Tôi và vợ kết hôn được 3 năm, một cuộc hôn nhân không quá dài nhưng đủ để tôi hiểu thế nào là áp lực khi người đàn ông không lo được kinh tế như mong muốn.
Những năm gần đây, công việc của tôi liên tục trục trặc, đầu tư đâu thua đó, thu nhập bấp bênh. Tôi biết mình không phải kiểu đàn ông thành đạt khiến vợ tự hào, nhưng chưa bao giờ tôi bỏ mặc gia đình hay sống vô trách nhiệm.
Vợ tôi là người sống thực tế, cô ấy luôn nói khi nào kinh tế ổn thì mới sinh con. Tôi muốn có con lắm, nhưng hiểu áp lực của vợ nên cũng đồng ý chờ. Nhà tôi thì giục, còn tôi thì đứng giữa, vừa cố gắng làm ăn vừa cố giữ hòa khí. Nhưng càng khó khăn, vợ chồng lại càng dễ va chạm, và mỗi lần cãi nhau, hai chữ “ly hôn” lại được vợ nói ra như một lối thoát.
Mọi chuyện chỉ thật sự vỡ ra khi tôi vô tình đọc được tin nhắn giữa vợ và mẹ cô ấy. Đó không phải vài câu bộc phát, mà là cả một chuỗi dài kéo suốt nhiều tháng. Gần như tuần nào mẹ vợ cũng nhắn tin cho cô ấy và câu mở đầu quen thuộc luôn là: “Mẹ nói thật, mày bỏ nó đi cho rồi”.
Áp lực kinh tế khiến những cuộc trò chuyện của chúng tôi dần biến thành cãi vã (Ảnh minh họa: iStock)
Có đoạn bà viết thẳng: “Đàn ông gì mà 3 năm rồi vẫn không lo nổi cho vợ, giữ làm gì cho khổ thân”. Rồi bà so sánh tôi với người cũ của vợ: “Thằng Tuấn ngày xưa nó mê mày như điếu đổ, giờ nó giàu có, nhà xe đủ cả, lại vừa bỏ vợ. Quay lại với nó còn có tương lai, chứ bám vào thằng chồng hiện tại chỉ có mà lún sâu”.
Đọc đến đó, tay tôi run lên, cảm giác như mình không phải con rể mà là một món hàng lỗi cần được thanh lý.
Nhưng chưa dừng lại ở đó. Bà còn nhắn những câu khiến tôi nghẹn họng: “Mày chưa có con càng dễ bỏ, tội gì phải chôn đời với thằng đàn ông vô dụng”. Thậm chí có đoạn bà nói thẳng: “Mẹ nhìn nó là biết cả đời này cũng không ngóc đầu lên nổi đâu”. Từng câu, từng chữ như lưỡi dao, không chỉ xúc phạm mà còn phủ nhận hoàn toàn sự cố gắng của tôi suốt những năm qua.
Đọc xong, tôi vừa đau vừa xấu hổ. Tôi không phủ nhận mình chưa làm được gì lớn lao, đúng là từ ngày cưới đến giờ kinh tế không khấm khá, làm ăn thì thất bại nhiều hơn thành công. Nhưng vợ chồng là người cùng đi qua khó khăn với nhau, chứ đâu phải một bên sa sút là bên kia lập tức bị khuyên buông tay. Điều khiến tôi tổn thương nhất không phải là việc bị chê nghèo, mà là cảm giác hôn nhân của mình đang bị cân đo bằng tiền.
Sau đó tôi để ý, mỗi lần vợ nói chuyện với mẹ xong là thái độ với tôi lại lạnh đi một chút. Cô ấy không hẳn muốn rời bỏ ngay, nhưng luôn có vẻ dao động, như thể trong đầu đã có sẵn một cánh cửa khác. Tôi hiểu, khi người thân liên tục gieo vào đầu những suy nghĩ rằng chồng mình “không có tương lai”, thì dù yêu đến đâu cũng khó mà không lung lay.
Tôi vẫn yêu vợ và chưa từng nghĩ sẽ buông tay. Nhưng lòng tự trọng của một người đàn ông khiến tôi đau khi biết mình bị coi thường đến vậy. Tôi không biết nên thẳng thắn nói chuyện với mẹ vợ để bảo vệ cuộc hôn nhân của mình, hay im lặng để vợ tự lựa chọn, hay chấp nhận ly hôn nếu cô ấy thật sự tin những gì mẹ nói là đúng.
Có lẽ điều khiến tôi bế tắc nhất không phải là bị đánh giá bất tài, mà là cảm giác mình đang phải đấu với một thế lực vô hình phía sau cuộc hôn nhân.
Tôi không biết rốt cuộc vấn đề nằm ở chỗ tôi chưa đủ giỏi, hay ở việc gia đình vợ chưa từng thực sự chấp nhận tôi. Và tôi cũng không biết, nếu tiếp tục cố gắng, liệu tình cảm của hai vợ chồng có đủ lớn để vượt qua những lời nói cay nghiệt đó hay không.
























0 nhận xét:
Post a Comment