Vợ chồng tôi có hai cô con gái. Cô lớn đi du học rồi ở lại làm việc tại nước ngoài, cuộc sống khá ổn định. Cô út thì lập gia đình được gần một năm, đang khiến tôi lo lắng mỗi ngày.
Vợ chồng tôi sống trong căn chung cư đã mua từ nhiều năm trước, còn vợ chồng con gái út hiện vẫn thuê một căn hộ nhỏ gần đó, mỗi tháng mất khoảng 7 triệu đồng tiền thuê nhà.
Mỗi lần sang thăm con, tôi lại thấy chạnh lòng. Từng này tuổi tôi hiểu, nếu không có nơi ăn chốn ở ổn định thì cuộc sống gia đình luôn bấp bênh.
Vấn đề có lẽ nằm ở chàng rể của tối. Thú thật, ngay từ lần đầu con gái dẫn chàng rể về ra mắt, tôi đã thấy không ưng. Khi tiếp xúc, tôi nhận ra dù gần 30 tuổi, cậu vẫn chưa có đủ sự chín chắn của một người đàn ông trưởng thành. Càng về sau, tôi nhận ra con rể thuộc kiểu người “nói như rồng leo, làm như mèo mửa”, nói thì hay lắm nhưng đụng tay đụng chân vào việc gì cũng không ra hồn.
Vợ chồng tôi vì thương con nên đã phản đối mối quan hệ này. Tuy nhiên, con gái vẫn một mực nghe theo tiếng gọi tình yêu, khóc rất nhiều, thuyết phục chúng tôi. Nó tin rằng chỉ cần hai người thật lòng với nhau thì mọi khó khăn đều có thể vượt qua. Cuối cùng, tôi cũng mềm lòng.
Ngày con khoác váy cưới bước lên lễ đường, tôi vừa mừng vừa lo, bởi trong lòng, những ấn tượng không tốt về con rể vẫn chưa thể xóa nhòa.
Sau khi kết hôn, vợ chồng con bé thuê căn chung cư nhỏ gần nhà tôi để tiện đi làm. Tôi vẫn nghĩ vợ chồng trẻ bắt đầu từ hai bàn tay trắng cũng không sao, miễn là cả hai cùng cố gắng. Biết đâu sau khi kết hôn, con rể sống trách nhiệm hơn. Nhưng dường như tôi đã kỳ vọng quá nhiều.
Con rể tôi nói rằng mình làm freelancer, tức là làm việc tự do. Song, đến giờ tôi vẫn không hiểu rõ công việc cụ thể của cậu ta là gì. Nhiều lần đến bất chợt, tôi thấy con rể vẫn ở nhà, trong khi con gái tôi thì đã đi làm từ sớm, tối muộn mới về.
Có hôm bước chân vào nhà, tôi ngao ngán khi thấy cảnh tượng trước mắt. Quần áo vắt lung tung trên ghế, bát đĩa chưa rửa vẫn để trong bồn. Con rể tôi ngồi trước máy tính, còn con gái tôi vừa đi làm về đã vội vàng thay đồ rồi tất bật dọn dẹp, nấu nướng.
Nhìn con gái đầu tắt mặt tối như vậy, tôi thấy thương con vô cùng. Một lần, tôi gợi ý chuyện mua nhà, thăm dò xem tài chính của các con thế nào thì con gái chỉ cười rồi nói khéo rằng, hai vợ chồng gần như chưa có tích lũy vì thu nhập của chồng rất bấp bênh.
Nghe con nói, tôi hiểu ngay vấn đề. Con gái tôi là người chăm chỉ, có công việc ổn định, nhưng một mình nó thì không thể gánh vác hết mọi thứ. Còn con rể tôi, ít nhất cho đến lúc này, tôi vẫn chưa thấy ở cậu ta sự quyết tâm hay chí tiến thủ rõ ràng.
Trong nhà tôi hiện vẫn còn hơn 10 cây vàng tích góp nhiều năm. Đó là khoản tiền vợ chồng tôi dành dụm từ lúc đi làm và buôn bán ngoài giờ. Cô con gái lớn đã ổn định, tôi dự định sẽ cho con gái út phần hơn để hai vợ chồng con mua nhà, đỡ cảnh ở trọ không ổn định.
Thế nhưng mỗi lần nghĩ đến con rể, tôi lại chần chừ. Tôi sợ rằng nếu đưa ra lúc này, cậu ta sẽ càng ỷ lại. Khi đã có nhà cửa ổn định nhờ tiền bố mẹ vợ, biết đâu cậu ta lại càng thiếu động lực cố gắng. Tài sản cho con lúc này lại là tài sản chung.
Con gái tôi có lẽ cũng không biết bố mẹ tích góp được nhiều vàng đến vậy bởi nghĩ rằng bao nhiêu năm buôn bán, vợ chồng tôi đã đầu tư cho hai chị em ăn học cả rồi.
Con gái tôi lương thiện, rất dễ tin người (Ảnh minh họa: Sina).
Có những đêm nằm trằn trọc, tôi tự hỏi mình nên làm gì? Một mặt, tôi muốn giúp con gái bớt vất vả, có chỗ ở ổn định để yên tâm làm ăn. Mặt khác, tôi lại lo rằng sự giúp đỡ ấy vô tình khiến con rể càng thêm lười biếng và thiếu trách nhiệm. Sống với một người đàn ông như vậy, chắc chắn con gái tôi khó có hạnh phúc.
Đôi khi tôi nghĩ hay cứ để mọi chuyện tự nhiên, để con gái sống, trải nghiệm và tự nhận ra chồng mình là người như thế nào. Nếu cuộc hôn nhân không ổn, có lẽ sớm muộn con cũng sẽ có lựa chọn của riêng mình.
Nhưng là cha mẹ, đứng nhìn con có thể vấp ngã mà không làm gì cũng thật khó. Trong thâm tâm, tôi vẫn mong có cách nào đó để con rể thay đổi. Tôi chỉ muốn cậu ta hiểu rằng đã là đàn ông, đã lập gia đình thì phải có trách nhiệm với bạn đời, phải biết lo cho tương lai, chứ không thể sống mãi kiểu tạm bợ như hiện tại.
Chỉ có điều, tôi thật sự chưa biết phải bắt đầu từ đâu. Không rõ đã có ai từng nghĩ cách "cải tạo" con rể như tôi? Rất mong mọi người cho tôi những lời khuyên hữu ích!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment