
Ngày cuộc đời tôi rẽ ngoặt là một ngày cuối tháng 2 của 4 năm về trước. Chồng gọi điện báo không ăn cơm nhà vì bận tiếp khách. Vậy là tôi tranh thủ đi khám thai. Lúc đó tôi mang bầu tháng thứ 7.
Không ngờ rằng, đó cũng là ngày tôi tận mắt bắt gặp chồng đi ra từ khách sạn, cử chỉ ngọt ngào với cô gái đi bên cạnh. Lúc đó, tôi chỉ biết trơ mắt nhìn theo, toàn thân run lên như thể chính mình là người có lỗi. Nước mắt hòa với nước mưa, tôi tự lao vào chiếc xe ngược chiều rồi ngã ra bất tỉnh.
Lúc tỉnh lại tôi thấy mình nằm trong bệnh viện. Chồng ngồi cuối giường hí hoáy bấm điện thoại. Mẹ chồng thấy tôi mở mắt, không ngừng hỏi han xem tôi đã tỉnh thật chưa. Tôi bị gãy xương cột sống, phải nằm cố định, sử dụng thuốc giảm đau và vật lý trị liệu lâu dài.
Tai nạn gây tổn hại nghiêm trọng đến chức năng vận động của tôi. Nhưng tệ hơn cả là tôi mất con vĩnh viễn. Từ cô gái trẻ trung yêu đời, giờ tôi giống hệt kẻ tàn phế, hằng ngày phải có người chăm.
Tôi cắn răng tập đi từng bước. Bố mẹ đẻ lên thăm nhưng tuổi cao, sức yếu, đường xá xa xôi nên họ cũng chỉ ở một thời gian rồi "trăm sự nhờ cả thông gia". Sự có mặt của chồng bên tôi ngày càng thưa thớt. Nhiều ngày tôi còn chẳng nhìn thấy mặt chồng mình đâu.
Anh đi qua đêm cũng không thèm nhắn tôi với mẹ. Mẹ chồng tôi lặng lẽ chăm sóc nhà cửa, nhẹ nhàng chuyện trò với tôi như hai người bạn tâm giao. Đến một ngày chồng tôi có vẻ không thể chịu đựng thêm. Anh ta dụi dụi điếu thuốc, nóng nảy nhắc chuyện ly hôn.
Tôi nắm chặt hai bàn tay đang run lên vì kích động, gật đầu đáp: "Được, chúng ta ly hôn". Sáng hôm sau tôi xin phép mẹ chồng chuẩn bị quần áo để trở về nhà ngoại nhưng bà nhất quyết không rời tay tôi:
- Mẹ là người đi xin con về làm dâu, mẹ không đồng ý cho hai đứa tự quyết.
Đó là lần đầu tiên tôi khóc nức nở trước mặt bà như một đứa trẻ. Một ngày tôi nghe lén mẹ chồng nói qua điện thoại: "Mẹ không đồng ý con dắt ai về nhà này. Mẹ chỉ có một đứa con dâu, mẹ sẽ chăm nó tới khi nào mẹ không còn thở nữa".
Tôi cắn chặt môi tới mức rướm máu. Tôi vẫn yêu chồng, nhưng nếu anh ta không còn tình cảm, tôi chấp nhận ra đi. Chỉ có một người khiến tôi nặng lòng hơn cả, chính là người mẹ chồng hiền lành của tôi.
Bà không khỏe nhưng suốt nhiều ngày tôi nằm giường bệnh, chỉ có mình mẹ lụi hụi chăm tôi.
Một hôm, bà nói: "Mẹ đẻ ra đứa không ra gì là lỗi của mẹ. Nó quá sai rồi, chỉ lo chơi bời, không biết thương ai. Nếu con muốn ly hôn thì mẹ đồng ý. Con còn trẻ, mẹ không thể ích kỷ giữ con. Căn nhà này mẹ sẽ sang tên bù đắp cho con.
Sổ tiết kiệm này để con đi chữa sẹo. Mẹ biết công việc của con chú trọng ngoại hình. Đừng đợi chờ nữa, con trai mẹ không xứng đáng", mẹ chồng tôi nói.
Bà giục tôi ra công chứng để ký hợp đồng tặng nhà nhưng tôi không chịu. Đó là chốn nương thân của mẹ lúc về già. Tôi chỉ xin phép mượn tạm một phần nhỏ trong sổ tiết kiệm bà đưa để đăng ký học thêm kế toán.
Ban ngày tôi xin phụ việc ở cơ sở chăm sóc da tư nhân, tự mày mò học chăm da cho mình. Vết sẹo trên má vẫn còn nhưng đã mờ hơn hẳn. Sau ly hôn, tôi giữ ý dọn ra ngoài ở thuê nhưng chọn chỗ thuê gần nhà mẹ chồng cũ.
Tôi sợ bà trái gió trở trời không ai hỗ trợ. Bà chỉ có một đứa con trai duy nhất nhưng anh ta đi tối ngày, mẹ ốm cũng chẳng hay. Mục đích là thế nhưng cuối cùng tôi vẫn là người hưởng lợi.
Ngày nào mẹ chồng cũ cũng tự ý sang nhà tôi dọn dẹp, chợ búa, ở lại ăn tối cùng tôi. Chúng tôi sống cùng nhau hòa thuận yêu thương. Tôi xin được việc làm, được tăng lương, người đầu tiên tôi khao là mẹ.
Tiền tôi vay mẹ đóng phí học tôi cũng trả xong. Vết sẹo quá khứ khép lại, tôi mở lòng với một người cũng đưa về ra mắt mẹ đầu tiên. Mẹ chồng cũ của tôi quả là người nhân hậu. Bà nói như thì thầm:
- Mẹ cứ lo sau ly hôn con sẽ rời đi nhưng con vẫn ở lại. Từ ngày thằng Trọng đưa con về, mẹ đã quan sát kỹ. Con là cô bé mang đầy sự tốt lành. Mẹ không có duyên có con làm dâu, thì xem như có thêm con gái. Con trai mẹ không biết nhìn người, nó sai thì chịu thiệt. Giờ con là phụ nữ tự do, cứ mạnh mẽ bước, mẹ sẽ là chỗ dựa của con.
Sau khi tôi đưa người yêu về giới thiệu, bà còn tính toán hộ tôi: "Chồng tốt đến mấy cũng phải giữ tài sản của mình. Nhà mẹ muốn sang tên nhưng con không chịu, giờ mẹ vẫn lập di chúc để lại cho con. Tiền con kiếm được rồi thì mẹ để tiết kiệm con giữ hộ mẹ. Phòng khi thằng Trọng lỡ bước quay về".
Mắt tôi cay xè, dụi đầu vào vai bà khóc. Từ rất lâu rồi tôi đã coi bà như mẹ ruột của tôi. Mẹ không sinh ra nhưng là người dạy tôi cách yêu thương chân thành. Bà dạy tôi, khi cho đi không tính toán, điều nhận lại sẽ lớn gấp bội lần.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment