Những biểu hiện nhỏ của anh khiến tôi hiểu rằng trong lòng anh đang có một sự rung động rất khó gọi tên.
Tất cả bắt đầu từ khi một cặp vợ chồng trẻ chuyển đến tầng chung cư nơi gia đình tôi sinh sống cách đây gần một năm. Tầng này có gần chục căn hộ, phần lớn đều là các cặp vợ chồng trẻ nên mọi người khá cởi mở. Cuối tuần, nếu không bận việc riêng, các nhà thường rủ nhau sang chơi, khi thì uống trà, lúc ăn lẩu, để trẻ nhỏ vui đùa và người lớn cũng có dịp trò chuyện.
Căn hộ của cặp vợ chồng trẻ là nhà số 02. Người vợ có ngoại hình xinh xắn, tính cách nhẹ nhàng, làm trong lĩnh vực nghệ thuật, nói chuyện rất khéo léo nên nhanh chóng được mọi người trong tầng quý mến.
Ban đầu tôi không nghĩ gì nhiều, nhưng sau một thời gian, tôi bắt đầu nhận ra những thay đổi rất nhỏ ở chồng mình.
Chồng tôi vốn là người khá xuề xòa. Từ trước đến nay, mỗi lần ra ngoài, anh chỉ cần áo phông, quần soóc là xong, hiếm khi để ý đến chuyện ăn mặc. Thế nhưng, dạo gần đây, mỗi lần cả tầng rủ nhau sang nhà ai đó chơi, anh lại đứng trước gương lâu hơn bình thường. Có hôm anh còn quay sang hỏi tôi: “Áo này nhìn có già quá không em?”.
Câu hỏi đó khiến tôi hơi ngạc nhiên. Chồng tôi năm nay 37 tuổi, từ trước đến giờ chưa bao giờ bận tâm đến chuyện mình trông già hay trẻ.
Phải đến một buổi tối, khi mọi người tụ tập uống trà ngoài hành lang, tôi mới bắt đầu để ý kỹ hơn. Hôm đó, cả nhóm mấy nhà đang ngồi nói chuyện rôm rả thì chị vợ nhà 02 bước xách ra một túi hoa quả.
Ngay lập tức, chồng tôi đứng dậy nói: “Để anh cầm giúp cho”. Nhận túi hoa quả từ tay cô hàng xóm, chồng tôi còn đỏ bừng cả tai. Cô ấy hơi ngượng ngùng cảm ơn, còn tôi thì bỗng có một cảm giác khó tả.
Chồng tôi còn thường xuyên tìm cách sang nhà 02 mượn đồ. Khi thì anh hỏi mượn cái tua vít, lúc lại mượn cái búa, có hôm còn sang hỏi mượn máy khoan dù nhà tôi thực ra cũng có đầy đủ.
Tôi từng hỏi đùa: “Nhà mình thiếu gì mà anh phải sang đó mượn suốt thế?”. Anh chỉ cười trừ rồi nói rằng mấy đồ dùng đều bị hỏng mà anh chưa kịp mua thay thế.
Không chỉ vậy, mỗi lần cả tầng rủ nhau đi ăn hoặc tụ tập, chồng tôi thường là người đầu tiên hỏi: "Nhà 02 có đi không?". Sự nhiệt tình của anh đôi khi khiến tôi không khỏi để ý.
Tết vừa rồi cũng vậy. Trong khi nhiều nhà chỉ sang chúc Tết qua loa thì chồng tôi lại rất sốt sắng rủ mọi người sang từng căn hộ trong tầng, đương nhiên trong đó có căn nhà 02.
Một buổi tối khác, tôi vô tình thấy chồng đứng ở ban công khá lâu. Ánh mắt anh hướng sang phía ban công nơi nhà 02 treo vài chậu cây nhỏ. Lúc đó đèn nhà họ vẫn sáng, chị vợ đang tưới cây.
Khoảnh khắc ấy khiến tôi hiểu ra gần như mọi chuyện. Có lẽ đó chỉ là một sự rung động đơn phương rất nhẹ, một cảm giác mới mẻ khi gặp một người khiến anh thấy vui vẻ hơn bình thường. Anh vẫn quan tâm gia đình, vẫn đưa con đi học, vẫn hỏi tôi hôm nay muốn ăn gì?
Mọi thứ trong cuộc sống của chúng tôi nhìn bề ngoài thì hoàn toàn bình thường. Chỉ là trong ánh mắt anh, dường như vương vấn bóng hình cô hàng xóm.
Nhiều lần tôi tự hỏi, liệu trong các cuộc hôn nhân khác cũng có những khoảnh khắc như vậy hay không? Khi một người bỗng rung động trước ai đó chỉ vì họ mới mẻ hơn, tươi trẻ hơn, còn mình thì đã trở thành một phần quá quen thuộc của cuộc sống.
Tôi suy nghĩ khá lâu trước khi quyết định mình nên làm gì. Ghen tuông, trách móc hay làm căng mọi chuyện chắc chắn không phải cách hay, bởi suy cho cùng chồng tôi vẫn chưa làm điều gì vượt quá giới hạn. Nhưng nếu cứ im lặng, để anh tiếp tục những rung động mơ hồ ấy thì không ổn.
Cô hàng xóm trẻ trung, xinh đẹp và thân thiện (Ảnh minh họa: Sohu).
Tôi bèn nghĩ ra một cách mà có lẽ chồng tôi không ngờ tới.
Trong những lần các gia đình cùng tầng tụ tập, thay vì né tránh hay tỏ ra khó chịu với chị vợ nhà 02, tôi lại chủ động bắt chuyện với chị nhiều hơn. Tôi thường gợi chị kể về chuyện tình yêu của hai vợ chồng, về những kỷ niệm từ thời họ quen nhau cho đến cuộc sống sau khi cưới.
Chị nhà 02 là người khá cởi mở. Mỗi lần được hỏi, chị lại vui vẻ kể rằng, vợ chồng chị quen nhau từ thời đại học, yêu nhau suốt nhiều năm mới cưới. Có lần chị cười còn kể rằng chồng mình dù bận rộn, vẫn giữ thói quen mua hoa mỗi cuấn tuần để tặng vợ. Lần khác, chị nói về chuyến du lịch bất ngờ mà chồng dành tặng vào dịp kỷ niệm ngày cưới.
Những câu chuyện giản dị nhưng đầy ắp sự quan tâm ấy khiến không khí các buổi trò chuyện lúc nào cũng rôm rả. Mọi người nghe xong đều trêu rằng anh nhà 02 quá lãng mạn.
Tôi thỉnh thoảng lại liếc nhìn chồng mình. Ban đầu anh vẫn cười theo câu chuyện, nhưng dần dần trở nên trầm lặng hơn.
Có lẽ chính những câu chuyện ấy đã khiến anh hiểu ra một điều rất rõ ràng: Người phụ nữ kia có một cuộc hôn nhân riêng, có một người chồng yêu thương hết lòng và một gia đình hạnh phúc.
Gần đây, tôi nhận ra chồng mình không còn tìm cớ sang nhà 02 mượn đồ nữa. Những rung động đơn phương dường như cũng lặng lẽ trôi qua, giống như một cơn gió thoảng.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment