Tôi là mẹ đơn thân, 39 tuổi, có con gái 8 tuổi. Sau cuộc hôn nhân không hạnh phúc, tôi dồn hết tâm sức vào việc nuôi con và phát triển công việc. May mắn là cuộc sống của hai mẹ con dần ổn định.
Trong một chuyến du lịch, tôi gặp anh. Chúng tôi nhanh chóng cởi mở khi biết làm cùng lĩnh vực. Sau đó, cả hai có nhiều dịp gặp lại, trò chuyện về công việc, gia đình và cuộc sống.
Anh kể rằng sau khi ly hôn đã để lại toàn bộ tài sản cho vợ con, ra đi với hai bàn tay trắng và gây dựng lại từ đầu. Vì bản thân cũng từng trải qua tranh chấp tài sản căng thẳng khi ly hôn, tôi đặc biệt ấn tượng với câu chuyện ấy. Phong cách điềm đạm, giản dị của anh càng khiến tôi tin rằng anh là người đàng hoàng, đáng tin.
Tôi dại khờ nên bị cuốn vào mối quan hệ khổ đau (Ảnh minh hoạ: Sohu).
Trong quá trình quen nhau, anh giúp tôi nhiều trong việc phát triển sản phẩm kinh doanh và quan tâm chăm sóc hai mẹ con. Anh không hoa mỹ nhưng chu đáo, luôn xuất hiện đúng lúc khiến tôi dần nảy sinh tình cảm sâu đậm. Anh cũng nói rằng chỉ sau vài lần gặp đã thấy tôi là người phụ nữ anh cần trong đời.
Khoảng một năm sau, anh rủ tôi góp vốn mua lại một công ty nhỏ với số tiền hơn 1 tỷ đồng. Dù không đủ tiền, tôi vẫn vay mượn bạn bè, người thân để đầu tư vì tin vào kế hoạch làm ăn lâu dài. Một tuần sau, anh tiếp tục đề nghị góp thêm vài trăm triệu để sửa sang văn phòng. Anh nói cả hai sẽ cùng đứng tên công ty nên tôi hoàn toàn yên tâm.
Nhưng đến ngày ký giấy sang tên, anh đến trước và đăng ký công ty chỉ đứng tên một mình. Khi tôi đến, mọi thủ tục đã hoàn tất. Dù có chút nghi ngờ, tôi vẫn tự trấn an rằng anh sẽ không lừa mình.
Vài tháng sau, khi anh để quên laptop ở nhà, tôi vô tình phát hiện những tin nhắn giữa anh và người được lưu tên là “vợ”. Nội dung khiến tôi sững sờ. Bao lâu nay anh nói đã ly hôn và cắt đứt liên lạc, nhưng thực tế họ vẫn nhắn tin với nhau thường xuyên.
Khi tôi hỏi, anh khẳng định họ đã ly hôn từ lâu, chỉ mới liên lạc lại vì chuyện con cái. Anh còn đưa cho tôi xem tin nhắn người vợ nói không còn giữ giấy ly hôn. Dù trong lòng vẫn có chút lấn cấn, tôi lại chọn tin anh.
Công ty sau đó làm ăn thua lỗ. Anh tiếp tục nhờ tôi vay thêm 1 tỷ đồng để xoay vốn và tôi vẫn cố gắng vay cho đủ. Thậm chí, tôi còn đồng ý có con với anh để gắn kết tình cảm.
Nhưng khi biết tôi mang thai, anh lại lạnh lùng yêu cầu tôi phá thai vì “không hợp tuổi”. Tôi đau đớn tột cùng, và sau đó mất con do sức khỏe suy kiệt.
Cú sốc lớn hơn đến khi tôi biết rằng đúng thời gian tôi mang thai, người vợ ở quê - người mà anh luôn nói đã ly hôn - cũng đang mang thai đứa con của anh. Lần anh nói về quê ăn giỗ thực chất là để tổ chức ăn mừng vợ có bầu.
Tôi chưa bao giờ muốn làm người thứ ba. Khi nhận ra mình bị lừa, tôi yêu cầu anh ký giấy vay nợ số tiền đã đưa. Lúc này anh mới lộ rõ bản chất: thừa nhận chưa hề ly hôn, nói chưa có tiền trả và nếu tháng nào dư mới trả. Anh cũng từ chối ký giấy nợ, rồi dọn ra ngoài sống và né tránh tôi.
Tôi muốn chấm dứt mối quan hệ này càng sớm càng tốt nhưng đã vài năm, tôi chưa thể làm được điều đó. Số tiền tôi đã bỏ vào công ty là rất lớn, phần lớn là tiền vay mượn. Tôi lo rằng nếu cắt đứt hoàn toàn, cơ hội đòi lại tiền sẽ càng mong manh.
Giờ đây tôi rơi vào tình trạng vừa đau đớn, vừa bế tắc. Tôi tự trách mình đã quá cả tin, để tình cảm che mờ lý trí suốt nhiều năm.
Những năm vừa qua khiến tôi nhận ra cái giá của sự nhẹ dạ có thể lớn đến mức nào. Không chỉ là tiền bạc, mà còn là tuổi trẻ, lòng tin và cả những tổn thương khó lành. Nhưng điều khiến tôi dằn vặt nhất là cảm giác đã vô tình làm tổn thương một người phụ nữ khác và chính con gái mình khi để bản thân rơi vào mối quan hệ sai trái.
Bây giờ, tôi chỉ mong tìm được cách thoát ra khỏi vòng luẩn quẩn này: vừa giữ được sự bình yên cho con, vừa có cơ hội lấy lại phần nào số tiền đã mất. Tôi biết mình cần phải mạnh mẽ hơn, nhưng sau quá nhiều biến cố, tôi thực sự không biết nên bắt đầu từ đâu.
Có những đêm tôi nằm nhìn con ngủ mà nước mắt cứ chảy ra. Con bé vô tư hỏi: “Mẹ sao dạo này hay buồn vậy?”. Tôi chỉ biết quay đi, nói rằng mẹ mệt vì công việc. Tôi không đủ can đảm để kể cho con nghe rằng mẹ đã sai lầm như thế nào.
Nhiều người bạn khi biết chuyện đều khuyên tôi nên dứt khoát. Họ nói một người đàn ông đã lừa dối suốt từng ấy năm thì sẽ không bao giờ thay đổi.
Tôi cũng hiểu điều đó. Nhưng cứ mỗi lần nghĩ đến khoản tiền lớn mình đã vay mượn để đưa cho anh ta, tôi lại chùn bước. Nếu cắt đứt hoàn toàn, liệu tôi có còn cơ hội lấy lại số tiền ấy không? Tôi sợ cảnh vừa mất tình, vừa gánh trên vai những món nợ kéo dài nhiều năm.
Càng nghĩ càng thấy bế tắc. Tôi vừa hận anh ta, vừa giận chính bản thân mình. Tôi nên làm gì để thoát ra khỏi tình thế tiến thoái lưỡng nan này?.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment