Tôi 38 tuổi, mọi ước mơ thời con gái của tôi dường như đã hoàn thành. Tôi có chồng yêu thương, những đứa trẻ hiểu chuyện, một công việc tốt và cuộc sống bình yên. Thế nhưng càng ngày tôi lại càng thấy chênh vênh trong thế giới nội tâm không một chút yên bình.
Tôi và chồng yêu nhau, rồi cưới giống như bao cặp đôi khác. Cũng yêu sống, yêu chết, cũng thể non hẹn biển, thậm chí tôi còn cãi bố mẹ để lấy anh. Chúng tôi đã cùng nhau đi qua nhiều năm tháng nghèo khó, ở trọ thuê, phải xin ứng lương để có tiền đi khám thai kì...
Khi con lớn được 5 tuổi, vợ chồng tôi mua căn nhà đầu tiên. Con thứ hai lên 3 tuổi, chúng tôi đổi sang nhà mới. Chồng tôi điều gì cũng tốt. Anh ấy chưa từng to tiếng với tôi, nấu ăn ngon, đi làm về biết chăm con phụ vợ.
Nếu bạn hỏi tôi vào 5-6 năm về trước, rằng tôi có hài lòng với người chồng hiện tại không, thì câu trả lời là có. Tôi đã nghĩ tôi yêu và chọn cưới anh là quyết định đúng đắn nhất đời. Thế nhưng tỉ lệ nghịch với sự nghiệp thành công, khoảng cách tình cảm của tôi với người chồng hiền lành, nhu nhược ngày một lớn.
Giữa chúng tôi không có tiếng nói chung, quan hệ chăn gối cũng thờ ơ, lạnh lẽo. Tôi chán phải đóng vai đàn ông trong mọi quyết định của gia đình. Đối thoại của chúng tôi luôn dừng lại ở không thấu hiểu.
Tôi trách chồng thiếu chủ động, thích ỷ lại vào tôi. Chồng thì chỉ biết cười xòa, câm nín và không có động thái nào thay đổi. Tôi mệt khi phải gồng gánh ở mọi phương diện. Ở công ty tôi là người ra quyết định. Ở gia đình tôi cũng không được làm người phụ nữ thông thường, thuần túy.
Nhiều lúc tôi chán nản tự hỏi, nếu việc gì cũng tới tay tôi lo thì tôi cần gì một người đàn ông bên cạnh? Biến cố bắt đầu khi chị Thu xuất hiện. Chị ấy đến phòng tập cùng tôi, cùng nhau uống trà chiều, lắng nghe tôi tâm sự.
Tôi được an ủi khi ở bên chị ấy (Ảnh minh họa: Pinterest).
Chị đưa tôi đi cùng trong các chuyến thiện nguyện, nói với tôi rằng gắng gượng tỏ ra hạnh phúc là điều độc hại, tình trạng tinh thần không khỏe mạnh thì sẽ kiệt sức mất thôi. Tôi nhận ra chị là người duy nhất thấu hiểu tôi đến cùng cực.
Ở bên chị tôi thấy được an ủi, nhẹ nhõm, thấy bản thân mềm mại, nữ tính hơn. Thời điểm tôi nhận ra mình khác biệt là một ngày tôi đang đi ăn tối cùng gia đình. Chị nhắn: "Em đang làm gì? Chị nhớ em, thực sự rất nhớ".
Người tôi run lên một cảm giác kỳ lạ, toàn thân nổi da gà, vừa sợ hãi, vừa rạo rực. Tôi cũng nhớ chị, thèm được nói chuyện, muốn được chị chạm tay vào tôi. Những ngày sau đó tôi tìm gặp chị chỉ để được nhìn vào ánh mắt dịu dàng thấu hiểu của chị. Bên chị tôi thấy hạnh phúc.
Tôi rơi vào tình huống rất khó xử khi phải lòng đàn chị (Ảnh minh hoạ: Sohu).
Tôi tâm sự những cảm xúc kỳ lạ này với người bạn thân và bị mắng không thương tiếc. Bạn nói tôi sướng quá hóa rồ, bình yên không muốn lại chọn khùng điên. Tôi lên mạng tìm hiểu và đau khổ nhận ra hình như mình khác biệt.
Giờ có bao biện kiểu gì cũng không ai chấp nhận sự thật này từ tôi. Tôi - đứa con gái, niềm tự hào của bố mẹ - người có tiếng nói, vị trí của công ty - kiểu phụ nữ "giỏi việc nước, đảm việc nhà, kiên trung bất khuất".
Bao vây tôi là lề lối gia đình, những điều tiếng ngoài xã hội. Thật khó để bỗng dưng biến thành nổi loạn. Cũng có lúc tôi gồng lên tự bảo vệ mình, rằng tôi cũng chỉ còn vài ba năm thanh xuân.
Tôi cần sống trọn vẹn với cảm xúc của mình, không cần nhìn mặt ai. Đời tôi là của tôi, liên quan, ảnh hưởng gì tới suy nghĩ từ người khác? Tuy nhiên từ suy nghĩ đến hành động là cả vực sâu thăm thẳm.
Tôi mất nhiều nước mắt cho những đêm thức trắng. Tôi nên làm thế nào đây? Có nên dũng cảm sống đúng như tôi muốn? Không cần phải gồng mình nữa. Cố gắng tỏ ra mình ổn khi trong lòng giông bão có phải là chịu thiệt cho bản thân không?.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.























