Năm đó, tôi là cậu sinh viên mới ra trường. Công việc ổn định chưa có, em nhỏ còn tuổi học hành và một người mẹ bị bệnh tim hầu như không còn sức lao động.
Sau khi bố mất, tôi trở thành trụ cột trong nhà. Với ước mơ làm chỗ dựa cho cả gia đình, dù nghèo, tôi vẫn phấn đấu học hành. Vừa học vừa làm, không có thời gian nghỉ ngơi, chơi bời hay yêu đương gì cả.
Gánh nặng mưu sinh đè nặng trên vai khiến đầu óc tôi lúc nào cũng chỉ nghĩ về tiền. Ngoài giờ hành chính làm một công việc không đúng chuyên môn, tôi còn làm gia sư, làm nhân viên phục vụ quán cà phê nhưng dù xoay sở thế nào, tiền vẫn luôn thiếu.
Và rồi chính trong lúc túng quẫn nhất, chị ấy đã chìa tay san sẻ gánh nặng cùng tôi, giúp tôi có tiền gửi về cho mẹ trong những thời điểm ngặt nghèo vì bạo bệnh.
Chị hơn tôi 16 tuổi, là chủ quán cà phê mà tôi đang làm vào buổi tối. Chị từng lấy chồng rồi ly hôn vì chồng ngoại tình sau khi biết chị không thể sinh con.
Ban đầu, chị nhiệt tình quan tâm tôi giống như một người chị giúp đỡ cậu em trai nhỏ. Nhưng rồi, dần dần, khi chúng tôi có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn, hiểu nhau hơn, tôi nhận ra ngoài cái vẻ bề ngoài lúc nào cũng tươi cười kia là một người đàn bà cô đơn và yếu đuối.
Để rồi, buổi tối hôm ấy, trong quán cà phê vắng lúc đêm khuya, khi tôi bê ra một chiếc bánh sinh nhật mừng chị tròn 40 tuổi, chị đã bật khóc. Chị nói, chị đã sống từng ấy tuổi mà vẫn chưa gặp một người đàn ông nào thật lòng. Khoảnh khắc ấy, khi ánh điện vụt tắt để nhường chỗ cho ánh nến lung linh trên chiếc bánh kem, tôi thấy chị đẹp vô cùng khiến trái tim trai trẻ của tôi bất ngờ xao động.
Thời điểm đó, tôi hoàn toàn chưa trải qua một cuộc tình nào và cứ nghĩ đó là tình yêu. Nhưng rồi sau này tôi mới nhận ra, mối quan hệ của tôi và chị chỉ là mối quan hệ tình - tiền. Tôi cần tiền để lo cho mẹ và em, để trang trải cuộc sống khó khăn nơi đất khách quê người. Còn chị cần tôi để khỏa lấp những đêm dài cô đơn, thỏa mãn nỗi khát khao đàn bà. Chị không tiếc tiền với tôi, và tôi hết lòng làm chị vui vẻ.
Mối quan hệ ấy kéo dài suốt 5 năm qua, ngay cả khi tôi đã chính thức đi làm với một công việc ổn định. Tôi vẫn ở nhà của chị, ăn cơm chị nấu và mỗi đêm khiến người phụ nữ đáng tuổi cô mình thõa mãn dục vọng. Trong cuộc tình ấy, tôi chỉ có được, không hề mất mát gì, tôi đã nghĩ chắc chắn như vậy.
Cho đến ngày tôi gặp Linh và bị vẻ trẻ trung, xinh đẹp của em mê hoặc. Tôi yêu em, tình yêu lãng mạn, ngọt ngào, không toan tính. Và chính lúc ấy tôi mới nhận ra, mấy năm qua mình không khác gì một kẻ “bán thân” vì tiền.
