Friday, March 13, 2026

Cho nam đồng nghiệp mượn nhà, không ngờ cậu ta "mượn" luôn vợ tôi

Tôi năm nay 38 tuổi, vợ tôi vừa tròn 30. Chúng tôi cưới nhau đã 5 năm, có một cô con gái nhỏ.

Nói một chút về cuộc hôn nhân này, ban đầu vợ tôi là người chủ động. Tính tôi vốn khô khan, trầm lặng, ít nói. Cô ấy ngược lại, luôn sôi nổi và tràn đầy năng lượng. Thấy cô ấy bạo dạn nói chuyện yêu đương, tôi nghĩ có lẽ cô ấy chỉ nhất thời trêu đùa, bởi thời điểm đó tôi đã 32 tuổi, cô ấy mới 24 tuổi, còn rất trẻ.

Không ngờ, vào lần sinh nhật thứ 33 của tôi, cô ấy chủ động hẹn gặp, tặng hoa, tặng quà rồi nói lời tỏ tình, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc. Tôi lúc đó không biết nên phản ứng thế nào, chỉ nói: “Không biết em là thật hay đùa. Nhưng dù có yêu nhau thì vẫn nên để tôi theo đuổi em chứ”. Thật sự, giây phút nghe cô ấy tỏ tình, trái tim tôi đã rung động.

Không lâu sau đó, chúng tôi về chung một nhà. Chồng trầm tính, ít nói, vợ lại như con chim líu lo suốt ngày. Ai cũng nói, chúng tôi đúng là bù trừ lẫn nhau thành một đôi vừa khớp.

Cưới vợ ở tuổi ngoài 30, khi công việc đã ổn định. Tôi tự tin mình hoàn toàn có thể lo cho vợ con. Vợ tôi hầu như không phải lo toan hay chịu áp lực gì, nhất là về kinh tế.

Cho nam đồng nghiệp mượn nhà, không ngờ cậu ta mượn luôn vợ tôi - 1

Không gì đau đớn hơn chứng kiến vợ mình cùng người đàn ông khác (Ảnh minh họa: Vocal Media).

Trước khi cưới nhau, tôi có một căn hộ chung cư nhỏ, khá gần chỗ làm của vợ. Sau khi cưới vài năm, rồi có con, tôi thấy không gian nhà cũ khá chật chội nên quyết định vay mượn thêm ít tiền mua một căn hộ rộng rãi hơn. Sau khi chuyển sang nhà mới, căn hộ đó vợ chồng tôi cho thuê, hằng tháng cũng có thêm một khoản thu nhập.

Mấy tháng trước, người thuê trả nhà chuyển đi nơi khác. Vì gần cuối năm, ít người có nhu cầu thuê nhà nên vẫn để không.

Cận Tết vừa rồi, vợ tôi nói, có một đồng nghiệp từ chi nhánh miền Nam ra ngoài này thực hiện dự án khoảng một tháng. Anh ấy đang tìm thuê nhà gần cơ quan để đi làm cho tiện. Dù sao nhà chúng tôi cũng đang để không, có thể cho anh ta mượn ở nhờ một thời gian ngắn không? Vì là đồng nghiệp, anh ta lại không ở lâu dài, lấy tiền cũng ngại. Tôi bảo vợ, cứ tùy ý quyết định.

Chuyện cho đồng nghiệp của vợ mượn nhà, nói thật là tôi không hề lưu tâm. Cho đến một buổi trưa tuần trước, có việc đi ngang qua khu chung cư đó, tôi mới chợt nhớ ra nên ghé vào.

Nhưng điều tôi không ngờ chính là, khi tôi vừa ra khỏi thang máy thì vợ tôi từ căn hộ đi ra, tiếp đó là một cậu thanh niên trẻ chắc cũng chỉ trạc tuổi cô ấy mà tôi đoán là cậu đồng nghiệp vợ cho mượn nhà. Họ quay lưng lại phía tôi, xuống thang máy từ cuối hành lang đối diện.

Sau phút bất ngờ, trong đầu tôi liền hiện ra rất nhiều câu hỏi: Tại sao vợ tôi lại ở cùng cậu ta? Căn hộ khá gần cơ quan, là họ tranh thủ buổi trưa về nhà chơi hay có gì đó khuất tất mờ ám? Đầu tôi lúc đó nghĩ khôn thì ít, nghĩ dại thì nhiều, lồng ngực bỗng cảm thấy hồi hộp, khó thở.

