Tôi năm nay 25 tuổi, xin phép được giấu tên. Viết ra những dòng này, tôi vừa xấu hổ vừa buồn. Có những chuyện trong hôn nhân rất khó nói ra, nhưng giữ trong lòng lâu quá lại thấy nghẹn. Tôi chỉ mong nếu ai đọc được, có thể cho tôi một lời khuyên.
Tôi và chồng quen nhau gần 2 năm rồi mới cưới. Trong suốt thời gian yêu nhau, chúng tôi rất giữ ý. Chính tôi là người nói với anh rằng, hãy đợi đến sau khi cưới mới làm "chuyện ấy". Anh đồng ý ngay, thậm chí suốt 2 năm yêu nhau chúng tôi chỉ nắm tay, lâu lâu mới có một nụ hôn.
Khi đó tôi nghĩ mình thật may mắn. Giữa thời buổi này, tìm được một người đàn ông tôn trọng mình như vậy đâu phải dễ dàng. Nhưng đến sau đám cưới, tôi mới hiểu có những chuyện mình chưa từng nghĩ tới.
Đêm tân hôn của chúng tôi trôi qua rất nhanh. Anh lúng túng, vụng về, liên tục xin lỗi. Tôi còn chưa kịp cảm nhận điều gì thì mọi chuyện đã kết thúc. Tôi nghĩ có lẽ vì anh lần đầu nên động viên anh rằng mọi thứ rồi sẽ tốt hơn...
Nhưng những ngày sau đó vẫn vậy. Mỗi lần gần gũi, chồng tôi đều rơi vào cảnh "chưa đến chợ đã hết tiền". Lúc đó tôi mới dần nhận ra có lẽ anh đang gặp vấn đề về sinh lý.
Tôi chủ động nói rằng, cả hai nên đi khám. Chuyện vợ chồng không thể thiếu sự gần gũi, nếu có bệnh thì cùng nhau chữa. Anh đồng ý, nhưng trong ánh mắt vẫn hiện rõ sự mặc cảm.
Chúng tôi đi khám, uống thuốc, bồi bổ đủ thứ. Tình hình có khá hơn một chút, ít nhất không còn quá nhanh như trước. Vài tháng sau cưới, tôi mang thai bé gái đầu lòng. Tôi và chồng rất vui. Khi ấy tôi nghĩ có lẽ từ đây mọi thứ sẽ dần tốt lên, nhưng thực tế lại khác.
Tôi muốn gần gũi chồng như anh luôn né tránh (Ảnh minh hoạ: iStock).
Sau khi tôi sinh con, chồng gần như không chạm vào vợ nữa. Có những lần tôi chủ động gần gũi vì nghĩ anh đã phải kiêng khem suốt thời gian vợ mang bầu. Nhưng trái với những gì tôi lo lắng, anh lại tìm cách né tránh. Khi thì nói mệt, khi thì nói rằng mai phải dậy sớm đi làm.
Ban đầu tôi nghĩ có lẽ do căn bệnh kia khiến anh tự ti. Rồi con nhỏ ốm đau, cuộc sống bận rộn khiến tôi cũng không quan trọng chuyện gần gũi vợ chồng.
Hai năm sau, tôi nói với anh rằng muốn sinh thêm một bé nữa để các con có anh có em. Anh gật đầu. Những lần gần gũi sau đó giống như một nhiệm vụ phải hoàn thành hơn là tình cảm vợ chồng. Và rồi tôi mang thai bé trai.
Nhiều khi nghĩ lại, trong suốt 5 năm hôn nhân, số lần vợ chồng ân ái khá ít ỏi.
Tôi biết anh tự ti. Mỗi lần xong chuyện, anh thường im lặng rất lâu, ngại ngần. Chính vì vậy, tôi chưa bao giờ trách móc hay làm anh tổn thương. Nhưng càng cố hiểu cho anh, tôi lại càng thấy lòng mình trống trải.
Chúng tôi sống với nhau như 2 người bạn thân dưới cùng một mái nhà. Vẫn ăn chung mâm, cùng nuôi con, cùng lo tiền bạc. Anh là người đàn ông tốt: Đi làm về đưa hết lương cho vợ, phụ tôi rửa bát, trông con, đêm con khóc cũng dậy bế để vợ ngủ thêm.
Chỉ có điều… giữa chúng tôi thiếu sự mặn nồng trong hôn nhân. Nhiều đêm nằm cạnh nhau, quay lưng về 2 phía, tôi thấy mình cô đơn đến lạ.
Có lần tôi đi ăn với mấy cô bạn thân. Câu chuyện của phụ nữ, nói một lúc rồi cũng xoay quanh chuyện chồng con. Một người cười nói rằng, chồng cô ấy thường xuyên “đòi hỏi”, có hôm vợ đi làm mệt vẫn không cho ngủ sớm. Cả nhóm cười ầm lên, mỗi người góp thêm câu chuyện giường chiếu của mình, chỉ có tôi là im lặng.
Khi họ quay sang hỏi: “Còn chồng mày thì sao?”, tôi chỉ cười trừ rồi nói bâng quơ rằng chồng mình bận, còn tôi bận con nhỏ nên cũng không có hứng thú chuyện chăn gối.
Tôi nói rất nhẹ, nhưng cổ họng nghẹn lại. Tôi mới 25 tuổi thôi, ở cái tuổi đầy khao khát mà bản thân luôn phải kìm nén, chịu đựng.
Có những đêm tôi cố gắng mặc váy gợi cảm, xịt nước hoa, chủ động ôm hôn chồng nhưng anh vẫn thờ ơ, tìm cách từ chối. Để giải toả, tôi đã phải tìm đến "phim đen". Nhiều khi tôi nằm nghĩ, nếu cuộc hôn nhân này cứ tiếp diễn như vậy thêm 10 năm, 20 năm… thậm chí cả đời, liệu tôi có chịu đựng nổi không?
Tôi thương chồng nhưng tôi cũng khao khát được yêu thương, được ôm ấp, được gần gũi như bao người vợ khác. Bản thân chưa từng phản bội chồng, nhưng càng ngày tôi càng sợ rằng, sự cô đơn rồi sẽ đến lúc quá sức chịu đựng, sẽ khiến mình đi vào con đường sai trái...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment