Thursday, March 12, 2026

Từng là gái "bán hoa", tôi hoang mang khi người khách năm xưa đòi cưới mình

Tôi tên Lan, 28 tuổi. Hôm nay, tôi viết những dòng này lên đây không phải để thanh minh cho quá khứ của mình, mà chỉ mong nhận được những lời khuyên thật lòng. Tôi biết có những chuyện nói ra là sẽ bị phán xét. Nhưng nếu cứ giữ trong lòng mãi, có lẽ tôi cũng không chịu nổi nữa.

Ba năm trước, tôi từng làm ở quán karaoke. Không phải kiểu đứng hát phục vụ đơn thuần, nói thẳng ra… tôi là gái "bán hoa".

Tôi biết, chỉ cần đọc đến đây thôi, nhiều người sẽ nghĩ: “Loại con gái đó thì còn gì để nói nữa”. Chính tôi cũng từng nghĩ vậy về bản thân mình.

Nhà tôi nghèo. Bố mất sớm, mẹ bệnh tật triền miên. Bà ngoại thì nằm viện liên tục. Tôi học dở dang rồi bỏ lên Hà Nội làm đủ nghề: Bưng bê, bán quần áo, rửa bát… nhưng tiền kiếm được chẳng thấm vào đâu so với tiền thuốc men. Cuối cùng tôi trượt dài lúc nào không hay. Ban đầu, tôi chỉ làm công việc tiếp bia, hát với khách. Sau đó… mọi thứ vượt khỏi giới hạn.

Có những đêm tôi ngồi trong phòng tắm, nhìn vào gương mà thấy ghê tởm chính mình. Nhưng rồi sáng hôm sau vẫn phải đi làm công việc đáng xấu hổ ấy. Vì tiền thuốc cho bà, tiền sửa mái nhà dột nát, tiền sinh hoạt cho cả gia đình, tất cả đang trông chờ vào tôi. Bản thân cứ nghĩ cuộc đời mình sẽ mãi như vậy, cho đến ngày tôi gặp anh ấy.

Lần đầu gặp nhau, anh đến quán cùng mấy người bạn. Tôi là người được gọi vào phòng. Anh không giống những người đàn ông khác. Không nói bậy, không động chạm thô bạo. Anh chỉ ngồi uống bia, hỏi tôi vài câu vu vơ: "Quê ở đâu, lên Hà Nội lâu chưa, có mệt không khi làm việc ở đây?"...

Từng là gái bán hoa, tôi hoang mang khi người khách năm xưa đòi cưới mình - 1

Tôi và chồng sắp cưới quen nhau khi anh đi quát hát (Ảnh minh hoạ: Getty Images).

Đêm đó… chúng tôi cũng ngủ với nhau. Đó là một cuộc “bóc bánh trả tiền” đúng nghĩa. Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là sau hôm đó, anh vẫn liên lạc với tôi.

Lúc đầu, tôi nghĩ anh chỉ muốn tìm gái quen. Nhưng không. anh rủ tôi đi ăn, đi uống cà phê. Có hôm cả hai chỉ ngồi nói chuyện cả buổi tối. Anh biết tôi làm nghề gì, biết quá khứ của tôi ra sao, nhưng anh chưa từng tỏ ra khinh thường.

Một lần bà ngoại tôi nhập viện gấp, tôi phải nghỉ làm để chăm. Anh biết chuyện, lặng lẽ chuyển tiền cho tôi. Không phải vài trăm nghìn mà là mấy chục triệu đồng, nhắn tôi lo thuốc thang cho bà.

Hôm đó tôi đã khóc, không phải vì tiền, mà vì lần đầu tiên trong đời có người đối xử với tôi như thế. Sau đó chúng tôi yêu nhau, tôi nghỉ việc ở quán karaoke.

Anh giúp tôi tìm một công việc khác, lương không cao nhưng là đồng tiền sạch sẽ. Anh vẫn ở bên cạnh tôi. Thỉnh thoảng còn đưa thêm tiền để tôi sửa lại căn nhà cũ ở quê. Điều khiến tôi biết ơn nhất là suốt thời gian đó, anh chưa từng nhắc lại quá khứ của tôi.

Anh năm nay hơn 30 tuổi, chưa vợ, chưa con. Gia đình tử tế. Cuối năm nay, anh còn nói sẽ về quê tôi thưa chuyện cưới xin. Ai nhìn vào cũng bảo tôi may mắn, chính tôi cũng cảm thấy như vậy. Nhưng khi yêu càng sâu, trong lòng tôi lại có một nỗi sợ khủng khiếp.

Tôi thấy mình không xứng đáng với anh. Tôi cứ nghĩ: Nếu ngày xưa anh có thể bỏ tiền để mua một cô gái như tôi… thì sau này liệu anh có làm điều đó với người khác không?

Công việc của anh lại hay phải đi xa. Có khi đi công tác cả tuần mới về, nhiều hôm đi đêm về hôm. Mỗi lần anh nói: “Anh bận vài ngày nhé.” Là trong đầu tôi bắt đầu tưởng tượng đủ thứ.

Tôi nghĩ đến cảnh anh vào một quán karaoke nào đó. Một cô gái trẻ hơn, đẹp hơn tôi bước vào phòng. Mọi thứ giống hệt đêm đầu tiên anh gặp tôi. Tôi biết mình đang suy nghĩ tiêu cực… nhưng tôi không dừng lại được.

Không chỉ vậy, tôi còn sợ một điều khác. Tôi sợ nếu sau này cưới nhau, trong những lúc vợ chồng mâu thuẫn, cãi vã… anh có đem quá khứ của tôi ra để nhắc lại không?

Có những đêm tôi tưởng tượng ra cảnh đó rất rõ. Chỉ cần vợ chồng tranh cãi chuyện tiền bạc, chuyện con cái, hay chỉ là một việc nhỏ nhặt… rồi trong lúc nóng giận, anh buột miệng nói một câu như: “Em nghĩ mình tốt đẹp lắm à?”, “Ngày xưa em làm nghề gì em quên rồi sao?”, “Anh đã chấp nhận em như vậy rồi còn muốn gì nữa?”.

Chỉ cần một câu như vậy thôi… tôi nghĩ mình sẽ gục xuống. Tôi sợ cảm giác bị người mình yêu nhất dùng quá khứ của mình để làm vũ khí, khiến mình bị tổn thương.

Thực ra đến giờ anh chưa từng làm vậy. Thậm chí mỗi lần tôi nhắc đến quá khứ, anh còn bảo: “Chuyện cũ rồi, đừng nhắc nữa”, nhưng chính vì anh quá tốt… tôi lại càng sợ.

Tôi sợ một ngày nào đó, khi tình yêu của anh không đủ nhiều như bây giờ, khi cuộc sống hôn nhân đầy áp lực, quá khứ của tôi sẽ trở thành thứ dễ dàng bị mang ra trong mỗi lần cãi vã.

Tôi sợ sau này, khi cưới rồi, chỉ cần anh về muộn một chút thôi, bản thân sẽ nghi ngờ. Tôi sợ một ngày nào đó chính sự mặc cảm của mình sẽ phá hỏng cuộc hôn nhân này.

Đôi khi, tôi nghĩ, hay là buông anh ra để anh tìm một người con gái tử tế hơn. Nhưng nói thật, tôi không đành lòng... Một người con gái như tôi có nên bước vào hôn nhân và có xứng đáng được hạnh phúc không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Wednesday, March 11, 2026

Gặp lại người yêu cũ, tôi bẽ bàng khi anh rút ví đưa 7 triệu đồng

Tôi từng có mối tình đẹp kéo dài 3 năm với bạn học tên Tuyên. Nhưng vì mẹ, vì tương lai, tôi chia tay tình đầu để chọn người có tiền đồ hơn làm chồng. Tuyên vì tôi mà suy sụp thời gian dài, tôi nghe tin cũng rất đau lòng, chỉ mong thời gian sẽ chữa lành tất cả.

Tôi yêu Tuyên nhưng tôi là người thực tế, lấy chồng rồi phải toàn tâm toàn ý làm vợ người ta. Tuy nhiên, hôn nhân của tôi lại không hạnh phúc. Giữa hai vợ chồng không có tiếng nói chung. Đã thế sau 4 năm không có con, cuộc sống của chúng tôi càng trở nên ngột ngạt.

Chồng không ly hôn vì cần vỏ bọc tiến thân. Tôi cần bộ mặt gia đình để ít nhất thấy mình không thất bại. Bất ngờ cách đây 2 tuần, tôi vô tình gặp lại Tuyên.

Cậu ta đen hơn, nhìn già dặn, phong trần và cuốn hút. Tôi bị Tuyên quyến rũ ngay từ phút đầu gặp lại. Cậu ta vẫn nhớ gọi cho tôi cà phê sữa đá nhiều đường, món đồ uống mà tôi ưa thích. Chúng tôi hỏi nhau cuộc sống, công việc, gia đình, rồi nhắc về những kỷ niệm xưa.

Tôi nhận ra tôi vẫn yêu Tuyên mãnh liệt. Nỗi khát khao, tiếc nuối giống như sợi dây chuông buộc sẵn, chỉ đợi người tới là rung lên. Tuyên nhìn xoáy sâu vào tôi, ánh mắt kỳ lạ. Cậu ấy thú nhận chưa từng quên, cho đến giờ, tôi vẫn là cô gái tốt nhất.

Gặp lại người yêu cũ, tôi bẽ bàng khi anh rút ví đưa 7 triệu đồng - 1

Người cũ đưa 7 triệu đồng sau khi lên giường với tôi (Ảnh minh họa: Pinterest).

Tim tôi đập mạnh, bao nhiêu cảm xúc yêu thương, áy náy, day dứt vỡ òa. Hóa ra giữa chúng tôi, dù cách xa bao lâu, nhưng đoạn tình cảm này luôn vẹn nguyên như thế. Tôi để mặc cho Tuyên dẫn dắt như kẻ trong mơ.

Tôi chưa từng dám cãi lời chồng, cũng không bao giờ nghĩ mình phản bội. Thế nhưng vào lúc đi theo Tuyên, bản năng làm cho tôi mê muội, tự nguyện hiến dâng. Khi những cảm xúc thăng hoa dịu xuống, Tuyên rời khỏi tôi, rút ví lấy ra 7 triệu đồng và nói: "Mong gặp lại em".

Tôi trân trân nhìn, cảm thấy mình bị sỉ nhục. "Nghĩ em vì tiền thì đừng hẹn gặp", tôi nói. Tuyên chỉ cười nhẹ: "Không cần tỏ ra thanh cao, mình lạ gì nhau. Em đừng nghĩ nhiều, đâu thiệt hại gì, đều là em được lợi".

Toàn thân tôi run lên vì xấu hổ. Cậu ta coi tôi khác gì gái kiếm tiền. Mỗi lời Tuyên nói như gáo nước lạnh hất thẳng vào tôi. Tôi ê chề kéo kín khẩu trang, bước ra khỏi khách sạn. Cứ nghĩ tới số tiền 7 triệu đồng đó, nỗi ấm ức, tủi hổ lại dâng lên nghẹn ứ.

Ngu ngốc thật, chỉ vài giờ trước não tôi đã dệt giấc mộng cùng Tuyên xây lại cuộc đời. Giờ thì tưởng tượng vỡ tan. Lòng tự trọng, lớp vỏ bọc cuối cùng bảo vệ giá trị của bản thân, đã bị tôi đã tự mình ném xuống.

Nhưng chết tiệt là đầu tôi vẫn nhớ cậu ta. Tôi định xóa số liên lạc của Tuyên nhưng không nỡ. Tôi vẫn muốn gặp lại. Gái có chồng, lén lút gặp người yêu cũ, bị khinh thường là phải. Nhưng tôi sẵn sàng đối mặt với chồng, chấp nhận ly hôn.

Hôn nhân của tôi đã chết lâu rồi. Vợ chồng sống cạnh nhau chỉ là hình thức. Vấn đề là Tuyên có thể bỏ qua mọi chuyện để bắt đầu lại với tôi không, khi mà cậu ta dám định giá tôi bằng 7 triệu đồng? Tôi giận Tuyên. Lý trí cho tôi biết không nên gặp lại, nhưng trái tim tôi gào thét.

Tôi muốn dành tình cảm chân thành bù đắp quãng thời gian đã làm Tuyên tổn thương trong quá khứ. Tôi tưởng tượng, vạch kế hoạch, xong lại hoang mang nhìn xấp tiền cậu ấy đưa. 

Cuộc đời đôi khi giáng cho ta những cú đấm nặng đô thực sự. Giới trẻ bây giờ có câu đại ý rằng "Khi đời ném cho bạn mắm tôm, thì ngại gì không gọi thêm cho mình suất bún đậu". Nhưng nói thật, không dễ để lì lợm vượt qua.

Từ khi xảy ra chuyện, tôi vẫn như kẻ chạy giữa sương mù, không biết hướng nào mới đúng. Gặp lại Tuyên, giúp Tuyên hiểu đúng về mình và cho cả hai cơ hội hay là xóa số, chấm dứt liên hệ, yên phận sống đời vợ chồng trên danh nghĩa hiện nay?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

.

Chồng đi làm xa nhiều năm, tôi lạc lối vào những đêm tối sai trái

Nhiều phụ nữ khi bước vào hôn nhân phải đối diện với những khó khăn về tiền bạc, con cái, mối quan hệ với nhà chồng... Dẫu sao, đó vẫn là những chuyện dễ giãi bày, tâm sự để vơi bớt nỗi lòng. Còn vấn đề của tôi, dù thân thiết đến mấy, tôi vẫn khó mở lời.

Qua những câu chuyện vu vơ cùng bạn bè, tôi nhận ra mình là người có nhu cầu sinh lý khá cao. Chuyện ấy vô tình trở thành nỗi bức bối âm ỉ khi chồng tôi đi xuất khẩu lao động.

Tôi năm nay 29 tuổi, kết hôn được 5 năm và có một cậu con trai. Cuộc sống gia đình nhìn chung ổn định. Vợ chồng tôi sống cùng bố mẹ chồng nên không phải lo chuyện nhà cửa, chi phí sinh hoạt cũng không quá căng thẳng. Chồng tôi hiền lành, chịu khó làm ăn, trước khi đi nước ngoài, anh làm công việc liên quan đến ngành kỹ thuật với mức thu nhập khá.

Mọi thứ tưởng như sẽ cứ thế trôi qua bình yên nếu anh không quyết định đi xuất khẩu lao động.

Ngày anh nói chuyện này, tôi nhìn thấy trong mắt chồng sự quyết tâm rất lớn. Anh bảo không muốn cả đời chỉ làm thuê. Anh dự định đi Hàn Quốc 4-5 năm để tích góp vốn rồi về mở cửa hàng của riêng mình.

Tôi hiểu khát vọng của anh nên không phản đối, nhưng trong lòng lại thấp thỏm một nỗi lo mà ngay cả lúc đó tôi cũng không dám nói thẳng.

Ngay từ khi còn yêu nhau, tôi đã là người chủ động nhiều hơn. Những buổi hẹn hò của chúng tôi hiếm khi chỉ dừng lại ở việc đi ăn hay đi uống nước.

Sau khi cưới, sự gần gũi giữa hai vợ chồng càng trở nên tự nhiên và thường xuyên hơn. Nhiều khi ru con ngủ xong, dù chồng đã ngủ say, tôi vẫn lay anh dậy để cùng nhau trải qua những phút mặn nồng.

Chồng tôi nhiều lúc trêu "vợ sung sức quá”, nhưng anh vẫn chiều tôi. Những lúc ấy tôi cảm thấy mình được yêu thương, được kết nối với chồng theo cách rất riêng.

Thế nên khi anh đi làm xa nhà, điều khiến tôi sợ nhất không phải là sự vất vả mà là khoảng trống trong đời sống vợ chồng.

Những tháng đầu tiên, tôi cố gắng lấp đầy thời gian bằng công việc, con cái và việc nhà. Ban ngày bận rộn thì không sao, nhưng mỗi khi đêm xuống, căn phòng trở nên yên tĩnh đến trống trải.

Chồng đi làm xa nhiều năm, tôi lạc lối vào những đêm tối sai trái - 1

Xa chồng, tôi đã lạc lối vào mối quan hệ sai trái (Ảnh minh họa: Sohu).

Chồng tôi thời gian đầu vẫn gọi điện về rất đều. Anh hỏi thăm con, hỏi tôi ăn uống thế nào, dặn dò đủ thứ chuyện. Nhưng dần dần, có lẽ vì công việc bên đó bận rộn, những cuộc gọi cũng thưa hơn. Khoảng cách giữa chúng tôi không chỉ là hàng nghìn cây số mà còn là những khoảng lặng kéo dài giữa các cuộc trò chuyện.

Hơn 1 năm sau, tôi bắt đầu cảm thấy mình không còn kiểm soát được cảm xúc. Sự thiếu hụt về tình cảm và thể xác khiến tôi trở nên dễ rung động hơn trước.

Người xuất hiện đúng lúc ấy lại là một đồng nghiệp trong cơ quan. Anh không phải kiểu đàn ông quá nổi bật, nhưng rất biết quan tâm và lắng nghe. Ban đầu chúng tôi chỉ nói chuyện về công việc, rồi dần dần chia sẻ nhiều chuyện riêng tư hơn. Anh ấy biết chồng tôi đang ở nước ngoài, biết tôi một mình vừa đi làm vừa chăm con nên thường chủ động giúp đỡ.

Tôi không biết mọi chuyện bắt đầu từ lúc nào, chỉ nhớ rằng một lần gặp gỡ ngoài giờ làm việc đã khiến mọi ranh giới bị xóa nhòa.

Cảm giác được quan tâm sau thời gian dài kìm nén khiến tôi như nắng hạn gặp mưa rào. Tôi bắt đầu tìm đủ lý do để có thể để gặp anh ta nhiều hơn. Có hôm tôi nói với bố mẹ chồng rằng cơ quan có việc gấp, nhờ ông bà trông cháu hộ để đi làm thêm giờ, có hôm tôi viện cớ họp nhóm, đi sinh nhật đồng nghiệp rồi về rất muộn. Dần dần, tôi nhận ra mình ngày càng khó dứt ra khỏi mối quan hệ này.

Người đàn ông ấy cũng nói có rất nhiều tình cảm với tôi. Gần đây, anh ta thẳng thắn nói rằng đã yêu tôi và muốn tôi ly hôn để hai người đến với nhau. Điều khiến tôi hoang mang nhất là bản thân mình dường như cũng đang nghiêng về phía anh ta.

Tôi bắt đầu thấy những cuộc gọi hiếm hoi của chồng trở nên xa cách. Những câu hỏi thăm quen thuộc không còn khiến tôi xúc động như trước. Có những lúc tôi tự hỏi, liệu tình cảm của mình dành cho chồng đã phai nhạt hay chỉ là cảm giác nhất thời khi ở cạnh một người đàn ông khác.

Tôi đã phản bội chồng, liệu còn có thể xây dựng một tổ ấm đúng nghĩa khi anh trở về? Thực sự tôi rất hoang mang, tôi biết mình sai, lý trí nói phải dừng lại, nhưng cảm xúc của tôi thì dao động. Xin cho tôi lời khuyên để dừng mối quan hệ sai trái này.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Nước đi không ngờ của vợ khiến chồng hết tương tư cô hàng xóm

Những biểu hiện nhỏ của anh khiến tôi hiểu rằng trong lòng anh đang có một sự rung động rất khó gọi tên.

Tất cả bắt đầu từ khi một cặp vợ chồng trẻ chuyển đến tầng chung cư nơi gia đình tôi sinh sống cách đây gần một năm. Tầng này có gần chục căn hộ, phần lớn đều là các cặp vợ chồng trẻ nên mọi người khá cởi mở. Cuối tuần, nếu không bận việc riêng, các nhà thường rủ nhau sang chơi, khi thì uống trà, lúc ăn lẩu, để trẻ nhỏ vui đùa và người lớn cũng có dịp trò chuyện.

Căn hộ của cặp vợ chồng trẻ là nhà số 02. Người vợ có ngoại hình xinh xắn, tính cách nhẹ nhàng, làm trong lĩnh vực nghệ thuật, nói chuyện rất khéo léo nên nhanh chóng được mọi người trong tầng quý mến. 

Ban đầu tôi không nghĩ gì nhiều, nhưng sau một thời gian, tôi bắt đầu nhận ra những thay đổi rất nhỏ ở chồng mình.

Chồng tôi vốn là người khá xuề xòa. Từ trước đến nay, mỗi lần ra ngoài, anh chỉ cần áo phông, quần soóc là xong, hiếm khi để ý đến chuyện ăn mặc. Thế nhưng, dạo gần đây, mỗi lần cả tầng rủ nhau sang nhà ai đó chơi, anh lại đứng trước gương lâu hơn bình thường. Có hôm anh còn quay sang hỏi tôi: “Áo này nhìn có già quá không em?”.

Câu hỏi đó khiến tôi hơi ngạc nhiên. Chồng tôi năm nay 37 tuổi, từ trước đến giờ chưa bao giờ bận tâm đến chuyện mình trông già hay trẻ.

Phải đến một buổi tối, khi mọi người tụ tập uống trà ngoài hành lang, tôi mới bắt đầu để ý kỹ hơn. Hôm đó, cả nhóm mấy nhà đang ngồi nói chuyện rôm rả thì chị vợ nhà 02 bước xách ra một túi hoa quả.

Ngay lập tức, chồng tôi đứng dậy nói: “Để anh cầm giúp cho”. Nhận túi hoa quả từ tay cô hàng xóm, chồng tôi còn đỏ bừng cả tai. Cô ấy hơi ngượng ngùng cảm ơn, còn tôi thì bỗng có một cảm giác khó tả.

Chồng tôi còn thường xuyên tìm cách sang nhà 02 mượn đồ. Khi thì anh hỏi mượn cái tua vít, lúc lại mượn cái búa, có hôm còn sang hỏi mượn máy khoan dù nhà tôi thực ra cũng có đầy đủ.

Tôi từng hỏi đùa: “Nhà mình thiếu gì mà anh phải sang đó mượn suốt thế?”. Anh chỉ cười trừ rồi nói rằng mấy đồ dùng đều bị hỏng mà anh chưa kịp mua thay thế.

Không chỉ vậy, mỗi lần cả tầng rủ nhau đi ăn hoặc tụ tập, chồng tôi thường là người đầu tiên hỏi: "Nhà 02 có đi không?". Sự nhiệt tình của anh đôi khi khiến tôi không khỏi để ý.

Tết vừa rồi cũng vậy. Trong khi nhiều nhà chỉ sang chúc Tết qua loa thì chồng tôi lại rất sốt sắng rủ mọi người sang từng căn hộ trong tầng, đương nhiên trong đó có căn nhà 02.

Một buổi tối khác, tôi vô tình thấy chồng đứng ở ban công khá lâu. Ánh mắt anh hướng sang phía ban công nơi nhà 02 treo vài chậu cây nhỏ. Lúc đó đèn nhà họ vẫn sáng, chị vợ đang tưới cây.

Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu ra gần như mọi chuyện. Có lẽ đó chỉ là một sự rung động đơn phương rất nhẹ, một cảm giác mới mẻ khi gặp một người khiến anh thấy vui vẻ hơn bình thường. Anh vẫn quan tâm gia đình, vẫn đưa con đi học, vẫn hỏi tôi hôm nay muốn ăn gì?

Mọi thứ trong cuộc sống của chúng tôi nhìn bề ngoài thì hoàn toàn bình thường. Chỉ là trong ánh mắt anh, dường như vương vấn bóng hình cô hàng xóm.

Nhiều lần tôi tự hỏi, liệu trong các cuộc hôn nhân khác cũng có những khoảnh khắc như vậy hay không? Khi một người bỗng rung động trước ai đó chỉ vì họ mới mẻ hơn, tươi trẻ hơn, còn mình thì đã trở thành một phần quá quen thuộc của cuộc sống.

Tôi suy nghĩ khá lâu trước khi quyết định mình nên làm gì. Ghen tuông, trách móc hay làm căng mọi chuyện chắc chắn không phải cách hay, bởi suy cho cùng chồng tôi vẫn chưa làm điều gì vượt quá giới hạn. Nhưng nếu cứ im lặng, để anh tiếp tục những rung động mơ hồ ấy thì không ổn.

Nước đi không ngờ của vợ khiến chồng hết tương tư cô hàng xóm - 1

Cô hàng xóm trẻ trung, xinh đẹp và thân thiện (Ảnh minh họa: Sohu).

 Tôi bèn nghĩ ra một cách mà có lẽ chồng tôi không ngờ tới.

Trong những lần các gia đình cùng tầng tụ tập, thay vì né tránh hay tỏ ra khó chịu với chị vợ nhà 02, tôi lại chủ động bắt chuyện với chị nhiều hơn. Tôi thường gợi chị kể về chuyện tình yêu của hai vợ chồng, về những kỷ niệm từ thời họ quen nhau cho đến cuộc sống sau khi cưới.

Chị nhà 02 là người khá cởi mở. Mỗi lần được hỏi, chị lại vui vẻ kể rằng, vợ chồng chị quen nhau từ thời đại học, yêu nhau suốt nhiều năm mới cưới. Có lần chị cười còn kể rằng chồng mình dù bận rộn, vẫn giữ thói quen mua hoa mỗi cuấn tuần để tặng vợ. Lần khác, chị nói về chuyến du lịch bất ngờ mà chồng dành tặng vào dịp kỷ niệm ngày cưới.

Những câu chuyện giản dị nhưng đầy ắp sự quan tâm ấy khiến không khí các buổi trò chuyện lúc nào cũng rôm rả. Mọi người nghe xong đều trêu rằng anh nhà 02 quá lãng mạn.

Tôi thỉnh thoảng lại liếc nhìn chồng mình. Ban đầu anh vẫn cười theo câu chuyện, nhưng dần dần trở nên trầm lặng hơn.

Có lẽ chính những câu chuyện ấy đã khiến anh hiểu ra một điều rất rõ ràng: Người phụ nữ kia có một cuộc hôn nhân riêng, có một người chồng yêu thương hết lòng và một gia đình hạnh phúc.

Gần đây, tôi nhận ra chồng mình không còn tìm cớ sang nhà 02 mượn đồ nữa. Những rung động đơn phương dường như cũng lặng lẽ trôi qua, giống như một cơn gió thoảng.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tuesday, March 10, 2026

Bị con trai đuổi khỏi nhà, tôi xúc động vì chàng rể mà mình luôn coi thường

Năm nay tôi đã ngoài 60 tuổi. Có những đêm nằm trong căn phòng nhỏ ở nhà con gái, tôi vẫn nghĩ nếu thời gian quay lại, có lẽ tôi sẽ không bao giờ đưa ra quyết định năm đó. Nhưng cuộc đời không có chữ “giá như”.

Sau khi chồng mất, tôi sống một mình trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô. Đó là tài sản lớn nhất của hai vợ chồng sau hơn 30 năm làm lụng. Tôi làm công nhân may, chồng chạy xe tải đường dài. Đồng tiền kiếm được không dễ dàng, nhưng chúng tôi luôn tự nhủ phải cố gắng để sau này các con bớt khổ.

Bị con trai đuổi khỏi nhà, tôi xúc động vì chàng rể mà mình luôn coi thường - 1

Tôi ân hận khi đã để lại toàn bộ tài sản cho con trai (Ảnh minh họa: iStock).

Chúng tôi từng nói với nhau rằng khi già yếu, nếu cần thì bán bớt đất, chỉ giữ lại một khoản dưỡng già. Nhưng rồi tôi lại tự tay trao hết tất cả cho con trai.

Tôi có hai người con, cả hai đều đã lập gia đình. Trước đây gia đình tôi rất đầm ấm. Cuối tuần nào các con cũng đưa cháu về chơi, căn nhà rộn ràng tiếng cười.

Con dâu tôi khi đó rất khéo léo. Mỗi lần về nhà đều mang theo quà cáp, khi thì túi hoa quả, khi thì hộp thuốc bổ, lúc lại là chiếc khăn hay cái áo biếu tôi. Nhìn con dâu lúi húi nấu cơm, dọn dẹp trong bếp, tôi luôn nghĩ mình thật may mắn.

Trong khi đó, con gái tôi lấy chồng xa hơn. Con rể xuất thân nghèo, làm công nhân sửa điện. Ngày đầu con gái dẫn về ra mắt, thú thật tôi không hài lòng. Tôi luôn nghĩ con gái mình xinh xắn, có học, lẽ ra phải lấy người khá giả hơn.

Tôi không nói thẳng, nhưng thái độ của tôi lúc nào cũng lạnh nhạt. Mỗi lần con rể về nhà, tôi chỉ tiếp chuyện qua loa. Có lần tôi còn nhắc nhở con rể rằng đàn ông phải lo được nhà cửa cho vợ con chứ không thể cứ sống chật vật mãi.

Sau này nghĩ lại, tôi biết mình đã làm con rể tổn thương. Nhưng lúc đó tôi không hề nhận ra.

Thời gian ấy, con trai luôn kể làm ăn rất vất vả. Hai vợ chồng vay tiền mở cửa hàng vật liệu xây dựng, tháng nào cũng phải trả lãi ngân hàng. Mỗi lần về nhà, con trai lại ngồi ngoài hiên thở dài, nói chuyện nợ nần. Tôi nhìn con mà xót.

Trong đầu tôi khi ấy chỉ có một suy nghĩ rất đơn giản, mình già rồi, giữ tài sản làm gì nữa. Sau nhiều đêm suy nghĩ, tôi quyết định sang tên toàn bộ nhà đất cho con trai. Tôi còn rút sổ tiết kiệm gần 200 triệu đồng đưa nốt cho các con làm vốn.

Ngày tôi nói ra quyết định ấy, con trai xúc động đến rơi nước mắt. Nó nắm tay tôi rất lâu, nói rằng sau này mẹ chỉ việc ở nhà nghỉ ngơi, mọi việc đã có con lo. Con dâu cũng nói rằng tôi cứ yên tâm, hai vợ chồng sẽ chăm sóc tôi hết quãng đời còn lại.

Hôm ký giấy tờ ở văn phòng công chứng, tôi cảm thấy mình vừa làm một việc rất đúng đắn. Nhưng chỉ vài tháng sau, mọi thứ bắt đầu thay đổi.

Con trai bận rộn hơn, ít về nhà. Con dâu cũng không còn ghé thăm thường xuyên. Những bữa cơm cuối tuần dần thưa thớt. Tôi vẫn tự an ủi rằng các con bận làm ăn. Cho đến một ngày, con trai về nhà và nói rằng muốn bán căn nhà này để mua nhà thành phố sống, tiện cho việc kinh doanh.

Tôi sững người. Tôi nói rằng mình già rồi, quen sống ở đây, không muốn chuyển đi đâu nữa. Nhưng con trai bảo căn nhà giờ đã đứng tên con, bán đi sẽ có tiền mua nhà mới rộng rãi hơn. Con nói tôi có thể ở cùng vợ chồng nó trên thành phố.

Tôi không phản đối thêm nữa. Tôi tin con trai mình. Nhưng đến khi căn nhà thật sự được bán, mọi chuyện lại không giống những gì tôi nghĩ.

Ngày người ta đến xem nhà, tôi mới biết gia đình con trai không hề có ý định đưa tôi đi cùng. Hai vợ chồng nó đã đặt cọc mua một căn chung cư nhỏ trong thành phố, chỉ đủ cho 4 người ở.

Tôi hỏi vậy tôi sẽ ở đâu. Con trai im lặng. Con dâu nói rằng tạm thời tôi có thể sang nhà con gái ở một thời gian. Tôi đứng giữa căn nhà đã gắn bó mấy chục năm mà thấy chân mình run lên. Tất cả đồ đạc của tôi chỉ gói gọn trong hai chiếc vali cũ.

Hôm tôi xách vali ra khỏi cổng, người đứng đợi tôi ngoài đầu ngõ lại là con rể. Con gái tôi đã gọi cho chồng ngay khi biết chuyện. Con rể không nói nhiều, chỉ lặng lẽ bước xuống xe, xách giúp tôi chiếc vali rồi nói rằng mẹ về nhà với chúng con. Câu nói ấy khiến tôi nghẹn lại.

Suốt quãng đường về, tôi gần như không nói được câu nào. Bởi người đang đưa tôi về nhà lại chính là người mà tôi từng coi thường, từng lạnh nhạt suốt bao năm.

Từ ngày đó, tôi sống cùng gia đình con gái. Con rể chưa bao giờ nhắc lại chuyện cũ. Mỗi sáng con vẫn hỏi tôi ngủ có ngon không, tối về lại mang theo ít hoa quả hay gói bánh cho tôi.

Có lần tôi nói rằng mình đã sai khi đối xử không tốt với con. Con rể chỉ cười, bảo chuyện cũ qua rồi, quan trọng là bây giờ cả nhà vẫn ở bên nhau.

Nhiều đêm nằm nghĩ lại, tôi mới hiểu ra rằng có những điều con người ta phải mất cả đời mới nhận ra. Tôi từng nghĩ con trai mới là chỗ dựa tuổi già. Tôi từng coi thường con rể vì gia cảnh nghèo khó. Nhưng đến lúc tôi bị đẩy ra khỏi căn nhà của mình, người chìa tay ra lại là đứa con rể mà tôi từng không coi trọng.

Ở tuổi này, tôi không còn mong con cái báo hiếu điều gì lớn lao. Tôi chỉ mong mình còn đủ thời gian để bù đắp những sai lầm của một người mẹ đã từng quá thiên vị.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Sau lần qua đêm với chị gái “bán hoa”, tôi không còn muốn yêu ai khác

Từ nhỏ, tôi trong mắt người lớn là một đứa con ngoan, trong mắt bạn bè là một con “mọt sách”. Bố mẹ tôi buôn bán nhỏ. Tuy cuộc sống không dễ dàng nhưng họ đầu tư rất nhiều tiền cho tôi học và đặt tất cả kỳ vọng vào đứa con trai duy nhất. Tuổi niên thiếu của tôi chỉ biết học và học.

Tôi gần như không có bạn bè, không có người tâm sự. Tôi vốn tư chất không quá thông minh. Vậy nên những áp lực về điểm số, thành tích khiến tôi chỉ còn cách học đêm, học ngày, gần như không có thời gian để bận tâm về bất cứ điều gì khác.

Thế nhưng, kết quả kỳ thi đại học năm đó, tôi không đủ điểm đỗ vào trường mà bố mẹ mong muốn. Buổi tối hôm ấy, cả nhà tôi không ai ăn cơm. Sự thất vọng của bố mẹ tràn lên trong những lời trách móc, than phiền.

Lần đầu tiên trong đời, tôi gắt lên trước mặt bố mẹ: “Nếu không nhìn thấy con nữa, bố mẹ có đỡ buồn bực hơn không?”. Tôi lao ra khỏi nhà, bố mẹ cũng không giữ lại. Vì bố mẹ thừa hiểu, một đứa như tôi sẽ chẳng dám đi đâu ngoài nhà mình.

Trời hôm đó mưa to khiến toàn thân buốt lạnh. Tôi cứ thế, lang thang trên con ngõ vắng. Rồi bỗng nhiên có một người đến bên cạnh, che ô cho tôi. Giọng chị nhẹ nhàng như gió thoảng: “Dù có chuyện gì cũng đừng đày đọa bản thân mình như thế. Nếu không muốn về nhà thì về nhà chị, được không?”.

Sau lần qua đêm với chị gái “bán hoa”, tôi không còn muốn yêu ai khác - 1
Sau đêm yêu đương định mệnh, trái tim tôi như bị đánh cắp (Ảnh minh họa: iStock).

Tôi bước theo chị như một con rối. Căn nhà chị chỉ cách nhà tôi một đoạn phố. Tôi đã gặp chị nhiều lần mỗi ngày đi học. Lúc nào chị cũng xinh đẹp trong váy áo, phấn son. Tôi nghe người ta xì xào, chị làm nhân viên ở quán bar, dây dưa với nhiều kiểu đàn ông già, trẻ.

Căn nhà của chị nhỏ nhưng gọn gàng, ấm áp, có cả hoa tươi. Chị lấy khăn, tự nhiên lau khô tóc cho tôi giống như chị gái chăm sóc cậu em trai nhỏ. Sau đó chị ngồi đối diện, giọng như độc thoại.

Chị kể về tuổi thơ của chị. Bố chị bỏ vợ con theo người phụ nữ khác. Năm chị 8 tuổi, mẹ lấy chồng. Chị sống với mẹ và bố dượng, nhiều lần bị ông ấy sàm sỡ. Lúc nhỏ, chị chỉ nghĩ sự ôm ấp ấy là yêu thương. Nhưng năm 16 tuổi, trong lúc chị tắm, ông ta đẩy cửa vào. Chị hoảng loạn chống đỡ, gào khóc. Và may mắn thay, ông ta buông tha cho chị.

Mẹ chị không tin vào câu chuyện đó. Bà ấy tin những lời giải thích của chồng hơn tin con gái. Vậy nên chị bỏ học, bỏ nhà lên thành phố. 10 năm phiêu bạt, không có việc gì chưa từng làm, không có hạng người nào chưa từng gặp. Chị cứ như con lật đật, ngã xuống lại lập tức bật dậy.

“Chị không biết em đang trải qua những chuyện gì. Nhưng có khổ sở đến mức như chị không? Dù cuộc đời không ưu ái chị, thậm chí vùi dập chị thì chị vẫn yêu đời. Chúng ta chỉ có quyền lựa chọn khi có đủ sức mạnh. Nếu không có sức mạnh, chỉ có cách chịu đựng thôi. Mạnh mẽ lên”, chị nói, ánh mắt ướt long lanh.

Chị không hỏi vì sao tôi buồn. Chị chỉ kể về cuộc đời chị nhưng tôi hiểu ra rất nhiều điều. Hiểu để nhận ra, tôi thực chất cũng chỉ là một chàng trai mới lớn, chưa hiểu người lớn khó khăn thế nào, trong đó có cả bố mẹ mình.

Tôi nhìn chị, gương mặt đẫm nước mắt dưới ánh đèn ne-on vẫn rất xinh đẹp, mái tóc dài buông xõa. Nhìn chị mong manh và yếu mềm. Tôi vô thức tiến sát lại gần, đưa tay ôm lấy bờ vai ấy.

Tuổi 18, tôi chưa từng yêu một cô gái nào. Đó là lần đầu tiên tôi gần phụ nữ đến thế và thấy cơ thể mình nóng bừng. Trong giây phút ấy, tôi không còn là chính mình nữa. Tôi muốn quên đi tất cả. Quên đi sự thất bại trong kỳ thi vừa rồi, quên những lời trách móc của bố mẹ, quên đi cơn mưa đầu tiên dội ướt trong đời. Tất cả bỗng như trở nên xa xôi, chỉ có đôi môi chị thật gần, mềm mại, nóng bỏng.

Nửa đêm hôm đó, tôi trở về nhà, mang theo chút cảm giác vừa mới mẻ, lạ lẫm, lại vừa ấm áp, hân hoan, cảm giác mình như trở thành một con người khác.

Suốt năm đó, tôi vừa ôn thi vừa học cách giúp bố mẹ kinh doanh. Những lúc buồn, tôi chủ động đến tìm chị mong có người tâm sự. Nhưng chị không chào đón tôi nữa. Chị chỉ lạnh lùng nói: “Em còn ít tuổi, hãy lo học hành đi. Chị khác, em khác, không giống nhau đâu”.

Một lần, tôi hỏi chị ấy: “Chúng ta đã từng gần gũi như thế, chị có thể coi như chưa từng quen à?”. Chị cười khẩy nhìn tôi: “Cuộc đời chị không ít đàn ông đi qua, em nghĩ mình là ai mà khiến chị nhớ? Em chỉ khác họ có một điều, đó là chị ngủ với em không lấy tiền, hiểu không?”.

Không, tôi không hiểu. Tôi chỉ nhớ về chị của đêm đó, yếu mềm và dịu dàng. Tôi chỉ nhớ ánh mắt chị nhìn tôi đầy sẻ chia và thấu hiểu. Chị là người đưa tôi “vào đời”, biến tôi từ một chàng trai vụng dại trở thành đàn ông. Vì chị, tôi đã có đủ quyết tâm để biết con đường mình muốn đi. Tôi muốn mình trở thành người đàn ông mạnh mẽ đủ để làm chỗ dựa cho chị sau này.

Nhưng chị tránh mặt tôi, nói những lời xa cách, lạnh nhạt. Chị vẫn dây dưa với những gã đàn ông cả già lẫn trẻ. Chị còn có một đứa con.

Rồi một ngày, tôi ngang qua nhà chị, thấy ngôi nhà đã có chủ mới. Hàng xóm nói, chị yêu một người đàn ông lớn tuổi, được ông ấy bảo lãnh cả hai mẹ con sang nước ngoài. Giây phút ấy, trái tim tôi như bị ai đánh cắp, chỉ còn lại lồng ngực trống hoác.

Thời gian trôi đi, tình yêu của tôi trở nên lãng đãng như làn khói. Đối với chị, đêm hôm đó có lẽ cũng giống như nhiều đêm khác chị cùng ai đó. Nhưng với tôi, nó là một ký ức đậm sâu, một dấu ấn khó phai mờ.

Sau này, khi đã là người đàn ông trưởng thành, có sự nghiệp, có tiền, tôi đã trải qua vài mối quan hệ nhưng trái tim lại chẳng thể rung động như đã từng.

Mỗi lần gần một cô gái nào đó, tôi lại nhớ chị. Nhớ gương mặt mềm mại ướt đẫm nước mắt dưới ánh đèn ne-on, nhớ mái tóc dài buông xõa như muốn che đi những bầm dập trong lòng. Nhớ đêm đó, ngoài trời mưa rơi, chị dẫn tôi vào đời rồi lạnh lùng bỏ rơi khiến tôi mắc kẹt ở đó, từ năm 18 tuổi, mãi mãi không thể thoát ra...

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Mẹ và vợ tôi cãi nhau suốt ngày chỉ vì... vàng

Mọi chuyện bắt đầu từ ngày vợ tôi coi vàng như một kênh tạo dựng tài sản. Bữa cơm, vợ hay kể vàng lên bao nhiêu, "lướt sóng" bao nhiêu ... Nói thật, tôi kiếm ra tiền nên chuyện phụ nữ buôn bán lãi lờ thế nào tôi không cần biết, miễn nhà cửa, vợ con vui vẻ.

Trước Tết, giữa mẹ tôi và vợ xảy ra xích mích, nội dung liên quan tới vàng. Vợ mặt sưng mày vực trách mẹ chồng tham. Tuổi già chỉ nên "ngồi mát ăn bát vàng", hiền lành đức độ tạo phước cho con cái làm ăn, phụng dưỡng, đừng lao vào sân si.

Mẹ tôi cũng không vừa, xông vào mắng con dâu hỗn. Mẹ nhắc lại ngày xưa, khi tôi chưa tiền, chưa sự nghiệp lại đòi cưới vợ. Mẹ thương, dốc vốn liếng cùng toàn bộ vàng định xây nhà, đưa hết cho tôi.

Lúc đó mẹ nói cho tôi mượn lo cưới xin, sau này trả cho bố mẹ dưỡng già. Điều này tôi xác nhận là đúng. Tuy nhiên sau khi cưới được vợ, tôi không suy nghĩ nhiều. Mẹ nói vậy để tôi gắng làm ăn, chứ chỗ mẹ con ai lại đi tính toán, miễn sao mình đàng hoàng, hiếu thuận.

Thực tế từ ngày lấy vợ, công việc của tôi rất hanh thông. Tiền kiếm được ngoài đưa vợ nuôi con, tôi thường xuyên biếu bố mẹ không ít. Vợ tôi là kiểu dâu ngoan, biết vun vén, chăm sóc gia đình, giỏi chiều chồng, chăm bố mẹ chồng như ruột thịt.

Vợ tôi không tiếc tiền đưa bố mẹ hai bên đi du lịch cùng nhau, mua sắm đồ đạc, áo quần, thuốc thang, phụng duõng chu đáo. Ai ngờ bữa nay xảy ra chuyện. Mẹ tôi một mực đòi vàng khiến vợ tôi giận dữ, tổn thương.

Ở góc nhìn của vợ, mẹ tôi đang vì vàng mà tham lam mờ mắt. Ngày xưa cưới xong, có bao nhiêu tiền, vàng vợ dồn hết cho tôi có vốn làm ăn, nhờ đó gia đình mới có điều kiện như hiện tại.

Ý vợ tôi là số vàng tôi đưa cô ấy sau khi cưới đã dùng vào việc chung chứ vợ không giữ làm của riêng. Chuyện vay nợ giữa tôi và mẹ, vợ không can dự. Vốn làm ăn hiện giờ của vợ là cô ấy tự linh hoạt kiếm ra. Đừng vì thấy cô ấy kiếm được tiền mà mẹ đòi vàng. Có đòi cũng không ai trả vì nó không liên quan đến vàng của mẹ.

Mẹ và vợ tôi cãi nhau suốt ngày chỉ vì... vàng - 1

Mẹ và vợ tôi cãi nhau suốt ngày chỉ vì vàng (Ảnh minh họa: TL)

Chuyện ầm ĩ vài hôm rồi xẹp, tôi thở phào, đinh ninh mâu thuẫn đã giải quyết xong. Ai ngờ vàng càng lúc càng tăng, đồng nghĩa tranh cãi giữa hai người phụ nữ của tôi được dịp nóng bùng trở lại.

Mẹ lôi kéo đồng minh bằng cách mang chuyện trong nhà đi rêu rao hỏi ý kiến khắp nơi, còn kiếm chuyện nói xấu con dâu khiến vợ tôi càng được đà ấm ức. Tôi loay hoay giải quyết 2 bên, nói với mẹ một câu, lại quay sang nói với vợ một câu, chỉ mong êm ấm, cũng đỡ xấu mặt với xung quanh.

Nhưng phương án hòa bình của tôi không được hai người phụ nữ chấp nhận. Đỉnh điểm vợ tôi đòi ly hôn. Tôi biết vợ làm thật chứ không dọa. Cô ấy hỏi ý hai con gái muốn ở với ai, theo mẹ thì chuẩn bị tinh thần, đồng thời dọn quần áo, đồ đạc về ngay bên ngoại.

Tôi can ngăn thì bị nói cho tối tăm mặt mũi. Đường đường là trụ cột trong nhà, bỗng chốc tôi biến thành bỏ đi với đủ loại tội danh: Hèn, không đáng mặt đàn ông, chuyện cỏn con không giải quyết được, núp váy mẹ, không bênh vợ một câu, đàn ông không bảo vệ được vợ thì vứt ...

Tóm lại vợ muốn tự lo, không cần dựa vào người chồng thiếu bản lĩnh. Quay sang mẹ đẻ thì chỉ một mực đòi trả nợ vàng. Qua lời bà thì ai ai cũng nói vợ chồng tôi nuốt lời, không tử tế. "Chưa ai nuốt vàng mà trôi được cả. Vàng đi đôi với bạc con ạ".

Đó là câu mẹ nói với tôi trước khi bà tuyên bố từ mặt con dâu. Tâm trạng tôi hiện tại vô cùng bất ổn. Trong lúc mất bình tĩnh tôi còn dang tay tát vợ vì cô ấy dám coi thường mỉa mai cả mẹ và tôi.

Tôi căm ghét mỗi khi ai đó nhắc đến vàng, chỉ vì vàng mà nhà tôi căng thẳng, nóng như chiến sự. Tôi không biết làm sao để ngừng chiến? Ai đó bảo tôi, sao không trả quách vàng cho mẹ rồi xin lỗi vợ một tiếng là xong?

Xin thưa tôi cũng muốn trả hết vàng cho mẹ. Hiềm nỗi, bao năm làm ra tiền, tôi đâu nghĩ đến cảnh này mà giữ lại? Lấy đâu ra tiền để mua vàng trả mẹ rồi đón vợ về? Mà nghĩ đến vợ tôi cũng thấy thất vọng.

Chẳng ngờ người vợ tôi yêu thương lại có thể cư xử "cạn tàu ráo máng". Nghĩ đến thôi đã muốn điên đầu. Âu cũng vì cái thứ tiền vàng bạc bẽo mà nhà tôi điên đảo. Đúng là khóc cả dòng sông.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Ra mắt nhà bạn trai, tôi chết lặng khi thấy bố anh

Tôi từng nghĩ rằng quá khứ của một người có thể chôn vùi mãi mãi, chỉ cần bước sang một cuộc sống mới và không bao giờ nhắc lại. Nhưng rồi có một ngày, quá khứ của tôi bị phơi bày, khiến tôi không còn đường nào để trốn chạy. Ngày tôi theo người yêu về ra mắt gia đình, đó đáng lẽ phải là một ngày hạnh phúc.

Anh là người đàn ông tử tế nhất mà tôi từng gặp. Chúng tôi quen nhau gần một năm. Anh hiền lành, chăm chỉ, sống giản dị và đặc biệt luôn đối xử với tôi bằng sự tôn trọng. Sau nhiều mối quan hệ chóng vánh trước đó, tôi nghĩ mình đã may mắn gặp được một người thực sự muốn cùng tôi xây dựng tương lai.

Ra mắt nhà bạn trai, tôi chết lặng khi thấy bố anh - 1

Tôi sốc khi biết bố bạn trai là ai (Ảnh minh họa: TD).

Anh nói bố mẹ ở ngoại thành, làm nghề lao động bình thường. Tôi không hỏi nhiều về gia cảnh của anh. Điều tôi mong muốn lúc đó chỉ là một cuộc sống bình yên.

Hôm đó, tôi chuẩn bị rất kỹ.

Tôi chọn một chiếc váy kín đáo, mua ít hoa quả và hộp bánh làm quà. Trên đường đi, tôi còn cười trêu anh rằng mình hồi hộp như đi thi. Anh nắm tay tôi, nói rằng bố mẹ anh dễ tính, chỉ cần anh yêu là họ ủng hộ.

Tôi đã tin như vậy.

Nhưng khi cánh cửa ngôi nhà mở ra, tôi gần như chết lặng.

Người đàn ông đứng trước mặt chúng tôi không ai khác chính là bác bảo vệ của khu chung cư mini nơi tôi từng thuê trọ. Chiếc áo bảo vệ quen thuộc không còn trên người ông, nhưng khuôn mặt đó, ánh mắt đó, tôi không thể nào nhầm lẫn.

Ông cũng nhận ra tôi ngay lập tức. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy rõ sự sững lại trong ánh mắt của ông. Còn tôi thì đứng chết trân.

Người yêu tôi vui vẻ giới thiệu: “Bố ơi, đây là Mai, bạn gái con.” Tôi cúi đầu chào mà đôi tay run lên.

Bố anh gật đầu nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn đầy dò xét. Người yêu tôi không hề biết rằng chính người đàn ông trước mặt là người chứng kiến gần như toàn bộ quãng thời gian tệ hại nhất trong cuộc đời tôi.

Tôi từng thuê một căn phòng nhỏ trong một khu chung cư mini cũ kỹ. Khi đó tôi nông nổi và sống buông thả. Tôi quen rất nhiều người đàn ông. Có người quen qua bạn bè, có người quen trên mạng. Những cuộc gặp gỡ chóng vánh, những buổi tối say sưa, những lần tôi dắt đàn ông lạ về phòng ngủ lại.

Tôi từng nghĩ đó là cách tận hưởng tuổi trẻ.

Mỗi lần tôi đưa người lạ về, bác bảo vệ ở cổng đều nhìn thấy. Khu chung cư mini nhỏ, phòng sát phòng, mọi thứ đều khó mà giấu. Có những đêm tôi về muộn, say xỉn, bác bảo vệ phải mở cổng cho tôi.

Có lần tôi còn cãi nhau ầm ĩ với một người đàn ông ngay ở hành lang, khiến cả tầng thức giấc. Tôi biết bác nhìn thấy tất cả. Thỉnh thoảng bác nhìn tôi với ánh mắt rất lạ, vừa nghiêm khắc, vừa như thất vọng.

Nhưng rồi một biến cố xảy ra khiến tôi thay đổi. Một người đàn ông mà tôi từng quen biết đã lừa tiền tôi rồi biến mất. Đó là lần đầu tiên tôi nhận ra cuộc sống buông thả của mình đã dẫn tôi đi xa đến mức nào.

Tôi rời khu chung cư mini ngay sau đó. Tôi thay đổi công việc, cắt đứt những mối quan hệ cũ và cố gắng sống tử tế hơn. Và rồi tôi gặp người yêu hiện tại. Anh giống như một khởi đầu mới.

Tôi chưa từng kể với anh về quá khứ đó, tôi thật sự muốn chôn vùi nó. Nhưng tôi không ngờ rằng người chứng kiến quá khứ của mình lại chính là bố anh.

Trong bữa cơm ra mắt hôm đó, tôi luôn có cảm giác ánh mắt của bố anh thỉnh thoảng lại nhìn sang tôi. Bác không gay gắt, nhưng đầy suy nghĩ. Mỗi lần như vậy, tim tôi lại đập mạnh.

Người yêu tôi thì hoàn toàn không nhận ra sự bất thường. Anh vui vẻ kể về công việc, về kế hoạch tương lai, thỉnh thoảng còn nói đùa rằng nếu mọi chuyện thuận lợi, sang năm chúng tôi sẽ cưới.

Mỗi lời anh nói khiến tôi càng thấy nghẹn ngào.

Sau bữa ăn, khi tôi ra sân rửa tay, bố anh cũng bước ra ngoài. Ông đứng cạnh bể nước một lúc rồi khẽ nói: “Cháu có nhận ra bác không?”. Tôi chỉ biết gật đầu. Ông thở dài rất nhẹ: “Bác nhận ra cháu ngay từ lúc mở cửa”. Tôi không dám ngẩng đầu.

Một lúc lâu sau, ông nói tiếp: “Con trai bác là người hiền lành. Nó sống rất tình cảm”. Tôi hiểu ông đang muốn nói gì. Tôi cũng hiểu ông đã thấy những gì. Khoảnh khắc đó, tôi chỉ muốn biến mất khỏi nơi đó.

Trên đường về, người yêu tôi vẫn vui vẻ hỏi tôi có thấy bố mẹ anh dễ gần không. Tôi chỉ cười gượng. Đêm hôm đó, tôi không ngủ được. Tôi cứ nghĩ đến ánh mắt của bố anh, nghĩ đến quá khứ của mình và nghĩ đến người đàn ông đang đặt trọn niềm tin vào tôi.

Tôi biết mình không đủ dũng cảm để đối diện. Tôi sợ một ngày nào đó bố anh nói ra tất cả. Tôi sợ ánh mắt thất vọng của người yêu.

Hai ngày sau, tôi nói lời chia tay. Tôi không kể lý do thật. Tôi chỉ nói rằng, chúng tôi không hợp và tôi chưa sẵn sàng cho hôn nhân. Anh nhìn tôi rất lâu, không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Tôi vẫn nhớ ánh mắt buồn bã của anh hôm đó. Có lẽ tôi đã đánh mất người đàn ông tốt nhất trong cuộc đời mình.

Nhưng tôi cũng hiểu rằng cái giá của quá khứ là những điều không thể sửa chữa. Tôi đã phải trả giá cho quá khứ sống buông thả của mình!

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Chồng đi vắng, tôi lo sợ vì thói quen lạ của em trai chồng trước phòng ngủ

Tôi 24 tuổi, kết hôn được hơn một năm. Chồng tôi hơn tôi 5 tuổi, là người hiền lành, chịu khó làm ăn. Gia đình chồng tôi ở quê, bố mẹ chồng làm nông nên điều kiện không khá giả. Vì muốn hai con có cơ hội học hành tốt hơn nên khi chồng tôi lên thành phố lập nghiệp và ổn định chỗ ở, bố mẹ chồng cũng nhờ anh đón em trai lên ở cùng để tiện học đại học.

Em trai chồng tôi năm nay 19 tuổi, năm ngoái đỗ một trường đại học ở thành phố. Bố mẹ chồng nói ở ký túc xá chật chội, sợ em trai chưa quen sinh hoạt tập thể nên muốn em ở cùng anh chị cho yên tâm.

Trước khi em trai chuyển qua ở chung, anh ấy có hỏi ý kiến tôi. Tôi hiểu cho tình cảm anh em của chồng. Hai anh em từ nhỏ đã thân thiết, nương tựa nhau. Vợ chồng tôi thuê căn chung cư hai phòng ngủ. Mới cưới, chưa có kế hoạch sinh con nên tôi nghĩ thêm một người cũng không quá bất tiện.

Chồng đi vắng, tôi lo sợ vì thói quen lạ của em trai chồng trước phòng ngủ - 1

Tôi hoang mang vì phát hiện hành động lạ của em trai chồng những lần chồng đi vắng đêm khuya (Ảnh minh họa: Pinterest).

Lúc mới chuyển lên thành phố, em trai chồng khá ít nói, có phần rụt rè nhưng rất ngoan. Mỗi khi tôi nấu ăn, em trai chồng thường phụ nhặt rau, ăn xong rửa bát. Có hôm tôi đi làm về muộn, thấy em đã cắm cơm sẵn hoặc dọn dẹp nhà cửa giúp. Nhiều lúc tôi còn trêu chồng rằng: “Em trai anh ngoan thế này, ở chung còn đỡ việc cho em”.

Em trai chồng cũng khá vô tư. Có hôm đang ngồi học bài ở phòng khách thì em quay sang hỏi tôi vài chuyện linh tinh như cách nấu món ăn, chuyện học hành hay hỏi tôi kinh nghiệm đi làm sau này. 

Thỉnh thoảng cuối tuần rảnh, tôi còn mua trà sữa hoặc đồ ăn vặt mang về cho cả nhà. Em trai chồng lúc nào cũng vui vẻ cảm ơn, còn nói rằng “Ở với anh chị sướng quá”.

Chính vì vậy, tôi luôn nghĩ mối quan hệ giữa mình và em trai chồng khá thoải mái. Cho đến khoảng vài tuần gần đây, tôi bắt đầu để ý thấy có những chuyện khá bất thường.

Chồng tôi làm trong lĩnh vực kinh doanh nên nhiều hôm phải gặp khách hàng, có khi về nhà rất muộn. Những hôm như vậy tôi thường đi ngủ trước vì sáng hôm sau còn đi làm.

Phòng ngủ của vợ chồng tôi thường chỉ đóng lại chứ ít khi khóa bên trong. Hơn nữa, chồng tôi nhiều hôm đi làm về rất muộn. Nếu khóa cửa thì mỗi lần anh về lại phải gõ cửa đánh thức tôi dậy mở, khá bất tiện. Vì vậy từ trước đến nay tôi thường để cửa khép như vậy để chồng về khuya có thể vào phòng luôn.

Có lần đang ngủ say, tôi bỗng giật mình vì tiếng động có người mở cửa phòng. Khi tôi hé mắt nhìn thì thấy em trai chồng đứng ở cửa, thấy tôi cử động thì cậu ấy vội quay đi và khép cửa lại. Lúc đầu tôi nghĩ có thể cậu ấy nhầm phòng hoặc vào hỏi gì đó nên không để tâm.

Lần khác, tôi đang dưỡng da trước khi ngủ thì thấy em trai chồng đứng ở cửa phòng khá lâu. Khi tôi ngồi dậy định hỏi có chuyện gì không thì cậu ấy lập tức bước ra ngoài và về phòng như chưa có chuyện gì xảy ra.

Nhà tôi có lắp camera ở phòng khách nên tôi thử xem lại. Camera chỉ lưu được khoảng hai tuần nhưng tôi vẫn thấy 2-3 lần em trai chồng đi về phía phòng tôi vào buổi tối, đứng bên ngoài rất lâu, có lúc mở cửa ngó vào, đúng những hôm chồng tôi không có nhà. 

Ban ngày, thi thoảng tôi cũng bắt gặp ánh mắt cậu ấy nhìn về phía mình, nhưng khi tôi quay lại thì cậu ấy vội nhìn sang chỗ khác. Gần đây, em trai chồng cũng cư xử lạ, thiếu tự nhiên khi nói chuyện cùng vợ chồng tôi trong những bữa ăn tối cùng cả nhà.

Những chuyện nhỏ như vậy tích tụ lại khiến tôi dần cảm thấy bất an. Tôi không chắc mình có đang suy diễn quá lên không, nhưng cảm giác không thoải mái thì ngày càng rõ. 

Điều khiến tôi bối rối nhất là không biết nên xử lý thế nào. Những ngày qua, tôi đã có thói quen khóa cửa khi đi ngủ. Nhưng tôi chưa nói chuyện với chồng. Tôi sợ nếu nói ra mà chỉ là hiểu lầm sẽ khiến gia đình căng thẳng, nhất là chồng tôi rất thương em trai vì nhà chỉ có hai anh em.

Nhưng nếu cứ im lặng thì tôi lại cảm thấy không yên tâm khi ở nhà một mình. Nếu đúng là em trai chồng có những suy nghĩ không đứng đắn với chị dâu thì tôi chắc chắn không thể ở cùng nhà với cậu ấy nữa. Tôi đang rất hoang mang và không biết nên nói chuyện nhạy cảm này với chồng ra sao cho khéo léo. Xin hãy cho tôi lời khuyên.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Monday, March 9, 2026

Hành động của 2 chị chồng với thùng phong bì mừng cưới khiến tôi chết lặng

Thông thường sau bao lâu, mọi người mới nhận ra những bất ổn trong cuộc hôn nhân của mình?

Kết hôn chưa đầy nửa năm, mà có những lúc tôi mệt đến mức chỉ muốn buông tay.

Chồng tôi là con út trong gia đình có 3 chị em. Hai chị gái đã lập gia đình, kinh tế khá giả. Chồng tôi là “cậu út vàng” được bố mẹ và các chị cưng chiều từ bé. Mọi việc lớn nhỏ trong nhà, 2 chị đều quen đứng ra sắp xếp, quyết định thay em trai.

Ngay từ ngày đầu về ra mắt, tôi đã cảm nhận được sự sắc sảo và phần nào đó là dò xét trong ánh mắt của 2 người chị. Những câu hỏi tưởng như vô tình: “Lương em bao nhiêu?”, “Nhà em ở đâu?”, “Bố mẹ làm gì?”, được hỏi với giọng nhẹ nhàng nhưng khiến tôi thấy mình như đang dự một buổi phỏng vấn.

Tôi tự trấn an, có lẽ các chị thương em trai nên mới cẩn thận vậy. Nhưng mọi chuyện không dừng ở đó.

Khi chúng tôi chuẩn bị cưới, 2 chị gần như can thiệp vào tất cả các công đoạn. Từ việc chọn studio chụp ảnh, đặt nhà hàng, đến cả màu sơn phòng tân hôn. Chiếc váy tôi thích bị chê “không sang”. Bộ ảnh tôi muốn chụp phong cách tự nhiên bị bảo “không hợp với gia đình mình”. Thậm chí, chiếc giường cưới tôi chọn cũng bị góp ý thay đổi vì “không đúng phong thủy”.

Mỗi lần tôi bày tỏ ý kiến, các chị đều cười: “Chị nói vậy là tốt cho hai đứa thôi”. Còn chồng tôi thì quen với việc nghe lời các chị. Anh bảo tôi: “Thôi em, các chị có kinh nghiệm rồi, nghe theo cho yên chuyện”.

Tôi đã nhượng bộ rất nhiều, chỉ mong ngày cưới trôi qua êm đẹp. Nhưng điều khiến tôi chết lặng lại xảy ra đúng hôm ấy.

Hành động của 2 chị chồng với thùng phong bì mừng cưới khiến tôi chết lặng - 1

Tôi mới cưới nhưng gặp đủ chuyện không vui với 2 chị chồng (Ảnh minh họa: Sohu).

Ngày cưới, tôi gần như không có một phút ngơi nghỉ. Hết đón khách, chụp ảnh, thay váy, lại đi từng bàn cảm ơn. Trong lúc tôi tất bật, 2 chị chồng ngồi một góc, thay nhau “quản lý” thùng phong bì mừng cưới. Tôi nghĩ vậy cũng tốt, có người trông coi đỡ thất lạc.

Cho đến khi tiệc gần tàn, tôi vô tình nghe loáng thoáng 2 chị nói chuyện với nhau phía sau cánh gà nhà hàng. Họ đã mở thùng, bóc phong bì và đếm tiền ngay tại chỗ. Lý do được đưa ra là “cần lấy tiền thanh toán cỗ cưới và chi phí nhà hàng, không thể chờ về nhà”.

Tôi chết lặng. Đó là tiền mừng cưới của vợ chồng tôi, là tình cảm của bạn bè, người thân gửi gắm cho cuộc sống mới của chúng tôi. Vậy mà tôi lại là người cuối cùng biết chuyện thùng đựng phong bì mừng cưới được mở. Tôi còn chưa biết ai mừng bao nhiêu, ghi chép lại để sau còn cảm ơn mọi người vào dịp phù hợp.

Khi tôi hỏi chồng, anh cũng bối rối nhưng vẫn cố tìm một lý do: “Nhà mình bỏ tiền ra lo tiệc cưới trước, giờ lấy lại cũng đúng thôi. Có gì đâu mà em căng thẳng?”.

Lúc ấy, tôi rất bực mình, nhưng biết làm sao được, chẳng lẽ, lại quay ra cãi nhau. Tôi đành nuốt cục tức trong lòng.

Từ sau đám cưới, mọi chuyện càng lúc càng ngột ngạt. Hai chị chồng thường xuyên hỏi han chuyện tiền bạc của vợ chồng tôi. Hai chị nhiều lần gợi ý tôi nên đưa số vàng hồi môn cho mẹ chồng giữ hộ, vì “hai đứa còn trẻ, chưa biết quản lý”.

Tôi cảm thấy đời tư của mình bị xâm phạm từng chút một. Từ chuyện chi tiêu, sắm sửa, đến cả kế hoạch sinh con, các chị đều có ý kiến. Tôi góp ý với chồng, anh lại bảo tôi “nhạy cảm quá”, rằng các chị chỉ quan tâm em.

Tôi không có mâu thuẫn gì với mẹ chồng. Bà hiền và ít khi can thiệp vào chuyện của con cái. Người khiến tôi mệt mỏi lại chính là 2 chị chồng – những người không sống chung nhà nhưng lúc nào cũng hiện diện trong mọi quyết định của vợ chồng tôi.

Chúng tôi bắt đầu cãi nhau nhiều hơn. Tôi trách anh không đứng về phía vợ. Anh trách tôi không biết hòa hợp với gia đình chồng. Những cuộc nói chuyện luôn kết thúc bằng sự im lặng.

Có đêm nằm cạnh nhau mà tôi thấy xa lạ. Tôi tự hỏi, nếu ngay từ đầu anh đủ mạnh mẽ để nói: “Chuyện của vợ chồng em, chúng em tự quyết”, liệu mọi thứ có khác?

Hành động mở thùng phong bì mừng cưới ngày cưới, với nhiều người có thể chỉ là chuyện tiền bạc, nhưng với tôi, đó là ranh giới, là cảm giác mình không được tôn trọng ngay từ ngày đầu bước vào gia đình ấy.

Chưa đầy 6 tháng, tôi đã nghĩ đến chuyện ly hôn. Tôi mệt mỏi vì phải gồng mình làm “em dâu hiểu chuyện”, mệt mỏi vì mỗi quyết định riêng tư đều có bóng dáng người khác xen vào. 

Nhưng tôi cũng sợ, sợ mình bỏ đi quá vội vàng, sợ sau này hối hận. Tôi vẫn còn yêu chồng, chỉ là tôi không biết anh có đủ yêu tôi để thay đổi hay không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.