Friday, March 20, 2026

Tâm sự của người đàn ông “lỡ xem clip nóng” của vợ sắp cưới và bạn trai cũ

Ngày cuối tuần, đáng lẽ ra là ngày hẹn hò, ngồi cạnh nhau bàn chuyện trăm năm. Nhưng giờ anh lại ngồi đây, trước trang giáo án soạn dở, đầu óc trống rỗng.

Anh cầm điện thoại, lướt hết bài này qua bài khác, rồi vô tình đập vào mắt anh là bài tâm sự “Chồng sắp cưới đòi hủy hôn sau khi xem “clip nóng” của tôi và bạn trai cũ”  đăng trên mục Tình yêu- Giới tính của báo Dân trí.

Sau khi đọc xong thì anh nhận ra rằng, hóa ra không phải anh vô tình đọc được mà là mọi thứ đều như được sắp đặt trước, để anh nhất định phải đọc được câu chuyện của chính mình.

Hơn một tuần rồi, chúng ta không gặp nhau, kể từ buổi tối sinh nhật em. Anh biết, mấy ngày qua là thời gian rất khó khăn với em. Với anh cũng chẳng dễ dàng. Dù gì chúng ta cũng thương nhau thật lòng, muốn cùng nhau đồng hành trên chặng đường rộng dài phía trước.

Cho đến khi anh nhìn thấy đoạn phim đó. Đoạn phim quay lại cảnh em và bạn trai cũ nồng nhiệt bên nhau. Anh không biết phải miêu tả cảm giác của mình lúc đó thế nào. Anh cảm giác như mình không thể thở. Dù không muốn nhớ, những hình ảnh ấy vẫn ám ảnh anh không dứt suốt những ngày qua.

Tâm sự của người đàn ông “lỡ xem clip nóng” của vợ sắp cưới và bạn trai cũ - 1
Xin lỗi vì tôi đã không đủ bao dung với quá khứ của em (Ảnh minh họa: Freepik).

Em đã từng yêu, anh biết, và cả bản thân anh cũng vậy. Chúng ta đã ở tuổi trưởng thành để không coi vấn đề đó trong tình yêu là chuyện gì đáng xấu hổ. Chỉ là, việc nghĩ về nó và nhìn thấy nó là hoàn toàn khác nhau. Và điều khó khăn nhất với một người có lẽ chính là tận mắt chứng kiến người mình yêu từng ái ân cùng kẻ khác, dù chỉ qua màn hình điện thoại.

Anh thừa nhận, tối đó anh về, lập tức nhắn tin muốn hủy đám cưới là anh vội vàng. Đúng ra, anh nên cho em một chút thời gian để từ từ đón nhận mọi thứ, kể cả chuyện chia tay. Nhưng nếu có kéo dài, thì kết quả cuối cùng có lẽ vẫn là vậy.

Anh khẳng định, trong chuyện này em không sai, không có lỗi gì với anh cả. Một cuộc tình trong quá khứ khi mà anh chưa xuất hiện nên anh không có quyền ghen. Một thước phim ghi lại cảnh riêng tư của hai người yêu nhau cũng là quyền riêng tư của em.

Vấn đề chính là từ phía anh. Là do anh đã lỡ nhìn thấy, đã bấm xem và rồi không thể loại bỏ những hình ảnh ấy ra khỏi đầu. Lỗi do anh không đủ rộng lượng, không đủ bao dung khi đối diện với quá khứ trần trụi mà lẽ ra nó sẽ chẳng vấn đề gì nếu không nhìn thấy.

Anh biết, em rất buồn khổ, anh cũng chẳng hề vui. Mấy ngày hôm qua, ngoài giờ lên lớp, anh dành thời gian hầu hết trong căn phòng nhỏ của mình. Những kỷ niệm về em bỗng như một cuốn phim quay chậm hiện về.

Anh nhớ lần đầu tiên mình gặp nhau trong buổi họp phụ huynh đầu năm học. Em trẻ trung và xinh đẹp không giống một phụ huynh của học sinh cấp hai chút nào. Nỗi thắc mắc của anh cuối cùng cũng được học trò của anh giải đáp: “Đó không phải mẹ của em đâu, là cô của em đó thầy ơi. Cô của em đang thất tình, thầy có thể nhắn tin an ủi cô được không ạ?”.

Giây phút khi anh nhập số điện thoại của em để nhắn tin làm quen, anh đã có linh cảm rằng em chính là tương lai, là một nửa mà anh đang đợi chờ để ghép lại thành một bức tranh tình yêu hoàn chỉnh.

Anh biết em từng khổ đau vì yêu nhưng không muốn hỏi sâu, chỉ biết quan tâm em bằng những lời thăm hỏi. Suốt thời gian yêu nhau, anh cũng không bao giờ có ý định tìm hiểu quá khứ ấy. Bởi anh cũng có quá khứ và chẳng thích ai đào bới nó ra để làm gì.

Anh yêu em, cũng đã nghĩ nhiều về ngôi nhà và những đứa trẻ. Anh thậm chí còn đã nghĩ, nếu sinh con gái sẽ đặt tên con là gì? Anh cứ tin chắc rằng mình yêu em nhiều lắm, hóa ra cũng chỉ là một gã đàn ông ích kỷ, hẹp hòi, không thể chấp nhận nổi một đoạn phim quay lại quá khứ của người mình sắp cưới làm vợ.

Chuyện hủy hôn tuy không dễ dàng, nhưng em yên tâm, anh sẽ đứng ra nhận hoàn toàn trách nhiệm về mình. Bất cứ là lý do gì anh cũng có thể nhận, miễn sao để mọi người hiểu là lỗi thuộc về anh.

Xin lỗi vì đã không thể năm tay em mặc váy cưới lên xe hoa. Xin lỗi vì lời cầu hôn em từng đón nhận trong hạnh phúc nay anh đành rút lại. Xin lỗi vì đã lại để em thất tình nhưng không thể ở bên an ủi như xưa.

Khi viết những dòng này gửi em, chính anh cũng cảm thấy mình là một kẻ hèn mọn. Vậy nên xin em đừng đau khổ, cũng đừng nuối tiếc. Hãy cứ ghét bỏ anh đi cho nhẹ lòng.

Qua đây, tôi cũng cảm ơn rất nhiều tới độc giả của báo Dân trí. Tôi đã đọc đi đọc lại những bình luận của mọi người dưới bài viết của bạn gái tôi. Đọc để biết rằng, tuy việc tôi chủ động muốn hủy hôn dù ngày cưới đã định là chuyện không hay những đáng được thông cảm. Và trong chuyện tình cảm, dừng lại đúng lúc đôi khi cũng chính là cách người ta tránh làm tổn thương nhau thêm.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Thursday, March 19, 2026

Con gái có thai ở tuổi 19, tôi phải đến nhà trai van xin

Nhận tin con gái 19 tuổi của mình mang thai ngoài ý muốn, tôi muốn ngất xỉu. 19 tuổi, cái tuổi còn ngây thơ, mơ mộng, giờ phải ngưng học để sinh con, quá nhiều thiệt thòi, hệ lụy.

Con tôi trượt nguyện vọng 1 nên học theo nguyện vọng 2 ở trường đại học cách nhà gần 100km. Trước đó, con không hề tâm sự với tôi chuyện có người yêu. Một ngày nọ, con bất ngờ khóc gọi cho tôi, thông báo có bầu.

Nghe tin, tôi lịm người. Con bé còn quá nhỏ, ngoài học đã biết lo toan gì đâu. Tôi tức tốc đặt xe lên trường, mục đích vừa trấn an để con không nghĩ quẩn làm liều, vừa kiểm tra xem bạn trai của con thế nào.

Đối diện với tôi là hai gương mặt non choẹt, chứa đầy sợ hãi. Con gái tôi khóc, mắt sưng vù, nói có chửa lâu rồi nhưng do thiếu hiểu biết nên không phát hiện ra. Đến khi phát hiện ra thì lại chần chừ, sợ không dám bảo mẹ.

Người yêu con bé cũng mới 20 tuổi, mặt tái nhợt, chỉ biết nói câu "Cháu không biết" khi tôi hỏi muốn xử lý thế nào. Khi tôi đề nghị gọi điện thông báo với gia đình bên đó, thằng bé hoảng loạn, căng thẳng đến tội nghiệp.

Tôi đành vì con, hạ mình đi nói chuyện với người ta. Khi tôi trực tiếp trao đổi, đề nghị nhà bên kia tổ chức cưới vì cái thai trong bụng con tôi đã lớn, thái độ nhà trai khiến tôi ngã ngửa.

Con gái có thai ở tuổi 19, tôi phải đến nhà trai van xin - 1

Người mẹ khổ tâm vì con gái 19 tuổi có thai (Ảnh minh họa: T.L.).

Thay vì vui mừng khi gia đình sắp có tin vui, hoặc chí ít cũng phải bình tĩnh cùng tôi tìm hướng giải quyết, họ phản ứng rất vô trách nhiệm, đặc biệt mẹ ruột cậu bé. Người phụ nữ ấy nói rằng con bà là độc đinh của dòng họ, học giỏi, chăm ngoan, là niềm hy vọng của cả nhà.

"Không thể dập tắt tương lai của thằng bé bằng một đám cưới lãng nhách", bà ta nói.

Tôi hết lời phân tích nhưng nhà trai nhất quyết không hợp tác. Họ tuyên bố không cưới xin gì hết, không thể vì thương hại con tôi mà đánh chìm cuộc đời con trai họ được. "Muốn tốt cho con thì nhà nào đưa về nhà đấy dạy bảo", nhà ấy nói.

Tôi biết họ đang tìm cách phủi tay. Chuyện xảy ra rõ ràng do lỗi từ hai phía. Tôi cũng như họ, ai chẳng muốn bảo vệ con mình. Nhưng tôi không dám tranh cãi hơn thua, vì con, tôi sẵn sàng nhịn hết.

Trong lòng người mẹ như tôi nóng hơn lửa đốt nhưng đành "ngậm bồ hòn làm ngọt", tuyệt đối không để con gái của mình "không chồng mà chửa", sẽ bị coi thường, dị nghị.

Nhìn con gái sợ hãi bấu lấy mẹ mà tôi không khỏi xót xa. Bạn trai của nó thì trước sau đều răm rắp nghe theo sắp xếp của mẹ. Tôi chẳng nghĩ được gì nhiều, quỳ sụp xuống nói gần như van xin: "Thôi thì con dại cái mang, giờ lỡ rồi, thai nhi đã lớn không thể bỏ, tôi mong anh chị cũng là bậc làm cha, làm mẹ hiểu và thương tương lai của hai đứa".

Tôi tính tổ chức cưới xong, con trai họ vẫn học bình thường, còn con gái tôi chấp nhận bảo lưu, đợi đẻ xong học tiếp. Chỉ cần hai bên gia đình hỗ trợ, chắc chắn mọi chuyện sẽ đâu vào đó. Tuy nhiên nhà trai có vẻ nắm được thế ở trên, nhất quyết làm căng chuyện.

Họ không những không đồng tình chuyện cưới xin mà còn tỏ ra nghi ngờ đứa nhỏ trong bụng con gái tôi có phải con cháu họ không. Mẹ bạn trai con tôi yêu cầu con bé đẻ xong phải xét nghiệm ADN. Nếu là cháu thì họ nhận, nhưng trước mắt chỉ hứa nhận cháu chứ không hứa nhận dâu. Họ không chắc thời gian tới hai đứa còn thương nhau không mà hứa hẹn.

Tôi ra về trong đau khổ, bẽ bàng. Vì con, tôi vứt bỏ cả lòng tự trọng để quỳ lạy van xin nhưng bị người ta nói thẳng vào mặt: "Con dại thì đem về dạy". Tôi mất ăn mất ngủ mấy hôm nay, buồn 5 phần mà thương con 10 phần. Bây giờ con chỉ có tôi để làm chỗ dựa nhưng bản thân tôi cũng cảm thấy bất lực quá...

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Quyết định đến với mẹ đơn thân, tôi bất ngờ biết được quá khứ của người yêu

Tôi năm nay 39 tuổi, làm kỹ sư. Nếu nhìn từ bên ngoài, cuộc sống của tôi khá ổn định: Công việc đều đặn, thu nhập không tệ, không vướng bận điều gì lớn. Nhưng có một chuyện mà bạn bè vẫn hay trêu chọc suốt nhiều năm đó là tôi vẫn chưa lập gia đình.

Thực ra tôi cũng từng quen vài người. Nhưng những mối quan hệ trước đây đều không đi quá xa. Có mối quan hệ kéo dài vài tháng rồi tự nhiên nhạt dần. Có người hợp tính nhưng mỗi người lại theo đuổi một hướng sống khác nhau nên cuối cùng cũng dừng lại. Cứ như vậy, thời gian trôi qua lúc nào không biết.

Những năm gần đây, mỗi lần gặp bạn bè, câu hỏi quen thuộc vẫn là: “Bao giờ cưới vợ?”.

Ban đầu tôi chỉ cười cho qua. Nhưng khi nhiều người bạn đã có con vào cấp hai, còn mình vẫn lẻ bóng, tôi cũng bắt đầu nghĩ có lẽ nên nghiêm túc tìm một người để ổn định.

Đầu năm nay, một người quen giới thiệu tôi gặp Thúy.

Thúy kém tôi 5 tuổi. Cô ấy làm kế toán trưởng cho một công ty ở Hà Nội. Người quen cũng nói trước với tôi rằng Thúy là mẹ đơn thân và có một bé gái 9 tuổi. Khi nghe vậy, tôi cũng suy nghĩ một chút. Nhưng ở tuổi này, tôi hiểu rằng ai cũng có quá khứ. Điều quan trọng hơn là con người họ hiện tại ra sao.

Lần đầu gặp Thúy là ở một quán cà phê gần công ty cô ấy. Ấn tượng ban đầu của tôi là Thúy khá nhẹ nhàng, chừng mực, từ tốn.

Cô ấy kể sơ qua về cuộc sống của mình. Sau khi chia tay người cũ, cô ấy một mình nuôi con gái. Công việc kế toán trưởng khá bận nên thời gian của Thúy chủ yếu xoay quanh công ty và con.

Tôi cũng kể về mình - một người đàn ông gần 40 tuổi nhưng vẫn chưa lập gia đình. Thúy chỉ cười và nói: “Có khi sống một mình lâu quá, lại thành quen”.

Sau buổi gặp đó, chúng tôi thỉnh thoảng nhắn tin cho nhau. Không phải kiểu nhắn tin liên tục cả ngày, nhưng những cuộc trò chuyện khá thoải mái. Có lúc nói chuyện công việc, có lúc Thúy kể vài chuyện nhỏ về con gái.

Tôi nhận ra Thúy là người kín đáo. Cô ấy ít khi nói sâu về chuyện riêng, nhưng cách nói khiến người khác cảm thấy dễ chịu.

Chúng tôi bắt đầu có những buổi hẹn hò cùng nhau, khi đi ăn tối, khi ngồi uống cà phê nói những câu chuyện buồn vui trong cuộc sống. Dần dần, tôi thấy Thúy là người khá chín chắn. Nói chuyện với cô ấy, tôi luôn có cảm giác bình tĩnh và thực tế.

Quyết định đến với mẹ đơn thân, tôi bất ngờ biết được quá khứ của người yêu - 1

Chúng tôi có những buổi hẹn hò vui vẻ bên nhau (Ảnh minh họa: Pexels).

Sau khoảng vài tháng, tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện nghiêm túc hơn. Tôi muốn có một mối quan hệ lâu dài với cô ấy. Một tối ăn cơm với em gái, tôi nói: “Anh cũng lớn tuổi rồi. Nếu mọi thứ ổn, anh muốn tìm hiểu nghiêm túc với Thúy".

Em gái tôi nghe xong thì gật đầu, nhưng nó nói rằng trước khi quyết định điều gì, tôi nên tìm hiểu kỹ thêm về hoàn cảnh của Thúy. Bởi lẽ, ở tuổi này, chuyện hôn nhân không chỉ là hai người hợp nhau, mà còn là gia đình, quá khứ và rất nhiều thứ khác.

Tôi cũng đồng ý. Vì vậy tôi cũng không vội vàng.

Vài ngày sau, em gái tôi kể rằng, hôm đó nó vô tình nói chuyện với một đồng nghiệp về chuyện của tôi Thúy không ngờ đồng nghiệp bỗng hỏi lại: “Thúy… có phải trước đây từng sống ở khu X không?”.

Như chỉ chờ em gái tôi xác nhận, người kia im lặng một lúc rồi nói: “Nếu đúng là Thúy đó… thì chị ấy từng sống gần nhà chồng chị họ mình”.

Ban đầu chỉ là vài câu chuyện vu vơ. Nhưng càng nói, người đồng nghiệp kia càng nhớ ra nhiều chuyện.

Cô ấy kể rằng nhiều năm trước, khu phố đó từng xôn xao vì một chuyện tình cảm khá ồn ào. Có một người phụ nữ trẻ qua lại với một người đàn ông đã có gia đình sống trong khu phố.

Ban đầu chỉ là tin đồn. Nhưng sau đó chuyện kéo dài khá lâu, đến mức vợ của người đàn ông kia phát hiện ra. Gia đình họ xảy ra mâu thuẫn lớn. Hàng xóm xung quanh lúc đó cũng bàn tán rất nhiều. Người phụ nữ trong câu chuyện đó… chính là Thúy.

