Monday, February 16, 2026

Đêm giao thừa nhớ bố

Năm ngoái, cũng ngày này, chúng con từ phương xa về quê đón Tết. Trên đường về sẽ ghé mua món đặc sản địa phương mà bố thích. Năm nay chúng con vẫn về, vẫn mua món đặc sản ấy, nhưng là để đặt lên ban thờ của bố.

Gần một năm bố đi xa, nỗi đau đã có đôi phần nguôi ngoai, chỉ có nỗi nhớ là chưa bao giờ dứt. Nỗi nhớ nằm ở căn phòng trống vắng, nằm ở chiếc ghế bố vẫn hay ngồi. Nỗi nhớ vương trên cây bưởi bố trồng nay đã trĩu quả trên cây. Và những bức ảnh chụp những mùa xuân cũ của gia đình mình có bố.

Mọi năm, những ngày cuối năm này, bố cùng con cháu trồng đào, bê quất, chuẩn bị lá dong để nắn nót gói từng chiếc bánh chưng. Bố gọi điện cho từng đứa con xa, hỏi ngày nào thì nghỉ Tết, ngày nào về nội, ngày nào về ngoại.

Năm nay, con cháu cũng về đủ đầy, chỉ là thiếu bố. Tết này, nhà mình chỉ treo một lá cờ trước sân, không mua hoa đào, không mua chậu quất. Chưa có Tết nào cả nhà hội ngộ mà lại thấy thiếu như năm nay. Bố đi xa, để lại rất nhiều niềm thương nỗi nhớ trong tim mỗi người.

Đêm giao thừa nhớ bố - 1

Đêm giao thừa đầu tiên vắng bố (Ảnh minh họa: Pngtree).

Giao thừa mọi năm, bố trang nghiêm đứng trước bàn thờ dâng lễ, cúng bái tổ tiên. Rồi cả nhà cùng đứng ở bậc thềm ngắm pháo hoa, ấm áp bên nhau trong phút giây trời đất giao hòa của thời khắc chuyển giao một năm cũ-mới. Tết năm nay, em trai út trong nhà thay bố dâng hương, nguyện cầu.

Gần một năm trôi qua, mẹ vẫn chưa quen với việc vắng bố trong đời. Hồi bố còn, ông bà thường xuyên tranh cãi chuyện nọ chuyện kia, cũng không ít khi bực mình, giận dỗi. Nhưng bố xa rồi, mẹ nói chỉ nhớ về bố với những chuyện vui, những kỷ niệm đẹp.

Giao thừa năm nay, mẹ đứng ở ban thờ bố hồi lâu rồi ra đứng góc thềm lặng lẽ khóc. Có lẽ mẹ không muốn bố thấy mẹ buồn, không muốn bố đi xa rồi mà vẫn phải bận lòng bởi những buồn thương nhân thế. Và con, đứa con gái bướng bỉnh của bố cũng chẳng biết làm gì ngoài khóc vì nhớ.

Bố ơi, năm mới đến rồi, giao thừa đã điểm. Pháo hoa sáng đầy trời, nhà nhà cất lên tiếng nhạc hân hoan chúc mừng năm mới. Tết để đoàn viên, Tết để sum vầy, nhưng nhà mình từ nay về sau dù có sum vầy cũng không bao giờ đủ đầy, trọn vẹn như xưa nữa.

Vẫn biết “lá rụng về cội” và đời người không thể tránh khỏi những cuộc chia ly. Nhưng con chưa bao giờ tưởng tượng Tết không có bố sẽ như thế nào và cũng chưa từng chuẩn bị cho tình huống ấy.

“Khôn không đến trẻ, khỏe không đến già”, con gái dại khờ có lẽ nhiều khi đã khiến bố phải lo lắng, bận lòng. Đến khi bố xa rồi, cũng chỉ biết báo hiếu bố bằng tiếng khóc. Những việc chưa kịp làm, những lời chưa kịp nói bỗng trở thành nỗi day dứt khôn nguôi.

Vậy nên, giờ phút này, sau phút giao thừa, cả nhà ai nấy lui về phòng riêng. Chỉ mình con đứng giữa sân, trong làn gió lạnh, để nước mắt tự do rơi trên gương mặt mình.

Con chỉ ước có thể một lần nữa gọi “Bố ơi!” và nghe tiếng trả lời của bố. Ước được nghe bố hỏi han và cả những phiền trách. Hóa ra những điều giản dị thường ngày đến một ngày bỗng trở nên khó khăn đến thế. Hóa ra, một người đã từng rất gần, có một ngày lại xa xôi đến thế.

Đêm giao thừa, có lẽ ai cũng mong cầu nhiều thứ. Còn con chỉ có trái tim này với nỗi nhớ bố dâng đầy.

Bố ơi!

Hành động táo bạo khi ân ái của bạn gái khiến tôi thấy hoang mang

Tôi quen cô ấy vào một ngày rất bình thường. Một buổi chiều thành phố mưa lất phất, chúng tôi cùng nhau trú mưa dưới mái hiên một quán cà phê. Từ những câu hỏi vu vơ xã giao, chúng tôi dần mở ra một mối quan hệ.

Hơn nửa năm sau khi quen biết, chúng tôi bắt đầu hẹn hò. Cô ấy dịu dàng, biết lắng nghe, đôi khi hơi trẻ con nhưng luôn khiến tôi cảm thấy hạnh phúc. Gần đây, chúng tôi bước sang một giai đoạn gần gũi hơn.

Tôi không phải người bảo thủ, cũng không phải người ngây thơ đến mức nghĩ rằng yêu là chỉ nắm tay, đi dạo. Tôi hiểu, khi tình cảm đủ sâu, sự thân mật là điều tự nhiên. Nhưng tôi đã không chuẩn bị tinh thần cho cảm giác bối rối và hoang mang đến vậy, khi nhận ra cô ấy hoàn toàn khác với hình dung của tôi.

Cô ấy chủ động, táo bạo, thậm chí có phần khiêu khích. Những cử chỉ, ánh mắt, cách dẫn dắt… tất cả khiến tôi sững lại. Trong đầu tôi vụt qua một suy nghĩ rất ngớ ngẩn nhưng không sao gạt đi được: “Sao em ấy lại thuần thục đến vậy?”. Có những khoảnh khắc, tôi thấy mình như bị cô ấy "điều khiển".

Hành động táo bạo khi ân ái của bạn gái khiến tôi thấy hoang mang - 1

Bạn gái luôn chủ động hơn tôi mỗi lần ân ái (Ảnh minh họa: Sohu ).

Tôi không nói ra ngay. Tôi sợ làm cô ấy tổn thương. Một lần, khi tôi tỏ ra lúng túng, cô ấy cười, rất thẳng thắn bảo rằng: “Em tìm hiểu, học hỏi thôi. Em muốn chiều anh”. Câu nói ấy đáng lẽ phải khiến tôi cảm động. Nhưng không hiểu sao, trong lòng tôi lại hoài nghi hơn.

Có lần sau một buổi đi chơi, bạn gái không về nhà mà chủ động đặt khách sạn để chúng tôi cùng qua đêm. Cô ấy muốn tạo cho tôi sự bất ngờ nhưng tôi thì lại thấy đó là sự táo bạo quá mức.

Tôi bắt đầu nhớ lại những gì cô ấy từng kể rằng trước tôi, cô ấy chỉ yêu một, hai người, những mối quan hệ thoáng qua, chưa đi quá xa. Cô ấy cũng là người khá giữ mình.

Tôi đã rất tin tưởng người yêu mình. Nhưng bây giờ, giữa những trải nghiệm rất thật, rất sống động kia, niềm tin ấy bỗng lung lay.

Tôi ghét chính bản thân mình khi bắt đầu đặt câu hỏi. Liệu quá khứ của cô ấy có thực sự đơn giản như lời kể? Hay tôi chỉ là người đến sau, hưởng những gì người khác đã vô tình để lại? Có phải cô ấy từng chung đụng với nhiều người nên mới có được sự tự tin và “thành thạo” như thế?

Những suy nghĩ ấy xuất hiện ngày một nhiều, dù tôi biết chúng không đẹp đẽ gì. Tôi thấy mình nhỏ nhen, ích kỷ, thậm chí cổ hủ. Nhưng cảm xúc không phải công tắc bật tắt. Tôi không thể bảo trái tim mình rằng: “Đừng nghi ngờ nữa”.

Có lúc tôi tự hỏi, vấn đề nằm ở cô ấy hay ở tôi. Phải chăng tôi đang mang trong đầu một hình ảnh lý tưởng hóa về người yêu, rằng cô ấy phải vụng về, phải e dè thì mới “đúng”? Phải chăng tôi vô thức áp đặt tiêu chuẩn của mình lên một người khác, rồi thất vọng khi họ không giống như mình tưởng tượng?

Nhưng cũng có lúc, nỗi lo lại quay về rất thật. Tôi sợ mình không hiểu hết con người cô ấy, sợ những điều cô ấy không thành thật. Tôi cũng lo lắng một ngày nào đó, khi tình cảm không còn đủ mới mẻ, tôi sẽ phát hiện ra những khoảng tối tồi tệ hơn.

Có những đêm nằm cạnh nhau, cô ấy ngủ ngon lành sau cuộc ân ái, còn tôi thì trằn trọc. Tôi nhìn gương mặt quen thuộc ấy và tự hỏi: “Mình có đang tự làm khó mình không?”. Quá khứ, dù thế nào, cũng là quá khứ. Điều quan trọng là hiện tại, là cách cô ấy chọn ở bên tôi, chọn học hỏi, chọn cố gắng vì mối quan hệ này. Nhưng lý trí là một chuyện, cảm xúc lại là chuyện khác.

Tôi viết ra những dòng này không phải để buộc tội hay phán xét cô ấy. Có lẽ, sâu thẳm, tôi chỉ đang tìm một lời giải thích cho chính mình. Rằng tôi có nên tiếp tục tin tưởng, hay nên thẳng thắn đối diện với những nghi ngờ đang lớn dần. Nhưng bắt đầu câu chuyện này thế nào để với cô ấy cũng thật khó!

M. T (Hà Nội)

Vì nải chuối xanh chưng Tết, tôi bị bố chồng đuổi về ngoại

Người ta vẫn nói “dâu mới rể mới”, mọi thứ đều phải chỉn chu để đẹp lòng hai bên. Tôi cũng đã cố gắng hết sức, vậy mà chỉ vì một nải chuối, tôi bị bố chồng đuổi về nhà mẹ đẻ hết lần này đến lần khác.

Nhà chồng tôi nề nếp, gia phong, đặc biệt bố chồng tôi là người cực kỳ khắt khe chuyện lễ nghĩa. Ngay từ ngày về ra mắt, tôi đã thấy ông ít nói, ánh mắt lúc nào cũng soi xét như thể đang cân đo từng hành động của tôi.

Mẹ chồng mất sớm, ông sống cùng vợ chồng tôi và em chồng. Chồng tôi bảo tính bố khó nhưng thương con, chỉ cần tôi nhẫn nhịn là mọi chuyện sẽ yên.

Tôi đã tin như thế, cho đến khi...

Vì nải chuối xanh chưng Tết, tôi bị bố chồng đuổi về ngoại - 1

Tôi thường bị bố chồng mắng vì những chuyện nhỏ nhặt (Ảnh minh họa: TD).

Những ngày giáp Tết, tôi dậy từ 5h để đi chợ, hí hửng nghĩ mình sẽ tự tay chuẩn bị mâm ngũ quả đầu tiên trong đời làm dâu. Tôi lựa từng trái bưởi, phật thủ, mãng cầu, đu đủ… rồi thấy nải chuối xanh đẹp mắt nên mua luôn, chỉ đơn giản nghĩ rằng quả nào cũng tròn đầy, tươi tốt là được.

Khi tôi bày mâm lên bàn thờ, bố chồng bước vào, đứng nhìn vài giây rồi đột ngột hất mạnh nải chuối xuống đất. Những quả chuối lăn lóc khắp nền nhà, còn tôi chết lặng.

Ông quát lớn, giọng đầy phẫn nộ rằng làm dâu mà chuyện nhỏ nhặt cũng không biết, chuối phải mua nải quả lẻ mới mang lộc, mua nải chẵn là điềm xui, là không tôn trọng tổ tiên. Ông bảo tôi về nhà mẹ đẻ học lại lễ nghĩa rồi hãy quay lại.

Tôi đứng run chân, nước mắt cứ thế rơi xuống mà không dám cãi một câu. Chồng tôi chạy vào, cố giải thích rằng tôi không biết phong tục, đó chỉ là chuyện nhỏ, nhưng ông càng tức giận hơn. Ông nói nhà này không chấp nhận con dâu vô tâm, chưa đến Tết đã làm chuyện xui xẻo.

Chiều hôm đó, tôi xách túi về nhà mẹ đẻ trong trạng thái tủi hổ đến nghẹt thở. Mẹ tôi nghe chuyện thì vừa thương vừa giận, nhưng bà khuyên tôi cố nhịn vì đời con gái lấy chồng đâu phải chuyện dễ dàng.

Tôi quay lại nhà chồng vào hôm sau với hy vọng mọi chuyện sẽ lắng xuống. Nhưng không.

Bố chồng gần như không nhìn mặt tôi. Ông soi từng việc nhỏ, từ cách tôi lau bàn thờ, xếp bát đũa, cho đến chuyện tôi mặc áo màu gì trong nhà. Chỉ cần không vừa ý, ông lại bảo tôi về ngoại để suy nghĩ lại cách làm dâu.

Lần tiếp, ông đuổi tôi vì tôi lỡ cắm cành đào lệch về bên trái, cho rằng như vậy là chèn ép vận khí của gia đình.

Rồi hôm sau, ông nổi giận vì tôi quét nhà lúc trời tối, nói rằng quét lộc đi mất. Khi tôi nói lại rằng mình chỉ làm theo hướng dẫn trên mạng, ông nổi giận đùng đùng, bảo tôi không đủ tư cách làm dâu.

Mỗi lần như vậy, chồng tôi đều đứng giữa, hết bênh tôi rồi lại quay sang dỗ bố. Anh nói bố già rồi, khó tính là chuyện bình thường, mong tôi chịu thiệt một chút cho yên cửa yên nhà. Tôi nhìn chồng, thấy anh mệt mỏi nhưng cũng thấy mình cô độc đến đáng sợ.

Có hôm, tôi đang nấu nồi thịt kho thì bố chồng bước vào, thấy tôi cho trứng vịt thay vì trứng gà liền gạt phăng nắp nồi, nước sôi bắn tung tóe làm tay tôi bỏng rát. Ông nói nhà này chưa bao giờ ăn thịt kho trứng vịt, tôi đang phá nếp nhà. Ông lại yêu cầu tôi về nhà mẹ đẻ ngay lập tức, bảo rằng không muốn nhìn thấy tôi trong mấy ngày Tết.

Tôi gọi điện cho mẹ, kể lại mọi việc. Mẹ tôi nghe xong, im lặng rất lâu rồi nói rằng nếu con thấy khổ quá thì cứ về, không ai bắt con phải chịu đựng cả đời như vậy. Mẹ bảo nhà ngoại luôn là nơi để tôi quay về.

Tôi ngồi trên giường, nhìn vali vẫn chưa kịp cất từ lần trước, lòng rối bời. Tôi nghĩ đến cái Tết đầu tiên làm dâu mà mình từng háo hức, nghĩ đến những bữa cơm đoàn viên mà tôi từng tưởng tượng sẽ ấm áp. Giờ đây, tôi thấy mình như người thừa trong chính ngôi nhà của chồng.

Chồng bảo tôi cứ về ngoại vài hôm cho bố nguôi giận. Câu nói nhẹ tênh của anh khiến tôi đau nhói. Tôi nhận ra trong cuộc chiến này, tôi chưa từng có đồng minh thực sự.

Đêm đó, tôi thức trắng. Tôi không biết nếu mình về nhà ngoại ăn Tết thì có phải là bỏ cuộc, là thừa nhận mình không thể làm dâu nhà này hay không. Nhưng nếu ở lại, tôi cũng không biết phải chịu đựng thêm bao nhiêu lần bị đuổi đi vì những lý do mà tôi không bao giờ hiểu nổi.

Tôi chỉ là một phụ nữ bình thường, muốn có một gia đình bình yên, muốn được xem nhà chồng như nhà mình. Vậy mà giờ đây, tôi lại phải tự hỏi liệu mình có nên rời đi để giữ lại chút tự trọng cuối cùng.

Tôi có nên về nhà ngoại ăn Tết cho yên thân không, nếu về chắc tôi sẽ khó có cơ hội quay lại nhà chồng...

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Sunday, February 15, 2026

Tôi hiến thận để cứu chồng, khi khỏe lại, anh đòi ly hôn

Nhưng hóa ra, sau tất cả, thứ bị cắt bỏ không chỉ là một phần cơ thể tôi, mà còn là niềm tin, lòng tự trọng và cả cuộc hôn nhân mà tôi đã dốc cạn đời mình để giữ.

Tôi và chồng kết hôn sau 4 năm yêu nhau. Anh hiền, ít nói, làm kỹ sư xây dựng, còn tôi làm kế toán cho một công ty nhỏ. Chúng tôi chưa có con, cuộc sống không giàu sang nhưng bình yên.

Tai họa ập đến khi anh phát hiện suy thận giai đoạn cuối. Cả gia đình chồng rơi vào hoảng loạn. Bác sĩ nói ghép thận là con đường duy nhất để anh sống tiếp. Mẹ chồng tôi khóc ngất, bố chồng lặng lẽ hút thuốc suốt đêm. Tôi là người duy nhất đủ điều kiện tương thích.

Tôi hiến thận để cứu chồng, khi khỏe lại, anh đòi ly hôn - 1

Chồng ngoại tình sau khi tôi đã hiến thận để cứu anh (Ảnh minh họa: Knet).

Không ai ép buộc, nhưng ánh mắt của mọi người khiến tôi hiểu rằng nếu tôi không làm, tôi sẽ trở thành tội đồ.

Tôi ký giấy hiến thận trong sự run rẩy mà không dám cho bố mẹ ruột biết. Đêm trước ca mổ, tôi nằm cạnh chồng trong phòng bệnh. Anh nắm tay tôi rất chặt, khóc như một đứa trẻ. Anh nói nếu có kiếp sau cũng sẽ trả ơn tôi. Khi ấy, tôi tin rằng mình đang giữ lại cả cuộc đời của người đàn ông mình yêu.

Ca phẫu thuật thành công. Anh hồi phục dần, còn tôi mất nhiều tháng mới có thể đi lại bình thường. Vết mổ đau nhói mỗi khi trái gió trở trời, nhưng tôi tự nhủ nỗi đau ấy là cái giá của tình yêu.

Những tháng đầu sau khi xuất viện, anh chăm sóc tôi từng chút một. Anh nấu ăn, giặt giũ, không cho tôi làm việc nặng. Tôi đã nghĩ chúng tôi vừa đi qua một cơn bão và phía trước sẽ là bình yên.

Nhưng rồi anh thay đổi.

Anh bắt đầu đi sớm về muộn với lý do công việc. Điện thoại luôn để chế độ im lặng. Những cuộc trò chuyện giữa chúng tôi ngày càng ngắn ngủi. Anh không còn nhìn tôi bằng ánh mắt biết ơn và dịu dàng như trước, mà là một thứ gì đó pha lẫn mệt mỏi và xa cách.

Một đêm, khi anh tắm, điện thoại anh sáng lên. Tin nhắn hiện trên màn hình: “Em nhớ anh”. Tim tôi như vỡ vụn. Rồi anh chủ động đưa tôi lá đơn ly hôn. Tôi tưởng mình nghe nhầm.

Anh nói rất bình tĩnh, anh nói đã gặp một người phụ nữ khác. Anh nói anh muốn được sống như một người bình thường, không phải người mang món nợ suốt đời.

Tôi hỏi anh món nợ nào? Anh nhìn vào vết sẹo trên bụng tôi rồi quay đi.

Anh nói sống với tôi khiến anh luôn cảm thấy mình thấp kém. Mỗi lần nhìn tôi, anh lại nhớ mình đang sống bằng một phần cơ thể của vợ. Anh nói sự biết ơn đó giống như sợi dây thòng lọng siết chặt cổ anh mỗi ngày, khiến anh không thể thở.

Anh nói anh không còn yêu tôi nữa, chỉ còn cảm giác mắc nợ.

Tôi đã gào lên, lần đầu tiên trong đời mất kiểm soát như vậy. Anh im lặng rất lâu rồi nói: “Có lẽ em không nên hiến thận cho anh, như thế sẽ tốt hơn”.

Câu nói ấy khiến tôi cảm thấy mình như một kẻ ngu xuẩn.

Gia đình chồng quay sang trách tôi. Mẹ chồng nói tôi đã khiến con trai bà áp lực vì lúc nào cũng nhắc đến chuyện hy sinh. Bà nói đàn ông cần được tự do, không phải sống dưới cái bóng của lòng biết ơn.

Tôi không hiểu từ khi nào, người nằm trên bàn mổ suýt chết lại trở thành kẻ có lỗi.

Người phụ nữ kia xuất hiện công khai sau khi anh dọn ra ngoài. Cô ta trẻ hơn tôi gần chục tuổi. Cô ta có thể cười vô tư, không mang theo vết sẹo hay ký ức bệnh viện nào cùng với chồng tôi.

Ngày ký vào đơn ly hôn, tay tôi run đến mức không cầm nổi bút. Anh vẫn tránh nhìn tôi. Anh nói anh sẽ bù đắp cho tôi bằng tiền, bằng căn hộ, bằng bất cứ thứ gì tôi muốn.

Tôi nhận ra thứ duy nhất anh không thể trả lại là phần cơ thể tôi đã cho anh. Sau ly hôn, tôi sống một mình. Những đêm trái gió, vết mổ lại đau buốt. Tôi nằm co ro trong căn phòng tối, tự hỏi nếu ngày ấy tôi chọn ích kỷ, liệu tôi có giữ được chồng hay không?

Nhưng rồi tôi hiểu ra, thứ ra đi không phải vì tôi đã hy sinh quá nhiều, mà vì tình yêu của anh vốn không đủ lớn để chịu được sức nặng của sự hy sinh ấy.

Tôi đau đớn nhận ra tình yêu không phải cứ cho đi là sẽ được nhận lại. Tôi từng tự hào về sự hy sinh của mình. Giờ đây, tôi chỉ thấy đó là sai lầm lớn nhất đời.

Nếu có thể quay lại, tôi sẽ chọn yêu bản thân trước khi yêu một người khác đến mức quên mất đường lui. Tôi đã cứu chồng, nhưng không cứu nổi cuộc đời mình...

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Saturday, February 14, 2026

Vừa nhận tiền thưởng Tết, chồng tuyên bố một câu khiến tôi nổi giận

Hồi tôi quyết định lấy chồng, mẹ lắc đầu sau khi khuyên ngăn không được: “Đường quang không đi, đi quàng bụi rậm. Cá không ăn muối cá ươn, con ơi”. Lý do là vì anh ấy đã trải qua một đời vợ, có hai con riêng.

Tuổi tôi còn trẻ, lúc nhỏ chỉ biết sách vở, học xong lại cắm đầu vào công việc, kinh nghiệm yêu đương chỉ là con số 0. Gặp anh, được anh quan tâm, chiều chuộng, tỏ tình, trái tim tôi lập tức rung rinh.

Mỗi lần kể về cuộc hôn nhân cũ, anh thường thở dài, nói anh và vợ cũ duyên đã cạn, chỉ thương hai đứa con gái nhỏ sống cảnh không đủ mẹ cha. Ngày ly hôn, anh đề nghị mỗi người nuôi một đứa. Vợ anh nói, con gái sống với bố không tiện nên đề nghị được nuôi cả hai. Anh đồng ý, nhận phần trợ cấp hàng tháng cho hai đứa nhỏ.

Nghe anh tâm sự, tôi nhận thấy anh là một người tình cảm, chu đáo và sống có trách nhiệm. Anh chưa một lần nói xấu vợ cũ, hễ mở miệng là nói thương con khiến tôi xúc động. Vợ chồng có thể vì nhiều lý do mà ly hôn, nhưng tôi tin anh là một người đàn ông tử tế.

Vì lẽ đó, dù bố mẹ phản đối, bạn bè góp ý khuyên ngăn, tôi vẫn nhất quyết một lòng lấy anh cho bằng được.

Vừa nhận tiền thưởng Tết, chồng tuyên bố một câu khiến tôi nổi giận - 1

Tôi không thể chấp nhận nổi cách cư xử của chồng (Ảnh minh họa: Freepik).

Theo thống nhất của hai vợ chồng trước khi cưới, tiền lương mỗi tháng, anh trích một phần trợ cấp cho hai con, số còn lại anh đưa hết cho tôi. Việc tính toán chi tiêu, tiết kiệm thế nào, anh để tôi tự định liệu.

Những dịp ngày lễ, hay sinh nhật con, anh gợi ý tôi mua quà cho hai đứa nhỏ, tôi cũng sẵn lòng. Thỉnh thoảng, cuối tuần anh đón con về nhà chơi, tôi vẫn đưa các con đi chợ mua giày dép, áo quần, đồ chơi mới, chưa từng tính toán.

Từ khi sinh con, mỗi khi gặp con chồng, tôi càng thấy thương chúng hơn. Người lớn thì không sao, thiệt thòi nhất vẫn là lũ trẻ. Được cái chồng tôi dù vui duyên mới vẫn không quên nhiệm vụ, chuyện trợ cấp hàng tháng, quà cáp cho hai con vẫn đủ đầy. Tôi cho rằng như thế cũng là hợp lẽ.

Vài hôm trước, chồng khoe công ty đã chi tiền thưởng Tết. Tính cả lương tháng 13 và thêm thưởng nhân viên xuất sắc cuối năm, anh được nhận 30 triệu đồng. Anh nói, đưa tôi 10 triệu, còn đưa vợ cũ 20 triệu để lo Tết cho con.

Tôi nghe xong, tưởng mình nghe nhầm. Tại sao anh lại đưa tôi 10 triệu, trong khi vợ cũ tận 20 triệu đồng?

Anh ấy giải thích: “Giờ anh có ba đứa con, anh chia mỗi đứa 10 triệu là công bằng chứ còn gì nữa. Một mình vợ cũ chăm sóc hai đứa con cũng vất vả. Cả năm có một cái Tết, anh muốn bớt một chút áp lực tiền bạc cho cô ấy”.

Tôi nghe qua thật không thông suốt. Chồng tôi muốn bớt áp lực tiền nong cho vợ cũ, vậy còn tôi thì sao? Tôi không chỉ phải lo cho con mà còn cho cả gia đình, còn hai bên nội ngoại.

Anh lo cho hai con riêng cũng đúng, muốn góp chút tiền cho vợ cũ sắm sửa Tết không sai. Nhưng việc anh đưa cho vợ cũ số tiền gấp đôi của tôi là không hợp lý.

Anh thấy vợ cũ chăm con vất vả, còn tôi không chỉ chăm con, còn chăm lo cho anh, còn trách nhiệm làm dâu thì không vất vả hay sao? Số tiền đó, nếu anh chia đôi tôi cũng thấy không bằng lòng, huống hồ là tôi chỉ bằng một nửa chị ấy.

Vợ chồng tôi đã cãi nhau một trận. Chồng cho rằng tôi quá tính toán, hẹp hòi, ích kỷ. Lương hàng tháng anh đã đưa cho tôi rồi, chỉ một chút tiền Tết cũng so bì với vợ cũ anh ấy.

Còn tôi thì nhận ra có lẽ mình đã lấy nhầm người. Đáng ra anh ấy không nên tái hôn để có thể toàn tâm toàn ý lo cho vợ cũ và hai con riêng của mình thì hơn.

Số tiền 10 triệu đồng anh ấy đưa, tôi không cần. Tôi bảo anh cứ đưa hết cho vợ cũ, rồi anh sang nhà họ mà ăn Tết đoàn viên. Tết này, tôi ôm con về nhà ngoại, không cần mua sắm gì nên cũng không cần xu nào cả.

Chồng trách tôi cư xử trẻ con, chuyện nhỏ xé ra to. Vậy anh cư xử như vậy là người lớn chắc? Mọi người ngoài cuộc cho tôi một lời nhận xét công tâm. Tôi tức giận trước cách hành xử của chồng như vậy là đúng hay sai?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Vay tiền mua nhà, gia đình tôi đứng trước nguy cơ đổ vỡ

Chúng tôi vay tiền để mua một căn nhà, với niềm tin giản dị rằng có mái che thì lòng người sẽ yên. Khi ký vào tờ giấy vay 2 tỷ đồng, tay tôi run nhưng mắt lại sáng. Tôi nghĩ đến 2 đứa con, nghĩ đến những hôm mưa gió không còn nghe tiếng chủ nhà gõ cửa thúc tiền.

Vay tiền mua nhà, gia đình tôi đứng trước nguy cơ đổ vỡ - 1

Cái giá để đổi lại một cái nhà là quá đắt đỏ (Ảnh minh họa: CV) .

Vợ chồng tôi lấy nhau 8 năm, không giàu nhưng cũng không đói. Lương 2 đứa cộng lại mỗi tháng được 30 triệu đồng. Số tiền ấy nếu chi tiêu tằn tiện sẽ đủ nuôi con và mơ về một căn hộ nhỏ, sạch sẽ, có ban công trồng vài chậu rau.

Nhà tôi ở quê, đất nhiều nhưng giá trị thấp. Nếu có thế chấp vay tiền cũng chẳng được bao nhiêu. Bố mẹ vợ thì khác, nhà có sổ đỏ ngay thành phố. Thế là vợ bàn với tôi, nhờ bố mẹ vợ đứng ra vay hộ. Tôi ngại, nhưng vẫn gật đầu, vì nghĩ nếu muốn sớm có nhà, đó là con đường duy nhất.

Ngày nhận chìa khóa nhà, vợ tôi cười rất tươi. Hai đứa con chạy khắp phòng, reo lên vì có nhà đẹp. Tôi đứng giữa căn phòng trống, mùi sơn còn hắc, mà lòng lâng lâng. Tôi nghĩ mình đã làm được một việc lớn của đời đàn ông.

Sau đó, mọi thứ bắt đầu rẽ sang một hướng khác, chậm rãi nhưng lạnh lùng. Tôi đi làm sớm hơn, về muộn hơn. Có những hôm con đã ngủ, tôi mới về đến nhà. Tôi không còn đủ sức để hỏi han, chỉ kịp nghe vợ hỏi han vài câu, uể oải đáp lời rồi lăn ra ngủ.

Vợ tôi ban đầu còn thông cảm. Cô ấy bảo, ráng vài năm, qua cơn này sẽ ổn. Nhưng rồi công ty cắt giảm nhân sự. Vợ tôi nằm trong danh sách nghỉ việc. Ngày nhận quyết định, cô ấy về nhà sớm, ngồi thẫn thờ cả buổi chiều không nói gì.

Tiền bắt đầu trở thành một khối đá đè giữa nhà. Hằng tháng phải trả lãi và gốc cho bố mẹ vợ để ông bà trả ngân hàng. Có tháng tôi xoay không kịp, vợ chồng phải sang nhà ngoại, nói lời xin lỗi, nhờ bố mẹ vợ xoay sở giúp.

Những lời xin lỗi nói ra nghe nhẹ, nhưng nuốt vào thì nặng. Tôi thấy mình nhỏ đi trước mặt bố mẹ vợ. Tôi biết ơn họ, nhưng cũng thấy xấu hổ. Mỗi lần ra về, tôi thấy lưng mình còng hơn một chút, dù tuổi chưa nhiều.

Áp lực công việc khiến tôi cáu gắt. Con ốm, tôi không thể nghỉ đưa con đi viện. Con khóc, tôi bực vì mất ngủ. Tôi nhận ra mình đang trở thành một người đàn ông xấu tính mà chính tôi ngày trước cũng không thích. Nhưng tôi không biết làm sao khác.

Vợ tôi đi tìm việc mới. Thời gian thử việc lương thấp, lại phải gồng mình học việc lại từ đầu. Có hôm cô ấy về nhà rất muộn, mắt đỏ hoe. Tôi muốn an ủi, nhưng lời nói ra lại thành khô khốc, vì đầu óc tôi chỉ nghĩ đến tiền.

Hơn một năm trôi qua kể từ ngày có nhà. Mái nhà che được nắng mưa, nhưng không che nổi những vết rạn trong lòng người. Vợ chồng tôi ít nói chuyện hơn. Mỗi bữa cơm giống như một cuộc họp ngắn, chỉ bàn việc con cái và chi tiêu.

Có hôm chúng tôi cãi nhau to. Chuyện bắt đầu từ việc chăm con, rồi trượt sang chuyện tiền thiếu hằng tháng. Tôi lỡ đầu tư cổ phiếu, chưa rút ra được. Vợ tôi nói tôi liều lĩnh. Tôi nói tôi muốn tìm đường thoát. Hai câu nói ấy va vào nhau như hai hòn đá.

Sáng hôm sau, vợ tôi nói sẽ đưa 2 con về ngoại ở tạm. Cô ấy nói, không khí ngột ngạt trong nhà khiến cô ấy mệt mỏi. Tôi không kịp phản ứng, chỉ gật đầu.

Trước khi đi, vợ không quên nhắc tôi nhớ chuyển tiền trả nợ hằng tháng cho bố mẹ. Câu nói ấy rất đúng, rất cần thiết, nhưng cũng rất đau. Nó giống như một sợi dây kéo tôi trở lại thực tại, nơi trách nhiệm vẫn còn nguyên vẹn.

Tối đó, tôi ở lại một mình trong căn nhà mơ ước. Nhà im lặng đến mức nghe rõ tiếng đồng hồ chạy. Tôi đi từng phòng, nhìn những món đồ mua chưa lâu, thấy chúng lạnh lẽo. Tôi nhận ra, nhà chỉ là nhà, không tự nó tạo ra ấm áp.

Tôi ngồi xuống ghế, nghĩ về quãng đường đã qua. Tôi không dám trách vợ, vì cô ấy đã chịu quá nhiều áp lực từ mọi thứ. Tôi chỉ thấy mình lúng túng và mệt mỏi.

Có phải tôi sai khi muốn có một căn nhà sớm hơn khả năng của mình không? Hay sai khi đặt gánh nặng ấy lên vai cả gia đình. Hay lỗi nằm ở chỗ tôi đã để tiền bạc chen vào giữa tình cảm mà không biết cách giữ lại khoảng thở cho nhau?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Quay về với tình cũ, tôi bị anh giày vò 9 tháng vì bức ảnh nhạy cảm năm xưa

Tôi năm nay 31 tuổi, làm nhân viên văn phòng tại một công ty tư nhân. Chồng tôi bằng tuổi, làm trong lĩnh vực ngân hàng. Chúng tôi cưới nhau được hơn 9 tháng, nhưng nếu hỏi về niềm vui hôn nhân, tôi thực sự không biết phải trả lời thế nào.

Vợ chồng tôi quen biết nhau từ thời học cấp 3. Giai đoạn đó, chúng tôi hẹn hò, yêu đương mãnh liệt như bao cặp tình nhân khác. Chúng tôi còn là mối tình đầu của nhau. Nhưng vì lúc ấy còn quá trẻ, tình cảm học trò non nớt, cứ chia tay rồi lại quay về không biết bao nhiêu lần, nên sau khi tốt nghiệp, mỗi người đi một con đường riêng.

Tôi từng yêu vài người, sau đó kết hôn, nhưng cuộc hôn nhân đầu không trọn vẹn và kết thúc chóng vánh bằng vụ ly hôn trong lặng lẽ. Hơn 2 năm trước, tôi và anh tình cờ gặp lại trong buổi kỷ niệm thành lập trường, rồi nối lại liên lạc.

Quay về với tình cũ, tôi bị anh giày vò 9 tháng vì bức ảnh nhạy cảm năm xưa - 1

Chồng biết tôi từng một lần đò nhưng vẫn giày vò quá khứ, nghi ngờ tôi chỉ vì một tấm ảnh cũ (Ảnh minh họa: Pinterest).

So với thời cấp 3, chúng tôi trưởng thành hơn, có nhiều trải nghiệm hơn trong cuộc sống. Tôi ngạc nhiên khi biết rằng anh vẫn giữ lại mọi kỷ vật thời cấp 3, bao gồm thư tình, quà tôi tặng.

Người ta nói "tình cũ không rủ cũng tới". Cảm xúc vẫn còn nên chúng tôi lại quay về bên nhau. Chúng tôi yêu nhau hơn một năm rồi quyết định tiến tới hôn nhân. Giờ nghĩ lại, tôi thấy mọi thứ diễn ra quá vội vàng.

Trước khi cưới khoảng 1 tháng, chồng bỗng nhiên thay đổi tính nết, tự ti về bản thân, bới móc quá khứ của tôi. Tôi không dám nhận mình là người phụ nữ “ngoan hiền, không tì vết”, nhưng tôi chưa bao giờ làm điều gì khiến bản thân phải xấu hổ. Tôi nghĩ rằng ai cũng có quá khứ, quan trọng là hiện tại và cách mình sống với người bên cạnh.

Mọi chuyện lên đến đỉnh điểm ngay trước ngày cưới. Chồng tôi đăng nhập vào một tài khoản Facebook cũ của tôi và tìm thấy một bức ảnh tôi chụp chung với một bạn nam từ nhiều năm trước. Trong ảnh, người bạn đó cởi trần, tôi ngồi phía sau cầm máy chụp hình. Chỉ từ bức ảnh ấy, chồng tôi khăng khăng cho rằng tôi và người đó từng... làm chuyện ấy.

Tôi giải thích rất nhiều lần rằng đó chỉ là một bức ảnh chụp bâng quơ, tôi và người trong ảnh là bạn bè, không hề có chuyện như anh suy diễn. Nhưng anh không tin. Chúng tôi cãi nhau dữ dội, thậm chí cả hai đều từng nghĩ đến việc hủy hôn. Tuy nhiên, vì hôn sự đã chuẩn bị xong xuôi, gia đình hai bên đều biết chuyện, chúng tôi vẫn cưới.

Tưởng rằng khi đã là vợ chồng, mọi thứ sẽ nhẹ nhàng hơn. Nhưng thực tế hoàn toàn ngược lại. Gần 9 tháng sống chung, số lần cãi vã nhiều hơn số ngày bình yên. Chồng tôi liên tục lôi chuyện cũ ra tra hỏi, với tâm thế ép tôi phải thú nhận điều mà tôi không làm.

Anh thường nói: “Nếu đúng thì cứ thừa nhận, anh sẽ không để bụng”. Nhưng mỗi lần cãi nhau, chỉ cần tôi nói trái ý, anh sẵn sàng xưng hô mày - tao, chửi bới, thậm chí đập phá đồ đạc trong nhà.

Tôi vừa tổn thương, vừa sợ hãi, thấy chồng như một người hoàn toàn khác với người trước đây tôi biết. 

Ba ngày nay, chúng tôi lại chiến tranh lạnh vì anh tiếp tục vào tài khoản Facebook cũ của tôi, nhìn lại bức ảnh đó và nổi giận. Tôi không còn đủ sức để giải thích nữa, vì những gì cần nói, tôi đã nói quá nhiều lần trong suốt 9 tháng qua.

Tôi hiểu, gốc rễ vấn đề là chồng tôi không có sự tin tưởng, chúng tôi nối lại sau quãng thời gian khá dài xa cách và tôi có những chuyện tình quá khứ trước khi cưới anh. Nhưng tôi cũng tự hỏi: Nếu đã là việc không liên quan, không xảy ra trong thời gian chúng tôi yêu nhau, thì tại sao anh cứ phải đào sâu, lật lại để tự làm đau mình và làm đau cả tôi? Nếu đã quyết định lấy nhau, chẳng phải là chấp nhận quá khứ của nhau để cùng xây dựng hiện tại hay sao?

Điều khiến tôi đau lòng hơn cả là anh biết tôi từng đổ vỡ một lần, vẫn chấp nhận cưới tôi, khiến tôi ngỡ như mình tìm được người bù đắp cho những tổn thương. Vậy mà sau khi cưới, anh lại dùng quá khứ ấy như con dao để cứa vào tôi mỗi ngày.

Giờ đây, tôi rơi vào trạng thái tiến thoái lưỡng nan. Tôi vẫn yêu chồng, nhưng cuộc sống hiện tại khiến tôi ngột ngạt, mệt mỏi và dần cạn kiệt niềm vui. Tôi nghĩ đến ly hôn, nhưng lại lo sợ. Không chỉ vì bản thân, mà còn vì gia đình. Nếu tôi ly hôn lần hai chỉ sau một thời gian ngắn kết hôn, bố mẹ sẽ phải đối mặt với những lời đàm tiếu, những ánh nhìn soi mói, coi thường của hàng xóm.

Tôi không biết mình nên tiếp tục chịu đựng ra sao hay tôi cần tự can đảm cứu lấy chính mình trước khi có con. Phải chăng bao nhiêu "lần đò" không quan trọng, mà quan trọng là hạnh phúc của mình?

Tôi mong nhận được lời khuyên từ mọi người.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Friday, February 13, 2026

Năm nào người yêu cũ của chồng cũng đến nhà tôi ăn Tết

Ngay cái Tết đầu tiên sau khi cưới, tôi đã sững người khi thấy người yêu cũ của chồng xuất hiện từ rất sớm, tay xách nách mang đủ loại quà Tết. Cách cô ấy bước vào nhà không hề mang dáng vẻ của một vị khách. Cô chào bố mẹ chồng tôi bằng giọng thân quen, tự nhiên đi vào bếp, hỏi han chuyện nấu nướng, rồi cười nói rôm rả.

Lúc ấy, tôi còn tự trấn an mình rằng đó chỉ là một sự trùng hợp. Có thể trước kia họ quen thân, có thể gia đình chồng tôi dễ tính, không câu nệ chuyện cũ. Tôi cố gắng mỉm cười, cố tỏ ra lịch sự, cố đóng vai một nàng dâu rộng lượng trong ngày đầu năm.

Năm nào người yêu cũ của chồng cũng đến nhà tôi ăn Tết - 1

Người yêu cũ của chồng xinh đẹp đến nỗi khiến tôi bất an (Ảnh minh họa: Sina).

Nhưng rồi cái Tết thứ 2 và cả cái Tết thứ 3, mọi thứ vẫn y nguyên như vậy.

Người yêu cũ của chồng tôi không chỉ đến chúc Tết cho có lệ. Cô ấy ở lại rất lâu. Có năm ăn cơm trưa, có năm ở đến chiều tối. Cô cùng mọi người ngồi uống rượu, hát hò, kể lại chuyện cũ, những kỷ niệm mà tôi chưa từng được tham dự. Cách bố mẹ chồng tôi nhìn cô ấy luôn đầy thiện cảm, thậm chí là thân thương hơn cả sự khách sáo dành cho tôi. Anh em nhà chồng cũng quý người yêu cũ của anh hơn tôi.

Tôi ngồi đó, cảm giác như một người dư thừa.

Điều khiến tôi khó chịu không chỉ là sự hiện diện của cô ấy, mà là thái độ của cả gia đình chồng. Mọi người coi đó là chuyện hết sức bình thường. Không ai thấy có gì sai khi một người từng gắn bó sâu đậm với con trai họ vẫn đều đặn xuất hiện vào những ngày Tết đoàn viên.

Chồng tôi cũng vậy. Anh chưa bao giờ chủ động cắt đứt sự thân thiết ấy. Anh nói rằng đó chỉ là mối quan hệ cũ, bây giờ ai cũng có cuộc sống riêng, Tết nhất qua lại hỏi thăm là chuyện thường.

Ba năm qua, tôi âm thầm chịu đựng. Tôi không muốn mang tiếng là người vợ nhỏ nhen, không muốn bị đánh giá là ghen tuông vô cớ. Tôi chọn cách im lặng, dù mỗi cái Tết trôi qua đều để lại trong lòng tôi một sự khó chịu không thể giải toả.

Năm nay, khi Tết sắp đến, tôi không còn đủ bình tĩnh để giả vờ như mọi thứ ổn thỏa. Tôi hỏi chồng, rất thẳng thắn rằng, năm nay người yêu cũ của anh có sang nhà nữa không.

Anh nói rằng cô ấy vẫn sẽ sang như mọi năm. Anh nói không một chút do dự, chẳng hề quan tâm cảm xúc của tôi. Như thể đó là một điều hiển nhiên, một truyền thống không cần phải bàn cãi.

Tôi tức giận đến mức không thể nói thêm lời nào. Trong đầu tôi lúc ấy, mọi ký ức của những cái Tết trước ùa về, chồng chéo lên nhau, khiến tôi nghẹt thở. Tôi cảm thấy mình đã chịu đựng quá đủ và nếu tiếp tục im lặng, có lẽ tôi sẽ mãi là người đứng bên lề trong chính cuộc hôn nhân của mình.

Tôi quyết định bỏ về nhà ngoại.

Tôi làm vậy không phải vì muốn rời bỏ chồng, mà vì tôi muốn anh sợ. Tôi muốn anh hiểu rằng sự thờ ơ của anh có thể đẩy tôi đi xa đến mức nào. Tôi nghĩ rằng chỉ cần tôi về ngoại vài hôm, anh sẽ suy nghĩ lại, sẽ nhận ra rằng chuyện ấy không hề bình thường như anh vẫn nghĩ.

Nhưng tôi đã nhầm.

Những ngày sau đó, tôi chờ đợi một động thái từ chồng. Một cuộc gọi, một lời xin lỗi, hay chí ít là một lời xuống nước để tôi có thể trở về nhà trong danh dự. Thế nhưng, Tết đã cận kề mà anh vẫn im lặng.

Không có ai sang ngoại đón tôi về, không có lời nhắn nhủ nào cho thấy anh đang phân vân giữa tôi và quan điểm của gia đình anh.

Sự im lặng ấy khiến tôi nhận ra một điều đau lòng, có thể trong suy nghĩ của anh, tôi mới là người đang làm quá mọi chuyện.

Ngồi ở nhà ngoại, tôi bắt đầu tự hỏi mình đã sai ở đâu? Tôi có đang quá khắt khe không, tôi có ích kỷ khi không chấp nhận quá khứ của chồng? Hay thực sự, việc người yêu cũ năm nào cũng xuất hiện trong ngày Tết đoàn viên là một ranh giới mà bất kỳ người vợ nào cũng cảm thấy tổn thương?

Tết vốn là thời khắc sum vầy, là lúc người ta muốn tìm về cảm giác an toàn và được thuộc về. Nhưng với tôi, Tết lại trở thành khoảng thời gian khiến tôi thấy mình lạc lõng nhất.

Giờ đây, khi những ngày cuối năm đang trôi qua rất nhanh, tôi đứng trước một lựa chọn mà bản thân chưa từng nghĩ tới. Nếu tôi quay về nhà chồng, chấp nhận mọi thứ như cũ, liệu tôi có thỏa hiệp với điều sai? Nhưng nếu tôi tiếp tục ở lại nhà ngoại, cuộc hôn nhân này có thể sẽ rơi vào bế tắc.

Tôi không biết sẽ làm gì tiếp theo. Tôi chỉ biết rằng, trong cuộc hôn nhân này, cảm xúc của tôi đã bị xem nhẹ. Và có lẽ, điều khiến tôi đau nhất không phải là sự xuất hiện của người yêu cũ, mà là việc chồng tôi chưa từng đứng về phía tôi, dù chỉ một lần...

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Tuesday, March 25, 2025

Lần đầu gặp, 8X TPHCM "nhát gái" đã muốn cưới nữ phó phòng có một con

Trong tập mới của chương trình Bạn muốn hẹn hò, MC Quyền Linh và Ngọc Lan giúp chàng trai Lê Thái Quý (36 tuổi) tìm được một nửa phù hợp. Anh đang kinh doanh tự do trong lĩnh vực an ninh ở quận 4 và có nhà ở quận Bình Tân, TPHCM. Bố mẹ anh đã qua đời cách đây nhiều năm.

Vì sống một mình, Thái Quý có thể đi chợ, tự nấu nướng và là người chú tâm vào công việc. Đối với nhân viên ở công ty, anh có thể tự tin phát biểu trước hàng chục người. Nhưng khi ở đối diện bạn nữ đúng gu, Quý không nói thành lời nên "ế" tới giờ.

Dẫu vậy, Quý đã trải qua 4-5 mối tình trước đây. Mối tình đầu tiên kéo dài gần 3 năm, bắt đầu từ khi còn đi học. Sau đó, anh quen một số người khác nhưng gần hai năm mới có mối tình chính thức. Đến nay khi nhớ lại, Quý vẫn không rõ lý do chia tay là gì.

Mối tình gần nhất của anh diễn ra trước khi dịch bệnh bùng phát. Do khoảng cách địa lý, anh và bạn gái chỉ có thể gặp gỡ qua cuộc gọi hình ảnh. Mối quan hệ này kết thúc sau 1,5 năm.

Chàng trai 8X "sợ gái", có 4-5 mối tình lên truyền hình tìm vợ (Video: Bạn muốn hẹn hò).

Đến chương trình hẹn hò, Thái Quý được ghép đôi với Nguyễn Thu Huyền (32 tuổi, quê Lâm Đồng), đang là phó phòng kế toán kiêm kế toán tổng hợp tại Đại học Kinh tế Kỹ thuật Bình Dương. Cô sống cùng con gái (3 tuổi) ở Dĩ An, Bình Dương.

Ưu điểm lớn nhất của Thu Huyền là khả năng tính toán, kiên nhẫn. Ngoài ra, cô biết nấu ăn, thích chăm sóc gia đình, thích du lịch và tham gia hoạt động văn nghệ. Vì là người thẳng tính, Thu Huyền dễ bị mất lòng nên đang cố gắng thay đổi điểm này.

Kể về chuyện tình duyên, nhà gái bắt đầu với hai chữ "gập ghềnh". Cô lập gia đình vào năm 2019. Tới năm 2022, khi con được một tuổi, gia đình cô có nhiều biến cố xảy ra. Do bất đồng quan điểm cùng nhiều tổn thương đã tích tụ theo thời gian, Thu Huyền và chồng đi đến chia tay.

Trong quá trình chung sống, cô thấy chồng nghe lời bố mẹ. Còn Thu Huyền với tính cách tự lập, nhiều khi cô không nghe theo ý của bố mẹ chồng, dẫn đến mâu thuẫn gia đình. Sau ly hôn, Thu Huyền chăm sóc con và được gia đình hỗ trợ.

Mới gặp, chàng trai U40 muốn sớm kết hôn với mẹ đơn thân kém 4 tuổi (Video: Bạn muốn hẹn hò).

Qua chương trình, nhà gái mong có bạn trai biết thấu hiểu, thông cảm, thương yêu mẹ con cô thật lòng, có trách nhiệm với gia đình.

Nghe hoàn cảnh của nhà gái, nhà trai cho rằng, đây là chuyện bình thường và đánh giá cao vì cô đã mạnh mẽ bước qua biến cố. Thái Quý cũng chia sẻ, anh thích con gái đầu lòng vì chị lớn sẽ là người chỉ dẫn cho em. Nhà trai mong rằng, bạn gái tương lai có thể là chính mình và không nhiều chuyện.

Sau khi mở rào chắn, cặp nam nữ chính cùng thảo luận về mong muốn cá nhân. Nhà trai sẵn sàng nấu nướng và dọn dẹp nhà cửa, muốn có "quỹ hồng" nếu họ tiến tới hôn nhân. Anh giải thích, quỹ hồng là khoản tiền anh giữ lại để chi tiêu hàng ngày (tiền xăng, uống nước...), sau khi đưa tiền cho vợ quản lý.

Vì không còn trẻ, Thái Quý không muốn tìm hiểu trong thời gian dài, mà muốn tính chuyện nghiêm túc sau một năm quen nhau. Về chuyện con cái, anh để quyền quyết định cho Thu Huyền. Nhà gái có chung quan điểm với nhà trai, đồng thời cho biết có thể sinh thêm 1-2 con.

Lần đầu gặp, 8X TPHCM nhát gái đã muốn cưới nữ phó phòng có một con - 1

Thái Quý - Thu Huyền thành đôi sau khi được mai mối (Ảnh: Chụp màn hình).

Kết thúc cuộc trò chuyện, Thái Quý - Thu Huyền đều đồng ý bấm nút, chính thức hẹn hò với nhau. Như thường lệ, nhà trai đặt nụ hôn đầu trên má nhà gái.

Monday, March 24, 2025

Lén nghe điện thoại của bạn trai, tôi bật khóc rồi lập tức hủy hôn

Tôi và Khánh quen nhau qua sự giới thiệu của một người bạn. Ngay từ lần đầu gặp, anh đã tạo ấn tượng mạnh với tôi bằng vẻ ngoài lịch lãm, lời nói ngọt ngào và cách quan tâm ân cần.

Anh luôn xuất hiện đúng lúc tôi cần, từ những ngày tôi mệt mỏi vì công việc đến khi tôi buồn bã vì chuyện gia đình. Anh nói những lời yêu thương, hứa hẹn tương lai hạnh phúc bên nhau. Sau hơn một năm hẹn hò, chúng tôi quyết định tiến đến hôn nhân.

Tôi thực sự tin rằng, mình đã gặp được người đàn ông của đời mình. Khánh luôn tỏ ra yêu tôi hết lòng. Anh quan tâm đến mọi chi tiết nhỏ nhặt, từ sở thích ăn uống đến những điều khiến tôi vui.

Lén nghe điện thoại của bạn trai, tôi bật khóc rồi lập tức hủy hôn - 1
Tôi vô cùng đau đớn khi phát hiện ra ý đồ của bạn trai (Ảnh minh họa: Knet).

Mỗi lần tôi đi chơi cùng bạn bè, anh đều ân cần hỏi han, đôi khi còn bất ngờ xuất hiện với bó hoa trên tay khiến tôi cảm động đến rơi nước mắt. Những lúc tôi bị ốm, anh ở bên chăm sóc tận tình, thậm chí còn xin nghỉ làm chỉ để lo cho tôi từng bữa cháo, viên thuốc. Anh khiến tôi tin rằng, cưới anh, tôi sẽ có cuộc sống bình yên và hạnh phúc.

Nhưng rồi chỉ vài ngày trước lễ cưới, tôi vô tình nghe được một cuộc điện thoại của Khánh. Tôi vừa bước lên cầu thang thì thấy điện thoại của anh đổ chuông. Vốn không có ý định nghe lén nhưng khi nghe giọng anh cất lên, tôi như chết lặng.

"Cưới chứ sao không cưới. Nhà nó có hai chị em, mà con chị định cư ở nước ngoài rồi. Sau này, đất đai, nhà cửa chắc chắn là của nó hết. Được cả vợ lẫn của, tội gì mà không lấy? Mẹ tôi cũng bảo lấy vợ phải tính toán, tình yêu không đủ để sống đâu".

Tôi đứng sững lại, tim như bị bóp nghẹt. Hóa ra, bao lâu nay, anh không hề yêu tôi, tất cả chỉ là kế hoạch được tính toán cẩn thận. Tôi là con mồi, còn anh là kẻ săn mồi nhẫn nại, từng bước chiếm lấy lòng tin của tôi chỉ để đạt được mục đích.

Cả người tôi run lên. Tôi cắn chặt môi để không bật khóc. Nhưng lòng tự trọng của tôi không cho phép mình tiếp tục im lặng. Tôi hét lên: "Tiếc là anh sẽ chẳng lấy được gì đâu. Đám cưới này bị hủy".

Khánh giật mình quay lại, mặt tái mét khi thấy tôi đứng đó. Anh lắp bắp, cố gắng giải thích nhưng tôi không muốn nghe thêm một lời nào nữa. Tôi ném chiếc nhẫn đính hôn lên bàn và bỏ đi, mặc kệ tiếng gọi với theo của anh.

Sau đó, tôi nhắn tin cho bố mẹ thông báo rằng, tôi hủy hôn. Tôi cũng kể rõ chi tiết câu chuyện và sự thật về Khánh. Tôi biết bố mẹ sốc nhưng tôi không thể để mình trở thành con ngốc bị lợi dụng.

Khánh vẫn cố liên lạc với tôi. Anh đến nhà tôi, đứng trước cổng van xin, thậm chí còn khóc lóc bảo rằng, đó chỉ là câu nói bông đùa với bạn bè.

Nhưng làm sao tôi có thể tin được một kẻ giả tạo như anh ta? Nếu hôm đó, tôi không tình cờ nghe thấy sự thật, có lẽ, tôi sẽ bước vào cuộc hôn nhân với người đàn ông chỉ coi tôi là phương tiện để có được tài sản.

Tôi không hối tiếc khi hủy hôn. Ngược lại, tôi cảm thấy như vừa thoát khỏi một cái bẫy tinh vi. Tôi từng nghĩ mình hiểu rõ về tình yêu. Nhưng đến phút cuối, tôi mới nhận ra rằng, không phải lời nói ngọt ngào hay hành động ân cần nào cũng xuất phát từ trái tim.

Tôi chỉ muốn gửi lời nhắn nhủ đến những cô gái khác: Hãy yêu bằng cả trái tim nhưng cũng đừng quên giữ lại một chút lý trí. Đừng để sự ngọt ngào che mắt bạn. Và quan trọng nhất, đừng bao giờ trở thành một phần trong kế hoạch của bất kỳ ai.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.