Tôi biết đến mục Tình yêu - Giới tính của báo Dân trí rất tình cờ, do mấy chị làm cùng chỗ đi làm thuê chia sẻ. Họ nói, có chuyện gì uất ức quá thì cứ viết ra, biết đâu nhẹ lòng hơn. Tôi không nghĩ có ngày mình viết về chính cuộc đời mình, một cuộc đời mà nhìn lại, tôi gần như đã dành hết cho người khác.
Tôi năm nay 52 tuổi. Cả đời làm nội trợ, chỉ đến gần đây mới đi làm thuê quanh xóm để kiếm thêm đồng ra đồng vào. Ngẫm lại, từ khi lấy chồng năm 21 tuổi đến giờ, tôi chưa từng có một giai đoạn nào thực sự sống cho bản thân.
Khi đó tôi đang là công nhân cho một nhà máy lắp ráp thiết bị gia dụng gần nhà. Hồi trẻ, tôi khá xinh, da trắng, dáng người gọn gàng, cũng có nhiều người theo đuổi, nhưng trong số đó, tôi lại chọn chồng mình.
Anh là một người đàn ông không nổi bật về ngoại hình, thậm chí có phần cục mịch, nhưng theo đuổi tôi rất kiên trì và được gia đình tôi ủng hộ. Mẹ tôi nói rằng bà thấy anh yêu tôi thật lòng, dù mưa hay nắng cũng chẳng quản ngại, ngày nào cũng đến đón tôi đi làm, chăm cho lo cho tôi hết lòng dù chính anh cũng không có dư dả gì.
Tôi dành cả cuộc đời vì gia đình nhưng nhận lại toàn cay đắng (Ảnh minh họa: Kan).
Quyết định khi ấy của tôi rất đơn giản, lấy một người chồng không cần đẹp trai, chỉ cần thương mình và chịu khó làm ăn là đủ. Gia đình anh cũng giống như gia đình tôi, là gia đình thuần nông, bố mẹ hai bên đều thật thà, chất phác. Tôi đã tin rằng đó là một lựa chọn an toàn.
Năm đầu sau khi kết hôn, cuộc sống đúng là không có gì để than phiền. Tôi mang thai không lâu sau khi cưới, đúng lúc nhà máy có đợt cắt giảm nhân sự. Chồng tôi khuyên tôi xin nghỉ, ở nhà dưỡng thai rồi chăm con, anh sẽ lo kinh tế. Tôi đồng ý mà không đắn đo nhiều, cũng không nghĩ rằng quyết định đó lại ảnh hưởng đến cả phần đời sau này của mình.
Từ khi ở nhà, tôi gần như gánh toàn bộ việc gia đình. Tôi chăm con, lo cơm nước, quán xuyến nội ngoại hai bên. Sau sinh, tôi tăng cân nhanh, cơ thể nặng nề hơn trước, nhưng vì bận rộn và cũng phần nào tin vào lời chồng nói “mập một chút không sao, ôm càng thoải mái”, tôi dần buông lỏng việc chăm sóc bản thân.
Cũng từ đó, tôi ít liên hệ với bạn bè, đồng nghiệp cũ, cuộc sống thu hẹp lại trong căn nhà và đứa con. Khi con bước vào tiểu học, cháu thường xuyên đau ốm, lại có dấu hiệu chậm phát triển so với bạn bè, nên tôi càng dồn hết thời gian và tâm trí vào việc chăm sóc con. Tôi theo con đến từng lớp học, lo từng bữa ăn, giấc ngủ, gần như không còn khoảng trống nào cho bản thân mình.
Chính vì mải miết như vậy, tôi đã không nhận ra những thay đổi trong gia đình cho đến khi mọi thứ vỡ ra. Khi con trai lên lớp 8, tôi phát hiện chồng mình có người phụ nữ khác bên ngoài. Điều khiến tôi không thể chấp nhận không chỉ là chuyện phản bội, mà là tôi không tìm ra lý do. Anh không đẹp trai, không giàu có, còn tôi đã dành cả tuổi trẻ để lo cho gia đình này, vậy mà anh vẫn chọn phản bội, thậm chí người phụ nữ kia cũng không hơn tôi ở điểm gì.
Tôi đã phản ứng dữ dội. Nhưng điều tôi nhận lại không phải là một lời giải thích, mà là những cái tát và sự sỉ nhục. Anh kéo tôi đứng trước gương, bắt tôi nhìn vào cơ thể đã thay đổi của mình và buông một câu mà đến giờ tôi vẫn không quên: "Cô nhìn lại mình xem, cô giống như một con lợn”.
Khoảnh khắc đó, tôi không chỉ đau vì bị phản bội, mà còn nhận ra tất cả những gì mình hy sinh dường như không còn giá trị. Tôi trở thành như vậy, chẳng phải vì gia đình này hay sao.
Tôi tìm đến bố mẹ chồng với hy vọng có một sự công bằng. Ông bà đã đứng về phía tôi, mắng chồng tôi một trận, nhưng điều đó không thể cứu vãn được mối quan hệ đã rạn nứt.
Từ đó, chúng tôi sống với nhau như 2 người xa lạ, chỉ còn ràng buộc bởi trách nhiệm. Trong hoàn cảnh đó, tôi dồn hết hy vọng vào con trai, coi đó là chỗ dựa duy nhất cho phần đời còn lại của mình.
Nhưng càng lớn, con trai tôi lại càng khiến tôi thất vọng. Cháu học hành sa sút, thiếu ý chí, năm cuối cấp 3 vẫn thường xuyên trốn học. Gần đây, thằng bé quen một người phụ nữ lớn tuổi hơn, rồi một ngày đưa về nhà và thông báo cô ta đã có thai, yêu cầu gia đình phải lo cưới.
Khi nghe tin, tôi bàng hoàng, tay chân rụng rời nhưng vẫn phải cố gồng gượng gặp phía nhà gái, trong khi chồng tôi trốn biệt, chẳng có tí trách nhiệm. Họ đưa ra điều kiện phải có ít nhất 2 cây vàng thì mới đồng ý cho kết hôn, một điều vượt quá khả năng của gia đình tôi. Tôi không chấp nhận, phần vì điều kiện kinh tế, phần vì tôi không tin đó là một mối quan hệ đúng đắn.
Mâu thuẫn bắt đầu từ đó. Người phụ nữ kia quay sang đòi phá thai, đồng thời mắng chửi gia đình tôi là ác đức, không nhận cháu. Sau những chuyện đó, con trai tôi thay đổi hẳn thái độ, thường xuyên cãi vã, gây áp lực, thậm chí ép tôi phải tìm cách mua vàng cho bằng được. Nó không hiểu, hoặc không muốn hiểu rằng tôi không có khả năng đó. Còn chồng tôi, từ lâu đã không còn quan tâm đến gia đình, tiền bạc cũng không đưa về bao nhiêu.
Trong thế bị dồn ép, gần đây, tôi buộc phải đi làm thuê, ai thuê gì làm nấy, chỉ mong kiếm thêm được chút tiền, đồng thời ít ở nhà để mẹ con đỡ cãi vã. Nhưng càng làm, tôi càng nhận ra sự bất lực của mình. Ở tuổi này, không nghề nghiệp ổn định, không tích lũy, tôi không thể nào gánh nổi một yêu cầu quá sức như vậy.
Điều khiến tôi mệt mỏi nhất không chỉ là tiền bạc, mà là cảm giác cả cuộc đời mình đã chọn nhầm. Tôi từng tin rằng hy sinh cho gia đình sẽ mang lại một mái ấm bền chặt, nhưng đến cuối cùng, thứ tôi nhận lại là một người chồng đã phản bội và một đứa con hỗn hào.
Đến lúc này, tôi không biết mình đã làm sai điều gì và phải làm gì để thoát ra khỏi tình cảnh này, khi mà nhìn lại, tôi gần như không còn gì để bấu víu?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment