Monday, March 30, 2026

Chồng cho tôi 100 triệu đồng/tháng để giữ kín bí mật động trời

Tôi là nhân viên văn phòng kiểu "nhàn tản", đi làm cho có môi trường giao lưu. Tôi kết hôn sớm khi vừa ra trường, cách đây gần 3 năm. Chồng tôi hơn tôi 5 tuổi, làm kinh doanh, thu nhập ổn định nên tôi không phải lo lắng về kinh tế. Ngày cưới, nhiều người nói tôi “trộm vía” lấy được người chồng tốt - biết kiếm tiền, lại chiều vợ.

Quả thực, cuộc sống sau hôn nhân của tôi khá êm đềm. Mỗi tháng anh đưa tôi khoảng 50 triệu đồng để chi tiêu trong nhà, chưa kể những khoản riêng lo cho con cái. 

Gia đình chồng cũng không khó. Tôi sinh 2 con liên tiếp, một trai một gái, được ông bà nội hỗ trợ chăm sóc. Những ngày tôi ở cữ, mẹ chồng còn nấu từng bữa ăn, không để tôi động tay.

Chồng cho tôi 100 triệu đồng/tháng để giữ kín bí mật động trời - 1

Tôi từng được ngưỡng mộ vì lấy được người chồng biết kiếm tiền, chiều vợ (Ảnh minh họa: Uho).

Nếu nhìn từ bên ngoài, tôi có đủ mọi thứ mà nhiều người mong muốn: Chồng giỏi, con ngoan, kinh tế ổn định. Chính vì vậy, tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình rơi vào tình huống này.

Đó là buổi tối cách đây vài tuần. Lúc đó, chồng tôi đi tắm, máy anh liên tục rung vì có người gọi. Tôi cầm lên định mang vào đưa thì cuộc gọi tắt, để lại một tin nhắn: "Em đã hẹn ngày làm giấy tờ căn hộ rồi". Người gửi tin nhắn là A.

A là người bạn thân của chị gái chồng tôi. Tôi đã gặp vài lần trong các dịp tụ họp gia đình. Một người đàn ông hiền lành, ít nói, làm trong lĩnh vực thiết kế nội thất. A đã đến nhà tôi ăn cơm mấy lần.

Tin nhắn này khơi gợi tò mò nên tôi đã vào xem lịch sử chat giữa 2 người. Hóa ra trước đó chồng tôi gửi ảnh chụp giao dịch số tiền 120 triệu đồng cho A, nội dung chỉ vỏn vẹn: “Phan con lai cua can ho". Vì chuyển khoản nội dung không dấu nên tôi lần mò ghép chữ trong đầu mãi, cảm lấy có lý nhất sẽ là cụm: "Phần còn lại căn hộ”.

Khi nghĩ tới đây, tôi đứng khựng lại vài giây. Tò mò không còn là tò mò nữa. Tôi cuộn lịch sử tin nhắn thật nhanh. Đây không phải lần đầu. Trong vòng 5 tháng, có ít nhất 5 lần chuyển tiền, mỗi lần từ hơn 100 triệu đồng cho đến 300 triệu đồng.

Tôi không cần đọc thêm tin nhắn nào nữa, trong đầu nhảy ra một loạt tình huống có thể xảy ra, nhưng tôi không vội hỏi chồng. Tôi đặt điện thoại xuống đúng vị trí cũ nhưng vì tôi đã xem tin nhắn, chồng tôi hẳn đã biết.

Hai ngày sau, khi các con đã ngủ, chồng tôi chủ động ngồi xuống nói chuyện. Anh nói rất thẳng, không vòng vo. Rằng anh muốn “xin phép” tôi một điều - mở rộng mối quan hệ hôn nhân.

Tôi ban đầu còn không hiểu anh đang nói gì. Cho đến khi anh kể, anh có tình cảm với một người khác và người đó… là người yêu cũ của anh.

Tôi bị sốc. Trong tất cả tình huống mà tôi có thể tưởng tượng ra, đây là điều không thể ngờ. Tôi hỏi lại nhiều lần để chắc mình không nghe nhầm. Nhưng anh vẫn giữ nguyên thái độ bình tĩnh, như thể đây là một đề nghị hoàn toàn hợp lý.

Anh nói rằng, tình cảm giữa anh và tôi vẫn còn, gia đình vẫn là ưu tiên. Anh không muốn các con thiếu bố, cũng không muốn phá vỡ cuộc sống hiện tại. Nhưng anh “không thể dứt” với người kia.

Nghe đến đây, tôi mới hiểu: Anh không xin ly hôn. Anh muốn… giữ cả hai.

Tôi chưa kịp phản ứng thì điều tôi chợt nhận ra khiến tôi càng sốc hơn. Người yêu cũ của anh là... một người đàn ông. Tôi không biết diễn tả cảm giác lúc đó thế nào. Không chỉ là bị phản bội, mà là mọi thứ tôi tin tưởng bỗng dưng sụp đổ.

Hóa ra, suốt thời gian qua, tôi không chỉ là vợ, mà còn là “vỏ bọc” để anh duy trì một cuộc sống khác mà anh mong muốn.

Tôi hỏi anh từ khi nào. Anh nói họ từng yêu nhau trước khi anh lấy tôi. Nhưng vì gia đình không chấp nhận, anh buộc phải kết hôn. Sau đó, cả hai cắt đứt một thời gian, rồi gần đây mới liên lạc lại.

“Anh vẫn có trách nhiệm với em và các con. Anh sẽ không bỏ gia đình”, chồng tôi nói.

Sau khi kể hết chuyện cũ, anh không xin lỗi. Anh đưa ra một đề nghị. Anh hứa mỗi tháng sẽ đưa tôi 100 triệu đồng. Sẵn sàng sang tên căn nhà đang ở cho tôi đứng tên. Con cái vẫn do vợ chồng cùng chăm sóc. Anh vẫn sẽ về nhà, vẫn đóng vai một người chồng, người cha bình thường.

Đổi lại, tôi không can thiệp vào mối quan hệ của anh với A, xem như không tồn tại. Anh nói anh không muốn các con thiếu bố. Cũng không muốn làm lớn chuyện khiến 2 bên gia đình xáo trộn.

Tôi nghe mà thấy lạnh. Hóa ra, trong suy nghĩ của anh, một gia đình hạnh phúc có thể được “duy trì” bằng tiền và sự sắp xếp. Còn cảm xúc của tôi dường như không quan trọng.

Tôi bắt đầu xâu chuỗi lại mọi thứ. Những buổi tụ họp gia đình có A, ánh mắt họ trao nhau không còn vô tình như tôi từng nghĩ. Cảm giác bị đặt ra ngoài cuộc hôn nhân của chính mình khiến tôi vừa giận, vừa nhục nhã.

Tôi đem chuyện này kể với vài người thân. Phản ứng của mọi người càng khiến tôi bất ngờ.

Có người chị khuyên tôi nên chấp nhận, coi như “mỗi người một cuộc sống riêng”, miễn anh vẫn lo cho gia đình, nhưng khuyên tôi đòi 200 triệu đồng mỗi tháng.

Người bạn thân của tôi còn thực tế hơn, bảo tôi nên đồng ý trước, nhưng âm thầm thu thập chứng cứ, nắm tài sản về phía mình càng nhiều càng tốt, phòng trường hợp sau này có "biến".

Tôi nghe mà thấy choáng váng. Hóa ra, trong hôn nhân, điều người ta nghĩ đến không còn là đúng - sai, mà là thiệt - hơn. Tôi không trách họ. Nhưng tôi không ngờ có ngày mình phải ngồi tính toán với chính chồng mình như vậy.

Đến lúc này, tôi vẫn chưa đưa ra quyết định. Tôi biết nếu gật đầu, tôi sẽ giữ được một gia đình “tròn vẹn” trên danh nghĩa, con cái không thiếu thốn, cuộc sống dư dả. Nhưng tôi cũng hiểu, từ khoảnh khắc đó, tôi sẽ phải chấp nhận mình chỉ còn là "một nửa" người vợ.

Còn nếu từ chối, mọi thứ có thể đổ vỡ. Tôi sẽ phải bắt đầu lại từ đầu với 2 đứa con và một vết thương khó lành...

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Sunday, March 29, 2026

Bất ngờ phát hiện vợ mua đồ chơi “người lớn” khiến tôi hoang mang

Hôm đó là một buổi tối rất bình thường. Tôi đi làm về muộn, vợ đã ngủ từ lúc nào. Tôi xuống bếp tìm nước uống, tiện tay gom rác mang ra ngoài. Lúc buộc lại túi rác, một tờ hóa đơn nhỏ bị rơi ra.

Ban đầu, tôi không để ý nhưng cái tên cửa hàng trên hóa đơn khiến tôi khựng lại. Đó là một shop bán “đồ người lớn”.

Tôi nghĩ mình nhìn nhầm. Tôi nhặt lên, đọc kỹ lại từng dòng. Ngày mua là 2 hôm trước, tổng tiền gần 1 triệu đồng. Tên sản phẩm không ghi rõ, chỉ là những ký hiệu mã hóa, nhưng đủ để tôi hiểu đó không phải thứ gì bình thường.

Bất ngờ phát hiện vợ mua đồ chơi “người lớn” khiến tôi hoang mang - 1

Vợ tôi đã bí mật mua "đồ chơi người lớn" về để sử dụng (Ảnh minh họa: TD).

Tôi đứng chết lặng một lúc rất lâu trong căn bếp. Vợ tôi chưa từng nhắc đến chuyện này. Cô ấy vốn là người kín đáo, thậm chí có phần ngại ngùng trong chuyện vợ chồng. Tôi vẫn nghĩ điều đó là bình thường, vì không phải ai cũng cởi mở.

Nhưng hóa đơn này lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.

Tối hôm đó, tôi không ngủ được.

Trong đầu tôi xuất hiện hàng loạt suy nghĩ mà chính tôi cũng thấy mình đang trở nên đáng sợ. Tôi bắt đầu tự hỏi: Tại sao cô ấy lại mua những thứ đó, cô ấy dùng khi nào? Và quan trọng nhất là dùng một mình, hay cho ai khác?

Sáng hôm sau, khi vợ đi làm, tôi đã làm một việc mà trước đây tôi luôn tự hứa sẽ không bao giờ làm.

Tôi lục tủ đồ của cô ấy.

Tôi mở từng ngăn, từng hộp. Tay tôi run lên, không phải vì sợ bị phát hiện, mà vì tôi biết, một khi đã bắt đầu, tôi sẽ không thể quay lại như trước nữa.

Và rồi tôi tìm thấy một chiếc hộp nhỏ được giấu trong góc tủ quần áo, phía dưới cùng. Được bọc rất kỹ trong túi nilon. Khi mở ra, tôi giật mình, đó đúng là thứ mà tôi đã nghĩ đến. Tim tôi đập nhanh đến mức khó thở.

Tôi ngồi bệt xuống sàn, cảm giác như có ai đó vừa giáng cho mình một cú thật mạnh vào lòng tự trọng. Tôi vừa giận, vừa buồn và cảm thấy bị xúc phạm.

Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ là sao cô ấy lại cần đến thứ đó, khi tôi vẫn ở đây? Tại sao cô ấy không nói với tôi? Hay là… tôi chưa bao giờ khiến cô ấy cảm thấy đủ?

Những câu hỏi đó cứ xoáy sâu, khiến tôi bắt đầu nhìn lại toàn bộ cuộc hôn nhân của mình. Chúng tôi cưới nhau được gần 3 năm. Không phải lúc nào cũng nồng nhiệt, nhưng tôi vẫn nghĩ chúng tôi ổn. Chúng tôi không có cãi vã lớn, không có dấu hiệu gì của việc rạn nứt.

Nhưng có một điều tôi chợt nhận ra đã rất lâu rồi, chúng tôi không còn gần gũi nhau như trước, mọi thứ trở nên nhanh chóng, qua loa, giống như một nghĩa vụ hơn là một sự kết nối. Tôi từng nghĩ đó là vì cả hai đều bận rộn, mệt mỏi. Tôi không nghĩ sâu xa hơn.

Tối hôm đó, tôi quyết định nói chuyện thẳng thắn. Tôi không vòng vo. Tôi đặt hóa đơn và chiếc hộp lên bàn.

Vợ tôi chết lặng. Tôi chưa từng thấy cô ấy hoảng loạn như vậy. Cô ấy không chối, chỉ ngồi im, mắt đỏ lên.

Một lúc sau, cô ấy mới nói, giọng rất nhỏ: “Em xin lỗi…”. Câu xin lỗi đó không làm tôi nhẹ lòng hơn. Ngược lại, khiến tôi thấy mình như người bị… phản bội.

Tôi hỏi cô ấy lý do. Cô ấy im lặng rất lâu, rồi mới nói một câu mà tôi không ngờ tới: “Em không muốn làm phiền anh”.

Tôi là chồng của cô ấy. Vậy mà chuyện gần gũi với tôi lại trở thành làm phiền? Cô ấy bắt đầu nói nhiều hơn, như thể đã dồn nén từ rất lâu.

Cô ấy nói rằng tôi dạo này luôn mệt mỏi, thường xuyên từ chối hoặc làm qua loa. Cô ấy nói rằng cô ấy đã nhiều lần muốn chia sẻ, nhưng nhìn thấy tôi áp lực công việc, cô ấy lại thôi.

Cô ấy không muốn làm tôi cảm thấy mình không thỏa mãn nên cô ấy tự tìm cách giải quyết. “Em nghĩ như vậy sẽ không ảnh hưởng đến anh…”, cô ấy nói.

Nhưng với tôi, điều đó đã ảnh hưởng rất nhiều. Một phần trong tôi hiểu cho cô ấy nhưng một phần khác lại cảm thấy lòng tự trọng của mình bị tổn thương. Liệu đây có thực sự chỉ là một giải pháp tạm thời? Hay là dấu hiệu của một khoảng cách lớn hơn mà tôi chưa nhận ra.

Những ngày sau đó, không khí trong nhà trở nên nặng nề. Chúng tôi vẫn nói chuyện, vẫn sinh hoạt như bình thường, nhưng có một thứ gì đó đã thay đổi, như một lớp màng vô hình, khó gọi tên, nhưng luôn hiện diện.

Chúng tôi đã sống cùng một mái nhà, nhưng mỗi người lại tự giải quyết những thiếu hụt của mình theo cách riêng. Và khi sự thật bị phát hiện, không chỉ là một sự việc nhỏ, mà là một vết nứt lớn trong lòng.

Lúc đó, tôi chợt nhận ra, có lẽ vấn đề không nằm ở chiếc hóa đơn, hay cái hộp kia mà nằm ở việc chúng tôi đã không còn thực sự hiểu nhau và cần nhau nữa…

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Chồng cho rằng tôi quá tham lam khi đòi chia một nửa căn nhà khi ly hôn

Vợ chồng tôi quyết định chia tay vào một buổi chiều không mưa, cũng chẳng nắng. Mọi thứ diễn ra lặng lẽ, không cãi vã, không nước mắt. Chỉ có 2 người ngồi đối diện nhau, nói những câu nghe như đã chuẩn bị từ rất lâu.

Anh bảo, mình dừng lại thôi. Tôi gật đầu. Cái gật đầu nhanh đến mức chính tôi cũng bất ngờ. Bảy năm chung sống, hóa ra có thể kết thúc bằng một cái gật đầu đơn giản như vậy. Tôi không thấy đau, chỉ thấy trống rỗng trong lòng.

Chồng cho rằng tôi quá tham lam khi đòi chia một nửa căn nhà khi ly hôn - 1

Chồng nói tôi tham khi đòi chia nửa căn nhà (Ảnh minh họa: CS).

Tình yêu của chúng tôi không chết vì một người thứ 3. Nó chết dần, chết mòn theo những chuyến công tác của anh và những sự bận rộn chạy doanh số của tôi. Anh đi mải miết, tôi ở lại. Tôi bận rộn tối ngày, anh lại không có mặt.

Có những ngày tôi về nhà, 2 đứa con đã ngủ. Có những đêm anh gọi điện từ một thành phố nào đó, hỏi qua loa vài câu rồi tắt máy. Chúng tôi vẫn là vợ chồng, nhưng sống như 2 đường thẳng song song không gặp nhau.

Hai đứa con trai, mỗi người nuôi một đứa. Quyết định ấy đến nhanh như cách chúng tôi chia tay. Không ai giành, cũng không ai nhường. Chỉ là chọn một cách công bằng nhất để mọi thứ kết thúc gọn gàng.

Tôi nghĩ mình sẽ về nhà ngoại. Mẹ tôi sống một mình, căn nhà rộng mà lạnh. Bà từng nói, con gái lấy chồng rồi thì nhà mẹ chỉ còn là nơi để nhớ. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày quay về đó.

Nhưng vấn đề không nằm ở chỗ tôi ở đâu? Nó nằm ở căn nhà chúng tôi đang sống. Căn nhà đứng tên hai vợ chồng, nơi chứa đựng 7 năm ký ức, giờ lại trở thành thứ khó giải quyết nhất.

Trước khi cưới, mẹ tôi cho một tỷ đồng làm hồi môn. Tôi mang số tiền đó cùng anh mua căn nhà trị giá 4 tỷ đồng. Ba tỷ còn lại là tiền của anh. Khi đứng tên chung, chúng tôi không ai nghĩ đến chuyện sau này sẽ phải tính toán.

Tôi chưa từng hỏi, nếu một ngày không còn nhau thì sao? Anh có lẽ cũng không nghĩ tới. Chúng tôi tin vào cái gọi là mãi mãi, như bao người khác từng tin.

Bảy năm trôi qua, căn nhà ấy giờ đã lên giá 12 tỷ đồng. Con số ấy làm mọi thứ trở nên khó nói. Nó không còn là chỗ ở, mà là tài sản. Mà đã là tài sản thì không thể chỉ dùng cảm xúc để chia.

Chồng tôi nói, trước mỗi người bỏ ra bao nhiêu tiền mua nhà thì cứ theo giá thị trường nhân lên mà chia. Tôi cũng nghĩ đơn giản. Tôi góp một phần tư thì lấy lại một phần tư. Ba tỷ đồng anh bỏ ra, 1 tỷ đồng của tôi, rõ ràng như một phép tính. Giờ tôi sẽ nhận 3 tỷ đồng là đúng một phần tư đã góp, tôi không cần hơn, cũng không muốn kém.

Nhưng bạn bè tôi không nghĩ vậy. Họ bảo, ly hôn thì chia đôi cho công bằng. Họ nói 7 năm là 7 năm chung sống, không phải 7 năm làm kế toán để cộng trừ từng đồng một.

Tôi bắt đầu nghĩ khác. Không phải vì lời họ nói, mà vì tôi nhớ lại những ngày anh đi công tác triền miên. Những ngày tôi một mình sinh con, một mình thức đêm, một mình đưa con đi viện.

Anh không có mặt khi tôi sinh con. Anh cũng không có mặt trong những lần con sốt cao. Những khoảng trống ấy, tôi đã tự mình lấp đầy bằng sự chịu đựng và trách nhiệm của một người mẹ.

Có những đêm con khóc, tôi vừa dỗ dành vừa khóc theo. Không phải vì yếu đuối, mà vì mệt. Mệt đến mức không còn biết mình đang cố vì điều gì nữa. Nhưng sáng hôm sau, tôi vẫn đi làm như chưa có gì xảy ra.

Bảy năm tôi một mình sắp xếp, dọn dẹp, thu vén cho ngôi nhà để nó lúc nào cũng trở nên gọn gàng, ấm cúng, xinh đẹp. Tôi không bao giờ tính những điều đó thành tiền. Vì tôi nghĩ, đó là việc của một người vợ, một người mẹ. Nhưng đến hôm nay, khi phải chia một căn nhà, tôi lại tự hỏi, liệu những điều ấy có nên được tính không?

Nếu chỉ nói về tiền, tôi đúng là góp ít hơn. Nhưng nếu nói về những gì đã giữ cho gia đình này tồn tại suốt bảy năm, tôi có thực sự ít hơn không? Tôi không chắc nữa.

Tôi bắt đầu thấy cái gọi là công bằng không đơn giản. Nó không nằm ở con số. Nó nằm ở cách người ta nhìn nhận những gì đã qua. Nhưng mỗi người lại nhìn một cách khác. Tôi cho rằng tôi tính thế là hợp lý, nhưng chồng tôi lại cho rằng như vậy là tôi quá tham lam.

Nếu tôi lấy một nửa giá trị căn nhà hiện tại, liệu có phải là tham? Nếu tôi chỉ lấy phần mình góp, liệu có phải là thiệt? Giữa hai điều đó, tôi không biết cái nào khiến mình yên lòng hơn.

Có những thứ, khi còn ở trong hôn nhân, người ta không nghĩ đến. Nhưng khi bước ra, mọi thứ đều phải rõ ràng. Rõ ràng đến mức lạnh lùng. Và chính sự lạnh lùng ấy làm tôi sợ.

Tôi không muốn biến mình thành một người chỉ biết tính toán. Nhưng tôi cũng không muốn tự làm khó bản thân trong khi người khác có thể sẽ không nghĩ nhiều như vậy. Giữa lý trí và cảm xúc, tôi cứ đứng chênh vênh.

Khi ly hôn, tôi tính cả những năm tháng sinh con, nuôi con, chăm chút xây dựng gia đình vào phần “giá trị” của mình để chia tài sản liệu có đúng không? Xin hãy cho tôi lời khuyên!

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Saturday, March 28, 2026

Mang vàng cưới đi bán, tôi chết lặng nhận ra mình đã bị nhà chồng lừa

Tôi nhớ hôm cưới, mẹ chồng cười hiền, tay run run đeo từng chiếc vòng vào tay tôi. Người ta bảo vàng là của để dành, là tình nghĩa, là sự công nhận. Tôi cũng tin như thế. Tôi tin rằng mình đã bước vào một gia đình tử tế. Nhưng hôm nay, khi cầm nó trên tay, tôi thấy lạnh. Không phải lạnh vì kim loại, mà vì cảm giác bị lừa dối len lỏi vào tim.

Gần tới ngày sinh con, tôi muốn bán bớt chút vàng để phòng khi cần kíp trong lúc khó khăn. Tôi bước vào tiệm, lòng còn có chút ngại ngần, dù sao đó cũng là vàng cưới. Nếu không thật sự khó khăn, tôi thật lòng không muốn bán.

Mang vàng cưới đi bán, tôi chết lặng nhận ra mình đã bị nhà chồng lừa - 1
Tôi vẫn chưa biết mở lời ra sao với chồng về số vàng cưới ( Ảnh minh họa: DS) .

Người thợ cầm lên, xoay qua xoay lại, rồi đặt xuống. Ánh mắt ông ta thoáng qua một chút lạ lùng mà tôi không hiểu. Ông lấy một dụng cụ nhỏ, thử lại lần nữa. Không khí trong tiệm bỗng chùng xuống, như thể có điều gì đó không ổn.

Tôi bắt đầu thấy tim mình đập nhanh hơn. Tôi hỏi, giọng cố giữ bình tĩnh: “Vàng này bán được bao nhiêu ạ?". Người thợ không trả lời ngay. Ông nhìn tôi, rồi nói chậm rãi, như sợ làm tôi giật mình: “Cái này… không phải vàng thật đâu chị ạ”.

Tôi đứng sững. Một câu nói nhẹ tênh mà như đập thẳng vào đầu. Tôi cười gượng, tưởng ông nhầm. Tôi bảo ông kiểm tra lại giúp. Nhưng ông lắc đầu, ánh mắt cũng nghiêm lại, như thể đã quá quen với những tình huống như thế.

Tôi bước ra khỏi tiệm mà không nhớ mình đã đi như thế nào. Ngoài đường vẫn đông người, xe cộ vẫn qua lại, nhưng tôi thấy mọi thứ như nhòe đi. Cái hộp trong tay bỗng nặng trĩu. Không phải vì vàng, mà vì những câu hỏi đang dồn dập kéo đến, không cho tôi kịp thở.

Cái tủ tôi khóa vẫn còn nguyên. Chìa khóa tôi giấu ở một ngăn khác, chẳng ai biết, như một người cẩn thận giữ lấy chút tài sản đầu đời. Vậy mà vàng là giả. Điều đó khiến tôi không chỉ hoảng, mà còn nghi ngờ cả chính mình.

Có phải bố mẹ chồng mua nhầm không? Tôi tự hỏi, nhưng câu hỏi ấy không làm tôi nhẹ lòng hơn. Người lớn từng trải như thế, chẳng lẽ lại không biết phân biệt? Hay có một bàn tay nào khác đã chạm vào? Nghĩ đến đó, tim tôi đập nhanh hơn, như thể vừa bước vào một căn phòng tối mà không biết có ai ở trong.

Về đến nhà, tôi nhìn chồng. Anh vẫn vậy, người từng nắm tay tôi đi qua bao ngày tháng. Nhưng lần này, tôi không dám nhìn lâu. Tôi sợ trong ánh mắt anh có điều gì tôi chưa từng thấy.

Trước đây, tôi từng nghĩ rằng gia đình là nơi an toàn nhất. Người thân là những người đáng tin cậy nhất. Nhưng hóa ra, khi một vết nứt nhỏ xuất hiện, nó có thể lan ra rất nhanh. 

Tôi biết mình không thể im lặng mãi. Nhưng nói thế nào đây? Nói làm sao với chồng, với mẹ chồng, mà không làm tổn thương ai? Hay sự thật vốn dĩ đã mang sẵn một phần đau đớn rồi?

Tôi cố trấn an bản thân bình tĩnh lại, mang vàng đi kiểm tra thêm một lần nữa. Có khi mọi chuyện chỉ là một sự nhầm lẫn. Tôi bấu víu vào những “có khi” ấy, như người sắp chìm cố với lấy một cọng rơm.

Nhưng nếu không phải nhầm lẫn thì sao? Nếu thật sự có ai đó đã tráo đổi, hoặc tệ hơn, ngay từ đầu nó đã là giả, thì tôi sẽ làm gì? Tôi có đủ mạnh mẽ để hỏi cho ra lẽ không? Hay rồi cũng chỉ nuốt vào trong, coi như một chuyện không may.

Những suy nghĩ cứ xoay vòng, như một chiếc kim không chịu dừng lại. Tôi chỉ biết ôm bụng, tự nhủ phải bình tĩnh, vì con, vì chính mình.

Nếu là mọi người, mọi người sẽ làm gì trong hoàn cảnh này? Sẽ nói thẳng với chồng, với mẹ chồng, để tìm sự thật, hay chọn im lặng để giữ hòa khí? Và liệu, sau tất cả, có cách nào để giữ lại được cả sự thật lẫn tình cảm không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Lấy vợ đẹp bất chấp quá khứ cô ấy từng là “gái hư”, tôi lãnh hậu quả ê chề

Ngày ấy tôi theo đuổi vợ tôi, nói đúng hơn là theo đuổi một giấc mơ. Cô ấy đẹp, đẹp theo kiểu khiến người ta phải ngoái nhìn. Nhiều người theo, mà tôi chỉ là một anh chàng bình thường, chẳng có gì nổi bật ngoài sự lì lợm và chân thành.

Tôi biết mình không có cửa, nhưng vẫn cứ theo. Người ta cười, bảo tôi dại. Tôi cũng thấy mình dại, nhưng không hiểu sao lại không dừng được. Có lẽ vì trong lòng tôi khi đó, yêu là một thứ gì đó rất thiêng liêng, rất xứng đáng để đánh đổi.

Lấy vợ đẹp bất chấp quá khứ cô ấy từng là “gái hư”, tôi lãnh hậu quả ê chề - 1
Tôi rời khỏi cuộc hôn nhân với hai bàn tay trắng và một trái tim vụn vỡ (Ảnh minh họa: DM) .

Rồi một ngày, cô ấy kể cho tôi nghe chuyện cũ. Cô ấy từng có thai với sếp. Người đàn ông ấy đã có gia đình. Cái thai không được giữ lại. Khi kể, giọng cô ấy rất bình thản, còn tôi thì thấy tim mình thắt lại.

Tôi không khinh, chỉ thấy thương. Thương một người con gái đẹp mà lại có những vấp váp, sai lầm. Cô ấy nói có rất nhiều người theo đuổi, nhưng khi nghe kể quá khứ họ không đủ bao dung để ở lại giống như tôi. Cô ấy chủ động kể những góc khuất đời mình, không hẳn vì thật thà, mà là muốn dùng cách đó để đo lòng quân tử. Có lẽ chính cái thương ấy đã khiến tôi có cơ hội bước vào cuộc đời cô ấy.

Chúng tôi cưới nhau. Một đám cưới không quá lớn, nhưng tôi thấy đủ. Tôi nghĩ mình đã thắng. Không phải thắng người khác, mà là thắng chính cái mặc cảm của mình. Tôi có vợ đẹp và sau đó là một đứa con gái.

Những ngày đầu cưới nhau, vợ chồng tôi không có gì ngoài một căn phòng trọ chật hẹp. Tường ẩm, mùa mưa thì nước thấm, mùa nóng thì oi bức. Hai vợ chồng nằm cạnh nhau, nghe tiếng xe ngoài đường mà vẫn thấy ấm lòng vì nghĩ đó chỉ là tạm thời.

Chúng tôi từng ngồi tính toán rất nhiều về một căn nhà riêng. Tôi bảo cứ tiết kiệm, chậm mà chắc. Nhưng vợ tôi lại nói tiền để không thì phí, đem đi đầu tư sẽ nhanh hơn. Cô ấy nói có cơ hội, có người quen, nếu làm tốt thì chỉ vài năm là có thể mua nhà.

Những tháng ngày đó, tôi đi làm xa, còn vợ ở lại căn phòng trọ ấy. Mỗi lần về, cô ấy lại nói về kế hoạch, về khoản tiền đã đầu tư, về viễn cảnh một căn nhà khang trang. Tôi nghe mà thấy lòng nhẹ đi, như thể mọi cố gắng của mình đang dần có hình hài.

Tôi không hỏi nhiều. Một phần vì tin, một phần vì nghĩ đàn ông phải lo kiếm tiền, còn chuyện nhà để vợ quán xuyến. Tôi thấy mình đang làm đúng vai trò và tự hào vì điều đó.

Con gái tôi lớn lên từng ngày qua những cuộc gọi video. Có những đêm tôi nhớ con, nhớ vợ, nhưng lại tự an ủi rằng tất cả những hy sinh này rồi sẽ được đền đáp. Tôi nghĩ đơn giản lắm, rằng gia đình là nơi để trở về.

Cho đến một lần, con gái ốm sốt cao. Vợ tôi cuống lên trong lúc điện thoại không khóa. Cuộc gọi kết thúc, màn hình vẫn sáng. Tôi không định xem, nhưng có cái gì đó khiến tôi cầm lên.

Tin nhắn hiện ra. Những dòng chữ không dành cho một người chồng. Những lời qua lại, đưa đẩy, có cái gì đó quen thuộc mà tôi từng thấy ở cô ấy khi còn chưa là vợ tôi. Tim tôi lúc ấy không đập nhanh, mà như chậm lại.

Tôi đọc tiếp. Từng dòng, từng dòng một. Người kia là bạn học cũ, cũng là người yêu cũ của cô ấy. Anh ta đã bỏ vợ. Anh ta muốn quay lại. Và cô ấy, vợ tôi thì lại nhắn những tin nhắn đong đưa không rõ ràng.

Tôi không tỏ ra tức giận, hỏi cô ấy bằng giọng nhẹ nhàng nhất có thể. Tôi hỏi như một người đang cần một lời xác nhận cho điều mình đã biết. Cô ấy im lặng một lúc rồi thừa nhận. Nhẹ như không. Như thể đó là một chuyện bình thường.

Tôi không nhớ mình đã nói gì sau đó. Chỉ nhớ cảm giác trong lòng rỗng tuếch. Không phải đau đớn dữ dội, mà là một khoảng trống lạnh lẽo. Như thể mọi thứ tôi từng tin, từng giữ hóa ra mong manh như một chiếc bóng xà phòng, lung linh trong vài giây rồi vỡ vụn tan biến vào hư không như chưa từng tồn tại.

Tôi nhận ra vợ mình không phải người dừng lại ở một người. Có lẽ từ trước đến giờ vẫn vậy, chỉ là tôi không muốn tin. Tôi đã dùng tình thương để che đi sự thật, và tự huyễn hoặc rằng mình có thể thay đổi được cô ấy.

Quyết định ly hôn đến với tôi không ồn ào. Nó đến như một kết luận sau nhiều ngày suy nghĩ. Tôi không muốn sống trong một mối quan hệ mà niềm tin đã vỡ. Tôi cũng không muốn con mình lớn lên trong một gia đình chỉ còn cái vỏ bề ngoài đang cố tỏ ra vững chắc.

Nhưng cái kết không như tôi nghĩ. Khi tôi bắt đầu làm thủ tục, tôi mới biết số tiền mình gửi về bấy lâu không đứng tên tôi. Đất, tài sản, những thứ mà vợ tôi từng nói mang đi đầu tư sinh lời, tất cả đều đứng tên bố mẹ vợ.

Tôi ra đi, đúng nghĩa là tay trắng. Một túi quần áo, vài món đồ cá nhân và một quá khứ không thể mang theo. Người ta bảo tôi dại. Tôi cũng thấy mình dại, nhưng cái dại ấy không thể quay lại sửa.

Có những đêm tôi nằm nghĩ, không hiểu mình đã sai từ đâu? Là do tôi tin quá, hay do tôi chọn nhầm người? Hay là do ngay từ đầu, tôi đã bước vào một câu chuyện mà kết thúc đã được định sẵn? Ai nói quá khứ một người tốt xấu không quan trọng? Quá khứ một người hoàn toàn có thể báo hiệu trước tương lai.

Có lúc tôi tự an ủi rằng mình đã yêu hết lòng, sống hết lòng. Tôi không tệ bạc với vợ mà chính cô ấy tệ bạc với tôi, không có gì phải hối hận. Nhưng rồi lại có lúc tôi thấy tiếc, tiếc những năm tháng đã qua, tiếc những giọt mồ hôi nước mắt của chính mình.

Tôi còn trẻ và tôi là đàn ông. Tôi tin mình có đủ bản lĩnh và thời gian để làm lại. Chỉ là tôi không biết, sau mất mát này, liệu tôi còn có thể yêu và tin ai một lần nữa hay không?

Vinh Quang

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Lấy chồng là một “con nợ”, tôi mệt mỏi chỉ muốn ly hôn

Bảy năm trước, tôi bước vào hôn nhân với một niềm tin giản dị “thuận vợ thuận chồng, tát biển Đông cũng cạn”. Người ta nói đời sống vợ chồng là cùng nhau gánh vác. Tôi cũng tin thế, nên khi chồng vấp ngã, tôi tự nhủ mình phải đứng ra đỡ lấy.

Nhưng cái “đỡ lấy” ấy kéo dài từ ngày này sang ngày khác, từ khoản nợ nhỏ đến khoản nợ lớn. Ban đầu chỉ là vài chục nghìn đồng, rồi vài trăm nghìn đồng. Tôi không còn nhớ mình đã trả bao nhiêu lần. Chỉ biết mỗi lần trả xong, tôi lại hy vọng đó là lần cuối.

Chồng tôi không phải người xấu, nhưng anh có cái thói chơi bời, vay mượn không tính trước sau. Anh vay rồi lại vay, như người đang khát cứ uống nước mặn mà không biết càng uống càng khát. Và tôi, trong vai người vợ, cứ thế mà lo...

Có những đêm tôi ngồi tính toán, tiền lương, tiền chợ, tiền học của con. Con tôi, tôi nuôi gần như một mình. Anh không đưa đồng nào, nhưng vẫn có quyền gây thêm những khoản nợ mới. Nghĩ đến đó, tôi thấy tình yêu mình dành cho chồng càng ngày càng như bị rút cạn.

Có lần tôi định dừng lại. Tôi nói với anh rằng, tôi không thể trả nợ giúp anh mãi được. Tôi còn phải sống, còn phải nuôi con. Nhưng anh nhìn tôi, ánh mắt vừa van nài vừa trách móc. Tôi lại mềm lòng. Tôi nghĩ thôi thì cố thêm lần nữa, vì con, vì gia đình.

Lấy chồng là một “con nợ”, tôi mệt mỏi chỉ muốn ly hôn - 1
Tôi quá mệt mỏi vì phải lo trả nợ cho chồng (Ảnh minh họa: Sina).

Đợt rồi, anh vay của bà nội 240 triệu đồng. Anh bảo để trả nợ làm ăn. Tôi nghe mà lạnh người, nhưng rồi lại tự an ủi, rằng lần này có bà nội đứng ra, có lẽ mọi chuyện sẽ khác. Tôi còn thấy nhẹ lòng, nghĩ rằng cuối cùng mình cũng được buông bớt một gánh nặng. Nhưng hóa ra, cái nhẹ ấy chỉ là tạm thời.

Mọi chuyện thay đổi khi tôi tính bán lô đất. Mảnh đất mẹ đẻ cho, tôi giữ như một chút vốn liếng cuối cùng. Nay có tin đường mở qua, giá đất lên cao, tôi nghĩ bán đi để ổn định cuộc sống, lo cho con một tương lai đỡ chật vật.

Nhưng khi tôi nói chuyện bán đất, chồng tôi lại đưa ra điều kiện: Muốn bán thì phải trả 240 triệu đồng anh đã vay bà nội. Tôi đứng đó, không biết phải nói gì. Bao năm qua, tôi đã trả thay không biết bao nhiêu khoản. Có ai hỏi tôi có muốn không? Có ai nghĩ tôi cũng mệt không? Hay người ta mặc nhiên coi đó là bổn phận.

Cái sai của tôi, có lẽ bắt đầu từ tờ giấy đỏ. Ngày tôi lấy chồng, bố mẹ cho một mảnh đất coi như là hồi môn cho con gái có chút vốn liếng phòng thân. Khi ấy tôi nghĩ đơn giản, đã là vợ chồng thì của ai cũng là của chung nên lúc làm giấy tờ để hai vợ chồng đứng tên. Tôi đâu ngờ có ngày mình bị trói bởi chính sự tin tưởng đó.

Giờ muốn bán, tôi cần chữ ký của chồng. Nếu không đồng ý trả nợ cho chồng, chồng sẽ không ký giấy đồng ý bán đất. Nhưng rõ ràng, đó là đất của bố mẹ đẻ cho tôi. Ngay cả một chút của hồi môn của tôi họ cũng muốn chiếm lấy.

Tôi nhìn lại 7 năm hôn nhân của mình. Không phải không có những lúc vui. Nhưng những niềm vui ấy nhỏ bé quá, không đủ che lấp những tháng ngày lo toan và trả nợ. Tôi không muốn trả thêm 240 triệu đồng nữa. Không phải vì tôi không có trách nhiệm, mà vì tôi đã kiệt sức. Tôi sợ rằng nếu tiếp tục nhu nhược, tôi sẽ chẳng còn gì cho bản thân và cho con.

Tôi đã nghĩ đến chuyện ly hôn, nhưng vẫn lo lắng chuyện nuôi con, rồi vấn đề chia tài sản sẽ như thế nào?

Vinh Quang

Friday, March 27, 2026

Vợ mất tích bí ẩn trở về, chồng lặng người với cuộc đoàn tụ không mong đợi

Tôi vẫn còn nhớ cái cảm giác rối bời mấy tuần trước, khi nhận cuộc điện thoại của vợ. Nhìn dòng tên hiển thị trên màn hình, tôi dụi mắt mấy lần, không dám tin. Số điện thoại ấy, tôi từng gọi cả trăm cuộc mỗi ngày nhưng chỉ nghe thấy tiếng tút tút lạnh lùng.

Sau 6 năm biến mất bí ẩn, cô ấy lại là người chủ động gọi cho tôi. Đầu dây bên kia là giọng nói quen thuộc. Sau câu chào được thốt ra một cách dễ dàng, cô ấy không chia sẻ nhiều mà chỉ thông báo một địa chỉ hẹn gặp vào cuối tuần đồng thời nói rằng, tôi cứ đến, cô ấy sẽ giải thích tất cả.

Chúng tôi kết hôn gần 13 năm trước. Ngày ấy, cuộc sống gia đình không quá giàu có nhưng rất ấm êm. Chúng tôi có một cô con gái xinh xắn. Mọi thứ bắt đầu thay đổi khi tôi gặp thất bại trong kinh doanh, phải gánh một khoản nợ không nhỏ.

Kể từ đó, hôn nhân của chúng tôi bắt đầu rạn nứt. Ai cũng cảm thấy áp lực. Những trận cãi vã xuất hiện ngày một nhiều, cuối cùng chúng tôi quyết định sống ly thân. Con gái ở với tôi vì tiện có ông bà trông giúp. Rồi một ngày, vợ tôi biến mất không một lời từ biệt, không một mảnh giấy nhắn nhủ, không một cuộc gọi.

Vợ mất tích bí ẩn trở về, chồng lặng người với cuộc đoàn tụ không mong đợi - 1

Vợ liên lạc lại sau 6 năm bỏ đi (Ảnh minh họa: Pinterest).

Lúc đó chúng tôi đã nghĩ đến việc ly hôn, song khi cô ấy đột ngột rời đi, tôi không khỏi hụt hẫng. Tôi lại thấy thương vợ nhiều và nghĩ đến việc muốn hàn gắn. Tôi đau khổ chạy đôn chạy đáo khắp nơi, tôi tìm hiểu qua bạn bè, người thân, thậm chí đến công an trình báo.

Tuy nhiên, mọi nỗ lực không đạt được kết quả. Tôi lao vào làm việc, tình cảm cũng nguội lạnh dần. Bố mẹ tôi thì rất bực mình, yêu cầu tôi làm thủ tục ly hôn đơn phương.

Trong các bước giải quyết, tòa yêu cầu phải đăng tin tìm người mất tích để thực hiện đủ quy định ly hôn đơn phương với người mất tích. Tôi đã làm đến bước xác minh địa chỉ, nhưng đến phần đăng báo thì tôi quá mệt mỏi, quá nản lòng nên bỏ cuộc.

Vợ tôi quê ở một địa phương cách quê tôi 700-800km. Sau này tôi mới biết đó là bước cuối cùng để tòa có thể giải quyết ly hôn dù người kia có liên lạc hay không. Tôi hối hận vô cùng vì đã dừng lại giữa chừng.

Suốt 6 năm qua, tôi tìm mọi cách gây dựng lại sự nghiệp, ngày đêm ăn ngủ ở xưởng. Cuối cùng tôi cũng trả hết nợ cũ, gây dựng lại cơ ngơi từ hai bàn tay trắng. Giờ tôi đã có thu nhập khá, mua được nhà, mua xe, lo cho con gái ăn học đàng hoàng. Tôi tưởng rằng nỗi đau cũ đã khép lại, cuộc đời có thể bắt đầu sang một trang mới.

Đúng lúc ấy, vợ tôi trở về. Cô ấy còn dẫn theo một cậu bé khoảng 5-6 tuổi, khuôn mặt khá giống cô ấy. Khi gặp gỡ, cô ấy nhìn tôi bằng ánh mắt bình thản rồi nói: “Mình ly hôn đi. Em muốn chia tài sản.”

Tôi sững sờ không ngờ cô ấy có thể nói đến việc chia tài sản sau nhiều năm không liên lạc như vậy.

Cô ấy nhấn mạnh rằng, tất cả những gì tôi gây dựng trong 6 năm qua - nhà cửa, xe cộ, xưởng sản xuất - đều hình thành trong thời kỳ hôn nhân vì chúng tôi chưa ly hôn. 

Tôi uất ức đến mức không nói nên lời. Cô ấy bỏ đi 6 năm, không một đồng đóng góp, không một ngày chăm sóc con, giờ quay về đòi chia những thứ tôi đổ mồ hôi sôi nước mắt gây dựng một mình?

Tôi không biết phải chứng minh thế nào về sự vô trách nhiệm của cô ấy trong suốt thời gian qua, đã bỏ rơi gia đình, bỏ rơi con thơ? Làm sao chứng minh được cô ấy chẳng có đóng góp gì về tinh thần lẫn vật chất cho gia đình tôi?  

Cứ nghĩ đến việc, vợ bỏ đi nhiều năm rồi quay về hưởng thành quả mà không một không một chút day dứt, tôi lại thấy rất buồn bực. Nhìn đứa bé đi cùng, tôi cũng hiểu rằng, cô ấy có lẽ đã phản bội tôi vào đúng lúc tôi khó khăn nhất.

Điều khiến tôi đau đầu nữa là mối quan hệ tình cảm hiện tại. Sau bao năm lặng thầm một mình, cuối năm 2025, tôi mới dám mở lòng với một người phụ nữ tốt bụng, hiểu chuyện. Chúng tôi đang ở giai đoạn đẹp đẽ, thế nhưng khi cô ấy biết vợ tôi trở về và đòi chia tài sản, cô ấy bắt đầu nảy sinh những cảm xúc tiêu cực. 

Tôi lo sợ mối quan hệ này sẽ rạn nứt vì người yêu sẽ nghĩ tôi vẫn còn vướng bận, chưa thực sự tự do.  

Tôi rất mong nhận được lời khuyên của mọi người. Làm thế nào để vừa bảo vệ được quyền lợi chính đáng của bản thân và con gái, vừa không để tổn thương lan sang mối quan hệ mới? Trong cuộc gặp tới đây với vợ, tôi nên ứng xử thế nào?.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Chị sếp hứa sẽ cất nhắc tôi nếu cùng đi công tác và “làm chị hài lòng”

Tôi vốn không phải người hay nghĩ xa. Tám năm đi làm, tôi chỉ biết cắm đầu vào công việc như con trâu cày ruộng. Sáng đến công ty, tối về nhà cơm nước, trò chuyện với vợ con rồi ngủ. Đời sống của tôi giản dị đến mức nhiều khi chính tôi cũng thấy nó nhạt nhẽo. Nhưng cái nhạt ấy lại khiến tôi yên tâm.

Công ty này, tôi vào từ lúc còn là một nhân viên bình thường. Không quen biết, không ai chống lưng, cũng chẳng có ai nâng đỡ. Tất cả những gì tôi có là sự cần cù và một chút khôn ngoan học được sau những lần va vấp. Tôi vẫn nghĩ, chỉ cần cố gắng, năng lực của mình sẽ được cấp trên ghi nhận.

Trưởng phòng cũ của tôi là một người tốt. Anh không quá giỏi, nhưng biết cách giữ người và không bao giờ làm khó cấp dưới. Anh nghỉ việc vì lý do cá nhân. Trước khi đi, anh gọi tôi vào phòng, nói rằng đã đề xuất tôi lên thay vị trí của anh. Tôi nghe mà lòng vừa mừng vừa lo.

Chị sếp hứa sẽ cất nhắc tôi nếu cùng đi công tác và “làm chị hài lòng” - 1
Con đường làm lãnh đạo không chỉ cần có năng lực ( Ảnh minh họa: DK) .

Vài ngày sau, tôi được gọi lên phòng chị phó giám đốc. Chị hơn tôi 14 tuổi, một người phụ nữ từng trải, ánh mắt lúc nào cũng như nhìn thấu người khác. Tôi bước vào, thấy chị đang ngồi tựa lưng vào ghế, tay xoay nhẹ chiếc bút.

Chị không nói ngay vào việc mà hỏi thăm gia đình tôi, hỏi về hai đứa con, hỏi cả chuyện vợ tôi dạy học có vất vả không. Những câu hỏi tưởng như quan tâm ấy lại khiến tôi thấy khó chịu một cách mơ hồ. Tôi không biết phải trả lời thế nào cho phải.

Rồi chị nói đến chuyến công tác Đà Lạt sắp tới. Một chuyến đi dài ngày. Chị bảo muốn tôi đi cùng để hỗ trợ công việc. Giọng chị nhẹ nhàng, nhưng ánh mắt thì không nhẹ chút nào. Nó như giữ lại điều gì đó chưa nói.

Tôi gật đầu theo phản xạ. Cơ hội đi công tác với lãnh đạo không phải ai cũng có. Nhưng ngay sau cái gật đầu ấy, tôi thấy trong lòng mình có cái gì đó lăn tăn.

Chị nói thêm một câu, tưởng như vô tình, rằng sau chuyến đi này, nếu mọi thứ khiến chị “hài lòng”, chị sẽ xem xét và phê duyệt việc tôi lên làm trưởng phòng. Chữ “hài lòng” ấy được chị nhấn nhẹ, nhưng đủ để tôi nghe thấy.

Tôi không phải đứa ngốc. Tám năm ở công ty, tôi nhìn thấy không ít chuyện. Tôi từng tự nhủ mình sẽ không dính vào những thứ đó.

Nhưng bây giờ, khi chính tôi đứng trước cơ hội, mọi thứ lại khác. Cái ghế trưởng phòng không còn là một thứ xa vời nữa. Nó ở ngay trước mắt tôi, gần đến mức chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm vào.

Tối hôm đó, tôi về nhà muộn hơn thường lệ. Vợ tôi đang dạy con học bài. Ánh đèn vàng hắt xuống, trông khuôn mặt cô ấy khá mệt mỏi. Tôi đứng nhìn một lúc mà không nói gì. Trong đầu tôi vẫn là câu nói của chị phó giám đốc.

Hai đứa nhỏ chạy lại ôm chân tôi. Chúng hỏi sao hôm nay bố về muộn. Tôi xoa đầu chúng, cười cho qua chuyện. Nhưng trong lòng tôi, một câu hỏi khác đang lớn dần lên, không dễ trả lời như những câu hỏi của con.

Tôi nghĩ đến những năm tháng đã qua. Những đêm thức khuya làm báo cáo, những lúc phải nuốt giận để giữ hòa khí với đồng nghiệp. Tôi đã chịu đựng tất cả chỉ vì một ngày được công nhận.

Nhưng nếu cái ngày ấy đến bằng một cách không sạch sẽ, liệu nó có còn ý nghĩa không? Tôi tự hỏi mình, nhưng không dám trả lời. Bởi vì tôi sợ câu trả lời ấy sẽ khiến tôi phải từ bỏ.

Tôi biết, nếu đi, có thể mọi thứ sẽ diễn ra theo cách mà tôi không muốn. Nhưng nếu không đi, cơ hội có thể sẽ trôi qua. Người khác sẽ lên thay tôi. Những nỗ lực của tôi bao năm qua có thể lại trở về con số không tròn trĩnh.

Có những thứ trong đời, người ta tưởng là lựa chọn, nhưng thực ra lại giống như một cái bẫy. Đi không xong, ở lại cũng không yên. Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào tình huống như vậy.

Tôi không phải người tham vọng lớn. Tôi chỉ muốn một vị trí ổn định, một chút tự hào để khi về nhà, nhìn vợ con, tôi có thể nói rằng mình đã làm được điều gì đó. Nhưng cái giá phải trả, nếu có, liệu có đáng không?

Có lúc tôi tự biện minh. Rằng đời là thế, ai cũng phải đánh đổi. Rằng chỉ một lần thôi, rồi mọi thứ sẽ ổn. Nhưng ngay sau đó, tôi lại thấy ghê sợ chính suy nghĩ của mình.

Tôi nhìn vợ, rồi nhìn hai đứa con và tự hỏi nếu một ngày chúng biết được sự thật, chúng sẽ nghĩ gì về tôi. Một người cha, một người chồng, liệu có thể giữ được sự tôn trọng nếu đánh đổi như vậy.

Tôi thấy mình đang đứng giữa một ngã rẽ mà mỗi hướng đi đều có cái giá của nó. Có thể tôi quá yếu đuối, cũng có thể tôi đang tự làm khó mình.

Nếu là bạn, bạn sẽ chọn thế nào? Giữ lấy nguyên tắc sống của mình và chấp nhận có thể mất cơ hội, hay nhắm mắt bước qua một lần để đổi lấy vị trí và tương lai? Có những câu hỏi, tôi nghĩ mãi mà vẫn chưa tìm được lời giải...

Vinh Quang

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Thursday, March 26, 2026

Chồng Tây hơn 26 tuổi ngày càng kém chuyện chăn gối, tôi có nên chia tay?

Tôi năm nay 40 tuổi, từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ. Sau đó, tôi kết hôn cùng một người đàn ông quốc tịch New Zealand, 66 tuổi. Chúng tôi bên nhau được 5 năm, cùng sống với con trai riêng của tôi tại TPHCM. 

Chồng tôi không phải người tệ bạc. Anh hiền lành, dễ tính, không kiểm soát tôi, mọi việc trong nhà đều tùy ý tôi sắp xếp. Cuộc sống giữa chúng tôi nhìn bề ngoài khá yên ổn. Tôi yêu anh vì anh trân trọng tôi, luôn quan tâm, yêu thương tôi. Anh có điều kiện kinh tế, làm kinh doanh giỏi nên tôi sống thoải mái, không cần bận tâm vật chất.

Chồng Tây hơn 26 tuổi ngày càng kém chuyện chăn gối, tôi có nên chia tay? - 1

Tôi trăn trở vì hôn nhân với chồng Tây 66 tuổi (Ảnh minh họa: Pinterest).

Nhưng càng bên nhau nhiều năm, tôi càng thấy một khoảng trống. Đó là cách chồng ứng xử với con tôi.

Con trai tôi năm nay 15 tuổi. Cháu ngoan, chăm học, giao tiếp tiếng Anh tốt. Trong những dịp gia đình đi chơi, hay sinh nhật của chồng, anh ấy vẫn luôn rủ con trai tôi đi cùng. Nhưng hằng ngày, anh gần như không bao giờ hỏi han gì về con. Không hỏi con thích gì, hôm nay ở trường ra sao, muốn học môn gì, tương lai con tính ra sao. Cũng không có sự quan tâm sâu sắc nào đến việc học hành hay định hướng cho con. Mọi thứ dường như dừng lại ở mức chỉ là sống chung mái nhà.

Những lần về nước rồi trở lại Việt Nam, anh cũng chưa từng chủ động mua cho con một món quà nhỏ. Không phải vì tôi cần vật chất, tôi cũng biết văn hóa người phương Tây coi trọng sự độc lập, nhưng tôi không tránh khỏi cảm giác con mình không được chồng để tâm. 

Trong khi đó, bạn trai cũ của tôi (tôi quen sau khi chia tay chồng cũ và chúng tôi vẫn giữ liên hệ bạn bè) luôn nghĩ cho con tôi từng chút một: Học trường nào, định hướng ra sao, thậm chí là những món đồ chơi nhỏ cũng nhớ để mua. Sự đối lập ấy khiến tôi nhiều lúc chạnh lòng vì không tìm được cho con người cha tốt.

Không chỉ vậy, một điều tế nhị nhưng ngày càng khiến tôi băn khoăn là chuyện vợ chồng. Lúc mới kết hôn, tôi không cảm nhận nhiều sự chênh lệch tuổi tác. Gần đây, sức khỏe anh ấy giảm sút rõ rệt. Chuyện chăn gối không còn như trước, thậm chí nhiều lúc gần như không còn hứng thú gần gũi tôi.

Tôi hiểu đó là quy luật tuổi tác, tôi biết chồng đã lớn tuổi, không thể tránh khỏi, nhưng bản thân tôi vẫn là một người phụ nữ ở độ tuổi 40, còn nhiều nhu cầu cảm xúc và sự gần gũi. Sự thiếu hụt này khiến khoảng cách giữa chúng tôi ngày một lớn hơn, không chỉ về thể chất mà cả tinh thần. 

Tôi bắt đầu tự hỏi liệu mình có đang hạnh phúc với hôn nhân này không? Tôi có đang đòi hỏi quá nhiều? Đơn giản là vì đó không phải con ruột nên anh không thể thương theo cách tôi mong muốn? Và cả chuyện vợ chồng, liệu tôi có ích kỷ khi vẫn khao khát những điều mà anh không còn khả năng đáp ứng?

Có lúc tôi tự trấn an rằng, việc anh chấp nhận sống cùng hai mẹ con và chu cấp kinh tế đã là một điều đáng quý. Tôi nghĩ, con mình thì mình thương là đúng rồi, không nên kỳ vọng quá nhiều ở người khác.

Nhưng rồi có những ngày, tôi lại thấy hụt hẫng. Nhìn con lớn lên mà thiếu đi sự quan tâm từ người đàn ông sống cùng nhà, rồi nhìn chính mình trong một cuộc hôn nhân ngày càng nguội lạnh "giường chiếu", tôi không khỏi suy nghĩ: Liệu đây có phải là cuộc sống mà mình muốn gắn bó lâu dài?

