Tôi là một độc giả thường xuyên của chuyên mục. Hôm nay, tôi xin kể lại câu chuyện của mình để mong chia sẻ một điều rằng, trong cuộc sống, nếu không may rơi vào bi kịch không thể hàn gắn, hãy chọn cách đối diện mà bản thân ít phải chịu tổn thương nhất. Đừng vì một phút mất bình tĩnh mà để lại những nỗi ám ảnh cả đời.
Tôi và chồng quen nhau từ những ngày còn khó khăn. Anh không phải mẫu người lãng mạn, nhưng đủ chân thành để tôi tin tưởng. Những năm đầu hôn nhân, cuộc sống không dư dả nhưng khá bình yên. Chúng tôi có hai con, đủ nếp, đủ tẻ. Mỗi ngày chúng tôi cần mẫn đi làm, tối về chăm con, thi thoảng đưa con đi chơi, đi du lịch.
Mọi thứ bắt đầu thay đổi khi chồng tôi được thăng chức. Anh có mức thu nhập cao hơn, dần mở rộng các mối quan hệ. Những buổi tiệc tùng, tiếp khách ngày càng nhiều nên anh bận rộn và ít về nhà hơn. Ban đầu, tôi vẫn nghĩ đó là điều bình thường của một người đàn ông đang trên đà phát triển sự nghiệp. Nhưng những rắc rối cũng dần phát sinh.
Bộ phận chồng tôi quản lý chủ yếu là nhân viên nữ. Tôi từng phát hiện anh qua lại với cấp dưới. Lần đó, anh xin lỗi, nói rằng chỉ là phút sai lầm trong cơn say. Anh hứa sẽ chấm dứt, sẽ không bao giờ để chuyện đó xảy ra nữa. Tôi đã chọn tha thứ vì các con còn quá nhỏ và vì tôi vẫn muốn tin vào người đàn ông mà mình từng yêu.
Tôi quá thất vọng khi chồng gian dối (Ảnh minh họa: Pinterest).
Bẵng đi 2-3 năm, khi vết thương lòng vừa nguôi ngoai, hôn nhân của tôi lại dậy sóng. Từ cuối năm ngoái, tôi lại nhận ra những điều bất thường từ chồng.
Anh lại bắt đầu bận rộn với những cuộc họp kéo dài đến tối muộn, những tin nhắn đến vội vàng giữa đêm. Những cái cớ quen thuộc nhưng ngày càng thiếu tự nhiên.
Cho đến một ngày, tôi nhận được thông tin từ một người quen - đồng nghiệp cùng cơ quan anh, cũng là bạn của em gái tôi. Những nghi ngờ của tôi dần có cơ sở. Khi đã có trong tay địa chỉ hẹn hò, tôi run run lái xe rời khỏi nhà. Trên đường đi, tôi nhận được tin nhắn chồng thông báo rằng, anh bận đi công tác đột xuất, lịch họp dày đặc 1-2 hôm mới về.
Anh không hề biết, tôi đang đi đến nơi mà anh "họp kín" cùng đồng nghiệp. Trên đường đi, hàng trăm kịch bản hiện ra trong đầu tôi. Tôi sẽ lao vào, đập cửa phòng đánh ghen.
Trước mặt tôi là cảnh mọi thứ vỡ vụn không thể hàn gắn. Anh sẽ ôm ghì tôi để nhân tình tháo chạy. Lúc ấy, đôi bên liệu có giữ được bình tĩnh hay lại nói ra những lời tổn thương buốt tâm can...
Đậu xe dưới sảnh khách sạn, tôi hoang mang và run rẩy, chần chừ nên bước xuống xe hay quay về. Điện thoại trong túi bỗng rung lên. Một người bạn thân của tôi gọi tới.
Tôi không nhớ mình đã khóc và kể những gì, chỉ nhớ câu cuối cùng cô ấy nói: “Nếu bạn bước vào, mọi thứ sẽ chỉ tệ hơn. Nghĩ kỹ đi, bạn muốn gì sau chuyện này?”.
Tôi tắt máy và ở lại trong xe. Cả đêm hôm đó, tôi không chợp mắt. Tôi ngồi đó, trong bóng tối, nhìn lên căn phòng có ánh đèn mà tôi biết rất rõ anh đang ở trong đó. Có lúc, tôi vẫn tự lừa mình rằng có thể tất cả chỉ là hiểu lầm, rằng thông tin mình có được là không chính xác.
Tôi đã hy vọng, dù chỉ là 1%. Nhưng sáng hôm sau, thực tế phũ phàng không thể thay đổi.
Anh bước ra từ khách sạn, gương mặt hớn hở nhưng một chàng trai đang yêu. Bên cạnh anh là một phụ nữ trẻ. Họ không nắm tay, không có cử chỉ quá thân mật, nhưng ánh mắt và khoảng cách giữa họ đủ để tôi hiểu tất cả. Tôi tiến đến, bình thản nói ra một câu: "Anh đã hết cơ hội" rồi rời đi trong sự ngỡ ngàng của chồng tôi và nhân tình của anh ta.
Tôi lái xe về nhà khi trời vừa sáng, các con vẫn đang ngủ. Căn nhà vẫn yên tĩnh như mọi ngày, chỉ có tôi là không còn như cũ.
Tôi từng nghĩ mình có thể chịu đựng vì con, nhưng tôi nhận ra, một cuộc hôn nhân không còn sự tôn trọng thì không thể là nơi an toàn cho bất kỳ ai, kể cả con cái.
Đêm đó, tôi không bước xuống xe, không đánh ghen ầm ĩ. Thật may tôi đã giữ được sự bình tĩnh để không tự làm tổn thương mình. Điều đó giúp tôi mạnh mẽ và bắt đầu một chặng đường mới dễ dàng hơn.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment