Tôi là My, 23 tuổi, vừa tốt nghiệp đại học, xin được một công việc văn phòng bình thường với mức lương đủ sống ở thành phố. Bạn bè nói tôi có lợi thế ngoại hình - cao, dáng đẹp, gương mặt ưa nhìn - nhưng tính cách lại trái ngược. Tôi ít nói, khép kín, thích ở một mình hơn là tụ tập.
Gia đình tôi không khá giả. Bố mẹ đều là nhân viên công ty, bận rộn quanh năm. Tôi lớn lên trong sự tự lập nhiều hơn là được chiều chuộng.
Tôi gặp anh trong đám cưới một người bạn đại học. Hôm đó, tôi bị một nhóm bạn của chú rể ép uống rượu. Tôi không quen, từ chối nhiều lần nhưng họ vẫn cười cợt. Đúng lúc đó, anh ngồi cạnh, nhẹ nhàng đỡ ly rượu khỏi tay tôi, nói thay: “Cô ấy không uống được, để tôi uống thay”.
Tôi và anh gặp nhau tình cờ như định mệnh nhưng khó vươn tới tương lai (Ảnh: Imageye).
Cách anh nói chuyện nhẹ nhàng, không căng thẳng, nhưng đủ để mọi người dừng lại. Đó là lần đầu tiên tôi quen biết anh.
Anh hơn tôi 6 tuổi, ngoại hình lịch lãm, ăn mặc chỉnh tề, nói chuyện chừng mực. Sau bữa tiệc, chúng tôi không trao đổi gì thêm. Tôi chỉ ghi trong lòng về chuyện có một người tốt đã giúp đỡ mình.
Nhưng khoảng 2 tuần sau, tôi lại tình cờ gặp anh ở một tiệm hoa gần công ty. Hôm đó, tôi đến mua hoa sinh nhật cho mẹ. Tôi đứng khá lâu trước quầy vì không biết chọn loại nào thì hợp. Anh bất ngờ xuất hiện phía sau, nhận ra tôi trước và chủ động chào.
Một lần nữa, anh giúp tôi. Anh chọn giúp tôi một bó hoa đơn giản, nói rằng “phụ nữ lớn tuổi thường thích những thứ nhẹ nhàng, không quá cầu kỳ”. Lần thứ hai được giúp đỡ, tôi không còn nghĩ đó là trùng hợp. Vì vậy, chúng tôi trao đổi số điện thoại.
Những ngày sau đó, anh luôn xuất hiện đúng lúc trong cuộc sống của tôi. Khi tôi tăng ca, anh gửi đồ ăn. Khi tôi bị sếp khiển trách, anh chỉ nhắn một câu: “Không sao, lần sau làm tốt hơn là được”.
Tôi không nhận ra mình bắt đầu quen với sự hiện diện của anh từ lúc nào.
Qua bạn bè, tôi biết gia đình anh rất có điều kiện. Anh là con trai trưởng, được định hướng sẽ tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình. Mọi thứ quanh anh đều được hoạch định, vững chắc, trái ngược hoàn toàn với cuộc sống đơn giản của tôi.
Tôi từng nghĩ, những người như anh sẽ không dừng lại ở một cô gái bình thường như tôi. Nhưng tôi vẫn sa vào sự dịu dàng của anh. Chúng tôi cứ gặp nhau, đi ăn, đi dạo, nói chuyện về công việc, gia đình… như một thói quen.
Tôi bắt đầu nghĩ đến một tương lai mà trước đó mình chưa từng dám tưởng tượng.
Cho đến một buổi tối. Hôm đó, anh bảo bận việc gia đình nên không gặp tôi. Nhưng vì quên điện thoại ở xe anh, tôi đến trả. Khi đứng dưới sảnh một khách sạn lớn, tôi nhìn thấy anh bước ra… cùng một người phụ nữ khác.
Người đó lớn hơn tôi, ăn mặc sang trọng, tự tin. Họ không có cử chỉ thân mật, nhưng cũng không xa lạ. Tôi không bước lại. Tôi chỉ đứng từ xa nhìn.
Tối hôm đó, anh gọi cho tôi. Giọng vẫn bình tĩnh như mọi khi. Anh không vòng vo, chỉ nói ngắn gọn rằng người phụ nữ đó là người mà gia đình muốn anh kết hôn.
“Anh không yêu cô ấy”, anh nói. Tôi im lặng rất lâu. Rồi hỏi: “Vậy còn em?”. Anh không trả lời ngay. Một lúc sau, anh nói: “Anh chưa từng nghĩ sẽ gặp em”.
Câu trả lời đó, nghe có vẻ chân thành. Nhưng cũng không phải là một lời lựa chọn. Tôi bắt đầu nhận ra, từ đầu đến cuối, chúng tôi chưa từng gọi tên mối quan hệ này. Tôi không hẳn là bạn gái của anh, chỉ là một người xuất hiện đúng lúc anh cần và biến mất khi mọi thứ quay về quỹ đạo của anh.
Tôi quyết định dừng lại mối quan hệ này. Anh không níu kéo. Chỉ trả lời: “Anh hiểu”. Mọi thứ kết thúc gọn gàng đến mức… trống rỗng.
Nhưng điều khiến tôi không ngờ tới là 3 tuần sau, tôi nhận được một cuộc gọi từ một số lạ. Là mẹ anh. Bà hẹn gặp, tôi đã định từ chối, nhưng không hiểu vì sao, bản thân vẫn đến.
Buổi gặp diễn ra trong một quán trà yên tĩnh. Người phụ nữ trước mặt tôi sang trọng, điềm đạm - đúng kiểu người mà tôi tưởng tượng như trong các bộ phim.
Nhưng điều bà nói lại khiến tôi bất ngờ. Bà nói rằng bà biết sự tồn tại của tôi từ lâu. Biết cả việc chúng tôi gặp nhau ở đâu, quen nhau như thế nào. Bà không ngăn cản, cũng không phản đối.
Tôi không hiểu. Cho đến khi bà nói tiếp: “Gia đình cô gái kia phù hợp về mọi mặt, nhưng con trai bác không yêu. Còn cháu thì ngược lại”.
Bà nhìn thẳng vào tôi, đưa ra lựa chọn: “Nếu là cháu, cháu sẽ chọn gì? Một cuộc hôn nhân đủ đầy nhưng không có tình cảm, hay một mối quan hệ có tình cảm nhưng không có vị trí?”.
Tôi không trả lời được.
Trước khi rời đi, bà chỉ nói thêm một câu: “Thằng bé không dám chọn. Nhưng nếu cháu muốn, cháu có thể là người quyết định thay nó”.
Tối hôm đó, tôi nhận được tin nhắn từ anh. Anh nói gia đình đã ấn định ngày đính hôn. Và lần đầu tiên, anh hỏi tôi một câu mà suốt mấy tháng qua anh chưa từng hỏi: “Em có muốn anh dừng lại không?”.
Tôi đọc tin nhắn đó rất lâu. Tôi biết, nếu tôi nói “có”, anh sẽ dừng. Tôi cũng biết, nếu tôi im lặng, mọi thứ sẽ kết thúc theo cách “đúng đắn” nhất. Cuối cùng, tôi chỉ trả lời một câu: “Anh cứ làm điều mà anh thấy nhẹ lòng nhất”.
Chỉ vài ngày sau, tôi thấy ảnh đính hôn của anh trên mạng xã hội.
Có một điều mà không ai trong chúng tôi nói ra. Tối hôm trước ngày đính hôn, anh đã đứng dưới chung cư của tôi suốt gần 2 tiếng. Anh không gọi cho tôi. Tôi biết vì tôi nhìn thấy anh từ trên cửa sổ, nhưng tôi đã không xuống.
Đến bây giờ, tôi vẫn không biết mình đã đúng hay sai khi đưa ra quyết định từ bỏ. Có người nói tôi “tỉnh táo”, không lao vào một mối quan hệ đầy gập ghềnh trong tương lai. Nhưng cũng có người hỏi tôi: “Nếu hôm đó bạn xuống, mọi chuyện có khác không?”.
Tôi không trả lời được.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.























