Tôi là nhân viên văn phòng kiểu "nhàn tản", đi làm cho có môi trường giao lưu. Tôi kết hôn sớm khi vừa ra trường, cách đây gần 3 năm. Chồng tôi hơn tôi 5 tuổi, làm kinh doanh, thu nhập ổn định nên tôi không phải lo lắng về kinh tế. Ngày cưới, nhiều người nói tôi “trộm vía” lấy được người chồng tốt - biết kiếm tiền, lại chiều vợ.
Quả thực, cuộc sống sau hôn nhân của tôi khá êm đềm. Mỗi tháng anh đưa tôi khoảng 50 triệu đồng để chi tiêu trong nhà, chưa kể những khoản riêng lo cho con cái.
Gia đình chồng cũng không khó. Tôi sinh 2 con liên tiếp, một trai một gái, được ông bà nội hỗ trợ chăm sóc. Những ngày tôi ở cữ, mẹ chồng còn nấu từng bữa ăn, không để tôi động tay.
Tôi từng được ngưỡng mộ vì lấy được người chồng biết kiếm tiền, chiều vợ (Ảnh minh họa: Uho).
Nếu nhìn từ bên ngoài, tôi có đủ mọi thứ mà nhiều người mong muốn: Chồng giỏi, con ngoan, kinh tế ổn định. Chính vì vậy, tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình rơi vào tình huống này.
Đó là buổi tối cách đây vài tuần. Lúc đó, chồng tôi đi tắm, máy anh liên tục rung vì có người gọi. Tôi cầm lên định mang vào đưa thì cuộc gọi tắt, để lại một tin nhắn: "Em đã hẹn ngày làm giấy tờ căn hộ rồi". Người gửi tin nhắn là A.
A là người bạn thân của chị gái chồng tôi. Tôi đã gặp vài lần trong các dịp tụ họp gia đình. Một người đàn ông hiền lành, ít nói, làm trong lĩnh vực thiết kế nội thất. A đã đến nhà tôi ăn cơm mấy lần.
Tin nhắn này khơi gợi tò mò nên tôi đã vào xem lịch sử chat giữa 2 người. Hóa ra trước đó chồng tôi gửi ảnh chụp giao dịch số tiền 120 triệu đồng cho A, nội dung chỉ vỏn vẹn: “Phan con lai cua can ho". Vì chuyển khoản nội dung không dấu nên tôi lần mò ghép chữ trong đầu mãi, cảm lấy có lý nhất sẽ là cụm: "Phần còn lại căn hộ”.
Khi nghĩ tới đây, tôi đứng khựng lại vài giây. Tò mò không còn là tò mò nữa. Tôi cuộn lịch sử tin nhắn thật nhanh. Đây không phải lần đầu. Trong vòng 5 tháng, có ít nhất 5 lần chuyển tiền, mỗi lần từ hơn 100 triệu đồng cho đến 300 triệu đồng.
Tôi không cần đọc thêm tin nhắn nào nữa, trong đầu nhảy ra một loạt tình huống có thể xảy ra, nhưng tôi không vội hỏi chồng. Tôi đặt điện thoại xuống đúng vị trí cũ nhưng vì tôi đã xem tin nhắn, chồng tôi hẳn đã biết.
Hai ngày sau, khi các con đã ngủ, chồng tôi chủ động ngồi xuống nói chuyện. Anh nói rất thẳng, không vòng vo. Rằng anh muốn “xin phép” tôi một điều - mở rộng mối quan hệ hôn nhân.
Tôi ban đầu còn không hiểu anh đang nói gì. Cho đến khi anh kể, anh có tình cảm với một người khác và người đó… là người yêu cũ của anh.
Tôi bị sốc. Trong tất cả tình huống mà tôi có thể tưởng tượng ra, đây là điều không thể ngờ. Tôi hỏi lại nhiều lần để chắc mình không nghe nhầm. Nhưng anh vẫn giữ nguyên thái độ bình tĩnh, như thể đây là một đề nghị hoàn toàn hợp lý.
Anh nói rằng, tình cảm giữa anh và tôi vẫn còn, gia đình vẫn là ưu tiên. Anh không muốn các con thiếu bố, cũng không muốn phá vỡ cuộc sống hiện tại. Nhưng anh “không thể dứt” với người kia.
Nghe đến đây, tôi mới hiểu: Anh không xin ly hôn. Anh muốn… giữ cả hai.
Tôi chưa kịp phản ứng thì điều tôi chợt nhận ra khiến tôi càng sốc hơn. Người yêu cũ của anh là... một người đàn ông. Tôi không biết diễn tả cảm giác lúc đó thế nào. Không chỉ là bị phản bội, mà là mọi thứ tôi tin tưởng bỗng dưng sụp đổ.
Hóa ra, suốt thời gian qua, tôi không chỉ là vợ, mà còn là “vỏ bọc” để anh duy trì một cuộc sống khác mà anh mong muốn.
Tôi hỏi anh từ khi nào. Anh nói họ từng yêu nhau trước khi anh lấy tôi. Nhưng vì gia đình không chấp nhận, anh buộc phải kết hôn. Sau đó, cả hai cắt đứt một thời gian, rồi gần đây mới liên lạc lại.
“Anh vẫn có trách nhiệm với em và các con. Anh sẽ không bỏ gia đình”, chồng tôi nói.
Sau khi kể hết chuyện cũ, anh không xin lỗi. Anh đưa ra một đề nghị. Anh hứa mỗi tháng sẽ đưa tôi 100 triệu đồng. Sẵn sàng sang tên căn nhà đang ở cho tôi đứng tên. Con cái vẫn do vợ chồng cùng chăm sóc. Anh vẫn sẽ về nhà, vẫn đóng vai một người chồng, người cha bình thường.
Đổi lại, tôi không can thiệp vào mối quan hệ của anh với A, xem như không tồn tại. Anh nói anh không muốn các con thiếu bố. Cũng không muốn làm lớn chuyện khiến 2 bên gia đình xáo trộn.
Tôi nghe mà thấy lạnh. Hóa ra, trong suy nghĩ của anh, một gia đình hạnh phúc có thể được “duy trì” bằng tiền và sự sắp xếp. Còn cảm xúc của tôi dường như không quan trọng.
Tôi bắt đầu xâu chuỗi lại mọi thứ. Những buổi tụ họp gia đình có A, ánh mắt họ trao nhau không còn vô tình như tôi từng nghĩ. Cảm giác bị đặt ra ngoài cuộc hôn nhân của chính mình khiến tôi vừa giận, vừa nhục nhã.
Tôi đem chuyện này kể với vài người thân. Phản ứng của mọi người càng khiến tôi bất ngờ.
Có người chị khuyên tôi nên chấp nhận, coi như “mỗi người một cuộc sống riêng”, miễn anh vẫn lo cho gia đình, nhưng khuyên tôi đòi 200 triệu đồng mỗi tháng.
Người bạn thân của tôi còn thực tế hơn, bảo tôi nên đồng ý trước, nhưng âm thầm thu thập chứng cứ, nắm tài sản về phía mình càng nhiều càng tốt, phòng trường hợp sau này có "biến".
Tôi nghe mà thấy choáng váng. Hóa ra, trong hôn nhân, điều người ta nghĩ đến không còn là đúng - sai, mà là thiệt - hơn. Tôi không trách họ. Nhưng tôi không ngờ có ngày mình phải ngồi tính toán với chính chồng mình như vậy.
Đến lúc này, tôi vẫn chưa đưa ra quyết định. Tôi biết nếu gật đầu, tôi sẽ giữ được một gia đình “tròn vẹn” trên danh nghĩa, con cái không thiếu thốn, cuộc sống dư dả. Nhưng tôi cũng hiểu, từ khoảnh khắc đó, tôi sẽ phải chấp nhận mình chỉ còn là "một nửa" người vợ.
Còn nếu từ chối, mọi thứ có thể đổ vỡ. Tôi sẽ phải bắt đầu lại từ đầu với 2 đứa con và một vết thương khó lành...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.