Sau một thời gian, mối quan hệ ấy kết thúc. Người đàn ông quay về với gia đình. Còn Thúy thì rời khỏi khu phố đó.

Nhưng điều khiến nhiều người trong khu phố khi ấy tò mò là vào khoảng thời gian đó Thúy sinh con. Có người nói đó là con của người đàn ông kia. Có người lại nói không phải. Tất cả chỉ là những lời đồn đoán.

Tôi im lặng khá lâu khi nghe câu chuyện về em. Thực ra khi quen Thúy, tôi cũng hiểu cuộc sống của cô ấy chắc chắn không đơn giản. Một người phụ nữ một mình nuôi con suốt nhiều năm, chắc chắn đã trải qua nhiều sóng gió.

Nhưng khi nghe những lời như vậy, trong lòng tôi vẫn có chút hoang mang, dao động. Tôi không biết câu chuyện kia đúng bao nhiêu phần.

Sau nhiều ngày suy nghĩ, tôi vẫn chưa biết mình nên làm gì. Tôi không muốn nghe câu chuyện về người phụ nữ mình đang muốn tiến tới qua lời kể của người khác. Nhưng nói ra liệu tôi có mất em? Tôi nên làm gì đây?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Liên tục thân mật với vợ cũ, tôi sốc khi nhận được thông báo của vợ mới

Tôi từng có một công việc ổn định, thu nhập khá, một căn nhà tại Hà Nội và một người vợ hiền lành, chịu thương chịu khó.

Vợ tôi không xấu, nhưng sau nhiều năm sinh con, chăm lo gia đình, cô ấy trở nên xuề xòa. Tóc buộc vội, quần áo đơn giản, da dẻ không còn mịn màng như trước. Mỗi lần đi làm về, thứ tôi nhìn thấy là một người phụ nữ tất bật trong bếp, mùi dầu mỡ, tiếng con khóc… chứ không phải hình ảnh khiến tôi rung động.

Và rồi, tôi gặp người phụ nữ khác, khi không còn cảm thấy hứng thú với cuộc hôn nhân của mình.

Liên tục thân mật với vợ cũ, tôi sốc khi nhận được thông báo của vợ mới - 1

Tôi yêu lại vợ cũ một cách mãnh liệt khi đã có vợ mới (Ảnh minh họa: Knet).

Cô ấy trẻ hơn tôi 10 tuổi, làm ở công ty đối tác. Cô ấy biết chăm sóc bản thân, biết nói những câu khiến đàn ông cảm thấy mình quan trọng. Ở bên cô ấy, tôi thấy mình như trẻ lại. Tôi bắt đầu so sánh. So sánh những tin nhắn ngọt ngào với những câu hỏi quen thuộc của vợ như việc tôi đã ăn chưa, tháng này có thiếu tiền không.

Sự so sánh đó, hóa ra lại là khởi đầu cho sự đổ vỡ. Rồi một ngày, tôi chủ động nói ly hôn.

Vợ tôi níu kéo, than khóc nhưng nhất định tôi dứt áo ra đi. Sau ly hôn, tôi chuyển đến sống với người phụ nữ mới và làm đám cưới lần hai. Những tháng đầu tiên, tôi thấy quyết định của mình là đúng. Cô ấy chăm chút cho tôi từng bữa ăn, quan tâm từng chút. Chúng tôi đi du lịch, đi ăn, chụp ảnh… những thứ mà nhiều năm rồi tôi không có với vợ cũ.

Tôi nghĩ, đó mới là cuộc sống.

Nhưng khoảng 6 tháng sau, mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Người vợ mới của tôi bắt đầu than phiền về tiền bạc, về việc tôi không chiều chuộng như trước. Những cuộc trò chuyện dần trở nên nhạt nhẽo. Những bữa cơm thưa dần, thay vào đó là đồ ăn đặt vội. Tôi bắt đầu mệt, nhưng vẫn tự trấn an rằng mọi cuộc hôn nhân đều sẽ đi qua giai đoạn như vậy.

Rồi đến một ngày, tôi lại gặp lại vợ cũ.

Hôm đó là một buổi ngoại khóa của con trai. Tôi đến vì con, và không nghĩ mình sẽ có cảm xúc gì đặc biệt. Nhưng khi cô ấy bước vào, tôi đã đứng sững.

Cô ấy mặc một chiếc váy đơn giản nhưng tinh tế. Tóc cắt ngắn gọn gàng, da sáng hơn, ánh mắt tự tin và bình thản. Cô ấy nói chuyện với mọi người một cách nhẹ nhàng, không vội vã, tất bật như trước.

Lần đầu tiên, tôi thấy cô ấy đẹp đến thế.

Không phải kiểu đẹp khiến người ta choáng ngợp, mà là vẻ đẹp của một người phụ nữ đã bước qua tổn thương và biết cách sống cho chính mình.

Sau buổi đó, tôi chủ động bắt chuyện với vợ cũ. Tôi hỏi thăm, cô ấy nói đang học thêm về kinh doanh, tự mở một cửa hàng nhỏ. Cuộc sống không dư dả nhưng ổn định, và quan trọng là cô ấy thấy thoải mái.

Tối hôm đó, tôi trở về nhà mà lòng rối bời. Tôi thấy rung động với vợ cũ. Tôi khát khao được quay trở lại với cô ấy. Tôi thấy thật sự đó mới là người phụ nữ mà tôi yêu.

Tôi quyết tâm tán lại vợ cũ. Tôi vui mừng khi biết vợ vẫn có tình cảm với tôi. Cô ấy cởi mở nhắn tin lại cho tôi. Sau khoảng nửa tháng, tôi và vợ đã gần gũi trở lại và có nhiều lần thân mật với nhau.

Tôi mê đắm vợ cũ, tôi yêu cô ấy cuồng nhiệt hơn bao giờ hết. Tôi cảm thấy đó mới là người phụ nữ mà cả đời tôi muốn gắn bó. Tôi đã hứa hẹn rằng, tôi sẽ bỏ vợ để quay lại với gia đình. Vợ cũ của tôi rất hạnh phúc và chờ đợi ngày tái hợp.

Nhưng khi tôi quyết định bỏ vợ hai để quay lại với vợ cũ thì bất ngờ vợ hai báo tin có thai. Tôi trở về nhà, nhìn người vợ hiện tại đang ngủ, tay đặt lên bụng bầu và cảm giác tội lỗi khiến tôi không thể thở nổi. Tôi biết mình phải có trách nhiệm, nhưng trái tim tôi lại đang hướng về vợ cũ, tôi không biết phải làm sao đây…

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Wednesday, March 18, 2026

Vợ có thói quen không mặc nội y, tôi bối rối mỗi khi tụ họp gia đình

Tôi năm nay ngoài 30, mới kết hôn được gần 1 năm. Vợ kém tôi 2 tuổi, là mẫu phụ nữ hiện đại, hướng ngoại nhưng cũng rất đảm đang việc nhà.

Cuộc sống hôn nhân nhìn chung ổn định, vợ chồng không có mâu thuẫn gì lớn, chuyện tình cảm hay gần gũi cũng không phải là vấn đề. Nhưng có một điều khiến tôi băn khoăn, càng nghĩ càng thấy lấn cấn mà không biết chia sẻ cùng ai.

Vợ tôi có một thói quen khá lạ: Cô ấy thích ngủ mà không mặc quần áo.

Vợ có thói quen không mặc nội y, tôi bối rối mỗi khi tụ họp gia đình - 1

Vợ tôi có thói quen lạ khi ngủ và những lúc đi ra ngoài cùng tôi (Ảnh minh họa: Pinterest).

Khi về chung một nhà, tôi khá bất ngờ khi vợ có thói quen ngủ mà không mặc gì trên người. Cô ấy thường cởi bỏ hết nội y, quần áo, chỉ đắp chăn mỏng và nói rằng việc này giúp cô ấy thấy thoải mái, ngủ ngon hơn.

Lúc đó, tôi nghĩ đơn giản đây chỉ là sở thích cá nhân, nên cũng không để tâm nhiều. Thậm chí tôi còn cho rằng đó là một cách để chúng tôi thân mật hơn. Vợ cũng giải thích rằng chuyện cô ấy không thích mặc quần áo khi ngủ là thói quen đã có từ trước, hoàn toàn không liên quan đến chuyện gợi ý hay ám chỉ gì về chuyện chăn gối. 

Tuy nhiên, càng ngày, tôi càng nhận ra sở thích của vợ khiến tôi không thoải mái. Không chỉ khi ở nhà, mỗi lần ra ngoài cùng tôi, cô ấy cũng không mặc đồ lót. Tôi bắt đầu cảm thấy hơi khó chịu, nhưng khi hỏi thì vợ nhấn mạnh rằng cô ấy “không thích mặc” và cảm thấy thoải mái hơn khi trong trạng thái như vậy.

