Tuesday, March 17, 2026

Bạn trai "10 điểm" nhưng luôn gặp một vấn đề khi ân ái, tôi có nên cưới?

Tôi năm nay ngoài 30 tuổi, cái tuổi mà bố mẹ tôi vẫn nói là “không còn nhiều thời gian để thử trong tình yêu”. Sau khi chia tay mối tình đầu kéo dài gần 6 năm, tôi từng nghĩ mình sẽ khó có thể mở lòng với ai thêm lần nữa. Cuộc chia tay đó khiến tôi mất nhiều năm để cân bằng lại cuộc sống.

Khi mọi thứ đã dần ổn định, tôi mới bắt đầu nghĩ đến chuyện yêu đương. Và rồi, tôi gặp anh - người đàn ông hiện tại của tôi.

Anh hơn tôi 2 tuổi, có ngoại hình sáng, dễ gây thiện cảm ngay từ lần gặp đầu tiên. Gia đình anh có 3 anh em trai, anh là con út. Điều khiến tôi cảm thấy yên tâm là anh đã có nhà riêng và sống độc lập, không ở chung với bố mẹ. Với một người phụ nữ ngoài 30 như tôi, điều đó thực sự khiến tôi thấy nhẹ lòng khi nghĩ đến tương lai.

Anh có công việc ổn định, thu nhập khoảng 50 triệu đồng mỗi tháng. Bạn bè ai cũng khen anh là "người đàn ông 10 điểm" bởi hiền lành, tốt tính, có nhà riêng, xe riêng, thu nhập tốt.

Bạn trai 10 điểm nhưng luôn gặp một vấn đề khi ân ái, tôi có nên cưới? - 1

Tôi vẫn thấy băn khoăn mỗi khi gần gũi bạn trai (Ảnh minh họa: Sohu).

Không chỉ có vậy, anh còn là một người rất hướng thiện. Anh thích đi phượt và thường thực hiện những chuyến lên miền núi, vừa khám phá vừa làm thiện nguyện.

Tôi từng đi cùng anh vài chuyến như vậy. Nhìn cách anh trò chuyện với người dân vùng cao, cách anh cẩn thận trao từng túi quà, tôi rất cảm động. Càng ở bên, tôi càng thấy mình may mắn khi gặp được người đàn ông như vậy.

Chúng tôi quen nhau gần 1 năm thì tình cảm bắt đầu sâu đậm hơn. Từng trải qua một mối tình sâu đậm, tôi cũng mạnh dạn hơn. Tôi nghĩ khi hai người đã yêu thật lòng thì sự gần gũi về thể xác cũng là điều tự nhiên.

Thế nhưng, trái với những gì tôi tưởng tượng, anh lại là người rất e dè trong chuyện ấy. Phải qua nhiều lần tôi “bật đèn xanh”, anh mới dần chủ động hơn. Ban đầu, tôi nghĩ, có lẽ anh là người kín đáo, hoặc tôn trọng tôi nên không muốn mọi chuyện đi quá nhanh.

Nhưng rồi khi chúng tôi thực sự gần gũi, tôi mới hiểu vì sao anh lại ngần ngại đến vậy. Lần đầu tiên, mọi thứ diễn ra khá chóng vánh. Tôi còn chưa kịp cảm nhận được sự thăng hoa thì anh đã... kết thúc. Tôi nghĩ có thể do anh căng thẳng.

Nhưng rồi lần thứ 2, thứ 3… mọi chuyện vẫn vậy. Mỗi lần ở bên nhau, anh đều rơi vào tình trạng “chưa đến chợ đã hết tiền”. Mỗi cuộc yêu chỉ kéo dài khoảng 5-10 phút. Những lần cố gắng hơn cũng chỉ thêm được vài phút ngắn ngủi. Trong khi tôi vẫn còn đang ở lưng chừng cảm xúc thì anh đã dừng lại.

Ban đầu, tôi cố tỏ ra bình thường để anh không ngại ngần. Nhưng cảm giác hụt hẫng cứ lặp đi lặp lại khiến tôi bắt đầu suy nghĩ nhiều. Một lần, khi tôi nhẹ nhàng hỏi, anh cũng thẳng thắn thừa nhận rằng bản thân không “mạnh mẽ” như nhiều người đàn ông khác. Giọng anh lúc ấy khá buồn, như thể đã từng tự trách mình rất nhiều.

Ngoài vấn đề ấy, anh gần như là người đàn ông hoàn hảo trong mắt tôi. Anh chăm sóc tôi rất chu đáo. Khi tôi mệt mỏi vì công việc, anh luôn kiên nhẫn lắng nghe. Mỗi cuối tuần, anh đều dành thời gian ở bên tôi, đưa tôi đi chơi hay về quê thăm bố mẹ.

Bạn bè tôi khi gặp anh, ai cũng khen: “Kiếm được người đàn ông như vậy không dễ đâu”. Tôi biết điều đó và cũng cảm thấy mình may mắn. Song, khi nghĩ đến chuyện kết hôn, tôi lại băn khoăn.

Tôi sợ rằng sau khi cưới, nếu đời sống vợ chồng không hòa hợp thì tình yêu đẹp đến mấy cũng sẽ dần trở nên nhạt nhòa. Tôi cũng là một người phụ nữ bình thường, vẫn có nhu cầu cảm xúc khi bên nhau.

Tôi rất yêu anh và muốn gắn bó với anh. Tôi không muốn đánh mất một người đàn ông tốt như anh. Liệu tôi nên làm gì lúc này, gợi ý anh đi thăm khám điều trị, hay chờ đợi thêm một thời gian xem bản thân có thích nghi được với một đời sống chăn gối như vậy?

Monday, March 16, 2026

35 tuổi tôi vẫn nhất quyết chờ lấy chồng giàu, đẹp trai và ga lăng

Tôi năm nay 35 tuổi, cái tuổi mà mỗi lần về quê ăn giỗ hay họp mặt gia đình sẽ phải đối mặt với những câu hỏi quen thuộc: “Bao giờ lấy chồng?”, “Con gái qua 30 tuổi là khó lắm đấy”, hay “Đừng kén cá chọn canh nữa, có người tử tế là được rồi”...

Tôi nghe những câu đó nhiều đến mức thuộc lòng. Có người nói với vẻ thương hại, có người nói nửa đùa nửa thật, cũng có người thẳng thắn hơn: “Mày cứ đòi hỏi giàu, đẹp, ga lăng thế thì còn ế dài”.

35 tuổi tôi vẫn nhất quyết chờ lấy chồng giàu, đẹp trai và ga lăng - 1

Tôi vẫn tự tin mình có thể lấy được chồng vừa ý dù đã 35 tuổi (Ảnh minh họa: Elle).

Ban đầu tôi còn thấy chạnh lòng. Nhưng sau nhiều năm, tôi dần hiểu rằng mọi người nhìn cuộc sống của tôi bằng tiêu chuẩn của họ, còn tôi thì phải sống bằng cảm xúc của chính mình.

Tôi không phủ nhận rằng tiêu chuẩn của tôi khá cao. Tôi từng nói thẳng với bạn bè rằng nếu phải chọn chồng, tôi muốn người đàn ông đó phải có 3 điều: Đủ giàu để không khiến tôi phải lo nghĩ về tiền bạc, đủ đẹp trai để tôi cảm thấy tự hào khi đi cạnh và đủ ga lăng để tôi cảm nhận được mình được trân trọng.

Nhiều người nghe xong liền bật cười. Họ bảo tôi đang sống trong mơ. Nhưng ít ai biết rằng những tiêu chuẩn ấy không phải tự nhiên mà có.

Tôi từng có một mối tình kéo dài gần 4 năm khi 20 tuổi. Người đàn ông ấy hiền lành, chăm chỉ, nhưng luôn hài lòng với một cuộc sống bình bình. Khi tôi cố gắng làm thêm, học thêm để thăng tiến, anh ấy lại nói: “Con gái cần gì phải cố quá, sau này lấy chồng là xong”.

Những câu nói đó khiến tôi cảm thấy mình như đang bước đi một mình trong mối quan hệ. Tôi không cần một người đàn ông hoàn hảo, nhưng tôi cần một người có chí hướng, biết quan tâm và đủ tinh tế để khiến người phụ nữ bên cạnh cảm thấy được yêu.

Sau khi chia tay, tôi từng hẹn hò thêm vài người. Có người khá giả nhưng lại keo kiệt đến mức mỗi lần đi ăn đều tính toán từng đồng. Có người ngoại hình ổn nhưng tính cách lạnh nhạt, đến ngày sinh nhật cũng chỉ gửi một tin nhắn chúc mừng ngắn ngủi.

Những trải nghiệm ấy khiến tôi hiểu rằng nếu đã phải bước vào hôn nhân, tôi muốn mình bước vào với cảm giác hạnh phúc thật sự, chứ không phải vì áp lực tuổi tác.

Thế nhưng gia đình tôi lại không nghĩ như vậy.

Mẹ tôi năm nay đã ngoài 60 tuổi, mỗi lần gọi điện đều thở dài. Mẹ bảo bà chỉ mong trước khi nhắm mắt còn được bế cháu ngoại. Những câu nói ấy khiến tôi nhiều đêm nằm suy nghĩ rất lâu.

Đỉnh điểm là vào dịp Tết vừa rồi, một người họ hàng xa giới thiệu cho tôi một người đàn ông hơn tôi 3 tuổi, làm công chức, tính tình được nhận xét là “hiền lành, ổn định”. Gia đình tôi tỏ ra rất hài lòng, thậm chí còn thúc giục tôi gặp mặt ngay.

Tôi đồng ý đi ăn tối với anh ấy.

Bữa ăn hôm đó diễn ra khá bình thường. Anh nói chuyện lịch sự, công việc ổn định, cuộc sống có vẻ yên bình. Nhưng suốt hai tiếng ngồi đối diện, tôi không cảm thấy có bất kỳ sự rung động nào.

Khi tôi chia sẻ rằng mình thích du lịch và muốn mở một cửa hàng riêng trong tương lai, anh chỉ cười nhẹ rồi nói phụ nữ nên sống đơn giản, đừng tham vọng quá. Câu nói ấy khiến tôi như cảm thấy như đang lặp lại câu chuyện của nhiều năm trước.

Sau buổi gặp, tôi nói với mẹ rằng tôi không muốn tiếp tục tìm hiểu. Mẹ tôi giận đến mức cả tháng không gọi điện. Bà trách tôi rằng phụ nữ 35 tuổi mà còn mơ mộng như thiếu nữ. Bà nói nếu tôi cứ giữ tiêu chuẩn cao như vậy, đến lúc già đi sẽ chẳng còn ai muốn lấy.

Tôi không trách mẹ. Tôi hiểu nỗi lo của bà nhưng tôi cũng hiểu chính mình. Tôi có một công việc ổn định ở thành phố, có thể tự lo cho cuộc sống của mình. Tôi không giàu, nhưng tôi độc lập. Điều đó khiến tôi không cần phải bước vào một cuộc hôn nhân chỉ để “cho kịp tuổi”.

Một người bạn thân từng hỏi tôi rằng nếu đến 40 tuổi mà vẫn chưa gặp người đàn ông như mong muốn thì sao. Tôi đã suy nghĩ rất lâu trước khi trả lời. Tôi nói rằng thà sống một mình mà bình yên còn hơn sống trong một cuộc hôn nhân khiến mình không cảm thấy thỏa mãn.

Có thể nhiều người cho rằng tôi quá kén chọn. Nhưng tôi tin rằng mỗi người đều có quyền đặt ra tiêu chuẩn cho hạnh phúc của mình. Tôi chỉ muốn một người đủ tốt để khiến tôi cảm thấy việc chờ đợi suốt những năm qua là xứng đáng.

Đôi khi, vào những đêm muộn, tôi cũng tự hỏi liệu mình có đang quá cứng đầu hay không. Tôi cũng từng thoáng lo sợ rằng biết đâu những lời cảnh báo của mọi người rồi sẽ trở thành sự thật. Nhưng mỗi lần nghĩ đến việc phải kết hôn chỉ vì áp lực, tôi lại cảm thấy lòng mình nặng trĩu.

Tôi vẫn tin rằng trên đời này có những người đàn ông khiến phụ nữ cảm thấy được yêu thương đúng nghĩa, chứ không phải chỉ là một sự lựa chọn tạm bợ cho vừa tuổi.

Có thể tôi sẽ gặp người đó vào năm sau, cũng có thể là vài năm nữa. Hoặc cũng có thể tôi sẽ không gặp. Nhưng ít nhất, tôi biết rằng mình đã thành thật với chính trái tim mình.

Và tôi vẫn tự hỏi, liệu việc một người phụ nữ 35 tuổi kiên quyết không hạ tiêu chuẩn hạnh phúc của mình… có phải là sai?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tôi vẫn “qua đêm” với người tình hơn 16 tuổi dù có bạn gái trẻ đẹp

Năm đó, tôi là cậu sinh viên mới ra trường. Công việc ổn định chưa có, em nhỏ còn tuổi học hành và một người mẹ bị bệnh tim hầu như không còn sức lao động.

Sau khi bố mất, tôi trở thành trụ cột trong nhà. Với ước mơ làm chỗ dựa cho cả gia đình, dù nghèo, tôi vẫn phấn đấu học hành. Vừa học vừa làm, không có thời gian nghỉ ngơi, chơi bời hay yêu đương gì cả.

Gánh nặng mưu sinh đè nặng trên vai khiến đầu óc tôi lúc nào cũng chỉ nghĩ về tiền. Ngoài giờ hành chính làm một công việc không đúng chuyên môn, tôi còn làm gia sư, làm nhân viên phục vụ quán cà phê nhưng dù xoay sở thế nào, tiền vẫn luôn thiếu.

Và rồi chính trong lúc túng quẫn nhất, chị ấy đã chìa tay san sẻ gánh nặng cùng tôi, giúp tôi có tiền gửi về cho mẹ trong những thời điểm ngặt nghèo vì bạo bệnh.

Chị hơn tôi 16 tuổi, là chủ quán cà phê mà tôi đang làm vào buổi tối. Chị từng lấy chồng rồi ly hôn vì chồng ngoại tình sau khi biết chị không thể sinh con.

Ban đầu, chị nhiệt tình quan tâm tôi giống như một người chị giúp đỡ cậu em trai nhỏ. Nhưng rồi, dần dần, khi chúng tôi có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn, hiểu nhau hơn, tôi nhận ra ngoài cái vẻ bề ngoài lúc nào cũng tươi cười kia là một người đàn bà cô đơn và yếu đuối.

Tôi vẫn “qua đêm” với người tình hơn 16 tuổi dù có bạn gái trẻ đẹp - 1
Mỗi lần gặp gỡ người tình, tôi đều thấy khinh bỉ chính mình (Ảnh minh họa: Panky Love).

Để rồi, buổi tối hôm ấy, trong quán cà phê vắng lúc đêm khuya, khi tôi bê ra một chiếc bánh sinh nhật mừng chị tròn 40 tuổi, chị đã bật khóc. Chị nói, chị đã sống từng ấy tuổi mà vẫn chưa gặp một người đàn ông nào thật lòng. Khoảnh khắc ấy, khi ánh điện vụt tắt để nhường chỗ cho ánh nến lung linh trên chiếc bánh kem, tôi thấy chị đẹp vô cùng khiến trái tim trai trẻ của tôi bất ngờ xao động.

Thời điểm đó, tôi hoàn toàn chưa trải qua một cuộc tình nào và cứ nghĩ đó là tình yêu. Nhưng rồi sau này tôi mới nhận ra, mối quan hệ của tôi và chị chỉ là mối quan hệ tình - tiền. Tôi cần tiền để lo cho mẹ và em, để trang trải cuộc sống khó khăn nơi đất khách quê người. Còn chị cần tôi để khỏa lấp những đêm dài cô đơn, thỏa mãn nỗi khát khao đàn bà. Chị không tiếc tiền với tôi, và tôi hết lòng làm chị vui vẻ.

Mối quan hệ ấy kéo dài suốt 5 năm qua, ngay cả khi tôi đã chính thức đi làm với một công việc ổn định. Tôi vẫn ở nhà của chị, ăn cơm chị nấu và mỗi đêm khiến người phụ nữ đáng tuổi cô mình thõa mãn dục vọng. Trong cuộc tình ấy, tôi chỉ có được, không hề mất mát gì, tôi đã nghĩ chắc chắn như vậy.

Cho đến ngày tôi gặp Linh và bị vẻ trẻ trung, xinh đẹp của em mê hoặc. Tôi yêu em, tình yêu lãng mạn, ngọt ngào, không toan tính. Và chính lúc ấy tôi mới nhận ra, mấy năm qua mình không khác gì một kẻ “bán thân” vì tiền.

Tôi đã có một cuộc trò chuyện nghiêm túc với chị. Tôi muốn dọn ra khỏi nhà chị, bắt đầu một cuộc sống mới. Tôi muốn yêu, muốn xây dựng gia đình, có vợ có con như bao nhiêu người đàn ông khác.

Chị không níu giữ tôi ở lại, cũng không làm khó tôi. Chị nói: “Chị biết sẽ có ngày này. Chị không thể giữ em nhưng bao năm nay chị đã quen có em rồi. Những lúc chị buồn hay cần em, em có thể đến không?”.

Tôi đã gật đầu. Chính tôi cũng không biết vì sao mình đã gật đầu mà không hề do dự. Và đó có lẽ là sai lầm tiếp theo khó lòng tha thứ.

Linh là một cô gái hiền lành, trong trẻo. Em yêu tôi và nghiêm túc tính chuyện tương lai. Nhưng mỗi lần tôi muốn tiến xa hơn, em đều từ chối. Em nói, em yêu tôi nhưng không muốn “vượt rào” khi chưa đám cưới. Nếu tôi thật lòng yêu, xin hãy tôn trọng quan điểm của em.

Dĩ nhiên, tôi rất muốn tôn trọng, nhưng ham muốn đàn ông của tôi thì không. Bao năm nay tôi đã quen được người tình lớn tuổi nuông chiều. Nếu muốn giữ gìn cho em, tôi lại phải tìm cách khác.

Và cứ thế, dù có bạn gái xinh đẹp, tôi vẫn dây dưa với người tình lớn tuổi trong bí mật. Không phải dây dưa vì yêu mà là vì một kẻ muốn được “ăn khi đói”. Có nhiều khi không cần chị ấy gọi, tôi vẫn chủ động đến tìm.

Sau mỗi cuộc yêu, tôi luôn cảm thấy khinh ghét và ghê tởm chính mình. Nhất là mỗi lần đối diện người yêu, nỗi day dứt như bóp nghẹt con tim khiến tôi khó thở. Và mỗi lần như thế, tôi đều quyết tâm mình phải dừng lại. Nhưng quyết tâm ấy cũng chỉ là quyết tâm của một kẻ chỉ có ý nghĩ sẽ giảm cân sau khi ăn no mà thôi.

Tôi không hiểu nổi bản thân mình. Rõ ràng tôi biết mình không yêu chị ấy nhưng lại không thể dứt bỏ. Rõ ràng tôi biết mình yêu Linh nhưng vẫn luôn không ngừng làm điều sai trái sau lưng em.

Nhiều đêm, tôi từ nhà chị ấy trở về, ngồi đốt thuốc lá suốt đêm không thể ngủ. Mỗi lần bắt gặp gương mặt bơ phờ của tôi, Linh đều nói: “Anh có lo nghĩ hay khó khăn chuyện gì hãy chia sẻ với em. Nếu đã yêu nhau thì không cần giấu diếm bất cứ điều gì cả”.

Tôi hỏi: “Nếu anh làm gì có lỗi với em thì sao?”. Em nhìn tôi, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa dịu dàng: “Làm gì có ai luôn đúng bao giờ. Trừ việc anh phản bội hay dối lừa em, còn lại mọi lỗi sai đều có thể sửa mà”. Giây phút ấy, trái tim tôi hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.

Hôm qua, tôi đã lên một hội nhóm kín tâm sự câu chuyện của mình để xin một lời khuyên. Nhưng thay vì khuyên, hầu hết họ lại buông lời lăng mạ, khinh bỉ. Họ bảo rằng, tôi chính là một gãi “trai bao” chính hiệu. Tôi không yêu chị, cũng chẳng xứng với bạn gái, thứ tôi yêu nhất chính là bản thân mình.

Họ cho rằng, tốt nhất là tôi nên đi đâu đó thật xa, rời bỏ cả hai người họ. Có lẽ nào, sau tất cả, đó là con đường tôi phải đi sao?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

5 năm hôn nhân, nhiều đêm tôi phải tự giải tỏa vì chồng tránh gần gũi

Tôi năm nay 25 tuổi, xin phép được giấu tên. Viết ra những dòng này, tôi vừa xấu hổ vừa buồn. Có những chuyện trong hôn nhân rất khó nói ra, nhưng giữ trong lòng lâu quá lại thấy nghẹn. Tôi chỉ mong nếu ai đọc được, có thể cho tôi một lời khuyên.

Tôi và chồng quen nhau gần 2 năm rồi mới cưới. Trong suốt thời gian yêu nhau, chúng tôi rất giữ ý. Chính tôi là người nói với anh rằng, hãy đợi đến sau khi cưới mới làm "chuyện ấy". Anh đồng ý ngay, thậm chí suốt 2 năm yêu nhau chúng tôi chỉ nắm tay, lâu lâu mới có một nụ hôn.

Khi đó tôi nghĩ mình thật may mắn. Giữa thời buổi này, tìm được một người đàn ông tôn trọng mình như vậy đâu phải dễ dàng. Nhưng đến sau đám cưới, tôi mới hiểu có những chuyện mình chưa từng nghĩ tới.

Đêm tân hôn của chúng tôi trôi qua rất nhanh. Anh lúng túng, vụng về, liên tục xin lỗi. Tôi còn chưa kịp cảm nhận điều gì thì mọi chuyện đã kết thúc. Tôi nghĩ có lẽ vì anh lần đầu nên động viên anh rằng mọi thứ rồi sẽ tốt hơn...

Nhưng những ngày sau đó vẫn vậy. Mỗi lần gần gũi, chồng tôi đều rơi vào cảnh "chưa đến chợ đã hết tiền". Lúc đó tôi mới dần nhận ra có lẽ anh đang gặp vấn đề về sinh lý.

Tôi chủ động nói rằng, cả hai nên đi khám. Chuyện vợ chồng không thể thiếu sự gần gũi, nếu có bệnh thì cùng nhau chữa. Anh đồng ý, nhưng trong ánh mắt vẫn hiện rõ sự mặc cảm.

Chúng tôi đi khám, uống thuốc, bồi bổ đủ thứ. Tình hình có khá hơn một chút, ít nhất không còn quá nhanh như trước. Vài tháng sau cưới, tôi mang thai bé gái đầu lòng. Tôi và chồng rất vui. Khi ấy tôi nghĩ có lẽ từ đây mọi thứ sẽ dần tốt lên, nhưng thực tế lại khác.

5 năm hôn nhân, nhiều đêm tôi phải tự giải tỏa vì chồng tránh gần gũi - 1

Tôi muốn gần gũi chồng như anh luôn né tránh (Ảnh minh hoạ: iStock).

Sau khi tôi sinh con, chồng gần như không chạm vào vợ nữa. Có những lần tôi chủ động gần gũi vì nghĩ anh đã phải kiêng khem suốt thời gian vợ mang bầu. Nhưng trái với những gì tôi lo lắng, anh lại tìm cách né tránh. Khi thì nói mệt, khi thì nói rằng mai phải dậy sớm đi làm.

Ban đầu tôi nghĩ có lẽ do căn bệnh kia khiến anh tự ti. Rồi con nhỏ ốm đau, cuộc sống bận rộn khiến tôi cũng không quan trọng chuyện gần gũi vợ chồng.

Hai năm sau, tôi nói với anh rằng muốn sinh thêm một bé nữa để các con có anh có em. Anh gật đầu. Những lần gần gũi sau đó giống như một nhiệm vụ phải hoàn thành hơn là tình cảm vợ chồng. Và rồi tôi mang thai bé trai.

Nhiều khi nghĩ lại, trong suốt 5 năm hôn nhân, số lần vợ chồng ân ái khá ít ỏi.

Tôi biết anh tự ti. Mỗi lần xong chuyện, anh thường im lặng rất lâu, ngại ngần. Chính vì vậy, tôi chưa bao giờ trách móc hay làm anh tổn thương. Nhưng càng cố hiểu cho anh, tôi lại càng thấy lòng mình trống trải.

Chúng tôi sống với nhau như 2 người bạn thân dưới cùng một mái nhà. Vẫn ăn chung mâm, cùng nuôi con, cùng lo tiền bạc. Anh là người đàn ông tốt: Đi làm về đưa hết lương cho vợ, phụ tôi rửa bát, trông con, đêm con khóc cũng dậy bế để vợ ngủ thêm.

Chỉ có điều… giữa chúng tôi thiếu sự mặn nồng trong hôn nhân. Nhiều đêm nằm cạnh nhau, quay lưng về 2 phía, tôi thấy mình cô đơn đến lạ.

Có lần tôi đi ăn với mấy cô bạn thân. Câu chuyện của phụ nữ, nói một lúc rồi cũng xoay quanh chuyện chồng con. Một người cười nói rằng, chồng cô ấy thường xuyên “đòi hỏi”, có hôm vợ đi làm mệt vẫn không cho ngủ sớm. Cả nhóm cười ầm lên, mỗi người góp thêm câu chuyện giường chiếu của mình, chỉ có tôi là im lặng.

Khi họ quay sang hỏi: “Còn chồng mày thì sao?”, tôi chỉ cười trừ rồi nói bâng quơ rằng chồng mình bận, còn tôi bận con nhỏ nên cũng không có hứng thú chuyện chăn gối.

Tôi nói rất nhẹ, nhưng cổ họng nghẹn lại. Tôi mới 25 tuổi thôi, ở cái tuổi đầy khao khát mà bản thân luôn phải kìm nén, chịu đựng.

Có những đêm tôi cố gắng mặc váy gợi cảm, xịt nước hoa, chủ động ôm hôn chồng nhưng anh vẫn thờ ơ, tìm cách từ chối. Để giải toả, tôi đã phải tìm đến "phim đen". Nhiều khi tôi nằm nghĩ, nếu cuộc hôn nhân này cứ tiếp diễn như vậy thêm 10 năm, 20 năm… thậm chí cả đời, liệu tôi có chịu đựng nổi không?

Tôi thương chồng nhưng tôi cũng khao khát được yêu thương, được ôm ấp, được gần gũi như bao người vợ khác. Bản thân chưa từng phản bội chồng, nhưng càng ngày tôi càng sợ rằng, sự cô đơn rồi sẽ đến lúc quá sức chịu đựng, sẽ khiến mình đi vào con đường sai trái...

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Sau đêm mặn nồng cùng "hoa khôi công ty", cái kết khiến tôi bẽ bàng

Tôi 35 tuổi, làm kỹ sư thu mua nguyên liệu cho một công ty sản xuất thực phẩm ở miền Nam. Công việc của tôi chủ yếu là tìm nguồn nguyên liệu, làm việc với nhà cung cấp và thi thoảng đi khảo sát vùng nguyên liệu ở các tỉnh.

Tôi kết hôn được 4 năm và có một cậu con trai gần 3 tuổi. Vợ tôi kém tôi 5 tuổi, trước đây làm kế toán cho một cửa hàng nội thất. Từ khi sinh con, vợ ở nhà chăm sóc gia đình, chưa quay lại công việc.

Vợ tôi hiền lành, ít nói và rất chu đáo. Cô ấy nấu ăn ngon, chăm con khéo, nhà cửa lúc nào cũng gọn gàng. Sau giờ làm, tôi chỉ cần về nhà là đã có bữa cơm nóng và tiếng con cười.

Nhiều người vẫn nói tôi có gia đình khá yên ấm. Quả thật, cuộc sống của chúng tôi trôi qua bình lặng. Nhưng có lẽ chính sự bình lặng đó đôi khi khiến tôi thấy mọi thứ lặp lại như một vòng quay quen thuộc.

Sau đêm mặn nồng cùng hoa khôi công ty, cái kết khiến tôi bẽ bàng - 1

Người chị xinh đẹp cùng cơ quan chủ động rủ tôi đi ăn trưa, đi nhậu sau giờ làm (Ảnh minh họa: Pinterest).

Không biết từ lúc nào, tôi bắt đầu chú ý đến một chị đồng nghiệp trong phòng phát triển sản phẩm. Chị hơn tôi 3 tuổi, từng ly hôn cách đây vài năm. Chị phụ trách kiểm định và lựa chọn nguyên liệu cho các dòng sản phẩm mới nên thỉnh thoảng chúng tôi phải phối hợp công việc.

Chị có ngoại hình nổi bật, vóc dáng gợi cảm, ăn mặc sành điệu. Nhiều người vẫn đùa rằng chị là “hoa khôi” của công ty.

Ban đầu chúng tôi chỉ trao đổi công việc. Sau đó, mỗi khi có chuyến đi khảo sát vùng nguyên liệu như Đồng Nai, Lâm Đồng hay Tây Ninh, chúng tôi lại có nhiều thời gian trò chuyện hơn.

Trong công việc, chị rất kỹ tính, chỉn chu, còn ngoài đời lại khá cởi mở và nói chuyện có duyên. Tôi nhận ra mỗi lần đi làm chung, không khí giữa chúng tôi rất vui vẻ. Chị thường chủ động rủ tôi đi ăn trưa sau những buổi họp dài, hoặc nhờ tôi hỗ trợ vài việc lặt vặt trong hồ sơ nguyên liệu.

Có những việc thực ra chị hoàn toàn tự làm được, nhưng chị vẫn nhắn: “Em rảnh không, qua giúp chị xem cái bảng này với”. Dần dần, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, không chỉ công việc mà cả chuyện đời sống.

Chị từng tâm sự với tôi về cuộc hôn nhân đổ vỡ trước đây. Chồng cũ ngoại tình khiến chị mất niềm tin khá nhiều vào đàn ông. Chị nói hiện tại sống một mình, nhiều khi về nhà thấy rất trống trải.

Khoảng hơn một tháng gần đây, chị bắt đầu rủ tôi đi nhậu sau giờ làm. Ban đầu chỉ là vài ly bia ở quán gần công ty. Nhưng có hôm ngồi đến khuya, câu chuyện giữa chúng tôi cứ ngày một nhiều, có lúc không ai muốn đứng dậy ra về.

Tôi nghĩ nếu một người phụ nữ không có cảm tình, họ sẽ không dễ dàng gặp riêng một người đàn ông đã có gia đình vào buổi tối như vậy. Và tôi cũng phải thừa nhận rằng, từ khi thân thiết với chị, tâm trạng tôi có nhiều thay đổi.

Tôi vốn có ngoại hình bình thường, chỉ "ăn điểm" bởi vóc dáng cao ráo. Được người đẹp trong cơ quan chú ý, tôi thấy... tự hào, đi làm cũng hào hứng hơn. Chỉ cần nhìn thấy chị ở hành lang hay trong phòng họp, tim tôi lại rộn ràng.

Có lẽ “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Một buổi tối, chúng tôi lại đi uống bia như thường lệ. Hôm đó quán khá vắng, không khí rất thoải mái. Chúng tôi nói chuyện, uống nhiều hơn mọi khi. Đến khoảng 1h sáng, cả tôi và chị đã chếnh choáng men say.

Trong lúc đứng lên lấy thêm bia, tôi vô tình làm rơi chai bia xuống sàn. Chai vỡ tung tóe. Khi chị cúi xuống dọn bớt những mảnh vỡ, tay chúng tôi chạm vào nhau. Khoảnh khắc đó khiến tôi như bị điện giật. Không hiểu vì men rượu hay vì cảm xúc dồn nén bấy lâu, tôi quay sang hôn chị. Chị bất ngờ đẩy tôi ra. Cả hai ngồi im lặng rất lâu. Không khí trở nên ngượng ngùng đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập.

Sau một lúc, tôi lấy hết can đảm nói rằng tôi muốn được ở bên chị ở một nơi riêng tư hơn. Chị nhìn tôi, mỉm cười có chút ngại ngùng, rồi không từ chối. Đêm đó, tôi viện cớ với vợ rằng tôi đi nhậu với sếp say quá ngủ lại công ty nên không về nhà.

Và chúng tôi ở bên nhau. Khoảnh khắc ấy khiến tôi vừa hồi hộp vừa say mê. Tôi có cảm giác như mình quay lại thời tuổi trẻ - khi mọi cảm xúc đều mãnh liệt và cuốn hút. Sáng hôm sau trước khi chia tay, chị vẫn khá thoải mái, còn nói nửa đùa nửa thật rằng: “Chắc còn gặp lại”.

Nhưng điều khiến tôi không ngờ là mọi thứ thay đổi hoàn toàn ngay sau đó một cách chóng vánh. Khi đến cơ quan, chị né tránh tôi. Không còn những câu nói chuyện thân mật, không ánh mắt quen thuộc như trước. Nếu có việc thì chị chỉ trao đổi đúng nội dung công việc, giọng rất lạnh lùng.

Tôi nhắn tin, chị không trả lời. Tôi gọi điện, chị cũng không nghe. Sự im lặng đó khiến tôi vừa bối rối vừa hụt hẫng.

Nhưng điều khiến tôi trăn trở hơn là một tình huống xảy ra vài ngày sau. Hôm đó, trong giờ nghỉ trưa, tôi đi ngang qua khu ăn trưa của công ty. Tôi thấy chị đang ngồi cười nói rất vui vẻ với một đồng nghiệp nam ở phòng kinh doanh. Hai người nói chuyện khá thân mật, thậm chí chị còn vỗ nhẹ vào vai anh ta khi cười.

Khoảnh khắc đó khiến tôi cảm thấy trong lòng khó chịu. Tôi không hiểu vì sao với tôi chị lại đột ngột im lặng, trong khi vẫn có thể thoải mái với người khác. Thậm chí trước đây, tôi thấy chị rất ít khi tiếp xúc vui vẻ cùng đồng nghiệp nam như vậy. Tôi cứ nghĩ mình là ngoại lệ của chị, có khi nào tôi đã sai?

Từ hôm đó, trong đầu tôi luôn có rất nhiều câu hỏi. Tại sao trước đây chính chị là người chủ động làm thân, rủ tôi đi ăn trưa, rủ tôi đi nhậu, tâm sự đủ chuyện? Tại sao chị không giữ khoảng cách với một người đàn ông đã có gia đình?

Nếu chị chỉ xem tôi là đồng nghiệp, nếu chị không có cảm tình với tôi, mọi chuyện đã không tiến triển như vậy. Nhưng rồi sau đêm hôm ấy, chị lại hoàn toàn thay đổi thái độ.

Có lúc tôi nghĩ có lẽ chị hối hận. Nhưng nếu vậy, tại sao sáng hôm sau chị vẫn tỏ ra bình thường? Cũng có lúc tôi tự hỏi liệu tôi chỉ là một phút yếu lòng của chị, hoặc tệ hơn, chỉ là một người để chị tìm đến trong lúc cô đơn. Điều khiến tôi khó chịu nhất là cảm giác bị bỏ rơi mà không hiểu lý do. Tôi cảm thấy mình bị xúc phạm, thiếu tôn trọng, cái tôi bị tổn thương nặng nề.

Tôi biết bản thân mình cũng sai khi đã có gia đình mà lại vượt qua ranh giới như vậy. Nhưng càng nghĩ, tôi càng không hiểu được tâm lý của chị. Tôi nên tiếp tục tìm cách nói chuyện rõ ràng với chị, hay tốt nhất là im lặng và coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra? 

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Sunday, March 15, 2026

Chồng ngoại tình và vợ đã trả thù bằng cách gây đau đớn nhất

Nếu chỉ nhìn từ bên ngoài, nhiều người từng nói vợ chồng tôi là “cặp đôi lý tưởng”. Tôi cao 1,8m, ngoại hình ưa nhìn, làm việc trong lĩnh vực kinh doanh nên giao tiếp khá ổn. Vợ tôi cũng không phải kiểu phụ nữ mờ nhạt. Cô ấy có vóc dáng gợi cảm, khuôn mặt sáng, tính cách cởi mở. Tôi yêu nhất ở cô ấy là cặp má lúm đồng tiền và điệu cười vô tư lự.

Chúng tôi quen nhau trong một chuyến du lịch cách đây gần 10 năm. Đó là chuyến đi của một nhóm bạn chung - toàn những người thích xê dịch, leo núi, khám phá những nơi ít người biết tới. Vợ tôi khi ấy là cô gái năng động nhất nhóm, luôn là người xung phong thử trò mạo hiểm trước.

Tôi nhớ lần đầu gặp, cô ấy mặc áo một chiếc áo đan len có nhiều sợi tua rua cầu kỳ phối với quần short, tóc buộc cao. Khi chơi trò mạo hiểm đu dây zipline (trò trượt dây cáp từ trên cao xuống), cô ấy tỏ ra hào hứng, cười rất lớn chứ không sợ hãi hét lên như những cô gái khác.

Chồng ngoại tình và vợ đã trả thù bằng cách gây đau đớn nhất - 1

Vợ chồng tôi đã từng rất hạnh phúc nhưng mọi chuyện thay đổi kể từ khi tôi ngoại tình (Ảnh minh họa: Baidu).

Chuyến đi đó, chúng tôi nói chuyện với nhau suốt đêm bên bếp lửa. Sau khi về thành phố, tôi theo đuổi cô ấy nhiệt tình, rồi chúng tôi bắt đầu hẹn hò.

Những năm đầu yêu nhau, hai đứa vẫn giữ lối sống khá tự do. Cuối tuần, chúng tôi thường lái xe đi phượt, có khi chỉ để ăn một chút cốm Tú Lệ (Văn Chân, Lào Cai) rồi quay về.

Sau khi cưới, cuộc sống của vợ chồng tôi thay đổi một cách tự nhiên. Cả hai đều hiểu rằng, cuộc sống gia đình cần sự ổn định. Tôi tập trung làm việc nhiều hơn, còn vợ tôi sau khi sinh con gần như bỏ hẳn thói quen tụ tập bạn bè, đi chơi đêm.

Từ khi có con, cô ấy trở thành một người vợ, người mẹ của gia đình khiến tôi rất yên tâm. Vợ tôi không còn thường xuyên diện những chiếc váy nóng bỏng mà thường thấy nhất là mặc bộ đồ thoải mái ở nhà.

Thường thì vợ tôi tan làm là về thẳng nhà, lo cơm nước, chăm con học bài, cuối tuần đưa con đi công viên. Nhiều lúc tôi còn trêu vợ: "Em giờ khác hẳn ngày xưa" và cô ấy chỉ cười.

Có lẽ vì cuộc sống gia đình hài hòa như vậy nên tôi vẫn thấy khó hiểu vì sao mọi thứ lại đi đến bước này.

Hai năm trước, tôi đã ngoại tình. Đó là sai lầm lớn nhất của tôi trong hôn nhân.

Người phụ nữ đó là đối tác công việc. Chị ấy có vẻ đẹp của đàn bà từng trải, rất quyến rũ và bạo dạn. Ban đầu giữa chúng tôi chỉ là những buổi gặp gỡ bàn chuyện làm ăn, sau đó những tin nhắn xã giao trở thành những tin nhắn riêng tư, rồi vượt qua ranh giới lúc nào không hay.

Nhưng mối quan hệ ngoài luồng của tôi khá ngắn ngủi, chỉ vài tuần thì vợ tôi phát hiện. Cô ấy khóc rất nhiều, định rời bỏ tôi. Nhưng nhờ có hai bên nội, ngoại khuyên nhủ, rồi còn con cái cần được chăm sóc, cô ấy cũng nguôi giận và tha thứ cho tôi.

Sau chuyện đó, tôi đã cắt đứt liên lạc với người phụ nữ kia và nghĩ mọi thứ sẽ dần ổn định trở lại. Vợ tôi cũng không nhắc lại quá khứ, vẫn chăm lo cho con, gia đình như bình thường. Thậm chí có lúc tôi còn cảm thấy mình may mắn vì được tha thứ.

Nhưng khoảng nửa năm gần đây, tôi bắt đầu nhận ra vợ mình thay đổi. Tính cách của cô ấy lại trở nên sôi nổi, hướng ngoại hơn, ít khi hỏi tôi đi đâu, làm gì. Thỉnh thoảng, cô ấy đưa con về ngủ bên nhà bố mẹ cho tiện chăm ông bà vì nhà ngoại chỉ cách nhà tôi vài con phố.

Tôi không nghi ngờ gì. Vì chuyện vợ về thăm bố mẹ cũng là điều bình thường. Cho đến cuối tuần trước.

Hôm đó tôi đi uống bia với bạn. Về nhà khá muộn, tôi ngại trở lại công ty lấy laptop nên dùng tạm máy tính của vợ để xử lý vài việc gấp. Khi mở máy, tôi thấy tài khoản Zalo của vợ còn đang mở sẵn, đập vào mắt lại là "tin nhắn ẩn", khiến tôi bỗng nhiên tò mò và mở ra xem thử.

Màn hình hiện lên những dòng chat hiện ra khiến tay tôi lạnh đi. “Em đang tới rồi. Anh xuống sảnh đón em nhé”, tin nhắn cuối cùng do vợ tôi gửi.

Tôi nhìn đồng hồ. Gần 12 giờ đêm. Trước đó vài tiếng, vợ tôi nhắn rằng tối nay cô ấy sang nhà bố mẹ ngủ lại vì mẹ hơi mệt.

Tôi lập tức gọi video cho cô ấy. Cô ấy bắt máy khá nhanh. Ánh sáng phía sau mờ, có tiếng nhạc xập xình vang vọng. Cô ấy nói: "Em đang ngồi với bạn ở quán cà phê gần nhà ngoại".

Tôi im lặng vài giây. Chỉ cần nhìn qua màn hình là tôi nhận ra phía sau không phải nhà ngoại, nhưng cũng không hẳn là quán bar. Ánh đèn vàng, bức tường màu kem, phía sau thấp thoáng tấm rèm dày.

Tôi từng đi công tác nhiều. Nhìn một lần là biết nơi đó giống phòng khách sạn hơn. Tôi hỏi lại: "Em đang ở đâu?". Cô ấy hơi sững lại một nhịp rồi nói nhanh: "Em nói rồi mà, đi cà phê với bạn". Tôi không nói thêm gì nữa, chỉ bảo: "Ừ, em chơi đi".

Đêm đó tôi không ngủ.

Sáng hôm sau, gần 9h, vợ tôi mới về nhà. Cô ấy bước vào phòng khách thì thấy tôi đang ngồi đó. Chúng tôi nhìn nhau rất lâu. Cuối cùng, cô ấy chủ động nói trước.

Cô ấy quen một người đàn ông nước ngoài qua một ứng dụng hẹn hò. Ban đầu chỉ nhắn tin trò chuyện cho vui. Sau đó gặp nhau uống rượu vài lần. Tối hôm qua là lần thứ 3 họ gặp nhau.

Tôi hỏi: "Tại sao?". Cô ấy nhìn xuống sàn nhà rất lâu rồi nói: "Hai năm trước anh cũng từng làm vậy mà". Tôi nghẹn lại...

Cô ấy nói rằng, ban đầu chỉ muốn thử xem cảm giác của người đi ngoại tình là thế nào. Sau đó mọi thứ vượt khỏi kiểm soát. Nhưng cô ấy không định rời bỏ gia đình. Cô ấy xin lỗi. Nói rằng muốn dừng lại và quay về, giống như cách cô ấy từng tha thứ cho tôi.

Nhưng từ hôm đó đến giờ, đầu tôi luôn hiện lên một hình ảnh, không phải cảnh cô ấy thừa nhận, mà là gương mặt bình thản của cô ấy trong cuộc gọi video lúc nửa đêm, khi nói dối rằng mình đang ở nhà bố mẹ vợ rồi đi cà phê với bạn.

Cái cách cô ấy nhìn thẳng vào màn hình cuộc gọi video và nói dối giống hệt cách tôi từng làm hai năm trước. Bây giờ cô ấy nói chúng tôi... hòa nhau rồi. Cả hai đều từng sai. Thế nhưng tôi lại thấy mọi thứ không còn giống trước nữa.

Tôi từng nghĩ ngoại tình chỉ là nhất thời nông nổi. Sau này mới hiểu, đôi khi nó giống như một mầm bệnh âm ỉ trong hôn nhân. Có thể không phát tác ngay, nhưng đến một lúc nào đó, nó sẽ quay lại theo một cách mà mình không thể ngờ tới.

Giờ tôi cảm thấy thật sự bối rối, không biết nên làm thế nào để giữ hạnh phúc gia đình. Hay là tôi cứ giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra? Nhưng nếu như vậy chúng tôi có thực sự là một cặp vợ chồng như trước hay không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Vợ mất 3 năm, tôi thú nhận có tình cảm với đàn ông khiến gia đình nổi sóng

Tôi năm nay vừa tròn 60 tuổi. Ở cái tuổi mà nhiều người đã an phận với cháu con, với những buổi sáng uống trà và những chiều đi bộ quanh khu phố, tôi lại đứng trước một lựa chọn khiến cả gia đình nổi sóng.

Các con nói rằng tôi đang làm điều “điên rồ”. Thậm chí, đứa con trai cả còn thẳng thừng tuyên bố rằng, nếu tôi sống chung với chàng trai trẻ tôi yêu, thì coi như không còn quan hệ cha con.

Tôi hiểu vì sao các con phản ứng như vậy. Nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi cũng biết mình không làm điều gì sai trái.

Cả cuộc đời tôi đã sống đúng vai của một người chồng, một người cha, một trụ cột gia đình. Chỉ có điều, tôi chưa từng được sống đúng với chính mình.

Vợ mất 3 năm, tôi thú nhận có tình cảm với đàn ông khiến gia đình nổi sóng - 1

Tôi muốn sống thật với giới tính của mình nhưng bị các con phản đối kịch liệt (Ảnh minh họa: Elle).

Tôi sinh ra ở một vùng quê nhỏ. Tuổi trẻ của tôi không có nhiều lựa chọn. Gia đình nghèo, bố mẹ đông con, việc học dở dang từ sớm để đi làm phụ giúp gia đình.

Tôi lấy vợ năm 27 tuổi. Cuộc hôn nhân ấy đến từ sự mai mối của hai bên gia đình. Vợ tôi là người phụ nữ hiền lành, chịu thương chịu khó. Chúng tôi không có những rung động mãnh liệt nhưng cả hai sống với nhau bằng trách nhiệm.

Ba đứa con lần lượt ra đời. Tôi lao vào làm việc, buôn bán đủ thứ, từ chở hàng thuê, mở cửa hàng vật liệu xây dựng nhỏ, rồi sau này tích cóp được chút vốn thì mở một xưởng cơ khí.

Cả tuổi trẻ của tôi trôi qua trong những ngày đổ mồ hôi và lo toan.

Nhiều người đàn ông ở tuổi trung niên thường có những cuộc phiêu lưu bên ngoài, nhưng tôi chưa từng làm điều đó. Tôi hiểu rằng, mình không được làm tổn thương vợ con.

Sự thật mà tôi giấu kín suốt mấy chục năm là, tôi chưa từng có tình yêu với phụ nữ. Tôi nhận ra điều đó từ rất sớm, nhưng tôi không dám nói ra. Ở cái thời của tôi, những người như vậy thường bị coi là lệch lạc, bị chê cười, bị xa lánh.

Tôi đã chọn cách im lặng.

Vợ tôi mất cách đây 3 năm sau một cơn bạo bệnh. Những ngày bà nằm viện, tôi gần như ở bên cạnh cả ngày. Khi bà ra đi, tôi khóc rất nhiều. Hơn 30 năm chung sống, chúng tôi đã trở thành người thân không thể thay thế dù tình cảm của tôi với vợ, không phải tình yêu.

Sau tang lễ của bà, ngôi nhà bỗng trở nên trống trải.

Ba đứa con đều đã trưởng thành. Đứa con trai cả có gia đình riêng, đứa thứ 2 đi làm xa, còn con gái út đã lập gia đình và sống ở thành phố khác. Ban đầu, các con thay nhau về thăm tôi. Nhưng rồi ai cũng có cuộc sống riêng. Ngôi nhà rộng dần trở nên im lặng.

Tôi bắt đầu thấy cô đơn.

Một năm trước, tôi quen cậu ấy. Cậu ấy tên Hùng, 32 tuổi, là nhân viên thiết kế cho một công ty nội thất. Chúng tôi gặp nhau trong một lần cậu ấy đến khảo sát xưởng của tôi để làm dự án cải tạo không gian làm việc.

Cậu ấy nói chuyện nhẹ nhàng, chân thành và biết cách quan tâm người khác. Ban đầu chúng tôi chỉ trò chuyện về công việc, rồi dần dần thành quen.

Cậu ấy thường ghé xưởng uống trà với tôi vào những buổi chiều. Hai người đàn ông, cách nhau gần ba mươi tuổi, nhưng lại nói chuyện rất hợp. Tôi không biết từ lúc nào, những buổi chiều ấy trở thành điều tôi mong đợi nhất trong ngày.

Một buổi tối mưa lớn, khi cậu ấy ở lại ăn cơm, chúng tôi đã nói với nhau những điều chưa từng nói với ai. Tôi kể cho cậu ấy nghe về những năm tháng tôi sống như một người đàn ông bình thường, dù sâu trong lòng luôn cảm thấy mình đang đóng vai.

Cậu ấy im lặng rất lâu. Rồi cậu ấy nói rằng, cậu ấy chia sẻ với nỗi khổ của tôi, cậu ấy cũng từng sống như vậy...

Đó là lần đầu tiên trong đời tôi cảm thấy có người thật sự hiểu con người mình. Mối quan hệ của chúng tôi bắt đầu từ sự đồng cảm. Cậu ấy không giàu có nhưng cũng không cần tiền bạc của tôi. Thậm chí nhiều lần tôi muốn giúp đỡ, cậu ấy còn từ chối.

Cậu ấy chỉ nói rằng: “Cháu chỉ muốn ở cạnh chú, vì cháu thấy chú là người tốt và cháu có tình cảm với chú”. Sau gần một năm, chúng tôi quyết định sẽ sống cùng nhau.

Tôi nghĩ mọi chuyện sẽ đơn giản. Tôi không còn trẻ, cũng không còn nghĩa vụ phải sống theo ánh mắt của người khác. Nhưng tôi đã nhầm. Khi tôi nói chuyện này với các con, cả nhà gần như bùng nổ.

Con trai cả đập bàn đứng dậy, mặt đỏ bừng vì tức giận. Nó nói tôi đang làm nhục gia đình, làm xấu mặt các cháu. Con dâu tôi thì khóc, nói rằng nếu hàng xóm biết chuyện, họ sẽ không dám nhìn ai nữa.

Con gái út gọi điện cho tôi suốt một buổi tối, vừa khóc vừa nói rằng mẹ dưới suối vàng chắc chắn không thể nhắm mắt nếu biết chuyện này. Chúng nói rằng tôi đang bị một người đàn ông trẻ lợi dụng tiền bạc.

Nhưng điều khiến tôi đau nhất là câu nói của con trai cả: “Nếu bố dọn về sống với người đó, từ nay con coi như không có người bố như vậy”.

Tôi đã im lặng rất lâu.

Cả cuộc đời tôi chưa từng làm điều gì khiến các con phải xấu hổ. Tôi nuôi chúng ăn học, dựng vợ gả chồng, giúp chúng có cuộc sống ổn định. Tôi chưa từng bỏ bê gia đình, chưa từng phản bội vợ mình. Nhưng giờ đây, chỉ vì tôi muốn sống thật với bản thân ở tuổi 60, tôi lại trở thành người sai.

Tôi biết xã hội không dễ chấp nhận những chuyện như vậy, đặc biệt là ở độ tuổi của tôi. Nhưng tôi cũng tự hỏi, tại sao tôi lại không có quyền sống với lựa chọn của mình?

Ba mươi mấy năm hôn nhân, tôi đã làm tròn bổn phận của một người chồng. Tôi chăm sóc vợ khi bà bệnh, tiễn bà về nơi an nghỉ cuối cùng.

Ba đứa con tôi đều trưởng thành và có cuộc sống riêng. Tôi không bỏ bê ai, cũng không cướp đi hạnh phúc của ai. Điều duy nhất tôi muốn lúc này là được sống những năm cuối đời một cách thành thật với con người mình.

Nhưng nếu lựa chọn đó đồng nghĩa với việc mất đi các con, tôi cũng không biết mình có đủ mạnh mẽ để bước tiếp hay không. Đêm qua, con trai cả lại nhắn tin cho tôi. Nó nói rằng gia đình vẫn chờ tôi “tỉnh táo lại”.

Còn Hùng thì nói rằng cậu ấy sẽ tôn trọng bất kỳ quyết định nào của tôi, dù là rời xa. Ở tuổi 60, tôi tưởng rằng mình đã hiểu hết cuộc đời. Nhưng hóa ra, có những lựa chọn vẫn khiến trái tim một người đàn ông già phải run rẩy. 

Tôi đang khổ sở và khó nghĩ quá, hãy cho tôi lời khuyên!

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Saturday, March 14, 2026

Trước ngày cưới, tôi sốc khi nhận được tin nhắn từ một người phụ nữ

Anh hơn tôi 3 tuổi, làm kinh doanh, vẻ ngoài điềm đạm, ít nói nhưng rất tinh tế. Trong gần một năm quen nhau, anh luôn là người đàn ông mà bất cứ cô gái nào cũng mong gặp.

Anh chu đáo, trách nhiệm và đặc biệt rất biết quan tâm. Khi tôi mệt vì công việc, anh sẵn sàng lái xe hơn 20km chỉ để mang cho tôi bát cháo nóng. Khi tôi gặp áp lực, anh là người lặng lẽ ngồi nghe tôi nói hàng giờ mà không hề tỏ ra khó chịu.

Bố mẹ tôi rất kỹ tính, nhưng sau vài lần gặp mặt đều nói rằng tôi may mắn mới gặp được người đàn ông như vậy.

Trước ngày cưới, tôi sốc khi nhận được tin nhắn từ một người phụ nữ - 1

Tôi sốc khi nhận được tin nhắn người yêu cũ của chồng sắp cưới gửi (Ảnh minh họa: Pngtree).

Chính vì thế, khi anh cầu hôn, tôi gần như không do dự. Tôi nghĩ rằng sau bao năm độc thân, cuối cùng mình cũng gặp đúng người.

Đám cưới của chúng tôi được ấn định vào đầu tháng sau. Thiệp cưới đã phát gần hết, váy cưới đã đặt, nhà hàng cũng đã cọc tiền. Mọi thứ đều đang diễn ra suôn sẻ đến mức tôi thường nói với bạn bè rằng cuộc đời mình đang bước vào chương đẹp nhất.

Cho đến một buổi tối cách ngày cưới chỉ ít ngày. Hôm đó tôi đang nằm trên giường lướt điện thoại thì nhận được tin nhắn từ một tài khoản lạ. Ban đầu tôi định bỏ qua, nhưng dòng đầu tiên khiến tôi phải mở ra: “Chị là vợ sắp cưới của anh Hùng đúng không?”.

Tôi hơi giật mình nhưng vẫn trả lời lại khá lịch sự. Người kia nhắn tiếp một câu khiến tôi lạnh sống lưng.

“Em là người yêu cũ của anh ấy. Nếu chị biết anh ta từng làm gì với em, chị sẽ không dám mặc váy cưới đâu”.

Tôi đọc đi đọc lại câu đó vài lần. Trong đầu tôi khi ấy chỉ có một suy nghĩ, đây chắc là trò đùa ác ý của ai đó.

Nhưng người phụ nữ kia không dừng lại. Cô ấy gửi cho tôi một loạt ảnh chụp màn hình tin nhắn giữa cô và chồng sắp cưới của tôi từ vài năm trước. Trong những tin nhắn ấy, anh gọi cô bằng những cách rất thân mật.

Sau đó, cô gửi thêm một tấm ảnh khiến tay tôi run lên. Đó là hình toàn thân cô đầy vết bầm tím. Cô ấy viết: “Anh ấy đánh em phải đi viện, không phải một lần”.

Tôi lập tức tắt màn hình điện thoại. Trong đầu tôi lúc đó chỉ có một cảm giác khó chịu và hoang mang. Người đàn ông tôi quen suốt gần một năm qua chưa từng to tiếng với tôi, thậm chí anh còn là người rất giỏi kiềm chế cảm xúc. Tôi không thể tưởng tượng anh có thể đánh phụ nữ.

Tôi tự trấn an rằng đây có thể là ảnh cũ của ai đó, hoặc là một câu chuyện bịa đặt. Nhưng người phụ nữ kia tiếp tục nhắn. Cô kể rằng hai người quen nhau gần 3 năm. Thời gian đầu anh cũng dịu dàng như cách anh đối xử với tôi bây giờ. Nhưng sau khi họ dọn về sống chung, anh bắt đầu thay đổi.

Cô nói anh rất hay ghen, kiểm soát điện thoại, kiểm soát các mối quan hệ của cô. Ban đầu chỉ là cãi vã, sau đó là những trận đòn roi. “Nhiều lần anh ấy đánh em chỉ vì em đi làm về muộn”, cô nhắn.

Tôi đọc những dòng đó mà cảm giác dạ dày thắt lại. Tôi vẫn cố giữ bình tĩnh, hỏi thẳng: “Tại sao bây giờ chị mới nói?”. Câu trả lời của cô khiến tôi càng bối rối hơn. “Vì em vừa biết anh ấy sắp cưới.”

Cô nói rằng cô không muốn phá hỏng hạnh phúc của tôi, nhưng cũng không muốn một người phụ nữ khác phải trải qua những gì cô đã trải qua.

Sau đó, cô gửi thêm một bức ảnh nữa. Đó là một tờ giấy khám từ bệnh viện, ghi rõ chẩn đoán chấn thương phần mềm do bị tác động.

Tim tôi lúc đó đập nhanh đến mức khó thở. Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình rất lâu. Một phần trong tôi muốn tin rằng tất cả đều là bịa đặt. Nhưng một phần khác lại bắt đầu nhớ lại những chi tiết nhỏ mà trước đây tôi không để ý.

Có lần chúng tôi đi ăn cùng bạn bè của anh. Khi một người bạn trêu về chuyện người yêu cũ, anh bỗng nhiên im lặng rồi chuyển chủ đề rất nhanh. Khi đó tôi nghĩ đơn giản là anh không muốn nhắc chuyện cũ.

Lần khác, tôi vô tình thấy anh nổi nóng với một nhân viên phục vụ vì một lỗi nhỏ. Gương mặt anh lúc đó lạnh lùng đến mức tôi hơi sợ, nhưng chỉ vài phút sau anh lại quay sang xin lỗi tôi vì đã làm tôi khó chịu.

Tôi đã tự thuyết phục mình rằng ai cũng có lúc mất kiểm soát. Nhưng bây giờ, khi đọc những tin nhắn kia, tôi không còn chắc chắn nữa.

Tối hôm đó tôi không ngủ được. Tôi nghĩ đến chiếc váy cưới đang treo trong tủ. Chỉ ít ngày nữa thôi, tôi sẽ bước vào lễ đường, trước mặt hai bên gia đình và hàng trăm khách mời.

Nếu những gì người phụ nữ kia nói là thật, tôi sẽ bước vào một cuộc hôn nhân như thế nào? Nhưng nếu cô ấy đang nói dối, tôi có đang nghi oan người đàn ông chuẩn bị trở thành chồng mình không?

Sáng hôm sau, anh gọi điện hỏi tôi đã chọn xong hoa cưới chưa. Giọng anh vẫn bình thản như mọi ngày. Tôi nhìn màn hình điện thoại rất lâu trước khi bắt máy.

Trong khoảnh khắc đó, tôi nhận ra mình đang đứng giữa một ngã rẽ rất khó khăn. Một bên là đám cưới đã chuẩn bị gần xong, một bên là những tin nhắn khiến tôi không thể làm ngơ.

Tôi vẫn chưa hỏi anh về chuyện này. Tôi sợ nếu không phải như cô gái kia kể, anh sẽ buồn khi tôi không có lòng tin ở anh.

Tôi cũng chưa biết nên tin ai. Chỉ còn ít ngày nữa là đến lễ cưới, nhưng lần đầu tiên kể từ khi nhận lời cầu hôn của anh, tôi tự hỏi liệu mình có thật sự hiểu người đàn ông mà mình sắp lấy làm chồng hay không. Tôi phải làm sao đây?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Bố mẹ chồng yêu cầu tôi trả hơn 1 tỷ đồng tiền "ở nhờ và trông cháu"

Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng cuộc hôn nhân của mình sẽ kết thúc bằng một phiên tòa đầy cay đắng. Nhưng điều khiến tôi sốc nhất không phải là việc phải ký vào đơn ly hôn, mà là khi bố mẹ chồng đứng trước tòa, thẳng thắn yêu cầu tôi phải trả hơn một tỷ đồng.

Lý do họ đưa ra khiến tôi chết lặng, suốt nhiều năm qua, tôi đã ở nhà của họ và nhờ họ trông cháu nên phải bồi thường.

Tôi và chồng quen nhau khi cả hai mới đi làm được vài năm. Chúng tôi cưới nhau sau gần 2 năm yêu. Khi đó, điều kiện kinh tế của chúng tôi chưa ổn định, nên bố mẹ chồng chủ động đề nghị chúng tôi dọn về sống cùng ông bà.

Bố mẹ chồng yêu cầu tôi trả hơn 1 tỷ đồng tiền ở nhờ và trông cháu - 1

Tôi sốc khi biết quyết định của bố mẹ chồng (Ảnh minh họa: TD).

Mẹ chồng nói rất chân tình: “Nhà còn phòng, các con cứ về ở cho đỡ tốn tiền thuê. Sau này tích góp rồi hãy tính chuyện ra riêng”.

Tôi đã cảm kích vì điều đó. Thời điểm ấy, một căn nhà ở thành phố là điều xa xỉ với vợ chồng trẻ như chúng tôi. Vì vậy, tôi luôn cố gắng sống hòa thuận, chăm chỉ làm việc nhà, coi bố mẹ chồng như cha mẹ ruột.

Ba năm sau khi cưới, tôi sinh con trai đầu lòng.

Từ lúc đó, cuộc sống của tôi gần như xoay quanh 2 việc là đi làm và chăm con. Những ngày tôi bận công việc, mẹ chồng là người đón cháu ở trường mầm non. Nhiều hôm tôi về muộn, bố chồng đã nấu sẵn bữa tối.

Tôi từng nghĩ mình may mắn khi có một gia đình chồng như vậy. Nhưng có lẽ tôi đã nhầm.

Khoảng 2 năm gần đây, hôn nhân của tôi bắt đầu rạn nứt. Chồng tôi làm ăn thất bại, nợ nần chồng chất. Anh trở nên cáu bẳn, thường xuyên trút giận lên vợ con. Nhiều lần chúng tôi cãi nhau đến mức cả nhà phải đứng ra can ngăn.

Đỉnh điểm là khi tôi phát hiện anh vay tiền bên ngoài mà không nói với tôi. Số nợ lên đến vài trăm triệu đồng. Tôi đã cố gắng cùng anh xoay xở, nhưng anh lại tiếp tục vay thêm. Những cuộc cãi vã ngày càng nặng nề. Cuối cùng, tôi quyết định ly hôn.

Tôi nghĩ việc chia tay sẽ khó khăn, nhưng vẫn có thể giải quyết trong yên ổn. Tôi chấp nhận ra đi tay trắng, chỉ xin được nuôi con.

Thế nhưng ngày ra tòa, mọi chuyện lại rẽ sang một hướng hoàn toàn khác. Khi thẩm phán hỏi về các yêu cầu liên quan đến tài sản và nghĩa vụ, bố chồng tôi đứng lên. Ông nói giọng rành rọt rằng gia đình muốn tòa xem xét khoản tiền tôi phải trả cho họ.

Tôi ngạc nhiên quay sang nhìn. Bố chồng bắt đầu đọc một danh sách dài đã chuẩn bị sẵn.

Ông nói trong suốt những năm qua, tôi sống tại nhà họ, tôi không hề đóng tiền thuê nhà. Nếu tính theo giá thị trường của khu vực, mỗi tháng ít nhất cũng phải 6 triệu đồng. Bảy năm, tổng cộng hơn 500 triệu đồng.

Mẹ chồng tiếp lời rằng trong suốt thời gian tôi đi làm, bà là người trông cháu, đưa đón, nấu ăn, chăm sóc khi cháu ốm. Nếu thuê người giúp việc làm những việc đó, mỗi tháng cũng phải trả ít nhất 7 triệu đồng.

Bà nói suốt 4 năm kể từ khi cháu đi học, tổng số tiền công trông cháu cũng đã lên đến hơn 300 triệu đồng.

Sau đó, bố chồng còn liệt kê thêm tiền điện nước, tiền ăn uống sinh hoạt. Tất cả cộng lại, con số họ đưa ra trước tòa là hơn 1 tỷ đồng. Cả phòng xử án lúc đó bỗng trở nên im lặng. Tôi nghe mà tai ù đi. Thẩm phán hỏi tôi có ý kiến gì không? Tôi nhìn sang chồng cũ. Anh ngồi im, mắt nhìn xuống đất, không một lời phản đối. Tôi chợt nhận ra, có lẽ chuyện này đã được họ tính toán từ trước.

Tôi nói với tòa rằng trong suốt những năm sống chung, tôi vẫn đóng góp tiền sinh hoạt, mua sắm đồ đạc trong nhà và lo nhiều khoản chi cho con. Tôi cũng chưa bao giờ nghĩ việc ông bà trông cháu lại bị tính thành tiền.

Mẹ chồng lập tức phản bác rằng tôi chỉ đưa tiền “tùy hứng”, không có hóa đơn hay chứng từ chứng minh. Bà còn nói một câu khiến tôi nhớ mãi: “Chúng tôi giúp con dâu vì tình nghĩa. Nhưng bây giờ đã ly hôn thì phải sòng phẳng”.

Tôi nghe mà vừa buồn vừa tủi.

Bảy năm làm dâu, tôi đã từng tin rằng mình đang sống trong một gia đình. Nhưng đến khi bước ra khỏi cuộc hôn nhân đó, mọi thứ bỗng bị quy đổi thành những con số lạnh lùng.

Thẩm phán cuối cùng nói rằng yêu cầu của bố mẹ chồng sẽ cần xem xét theo quy định pháp luật, vì quan hệ giữa tôi và họ không phải là quan hệ vay mượn hay hợp đồng dịch vụ.

Phiên tòa hôm đó tạm hoãn để bổ sung hồ sơ. Tôi bước ra khỏi phòng xử án mà chân run như không còn sức.

Bạn bè nghe chuyện thì mỗi người một ý. Có người nói bố mẹ chồng tôi quá tính toán. Nhưng cũng có người cho rằng đã ly hôn thì chuyện gì cũng có thể xảy ra và gia đình chồng có quyền đòi hỏi nếu họ cảm thấy thiệt thòi.

Còn tôi, điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất không phải là con số hơn một tỷ đồng mà là một câu hỏi cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Nếu mọi sự giúp đỡ đều được tính toán như một khoản nợ phải trả, thì những năm tháng tôi gọi họ là “bố mẹ”, rốt cuộc có nghĩa gì?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Lý do tôi không thể dứt khỏi người đàn ông đã có vợ suốt nhiều năm

Tôi là mẹ đơn thân, 39 tuổi, có con gái 8 tuổi. Sau cuộc hôn nhân không hạnh phúc, tôi dồn hết tâm sức vào việc nuôi con và phát triển công việc. May mắn là cuộc sống của hai mẹ con dần ổn định.

Trong một chuyến du lịch, tôi gặp anh. Chúng tôi nhanh chóng cởi mở khi biết làm cùng lĩnh vực. Sau đó, cả hai có nhiều dịp gặp lại, trò chuyện về công việc, gia đình và cuộc sống. 

Anh kể rằng sau khi ly hôn đã để lại toàn bộ tài sản cho vợ con, ra đi với hai bàn tay trắng và gây dựng lại từ đầu. Vì bản thân cũng từng trải qua tranh chấp tài sản căng thẳng khi ly hôn, tôi đặc biệt ấn tượng với câu chuyện ấy. Phong cách điềm đạm, giản dị của anh càng khiến tôi tin rằng anh là người đàng hoàng, đáng tin.

Lý do tôi không thể dứt khỏi người đàn ông đã có vợ suốt nhiều năm - 1

Tôi dại khờ nên bị cuốn vào mối quan hệ khổ đau (Ảnh minh hoạ: Sohu).

Trong quá trình quen nhau, anh giúp tôi nhiều trong việc phát triển sản phẩm kinh doanh và quan tâm chăm sóc hai mẹ con. Anh không hoa mỹ nhưng chu đáo, luôn xuất hiện đúng lúc khiến tôi dần nảy sinh tình cảm sâu đậm. Anh cũng nói rằng chỉ sau vài lần gặp đã thấy tôi là người phụ nữ anh cần trong đời.

Khoảng một năm sau, anh rủ tôi góp vốn mua lại một công ty nhỏ với số tiền hơn 1 tỷ đồng. Dù không đủ tiền, tôi vẫn vay mượn bạn bè, người thân để đầu tư vì tin vào kế hoạch làm ăn lâu dài. Một tuần sau, anh tiếp tục đề nghị góp thêm vài trăm triệu để sửa sang văn phòng. Anh nói cả hai sẽ cùng đứng tên công ty nên tôi hoàn toàn yên tâm.

Nhưng đến ngày ký giấy sang tên, anh đến trước và đăng ký công ty chỉ đứng tên một mình. Khi tôi đến, mọi thủ tục đã hoàn tất. Dù có chút nghi ngờ, tôi vẫn tự trấn an rằng anh sẽ không lừa mình.

Vài tháng sau, khi anh để quên laptop ở nhà, tôi vô tình phát hiện những tin nhắn giữa anh và người được lưu tên là “vợ”. Nội dung khiến tôi sững sờ. Bao lâu nay anh nói đã ly hôn và cắt đứt liên lạc, nhưng thực tế họ vẫn nhắn tin với nhau thường xuyên.

Khi tôi hỏi, anh khẳng định họ đã ly hôn từ lâu, chỉ mới liên lạc lại vì chuyện con cái. Anh còn đưa cho tôi xem tin nhắn người vợ nói không còn giữ giấy ly hôn. Dù trong lòng vẫn có chút lấn cấn, tôi lại chọn tin anh.

Công ty sau đó làm ăn thua lỗ. Anh tiếp tục nhờ tôi vay thêm 1 tỷ đồng để xoay vốn và tôi vẫn cố gắng vay cho đủ. Thậm chí, tôi còn đồng ý có con với anh để gắn kết tình cảm.

Nhưng khi biết tôi mang thai, anh lại lạnh lùng yêu cầu tôi phá thai vì “không hợp tuổi”. Tôi đau đớn tột cùng, và sau đó mất con do sức khỏe suy kiệt.

Cú sốc lớn hơn đến khi tôi biết rằng đúng thời gian tôi mang thai, người vợ ở quê - người mà anh luôn nói đã ly hôn - cũng đang mang thai đứa con của anh. Lần anh nói về quê ăn giỗ thực chất là để tổ chức ăn mừng vợ có bầu.

Tôi chưa bao giờ muốn làm người thứ ba. Khi nhận ra mình bị lừa, tôi yêu cầu anh ký giấy vay nợ số tiền đã đưa. Lúc này anh mới lộ rõ bản chất: thừa nhận chưa hề ly hôn, nói chưa có tiền trả và nếu tháng nào dư mới trả. Anh cũng từ chối ký giấy nợ, rồi dọn ra ngoài sống và né tránh tôi.

Tôi muốn chấm dứt mối quan hệ này càng sớm càng tốt nhưng đã vài năm, tôi chưa thể làm được điều đó. Số tiền tôi đã bỏ vào công ty là rất lớn, phần lớn là tiền vay mượn. Tôi lo rằng nếu cắt đứt hoàn toàn, cơ hội đòi lại tiền sẽ càng mong manh.

Giờ đây tôi rơi vào tình trạng vừa đau đớn, vừa bế tắc. Tôi tự trách mình đã quá cả tin, để tình cảm che mờ lý trí suốt nhiều năm. 

Những năm vừa qua khiến tôi nhận ra cái giá của sự nhẹ dạ có thể lớn đến mức nào. Không chỉ là tiền bạc, mà còn là tuổi trẻ, lòng tin và cả những tổn thương khó lành. Nhưng điều khiến tôi dằn vặt nhất là cảm giác đã vô tình làm tổn thương một người phụ nữ khác và chính con gái mình khi để bản thân rơi vào mối quan hệ sai trái.

Bây giờ, tôi chỉ mong tìm được cách thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn này: vừa giữ được sự bình yên cho con, vừa có cơ hội lấy lại phần nào số tiền đã mất. Tôi biết mình cần phải mạnh mẽ hơn, nhưng sau quá nhiều biến cố, tôi thực sự không biết nên bắt đầu từ đâu.

Có những đêm tôi nằm nhìn con ngủ mà nước mắt cứ chảy ra. Con bé vô tư hỏi: “Mẹ sao dạo này hay buồn vậy?”. Tôi chỉ biết quay đi, nói rằng mẹ mệt vì công việc. Tôi không đủ can đảm để kể cho con nghe rằng mẹ đã sai lầm như thế nào.

Nhiều người bạn khi biết chuyện đều khuyên tôi nên dứt khoát. Họ nói một người đàn ông đã lừa dối suốt từng ấy năm thì sẽ không bao giờ thay đổi.

Tôi cũng hiểu điều đó. Nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến khoản tiền lớn mình đã vay mượn để đưa cho anh ta, tôi lại chùn bước. Nếu cắt đứt hoàn toàn, liệu tôi có còn cơ hội lấy lại số tiền ấy không? Tôi sợ cảnh vừa mất tình, vừa gánh trên vai những món nợ kéo dài nhiều năm.

Càng nghĩ càng thấy bế tắc. Tôi vừa hận anh ta, vừa giận chính bản thân mình. Tôi nên làm gì để thoát ra khỏi tình thế tiến thoái lưỡng nan này?.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.