Tối đó, tôi ra vẻ thản nhiên hỏi vợ: “Cậu đồng nghiệp của em còn ở nhà mình không?”. Tôi quan sát, thấy cô ấy thoáng bối rối trả lời: “Anh ấy vẫn đang ở đó. Đúng ra là kết thúc dự án rồi. Nhưng vì chậm tiến độ nên kéo dài thêm một chút”.

Tôi lại hỏi: “Dạo này em có ghé qua đó không?”. Vợ tôi trả lời, giọng vội vàng: “Không, em qua đó làm gì?”. Chỉ cần một câu trả lời ấy, tôi đã biết là có vấn đề. Nhà của mình cho người khác mượn, nếu thỉnh thoảng ghé qua cũng là chuyện bình thường. Hoặc là đồng nghiệp với nhau, tiện qua chơi cũng không có gì cả. Nếu không có gì mờ ám, khuất tất, sao vợ tôi lại vội vàng phủ nhận chuyện cô ấy ghé qua căn hộ cũ cùng đồng nghiệp của mình.

Tính tôi xưa nay làm gì cũng thích rõ ràng. Tôi không muốn vợ chồng mà phải nghi ngờ bóng gió lẫn nhau. Sau khi suy nghĩ, tôi quyết định theo dõi vợ.

Mỗi sáng, vợ đều ra khỏi nhà muộn hơn tôi vì còn chở con đến trường, chắc cũng vừa kịp giờ làm. Chiều nào, cô ấy cũng về đón con trước và về nhà trước tôi. Ngoài giờ hành chính và cả ngày nghỉ, hầu như vợ không ra ngoài hoặc nếu có cũng là đi với cả gia đình. Vậy thì nếu có thời gian rảnh rỗi chỉ là vào buổi trưa.

Và đúng như suy đoán của tôi. Hóa ra, buổi trưa tôi bắt gặp vợ cùng đồng nghiệp từ căn hộ của mình đi ra có lẽ không phải là lần đầu tiên, và cũng chưa phải là lần cuối cùng.

Trưa hôm đó, sau khi theo chân vợ từ cơ quan về căn hộ cũ. Tôi cố gắng lắm mới đợi được 10 phút rồi gõ cửa. Người đàn ông trẻ ra mở hé cửa, để lộ người chỉ mặc một chiếc quần cộc, không mặc áo. Cậu ta chậm rãi hỏi: “Anh tìm ai?”.

“Tôi tìm vợ tôi”, nói xong, tôi dứt khoát đẩy cửa bước vào nhà, đúng lúc nhìn thấy vợ mình đang cài lại khuy áo. Mặt cô ấy không giấu nổi vẻ kinh hãi, lắp bắp hỏi: “Sao anh lại đến đây?”.

Cả 3 chúng tôi ngồi ở bàn, không gian như đóng băng, chỉ có tiếng sụt sịt khóc của vợ tôi. Tôi phải cố kìm nén lắm mới không đấm vào mặt gã trai kia, mới không nói những lời nặng nề với vợ. Là đàn ông, điều khó chấp nhận nhất chính là chứng kiến vợ mình đang cùng người đàn ông khác...

Hai người họ đã làm những gì trong căn hộ của tôi, chuyện rõ như dưới ánh mặt trời, chẳng còn gì để phân trần hay bàn cãi. Chàng trai kia nhận hết trách nhiệm về mình, nói rằng chính anh ta đã chủ động quyến rũ vợ tôi. Còn vợ tôi, cô ấy thú nhận chỉ là do phút yếu lòng.

Tôi nói với cậu ta: “Tôi có lòng tốt cho cậu mượn nhà, cậu lại “mượn” luôn vợ của tôi. Nếu cậu thích, tôi cho cậu luôn, không cần trả lại”. Nói rồi, tôi đứng dậy rời đi, cố tỏ ra mạnh mẽ để che giấu cõi lòng tan nát.

Tôi đã đề cập đến chuyện ly hôn, còn cô ấy vẫn một mực xin tha thứ. Nhìn con gái chưa tròn 4 tuổi, lại nghĩ đến chuyện để con phải sống trong cảnh thiếu mẹ, vắng cha, tôi rất đau lòng.

Vợ tôi hỏi: “Anh đành lòng để con sống cảnh không có bố hay sao?”. Tôi nói với cô ấy: “Tôi vẫn luôn là bố của con, chỉ là không phải chồng của em nữa”.

Tôi từng nghĩ, dù vợ tôi thế nào, tôi vẫn luôn yêu thương cô ấy, trừ việc ngoại tình. Với tôi, phản bội là phản bội, dù vì bất cứ lý do gì cũng khó có thể tha thứ.

0 nhận xét:

Post a Comment