Tôi đã có vợ, một người phụ nữ không quá xinh đẹp nhưng đủ dịu dàng, đủ kiên nhẫn để ở bên tôi qua những ngày khó khăn nhất. Chúng tôi cưới nhau không phải vì những rung động cháy bỏng, mà vì cảm giác bình yên khi ở cạnh nhau. Và chính cái bình yên đó, theo thời gian, lại trở thành thứ khiến tôi thấy ngột ngạt.
Rồi tôi gặp cô ấy.
Một người phụ nữ hoàn toàn trái ngược với vợ tôi. Cô nóng bỏng, quyến rũ, nói chuyện đầy mê hoặc. Mỗi lần xuất hiện, cô như mang theo một thứ năng lượng khiến tôi quên sạch mọi nguyên tắc. Ban đầu chỉ là vài tin nhắn qua lại, vài buổi cà phê kéo dài quá giờ. Tôi tự nhủ: “Chỉ là vui thôi, mình kiểm soát được”.
Nhưng tôi đã sai.
Tôi ân hận vì đã trót say nắng người tình nóng bỏng (Ảnh minh họa: Pexels).
Cảm giác được khao khát, được săn đón khiến tôi như trở thành một con người khác. Tôi bắt đầu nói dối vợ, viện đủ lý do để ra ngoài. Mỗi lần nhìn ánh mắt tin tưởng của cô ấy, tôi có chút chột dạ… nhưng rồi lại nhanh chóng gạt đi. Tôi nghĩ mình xứng đáng có thêm một chút “gia vị” cho cuộc sống.
Đêm đó, mọi thứ vượt khỏi giới hạn.
Cô nhắn cho tôi: “Anh đến đi, em chờ”. Chỉ một câu nói nhưng đủ khiến tôi không thể từ chối. Tôi nói dối vợ là đi công việc đột xuất. Khi bước ra khỏi nhà, tim tôi đập nhanh một cách lạ thường, vừa hồi hộp, vừa kích thích, vừa… có gì đó không yên.
Căn phòng nơi cô chờ tôi được chuẩn bị như một cái bẫy ngọt ngào. Ánh đèn dịu, mùi nước hoa nồng nàn. Cô đứng đó, nhìn tôi, mỉm cười. Không cần nói nhiều, tôi biết chuyện gì sẽ xảy ra.
Cô gái nóng bỏng tôi khao khát có được, từ từ tiến lại gần tôi. Chúng tôi quấn lấy nhau, tưởng như quên hết mọi thứ. Nhưng khi vừa nhìn xuống bụng người phụ nữ ấy, vết sẹo chằng chịt khiến tôi giật mình.
Cô gái xinh đẹp nóng bỏng ấy cũng giống như vợ tôi, với những vết sẹo chằng chịt vì sinh nở. Tôi từng chê bai vợ mình cũng vì những vết sẹo mà không hề nghĩ rằng, vợ đã phải chịu đựng những đau đớn để sinh cho tôi hai cô con gái ngoan ngoãn.
Hình ảnh vợ cứ thế hiện lên trong đầu tôi. Không phải lúc vợ tôi đẹp nhất, không phải lúc cô ấy cười, mà là một buổi tối bình thường, khi vợ ngồi đợi tôi ăn cơm, ánh mắt có chút mệt mỏi nhưng vẫn dịu dàng.
Cảm giác tội lỗi ập đến như một cú tát.
Tôi chết lặng. Không khí trong phòng bỗng trở nên ngột ngạt. Những gì vừa nãy còn hấp dẫn, giờ bỗng trở nên đáng sợ. Tôi nhận ra mình không phải đang tìm kiếm hạnh phúc mà chỉ đang chạy trốn sự trống rỗng của chính mình.
“Anh sao vậy?”, cô nhân tình hỏi, giọng có chút khó hiểu.
Tôi không trả lời được.
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, tôi thấy rõ tương lai nếu mình bước tiếp. Ánh mắt tổn thương của vợ, và cả sự khinh bỉ dành cho chính mình.
Tôi quay lưng: “Anh xin lỗi”.
Tôi chỉ nói được vậy, rồi mở cửa và bước ra ngoài, không dám nhìn lại, không dám giải thích thêm. Tôi rời khỏi nơi đó như một kẻ vừa tỉnh khỏi cơn mê.
Đêm hôm đó, tôi lang thang ngoài đường rất lâu, không dám về nhà ngay. Tôi không biết mình nên thấy nhẹ nhõm hay xấu hổ, có lẽ là cả hai. Tôi đã suýt đánh mất tất cả chỉ vì một phút nông nổi.
Cuối cùng tôi cũng mở cửa bước vào nhà, vợ tôi vẫn chưa ngủ. Cô hỏi tôi vài câu về công việc, vẫn cái giọng bình thường ấy. Tôi nhìn cô, lòng nghẹn lại.
Vợ không biết gì cả. Và chính điều đó khiến tôi thấy mình tệ hại hơn bao giờ hết. Tôi không dám kể, có lẽ sẽ không bao giờ kể…
Nhưng từ đêm đó, tôi hiểu một điều, không phải thứ gì hấp dẫn cũng đáng để đánh đổi. Và đôi khi, điều khiến ta dừng lại không phải là đạo đức… mà là nỗi sợ phải đối diện với chính bản thân mình sau khi mọi chuyện đã xảy ra.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment