Saturday, March 7, 2026

Tâm sự của một người đàn ông có vợ xấu

Năm ấy, tôi 17 tuổi, bắt đầu lên lớp 12. Tôi thích một cô bạn học cùng lớp rất xinh đẹp. Tiếc là, không chỉ mình tôi thấy cô ấy đẹp mà chàng trai nào cũng thấy thế. Vì có nhiều người để ý, tán tỉnh nên cô ấy rất kiêu ngạo.

 Ngày lễ dành cho phụ nữ năm ấy, trời bắt đầu vào thu. Tôi lang thang khắp các cửa hàng, chọn mua một chiếc khăn lụa.

Giờ tan lớp, đợi khi cả lớp về hết, tôi rụt rè tặng cô ấy. Cô ấy bình thản mở hộp quà ra rồi hỏi tôi: “Cậu tặng khăn cho tôi thắt cổ à?”. Tôi bực mình, giật hộp quà lại, một mạch đi thẳng ra khỏi lớp.

Ở nhà để xe, tôi thấy Mai đang lúi húi sửa xe. Xe đạp cô ấy bị tuột xích. Tôi ngồi xuống sửa giúp, hộp quà trong cặp rơi ra. Mai nhặt lên trả, tiện miệng tôi nói: “Tặng cậu đấy”. Nói rồi, tôi đạp xe đi trước ánh mắt ngỡ ngàng của cô bạn học.

Buổi học hôm sau, trong giờ học, Mai mượn vở tôi, khi trả kẹp trong đó một tờ với mấy dòng nắn nót: “Chiếc khăn rất đẹp, cảm ơn cậu vì món quà. Tôi luôn nghĩ, con gái xấu thì không bao giờ có quà”.

Nét chữ cô ấy đẹp và mềm mại khiến tôi bần thần bởi nó đối lập hẳn với vẻ bề ngoài của Mai.

Tâm sự của một người đàn ông có vợ xấu - 1
Vợ chỉ cần đẹp trong mắt chồng là đủ (Ảnh minh họa: Sohu).

Mai không đẹp, đấy là nói tránh. Nói thẳng ra, Mai là một cô gái xấu. Tôi chưa từng chú ý đến cô ấy, dù hai đứa ở chung làng. Những gì tôi biết về cô ấy là nhà nghèo, bố là thợ xây, mẹ một buổi mò cua bắt ốc, một buổi ngồi bán ngoài chợ. Nhà Mai đông con, cô ấy lại là con cả nên khá vất vả, không được rong chơi như bạn cùng trang lứa chúng tôi.

Cấp 1, cấp 2, chúng tôi học khác lớp. Lên cấp 3, cả hai đều thi được vào lớp chọn nên học chung. Vì trường huyện nên thành viên khác xã rất nhiều. Làng tôi, chỉ có tôi và Mai được vào lớp ấy. Dù vậy, tôi cũng chẳng có chút ấn tượng nào.

Sau khi đọc dòng chữ “con gái xấu thì không bao giờ có quà”, tự nhiên tôi lại để ý đến Mai. Ở lớp, cô ấy khá trầm lặng, không hăng hái phát biểu, cũng không tham gia các hoạt động phong trào của lớp.

Những ngày lễ, các bạn nữ thường được nhiều bạn nam tặng quà, nhất là những cô gái xinh. Những bạn không xinh, tất nhiên không được quan tâm đến. Giờ tôi mới biết, đó cũng là một dạng tủi thân, một nỗi buồn không dễ chia sẻ.

Cuối học kỳ 1, Mai không may bị tai nạn vỡ xương chậu. Một thời gian dài, cô ấy phải nằm một chỗ, không thể đến lớp. Chiều nào tôi tan học, mẹ cô ấy cũng đến nhà mượn vở học của tôi cho bạn chép.

Một lần, tôi đến lấy tập, thấy bạn ấy đang nằm trên giường học bài, phần bụng đến gần đùi nẹp chặt. Ai cũng nghĩ, cô ấy sẽ phải học lại một năm nhưng Mai quyết tâm: “Kỳ thi đại học năm nay tôi không thể bỏ lỡ”.

Từ đó, mỗi cuối tuần tôi đều chủ động đến nhà cô ấy. Bài nào cô ấy thấy khó hiểu, tôi giảng giải. Tôi còn thay cô ấy chép lại bài trên lớp. Hai đứa trở nên thân thiết tự lúc nào không hay.

Ngày Mai trở lại trường đã là giữa học kỳ 2. Thầy cô ngạc nhiên vì sức học cô ấy không hề giảm sút. Kỳ thi đại học năm ấy, điểm thi của Mai rất cao. Tôi cũng đỗ vào trường mà mình đã chọn.

Trước hôm nhập học, Mai hẹn gặp tôi, tặng cho tôi một chiếc áo sơ mi trắng rất đẹp. Mai nói: “Nếu không có Vũ, sẽ không có Mai của ngày hôm nay. Nói cảm ơn thế nào cũng không đủ, nhưng tôi trân trọng khắc ghi”. Chúng tôi chúc nhau học hành thật tốt để có tương lai rạng rỡ.

