Monday, April 13, 2026

Cô bạn thân xinh đẹp của vợ luôn tìm cách gạ gẫm, quyến rũ tôi

Tôi năm nay 42 tuổi, vợ kém tôi 7 tuổi. Chúng tôi có 2 con trai đang học tiểu học. Cuộc sống gia đình về cơ bản ổn định cả về kinh tế lẫn tình cảm.

Vợ tôi không xinh đẹp, không nói năng khéo léo nhưng bản tính nhân hậu, thật thà. Đối với người thân hay bạn bè, đồng nghiệp, chỉ cần ai nhờ việc gì trong khả năng của mình cô ấy đều hết lòng, không nề hà. Chính vì vậy, cô ấy có rất nhiều bạn, nhiều người thương quý.

Vài tuần trước, sau bữa cơm tối, cô ấy tỏ vẻ buồn bã nói: “Thùy ly hôn rồi. Chắc sắp tới cậu ấy bay ra đây bắt đầu cuộc sống mới. Dù sao trong đó, cậu ấy cũng chẳng có ai thân thích. Ra ngoài này ít nhất còn có bạn bè”.

Tôi nghe xong, tim bỗng như lạc đi một nhịp. Thùy là bạn học chung đại học với vợ tôi. Hai người họ dù có nhiều điểm khác nhau từ tính cách lẫn ngoại hình nhưng lại là một đôi bạn thân thiết.

Có một chuyện mà vợ tôi không biết. Trước đây, người đầu tiên tôi theo đuổi vốn là Thùy. Thùy khi đó là là “bông hoa rực rỡ” của trường Sư phạm, có rất nhiều chàng trai theo đuổi. Lần đầu tiên gặp Thùy, tôi đã bị nụ cười của cô ấy gây thương nhớ.

Tôi khi đó ngoài ngoại hình sáng sủa, bảnh bao ra thì không có gì nổi bật để cạnh tranh với những chàng trai con nhà có điều kiện khác. Nhưng không vì thế mà tôi không tìm cách để tán tỉnh người đẹp.

Cô bạn thân xinh đẹp của vợ luôn tìm cách gạ gẫm, quyến rũ tôi - 1

Tôi sợ mình sẽ sa ngã với bạn thân của vợ (Ảnh minh họa: Freepik).

Thùy biết rõ tình cảm của tôi nhưng không trốn tránh. Cô ấy chủ động hẹn tôi đi cà phê, nói rằng mình đã có người trong lòng rồi. Cô ấy bảo mình có một người bạn rất tuyệt vời nếu tôi không ngại, Thùy sẽ giới thiệu cho tôi.

Tôi lúc đó chỉ đơn giản nghĩ, chưa cần biết mối quan hệ kia sẽ đến đâu, kết thêm một người bạn của Thùy thì cơ hội gặp Thùy sẽ nhiều hơn. Vậy nên, tôi vui vẻ nhận lời.

Lần đầu gặp vợ tôi, đúng là cô gái chẳng có gì đặc biệt. Cô ấy ăn mặc giản dị, không son phấn, nói chuyện không trau chuốt mà chân thành và có chút ngại ngùng. Thùy nhiệt tình làm cầu nối cho chúng tôi.

Chính tôi cũng không ngờ, sau nhiều lần gặp gỡ do Thùy sắp đặt, cả hai lại nảy sinh tình cảm. Tôi thấy cô gái này có lẽ phù hợp với tôi hơn Thùy. Đó là mẫu phụ nữ cho người ta cảm giác yên bình, ấm áp.

Sau này, có lần vợ tôi bị tai nạn mất máu nhiều, Thùy là người trực tiếp hiến máu cứu vợ tôi. Vậy nên đối với vợ chồng tôi, Thùy không chỉ là bạn thân, còn là ân nhân. Chuyện tôi từng theo đuổi Thùy, tôi không nói với vợ vì cảm thấy không nói thì tốt hơn.

Tôi ra trường trước, ổn định xong công việc thì vợ tôi ra trường và làm đám cưới. Thùy chọn Nam tiến lập nghiệp, không lâu sau kết hôn với một đại gia về bất động sản ở Sài thành. Nhiều năm trôi qua, vợ tôi và Thùy vẫn liên lạc, vẫn chia sẻ những buồn vui trong cuộc sống qua mạng xã hội. Không ngờ “hồng nhan bạc phận”, Thùy lại gặp trắc trở trong hôn nhân.

Chiều hôm sau, tôi vừa đi làm về đã thấy một đôi giày lạ trước cửa. Người đón tôi không phải là vợ, mà là Thùy. Gần 10 năm không gặp, gần như Thùy chẳng già đi, thậm chí còn xinh đẹp, mặn mà hơn rất nhiều. Cái sắc đẹp rất dễ khiến ánh mắt đàn ông chao đảo.

Vợ tôi từ trong bếp đi ra, bảo tôi: “Hôm nay, chúng ta phải say cùng nhau để bù lại mấy năm trời không gặp cô bạn vàng của em mới được”.

Vợ tôi xưa nay không biết uống bia rượu, nay có lẽ vì vui quá, uống hết mấy lon. Tôi phải dìu vợ vào giường nghỉ. Chỉ còn tôi với Thùy ngồi đối diện.

Dù tôi không hỏi, Thùy bắt đầu kể về mình. Về những ngày chập chững vào Nam, rồi yêu đương, kết hôn. Sau khi lấy nhau, chồng Thùy xem vợ như bảo vật, đi đâu cũng đưa đi. Anh ta không cho Thùy đi làm. Anh ta nói: “Em chỉ cần làm vợ ngoan, mẹ hiền, chỉ cần cứ xinh đẹp cho anh là được".

Bao năm nay, Thùy sống dựa vào chồng nên khi anh ta dứt khoát ly hôn, dù muốn nuôi con, cô ấy cũng gặp bất lợi khi ra tòa. Cuối cùng, họ thỏa thuận ly hôn không tranh chấp.

Thùy vừa kể, vừa uống. Thùy uống rất nhiều, có lẽ vì đang tâm trạng. Tôi cũng kệ, không can ngăn. Rồi Thùy ôm chầm lấy tôi và khóc. Tôi nghĩ, cô ấy say rồi. Tôi bế cô ấy vào ngủ cùng vợ mình. Còn tôi sang phòng ngủ cùng 2 con trai.

Trong thời gian chờ tìm nhà, tìm việc, vợ tôi nhất quyết giữ Thùy ở lại. Và vấn đề bắt đầu từ đó.

Tuy là ở nhà bạn thân và còn có cả chồng bạn nhưng Thùy không hề giữ ý. Cô ấy ăn mặc gợi cảm đến nỗi đôi khi khiến tôi đỏ mặt đối diện. Vợ tôi ăn mặc kín đáo bao nhiêu thì Thùy ăn mặc sexy bấy nhiêu.

Những lúc không có mặt vợ tôi, Thùy còn hay hỏi những câu bóng gió, kiểu như nếu ngày đó Thùy nhận lời yêu tôi thì không biết bây giờ thế nào? Nếu bây giờ tôi vẫn độc thân thì có chọn Thùy không? Thùy nói, vợ tôi nên biết ơn Thùy vì đã giới thiệu cho cô ấy một người chồng tốt.

Nhiều lần, Thùy còn cố tình đứng gần, động chạm nhưng làm như vô tình. Thân hình quyến rũ, mùi nước hoa thơm, và ánh mắt tình tứ của Thùy khiến tôi bối rối. Có lần, Thùy còn nhờ tôi lấy hộ khăn tắm. Tôi bắt đầu sợ. Không phải sợ Thùy mà là sợ chính mình sẽ không làm chủ được bản thân...

Vài lần, tôi nói nhỏ với vợ: “Thùy cứ ở đây lâu cũng không tiện. Sao cô ấy không thuê căn hộ ở tạm trong khi tìm mua nhà mà sống cho thoải mái?”.

Vợ nhìn tôi trách móc: “Cậu ấy chỉ ở tạm một thời gian ngắn, có gì mà không tiện? Cậu ấy nói chuyển ra ngoài này vì ở đây có em. Cậu ấy vừa ly hôn, không chỗ ở, không việc làm. Thùy không chỉ là bạn tốt, còn là ân nhân cứu mạng em. Em không thể để Thùy một mình trong thời gian khó khăn này được”.

Tất nhiên, tôi chỉ biết im lặng. Tôi không thể nói “cô bạn quý hóa của em còn muốn gạ gẫm luôn cả chồng em đây này, không khéo lại nuôi ong tay áo”. Tôi không muốn vợ tôi tổn thương vì những chuyện không rõ ràng.

Tôi cố tránh Thùy hết mức có thể. Nhưng sống chung nhà, khó tránh khỏi va chạm. Và Thùy thì có vẻ như chỉ đợi tôi ngã vào lòng cô ấy. Những lúc vợ đột ngột rời khỏi nhà, tim tôi lại hồi hộp. Vì tôi không biết Thùy sẽ lại có những hành động gì.

Tôi lo lắng, vì tôi biết mình cũng chỉ là một gã đàn ông với những ham muốn tầm thường. Tôi từng thích Thùy và tình cảm đó dù ít dù nhiều vẫn còn sót lại trong lòng một ít. Tôi chỉ sợ mình như thùng xăng mở nắp, chỉ cần Thùy bạo dạn châm lửa, mọi thứ sẽ bùng cháy. Tôi sợ mình không chống đỡ nổi.

Nhưng tôi không dám nói với vợ, cũng không nỡ nói thẳng “vỗ mặt” Thùy. Tôi cứ sống như thế, trái tim lạc nhịp trong nỗi lo sợ. Có phải vấn đề không chỉ nằm ở Thùy, mà còn là ở chính bản thân tôi không?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

0 nhận xét:

Post a Comment