Tôi thậm chí đã nghĩ đến một điều rất cực đoan, hay là mình nên dừng lại, tìm một người khác, một người có thể thực sự quan tâm và đồng hành cùng con, đồng thời mang lại cho tôi cảm giác được yêu thương trọn vẹn, một người xây đắp tổ ấm đúng nghĩa hơn?

Rồi ngay sau đó, tôi lại thấy mình ích kỷ. Ở tuổi này, đâu phải muốn là tìm được một người tốt hơn. Và liệu việc thay đổi có khiến cuộc sống của con xáo trộn nhiều hơn không?

Tôi đang đứng giữa hai lựa chọn: Tiếp tục một cuộc hôn nhân bình lặng nhưng thiếu sự gắn kết - cả với con lẫn giữa hai vợ chồng - hay dừng lại để tìm một điều tốt hơn. Xin hãy cho tôi lời khuyên.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

Sau lần bị anh rể ôm hôn “nhầm”, tôi bỗng ngày đêm nhớ nhung anh ấy

Một chiều thứ 6, chị gái gọi điện cho tôi: “Đến nhà chị chơi vài hôm đi, anh Hải đi công tác sang tuần sau mới về”. Lúc nghe điện thoại, tôi đang ở một nhà sách nên bắt xe buýt tới nhà chị luôn, không về ký túc xá lấy đồ nữa.

Tôi và chị không cùng mẹ, cũng chẳng cùng cha nên đương nhiên, chẳng có gì giống nhau hết cả. Chị xinh đẹp, tôi nhan sắc bình thường. Chị học trường chuyên, từng đỗ điểm cao vào trường đại học Top đầu trong nước, còn tôi học hành làng nhàng, cố gắng lắm mới đỗ đại học. Chị lúc nào cũng tự tin, tràn đầy năng lượng, còn tôi lại nhút nhát, e dè. Đối với chị, tôi vừa yêu mến vừa ngưỡng mộ.

Tôi còn nhớ rõ, ngày mẹ dắt tôi đến nhà chị. Hôm đó, bố dượng và chị đứng đón tôi ngay cổng nhà. Chị mặc chiếc váy màu vàng rực rỡ, giống hệt nàng công chúa trong phim hoạt hình. Còn bố dượng nhìn hai chị em, cất giọng dịu dàng: “Từ nay, chúng ta là một gia đình. Hai đứa là chị em, phải yêu thương, bao bọc nhau nhé”.

Chị sớm mồ côi mẹ, tôi cũng sớm mồ côi cha. Mẹ tôi và bố chị gặp nhau rồi yêu nhau, cho chúng tôi một mái ấm đủ đầy như bao gia đình khác.

Và tôi thật sự cảm ơn đời vì tuổi thơ mình có chị với những chăm sóc, yêu chiều. Nếu ai không biết, không bao giờ nghĩ chúng tôi không phải là chị em ruột.

Sau lần bị anh rể ôm hôn “nhầm”, tôi bỗng ngày đêm nhớ nhung anh ấy - 1
Tôi căm ghét bản thân vì tương tư chính anh rể của mình (Ảnh minh họa: Sohu).

Năm ngoái, chị kết hôn. Anh rể hơn chị 4 tuổi, đẹp trai, chu đáo, yêu chị rất nhiều. Chỉ có điều, anh là người ít nói, có chút lạnh lùng. Vậy nên, dù trường tôi theo học cách nhà chị có 17km, tôi vẫn rất ít khi ghé chơi. Nếu có cũng chỉ ghé chơi một lúc rồi rời đi, chưa từng ở lại qua đêm. Chị ấy biết tính tôi hay ngại, nên mỗi lần anh rể đi công tác đều chủ động gọi tôi đến.

Hôm đó, vì không mang theo đồ, nên tôi mặc tạm bộ đồ ngủ ở nhà của chị. Trong lúc chị tắm, tôi đứng ở bếp gọt trái cây. Tôi nghe bước chân nhẹ phía sau nhưng không quay lại, định cất tiếng hỏi anh rể đi công tác ở đâu. Bỗng một vòng tay ôm chặt lấy eo tôi, sau đó là một nụ hôn chạm vào cổ, hơi thở phả ra mạnh mẽ kèm theo tiếng nói dịu dàng: “Đi có 2 ngày mà nhớ không chịu được”.

Tất cả diễn ra nhanh đến mức tôi "đứng hình" quên cả phản kháng, cho đến khi nghe giọng anh cất lên tôi mới hốt hoảng nói: “Anh rể, là em…”. Đến lúc ấy anh mới buông lỏng vòng tay, nhìn tôi bối rối: “Ôi, anh xin lỗi, Ngân đến chơi à, anh tưởng chị Hoài”. Tôi đỏ mặt cười chữa cháy: “Dạ, chắc tại em mặc đồ của chị nên khiến anh nhầm”.

Anh rể xin lỗi tôi lần nữa rồi xách cặp bước ra khỏi bếp, vừa đi vừa lắc đầu. Tôi nhìn theo dáng người cao to tuấn tú của anh, lại nghĩ đến vòng tay rắn chắc vừa ôm chặt lấy eo mình, tự nhiên lòng có chút bồi hồi rất lạ.

Có lẽ anh rể chỉ coi đó là một chút hiểu lầm không đáng bận tâm. Bữa cơm tối đó, anh còn kể cho chị tôi nghe, anh định về không nói trước để chị bất ngờ, cuối cùng lại nhầm em vợ là vợ mình. Nhìn vẻ dịu dàng âu yếm anh ấy dành cho chị gái, tôi cũng hạnh phúc lây.

Vốn dĩ, tôi định ở chơi cùng chị 2 ngày cuối tuần. Nhưng anh rể về rồi, tôi lấy cớ bận bài vở để trở lại ký túc xá trường. Chuyện anh rể ôm nhầm tôi vì tưởng là vợ mình đáng lẽ nên quên ở đó, nhưng không. Sau lần bị anh rể ôm hôn nhầm, tôi bỗng nhiên lại trở nên tương tư anh ấy.

Tôi chưa từng có mối tình nào cả. Có chăng, chỉ là những rung động bâng quơ tuổi học trò. Bởi tôi không xinh đẹp, tính lại nhút nhát, ngại đám đông. Hình như đàn ông con trai cũng không thích kiểu người quá mờ nhạt như tôi.

Anh rể chính là người đàn ông đầu tiên ôm tôi, là người đầu tiên đặt lên da thịt tôi nụ hôn dịu dàng. Cảm giác vòng tay rắn chắc siết chặt eo, hơi thở phả vào gáy tôi kèm theo mùi đàn ông nam tính không ngừng bủa vây lấy tâm trí tôi.

Tôi bắt đầu nhớ những lời anh nói, những câu chuyện anh kể, những hành động anh làm. Tôi nhớ cả hoa văn trên chiếc áo anh mặc. Nhớ ngày thôi không đủ, tôi còn thấy anh cả trong giấc mơ. Trong giấc mơ ấy, anh đứng thật gần tôi. Nhưng khi tôi đưa tay ôm anh thì chị tôi nhìn thấy.

Tôi đã tỉnh dậy trong nỗi hoảng sợ tột cùng. Nỗi sợ trong giấc mơ tràn ra cả hiện thực. Tôi biết tình cảm không có lỗi và không ai kiểm soát được cảm xúc của mình. Tôi thích ai cũng được, nhưng tại sao phải là chồng của chị mình?

Tôi đã tự đánh vào má mình thật đau, tự cảm thấy thật xấu hổ vì những suy nghĩ sai trái điên rồ. Nhưng dù biết mình sai, biết mình đang không đúng, tôi vẫn không thể bắt tâm trí mình ngừng nghĩ về anh rể. Thậm chí, nhiều lần tôi còn phải kiềm chế để không đến nhà chị với mong muốn nhìn thấy anh ấy.

Càng ngày tôi càng cảm thấy căm ghét chính bản thân mình. Có phải tôi thực sự có vấn đề về tâm lý hay không khi đi thích chính anh rể của mình? Làm sao để tôi có thể thoát ra khỏi mớ cảm xúc hỗn độn này?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.