Đỉnh điểm là dịp Tết vừa rồi, chúng tôi về quê nội. Hôm đó có gần 20 người họ hàng tụ họp, ăn bữa cơm đầu năm. Trước khi đi, tôi có nhắc khéo chuyện "không mặc đồ lót" nhưng cô ấy nói mặc váy dài "không ai biết đâu”. Quả thật, bên ngoài nhìn vào thì không có gì bất thường, nhưng trong lòng tôi lại cứ thấy bất an. Mỗi lần cô ấy đứng lên, ngồi xuống mâm cơm là tôi lại "thót tim" vì sợ cô ấy hớ hênh. 

Tôi không biết mình đang lo lắng quá mức hay đây thực sự là một điều cần phải nghiêm túc xem lại. Một mặt, tôi hiểu rằng mỗi người đều có quyền lựa chọn cách ăn mặc, miễn là không ảnh hưởng đến người khác.

Vợ tôi cũng không hề có hành vi phản cảm hay cố tình gây chú ý. Đi làm, đi công việc, cô ấy vẫn ăn mặc bình thường. Ngay cả trong sinh hoạt vợ chồng, cô ấy cũng không hề lạnh nhạt, ngược lại còn rất hòa hợp. Vì thế, tôi không thể nói đây là vấn đề về tình cảm hay nhu cầu.

Nhưng mặt khác, tôi vẫn rất băn khoăn: Đây chỉ đơn thuần là sở thích cá nhân, hay là một biểu hiện tâm lý nào đó mà tôi chưa hiểu hết? Tôi sợ rằng nếu cứ tiếp diễn, một ngày nào đó sẽ xảy ra tình huống ngoài ý muốn, đặc biệt trong những môi trường đông người.

Thật lòng mà nói, tôi đã vài lần góp ý nhẹ nhàng, nhưng vợ vẫn giữ quan điểm rằng đó là chuyện rất bình thường, và tôi không nên làm quá lên. Ngoài ra, vợ tôi làm trong ngành khách sạn, tiệc cưới, thường xuyên áp lực chỉ tiêu, doanh số, chuyện chăm sóc khách hàng... nên cô ấy nói rằng chuyện ăn mặc thoải mái cũng là một cách để cô ấy cân bằng tinh thần, giảm stress.

Vì thế, tôi không biết nên tiếp tục tôn trọng sở thích của vợ, hay nên nghiêm túc nói chuyện để cô ấy thay đổi. Mong mọi người góp ý, tôi nên làm gì lúc này? 

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Chồng sắp cưới đòi hủy hôn sau khi xem “clip nóng” của tôi và bạn trai cũ

2 năm trước, tôi và bạn trai cũ quyết định chia tay sau 4 năm gắn bó chỉ vì anh ấy chỉ muốn yêu mà mãi không muốn cưới. Lý do anh ấy đưa ra rất nhiều, rằng cả hai đang còn trẻ, sự nghiệp chưa vững vàng, kinh tế chưa ổn định. Muốn thì sẽ tìm cách, không muốn thì tìm lý do. Một cô gái đã ở tuổi 27 như tôi không thể cứ mơ mộng đi trên một con đường không rõ đích đến.

Dù là người chủ động dừng lại, tôi vẫn không thể tránh khỏi những tháng ngày chông chênh, lao đao vì buồn khổ. Chúng tôi đã có quá nhiều những kỷ niệm tươi đẹp mà dù không còn ở gần cũng khó xóa nhòa dần trong ngày một ngày hai.

Và cũng chính trong thời điểm khó khăn ấy, tôi gặp Long, là chồng sắp cưới của tôi bây giờ.

Chồng sắp cưới đòi hủy hôn sau khi xem “clip nóng” của tôi và bạn trai cũ - 1

Chồng sắp cưới đòi hủy hôn chỉ vì một clip tôi để quên trong điện thoại (Ảnh minh họa: Pexels).

Long hơn tôi 4 tuổi, là giáo viên một trường cấp 2. Tôi quen anh sau lần đi họp phụ huynh đầu năm cho con gái của anh cả. Hôm đó, sau khi tan buổi họp, trong lúc chờ ký vài giấy tờ, anh hỏi tôi là phụ huynh của học sinh nào? Sau đó, anh nhìn tôi, nở một nụ cười rất tươi: “Con lớn rồi mà mẹ vẫn còn trẻ quá nhỉ?”. Tôi cũng chỉ cười lại, cảm thấy không cần giải thích.

Vài hôm sau đó, tôi nhận được lời mời kết bạn cùng với tin nhắn làm quen của anh. Anh nói có được số điện thoại từ cháu của tôi. Con bé nói tôi đang thất tình và nhờ thầy giáo an ủi. Anh thật sự không muốn phụ lòng tin học trò gửi gắm. Tôi đọc xong không nhịn được cười.

Đúng là, mọi mối nhân duyên trên đời đều là định mệnh. Tôi không ngờ, một lần đi họp phụ huynh cho cháu, mình lại có người yêu. Anh thường xuyên nhắn tin quan tâm, hỏi han tôi. Anh nói, bản thân cũng từng thất tình và an ủi rồi mọi chuyện sẽ qua nhanh thôi.

Sự dịu dàng, chu đáo của anh dần dần khiến con tim tôi bình yên trở lại. Cho đến khi tình cảm đủ đậm, anh ngỏ lời cầu hôn, muốn sớm về chung một nhà. Khi nghe anh nói muốn cưới, tôi bỗng dưng bật khóc. Một phần vì hạnh phúc, một phần vì tủi thân.

Tôi đã từng yêu một người suốt tuổi thanh xuân, mỏi mòn đợi một lời cầu hôn cũng không có. Vậy mà anh vừa đến đã muốn cho tôi danh phận, muốn nắm tay tôi đi hết đoạn đường dài. Tôi nhận lời anh, cảm thấy tim mình ngập tràn hạnh phúc.

Hai gia đình đã gặp mặt, chuyện cưới xin đã bàn, ngày cưới đã chọn, ngày chụp ảnh cưới cũng đã lên lịch. Nhưng đúng lúc đó, tôi mới thấm hết câu “30 chưa phải là Tết”.

Chiều hôm đó, sau khi tan làm sớm, tôi đứng ở cổng trường chờ anh. Hôm ấy là sinh nhật tôi, và anh đã hẹn sẽ đưa tôi đi ăn tối, đón sinh nhật ở một không gian thật lãng mạn.

Khi đến địa điểm đã chọn, dưới ánh đèn lung linh, tôi đưa điện thoại cho anh nhờ chụp vài bức ảnh: “Anh chụp cho em vài tấm ảnh kỷ niệm sinh nhật độc thân cuối cùng của em nhé”.

Anh cầm lấy điện thoại, đưa lên bấm bấm, sau đó nói rằng dung lượng máy ảnh trong điện thoại tôi đã quá nhiều không thể lưu, cần giải phóng bớt. Tôi bảo anh ấy cứ mở bộ sưu tập ra, xóa mấy bức ảnh linh tinh tôi hay chụp là được. Sau đó tôi vào nhà vệ sinh dặm lại phấn trang điểm.

Khi tôi quay trở lại bàn, nhận thấy thái độ anh đã trở nên khác lạ. Anh đưa điện thoại cho tôi, chẳng cười chẳng nói. Suốt bữa ăn, anh không trò chuyện, tôi hỏi gì nói nấy. Tôi hỏi anh có chuyện gì mà buồn vậy, anh cũng không trả lời.

Có lẽ anh đã cố gắng đợi bữa ăn kết thúc rồi mới chậm rãi hỏi: “Em vẫn còn lưu luyến người cũ à?”. “Không hề, làm gì có chuyện đó. Đến giờ này rồi mà anh còn hỏi như vậy là sao?”, tôi trả lời trong sự ngạc nhiên.

Bởi lẽ, kể từ khi quen rồi yêu nhau, anh chưa từng đề cập đến chuyện này. Anh biết tôi từng có một mối tình sâu đậm nhưng cũng chưa bao giờ hỏi vì sao lại chia tay. Tôi cũng nghĩ không cần thiết phải kể. Thái độ lạ lùng hôm nay của anh là vì lẽ gì?

Tôi còn chưa kịp hỏi tiếp, anh đã lên tiếng: “Lúc này, anh thấy trong bộ sưu tập trên điện thoại của em có một clip quay lại cảnh…em và bạn trai cũ. Nếu không phải còn nhớ nhung thì giữ lại mấy thứ đó làm gì?”

Tôi hốt hoảng mở lại điện thoại, lần từng bức ảnh, video. Và rồi clip đó hiện lên. Clip quay lại cảnh tôi và bạn trai từng ân ái trong một nhà nghỉ cách đây mấy năm trước, khi tôi và bạn trai cũ còn yêu nhau.

Clip ấy là do bạn trai cũ tự quay, và tôi đã không hề để ý nó còn lưu trên điện thoại. Nhìn những hình ảnh hiện lên trước mắt, tôi chỉ ước có thể tự đào hố mà chui xuống. Để chồng sắp cưới thấy những thứ này đúng là không hề dễ chịu.

Tôi ấp úng phân trần, rằng clip ấy quay lâu rồi, và tôi thực sự không hề nhớ nó còn tồn tại. Sau khi chia tay bạn trai cũ, những bức ảnh hai đứa chụp chung đăng trên mạng xã hội tôi đã xóa hết. Trong điện thoại cũng thấy ảnh nào là xóa ảnh đó, chỉ là chiếc clip này đã quá lâu và bị những hình ảnh khác che lấp khiến tôi không lần tới.

Anh ngồi nghe tôi giải thích, không hỏi, cũng không nói gì thêm. Trên đường về, không khí im lặng bao trùm khiến tôi cảm thấy như có một quả bom hẹn giờ sắp nổ.

Khuya đó, anh nhắn tin cho tôi: “Anh muốn suy nghĩ lại chuyện đám cưới. Từ lúc lỡ xem clip của em, anh cứ bị ám ảnh. Anh không nghĩ mình có thể quên. Về chuyện hai bên gia đình, anh sẽ tìm lý do để nói. Em yên tâm, anh sẽ lấy lý do từ phía anh, không phải do em”.

Tôi đọc xong, không biết trả lời như thế nào, chỉ biết im lặng và nước mắt cứ thế trào ra như suối chảy. Anh ấy muốn hủy hôn, không cần suy nghĩ, không hề chần chừ, dứt khoát đến đau lòng.

Rõ ràng, anh biết tôi từng yêu người khác nhiều năm. Trai gái yêu nhau không tránh khỏi những chuyện thân mật. Anh cũng từng yêu, hẳn biết điều đó. Chỉ là anh không quay lại cảnh ân ái, còn tôi thì có, nhưng về bản chất có khác gì nhau?

Vậy mà, anh chỉ vì một cái clip yêu đương trong quá khứ tôi vô tình để quên lại lạnh lùng tuyên bố muốn hủy hôn không hề do dự. Yêu đương là chuyện của 2 người, nhưng kết hôn là chuyện của cả 2 gia đình, dòng họ. Chuyện một cô gái gần ngày cưới rồi còn bị bạn trai hủy hôn, gia đình, họ hàng 2 bên sẽ nghĩ về tôi thế nào?

Anh ấy biết rõ đó là chuyện quá khứ chứ tôi nào phản bội anh. Có phải bạn trai tôi vì quá sốc mà nhất thời hồ đồ? Tôi có nên xin anh suy nghĩ lại hay nên mạnh mẽ đón nhận sự kết thúc này?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Đêm tân hôn chồng đi với bạn gái cũ, 10 năm sau tôi vẫn đau

Tôi và chồng đã kết hôn được 10 năm. Chúng tôi quen nhau khi làm công nhân trong một khu công nghiệp. Tình yêu nảy nở nhanh chóng khi chúng tôi cùng sống trong một khu trọ và chỉ hơn 3 tháng sau đó chúng tôi kết hôn vì tôi đã mang bầu đứa con của anh.

Tuy nhiên, ngay ngày đầu tiên về nhà chồng, tôi đã khóc hết nước mắt. Cởi bỏ bộ váy cưới, tôi một mình phải dọn rửa đống bát đũa cao chất chồng khi đang trong giai đoạn nghén khủng khiếp. Khi kết thúc công việc, vào đến phòng tân hôn, vợ chồng chưa hàn huyên được câu nào thì anh bảo anh phải đi uống rượu bạn mời để mừng đám cưới ở ngoài quán. 

Đêm tân hôn chồng đi với bạn gái cũ, 10 năm sau tôi vẫn đau - 1

Tính trăng hoa của chồng khiến tôi mệt mỏi trong hôn nhân (Ảnh minh hoạ: Daily Mail).

Và thế là chồng đi một mạch đến tận sáng hôm sau mới về. Một mình trong căn phòng tân hôn trống trải, tôi tủi thân khóc sưng mắt nhưng tôi không bao giờ nghĩ tôi đã bị chồng phản bội chính từ đêm đó. Nhìn những vết cắn, cào xước trên cổ chồng sáng hôm sau đó tôi có sinh nghi nhưng rồi tôi đã tin vào lý giải của chồng về việc bị lũ bạn thời phổ thông trêu đùa quá đà. 

Tôi chỉ biết được sự thật đêm tân hôn đó chồng tôi không về vì bận mặn nồng với bạn gái cũ ở nhà nghỉ khi vô tình đọc được tin nhắn giữa anh và bạn gái cũ vài tuần sau đó. 

Tuy nhiên, khi tôi đưa chuyện này ra nói, chồng chối bay chối biến còn gia đình chồng không những không đồng cảm với tôi mà còn cho đó là chuyện hiển nhiên, thậm chí bố chồng tôi còn tuyên bố: Đàn ông ra ngoài có nảy sinh chuyện mèo mỡ là bình thường. 

Tôi biết tôi đã sai trong cuộc hôn nhân này nhưng nghĩ đến đứa trẻ ở trong bụng sinh ra mà không có cha sẽ đau khổ lắm, nghĩ đến những điều tiếng cha mẹ ở nhà phải đối diện khi có con gái vừa cưới đã bỏ chồng, nghĩ đến tương lai bất định ở phía trước, tôi quyết định bỏ qua mọi chuyện để gìn giữ gia đình.

Nhưng cây muốn lặng mà gió chẳng đừng. Chồng tôi khi chuyển nghề sang làm MC ở hội chợ, như cá gặp nước, bản tính trăng hoa của anh được dịp trỗi dậy. Đi đến đâu lang chạ ở đó. Đỉnh điểm, anh còn trơ trẽn dẫn 1 cô bồ về nhà tôi ăn uống, trêu đùa như không có chuyện gì xảy ra.

Thời điểm đó, tôi đang có bầu, vừa đi làm ở công ty, vừa phải làm việc nhà nên tôi gần như kiệt sức không có thời gian đôi co nhiều với anh. Thấy tôi gần như suy sụp, anh chỉ giải thích qua loa rằng: Đó chỉ làm em gái nuôi thôi còn mẹ chồng cũng hùa vào rằng họ chỉ là bạn bè bình thường, tôi đừng quan tâm làm gì.

Tôi đã dặn lòng rằng cố gắng nhắm mắt làm ngơ mọi chuyện và chỉ tập trung cho việc sinh con thôi nhưng sự đời đâu muốn là được. Cô bồ của chồng khi đó còn khiêu khích và dọa nạt tôi. Có lúc cô nhắn tin gây sự với tôi vì những điều rất vô lý. Có lúc lại dọa nạt nếu tôi không bỏ chồng thì cô sẽ không để tôi yên. Và thi thoảng, cô lại gửi ảnh chồng tôi với cô trong nhà nghỉ. 

Những bức ảnh đó như những nhát dao cứa thẳng vào lòng tôi. Mỗi lần điện thoại sáng lên, tôi lại sợ hãi không dám mở ra xem. Nhưng rồi tôi vẫn phải xem, như một thói quen tự hành hạ chính mình.

Có lần, cô ta gửi cho tôi một tấm ảnh chồng tôi đang nằm ngủ trên giường, phía sau là chiếc áo quen thuộc mà tôi mua cho anh khi anh nói anh phải đi công tác hội chợ ba ngày ở tỉnh khác nên cần ăn mặc chỉn chu. Lúc ấy tay tôi run lên bần bật, nước mắt cứ thế rơi xuống màn hình điện thoại.

Tôi không nhớ đã bao nhiêu lần phải nhận tin nhắn và hình ảnh khiêu khích từ cô bồ trơ trẽn kia của chồng trong suốt vài năm họ cặp kè. Chỉ đến khi họ chán và bỏ nhau thì tôi mới được bình yên.

Nhưng đó cũng chỉ là thứ bình yên kiểu “nhắm mắt làm ngơ” trước những mối quan hệ ngoài luồng kín tiếng hơn của chồng mà thôi. Nhiều người khi nghe câu chuyện của tôi đã hỏi sao không bỏ chồng đi còn ở lại làm gì. Có người nói tôi yếu đuối, có người bảo tôi dại dột, thậm chí có người trách rằng tôi tự làm khổ mình. Nhưng chỉ những ai thật sự rơi vào hoàn cảnh ấy mới hiểu, rời bỏ một cuộc hôn nhân không phải lúc nào cũng đơn giản như người ngoài vẫn nghĩ.

Lý do đầu tiên khiến tôi không thể dứt ra chính là các con. Có lần khi đứa con lớn mới học lớp 7, trong một lần quá đau khổ, tôi tâm sự với con rằng tôi muốn ly dị. Khi đó, con khóc và ôm lấy tôi chia sẻ: “Con biết bố có lỗi với mẹ nhưng bố dù thế nào vẫn là bố của con. Con vẫn muốn mình có bố như các bạn”.

Câu nói đó khiến tôi day dứt suốt. Tôi lớn lên trong một gia đình trọn vẹn nên hiểu cảm giác được che chở bởi cả bố và mẹ quý giá đến thế nào. Chính vì vậy, mỗi lần nghĩ đến việc ly hôn, trong đầu tôi lại hiện ra hình ảnh các con phải lớn lên thiếu vắng cha. Tôi sợ chúng sẽ tủi thân, sợ chúng bị bạn bè trêu chọc, sợ những khoảng trống mà sau này dù tôi có cố gắng thế nào cũng không thể bù đắp.

Lý do thứ hai là gia đình. Ở quê tôi, chuyện con gái bỏ chồng vẫn là điều khiến người ta dị nghị. Bố mẹ tôi cả đời lam lũ, chỉ mong con cái yên ổn gia đình. Ngày tôi báo tin cưới gấp vì đã có thai, bố mẹ đã phải chịu không ít lời bàn tán. Tôi luôn nghĩ nếu mình ly hôn, họ sẽ càng đau lòng hơn nữa. Nhiều lúc tôi muốn nói hết mọi chuyện cho mẹ nghe, muốn khóc một trận thật lớn nhưng rồi lại thôi. Tôi sợ mẹ lo lắng, sợ ánh mắt buồn bã của bố khi biết con gái mình sống không hạnh phúc.

Rồi còn một lý do khác nữa là nỗi sợ hãi về tương lai. Tôi chỉ là một công nhân bình thường, thu nhập không cao. Một mình tôi không đủ khả năng lo cho con đủ đầy khi chi phí sinh hoạt càng nhiều hơn. 

Nhưng có lẽ lý do lớn nhất lại nằm ở trái tim tôi. Dù đã bị tổn thương rất nhiều lần, sâu thẳm trong lòng tôi vẫn từng hy vọng chồng sẽ thay đổi. Tôi đã nghĩ rằng rồi sẽ có một ngày anh nhận ra giá trị của gia đình, nhận ra những hy sinh mà tôi dành cho anh và các con. Chỉ cần anh quay đầu lại, tôi sẵn sàng bỏ qua quá khứ để bắt đầu lại. Hy vọng đó giữ tôi ở lại suốt 10 năm qua.

Thế nhưng, càng sống lâu trong cuộc hôn nhân này, tôi càng hiểu rằng sự chịu đựng cũng có giới hạn. Tôi không biết mình sẽ còn tiếp tục như thế bao lâu nữa. Có thể một ngày nào đó, khi các con đủ lớn, khi tôi đủ can đảm, tôi sẽ chọn bước ra khỏi cuộc hôn nhân đầy nước mắt này.

Còn bây giờ, tôi vẫn đang mắc kẹt giữa hai lựa chọn: Ở lại để giữ một mái nhà cho con, hay rời đi để cứu lấy chính mình.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

20 năm đưa lương cho vợ giữ, khi tôi cần tiền thì nhận được câu nói gây sốc

Tôi năm nay 46 tuổi. Vợ chồng tôi kết hôn đã hơn 20 năm, trải qua đủ những giai đoạn khó khăn của cuộc sống. Từ khi mới cưới, chúng tôi đều xuất phát từ 2 bàn tay trắng. Tôi làm kỹ thuật cho một công ty cơ khí, còn vợ tôi làm kế toán cho một cửa hàng vật liệu xây dựng.

Những năm đầu hôn nhân, kinh tế chật vật vô cùng. Lương tôi khi đó rất thấp, nhưng tháng nào nhận lương tôi cũng đưa hết cho vợ. Tôi luôn nghĩ đơn giản rằng đàn ông đi làm, còn phụ nữ giữ tiền và quán xuyến chi tiêu trong nhà sẽ hợp lý hơn. Vợ tôi vốn cẩn thận, chi tiêu đâu ra đó nên tôi càng yên tâm.

20 năm đưa lương cho vợ giữ, khi tôi cần tiền thì nhận được câu nói gây sốc - 1

Vợ bắt tôi phải ký giấy vay nợ khi tôi cần tiền đầu tư (Ảnh minh họa: Sina).

Thói quen ấy kéo dài suốt hơn 20 năm. Từ lúc lương tôi vài triệu đồng, rồi 10 triệu đồng, rồi 20 triệu đồng mỗi tháng, tôi vẫn giữ nguyên nguyên tắc lĩnh lương xong là chuyển hết cho vợ. Tôi chỉ giữ lại một ít tiền xăng xe và cà phê với bạn bè.

Bạn bè nhiều người từng nói tôi quá tin vợ, rằng đàn ông cũng nên có một khoản tiền riêng nhưng bản thân luôn cười xòa. Tôi nghĩ mình làm vì gia đình, đưa tiền cho vợ giữ cũng là để lo cho gia đình. Hơn nữa, vợ tôi không phải người tiêu xài hoang phí. Cô ấy rất tiết kiệm, thậm chí đôi khi còn khắt khe trong chuyện chi tiêu.

Nhờ sự chắt chiu đó, sau nhiều năm chúng tôi cũng mua được một căn nhà nhỏ ở ngoại ô và dành dụm được một khoản tiền khá. Mọi người vẫn nói tôi có phúc vì cưới được người vợ biết vun vén.

Cho đến cách đây ba tháng, tôi bắt đầu nảy ra ý định đầu tư kinh doanh. Một người bạn cũ rủ tôi góp vốn mở xưởng gia công cơ khí nhỏ. Tôi đã làm nghề này hơn 20 năm nên hiểu khá rõ thị trường. Bạn tôi cũng có sẵn mối hàng. Chúng tôi tính toán kỹ lưỡng và thấy cơ hội khá tốt.

Số tiền cần góp vốn ban đầu khoảng 200 triệu đồng. Tôi nghĩ đây không phải con số quá lớn so với khoản tiền tiết kiệm của gia đình. Vì vậy tối hôm đó, sau bữa cơm, tôi nói chuyện với vợ rất nghiêm túc.

Tôi giải thích cho cô ấy về kế hoạch làm ăn, về cơ hội mở rộng thu nhập và cả những rủi ro có thể xảy ra. Tôi không giấu giếm điều gì, chỉ mong vợ hiểu và ủng hộ.

Nhưng phản ứng của vợ khiến tôi bất ngờ. Cô ấy im lặng rất lâu rồi nói một câu lạnh lùng: “Tiền tiết kiệm đó là tiền của gia đình. Anh muốn lấy ra đầu tư thì phải tính toán cho rõ ràng”.

Tôi tưởng cô ấy chỉ lo rủi ro nên nhẹ nhàng giải thích thêm. Tôi nói rằng nếu việc kinh doanh thuận lợi thì tiền sẽ quay vòng rất nhanh. Nhưng vợ tôi vẫn không thay đổi thái độ.

Cuối cùng, cô ấy nói một câu khiến tôi sững sờ: “Nếu anh muốn lấy 200 triệu thì phải viết giấy vay tiền. Và phải trả lãi”.

Tôi tưởng mình nghe nhầm. Tôi hỏi lại: “Em nói thật à? Anh phải vay tiền của… vợ mình?”.

Cô ấy gật đầu rất bình thản: “Đúng. Vì đó là tiền tiết kiệm của gia đình. Em là người giữ. Nếu anh muốn dùng thì phải vay. Lãi suất em tính giống ngân hàng”.

Hai mươi năm qua, tháng nào tôi cũng đưa tiền cho vợ. Tôi chưa từng hỏi cô ấy giữ được bao nhiêu, cũng chưa từng yêu cầu ghi chép sổ sách rõ ràng. Tôi luôn tin tưởng rằng đó là tiền chung của cả hai.

Nhưng giờ đây, khi tôi cần một khoản tiền để làm ăn, vợ tôi lại yêu cầu tôi ký giấy vay nợ như một người xa lạ. Đêm hôm đó tôi gần như không ngủ được. Tôi nhớ những ngày còn trẻ, dù túi chỉ có vài trăm nghìn nhưng tôi vẫn vui vẻ đưa hết cho vợ. Tôi nhớ những lần đồng nghiệp rủ góp vốn làm ăn nhưng tôi từ chối vì sợ rủi ro ảnh hưởng đến gia đình.

Tôi luôn nghĩ rằng chỉ cần mình chăm chỉ đi làm và tin tưởng vợ thì gia đình sẽ bình yên nhưng hóa ra trong mắt vợ, tôi vẫn chỉ là một người cần phải “ký giấy vay tiền”.

Hôm sau, vợ tôi đưa cho tôi một tờ giấy đã soạn sẵn. Trong đó ghi rõ rằng, tôi vay của vợ 200 triệu đồng, thời hạn 3 năm, lãi suất 6% một năm.

Cô ấy nói rất bình thản: “Nếu anh thật sự tin vào kế hoạch của mình thì ký đi”.

Tôi cầm tờ giấy đó rất lâu mà không ký. Không phải vì tôi tiếc lãi suất, cũng không phải vì tôi sợ trách nhiệm. Thứ khiến tôi băn khoăn chính là cảm giác xa lạ giữa hai vợ chồng sau nhiều năm chung sống.

Tờ giấy vay tiền ấy đến giờ vẫn nằm trên bàn làm việc của tôi. Bạn tôi thì liên tục thúc giục vì cơ hội kinh doanh không chờ đợi ai. Còn vợ tôi vẫn giữ nguyên quan điểm muốn lấy tiền thì phải ký giấy vay.

Nhiều lúc tôi nghĩ hay là mình cứ ký, coi như vay tiền ngân hàng. Nhưng sâu trong lòng, tôi vẫn thấy nghẹn lại.

Tôi thật sự không biết vợ nghĩ gì. Tôi rất buồn nhưng lại nghĩ đến việc vợ vun vén cho gia đình, cũng chẳng chi tiêu gì cho bản thân cô ấy, bản thân lại thấy vừa giận vừa thương...

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tuesday, March 17, 2026

Sau một lần bị phản bội, tôi ngoại tình với chính đồng nghiệp của chồng

Tôi năm nay 27 tuổi, đã lập gia đình gần 2 năm và hiện chưa có con. Tôi làm nhân viên hành chính cho một tập đoàn phân phối thiết bị điện tử, cũng là công ty nơi chồng tôi phụ trách điều hành.

Ngày trước, sau khi cưới, tôi vẫn làm ở một doanh nghiệp khác. Nhưng khoảng hơn một năm trước, khi công ty của chồng mở rộng quy mô và cần thêm nhân sự văn phòng, anh ngỏ ý muốn tôi về làm cùng để tiện hỗ trợ công việc. Nghĩ rằng vừa giúp được chồng, vừa có môi trường ổn định nên tôi đồng ý.

Công ty có hai chi nhánh: Trụ sở chính và một văn phòng giao dịch ở quận khác. Chồng tôi thường xuyên làm việc ở trụ sở chính, phụ trách điều hành và gặp gỡ đối tác. Còn tôi được sắp xếp làm việc tại chi nhánh còn lại, chủ yếu phụ trách hành chính và hỗ trợ truyền thông nội bộ.

Hai nơi cách nhau gần 10km, hoạt động gần như độc lập. Chồng tôi chỉ ghé qua chi nhánh nơi tôi làm vài lần mỗi tháng để kiểm tra công việc. Vì vậy ở công ty, rất ít người biết tôi là vợ của anh. 

Thực ra ban đầu tôi cũng không có ý định giấu. Nhưng chồng tôi khá kín tiếng trong chuyện cá nhân, không chia sẻ hình ảnh lên mạng xã hội vì không muốn mọi người trong công ty bàn tán. Vì vậy khi vào làm, tôi cũng chỉ giới thiệu đơn giản là nhân viên mới, còn chuyện riêng thì ít khi nhắc tới.

Có lẽ chính sự “thuận tiện” đó đã khiến mọi thứ đi xa đến mức này.

Sau một lần bị phản bội, tôi ngoại tình với chính đồng nghiệp của chồng - 1

Tôi ngoại tình với đồng nghiệp cơ quan, cũng là người quen biết của chồng (Ảnh minh họa: Pinterest).

Trước đây, vợ chồng tôi từng rất yêu thương nhau. Chúng tôi quen nhau từ thời còn đi học, trải qua nhiều năm tìm hiểu mới quyết định kết hôn. Tôi từng tin rằng mình đã chọn đúng người để gắn bó cả đời.

Nhưng sau khi cưới một thời gian ngắn, tôi phát hiện chồng tán tỉnh người con gái khác. Không phải chuyện ngoại tình rõ ràng, nhưng những tin nhắn, những lần quan tâm quá mức khiến tôi thất vọng. Khi tôi hỏi, anh nói đó chỉ là chuyện thoáng qua, chưa đi quá giới hạn. Lúc đó, tôi muốn ly hôn nhưng ba mẹ không cho phép. Tôi cũng cố gắng bỏ qua vì nghĩ ai cũng có lúc sai lầm.

Tuy vậy, kể từ lúc biết chuyện, trong lòng tôi luôn có một khoảng cách. Bề ngoài mọi thứ vẫn bình thường, chúng tôi vẫn sống chung, vẫn ăn cơm cùng nhau, vẫn chia sẻ những chuyện thường ngày. Nhưng cảm giác tin tưởng, tình cảm yêu thương như trước thì dần phai nhạt.

Rồi khoảng 2 tháng gần đây, cuộc sống của tôi rẽ sang một hướng mà chính tôi cũng không ngờ.

Do tính chất công việc, tôi thường xuyên làm việc với các phòng ban. Ở chi nhánh nơi tôi làm có một anh đồng nghiệp hơn tôi 7 tuổi, làm ở bộ phận kinh doanh.

Anh là người khá chín chắn, nói chuyện điềm đạm, lại rất quan tâm đến người khác. Những lần làm việc chung, anh hay hỏi tôi vài câu xã giao, khi thì hỏi tôi đã ăn trưa chưa, khi lại nhắc tôi về sớm nếu thấy tôi còn ngồi lại văn phòng muộn. Anh dần chủ động rủ tôi đi ăn tối sau giờ làm, thỉnh thoảng đi uống cà phê cuối tuần.

Ban đầu tôi không nghĩ gì nhiều. Nhưng càng tiếp xúc, tôi càng thấy mình thoải mái khi trò chuyện với anh. Cảm giác được lắng nghe, được quan tâm khiến tôi dần mở lòng hơn. Chúng tôi dần phải lòng nhau một cách tự nhiên.

Điều trớ trêu là anh là đồng nghiệp có quen biết với chồng tôi, nhưng không hề biết tôi đã có gia đình. Ở chi nhánh này, mọi người đều nghĩ tôi còn độc thân. Mỗi lần anh hỏi về cuộc sống riêng, tôi chỉ nói qua loa rằng mình sống một mình và tập trung cho công việc. 

Đáng lẽ tôi nên nói thật ngay từ đầu. Nhưng mỗi lần định mở lời, tôi lại chần chừ. Rồi mọi chuyện cứ thế đi xa hơn. Tôi biết rõ mình đang làm điều không đúng, nhưng lúc ở bên anh, tôi lại thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều.

Anh đối xử với tôi rất chân thành, nói rằng đã lâu rồi mới gặp một người khiến anh có cảm giác muốn gắn bó lâu dài. Thậm chí có lần anh còn nói muốn cưới tôi.

Hiện tại, tuần nào chúng tôi cũng gặp nhau khoảng 2 hoặc 3 lần. Tôi biết mình đang lừa dối anh, cũng đang lừa dối cả chồng. Tôi không nghĩ mối quan hệ này có tương lai. Ngay từ đầu, trong suy nghĩ của tôi, đây chỉ là một cảm xúc nhất thời, một sự bù đắp cho những khoảng trống trong hôn nhân mà tôi không nói ra được.

Nhưng càng kéo dài, tôi càng thấy tội lỗi. Tội lỗi với chồng, dù giữa chúng tôi không còn nhiều cảm xúc như trước. Tội lỗi với người đàn ông kia, vì anh đang đặt rất nhiều tình cảm vào một mối quan hệ không có thật.

Nhiều đêm tôi tự hỏi mình đang làm gì vậy. Tôi không phải người thích lừa dối hay sống hai mặt. Thế nhưng mọi chuyện lại diễn ra như vậy. Tôi nghĩ sớm muộn mình cũng phải dừng lại. Có lẽ tôi sẽ tìm cách nói rõ với anh ấy, kết thúc mối quan hệ này trước khi mọi chuyện vỡ lở. 

Điều khiến tôi băn khoăn nhất lúc này lại là công việc. Nếu kết thúc, tôi sợ rằng việc thỉnh thoảng phải chạm mặt sẽ khiến tôi và anh chàng kia khó xử. Tôi thậm chí còn sợ việc anh ta phát hiện và phơi bày sự thật với chồng tôi.

Vì vậy tôi đã nghĩ đến chuyện xin nghỉ việc hoặc chuyển sang một môi trường khác, để cắt đứt hoàn toàn liên lạc. Nhưng rồi tôi lại phân vân. Công việc hiện tại khá ổn định. Nếu tôi đột ngột nghỉ việc, chắc chắn chồng tôi sẽ rất thắc mắc.

Nếu ở vào hoàn cảnh của tôi, mọi người sẽ lựa chọn thế nào: Rời khỏi công ty để chấm dứt mọi thứ "không dấu vết", hay cứ tiếp tục làm việc như bình thường và rút lui đêm đẹp với người đàn ông kia?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Sau khi gạ gẫm tôi “ăn trái cấm”, bạn gái bất ngờ nói chia tay

Tôi năm nay 29 tuổi, là kỹ sư phần mềm của một công ty. Từ nhỏ, tôi đã nhút nhát, sống hướng nội, các mối quan hệ bạn bè rất ít, chỉ chú tâm học hành.

Sau này lớn lên, tính nết này của tôi cũng không thay đổi. Vì học giỏi, ngoại hình sáng sủa, tôi được một vài cô gái để ý quan tâm, viết thư tỏ tình. Mỗi lần như vậy, tôi xấu hổ đến mức tránh mặt, càng không dám viết thư hồi đáp.

Tôi từng thích một cô bạn học suốt năm lớp 12 nhưng không dám tỏ tình. Và đó là mối tình duy nhất (dù chỉ là tình đơn phương) trong những năm tháng tuổi trẻ của tôi.

Nhìn con trai đã chạm tuổi 30 mà vẫn không yêu đương gì, bố mẹ tôi bắt đầu lo lắng. Bố từng dò hỏi tôi xem có phải tôi có vấn đề về giới tính không? Nếu có, bố mẹ sẵn sàng chấp nhận. Dĩ nhiên không phải, tôi chưa từng thích đàn ông bao giờ.

Mẹ tôi thì hết đi chùa cắt tiền duyên cho con, lại nhờ người nọ, người kia mai mối. Tuy nhiên, những cuộc gặp mặt cũng chỉ diễn ra vài lần rồi dừng lại. Cả hai người không thể tiến tới nếu không có sự rung động của con tim.

Sau khi gạ gẫm tôi “ăn trái cấm”, bạn gái bất ngờ nói chia tay - 1
Bạn gái chê “bản lĩnh đàn ông” của tôi (Ảnh minh họa: Freepik).

Ba tháng trước, tôi gặp Hoài. Cô ấy là nhân viên phụ việc trong một salon về tóc. Chúng tôi quen nhau sau một lần tôi tới tiệm cắt tóc. Khi về, tôi để quên một tập tài liệu. Hoài đã theo số điện thoại được in trong tài liệu đó mà gọi cho tôi.

Chuyện chẳng có gì to tát nhưng tôi theo phép lịch sự vẫn ngỏ lời mời Hoài đi uống cà phê để cảm ơn. Không ngờ, vừa nghe xong cô ấy nhận lời ngay không hề do dự.

Hoài 24 tuổi, quê tỉnh lẻ. Sau khi học xong cấp 3, cô ấy đi học nghề may rồi lên thành phố làm trong một công ty may mặc. Tuy nhiên, vì công việc quá áp lực và gò bó về thời gian nên cô ấy đã quyết định nghỉ, đi học nghề làm đẹp. Vì chưa đủ khả năng để mở tiệm riêng, hiện tại cô ấy đi phụ việc để trau dồi và nâng cao tay nghề.

Hoài không xinh đẹp nhưng nhìn khá có duyên. Gương mặt tròn với làn da bánh mật khỏe khoắn. Suốt buổi gặp hôm ấy, Hoài luôn miệng nói cười, hồn nhiên líu lo như một con chim khiến tôi thấy thú vị. Tính tôi ít nói nên đặc biệt lại thích những cô gái nói nhiều.

Mối quan hệ bắt đầu từ đó, dần dần trò chuyện nhiều, tâm sự nhiều mà có tình cảm lúc nào không hay.

Quen nhau vài tháng, tôi đưa Hoài về nhà chơi. Khi biết rõ về trình độ học vấn và nghề nghiệp của Hoài, bố mẹ tôi hơi e ngại. Bố mẹ sợ sự chênh lệch về trình độ và môi trường sống sẽ dẫn đến sự khác biệt về nhiều thứ khác.

Tuy nhiên, nhìn cậu con trai 30 tuổi đời mới lần đầu dẫn bạn gái về nhà, bố mẹ không nỡ phản đối, chỉ nhắc tôi nên tìm hiểu kĩ hơn về tính cách và con người cô ấy.

Tuần trước, bạn gái bất ngờ bí mật tổ chức một buổi lễ kỷ niệm nhân 100 ngày hai đứa gặp nhau tại phòng trọ của cô ấy. Nhìn Hoài chuẩn bị chu đáo bánh kem, nến và hoa, tôi cũng thấy xúc động. Tối hôm đó, chúng tôi ngồi cùng nhau ôn lại những kỷ niệm, vừa nói chuyện vừa ăn uống rất vui vẻ.

Khi tôi có ý định về vì đã quá khuya, Hoài nhất định níu lại. Cô ấy hờn dỗi hỏi rằng một ngày ý nghĩa như thế, tôi không muốn ở cùng bạn gái hay sao? Hay là tôi không yêu cô ấy nhiều, không coi chuyện tình cảm này là nghiêm túc?

Bạn gái đã nói vậy, tôi cũng không nỡ bước chân ra về. Việc trai gái yêu nhau, đêm hôm ở cùng một phòng rất khó tránh khỏi những đụng chạm. Tôi yêu Hoài nhưng biết rõ giới hạn. Mối tình cảm chỉ mới bắt đầu tìm hiểu, cũng chưa rõ tương lai thế nào. Hoài lại còn ít tuổi, tôi không muốn làm điều gì để khiến mình phải khó xử về sau.

Nhưng chỉ có tôi nghĩ nhiều như vậy, Hoài thì không. Sau khi biết tôi chưa từng “vượt rào” với bất cứ cô gái nào, Hoài liền đòi “đánh dấu chủ quyền”. Sự bạo dạn của cô ấy khiến tôi bất ngờ nhưng rồi cũng không kìm được mà bị cuốn theo.

Tuy nhiên, vì là lần đầu tiên gần phụ nữ, tôi chẳng có chút kinh nghiệm nào, cũng không biết nên mở đầu, kết thúc ra sao. Kết quả là, sấm chớp đùng đoàng nhưng chỉ mưa một chút rồi tạnh.

Tôi vốn nghĩ, Hoài đã trao thân cho tôi, tôi sẽ có trách nhiệm. Tôi đã ở tuổi nên lập gia đình để yên bề gia thất cho bố mẹ đỡ lo. Hơn nữa, công bằng mà nói, trừ việc Hoài không học hành cao, tôi không chê cô ấy điều gì cả.

Thế nhưng, hóa ra muốn “chịu trách nhiệm” với một cô gái cũng chưa chắc đã là việc dễ dàng. Bởi sau đêm “thân mật” đó, tôi nhận thấy Hoài có chút thay đổi. Cô ấy nghe máy qua loa vội vàng, tin nhắn đọc xong cũng chậm trả lời. Rồi không để tôi phải chờ lâu, Hoài nói muốn chia tay.

Rõ ràng, hôm trước hai đứa còn mới tổ chức kỷ niệm 100 ngày quen nhau, còn cùng nhau “ăn trái cấm”, sao đột nhiên lại muốn chia tay. Tôi cần một lý do rõ ràng và thuyết phục.

Khi tôi hỏi, Hoài cũng không vòng vo: “Anh có biết, một tình yêu có thể duy trì lâu dài hay không, có thể tiến tới một cuộc hôn nhân hạnh phúc hay không, chuyện hòa hợp “chăn gối” rất quan trọng. Nhưng hôm đó, em thấy mình quả thật không hợp nhau”.

Tôi vừa bất ngờ vừa ngại đến đỏ mặt. Nói như vậy là cô ấy chê “khả năng đàn ông” của tôi. Cô ấy biết rõ đó là lần đầu tiên của tôi và tôi hoàn toàn không có chút kinh nghiệm giường chiếu nào. Vậy mà cô ấy lại đòi hỏi tôi phải biết phụ nữ thích gì và muốn gì khi ở trên giường để chiều chuộng?

Trước tình cảnh ấy, tôi quả thực không biết nên cười hay nên khóc. Bạn gái gạ gẫm tôi lên giường, sau đó lập tức bỏ rơi tôi. Tôi chỉ ngạc nhiên chứ không buồn. Phụ nữ bây giờ đúng là mạnh mẽ, dám cầm dám buông trong phút chốc.

Chỉ là tôi nghĩ, đàn ông có kinh nghiệm giường chiếu thì ắt là từng yêu đương, ân ái không ít người. Phụ nữ thật sự không thích trai nhà lành mà chỉ thích kiểu đàn ông như vậy hay sao?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.