Wednesday, April 15, 2026

Bạn trai nói lời cầu hôn, sau đó tiết lộ một bí mật khiến tôi sốc nặng

Tôi quen anh qua một buổi liên hoan giản dị, khi những người quen chung kéo chúng tôi lại gần nhau bằng những câu chuyện vụn vặt. Khi ấy tôi 33 tuổi, còn anh hơn tôi hai tuổi, nói năng điềm đạm, cười ít nhưng ánh mắt đầy tin cậy. Tôi không nghĩ rồi mình sẽ nhớ ánh mắt ấy lâu đến thế.

Ba năm trôi qua không ồn ào, chúng tôi không thân thiết kiểu suồng sã, cũng chẳng xa cách kiểu xã giao. Mỗi lần gặp lại, anh đều hỏi han vừa đủ, không chen lấn vào đời tôi, cũng không để tôi thấy mình bị bỏ quên. Có đôi khi, tôi nghĩ nếu có một người đàn ông để nương tựa, thì có lẽ anh cũng là một lựa chọn không tệ.

Bạn trai nói lời cầu hôn, sau đó tiết lộ một bí mật khiến tôi sốc nặng - 1
Đề nghị khiến tôi vô cùng trăn trở đến từ người tôi yêu (Ảnh minh họa: QT).

Nhìn con gái độc thân ở tuổi 36, bố mẹ tôi đã không còn thèm giục giã, chỉ thỉnh thoảng cất lên tiếng thở dài. Mẹ tôi nói, tôi sắp qua tuổi sinh đẻ rồi, định cả đời này làm một bà cô già đơn độc hay sao? Chỉ cần tôi lấy chồng, có một đứa con, những chuyện khác đều không quá quan trọng nữa.

Tôi là một cô giáo mầm non, ngày ngày xoay quanh tiếng trẻ con khóc cười, những đôi mắt trong veo với câu hỏi ngây ngô. Công việc khiến tôi mệt, nhưng lại giữ cho lòng tôi không bị khô đi. Nhìn những đứa trẻ, tôi thường nghĩ đến một mái nhà, nơi có tiếng gọi “mẹ” vang lên vào mỗi buổi chiều.

Anh làm kinh doanh, mỗi lần gặp đều thoáng vẻ mỏi mệt. Có lần anh nói, cuộc sống của anh giống như một cuộc chạy dài không có đích, chỉ biết chạy mà không biết dừng ở đâu. Tôi nghe thấy thương, nhưng không dám hỏi sâu, vì giữa chúng tôi vẫn còn khoảng cách.

Cho đến một ngày, anh hẹn tôi ra quán cà phê quen. Không gian vẫn vậy, bàn ghế cũ, ánh đèn vàng nhạt, nhưng cách anh nhìn tôi hôm ấy khác hẳn. Anh không vòng vo như mọi khi. Anh nói thẳng, chậm rãi, như sợ mỗi lời nói ra sẽ làm tôi tổn thương.

Anh bảo, anh thuộc cộng động LBGT (người thuộc giới tính thứ 3). Tôi nghe mà như không tin nổi vào tai mình. Người đàn ông mà tôi nghĩ rằng mình có thể tin cậy, có thể dựa dẫm, có thể cho tôi một gia đình giống như bao người phụ nữ khác lại thừa nhận bản thân không phải là một người đàn ông bình thường. 

Anh có thể cho tôi một người chồng, nhưng chỉ thế thôi, đừng mong gì hơn thế nữa. Có lẽ anh nghĩ, một cô gái đã quá lứa lỡ thì như tôi cũng chỉ cần có thế thôi chăng?

Anh nói thêm rằng anh là con một, ba mẹ đã già, và họ luôn mong có một gia đình trọn vẹn. Anh không thể sống đúng với mình mà vẫn làm tròn chữ hiếu, nên anh chọn cách tìm một người đồng hành. Một người hiểu chuyện, đủ bao dung, đủ mạnh mẽ để cùng anh đi qua phần đời còn lại.

Rồi anh nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt không còn né tránh. Anh nói anh tin tôi. Tin rằng tôi đủ tử tế để không biến cuộc hôn nhân ấy thành một sự dối trá, và cũng đủ thực tế để chấp nhận những điều không trọn vẹn. Anh nói, nếu tôi đồng ý, anh sẽ lo cho tôi và con một cuộc sống đầy đủ.

Anh còn nói đến chuyện có con bằng phương pháp IVF (thụ tinh trong ống nghiệm). Anh nói rất cụ thể, rất rõ ràng, như thể đó là một kế hoạch đã được chuẩn bị từ lâu. Tôi ngồi đó, chăm chú lắng nghe nhưng lại chẳng nhớ được câu từ nào trọn vẹn. Đầu óc tôi mông lung, rối bời, chưa từng nghĩ mình sẽ rơi vào tình huống như thế.

Điều khiến tôi bối rối nhất không phải là việc anh là ai, mà là việc tôi là ai trong câu chuyện này? Tôi không ghét anh, thậm chí còn quý trọng anh. Nhưng thứ tình cảm đó có đủ để bước vào một cuộc hôn nhân mà ngay từ đầu đã biết là thiếu đi một phần quan trọng nhất?

Tôi trở về nhà, nằm nhìn trần nhà trắng xóa, nghĩ về những ngày tháng phía trước. Tôi không có nhan sắc, cũng chẳng giỏi giang. Tôi chỉ là một phụ nữ rất bình thường rất ít có sự lựa chọn. Nếu tôi lấy anh, tương lai sẽ có một đứa trẻ gọi mình là mẹ, một người chồng tử tế nhưng không thể yêu mình theo cách mà người ta vẫn gọi là tình yêu. Nghe thì ổn, nhưng nghĩ sâu lại thấy có gì đó nghẹn lại.

Người ta vẫn nói hôn nhân cần nhiều hơn tình yêu, cần trách nhiệm, cần sự thấu hiểu. Nhưng nếu không có tình yêu, liệu những thứ kia có đủ để giữ hai con người ở lại bên nhau khi cuộc sống không còn dễ dàng nữa. Tôi không dám chắc, mà cũng không ai dám chắc thay tôi.

Tôi cũng nghĩ đến anh. Một người đàn ông phải chọn cách sống như thế, chắc hẳn đã đấu tranh tư tưởng rất nhiều. Có thể lời đề nghị của anh không phải là ích kỷ, mà là một cách để anh cứu lấy cả gia đình mình. Nghĩ vậy, tôi lại thấy mình không nỡ từ chối một cách lạnh lùng.

Có những đêm, tôi tưởng tượng về đứa con chưa tồn tại. Tôi nghĩ nếu có con, có lẽ mọi thứ sẽ khác. Nhưng liệu một đứa trẻ có thể lấp đầy khoảng trống giữa hai người lớn không yêu nhau? Hay rồi chính nó sẽ lớn lên trong một thứ không khí lặng lẽ mà người lớn vẫn cố gọi là gia đình.

Tôi đã 35 tuổi, cái tuổi mà người ta vẫn hay gọi là “gái quá thì”, dù nghe thì chạnh lòng nhưng cũng không thể phủ nhận áp lực từ xung quanh. Còn anh, trong mắt tôi và cả họ hàng, bạn bè tôi, lại là một người quá ổn, tử tế, đàng hoàng, đủ để người ta yên tâm gửi gắm.

Vậy nên tôi càng băn khoăn hơn, vì giữa một bên là sự an toàn nhìn thấy được, một bên là những điều chưa chắc sẽ đến, tôi không biết mình nên chọn thế nào? Liệu một người chồng tốt trên danh nghĩa có đủ với một người phụ nữ chỉ cần an phận hay không?

Huyền Thanh

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

0 nhận xét:

Post a Comment