Tôi đã có một cuộc trò chuyện nghiêm túc với chị. Tôi muốn dọn ra khỏi nhà chị, bắt đầu một cuộc sống mới. Tôi muốn yêu, muốn xây dựng gia đình, có vợ có con như bao nhiêu người đàn ông khác.
Chị không níu giữ tôi ở lại, cũng không làm khó tôi. Chị nói: “Chị biết sẽ có ngày này. Chị không thể giữ em nhưng bao năm nay chị đã quen có em rồi. Những lúc chị buồn hay cần em, em có thể đến không?”.
Tôi đã gật đầu. Chính tôi cũng không biết vì sao mình đã gật đầu mà không hề do dự. Và đó có lẽ là sai lầm tiếp theo khó lòng tha thứ.
Linh là một cô gái hiền lành, trong trẻo. Em yêu tôi và nghiêm túc tính chuyện tương lai. Nhưng mỗi lần tôi muốn tiến xa hơn, em đều từ chối. Em nói, em yêu tôi nhưng không muốn “vượt rào” khi chưa đám cưới. Nếu tôi thật lòng yêu, xin hãy tôn trọng quan điểm của em.
Dĩ nhiên, tôi rất muốn tôn trọng, nhưng ham muốn đàn ông của tôi thì không. Bao năm nay tôi đã quen được người tình lớn tuổi nuông chiều. Nếu muốn giữ gìn cho em, tôi lại phải tìm cách khác.
Và cứ thế, dù có bạn gái xinh đẹp, tôi vẫn dây dưa với người tình lớn tuổi trong bí mật. Không phải dây dưa vì yêu mà là vì một kẻ muốn được “ăn khi đói”. Có nhiều khi không cần chị ấy gọi, tôi vẫn chủ động đến tìm.
Sau mỗi cuộc yêu, tôi luôn cảm thấy khinh ghét và ghê tởm chính mình. Nhất là mỗi lần đối diện người yêu, nỗi day dứt như bóp nghẹt con tim khiến tôi khó thở. Và mỗi lần như thế, tôi đều quyết tâm mình phải dừng lại. Nhưng quyết tâm ấy cũng chỉ là quyết tâm của một kẻ chỉ có ý nghĩ sẽ giảm cân sau khi ăn no mà thôi.
Tôi không hiểu nổi bản thân mình. Rõ ràng tôi biết mình không yêu chị ấy nhưng lại không thể dứt bỏ. Rõ ràng tôi biết mình yêu Linh nhưng vẫn luôn không ngừng làm điều sai trái sau lưng em.
Nhiều đêm, tôi từ nhà chị ấy trở về, ngồi đốt thuốc lá suốt đêm không thể ngủ. Mỗi lần bắt gặp gương mặt bơ phờ của tôi, Linh đều nói: “Anh có lo nghĩ hay khó khăn chuyện gì hãy chia sẻ với em. Nếu đã yêu nhau thì không cần giấu diếm bất cứ điều gì cả”.
Tôi hỏi: “Nếu anh làm gì có lỗi với em thì sao?”. Em nhìn tôi, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa dịu dàng: “Làm gì có ai luôn đúng bao giờ. Trừ việc anh phản bội hay dối lừa em, còn lại mọi lỗi sai đều có thể sửa mà”. Giây phút ấy, trái tim tôi hoàn toàn rơi vào tuyệt vọng.
Hôm qua, tôi đã lên một hội nhóm kín tâm sự câu chuyện của mình để xin một lời khuyên. Nhưng thay vì khuyên, hầu hết họ lại buông lời lăng mạ, khinh bỉ. Họ bảo rằng, tôi chính là một gãi “trai bao” chính hiệu. Tôi không yêu chị, cũng chẳng xứng với bạn gái, thứ tôi yêu nhất chính là bản thân mình.
Họ cho rằng, tốt nhất là tôi nên đi đâu đó thật xa, rời bỏ cả hai người họ. Có lẽ nào, sau tất cả, đó là con đường tôi phải đi sao?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment