Tết từng là khoảng thời gian mà tôi mong đợi nhất trong năm. Hồi còn nhỏ, cứ nghe mùi lá dong thoảng qua đầu ngõ, nghe tiếng người lớn bàn chuyện gói bánh, tôi đã thấy lòng mình rộn ràng.
Nhưng năm nay, Tết đối với gia đình tôi không còn là đoàn tụ hay sum vầy nữa, mà trở thành một khoảng thời gian căng thẳng đến nghẹt thở, khoảng thời gian mà chúng tôi chỉ mong trôi qua thật nhanh.
Nhà tôi bắt đầu sợ Tết từ khi bố mất việc. Công ty giải thể ngay trước Tết một tháng, khoản lương cuối cùng không đủ trả nợ, trả tiền học cho em tôi, chưa nói đến chuyện sắm sửa.
Cả nhà tôi đã trải qua một dịp Tết buồn, trốn không dám gặp mặt ai (Ảnh minh họa: Sina).
Tết năm nay, nhà tôi không dám mở cửa.
Khi nhà nhà bắt đầu dọn dẹp, treo đèn, mua hoa, nhà tôi lại lặng lẽ khóa trái cổng. Bố tôi tránh ra ngoài vì sợ gặp người quen hỏi chuyện công việc. Mẹ tôi tắt chuông điện thoại, nói rằng “để khỏi phải chúc Tết ai”. Em trai tôi viện cớ ôn thi để trốn tất cả lời rủ rê đi chơi. Còn tôi, thấy mình bất lực đến mức không dám nhìn thẳng vào ánh mắt của bất kỳ ai.
Sáng 27 Tết, hàng xóm mang sang cho chiếc bánh chưng. Tôi nghe tiếng gõ cổng rất lâu, nhưng mẹ kéo tay tôi lại, lắc đầu. Bà thì thầm: “Đừng mở cửa. Mình không có gì biếu lại, ngại lắm”. Tôi đứng sau cánh cửa, nghe tiếng bước chân người ta rời đi, trong lòng dâng lên cảm giác tủi hổ mà lần đầu tiên tôi hiểu thế nào là nghèo.
Chiều 29 Tết, chủ nợ tìm đến tận nhà tôi. Ông ta đứng ngoài cổng gọi tên bố tôi, giọng lớn đủ để hàng xóm nghe thấy. Tôi nhìn qua khe cửa, thấy vai bố khẽ run. Ông định bước ra, nhưng mẹ tôi kéo lại. Bà bảo: “Đừng ra, hôm nay mà cãi vã thì cả năm không yên”. Cuối cùng, chúng tôi lại ngồi im trong nhà, nghe tiếng người đàn ông đứng ngoài nói vọng vào rằng “Tết nhất đến nơi rồi, trốn được bao lâu nữa”.
Đêm giao thừa, nhà tôi không dám bật đèn ngoài sân. Tiếng pháo hoa từ xa vọng lại, nhưng trong nhà chỉ có ánh sáng từ chiếc tivi cũ đang phát chương trình đếm ngược. Khi đồng hồ điểm 12h, tôi nhìn sang thấy mẹ đang khóc, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống mà bà không buồn lau.
Mùng Một Tết, vài người họ hàng ở xa bất ngờ ghé thăm. Họ đứng ngoài cổng gọi mãi. Cả nhà tôi ngồi im trong phòng, không ai dám lên tiếng. Tiếng gọi ban đầu vui vẻ, sau chuyển sang ngạc nhiên, rồi cuối cùng là bực bội. Khi họ bỏ đi, tôi nghe mẹ thở dài, nước mắt rơi xuống tay. Bà bảo, phải trốn vì không có tiền mừng tuổi cho họ hàng và tự ti vì nghèo khó.
Tôi chợt nhận ra chúng tôi không chỉ sợ Tết vì thiếu tiền. Chúng tôi sợ cảm giác bị nhìn thấy, bị hỏi han, bị so sánh, sợ ánh mắt thương hại và cả những lời chúc tốt đẹp mà mình không biết phải đáp lại thế nào. Có lẽ điều đáng sợ nhất không phải là nghèo, mà là khi người ta quen với việc tự cô lập mình khỏi niềm vui chung.
Tôi nhìn chiếc cổng nhà rất lâu. Cánh cổng sắt cũ kỹ đã trở thành bức tường vô hình ngăn chúng tôi với thế giới bên ngoài dịp Tết. Tôi chợt tự hỏi rằng, liệu có bao nhiêu gia đình ngoài kia cũng phải khóa trái cổng như chúng tôi, cũng phải lặng lẽ sợ hãi một mùa đoàn viên mà đáng ra phải ấm áp?
Và trong khoảnh khắc ấy, tôi chỉ mong năm tới, nhà tôi có thể mở cổng mà không còn run rẩy, có thể đón một lời chúc Tết mà không thấy xấu hổ, có thể ngồi bên mâm cơm giản dị nhưng lòng nhẹ nhõm.
Chỉ cần vậy thôi, tôi chỉ mong một cái Tết mà chúng tôi không còn phải trốn.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.























