Thursday, March 19, 2026

Con gái có thai ở tuổi 19, tôi phải đến nhà trai van xin

Nhận tin con gái 19 tuổi của mình mang thai ngoài ý muốn, tôi muốn ngất xỉu. 19 tuổi, cái tuổi còn ngây thơ, mơ mộng, giờ phải ngưng học để sinh con, quá nhiều thiệt thòi, hệ lụy.

Con tôi trượt nguyện vọng 1 nên học theo nguyện vọng 2 ở trường đại học cách nhà gần 100km. Trước đó, con không hề tâm sự với tôi chuyện có người yêu. Một ngày nọ, con bất ngờ khóc gọi cho tôi, thông báo có bầu.

Nghe tin, tôi lịm người. Con bé còn quá nhỏ, ngoài học đã biết lo toan gì đâu. Tôi tức tốc đặt xe lên trường, mục đích vừa trấn an để con không nghĩ quẩn làm liều, vừa kiểm tra xem bạn trai của con thế nào.

Đối diện với tôi là hai gương mặt non choẹt, chứa đầy sợ hãi. Con gái tôi khóc, mắt sưng vù, nói có chửa lâu rồi nhưng do thiếu hiểu biết nên không phát hiện ra. Đến khi phát hiện ra thì lại chần chừ, sợ không dám bảo mẹ.

Người yêu con bé cũng mới 20 tuổi, mặt tái nhợt, chỉ biết nói câu "Cháu không biết" khi tôi hỏi muốn xử lý thế nào. Khi tôi đề nghị gọi điện thông báo với gia đình bên đó, thằng bé hoảng loạn, căng thẳng đến tội nghiệp.

Tôi đành vì con, hạ mình đi nói chuyện với người ta. Khi tôi trực tiếp trao đổi, đề nghị nhà bên kia tổ chức cưới vì cái thai trong bụng con tôi đã lớn, thái độ nhà trai khiến tôi ngã ngửa.

Con gái có thai ở tuổi 19, tôi phải đến nhà trai van xin - 1

Người mẹ khổ tâm vì con gái 19 tuổi có thai (Ảnh minh họa: T.L.).

Thay vì vui mừng khi gia đình sắp có tin vui, hoặc chí ít cũng phải bình tĩnh cùng tôi tìm hướng giải quyết, họ phản ứng rất vô trách nhiệm, đặc biệt mẹ ruột cậu bé. Người phụ nữ ấy nói rằng con bà là độc đinh của dòng họ, học giỏi, chăm ngoan, là niềm hy vọng của cả nhà.

"Không thể dập tắt tương lai của thằng bé bằng một đám cưới lãng nhách", bà ta nói.

Tôi hết lời phân tích nhưng nhà trai nhất quyết không hợp tác. Họ tuyên bố không cưới xin gì hết, không thể vì thương hại con tôi mà đánh chìm cuộc đời con trai họ được. "Muốn tốt cho con thì nhà nào đưa về nhà đấy dạy bảo", nhà ấy nói.

Tôi biết họ đang tìm cách phủi tay. Chuyện xảy ra rõ ràng do lỗi từ hai phía. Tôi cũng như họ, ai chẳng muốn bảo vệ con mình. Nhưng tôi không dám tranh cãi hơn thua, vì con, tôi sẵn sàng nhịn hết.

Trong lòng người mẹ như tôi nóng hơn lửa đốt nhưng đành "ngậm bồ hòn làm ngọt", tuyệt đối không để con gái của mình "không chồng mà chửa", sẽ bị coi thường, dị nghị.

Nhìn con gái sợ hãi bấu lấy mẹ mà tôi không khỏi xót xa. Bạn trai của nó thì trước sau đều răm rắp nghe theo sắp xếp của mẹ. Tôi chẳng nghĩ được gì nhiều, quỳ sụp xuống nói gần như van xin: "Thôi thì con dại cái mang, giờ lỡ rồi, thai nhi đã lớn không thể bỏ, tôi mong anh chị cũng là bậc làm cha, làm mẹ hiểu và thương tương lai của hai đứa".

Tôi tính tổ chức cưới xong, con trai họ vẫn học bình thường, còn con gái tôi chấp nhận bảo lưu, đợi đẻ xong học tiếp. Chỉ cần hai bên gia đình hỗ trợ, chắc chắn mọi chuyện sẽ đâu vào đó. Tuy nhiên nhà trai có vẻ nắm được thế ở trên, nhất quyết làm căng chuyện.

Họ không những không đồng tình chuyện cưới xin mà còn tỏ ra nghi ngờ đứa nhỏ trong bụng con gái tôi có phải con cháu họ không. Mẹ bạn trai con tôi yêu cầu con bé đẻ xong phải xét nghiệm ADN. Nếu là cháu thì họ nhận, nhưng trước mắt chỉ hứa nhận cháu chứ không hứa nhận dâu. Họ không chắc thời gian tới hai đứa còn thương nhau không mà hứa hẹn.

Tôi ra về trong đau khổ, bẽ bàng. Vì con, tôi vứt bỏ cả lòng tự trọng để quỳ lạy van xin nhưng bị người ta nói thẳng vào mặt: "Con dại thì đem về dạy". Tôi mất ăn mất ngủ mấy hôm nay, buồn 5 phần mà thương con 10 phần. Bây giờ con chỉ có tôi để làm chỗ dựa nhưng bản thân tôi cũng cảm thấy bất lực quá...

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

0 nhận xét:

Post a Comment