Tuy hai đứa học khác trường nhưng cùng chung một thành phố. Thỉnh thoảng, tôi vẫn ghé thăm Mai. Những dịp ngày lễ dành cho phụ nữ, hay ngày sinh nhật cô ấy, tôi vẫn đạp xe đến, lúc thì tặng một bó hoa, lúc thì một món quà nhỏ. Vì tôi luôn nhớ dòng thư ấy, sợ cô ấy vẫn như trước đây, không có ai tặng quà.

Có vài lần, các bạn cùng phòng ký túc xá thấy tôi đến liền trêu: “Bạn trai của Mai đấy à?”. Cô ấy cười: “Người yêu Vũ thì phải xinh gái chứ làm gì xấu xí như mình, Vũ nhỉ?”. Tôi tin rằng Mai vô tư khi nói câu ấy, nhưng lòng tôi lại bất ngờ bị xáo trộn.

Cậu bạn của tôi nói rằng tôi đã yêu Mai. Nếu không phải, sao tôi lại quan tâm đến cô ấy, sao lại sợ cô ấy buồn vì không ai tặng quà? Tôi cũng nghĩ, ừ nhỉ, sao mình phải nghĩ nhiều như thế?

Ngày tôi thổ lộ tình cảm, Mai đập vai tôi: “Thôi đi, đùa vậy không vui đâu”. Tôi hỏi: “Thế nếu là thật thì vui đúng không?”. Mãi sau này, khi hai đứa đã yêu nhau, thỉnh thoảng Mai vẫn hỏi tôi: “Tại sao lại yêu một cô gái xấu xí như em?”. Những lúc ấy tôi đều trả lời rất văn vẻ: “Vẻ đẹp không nằm ở đôi má hồng của người thiếu nữ mà ở trong mắt của kẻ tình si. Vì anh là kẻ si tình”.

Ngày tôi giới thiệu Mai với bạn bè, sau đó ai cũng hỏi tôi rốt cuộc yêu cô ấy vì cái gì? Ngày tôi đưa Mai về giới thiệu với gia đình, cả nhà tôi bất ngờ đến mức nghĩ chúng tôi cùng nhau trêu đùa họ.

Bố mẹ tôi không phản đối cuộc tình này. Vốn ở chung làng, bố mẹ tôi là người hiểu rõ nhất Mai là một cô gái hiền lành, giỏi giang và đầy nghị lực như thế nào.

Nhưng bố vẫn ngồi trò chuyện riêng với tôi với tư cách hai người đàn ông. Bố nói: “Đàn ông thường ham sắc, trước những bông hoa xinh thường dễ thay lòng. Nếu con đã chọn, phải chắc chắn rằng mình thật sự đủ yêu và thương, đừng làm tổn thương cô bé”.

Sau này, dù đã là vợ chồng, Mai rất ngại cùng tôi đi du lịch hay dự tiệc cùng cơ quan chồng. Cô ấy sợ khi cả hai sánh đôi sẽ không tránh khỏi những bàn tán của đồng nghiệp. Nỗi tự ti về ngoại hình luôn bủa vây tâm trí cô ấy. Nếu vợ không thoải mái, tôi không gò ép.

Chúng tôi có 2 con gái. Lần sinh nở nào Mai cũng khóc khi nhìn thấy mặt con. Cô ấy khóc vì con gái không giống mình: “Ơn trời, con giống hệt anh, không giống em, không xấu như em”. Tôi nắm tay cô ấy, niềm thương yêu dâng lên vô tận.

Thấm thoắt, chúng tôi đã kết hôn 13 năm. Trong 13 năm ấy, vợ chưa từng hỏi tôi: “Em có xinh không?”, và tôi cũng chưa bao giờ khen vợ mình là một người phụ nữ đẹp.

Lời nói, có thể nói dối, nhưng tình yêu thì không. Và dù không khen, không nịnh, tôi luôn khiến cho cô ấy hiểu rằng: Thật ra, phụ nữ chẳng cần phải đẹp nghiêng nước, nghiêng thành, chỉ cần một người đàn ông nghiêng về mình là đủ.

Duyên phận cuộc đời nhiều khi kỳ lạ như vậy đấy. Như chiếc khăn quàng năm ấy không thể “thắt cổ” một cô gái đẹp nhưng lại có thể trói buộc một cô gái xấu xí vào cuộc đời tôi.

Và hôm nay, tôi viết bài này coi như một món quà dành cho vợ nhân ngày 8/3.

Tôi luôn muốn nói với cô ấy rằng: “Vợ à, một người phụ nữ đẹp được yêu là điều bình thường. Một người phụ nữ xấu mà khiến người ta yêu mới là nữ hoàng. Và anh không cần em đẹp trong mắt người đàn ông nào, chỉ cần em đẹp trong lòng anh là đủ”.

0 nhận xét:

Post a Comment