Sunday, February 22, 2026

Cuộc gọi của người yêu cũ sau 30 năm làm đảo lộn cuộc sống của vị giám đốc

Năm nay tôi 52 tuổi, là chủ một gara sửa ô tô ở Hà Nội. Ở tuổi này, nhìn lại tôi thấy cuộc sống của mình cũng gọi là viên mãn. Tôi có một gia đình hạnh phúc, người vợ đồng cam cộng khổ, 2 cô con gái ngoan ngoãn thành đạt và có hiếu với bố mẹ, kinh tế cũng gọi là có chút của ăn của để. 

Thế nhưng, gần đây tôi gặp chuyện phiền lòng mà không biết tâm sự với ai. Tôi không nghĩ có ngày mình lại gặp hoàn cảnh éo le, khó xử thế này. Tôi hy vọng khi tâm sự câu chuyện của mình, độc giả báo Dân trí giúp tôi gỡ khúc mắc này.

Cuộc gọi của người yêu cũ sau 30 năm làm đảo lộn cuộc sống của vị giám đốc - 1

Chuyện tình yêu lãng mạn của tôi thời trẻ tưởng như đã ngủ yên trong quá khứ (Ảnh minh hoạ: brides).

Chuyện là, năm 19 tuổi tôi có mối tình đầu với cô bạn học cùng cấp 3 tên Hoa, nhà ở làng bên. Tình yêu trong sáng, nhưng ngặt nỗi bố mẹ cô ấy không đồng ý cho chúng tôi đến với nhau.

Lý do là tôi mồ côi bố, mẹ thì bị tật nguyền, nhà tôi thuộc dạng nghèo nhất làng. Bố Hoa không ít lần sang nhà tôi mắng chửi, sỉ nhục cả mẹ tôi. Để giải quyết dứt điểm, gia đình cô ấy quyết định mai mối và gả con gái cho một gia đình khác có điều kiện kinh tế tương đương. Phải từ bỏ người mình yêu cả tôi và cô ấy đều rất đau khổ. Chúng tôi đã gặp nhau lần cuối và lần đó đã vượt quá giới hạn.

Chuyện tưởng như là ký ức buồn của tuổi trẻ, tôi sau đó lên Hà Nội mưu sinh làm đủ nghề rồi học sửa ô tô, mở xưởng riêng. Năm 34 tuổi tôi mới lập gia đình với người vợ hiện tại sau 4 năm tìm hiểu. Vài lần tôi cũng có nghe thông tin về Hoa, cô ấy lấy chồng nhưng không hạnh phúc, chuyển lên tận mạn ngược sinh sống, cuộc sống cũng khó khăn. 

Vài lần, thông qua người chị của Hoa, tôi cũng ngỏ ý gửi tiền giúp đỡ cô ấy nhưng Hoa đều tìm cách gửi lại và nhất mực không đồng ý cho tôi địa chỉ liên lạc. Cuộc sống bộn bề cứ thế trôi qua, ký ức tuổi trẻ cũng dần phai mờ.

Gần đây, Hoa có gọi điện và nói muốn gặp tôi vì có chuyện quan trọng. Thú thật, ban đầu tôi rất bất ngờ, chỉ nghĩ có lẽ cô ấy gặp khó khăn gì đó và muốn tôi giúp đỡ. Nhưng thật không ngờ, cuộc gặp này lại làm đảo lộn cuộc sống của tôi.

Hoa gầy, khắc khổ và già trước tuổi rất nhiều. Tôi không thể hình dung về mối liên hệ nào giữa một cô gái dịu dàng, xinh đẹp, đôi mắt đen láy biết cười ngày xưa giờ lại tiều tuỵ đến vậy. Hoa bị K phổi đã vào giai đoạn cuối, bác sĩ chỉ định xạ trị nhưng cô ấy từ chối. 

Hoa cũng ly hôn chồng rất lâu rồi, hai mẹ con nương tựa nhau ở Yên Bái (nay là Lào Cai). Hoa kể, sau khi kết hôn theo sự sắp đặt, cô ấy chưa có một ngày hạnh phúc. Người chồng cô ấy không chỉ rượu chè mà còn bài bạc, lô đề, đủ tật xấu. Nên chỉ vài năm sau đó, cô ấy quyết định ôm còn bỏ đi nơi khác sinh sống. Đến giờ cậu con trai cũng hơn 30 tuổi, có gia đình riêng, làm công nhân, cuộc sống không quá giàu có nhưng ổn định. Điều tôi sốc nhất là Hoa tiết lộ, cậu con trai này chính là con tôi.

“Sở dĩ, bao lâu nay em không gặp anh, giấu anh là bởi em biết anh cũng đã có cuộc sống riêng, có gia đình hạnh phúc. Gần đây khi bị bệnh hiểm nghèo, lương tâm của người mẹ khiến em quyết định cho con và anh biết sự thật. Giờ con cũng trưởng thành, tự lo liệu cuộc sống riêng, cũng không làm anh vướng bận quá nhiều”, Hoa nói và cho biết, tôi có thể làm ADN nếu muốn.

Chuyện Hoa nói làm tôi thực sự sốc, tôi không biết phải đối mặt với chuyện này thế nào. Nhìn ảnh cậu con trai mà Hoa cho xem, phải nói là giống hệt tôi hồi trẻ. Tôi vừa xúc động vừa hoang mang, lo sợ.

Từ khi biết chuyện, tôi mất ngủ, không tập trung được việc gì. Một mặt tôi mong muốn được nhận con trai, giúp đỡ con ổn định kinh tế, thậm chí muốn đón cả gia đình con xuống Hà Nội. Nhưng mặt khác tôi không biết mở lời thế nào với vợ và các con hiện tại. Tôi sợ vợ tôi sẽ sốc nặng và không chấp nhận nổi sự thật, rồi còn họ hàng nhà vợ cũng sẽ suy nghĩ nhìn nhận thế nào về tôi?

Sau lần gặp Hoa, tôi và cô ấy cũng có vài lần gọi điện trao đổi. Tôi cũng có ngỏ ý giúp đỡ cô ấy về kinh tế đặc biệt là chi phí điều trị nhưng Hoa kiên quyết từ chối. Tôi cũng đã có một lần chủ động một mình về gặp con trai nhưng chỉ với tư cách là người bạn cũ, cùng quê của mẹ cậu ấy. 

Thật lòng tôi đang rất rối, không biết phải bắt đầu từ đâu, và như thế nào để mọi chuyện được êm đẹp!

Xin hãy giúp tôi.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Saturday, February 21, 2026

Bạn trai cũ xin một “đêm chia tay” ngay trước ngày tôi lấy chồng

Ba tháng trước, tôi và bạn trai cãi vã một trận nảy lửa, chỉ vì tôi phát hiện anh ấy vẫn nhắn tin quan tâm với cô “em gái mưa” dù biết tôi không hề thích mối quan hệ trên tình bạn, dưới tình yêu của anh và cô ấy.

Anh luôn nói rằng, mối quan hệ của họ hoàn toàn trong sáng và tôi ghen tuông vô lý. Thật ra, đã nhiều lần anh hứa sẽ không liên lạc với cô ấy nhưng không giữ lời. Khi tôi nói chia tay, anh ấy không dỗ dành, cũng không níu kéo. Anh cho rằng tôi chỉ dỗi hờn vài ngày rồi thôi. Nhưng tôi lại quyết định cho anh ấy trở thành người yêu cũ.

Thời gian sau chia tay, tôi rất đau khổ. Vốn dĩ, tôi còn rất yêu anh, nhưng tôi không chịu được cảm giác yêu trong ghen tuông, hờn giận. Tôi muốn mình là người con gái duy nhất được anh nuông chiều, chứ không có em gái nắng mưa nào dây dưa với anh hết.

Bạn trai cũ xin một “đêm chia tay” ngay trước ngày tôi lấy chồng - 1

Tôi vẫn còn yêu người cũ dù sắp lấy chồng (Ảnh minh họa: Freepik).

Trong khoảng thời gian rất tệ đó, người hay trò chuyện, động viên tôi nhiều nhất lại là Cường, bạn thân của anh trai tôi.

Cường hơn tôi 5 tuổi, là bạn học cũng là bạn thân của anh trai tôi. Chúng tôi ở gần nhà, trong cùng một khu phố. Mấy lần tôi đăng vài dòng trạng thái buồn lên trang cá nhân hay một ca khúc tâm trạng nào đó, Cường lại nhắn tin riêng hỏi han.

Tôi coi anh như anh trai, không ngại chia sẻ tâm sự của mình. Anh ủng hộ việc tôi chia tay, cho rằng một chàng trai yêu tôi thật lòng sẽ không bao giờ để tôi có cảm giác bất an, hờn tủi.

Nhiều người nói tôi trẻ con trong chuyện tình cảm, chỉ có Cường là không. Anh khen tôi rõ ràng, mạnh mẽ, yêu ghét rạch ròi. Cường không chỉ động viên, nghe tôi tâm sự. Anh còn đến nhà chở tôi đi chơi, đi ăn. Nhờ có anh, những ngày tháng buồn nhất của tôi cũng qua nhanh.

Rồi vào một ngày đẹp trời, anh nói với tôi: “Em có biết cách nhanh nhất để quên một người là làm gì không? Đó chính là yêu ngay một người khác. Em có đồng ý để anh giúp em không?”.

Ánh mắt anh dịu dàng nhìn tôi. Giây phút ấy, tôi thấy trái tim mình đầy ấm áp tin yêu. Người đàn ông trầm ổn, dịu dàng này tuy không đẹp trai, không hay nói những lời ngọt ngào nhưng chắc chắn sẽ là bờ vai vững chãi cho tôi dựa vào. Trong phút yếu mềm, tôi đã gật đầu cùng anh bước vào một mối quan hệ mới.

Cuộc tình này được hai bên gia đình đặc biệt ủng hộ. Yêu nhau không lâu, vì hai bên thúc giục, đám cưới nhanh chóng được bàn tới. Bằng cách nào đó, tin tôi sắp lấy chồng nhanh chóng được truyền tới bạn trai cũ.

Anh ấy gọi điện cho tôi, bảo anh cứ nghĩ mọi chuyện chỉ là hiểu lầm nên định im lặng một thời gian cho tôi tĩnh tâm lại rồi làm hòa. Không ngờ, chỉ vài tháng không liên lạc, tôi đã vội vã lên xe hoa khiến anh sửng sốt. Anh muốn gặp tôi.

Lúc đầu, tôi định từ chối, nhưng vì anh cứ liên tục nhắn tin, gọi điện nói không gặp anh sẽ tìm đến tận nhà. Cuối cùng, tôi đành đồng ý đến cuộc hẹn nói một lần cuối cùng cho dứt khoát.

Khi những lời cầu xin, năn nỉ không thể làm tôi quay lại, anh tha thiết được ở bên tôi một đêm cuối cùng. Chỉ cần một đêm cuối thôi, cuộc tình này sẽ chính thức kết thúc, không ai còn nợ ai, không còn gì liên quan tới nhau nữa.

Tôi cũng không hiểu vì sao, khi nghe bạn trai cũ nói những lời đó với ánh mắt thiết tha, tôi lại xao lòng. Chỉ là một đêm như bao đêm chúng tôi đã từng bên nhau thôi, rồi ai sẽ đi đường nấy - tôi đã nghĩ vậy.

Nhưng có một điều không ngờ tới chính là: Sau những phút ân ái cuồng nhiệt, tôi nhận ra mình còn yêu anh. Những xa cách bấy lâu, những ấm ức giận hờn chỉ cần một nụ hôn đã như được vỗ về, xoa dịu. Anh ấy nói, chỉ cần tôi suy nghĩ lại, chúng tôi sẽ như chưa từng chia tay.

Những ngày sau đó, tôi sống trong trạng thái vô cùng khó chịu. Tôi không biết, mình nên quay lại với người cũ hay là nên tiếp tục đám cưới với Cường - người đàn ông tôi đã lựa chọn hiện tại.

Một người cho tôi cảm xúc nồng nhiệt yêu đương nhưng không có cảm giác an toàn. Một người cho tôi chỗ dựa vững chắc, tin cậy nhưng lại không chắc đó là tình yêu. Tôi chỉ sợ, mình trốn chạy một cơn mưa nhưng lại đặt chân đến một vùng nắng hạn.

Và một cảm giác đáng sợ nữa luôn khiến tôi day dứt, đó chính là cảm thấy có lỗi với Cường. Dù gì, tôi cũng đã đồng ý làm vợ anh. Đám cưới đã ấn hành vào đầu tháng 2 năm nay. Việc tôi qua đêm với bạn trai cũ chính là một sự phản bội mà ngay cả chính bản thân tôi cũng khó tha thứ cho mình.

Hiện tại, tôi như một kẻ đứng ở ngã ba đường: Quay lại với người mình yêu thì sợ thêm tổn thương. Lấy người mình cảm giác tin cậy, an toàn thì cảm xúc lại không đủ lớn. Tôi không biết mình nên chọn lối nào để không hối hận?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

"Ngã" vào đàn ông đã có vợ 1 đêm, tôi không sao dứt ra được

Tôi đã qua 1 lần tan vỡ và hiện đang làm mẹ đơn thân. Tôi căm thù những cô tiểu tam vì đó chính là nguyên do tôi không giữ được chồng. Trong suy nghĩ của tôi, ngoại tình là sự ích kỷ, là lựa chọn có chủ ý của những kẻ tệ bạc, ngụy trang bằng cái cớ sai lầm nhất thời. Tôi cảm thấy khinh họ.  

Vậy mà giờ chính tôi trượt dài trong thứ mà mình từng khinh ghét. Mọi chuyện bắt đầu từ đêm quái đản đó. 

Chúng tôi gặp nhau trong một chuyến công tác chung. Anh hơn tôi gần mười tuổi, điềm đạm, lịch thiệp và có cách quan tâm khiến người khác cảm thấy mình được lắng nghe thật sự. 

Anh kể về vợ con với sự trân trọng, không một lời than phiền. Chính điều đó mới khiến tôi chủ quan. Tôi nghĩ một người đàn ông như vậy thì sẽ chẳng bao giờ vượt quá giới hạn.

Nhưng cảm xúc là thứ không đi theo lý trí. Đêm liên hoan kết thúc muộn. Tôi và anh ngồi lại cuối cùng trong phòng khách sạn, nói đủ thứ chuyện trên đời. Từ công việc, gia đình, đến những tổn thương sâu kín mà mỗi người giấu kín bấy lâu. Tôi đã quá cô đơn trong một quãng thời gian dài. Còn anh, dù có gia đình, dường như cũng có những khoảng trống chẳng thể gọi tên. 

Khoảnh khắc anh nắm tay tôi, tôi biết mình nên rút lại. Nhưng tôi đã không làm thế. Một đêm ấy trôi qua trong men say của cảm xúc nhiều hơn là rượu. Không chỉ là sự gần gũi thể xác, mà là cảm giác được khao khát, được cần đến, được ôm chặt như thể mình là người duy nhất trên đời. 

Tôi đã tự lừa mình rằng đó chỉ là một lần lỡ dại.

Nhưng thứ khiến tôi không sao dứt ra được không phải là những cái ôm, mà là cảm giác mình được sống hết mình trong khoảnh khắc ấy. Chính đêm thăng hoa đó đã khiến tôi trở thành một người phụ nữ khác, tham lam và đầy nhục dục.  

Để rồi mỗi khi anh lén lút tìm gặp lại tôi với lý do “Anh không thể chịu được”, tôi lại thấy xốn xang và ngã vào vòng tay của chồng người khác. Cảm giác được người đàn ông khao khát khiến tôi thấy vô cùng xúc cảm. Và mỗi lần anh nói “Anh nhớ em”, tim tôi lại mềm ra. 

Tôi biết mình đang tự đẩy bản thân vào một mối quan hệ không có tương lai. Tôi biết mình đang trở thành kiểu phụ nữ mà trước đây tôi từng khinh bỉ. 

Ngã vào đàn ông đã có vợ 1 đêm, tôi không sao dứt ra được - 1

Tôi đã mắc sai lầm khi là kẻ thứ 3 (Ảnh minh hoạ: pexels).

Tôi không dám biện minh gì cho mình cả. Tôi hiểu rõ mình sai hoàn toàn. Nhưng giữa lý trí và cảm xúc, rất nhiều đêm tôi đã chọn cảm xúc. Chuyện tình cảm sai trái của tôi chỉ dừng lại khi gia đình anh đi định cư ở nước ngoài. 

Những tưởng tôi thoát khỏi sai lầm. Nhưng không, tôi liên tiếp trượt dài trong thứ mà mình từng căm ghét. Tôi cặp kè với hết chồng người này đến chồng người khác. 

Tôi không lý giải được nguyên do, đơn giản là tôi thấy việc lén lút qua lại cảm giác được anh ta khao khát hơn người vợ ở nhà chờ đợi khiến tôi thấy hả hê. 

Nhiều khi tôi có cảm giác tội lỗi sau mỗi lần chung đụng với chồng người khác nhưng cũng có khi tôi nghĩ kẻ phải chịu trách nhiệm là gã đàn ông kia chứ không phải tôi. Tôi không động đến chồng ai đó thì cũng có người khác một khi gã đàn ông có tính trăng hoa. 

Tôi còn trẻ và cũng có chút nhan sắc, học thức nên việc yêu và kết hôn với ai đó tôi nghĩ thực sự không quá khó. Nhưng kể từ khi dính vào các mối tình ngoài luồng với đàn ông đã có vợ, tôi không còn có ý định muốn kết hôn lần nữa. 

Những người đàn ông độc thân khiến tôi e dè bởi câu chuyện tan vỡ lần 1 của họ thì những người vẫn đang có vợ lại khiến tôi an tâm. Họ có sự ổn định, đủ điều kiện chiều chuộng tôi mà lại không đòi hỏi sự ràng buộc.

Ở tuổi này rồi, tôi biết mình không nên sống như vậy. Con tôi cũng đang ở tuổi dậy thì, tôi không muốn chuyện không hay nào đến tai con tôi nhưng để có một lối ra cho suy nghĩ và hành động của mình thì tôi chưa tìm được. Những người đàn ông đó cứ đến và tôi không cản bản thân nổi. 

Tôi viết những dòng này trong một đêm rất yên tĩnh. Trong sâu thẳm, tôi nhận ra mình mệt mỏi hơn là hạnh phúc.

Sau mỗi lần lén lút gặp gỡ, cảm giác hả hê vì được khao khát chỉ tồn tại rất ngắn. Khi cánh cửa phòng khép lại, khi họ trở về với vợ con, thứ còn lại trong tôi là khoảng trống. Tôi không được quyền ghen. Không được quyền giận dỗi. Không được quyền đòi hỏi. Tôi chỉ có thể chờ.

Tôi đánh đổi thời gian, cảm xúc và cả sự bình yên của mình cho những mối quan hệ không có tương lai. Tôi tự làm mình chai sạn với ý nghĩ “không cần kết hôn nữa”. 

Tôi biết gốc rễ vấn đề không nằm ở những người đàn ông đã có vợ. Nó nằm ở những vết thương tôi chưa từng chữa lành. Cuộc hôn nhân đổ vỡ khiến tôi mất niềm tin. Tôi sợ yêu một người tự do rồi lại bị bỏ rơi. Tôi sợ đặt hết mình vào một mối quan hệ chính danh rồi lại thua cuộc.

Vì thế tôi chọn những người đàn ông “không thuộc về mình” – để khỏi phải cam kết, khỏi phải kỳ vọng. Trớ trêu thay, chính điều đó lại khiến tôi mắc kẹt.

Có lẽ điều tôi cần không phải một người đàn ông mới, mà là dừng lại. Dừng tất cả những cuộc gặp gỡ lén lút. Dừng việc tìm kiếm cảm giác được khao khát như một cách vá víu lòng tự trọng. 

Tôi cần học cách ở một mình mà không thấy thiếu thốn. Cần đối diện với nỗi đau cũ thay vì phủ lên nó bằng những đam mê nhất thời.

Tôi biết sẽ không dễ. Những tin nhắn “Anh nhớ em” vẫn có sức làm tim tôi rung lên. Nhưng nếu tôi không tự cắt đứt, tôi sẽ tiếp tục lặp lại vòng tròn này – và một ngày nào đó, có thể chính con tôi sẽ là người phải chứng kiến hậu quả.

Tôi suy nghĩ được điều cần làm lúc này nhưng làm sao để thực hiện hiệu quả là câu hỏi lớn lúc này với tôi. Xin hãy cho tôi lời khuyên.  

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Friday, February 20, 2026

Giao thừa chồng đi xông đất hết đêm, sáng mùng 1 về đòi ly hôn với vợ

Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại mở đầu năm mới bằng một trận cãi vã đến mức chồng đòi ly hôn. Người ta bảo đầu xuôi thì đuôi lọt, vậy mà nhà tôi vừa bước sang năm mới đã như đổ vỡ từ bên trong.

Đêm giao thừa năm nay đáng lẽ phải rất vui. Mâm cúng xong, hai vợ chồng còn ngồi xem pháo hoa qua màn hình tivi, con thì chạy nhảy trong nhà. Không khí ấm áp đúng kiểu mà tôi vẫn nghĩ là “Tết của gia đình”.

Nhưng đúng khoảnh khắc vừa sang canh, chồng tôi quay sang bảo: "Anh có hẹn với mấy anh em chiến hữu đi chúc Tết vài nhà, tiện xông đất luôn. Năm nay anh hợp tuổi, lại đang làm ăn được nên nhiều người nhờ lắm".

Anh nói với vẻ rất tự hào, kiểu được coi trọng, được tin tưởng. Tôi cũng hiểu đàn ông đôi khi có niềm vui riêng, nhất là đầu năm ai cũng muốn mở hàng may mắn. Tôi chỉ dặn nhẹ: “Anh đi thì đi, nhưng về sớm nhé. Đừng uống nhiều quá”.

Giao thừa chồng đi xông đất hết đêm, sáng mùng 1 về đòi ly hôn với vợ - 1

Khoảnh khắc đoàn tụ đầu năm bỗng trở thành cuộc cãi vã (Ảnh: Pexels).

Anh gật đầu rất nhanh, rồi mặc áo khoác đi ngay. Tôi thì ngghĩ đơn giản là chắc anh chúc Tết vài nhà tầm một, hai tiếng là về. Nhưng rồi ba tiếng trôi qua. Điện thoại anh gọi lúc được lúc không. Tin nhắn chỉ trả lời cụt ngủn: “Đang ngồi với anh em”.

Đến gần sáng, tôi bắt đầu thấy khó chịu. Không phải vì ghen hay nghi ngờ gì cụ thể, mà vì cảm giác bị bỏ lại. Đêm đầu năm, người ta quây quần, còn mình thức trắng. Con ngủ rồi, nhà im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng đồng hồ chạy. Tôi vừa lo vừa bực. Lo vì không biết anh đang ở đâu, bực vì anh chẳng hề nghĩ đến cảm giác của vợ con ở nhà.

Rồi tới tận 7-8h sáng mùng 1, chồng tôi bước vào nhà với mùi rượu nồng nặc, áo quần xộc xệch, mắt lờ đờ. Nhìn anh, tôi không biết nên hỏi trước là “Anh đi đâu?” hay “Anh ngủ ở đâu?” nữa. Anh chẳng nói gì, đi thẳng vào phòng, nằm vật xuống ngủ.

Tôi ngồi ngoài phòng khách, nhìn mâm bánh kẹo còn nguyên, nhìn con vẫn chưa dậy, tự nhiên thấy Tết trống rỗng kinh khủng. Cảm giác như mình chỉ là người giữ nhà, còn chồng thì có một thế giới khác mà gia đình không nằm trong đó.

Anh ngủ một mạch tới gần chiều mới dậy. Lúc ấy tôi mới không nhịn được nữa, nói đúng một câu: "Anh đi cả đêm không về, có thấy mình quá đáng không?".

Tôi không chửi bới, không gào lên, chỉ nói trong trạng thái bực bội và ấm ức. Nhưng phản ứng của anh khiến tôi chết lặng. Anh nhíu mày, giọng khó chịu: "Có mỗi ngày Tết mà cũng cằn nhằn. Đàn bà đúng là lắm mồm".

Tôi nghe mà nóng bừng mặt. Tôi nói lại rằng tôi không cấm anh đi, chỉ là anh đi từ giao thừa tới sáng, vợ con ở nhà chẳng biết anh ở đâu. Tôi hỏi vậy có gì sai? Anh bật lại ngay: "Không chịu được thì ly hôn đi. Đầu năm đã gây sự, mệt mỏi".

Tôi đứng sững. Thật sự không nghĩ chỉ vì một lời trách nhẹ mà câu chuyện lại bị đẩy tới mức đó. Không khí trong nhà căng như dây đàn. Cả ngày hôm đó, hai vợ chồng đóng cửa cãi nhau. Cuối cùng chẳng đi chúc Tết ai, cũng không sang ông bà nội như dự định.

Tết mà như không Tết.

Điều khiến tôi ấm ức nhất không phải là chuyện anh đi nhậu hay đi qua đêm, mà là cách anh coi việc đó là bình thường, còn tôi phản ứng thì thành “đàn bà gây sự”. Tôi không cần anh xin lỗi rối rít, chỉ cần một câu kiểu: “Anh hơi quá chén, xin lỗi vì để em lo”, vậy thôi.

Nhưng anh chọn cách tấn công ngược lại, đẩy lỗi về phía tôi, như thể việc tôi khó chịu là vô lý, còn việc anh bỏ nhà đi suốt đêm giao thừa là chuyện hiển nhiên.

Tôi cứ tự hỏi: Mình sai ở đâu?

Sai vì mong chồng dành thời gian cho gia đình vào khoảnh khắc chuyển giao năm mới? Sai vì cảm thấy tủi thân khi cả đêm không biết chồng đang ở đâu?Hay sai vì dám nói ra cảm xúc của mình?

Bạn bè tôi thì chia hai phe. Người bảo đàn ông Tết có tí rượu chè là bình thường, mình nên bỏ qua cho nhẹ nhàng. Người lại nói vấn đề không phải là cuộc nhậu, mà là thái độ, nếu đã có gia đình mà coi việc bỏ nhà đi cả đêm là chuyện nhỏ, thì rõ ràng anh không đặt gia đình lên trước.

Còn tôi, đến giờ vẫn chưa nguôi được cảm giác bị xem thường. Tôi không muốn ly hôn chỉ vì một trận cãi vã đầu năm, nhưng cũng không thể giả vờ như chẳng có gì xảy ra.

Năm mới đáng lẽ là lúc người ta gần nhau hơn, vậy mà tôi lại thấy khoảng cách giữa hai vợ chồng rõ ràng hơn bao giờ hết. Giờ tôi vẫn cứ lẩn quẩn một câu hỏi: Một người vợ cảm thấy tổn thương vì chồng bỏ đi suốt đêm giao thừa, liệu có phải là người “lắm mồm” như anh nói không?

Hay thực ra, điều khiến hôn nhân mệt mỏi nhất không phải là những cuộc nhậu, mà là cảm giác mình không còn được coi là quan trọng trong cuộc đời người kia nữa?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Chồng cũ muốn tôi làm “tình nhân cuối tuần”, từ chối công khai mối quan hệ

Tôi năm nay 32 tuổi. Tôi đang làm văn phòng cho một công ty ở Hà Nội. Tôi và chồng kết hôn được 5 năm sau nhiều năm yêu đương, tìm hiểu kỹ càng.

Nhưng không hiểu sao khi về sống cùng nhau, vợ chồng thường xuyên khắc khẩu, cãi vã thậm chí vì những thứ không đâu làm cho không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề. Đỉnh điểm là sau một lần xích mích, to tiếng anh đã có những lời xúc phạm khiến tôi không thể tha thứ nên chúng tôi đã ly hôn.

Sau khi ly hôn, tôi và con trai ra ngoài thuê nhà ở, anh ở lại ngôi nhà được bố mẹ cho mà chúng tôi từng sống trong suốt thời gian sống chung.

Chồng cũ muốn tôi làm “tình nhân cuối tuần”, từ chối công khai mối quan hệ - 1

Chồng cũ chỉ muốn tôi làm tình nhân cuối tuần (Ảnh minh họa: Pexels).

Khi gia đình tan đàn xẻ nghé, anh vẫn rất có trách nhiệm trong việc chu cấp tiền nuôi con, đưa đón con đi học mỗi khi tôi bận và các ngày lễ hay tết, anh vẫn gửi quà cho mẹ con tôi.

Điều lạ lùng là từ khi không còn sống chung, chúng tôi lại… dễ chịu với nhau hơn. Mỗi lần gặp nhau vì con ốm, đi viện hay dự đám cưới bạn bè, chúng tôi không còn căng thẳng. Ngược lại, còn có thể trò chuyện thẳng thắn, chia sẻ mọi điều trong cuộc sống như những người bạn tri giao.

Rồi anh bắt đầu rủ tôi và con đi cà phê, đi ăn, đi xem phim. Anh nói muốn bù đắp cho con, muốn con có những kỷ niệm đủ đầy cả bố lẫn mẹ. Tôi thấy hợp lý nên đồng ý. Những buổi đi chơi ấy thật sự vui. Con tôi hớn hở khi có đủ cả bố và mẹ. Còn tôi, thú thật, cũng có những xao xuyến như thuở mới yêu.

Tôi nhận ra mình thấu hiểu anh hơn rất nhiều so với thời còn là vợ chồng. Anh cũng nói vẫn yêu tôi sâu đậm. Sau hơn một năm như vậy, anh ngỏ ý muốn quay lại và đề nghị tôi cùng con về nhà anh vào cuối tuần, thay vì chỉ gặp nhau bên ngoài.

Cuối tuần đầu tiên, anh trang hoàng nhà cửa, chuẩn bị phòng riêng cho con và phòng cho tôi với anh. Trong căn nhà từng là tổ ấm ấy, chúng tôi lại có những phút giây nồng nhiệt như chưa từng chia xa. Anh nói từ ngày ly hôn chưa từng có ai khác. Tôi cũng biết mình vẫn còn yêu anh.

Từ đó, cứ mỗi tối thứ 6, anh lại đến đón mẹ con tôi về nhà anh. Cuối tuần trôi qua trong cảm giác đủ đầy, hạnh phúc. Tôi đã bắt đầu mơ về một ngày chúng tôi tái hôn, một gia đình trọn vẹn được hàn gắn.

Nhưng đúng lúc hy vọng vừa nhen lên, anh dập tắt nó.

Anh nói chỉ muốn chúng tôi sống chung vào cuối tuần, cùng chăm con, còn mối quan hệ giữa tôi và anh “chỉ như tình nhân”. Anh không muốn ràng buộc, không muốn công khai việc đã ly hôn rồi vẫn qua lại, vì sợ điều tiếng. Những cuối tuần tôi và con ở đó, anh từ chối hết các cuộc hẹn với bạn bè, họ hàng để tránh bị phát hiện. Tôi chết lặng.

Tôi không biết anh đang muốn “thử” trước khi quyết định xa hơn, hay thực sự chỉ xem mẹ con tôi là khoảng trống để lấp đầy những ngày rảnh rỗi. Tôi thấy đau khi người đàn ông từng là chồng mình nói chỉ xem tôi là tình nhân.

Bố mẹ tôi phản đối kịch liệt khi biết chuyện. Họ nói một mối quan hệ đã đổ vỡ rất khó trọn vẹn trở lại. Nếu muốn đi bước nữa, tôi nên tìm một người khác để yêu và cưới đàng hoàng.

Tôi biết có những cặp vợ chồng tái hôn và sống hạnh phúc. Nhưng họ quay lại với nhau bằng sự cam kết rõ ràng. Còn tôi thì sao? Anh chỉ muốn tôi cuối tuần về làm vợ, còn ngày thường trở lại làm người dưng.

Tôi bắt đầu tự hỏi: Phải chăng vì anh chưa tìm được ai nên tôi chỉ là phương án tạm thời? Nếu một ngày anh gặp người khác và tuyên bố sẽ kết hôn, tôi sẽ ở đâu trong câu chuyện này? Không danh phận, không cam kết, tôi chỉ có thể sống trong nỗi lo lắng và chờ đợi.

Tôi vẫn yêu anh. Nhưng yêu mà phải bước đi trong bóng tối, không được thừa nhận, liệu có đáng không?

Tôi nên tiếp tục chờ đợi một lời hứa chưa bao giờ được nói ra, hay đủ dũng cảm để bước ra khỏi mối quan hệ này trước khi mình tổn thương thêm một lần nữa?

Nhiều lần khi hai mẹ con trở về căn nhà thuê quen thuộc sau tối cuối tuần bên nhà anh, tôi lại tự hỏi mình đang là gì trong cuộc đời anh? Là người phụ nữ anh yêu, hay chỉ là thói quen cũ khó bỏ? Là mẹ của con anh, hay là một lựa chọn an toàn khi anh chưa sẵn sàng mở lòng với ai khác?

Cảm giác mình đang tự hạ thấp giá trị của bản thân khiến tôi day dứt. Tôi đã từng là vợ anh, từng cùng anh vượt qua bao năm tháng. Vậy mà giờ đây, tôi phải chấp nhận vai trò “tình nhân” trong chính căn nhà mình từng gọi là tổ ấm.

Thỉnh thoảng nhớ lại câu hỏi của con: “Bao giờ mẹ dọn về ở hẳn với bố?”, tôi nghẹn lời. Tôi sợ một ngày nào đó, khi con đủ lớn để hiểu, con sẽ nhận ra rằng mối quan hệ của bố mẹ chỉ là những ngày sum họp tạm bợ. Và khi con càng lớn, mọi giải thích càng khó hơn giờ.

Tôi không còn trẻ để yêu bất chấp và chờ đợi trong mơ hồ. Ở tuổi này, tôi cần sự rõ ràng, cần một tương lai có thể nắm bắt được chứ không phải những cuối tuần hạnh phúc rồi lại trở về thực tại trống vắng.

Chẳng có người đàn ông nào khi yêu thật sự lại không dám cho người mình yêu một vị trí đường hoàng. Có lẽ người cần tỉnh táo lúc này chính là tôi!

Điều tôi cần không chỉ là tình yêu hay cảm xúc nhất thời mà là sự tôn trọng và một lời cam kết rõ ràng. Nhưng nếu anh không thể cho tôi điều đó, tôi có nên buông tay thêm một lần nữa trước khi quá muộn?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Về chơi nhà bạn gái vào dịp Tết, mới 1 ngày tôi đã “xách ví” bỏ chạy

Trước Tết, bạn gái hỏi tôi: “Tết này anh có muốn về quê em chơi không?”. Được lời như cởi tấm lòng, tôi gật đầu ngay mà không hề do dự.

Tính ra, tôi và bạn gái yêu nhau gần một năm tròn, kể từ sau Tết năm ngoái. Cô ấy xinh đẹp, khá kiêu kỳ, không hề dễ tán tỉnh. Tôi đã kiên trì suốt nửa năm dồn hết tâm sức và tiền bạc theo đuổi mới nhận được cái gật đầu của cô ấy.

Cô ấy đã công khai tôi với bạn bè, còn gia đình thì chưa với lý do “bố mẹ không muốn em yêu xa nên em phải từ từ làm công tác tư tưởng cho bố mẹ đã”. Tết nay, được bạn gái mở lời mời về chơi nhà, tôi hạnh phúc cảm thấy như mình đã có “danh phận”.

Sáng mồng 2 Tết, tôi bắt đầu khởi hành về quê bạn gái. Quãng đường 70km không gần, nhưng cũng không quá xa. Đi từ sáng sớm, gần trưa đã tới nơi. Bạn gái đón tôi ngay đầu làng với nụ cười ngọt lịm: “Anh chạy xe có mệt không? Cả nhà em đã làm cơm, chỉ đang chờ mỗi anh thôi”. Nghe tới đó, tự nhiên tôi có chút căng thẳng, hồi hộp. Dù gì, đây cũng là lần đầu tiên tôi ra mắt gia đình bạn gái.

Về chơi nhà bạn gái vào dịp Tết, mới 1 ngày tôi đã “xách ví” bỏ chạy - 1

Về nhà bạn gái chỉ một ngày, tôi tiêu hết số tiền bằng nửa tháng lương (Ảnh minh họa: iStock).

Tôi vốn nghĩ, chỉ có mỗi gia đình cô ấy gồm bố mẹ, gia đình chị gái và cô ấy thôi. Nhưng khi tới nơi mới tá hỏa, nhà đông đúc như đi hội. Người già, người trẻ, thanh niên mới lớn, trẻ con ngồi chật trong nhà, chơi kín ngoài sân.

Tôi căng thẳng hỏi: “sao nhà em đông người thế?”. Em cười giải thích: “nay nhà em làm cơm cúng tiễn ông bà ông vải, luôn tiện mời cô bác anh em họ hàng đến ăn bữa cơm đầu xuân luôn. Cũng là vì bố mẹ em biết anh về chơi nên muốn giới thiệu anh với mọi người đó. Anh thấy như vậy đã đủ hoành tráng chưa?”

Vừa vào tới sân, người nhà đã thay nhau cất tiếng hỏi han. Mấy cô cậu thanh niên mới lớn thì thầm chỉ trỏ. Tôi ngại, chỉ biết ngồi một chỗ, ai hỏi gì nói nấy.

Đến khi bữa cơm dọn lên, cơn ác mộng mới thật sự bắt đầu. Từ các bác, các chú nâng ly chào mừng cháu rể tương lai. Đến các anh thanh niên với lời dọa dẫm “không say thì không có cửa làm con rể làng mình”.

Tôi vốn tửu lượng cũng không đến nỗi tệ, nhưng đó là khi đi tiếp khách hoặc uống dăm ba ly với bạn bè. Uống rượu như uống nước lọc kiểu này, tôi thực sự chưa từng trải qua. Đã vậy, rượu "đặc sản quê” lại quá nặng đô, tôi uống chén nào, thấy cuống họng nóng ran tới đó.

Giờ tôi mới thấm thía câu “ở quê, tình cảm đo bằng chén rượu nghĩa là thế nào”. Dù anh có muốn chối từ cũng khó có thể chối từ. Chỉ cần anh còn có thể ngồi vững chưa gục xuống, rượu vẫn phải đổ vào miệng. Với một chàng trai lần đầu đến chơi nhà bạn gái, được gia đình, anh em, họ hàng cô ấy tiếp đón “chu đáo” như vậy, quả thật không thể khiến họ mất lòng.

Tôi không biết mình “gục tại trận” từ lúc nào. Chỉ biết khi bạn gái lay tôi dậy, trời đã sẩm tối: “Dậy đi anh, cùng em đi chúc Tết anh em nội, ngoại một vòng”. Tôi cố ngồi dậy, mãi một lúc mới định thần được mình đang ở đâu.

Bạn gái khều tay tôi nói nhỏ: “Anh nhớ mừng tuổi cho bố mẹ và các cháu con anh chị nhé, mấy đứa nhỏ đang chơi ở ngoài sân. Bố mẹ thì anh mừng mỗi người 500.000 đồng, còn các cháu thì 200.000 đồng nhé”. Riêng chuyện này, trước khi đi, em gái của tôi đã chuẩn bị cho anh trai chu đáo. Em ấy đưa cho tôi một tập phong bao dày đã bỏ sẵn mỗi bao một tờ tiền 50.000 đồng. Giờ bạn gái gợi ý rõ ràng như vậy, tôi đành thay ruột mấy phong bao theo lời cô ấy.

Tưởng thủ tục trong nhà thế là xong, giờ gặp trẻ con, chỉ cần rút bao lì xì đã chuẩn bị sẵn là được. Nhưng không, hễ vào nhà ai, cô ấy cũng nhắc tôi “anh lì xì mỗi cháu 100.000 nhé”. Mà đâu chỉ có lì xì trẻ con, còn mừng tuổi người lớn. Nào là “bác em năm nay 80 tuổi, anh mừng thọ cho bác vài trăm nhé”. Nào là “cô em chồng mất sớm, nghèo khổ lắm, anh mừng tuổi dì thêm thêm cho dì vui nhé”.

Đi một vòng quanh làng, thấy nhà nào cô ấy cũng bảo họ hàng, anh em. Nhà nào cũng ghé vào. Đã vào nhà rồi thì người già trẻ nhỏ đều phải mừng tuổi. Mà bọn trẻ con hay lắm, hễ thấy chúng tôi xuất hiện là chúng cứ đi qua đi lại trước mặt có ý chờ lì xì, không rút phong bao thì ngại. Chiếc ví dày của tôi lép kẹp lúc nào không hay. Chỉ chưa đầy một ngày, mấy triệu bạc bỗng không cánh mà bay.

Vậy mà, trên đường về, bạn gái còn hào hứng nói: “mình mới chỉ đi hết anh em bên nội thôi. Ngày mai em dẫn anh đi chơi bên ngoại. Bên ngoại em còn đông hơn cơ. Ai cũng khen anh trai thành phố đẹp trai hào phóng, khen em có mắt nhìn người đấy”. Tôi nghe bạn gái khen mà không còn cười nổi nữa

Tối đó, nhìn những đồng tiền cuối cùng còn trong ví, nghĩ đến ngày mai “anh em bên ngoại nhà em còn đông hơn”, tôi bỗng có suy nghĩ mình nhất định phải trở về thành phố trong đêm nay. Tôi nhắn tin cho em gái, nhờ em gọi điện nói tôi về nhà có việc gấp để có lý do chính đáng rời đi.

Vốn dĩ, tôi hứa với bạn gái sẽ ở chơi 2-3 ngày rồi sẽ đưa em trở lại thành phố sớm luôn. Nhưng với tình hình này, tôi thấy trong 36 kế, kế “chuồn” là thượng sách.

Về kể cho mấy cậu bạn thân nghe, họ bảo có lẽ bạn gái chỉ muốn lợi dụng tôi. Nếu không, sao lại nhằm ngày Tết mà mời tôi về nhà chơi? Sao lại dắt tôi đi giới thiệu khắp nơi, gặp ai cũng nhắc tôi mừng tuổi số tiền không hề nhỏ? Cô ấy là người thích hào nhoáng, sĩ diện, không yêu tôi thực sự để quan tâm đến cảm xúc của tôi.

Tôi cũng không biết thực chất thế nào. Nhưng giờ ngồi viết ra chuyện này, tự nhiên thấy tình cảm dành cho bạn gái bỗng hao hụt đi ít nhiều. Không biết đó có phải là tình trạng chung của những chàng trai lần đầu về nhà gái ra mắt vào dịp Tết hay là bạn gái muốn “chơi” tôi như bạn bè tôi nói?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Thursday, February 19, 2026

Bị tôi cài định vị, vợ có chiêu qua mặt để đi khách sạn với đồng nghiệp

Tôi năm nay 40 tuổi, vợ tôi kém 4 tuổi. Tôi mở một quán cà phê quy mô nhỏ ở gần nhà, thu nhập không quá nhiều nhưng tôi đủ thời gian để chăm lo cho gia đình.

Vợ tôi làm việc ngành kiểm toán. Cô ấy có vẻ ngoài hiền lành, chỉn chu, kiểu người khiến ai gặp cũng có thiện cảm và dễ tin tưởng.

Chúng tôi quen nhau qua một người bạn chung. Khi ấy, tôi đã trải qua vài mối quan hệ không trọn vẹn, còn cô ấy vừa ra trường, chưa va vấp nhiều. Cô ấy thích sự chín chắn của tôi, còn tôi bị cuốn hút bởi cảm giác an toàn mà cô ấy mang lại. Sau hơn hai năm tìm hiểu, cả hai quyết định kết hôn vì nghĩ rằng đã đủ hiểu, đủ tin để cùng đi đường dài.

Đến nay hôn nhân của chúng tôi đã bước sang năm thứ 10. Chúng tôi có 2 con, đã mua được căn chung cư trả góp. Hằng ngày, tôi vừa quán xuyến quán cà phê, vừa đảm nhận việc đưa đón con đi học. Vợ chồng tôi không quá lãng mạn, nhưng tôi tin đó là tình yêu của những cặp đôi lâu năm, gắn kết vững vàng trong một tổ ấm.

Bị tôi cài định vị, vợ có chiêu qua mặt để đi khách sạn với đồng nghiệp - 1

Một lần vợ về nhà và không đeo nhẫn cưới, tôi nghi ngờ cô ấy ngoại tình, liền cài định vị để điều tra sự thật (Ảnh minh họa: Pinterest).

So với tôi, vợ ra ngoài xã hội, va chạm tiếp xúc nhiều người hơn, nhưng tôi chưa từng kiểm soát hay nghi ngờ vợ. Điện thoại của cô ấy tôi không xem, các mối quan hệ đồng nghiệp tôi cũng không hỏi han kỹ. Cho đến khi vài tháng gần đây, những lần vợ về muộn, đi vắng cuối tuần ngày một nhiều.

Có lần, cô ấy về nhà muộn, tay không đeo nhẫn cưới. Khi tôi hỏi, cô ấy cười, nói "rửa tay, để quên ở đâu đó trên công ty". Tôi gật đầu cho qua, nhưng trong lòng thì đặt ra những câu hỏi, nghi ngờ. Trước đó, cô ấy không có thói quen tháo nhẫn cưới.

Sau khi lên mạng tìm hiểu, tôi quyết định gắn định vị vào xe máy của vợ. Tôi cài định vị không phải để bắt lỗi, mà để tự trấn an mình. Tôi nghĩ, chỉ cần vài ngày, thấy lịch trình bình thường, tôi sẽ gỡ nó ra, tin tưởng vợ và im lặng như chưa từng xảy ra khúc mắc.

Thế nhưng, mọi thứ lại quá “hoàn hảo” suốt nhiều tuần: Định vị cho thấy vợ luôn ở cơ quan, lịch trình không có gì bất thường, hầu như chỉ từ chỗ làm về nhà, đi siêu thị, đi ngân hàng... Tôi bắt đầu sống trong trạng thái chờ đợi. Mỗi lần mở điện thoại xem định vị là một lần tim tôi thắt lại. Dù không có dấu hiệu bất thường, trực giác vẫn khiến tôi không thể ngồi yên.

Sau một thời gian, tôi quyết định thuê thám tử tư. Đó là lúc tôi phải thừa nhận rằng mình không còn tin vào lời vợ nói nữa. Những lần đi sớm về trễ, những lần tăng ca, những món quần áo mới, nước hoa mới, vợ tôi ngày càng khác lạ.

Ban ngày tôi vẫn làm việc, vẫn nói chuyện bình thường với vợ nhưng tối lại trằn trọc không thể ngủ ngon. Cuối cùng, nhờ thám tử tư, tôi biết vợ đã ngoại tình.

Cô ấy biết rõ việc tôi gắn định vị trên xe cô ấy, nên đã có chiêu "che mắt" cực kỳ cao tay. Cô ấy để xe lại cơ quan, rồi đi taxi đến khách sạn, sau đó đồng nghiệp của cô ấy cũng đi taxi đến, người vào trước, người vào sau cách nhau 15 phút, vô cùng kín đáo. Có lúc, hai người cùng đi taxi chung để hẹn hò ở khách sạn, mọi thứ phơi bày đến mức không thể chối cãi.

Cảm giác đầu tiên của tôi không phải là ghen tuông, mà là bị xúc phạm. Những buổi tối tôi ở nhà chờ vợ, lo cô ấy về muộn nguy hiểm, trong khi cô ấy đang ngồi ở một chiếc taxi khác, cười nói với người đàn ông không phải chồng mình. Bị xúc phạm vì chiếc nhẫn cưới mà tôi từng trân trọng như một lời cam kết lại có thể được cô ấy tháo ra dễ dàng đến thế, như thể hôn nhân này chỉ cần “để quên đâu đó” là xong.

Tôi thấy mình bất lực. Bất lực vì không biết từ lúc nào, hôn nhân của chúng tôi có vết nứt, để cô ấy tìm một lối rẽ khác, trái tim dành cho người khác. Tôi đau vì đã tin quá nhiều vào hai chữ “vợ chồng”. Nếu không thuê thám tử, làm sao tôi biết được khi vợ đã tính toán kỹ lưỡng để qua mặt tôi như vậy?

Từ lúc phát hiện sự thật, tôi vẫn giữ im lặng, chưa nói ra với vợ. Tôi biết mình không thể sống cùng người đã phản bội. Giờ đây, tôi đứng trước hai lựa chọn và lựa chọn nào cũng khiến tôi trăn trở.

Một là công khai tất cả bằng chứng: Tin nhắn, hình ảnh, lộ trình, để vạch trần sự phản bội ấy. Chỉ cần làm vậy, sự nghiệp của vợ tôi và người đàn ông kia - những người đang làm việc trong môi trường coi trọng hình ảnh và đạo đức - có thể sụp đổ. Tôi có thể chiến thắng trong cơn giận dữ, nhưng cái giá phải trả là danh dự của vợ tôi, và cả sự bình yên ít ỏi còn sót lại của chính mình.

Hai là tôi đưa đơn ly hôn cho vợ ký, im lặng rời đi, con cái mỗi người nuôi một đứa, chung cư bán chia đôi tiền. Không ầm ĩ, không tố cáo, không làm lớn chuyện sẽ giữ danh dự cho chúng tôi. Những ngày qua, tôi không thể chợp mắt, cảm giác nặng nề, day dứt đến khó thở.

Tôi đang mắc kẹt giữa hai con đường ấy. Ngoài ra, tôi không biết rằng, khi vợ biết mọi chuyện vỡ lở, cô ấy có cầu xin tôi tha thứ hay không? Tôi biết cô ấy yêu con, xem con là tất cả cuộc sống. Lúc đó, tôi phải làm thế nào? Xin hãy cho tôi lời khuyên.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Ly hôn vì vợ có con với tình cũ, năm nào cô ấy cũng tìm về xin tha thứ

Nếu có ai hỏi một người đàn ông đau nhất là gì, tôi sẽ trả lời không cần nghĩ: Bị phản bội. Nhưng cái đau của tôi không chỉ là cảm giác bị cắm sừng, mà còn là thứ hậu quả nhìn thấy mỗi ngày, sống sờ sờ trước mắt, khiến tôi không thể giả vờ như chưa từng có chuyện gì.

Tôi và vợ từng có một cuộc hôn nhân bình thường, không sóng gió gì lớn. Hai đứa con đầu ra đời, cuộc sống bận rộn nhưng ổn định. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày gia đình mình tan vỡ theo cách cay đắng như vậy.

Mọi chuyện bắt đầu khi vợ tôi mang thai đứa thứ ba. Ngày vợ báo tin, đáng lẽ đó phải là niềm vui. Nhưng trong lòng tôi lại dấy lên một cảm giác lạ lùng, rất khó gọi tên. Thời điểm đó, tôi đi làm ăn xa gần nửa năm. Nhẩm tính lại lần gần gũi cuối cùng, tôi thấy mọi thứ… không khớp lắm với thai kỳ của vợ. 

Tôi không nói ra, chỉ mang theo sự nghi ngờ.

Đến khi thằng bé sinh ra, cảm giác ấy càng rõ rệt. Nó không có nét nào giống hai anh chị. Không phải vì tôi khó tính, mà là linh cảm của một người cha. Tôi lẳng lặng đi làm xét nghiệm.

Kết quả như một nhát dao cắm thẳng vào lòng: Thằng bé không phải con tôi.

Ly hôn vì vợ có con với tình cũ, năm nào cô ấy cũng tìm về xin tha thứ - 1

Ba cái Tết trôi qua kể từ ngày ly hôn mà tôi vẫn rất nặng lòng (Ảnh: AI)

Tôi không gào khóc. Nhưng sự bình tĩnh khi đó chính là lúc tôi đau nhất. Một thằng đàn ông bị cắm sừng đã là nỗi nhục nhưng đau hơn là hậu quả nằm đó, rõ ràng, không thể phủ nhận.

Cảm giác lúc cầm tờ giấy trên tay giống như ai đó đạp đổ cả cuộc đời mình. Không phải chỉ là bị phản bội, mà là bị lừa dối suốt một thời gian dài, để rồi phải đứng trước một sự thật không thể nuốt trôi.

Tôi đối chất. Vợ tôi khóc, thừa nhận đã qua lại với người yêu cũ trong lúc hai vợ chồng trục trặc. Nhưng với tôi, mọi lời giải thích lúc đó đều vô nghĩa. Một thằng đàn ông có thể chịu nghèo, chịu khổ, nhưng bị cắm sừng và phải nuôi con của người khác thì đó là giới hạn cuối cùng.

Tôi chọn ly hôn.

Không êm đềm, không kín đáo. Ngày đó tôi căm phẫn đến mức ai hỏi cũng nói thẳng lý do: Vợ có con với người đàn ông khác. Tôi không muốn che giấu, cũng không đủ bao dung để giữ thể diện cho cô ấy. Cuộc ly hôn của chúng tôi ồn ào, gay gắt, gần như xé toang mọi mối quan hệ.

Ly hôn vì vợ có con với tình cũ, năm nào cô ấy cũng tìm về xin tha thứ - 2

Vợ thừa nhận có con với người yêu cũ khiến cuộc hôn nhân của tôi tan vỡ (Ảnh minh hoạ: pexels).

 Chúng tôi chia con. Hai đứa chung chia đôi: Tôi nuôi con lớn, đứa nhỏ ở với mẹ. Còn cô ấy, một mình nuôi thêm đứa con thứ ba. Mọi thứ kết thúc trong sự lạnh lẽo. Nhưng đời không đơn giản như lúc ký vào tờ giấy ly hôn.

Năm nay là cái Tết thứ ba sau đổ vỡ. Năm nào cô ấy cũng đưa các con sang thăm ông bà nội. Vẫn cách nói chuyện quen thuộc, vẫn sự lễ phép với bố mẹ tôi. Thú thật, giữa cô ấy và bố mẹ tôi chưa từng có mâu thuẫn lớn, nên sau ly hôn họ vẫn giữ thái độ bình thường.

Lúc đứng ngoài sân, cô ấy nói nhỏ rằng vẫn mong tôi cho một cơ hội quay lại. Không khóc lóc, không van xin, chỉ là một câu nói rất nhẹ, nhưng đủ khiến tôi chững lại.

Tôi vẫn đứng đó, nhìn cảnh các con ríu rít.

Đứa con gái lớn của tôi lúc nào cũng ôm hai em rất chặt. Bọn trẻ không hiểu chuyện người lớn. Chúng chỉ thấy hai em ở với nhau, còn mình thì phải ở lại với bố.

Có lần con bé hỏi tôi rất khẽ: “Bao giờ con được ở cùng các em nhiều hơn hả bố?”. Tôi không trả lời được. Cảm giác bất lực ấy mới là thứ khiến tôi đau dai dẳng nhất. Không phải vì hận vợ, mà vì thấy con mình buồn. Nó không trách ai, nhưng ánh mắt lúc nhìn hai em rời đi khiến tim tôi như bị bóp nghẹt.

Sau đó, bố mẹ tôi cũng khuyên. Họ bảo chuyện đã qua rồi, dù sao cô ấy cũng là mẹ của hai đứa nhỏ, quay lại có khi gia đình lại trọn vẹn. Bạn bè tôi cũng nói tương tự: nếu sau này tôi lấy vợ mới, chưa chắc đã dễ dàng, còn phải đối mặt với những mối quan hệ phức tạp khác.

Tôi không nói gì, nhưng lòng thì dao động.

Không phải vì tôi quên được chuyện cũ, mà vì tôi nhận ra mình không còn giận dữ như trước nữa. Chỉ là, mỗi lần nghĩ đến việc quay lại, tôi lại nhớ tới tờ giấy xét nghiệm năm đó - thứ đã kết thúc tất cả.

Tôi tự hỏi, nếu ngày xưa chúng tôi ly hôn vì một lý do “bình thường” hơn, hoặc nếu lúc đó tôi không công khai chuyện cô ấy có con với người khác, có lẽ bây giờ mọi thứ đã dễ dàng hơn. Ít nhất là với tôi, và cả với cô ấy.

Nhưng cuộc đời không có chữ “giá như”.

Giờ đây tôi đứng giữa hai lựa chọn: quay lại để các con có đủ bố mẹ, hay tiếp tục sống một mình để giữ lại lòng tự trọng của mình. Cả hai con đường đều không sai, nhưng cũng chẳng con đường nào khiến tôi thấy nhẹ nhõm hoàn toàn.

Tết này, khi nhìn các con chạy qua chạy lại giữa hai nhà, tôi mới hiểu có những sai lầm không chỉ khiến hai người đau, mà còn kéo dài nỗi day dứt cho cả một gia đình.

Và tôi vẫn chưa biết, mình có đủ bao dung để bước qua chuyện cũ, hay sẽ chọn cách sống chung với nó suốt phần đời còn lại.

Minh Hải

(Phú Thọ)

Vợ cũ gọi chồng tôi trong đêm, hành động của anh khiến tôi chỉ muốn ly hôn

Tôi là vợ hai. Khi đến với anh, tôi biết anh từng có một cuộc hôn nhân trước và có một bé trai. Tôi chấp nhận điều đó, vì ai cũng có quá khứ.

Anh nói với tôi rằng cuộc hôn nhân cũ tan vỡ chủ yếu vì vợ cũ không hòa hợp được với bố mẹ anh, cãi vã triền miên, anh đứng giữa mệt mỏi nên buông tay. Anh bảo giữa họ không còn tình cảm gì đáng kể, chỉ còn trách nhiệm với con. 

Vợ cũ gọi chồng tôi trong đêm, hành động của anh khiến tôi chỉ muốn ly hôn - 1

Tết đầu tiên của tôi là nỗi ấm ức với chồng (Ảnh minh hoạ: pexels).

Tôi tin. Tôi cũng tự nhủ mình trưởng thành rồi, yêu một người từng đổ vỡ thì phải học cách bao dung.

Năm nay là cái Tết đầu tiên của vợ chồng tôi. Tôi lại đang mang bầu những tháng đầu, người mệt mỏi nhưng vẫn háo hức. Hai vợ chồng cùng bố mẹ chồng chuẩn bị mâm cỗ, dọn dẹp nhà cửa. Tôi cứ nghĩ đó sẽ là khoảnh khắc đánh dấu một gia đình mới trọn vẹn.

Nhưng sát giờ giao thừa, khi mọi thứ gần như xong xuôi, điện thoại chồng tôi reo. Anh nghe máy, mặt biến sắc. Vợ cũ gọi, nói con sốt cao, nôn liên tục, cần đưa đi viện gấp.

Anh quay sang tôi, nói vội:

Anh phải đi, con đang cấp cứu.

Tôi chưa kịp phản ứng thì anh đã thay áo khoác, cầm chìa khóa xe. Chỉ kịp nói với tôi một câu:
“Em ở nhà nhé, có bố mẹ rồi”.

Cánh cửa đóng lại, tiếng xe xa dần. Tôi đứng giữa phòng khách, bụng bầu lâm râm đau, lòng trống rỗng.

Vợ cũ gọi chồng tôi trong đêm, hành động của anh khiến tôi chỉ muốn ly hôn - 2
Niềm vui năm mới chưa kịp trọn vẹn, tôi đã phải học cách chia sẻ chồng với trách nhiệm từ quá khứ (Ảnh: AI)

Đêm giao thừa, người ta ôm nhau chúc mừng năm mới. Còn tôi ngồi trong phòng, nghe tiếng pháo hoa vọng lại từ xa, nước mắt cứ thế rơi. Tôi biết anh đi vì con, tôi hiểu điều đó là đúng. Nhưng hiểu không có nghĩa là không đau.

Tôi nhắn tin hỏi thăm, anh trả lời ngắn gọn rằng đang ở viện, phải ở lại theo dõi. Rồi im bặt.

Anh về vào gần trưa mồng Một. Còn tôi thì suốt đêm thức trắng. Vừa thấy anh bước vào, người vẫn còn mùi thuốc sát trùng và mệt mỏi, tôi đã bật khóc.

Tôi hỏi:

Anh không thể về sớm hơn sao? Em cũng đang mang bầu, cũng là vợ anh mà.

Anh thở dài, giọng lạnh hẳn:

Em đừng ích kỷ như thế được không?

Câu nói đó như một cái tát.

Anh nói tiếp, chậm rãi nhưng dứt khoát:

Em sắp làm mẹ rồi, em phải hiểu một đứa trẻ quan trọng thế nào với người làm cha mẹ. Con anh sốt cao, chẳng lẽ anh không ở lại? Em ở đây còn có bố mẹ anh. Còn cô ấy một mình xoay xở. Ly hôn thì ly hôn, nhưng con vẫn là máu mủ của anh. Có ai mang con ra làm cái cớ để gọi anh đâu. Em nghĩ tiêu cực vừa thôi.

Tôi lặng người. Trong câu chuyện của anh, tôi bỗng thành người nhỏ nhen.

Nhưng nỗi uất ức cứ dâng lên. Tôi cũng đang mang trong mình con của anh. Tôi cũng sợ hãi, cũng yếu đuối, cũng cần chồng bên cạnh. Vậy mà đêm giao thừa - khoảnh khắc đáng ra tôi được nắm tay anh, tôi lại ngồi khóc một mình.

Tôi không ghen với một đứa trẻ. Nhưng tôi ghen với cảm giác mình luôn đứng sau một gia đình cũ chưa bao giờ thật sự khép lại.

Anh kể con đã ổn, chỉ là sốt virus. Anh nói như thể mọi thứ rất bình thường, chỉ có tôi là làm quá.

Nhưng từ khoảnh khắc đó, tôi nhận ra một điều khiến mình lạnh sống lưng: Tôi bước vào cuộc hôn nhân này với vị trí là vợ, nhưng trong những tình huống quan trọng nhất, tôi chưa chắc là người được ưu tiên.

Có thể anh đúng - trách nhiệm làm cha là điều không thể chối bỏ. Nhưng làm vợ, tôi có sai không khi mong chồng ở bên mình trong cái Tết đầu tiên, khi tôi cũng đang mang thai, cũng bất an và yếu lòng? Hành động của anh khiến tôi chỉ muốn ly hôn.

Tôi không biết mình ích kỷ thật hay chỉ là một người phụ nữ đang tổn thương.

Tết năm nay, mọi người vẫn chúc nhau đủ đầy. Còn tôi chỉ nhớ cảm giác nằm quay lưng vào khoảng trống trên giường, tay đặt lên bụng, tự hỏi:

Sau này con tôi chào đời, liệu có những khoảnh khắc tôi cũng phải nhường chồng cho một nơi khác, nơi luôn tồn tại trước tôi, và có lẽ sẽ còn mãi sau này?

Nếu là bạn, bạn có thấy tôi quá đáng không? Hay thật ra, làm vợ hai nghĩa là phải học cách quen với cảm giác đứng sau như thế?

Mộc Xuân

(Hà Nội)

Mùng 3 Tết, tôi sốc khi phát hiện chồng nhắn tin than buồn vì vắng em dâu

Tôi năm nay 32 tuổi, làm nhân viên văn phòng, đã kết hôn được hơn 6 năm. Chồng tôi hơn tôi 3 tuổi, làm kinh doanh tự do.

Những năm gần đây, kinh tế không quá dư dả nên vợ chồng tôi thống nhất ăn Tết gọn nhẹ. Năm nay, chúng tôi thống nhất về bên nội đón Tết. Những ngày giáp Tết, vợ chồng tôi cùng nhau dọn dẹp nhà cửa, chuẩn bị quà cáp, sắp xếp kế hoạch đi lại sao cho hợp lý.

Chồng tôi về nhà bố mẹ sớm hơn để phụ ông bà sửa sang nhà cửa, dọn dẹp cúng kiếng. Tôi còn chút việc ở công ty nên sau khi xong việc mới đưa con về.

Cứ ngỡ rằng Tết năm nay sẽ trôi qua nhẹ nhàng, nhưng tôi không ngờ mới bước sang mùng 3 Tết, tôi lại rơi vào trạng thái hoang mang, nghi ngờ và không biết chia sẻ cùng ai.

Vấn đề khiến tôi thực sự đau lòng lại đến từ mối quan hệ giữa chồng tôi và em dâu.

Mùng 3 Tết, tôi sốc khi phát hiện chồng nhắn tin than buồn vì vắng em dâu - 1

Tôi sốc khi đọc được tin nhắn của chồng và em dâu (Ảnh minh họa: Pinterest).

Em trai chồng tôi đang đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài, Tết này không về. Từ khi em trai đi làm xa, em dâu thường xuyên nhắn tin riêng cho chồng tôi để vay tiền, xin tiền vì cho rằng tiền em chồng tôi gửi về "không đủ trang trải". Tất cả đều nhắn riêng cho chồng tôi, không thông qua tôi.

Ban đầu, chồng tôi có nói lại với tôi và cũng giúp đỡ vài lần với lý do “anh em trong nhà”, nhưng về sau em dâu vay tiền quá thường xuyên lại không trả nên chồng tôi không cho vay nữa. Tôi cũng không muốn làm lớn chuyện, nghĩ rằng trong hoàn cảnh khó khăn, giúp được thì giúp.

Mọi chuyện chỉ thực sự vượt quá sức chịu đựng của tôi vào hôm nay.

Khi cầm điện thoại chồng, tôi vô tình đọc được loạt tin nhắn riêng giữa chồng và em dâu. Trước Tết, em dâu nhắn tin cho biết định về quê đón Tết cùng gia đình chồng. Chồng tôi lại chủ động trả lời: “Để anh đưa về. Vợ anh bận việc về sau, không đi xe cùng”.

Sau đó, vì có việc khác nên em dâu đổi ý không về quê chồng nữa. Chồng tôi tiếp tục nhắn: “Em về chơi đi, Tết vắng em buồn lắm”.

Điều khiến tôi choáng váng là toàn bộ những tin nhắn này diễn ra trước khi mẹ chồng báo lại là năm nay em dâu không về quê đón Tết. Khi nghe tin, tôi có trao đổi với chồng, nhưng anh hoàn toàn không nói rằng mình đã biết trước chuyện này. 

Do đó, khi đọc được tin nhắn và biết rằng chồng cùng em dâu âm thầm trao đổi việc đi lại, tôi thấy tức giận, đặt điện thoại xuống mà tay vẫn run. Trong đầu tôi lúc đó là hàng loạt câu hỏi: Vì sao anh không nói gì với tôi về việc này? Giữa hai người thân thiết đến mức nào?

Vì vẫn đang Tết, tôi cố nén cảm xúc để không làm mọi việc trở nên nặng nề, căng thẳng. Tôi chỉ nói với chồng rằng mình không thoải mái với việc chồng nhắn tin riêng, tự ý sắp xếp riêng với em dâu. Thế nhưng, phản ứng của anh khiến tôi thực sự tổn thương.

Chồng tôi nổi nóng, nói tôi “tam quan lệch lạc”, “tư tưởng có vấn đề”, và khẳng định chắc nịch: “Nó thì làm gì được anh?”.

Chưa dừng lại, sau đó tôi còn phát hiện nhiều tin nhắn giữa hai người đã bị thu hồi. Khi tôi hỏi, chồng giải thích rằng em dâu tự thu hồi, anh không để ý, có thể là những tin nhắn vay tiền nhưng anh không trả lời nên cô ấy xóa đi.

Lời giải thích từ chồng không đủ để xoa dịu cảm giác bất an trong tôi, nhất là khi niềm tin đã bị sứt mẻ.

Tôi thấy mình không được tôn trọng, không được chia sẻ, không được xem là người đồng hành trong chính gia đình của mình. Việc hai người nhắn tin riêng, trao đổi thân thiết khiến tôi cảm giác bị gạt ra ngoài.

Tôi không ghen tuông mù quáng, nhưng cách chồng tôi phản ứng, chỉ trích cảm xúc của tôi khiến tôi càng thêm uất ức.

Xin hỏi mọi người, liệu tôi có đang quá nhạy cảm, suy nghĩ tiêu cực hay thực sự mối quan hệ của chồng và em dâu có vấn đề? Tôi có nên nói chuyện trực tiếp với em dâu để làm rõ quan điểm của mình hay không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.