Friday, March 20, 2026

Làm dâu 8 năm, tôi sốc khi phát hiện chồng mua đất đứng tên người khác

Tôi năm nay 37 tuổi, là giáo viên tiểu học ở một địa phương miền núi của Nghệ An. Công việc không quá áp lực nhưng cũng đủ bận rộn, nhất là những ngày đầu năm học.

Tôi sống cùng mẹ chồng và con gái 8 tuổi trong căn nhà đã xây hơn chục năm, nằm sâu trong một con ngõ nhỏ. Chồng tôi đi xuất khẩu lao động ở Nhật Bản 6 năm nay.

Làm dâu 8 năm, tôi sốc khi phát hiện chồng mua đất đứng tên người khác - 1

Vợ chồng tôi tưởng như rất hạnh phúc nhưng đằng sau có những chuyện không ngờ (Ảnh: Bai Jia Hao).

Chúng tôi cưới nhau được 8 năm, có với nhau một cô con gái. Ngày anh đi lao động xa nhà, con mới hơn 2 tuổi. Từ đó đến nay, cuộc sống vợ chồng chủ yếu gói gọn trong những cuộc gọi video vào buổi tối, những tin nhắn vội vàng giờ nghỉ trưa, và đôi lần về phép ngắn ngủi vào dịp Tết.

Ai cũng bảo tôi giỏi chịu đựng. Tôi cũng nghĩ vậy. Một mình vừa đi dạy, vừa chăm con, vừa lo cho mẹ chồng tuổi đã ngoài 60.

Mẹ chồng tôi khó tính nhưng tôi chưa bao giờ để xảy ra mâu thuẫn lớn. Tôi nấu ăn hợp khẩu vị của bà, nhớ từng thói quen nhỏ, từ việc bà không ăn được đồ cay, đến chuyện buổi sáng phải có ấm trà nóng trước khi bà ngủ dậy. Cuối tuần, tôi còn tranh thủ giặt giũ, dọn dẹp, có khi còn làm thêm bánh trái để gửi biếu họ hàng hai bên.

Nhiều khi con ốm đau, trong nhà có việc cần người đàn ông, tôi đều cắn răng đứng ra cáng đáng. Có những lúc tôi cảm thấy tủi thân, mệt mỏi, chồng đều động viên, khiến bản thân bớt cô đơn.

Lương giáo viên của tôi khoảng hơn 7 triệu đồng một tháng. Chồng gửi về đều đặn 25-30 triệu đồng mỗi tháng. Số tiền đó, tôi chi tiêu cho sinh hoạt, học hành của con, thuốc thang cho mẹ chồng và tiết kiệm một phần nhỏ phòng khi ốm đau.

Tôi luôn nghĩ mình đang vun vén một gia đình ổn định, cho đến Tết năm nay. Hôm đó là mùng 4. Tôi tình cờ nghe được mẹ chồng nói chuyện ngoài sân, khoe vừa mua một mảnh đất gần chợ, giá hơn 800 triệu đồng.

Tôi sững người. Tôi không hề biết chuyện này.

Tối hôm đó, tôi hỏi thẳng mẹ chồng. Bà cho biết số tiền đó là do chồng tôi gửi riêng cho bà, bà tích cóp lại để mua đất, đồng thời nhấn mạnh rằng: “Tiền con trai làm ra thì có quyền đưa cho mẹ, không liên quan đến con dâu”.

Nghe chuyện, tôi gọi điện cho chồng. Anh thừa nhận, mỗi tháng ngoài khoản gửi về cho tôi nuôi con, anh còn chuyển thêm 10-15 triệu đồng cho mẹ trong hơn 3 năm. Tổng cộng số tiền khoảng 400 triệu đồng, cộng với tiền tích cóp trước đó của riêng chồng nên mới đủ mua đất.

Khi tôi hỏi vì sao chồng không nói với tôi, anh nói nhẹ như không: "Sau này cũng là tài sản của gia đình mình".

Mọi thứ bắt đầu rạn nứt từ đó.

