỗng như tê liệt, chỉ có nỗi ham muốn bất ngờ bùng cháy. Và rồi, dù không uống một giọt rượu nào, chính tôi cũng không còn đủ tỉnh táo để biết đúng, sai nữa.

Sau khi qua cơn mộng mị, chúng tôi tỉnh lại, ái ngại nhìn nhau. Tôi xin lỗi cô ấy, cô ấy xin lỗi tôi. Một cảm giác tội lỗi đè nặng trong lòng hai đứa. Nhưng chúng tôi đều không muốn nói nhiều vì nói gì bây giờ cũng đã muộn.

Hoài nhìn tôi dứt khoát: “Tối qua em say rượu, anh đừng chấp nhé”. Hoài còn có lý do say rượu mà lấp liếm, còn lý do của tôi là gì? Tôi vừa áy náy, vừa xấu hổ: “Anh cũng không biết tối qua anh bị gì nữa. Thôi, mình quên chuyện này đi nhé”.

Chuyện đúng ra là chỉ có vậy thôi, cả hai chôn giấu trong lòng là được rồi. Tôi yêu vợ mình, Hoài với vợ tôi là bạn tốt. Không ai muốn ai tổn thương vì một chuyện đã rồi. Chỉ cần giấu chặt, chôn sâu thì sẽ không ai biết. Nhưng sự đời không đơn giản như vậy, không phải mình muốn thế nào thì được thế ấy.

Vài hôm trước, Hoài hẹn gặp riêng tôi. Cô ấy ngập ngừng hồi lâu rồi đưa cho tôi một tờ giấy. Đó là kết quả siêu âm cô ấy thực hiện tuần trước. Ở cuối tờ giấy ghi kết luận: “Có 01 thai 6 tuần trong tử cung…”

Tôi bàng hoàng nhìn Hoài, lập tức nhớ lại đêm hôm đó. Hoài nói, cô ấy đã nghĩ rất nhiều và đã nghĩ về phương án bỏ thai. Nhưng trong phòng khám, khi được nghe nhịp đập tim thai, cô ấy lại do dự. Cô ấy không muốn chối bỏ con mình. Hoài không có ý bắt tôi chịu trách nhiệm, chỉ là nghĩ tôi có quyền được biết.

Tôi hoảng sợ vô cùng. Cuộc đời tôi chưa từng đối diện với tình huống nào khó khăn như vậy. Một bên là vợ, một bên là giọt máu của mình. Dù muốn hay không, tôi bắt buộc phải lựa chọn. Dù muốn hay không, nhất định phải có những mất mát, đớn đau.

Tôi không muốn bỏ vợ, nhưng khuyên Hoài bỏ thai cũng không đành. Tôi đã nghĩ đến việc bàn với Hoài cứ sinh con, giấu danh tính cha đứa bé, tôi và vợ sẽ nhận làm bố mẹ nuôi của con Hoài. Như vậy, tôi vẫn có thể chăm sóc đứa trẻ.

Nhưng như vậy, tôi lại thấy tàn nhẫn quá với vợ mình. Hoặc là để vợ sống yên vui trong sự dối lừa, hoặc là khiến cô ấy đau đớn vì cùng lúc bị hai người mình tin yêu nhất phản bội. Cách nào tôi cũng thấy khó, cũng thấy phũ phàng. Tôi không biết phải làm sao để cho mọi thứ ổn nhất có thể?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Từng là gái "bán hoa", tôi hoang mang khi người khách năm xưa đòi cưới mình

Tôi tên Lan, 28 tuổi. Hôm nay, tôi viết những dòng này lên đây không phải để thanh minh cho quá khứ của mình, mà chỉ mong nhận được những lời khuyên thật lòng. Tôi biết có những chuyện nói ra là sẽ bị phán xét. Nhưng nếu cứ giữ trong lòng mãi, có lẽ tôi cũng không chịu nổi nữa.

Ba năm trước, tôi từng làm ở quán karaoke. Không phải kiểu đứng hát phục vụ đơn thuần, nói thẳng ra… tôi là gái "bán hoa".

Tôi biết, chỉ cần đọc đến đây thôi, nhiều người sẽ nghĩ: “Loại con gái đó thì còn gì để nói nữa”. Chính tôi cũng từng nghĩ vậy về bản thân mình.

Nhà tôi nghèo. Bố mất sớm, mẹ bệnh tật triền miên. Bà ngoại thì nằm viện liên tục. Tôi học dở dang rồi bỏ lên Hà Nội làm đủ nghề: Bưng bê, bán quần áo, rửa bát… nhưng tiền kiếm được chẳng thấm vào đâu so với tiền thuốc men. Cuối cùng tôi trượt dài lúc nào không hay. Ban đầu, tôi chỉ làm công việc tiếp bia, hát với khách. Sau đó… mọi thứ vượt khỏi giới hạn.

Có những đêm tôi ngồi trong phòng tắm, nhìn vào gương mà thấy ghê tởm chính mình. Nhưng rồi sáng hôm sau vẫn phải đi làm công việc đáng xấu hổ ấy. Vì tiền thuốc cho bà, tiền sửa mái nhà dột nát, tiền sinh hoạt cho cả gia đình, tất cả đang trông chờ vào tôi. Bản thân cứ nghĩ cuộc đời mình sẽ mãi như vậy, cho đến ngày tôi gặp anh ấy.

Lần đầu gặp nhau, anh đến quán cùng mấy người bạn. Tôi là người được gọi vào phòng. Anh không giống những người đàn ông khác. Không nói bậy, không động chạm thô bạo. Anh chỉ ngồi uống bia, hỏi tôi vài câu vu vơ: "Quê ở đâu, lên Hà Nội lâu chưa, có mệt không khi làm việc ở đây?"...

Từng là gái bán hoa, tôi hoang mang khi người khách năm xưa đòi cưới mình - 1

Tôi và chồng sắp cưới quen nhau khi anh đi quát hát (Ảnh minh hoạ: Getty Images).

Đêm đó… chúng tôi cũng ngủ với nhau. Đó là một cuộc “bóc bánh trả tiền” đúng nghĩa. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là sau hôm đó, anh vẫn liên lạc với tôi.

Lúc đầu, tôi nghĩ anh chỉ muốn tìm gái quen. Nhưng không. anh rủ tôi đi ăn, đi uống cà phê. Có hôm cả hai chỉ ngồi nói chuyện cả buổi tối. Anh biết tôi làm nghề gì, biết quá khứ của tôi ra sao, nhưng anh chưa từng tỏ ra khinh thường.

Một lần bà ngoại tôi nhập viện gấp, tôi phải nghỉ làm để chăm. Anh biết chuyện, lặng lẽ chuyển tiền cho tôi. Không phải vài trăm nghìn mà là mấy chục triệu đồng, nhắn tôi lo thuốc thang cho bà.

Hôm đó tôi đã khóc, không phải vì tiền, mà vì lần đầu tiên trong đời có người đối xử với tôi như thế. Sau đó chúng tôi yêu nhau, tôi nghỉ việc ở quán karaoke.

Anh giúp tôi tìm một công việc khác, lương không cao nhưng là đồng tiền sạch sẽ. Anh vẫn ở bên cạnh tôi. Thỉnh thoảng còn đưa thêm tiền để tôi sửa lại căn nhà cũ ở quê. Điều khiến tôi biết ơn nhất là suốt thời gian đó, anh chưa từng nhắc lại quá khứ của tôi.

Anh năm nay hơn 30 tuổi, chưa vợ, chưa con. Gia đình tử tế. Cuối năm nay, anh còn nói sẽ về quê tôi thưa chuyện cưới xin. Ai nhìn vào cũng bảo tôi may mắn, chính tôi cũng cảm thấy như vậy. Nhưng khi yêu càng sâu, trong lòng tôi lại có một nỗi sợ khủng khiếp.

Tôi thấy mình không xứng đáng với anh. Tôi cứ nghĩ: Nếu ngày xưa anh có thể bỏ tiền để mua một cô gái như tôi… thì sau này liệu anh có làm điều đó với người khác không?

Công việc của anh lại hay phải đi xa. Có khi đi công tác cả tuần mới về, nhiều hôm đi đêm về hôm. Mỗi lần anh nói: “Anh bận vài ngày nhé.” Là trong đầu tôi bắt đầu tưởng tượng đủ thứ.

Tôi nghĩ đến cảnh anh vào một quán karaoke nào đó. Một cô gái trẻ hơn, đẹp hơn tôi bước vào phòng. Mọi thứ giống hệt đêm đầu tiên anh gặp tôi. Tôi biết mình đang suy nghĩ tiêu cực… nhưng tôi không dừng lại được.

Không chỉ vậy, tôi còn sợ một điều khác. Tôi sợ nếu sau này cưới nhau, trong những lúc vợ chồng mâu thuẫn, cãi vã… anh có đem quá khứ của tôi ra để nhắc lại không?

Có những đêm tôi tưởng tượng ra cảnh đó rất rõ. Chỉ cần vợ chồng tranh cãi chuyện tiền bạc, chuyện con cái, hay chỉ là một việc nhỏ nhặt… rồi trong lúc nóng giận, anh buột miệng nói một câu như: “Em nghĩ mình tốt đẹp lắm à?”, “Ngày xưa em làm nghề gì em quên rồi sao?”, “Anh đã chấp nhận em như vậy rồi còn muốn gì nữa?”.

Chỉ cần một câu như vậy thôi… tôi nghĩ mình sẽ gục xuống. Tôi sợ cảm giác bị người mình yêu nhất dùng quá khứ của mình để làm vũ khí, khiến mình bị tổn thương.

Thực ra đến giờ anh chưa từng làm vậy. Thậm chí mỗi lần tôi nhắc đến quá khứ, anh còn bảo: “Chuyện cũ rồi, đừng nhắc nữa”, nhưng chính vì anh quá tốt… tôi lại càng sợ.

Tôi sợ một ngày nào đó, khi tình yêu của anh không đủ nhiều như bây giờ, khi cuộc sống hôn nhân đầy áp lực, quá khứ của tôi sẽ trở thành thứ dễ dàng bị mang ra trong mỗi lần cãi vã.

Tôi sợ sau này, khi cưới rồi, chỉ cần anh về muộn một chút thôi, bản thân sẽ nghi ngờ. Tôi sợ một ngày nào đó chính sự mặc cảm của mình sẽ phá hỏng cuộc hôn nhân này.

Đôi khi, tôi nghĩ, hay là buông anh ra để anh tìm một người con gái tử tế hơn. Nhưng nói thật, tôi không đành lòng... Một người con gái như tôi có nên bước vào hôn nhân và có xứng đáng được hạnh phúc không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Wednesday, March 11, 2026

Gặp lại người yêu cũ, tôi bẽ bàng khi anh rút ví đưa 7 triệu đồng

Tôi từng có mối tình đẹp kéo dài 3 năm với bạn học tên Tuyên. Nhưng vì mẹ, vì tương lai, tôi chia tay tình đầu để chọn người có tiền đồ hơn làm chồng. Tuyên vì tôi mà suy sụp thời gian dài, tôi nghe tin cũng rất đau lòng, chỉ mong thời gian sẽ chữa lành tất cả.

Tôi yêu Tuyên nhưng tôi là người thực tế, lấy chồng rồi phải toàn tâm toàn ý làm vợ người ta. Tuy nhiên, hôn nhân của tôi lại không hạnh phúc. Giữa hai vợ chồng không có tiếng nói chung. Đã thế sau 4 năm không có con, cuộc sống của chúng tôi càng trở nên ngột ngạt.

Chồng không ly hôn vì cần vỏ bọc tiến thân. Tôi cần bộ mặt gia đình để ít nhất thấy mình không thất bại. Bất ngờ cách đây 2 tuần, tôi vô tình gặp lại Tuyên.

Cậu ta đen hơn, nhìn già dặn, phong trần và cuốn hút. Tôi bị Tuyên quyến rũ ngay từ phút đầu gặp lại. Cậu ta vẫn nhớ gọi cho tôi cà phê sữa đá nhiều đường, món đồ uống mà tôi ưa thích. Chúng tôi hỏi nhau cuộc sống, công việc, gia đình, rồi nhắc về những kỷ niệm xưa.

Tôi nhận ra tôi vẫn yêu Tuyên mãnh liệt. Nỗi khát khao, tiếc nuối giống như sợi dây chuông buộc sẵn, chỉ đợi người tới là rung lên. Tuyên nhìn xoáy sâu vào tôi, ánh mắt kỳ lạ. Cậu ấy thú nhận chưa từng quên, cho đến giờ, tôi vẫn là cô gái tốt nhất.

Gặp lại người yêu cũ, tôi bẽ bàng khi anh rút ví đưa 7 triệu đồng - 1

Người cũ đưa 7 triệu đồng sau khi lên giường với tôi (Ảnh minh họa: Pinterest).

Tim tôi đập mạnh, bao nhiêu cảm xúc yêu thương, áy náy, day dứt vỡ òa. Hóa ra giữa chúng tôi, dù cách xa bao lâu, nhưng đoạn tình cảm này luôn vẹn nguyên như thế. Tôi để mặc cho Tuyên dẫn dắt như kẻ trong mơ.

Tôi chưa từng dám cãi lời chồng, cũng không bao giờ nghĩ mình phản bội. Thế nhưng vào lúc đi theo Tuyên, bản năng làm cho tôi mê muội, tự nguyện hiến dâng. Khi những cảm xúc thăng hoa dịu xuống, Tuyên rời khỏi tôi, rút ví lấy ra 7 triệu đồng và nói: "Mong gặp lại em".

Tôi trân trân nhìn, cảm thấy mình bị sỉ nhục. "Nghĩ em vì tiền thì đừng hẹn gặp", tôi nói. Tuyên chỉ cười nhẹ: "Không cần tỏ ra thanh cao, mình lạ gì nhau. Em đừng nghĩ nhiều, đâu thiệt hại gì, đều là em được lợi".

Toàn thân tôi run lên vì xấu hổ. Cậu ta coi tôi khác gì gái kiếm tiền. Mỗi lời Tuyên nói như gáo nước lạnh hất thẳng vào tôi. Tôi ê chề kéo kín khẩu trang, bước ra khỏi khách sạn. Cứ nghĩ tới số tiền 7 triệu đồng đó, nỗi ấm ức, tủi hổ lại dâng lên nghẹn ứ.

Ngu ngốc thật, chỉ vài giờ trước não tôi đã dệt giấc mộng cùng Tuyên xây lại cuộc đời. Giờ thì tưởng tượng vỡ tan. Lòng tự trọng, lớp vỏ bọc cuối cùng bảo vệ giá trị của bản thân, đã bị tôi đã tự mình ném xuống.

Nhưng chết tiệt là đầu tôi vẫn nhớ cậu ta. Tôi định xóa số liên lạc của Tuyên nhưng không nỡ. Tôi vẫn muốn gặp lại. Gái có chồng, lén lút gặp người yêu cũ, bị khinh thường là phải. Nhưng tôi sẵn sàng đối mặt với chồng, chấp nhận ly hôn.

Hôn nhân của tôi đã chết lâu rồi. Vợ chồng sống cạnh nhau chỉ là hình thức. Vấn đề là Tuyên có thể bỏ qua mọi chuyện để bắt đầu lại với tôi không, khi mà cậu ta dám định giá tôi bằng 7 triệu đồng? Tôi giận Tuyên. Lý trí cho tôi biết không nên gặp lại, nhưng trái tim tôi gào thét.

Tôi muốn dành tình cảm chân thành bù đắp quãng thời gian đã làm Tuyên tổn thương trong quá khứ. Tôi tưởng tượng, vạch kế hoạch, xong lại hoang mang nhìn xấp tiền cậu ấy đưa. 

Cuộc đời đôi khi giáng cho ta những cú đấm nặng đô thực sự. Giới trẻ bây giờ có câu đại ý rằng "Khi đời ném cho bạn mắm tôm, thì ngại gì không gọi thêm cho mình suất bún đậu". Nhưng nói thật, không dễ để lì lợm vượt qua.

Từ khi xảy ra chuyện, tôi vẫn như kẻ chạy giữa sương mù, không biết hướng nào mới đúng. Gặp lại Tuyên, giúp Tuyên hiểu đúng về mình và cho cả hai cơ hội hay là xóa số, chấm dứt liên hệ, yên phận sống đời vợ chồng trên danh nghĩa hiện nay?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

.

Chồng đi làm xa nhiều năm, tôi lạc lối vào những đêm tối sai trái

Nhiều phụ nữ khi bước vào hôn nhân phải đối diện với những khó khăn về tiền bạc, con cái, mối quan hệ với nhà chồng... Dẫu sao, đó vẫn là những chuyện dễ giãi bày, tâm sự để vơi bớt nỗi lòng. Còn vấn đề của tôi, dù thân thiết đến mấy, tôi vẫn khó mở lời.

Qua những câu chuyện vu vơ cùng bạn bè, tôi nhận ra mình là người có nhu cầu sinh lý khá cao. Chuyện ấy vô tình trở thành nỗi bức bối âm ỉ khi chồng tôi đi xuất khẩu lao động.

Tôi năm nay 29 tuổi, kết hôn được 5 năm và có một cậu con trai. Cuộc sống gia đình nhìn chung ổn định. Vợ chồng tôi sống cùng bố mẹ chồng nên không phải lo chuyện nhà cửa, chi phí sinh hoạt cũng không quá căng thẳng. Chồng tôi hiền lành, chịu khó làm ăn, trước khi đi nước ngoài, anh làm công việc liên quan đến ngành kỹ thuật với mức thu nhập khá.

Mọi thứ tưởng như sẽ cứ thế trôi qua bình yên nếu anh không quyết định đi xuất khẩu lao động.

Ngày anh nói chuyện này, tôi nhìn thấy trong mắt chồng sự quyết tâm rất lớn. Anh bảo không muốn cả đời chỉ làm thuê. Anh dự định đi Hàn Quốc 4-5 năm để tích góp vốn rồi về mở cửa hàng của riêng mình.

Tôi hiểu khát vọng của anh nên không phản đối, nhưng trong lòng lại thấp thỏm một nỗi lo mà ngay cả lúc đó tôi cũng không dám nói thẳng.

Ngay từ khi còn yêu nhau, tôi đã là người chủ động nhiều hơn. Những buổi hẹn hò của chúng tôi hiếm khi chỉ dừng lại ở việc đi ăn hay đi uống nước.

Sau khi cưới, sự gần gũi giữa hai vợ chồng càng trở nên tự nhiên và thường xuyên hơn. Nhiều khi ru con ngủ xong, dù chồng đã ngủ say, tôi vẫn lay anh dậy để cùng nhau trải qua những phút mặn nồng.

Chồng tôi nhiều lúc trêu "vợ sung sức quá”, nhưng anh vẫn chiều tôi. Những lúc ấy tôi cảm thấy mình được yêu thương, được kết nối với chồng theo cách rất riêng.

Thế nên khi anh đi làm xa nhà, điều khiến tôi sợ nhất không phải là sự vất vả mà là khoảng trống trong đời sống vợ chồng.

Những tháng đầu tiên, tôi cố gắng lấp đầy thời gian bằng công việc, con cái và việc nhà. Ban ngày bận rộn thì không sao, nhưng mỗi khi đêm xuống, căn phòng trở nên yên tĩnh đến trống trải.

Chồng đi làm xa nhiều năm, tôi lạc lối vào những đêm tối sai trái - 1

Xa chồng, tôi đã lạc lối vào mối quan hệ sai trái (Ảnh minh họa: Sohu).

Chồng tôi thời gian đầu vẫn gọi điện về rất đều. Anh hỏi thăm con, hỏi tôi ăn uống thế nào, dặn dò đủ thứ chuyện. Nhưng dần dần, có lẽ vì công việc bên đó bận rộn, những cuộc gọi cũng thưa hơn. Khoảng cách giữa chúng tôi không chỉ là hàng nghìn cây số mà còn là những khoảng lặng kéo dài giữa các cuộc trò chuyện.

Hơn 1 năm sau, tôi bắt đầu cảm thấy mình không còn kiểm soát được cảm xúc. Sự thiếu hụt về tình cảm và thể xác khiến tôi trở nên dễ rung động hơn trước.

Người xuất hiện đúng lúc ấy lại là một đồng nghiệp trong cơ quan. Anh không phải kiểu đàn ông quá nổi bật, nhưng rất biết quan tâm và lắng nghe. Ban đầu chúng tôi chỉ nói chuyện về công việc, rồi dần dần chia sẻ nhiều chuyện riêng tư hơn. Anh ấy biết chồng tôi đang ở nước ngoài, biết tôi một mình vừa đi làm vừa chăm con nên thường chủ động giúp đỡ.

Tôi không biết mọi chuyện bắt đầu từ lúc nào, chỉ nhớ rằng một lần gặp gỡ ngoài giờ làm việc đã khiến mọi ranh giới bị xóa nhòa.

Cảm giác được quan tâm sau thời gian dài kìm nén khiến tôi như nắng hạn gặp mưa rào. Tôi bắt đầu tìm đủ lý do để có thể để gặp anh ta nhiều hơn. Có hôm tôi nói với bố mẹ chồng rằng cơ quan có việc gấp, nhờ ông bà trông cháu hộ để đi làm thêm giờ, có hôm tôi viện cớ họp nhóm, đi sinh nhật đồng nghiệp rồi về rất muộn. Dần dần, tôi nhận ra mình ngày càng khó dứt ra khỏi mối quan hệ này.

Người đàn ông ấy cũng nói có rất nhiều tình cảm với tôi. Gần đây, anh ta thẳng thắn nói rằng đã yêu tôi và muốn tôi ly hôn để hai người đến với nhau. Điều khiến tôi hoang mang nhất là bản thân mình dường như cũng đang nghiêng về phía anh ta.

Tôi bắt đầu thấy những cuộc gọi hiếm hoi của chồng trở nên xa cách. Những câu hỏi thăm quen thuộc không còn khiến tôi xúc động như trước. Có những lúc tôi tự hỏi, liệu tình cảm của mình dành cho chồng đã phai nhạt hay chỉ là cảm giác nhất thời khi ở cạnh một người đàn ông khác.

Tôi đã phản bội chồng, liệu còn có thể xây dựng một tổ ấm đúng nghĩa khi anh trở về? Thực sự tôi rất hoang mang, tôi biết mình sai, lý trí nói phải dừng lại, nhưng cảm xúc của tôi thì dao động. Xin cho tôi lời khuyên để dừng mối quan hệ sai trái này.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Nước đi không ngờ của vợ khiến chồng hết tương tư cô hàng xóm

Những biểu hiện nhỏ của anh khiến tôi hiểu rằng trong lòng anh đang có một sự rung động rất khó gọi tên.

Tất cả bắt đầu từ khi một cặp vợ chồng trẻ chuyển đến tầng chung cư nơi gia đình tôi sinh sống cách đây gần một năm. Tầng này có gần chục căn hộ, phần lớn đều là các cặp vợ chồng trẻ nên mọi người khá cởi mở. Cuối tuần, nếu không bận việc riêng, các nhà thường rủ nhau sang chơi, khi thì uống trà, lúc ăn lẩu, để trẻ nhỏ vui đùa và người lớn cũng có dịp trò chuyện.

Căn hộ của cặp vợ chồng trẻ là nhà số 02. Người vợ có ngoại hình xinh xắn, tính cách nhẹ nhàng, làm trong lĩnh vực nghệ thuật, nói chuyện rất khéo léo nên nhanh chóng được mọi người trong tầng quý mến. 

Ban đầu tôi không nghĩ gì nhiều, nhưng sau một thời gian, tôi bắt đầu nhận ra những thay đổi rất nhỏ ở chồng mình.

Chồng tôi vốn là người khá xuề xòa. Từ trước đến nay, mỗi lần ra ngoài, anh chỉ cần áo phông, quần soóc là xong, hiếm khi để ý đến chuyện ăn mặc. Thế nhưng, dạo gần đây, mỗi lần cả tầng rủ nhau sang nhà ai đó chơi, anh lại đứng trước gương lâu hơn bình thường. Có hôm anh còn quay sang hỏi tôi: “Áo này nhìn có già quá không em?”.

Câu hỏi đó khiến tôi hơi ngạc nhiên. Chồng tôi năm nay 37 tuổi, từ trước đến giờ chưa bao giờ bận tâm đến chuyện mình trông già hay trẻ.

Phải đến một buổi tối, khi mọi người tụ tập uống trà ngoài hành lang, tôi mới bắt đầu để ý kỹ hơn. Hôm đó, cả nhóm mấy nhà đang ngồi nói chuyện rôm rả thì chị vợ nhà 02 bước xách ra một túi hoa quả.

Ngay lập tức, chồng tôi đứng dậy nói: “Để anh cầm giúp cho”. Nhận túi hoa quả từ tay cô hàng xóm, chồng tôi còn đỏ bừng cả tai. Cô ấy hơi ngượng ngùng cảm ơn, còn tôi thì bỗng có một cảm giác khó tả.

Chồng tôi còn thường xuyên tìm cách sang nhà 02 mượn đồ. Khi thì anh hỏi mượn cái tua vít, lúc lại mượn cái búa, có hôm còn sang hỏi mượn máy khoan dù nhà tôi thực ra cũng có đầy đủ.

Tôi từng hỏi đùa: “Nhà mình thiếu gì mà anh phải sang đó mượn suốt thế?”. Anh chỉ cười trừ rồi nói rằng mấy đồ dùng đều bị hỏng mà anh chưa kịp mua thay thế.

Không chỉ vậy, mỗi lần cả tầng rủ nhau đi ăn hoặc tụ tập, chồng tôi thường là người đầu tiên hỏi: "Nhà 02 có đi không?". Sự nhiệt tình của anh đôi khi khiến tôi không khỏi để ý.

Tết vừa rồi cũng vậy. Trong khi nhiều nhà chỉ sang chúc Tết qua loa thì chồng tôi lại rất sốt sắng rủ mọi người sang từng căn hộ trong tầng, đương nhiên trong đó có căn nhà 02.

Một buổi tối khác, tôi vô tình thấy chồng đứng ở ban công khá lâu. Ánh mắt anh hướng sang phía ban công nơi nhà 02 treo vài chậu cây nhỏ. Lúc đó đèn nhà họ vẫn sáng, chị vợ đang tưới cây.

Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu ra gần như mọi chuyện. Có lẽ đó chỉ là một sự rung động đơn phương rất nhẹ, một cảm giác mới mẻ khi gặp một người khiến anh thấy vui vẻ hơn bình thường. Anh vẫn quan tâm gia đình, vẫn đưa con đi học, vẫn hỏi tôi hôm nay muốn ăn gì?

Mọi thứ trong cuộc sống của chúng tôi nhìn bề ngoài thì hoàn toàn bình thường. Chỉ là trong ánh mắt anh, dường như vương vấn bóng hình cô hàng xóm.

Nhiều lần tôi tự hỏi, liệu trong các cuộc hôn nhân khác cũng có những khoảnh khắc như vậy hay không? Khi một người bỗng rung động trước ai đó chỉ vì họ mới mẻ hơn, tươi trẻ hơn, còn mình thì đã trở thành một phần quá quen thuộc của cuộc sống.

Tôi suy nghĩ khá lâu trước khi quyết định mình nên làm gì. Ghen tuông, trách móc hay làm căng mọi chuyện chắc chắn không phải cách hay, bởi suy cho cùng chồng tôi vẫn chưa làm điều gì vượt quá giới hạn. Nhưng nếu cứ im lặng, để anh tiếp tục những rung động mơ hồ ấy thì không ổn.

Nước đi không ngờ của vợ khiến chồng hết tương tư cô hàng xóm - 1

Cô hàng xóm trẻ trung, xinh đẹp và thân thiện (Ảnh minh họa: Sohu).

 Tôi bèn nghĩ ra một cách mà có lẽ chồng tôi không ngờ tới.

Trong những lần các gia đình cùng tầng tụ tập, thay vì né tránh hay tỏ ra khó chịu với chị vợ nhà 02, tôi lại chủ động bắt chuyện với chị nhiều hơn. Tôi thường gợi chị kể về chuyện tình yêu của hai vợ chồng, về những kỷ niệm từ thời họ quen nhau cho đến cuộc sống sau khi cưới.

Chị nhà 02 là người khá cởi mở. Mỗi lần được hỏi, chị lại vui vẻ kể rằng, vợ chồng chị quen nhau từ thời đại học, yêu nhau suốt nhiều năm mới cưới. Có lần chị cười còn kể rằng chồng mình dù bận rộn, vẫn giữ thói quen mua hoa mỗi cuấn tuần để tặng vợ. Lần khác, chị nói về chuyến du lịch bất ngờ mà chồng dành tặng vào dịp kỷ niệm ngày cưới.

Những câu chuyện giản dị nhưng đầy ắp sự quan tâm ấy khiến không khí các buổi trò chuyện lúc nào cũng rôm rả. Mọi người nghe xong đều trêu rằng anh nhà 02 quá lãng mạn.

Tôi thỉnh thoảng lại liếc nhìn chồng mình. Ban đầu anh vẫn cười theo câu chuyện, nhưng dần dần trở nên trầm lặng hơn.

Có lẽ chính những câu chuyện ấy đã khiến anh hiểu ra một điều rất rõ ràng: Người phụ nữ kia có một cuộc hôn nhân riêng, có một người chồng yêu thương hết lòng và một gia đình hạnh phúc.

Gần đây, tôi nhận ra chồng mình không còn tìm cớ sang nhà 02 mượn đồ nữa. Những rung động đơn phương dường như cũng lặng lẽ trôi qua, giống như một cơn gió thoảng.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tuesday, March 10, 2026

Bị con trai đuổi khỏi nhà, tôi xúc động vì chàng rể mà mình luôn coi thường

Năm nay tôi đã ngoài 60 tuổi. Có những đêm nằm trong căn phòng nhỏ ở nhà con gái, tôi vẫn nghĩ nếu thời gian quay lại, có lẽ tôi sẽ không bao giờ đưa ra quyết định năm đó. Nhưng cuộc đời không có chữ “giá như”.

Sau khi chồng mất, tôi sống một mình trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô. Đó là tài sản lớn nhất của hai vợ chồng sau hơn 30 năm làm lụng. Tôi làm công nhân may, chồng chạy xe tải đường dài. Đồng tiền kiếm được không dễ dàng, nhưng chúng tôi luôn tự nhủ phải cố gắng để sau này các con bớt khổ.

Bị con trai đuổi khỏi nhà, tôi xúc động vì chàng rể mà mình luôn coi thường - 1

Tôi ân hận khi đã để lại toàn bộ tài sản cho con trai (Ảnh minh họa: iStock).

Chúng tôi từng nói với nhau rằng khi già yếu, nếu cần thì bán bớt đất, chỉ giữ lại một khoản dưỡng già. Nhưng rồi tôi lại tự tay trao hết tất cả cho con trai.

Tôi có hai người con, cả hai đều đã lập gia đình. Trước đây gia đình tôi rất đầm ấm. Cuối tuần nào các con cũng đưa cháu về chơi, căn nhà rộn ràng tiếng cười.

Con dâu tôi khi đó rất khéo léo. Mỗi lần về nhà đều mang theo quà cáp, khi thì túi hoa quả, khi thì hộp thuốc bổ, lúc lại là chiếc khăn hay cái áo biếu tôi. Nhìn con dâu lúi húi nấu cơm, dọn dẹp trong bếp, tôi luôn nghĩ mình thật may mắn.

Trong khi đó, con gái tôi lấy chồng xa hơn. Con rể xuất thân nghèo, làm công nhân sửa điện. Ngày đầu con gái dẫn về ra mắt, thú thật tôi không hài lòng. Tôi luôn nghĩ con gái mình xinh xắn, có học, lẽ ra phải lấy người khá giả hơn.

Tôi không nói thẳng, nhưng thái độ của tôi lúc nào cũng lạnh nhạt. Mỗi lần con rể về nhà, tôi chỉ tiếp chuyện qua loa. Có lần tôi còn nhắc nhở con rể rằng đàn ông phải lo được nhà cửa cho vợ con chứ không thể cứ sống chật vật mãi.

Sau này nghĩ lại, tôi biết mình đã làm con rể tổn thương. Nhưng lúc đó tôi không hề nhận ra.

Thời gian ấy, con trai luôn kể làm ăn rất vất vả. Hai vợ chồng vay tiền mở cửa hàng vật liệu xây dựng, tháng nào cũng phải trả lãi ngân hàng. Mỗi lần về nhà, con trai lại ngồi ngoài hiên thở dài, nói chuyện nợ nần. Tôi nhìn con mà xót.

Trong đầu tôi khi ấy chỉ có một suy nghĩ rất đơn giản, mình già rồi, giữ tài sản làm gì nữa. Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi quyết định sang tên toàn bộ nhà đất cho con trai. Tôi còn rút sổ tiết kiệm gần 200 triệu đồng đưa nốt cho các con làm vốn.

Ngày tôi nói ra quyết định ấy, con trai xúc động đến rơi nước mắt. Nó nắm tay tôi rất lâu, nói rằng sau này mẹ chỉ việc ở nhà nghỉ ngơi, mọi việc đã có con lo. Con dâu cũng nói rằng tôi cứ yên tâm, hai vợ chồng sẽ chăm sóc tôi hết quãng đời còn lại.

Hôm ký giấy tờ ở văn phòng công chứng, tôi cảm thấy mình vừa làm một việc rất đúng đắn. Nhưng chỉ vài tháng sau, mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Con trai bận rộn hơn, ít về nhà. Con dâu cũng không còn ghé thăm thường xuyên. Những bữa cơm cuối tuần dần thưa thớt. Tôi vẫn tự an ủi rằng các con bận làm ăn. Cho đến một ngày, con trai về nhà và nói rằng muốn bán căn nhà này để mua nhà thành phố sống, tiện cho việc kinh doanh.

Tôi sững người. Tôi nói rằng mình già rồi, quen sống ở đây, không muốn chuyển đi đâu nữa. Nhưng con trai bảo căn nhà giờ đã đứng tên con, bán đi sẽ có tiền mua nhà mới rộng rãi hơn. Con nói tôi có thể ở cùng vợ chồng nó trên thành phố.

Tôi không phản đối thêm nữa. Tôi tin con trai mình. Nhưng đến khi căn nhà thật sự được bán, mọi chuyện lại không giống những gì tôi nghĩ.

Ngày người ta đến xem nhà, tôi mới biết gia đình con trai không hề có ý định đưa tôi đi cùng. Hai vợ chồng nó đã đặt cọc mua một căn chung cư nhỏ trong thành phố, chỉ đủ cho 4 người ở.

Tôi hỏi vậy tôi sẽ ở đâu. Con trai im lặng. Con dâu nói rằng tạm thời tôi có thể sang nhà con gái ở một thời gian. Tôi đứng giữa căn nhà đã gắn bó mấy chục năm mà thấy chân mình run lên. Tất cả đồ đạc của tôi chỉ gói gọn trong hai chiếc vali cũ.

Hôm tôi xách vali ra khỏi cổng, người đứng đợi tôi ngoài đầu ngõ lại là con rể. Con gái tôi đã gọi cho chồng ngay khi biết chuyện. Con rể không nói nhiều, chỉ lặng lẽ bước xuống xe, xách giúp tôi chiếc vali rồi nói rằng mẹ về nhà với chúng con. Câu nói ấy khiến tôi nghẹn lại.

Suốt quãng đường về, tôi gần như không nói được câu nào. Bởi người đang đưa tôi về nhà lại chính là người mà tôi từng coi thường, từng lạnh nhạt suốt bao năm.

Từ ngày đó, tôi sống cùng gia đình con gái. Con rể chưa bao giờ nhắc lại chuyện cũ. Mỗi sáng con vẫn hỏi tôi ngủ có ngon không, tối về lại mang theo ít hoa quả hay gói bánh cho tôi.

Có lần tôi nói rằng mình đã sai khi đối xử không tốt với con. Con rể chỉ cười, bảo chuyện cũ qua rồi, quan trọng là bây giờ cả nhà vẫn ở bên nhau.

Nhiều đêm nằm nghĩ lại, tôi mới hiểu ra rằng có những điều con người ta phải mất cả đời mới nhận ra. Tôi từng nghĩ con trai mới là chỗ dựa tuổi già. Tôi từng coi thường con rể vì gia cảnh nghèo khó. Nhưng đến lúc tôi bị đẩy ra khỏi căn nhà của mình, người chìa tay ra lại là đứa con rể mà tôi từng không coi trọng.

Ở tuổi này, tôi không còn mong con cái báo hiếu điều gì lớn lao. Tôi chỉ mong mình còn đủ thời gian để bù đắp những sai lầm của một người mẹ đã từng quá thiên vị.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.