Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, cái tuổi mà bố mẹ tôi vẫn nói là “không còn nhiều thời gian để thử trong tình yêu”. Sau khi chia tay mối tình đầu kéo dài gần 6 năm, tôi từng nghĩ mình sẽ khó có thể mở lòng với ai thêm lần nữa. Cuộc chia tay đó khiến tôi mất nhiều năm để cân bằng lại cuộc sống.
Khi mọi thứ đã dần ổn định, tôi mới bắt đầu nghĩ đến chuyện yêu đương. Và rồi, tôi gặp anh - người đàn ông hiện tại của tôi.
Anh hơn tôi 2 tuổi, có ngoại hình sáng, dễ gây thiện cảm ngay từ lần gặp đầu tiên. Gia đình anh có 3 anh em trai, anh là con út. Điều khiến tôi cảm thấy yên tâm là anh đã có nhà riêng và sống độc lập, không ở chung với bố mẹ. Với một người phụ nữ ngoài 30 như tôi, điều đó thực sự khiến tôi thấy nhẹ lòng khi nghĩ đến tương lai.
Anh có công việc ổn định, thu nhập khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng. Bạn bè ai cũng khen anh là "người đàn ông 10 điểm" bởi hiền lành, tốt tính, có nhà riêng, xe riêng, thu nhập tốt.
Tôi vẫn thấy băn khoăn mỗi khi gần gũi bạn trai (Ảnh minh họa: Sohu).
Không chỉ có vậy, anh còn là một người rất hướng thiện. Anh thích đi phượt và thường thực hiện những chuyến lên miền núi, vừa khám phá vừa làm thiện nguyện.
Tôi từng đi cùng anh vài chuyến như vậy. Nhìn cách anh trò chuyện với người dân vùng cao, cách anh cẩn thận trao từng túi quà, tôi rất cảm động. Càng ở bên, tôi càng thấy mình may mắn khi gặp được người đàn ông như vậy.
Chúng tôi quen nhau gần 1 năm thì tình cảm bắt đầu sâu đậm hơn. Từng trải qua một mối tình sâu đậm, tôi cũng mạnh dạn hơn. Tôi nghĩ khi hai người đã yêu thật lòng thì sự gần gũi về thể xác cũng là điều tự nhiên.
Thế nhưng, trái với những gì tôi tưởng tượng, anh lại là người rất e dè trong chuyện ấy. Phải qua nhiều lần tôi “bật đèn xanh”, anh mới dần chủ động hơn. Ban đầu, tôi nghĩ, có lẽ anh là người kín đáo, hoặc tôn trọng tôi nên không muốn mọi chuyện đi quá nhanh.
Nhưng rồi khi chúng tôi thực sự gần gũi, tôi mới hiểu vì sao anh lại ngần ngại đến vậy. Lần đầu tiên, mọi thứ diễn ra khá chóng vánh. Tôi còn chưa kịp cảm nhận được sự thăng hoa thì anh đã... kết thúc. Tôi nghĩ có thể do anh căng thẳng.
Nhưng rồi lần thứ 2, thứ 3… mọi chuyện vẫn vậy. Mỗi lần ở bên nhau, anh đều rơi vào tình trạng “chưa đến chợ đã hết tiền”. Mỗi cuộc yêu chỉ kéo dài khoảng 5-10 phút. Những lần cố gắng hơn cũng chỉ thêm được vài phút ngắn ngủi. Trong khi tôi vẫn còn đang ở lưng chừng cảm xúc thì anh đã dừng lại.
Ban đầu, tôi cố tỏ ra bình thường để anh không ngại ngần. Nhưng cảm giác hụt hẫng cứ lặp đi lặp lại khiến tôi bắt đầu suy nghĩ nhiều. Một lần, khi tôi nhẹ nhàng hỏi, anh cũng thẳng thắn thừa nhận rằng bản thân không “mạnh mẽ” như nhiều người đàn ông khác. Giọng anh lúc ấy khá buồn, như thể đã từng tự trách mình rất nhiều.
Ngoài vấn đề ấy, anh gần như là người đàn ông hoàn hảo trong mắt tôi. Anh chăm sóc tôi rất chu đáo. Khi tôi mệt mỏi vì công việc, anh luôn kiên nhẫn lắng nghe. Mỗi cuối tuần, anh đều dành thời gian ở bên tôi, đưa tôi đi chơi hay về quê thăm bố mẹ.
Bạn bè tôi khi gặp anh, ai cũng khen: “Kiếm được người đàn ông như vậy không dễ đâu”. Tôi biết điều đó và cũng cảm thấy mình may mắn. Song, khi nghĩ đến chuyện kết hôn, tôi lại băn khoăn.
Tôi sợ rằng sau khi cưới, nếu đời sống vợ chồng không hòa hợp thì tình yêu đẹp đến mấy cũng sẽ dần trở nên nhạt nhòa. Tôi cũng là một người phụ nữ bình thường, vẫn có nhu cầu cảm xúc khi bên nhau.
Tôi rất yêu anh và muốn gắn bó với anh. Tôi không muốn đánh mất một người đàn ông tốt như anh. Liệu tôi nên làm gì lúc này, gợi ý anh đi thăm khám điều trị, hay chờ đợi thêm một thời gian xem bản thân có thích nghi được với một đời sống chăn gối như vậy?