Mấy ngày trong Tết, bầu không khí trong nhà trở nên căng thẳng. Mẹ chồng thay đổi thái độ rõ rệt, nhiều lần bóng gió rằng tôi nên “biết điều” trong vai trò làm dâu. Đỉnh điểm, bà nói thẳng rằng nếu tôi không chấp nhận thì có thể ly hôn, bởi “không có cô này thì có cô khác” và cho rằng tiền chồng tôi làm ra phải ưu tiên cho gia đình bên nội.

Nhân dịp chồng được nghỉ Tết ở nhà, tôi nói chuyện thẳng thắn với chồng để anh hiểu góc nhìn của tôi về chuyện bị giấu giếm. Nhưng điều tôi không ngờ là anh đứng về phía mẹ. Anh cho rằng tôi đang “làm quá vấn đề” vì anh vẫn đang chu cấp đầy đủ cho vợ con, không có gì sai. Thậm chí, anh nói tôi “nghĩ nhiều và đừng tham tiền”.

Những lời đó khiến tôi ngỡ ngàng. Tám năm làm vợ, lần đầu tiên tôi hiểu rõ vị trí của mình. Suốt cả tháng nay, tôi suy nghĩ rất nhiều về vị trí của mình trong ngôi nhà này.

Nhưng cú sốc thực sự đến với tôi vào tuần trước.

Trong lúc dọn dẹp, tôi vô tình tìm thấy hồ sơ liên quan đến mảnh đất vừa mua. Điều khiến tôi choáng váng là người đứng tên không phải chồng tôi, mà là mẹ chồng và em trai chồng.

Toàn bộ số tiền mà chồng tôi gửi về - thứ mà anh gọi là “tài sản của gia đình” - đã được chuyển thành tài sản đứng tên người khác.

Tôi gửi hình ảnh giấy tờ cho chồng. Lần này, phản ứng của anh không còn bình thản. Anh tỏ ra khó chịu khi tôi tự ý xem đồ của mẹ, nhưng vẫn giữ quan điểm rằng việc đứng tên ai không quan trọng. Vì theo anh, đó vẫn là tài sản chung của gia đình về lâu dài.

Ngay trong tối hôm đó, mẹ chồng cũng nói rõ quan điểm với tôi: Số tiền đó là của con trai bà, bà có quyền quyết định sử dụng và lựa chọn để em trai chồng đứng tên vì là người ở gần, sau này lo việc hương hỏa. Đồng thời, bà cho rằng việc tôi được chồng chu cấp trong nhiều năm đã là đủ và nhấn mạnh rằng "tôi phải biết điều".

Lúc đó, tôi nhận ra một điều mà trước đây mình chưa từng nghĩ tới.

Suốt 6 năm qua, tôi không phải là người cùng chồng xây dựng tài sản, mà chỉ là người quản lý phần chi tiêu được giao. Còn những giá trị lớn hơn - đất đai, tích lũy lâu dài - lại nằm ngoài sự hiện diện của tôi.

Vì bây giờ chồng tôi đã qua Nhật Bản làm việc trở lại, nên tôi gọi cho anh. Tôi hỏi rõ ràng về vị trí của mình trong cái gọi là “gia đình”. Anh trả lời: "Tình cảm vợ chồng mình vẫn tốt. Đừng vì mấy chuyện không liên quan mà phá hỏng".

Tôi hỏi anh: "Nếu em và con không còn ở trong “nhà mình” của anh nữa, thì anh giữ cái gọi là “tình cảm” đó để làm gì?".

Với tôi, vấn đề không chỉ là tiền mà còn là sự minh bạch, là quyền được biết, được cùng quyết định trong một cuộc hôn nhân.

Mấy ngày nay cảm thấy quá mệt mỏi, tôi tâm sự với bạn bè. Bạn tôi cũng cảm thấy việc tôi không được biết về chuyện đất đai này là không đúng, nhưng nếu vì thế mà bỏ chồng thì cũng không đáng.

Tôi cảm thấy tình huống của mình thật sự khó xử, bản thân không biết sẽ phải dùng thái độ gì để đối đãi với gia đình chồng mà mình từng hết lòng. Xin mọi người hãy cho tôi lời khuyên.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

0 nhận xét:

Post a Comment