Thursday, March 26, 2026

Chồng Tây hơn 26 tuổi ngày càng kém chuyện chăn gối, tôi có nên chia tay?

Tôi năm nay 40 tuổi, từng trải qua một cuộc hôn nhân đổ vỡ. Sau đó, tôi kết hôn cùng một người đàn ông quốc tịch New Zealand, 66 tuổi. Chúng tôi bên nhau được 5 năm, cùng sống với con trai riêng của tôi tại TPHCM. 

Chồng tôi không phải người tệ bạc. Anh hiền lành, dễ tính, không kiểm soát tôi, mọi việc trong nhà đều tùy ý tôi sắp xếp. Cuộc sống giữa chúng tôi nhìn bề ngoài khá yên ổn. Tôi yêu anh vì anh trân trọng tôi, luôn quan tâm, yêu thương tôi. Anh có điều kiện kinh tế, làm kinh doanh giỏi nên tôi sống thoải mái, không cần bận tâm vật chất.

Chồng Tây hơn 26 tuổi ngày càng kém chuyện chăn gối, tôi có nên chia tay? - 1

Tôi trăn trở vì hôn nhân với chồng Tây 66 tuổi (Ảnh minh họa: Pinterest).

Nhưng càng bên nhau nhiều năm, tôi càng thấy một khoảng trống. Đó là cách chồng ứng xử với con tôi.

Con trai tôi năm nay 15 tuổi. Cháu ngoan, chăm học, giao tiếp tiếng Anh tốt. Trong những dịp gia đình đi chơi, hay sinh nhật của chồng, anh ấy vẫn luôn rủ con trai tôi đi cùng. Nhưng hằng ngày, anh gần như không bao giờ hỏi han gì về con. Không hỏi con thích gì, hôm nay ở trường ra sao, muốn học môn gì, tương lai con tính ra sao. Cũng không có sự quan tâm sâu sắc nào đến việc học hành hay định hướng cho con. Mọi thứ dường như dừng lại ở mức chỉ là sống chung mái nhà.

Những lần về nước rồi trở lại Việt Nam, anh cũng chưa từng chủ động mua cho con một món quà nhỏ. Không phải vì tôi cần vật chất, tôi cũng biết văn hóa người phương Tây coi trọng sự độc lập, nhưng tôi không tránh khỏi cảm giác con mình không được chồng để tâm. 

Trong khi đó, bạn trai cũ của tôi (tôi quen sau khi chia tay chồng cũ và chúng tôi vẫn giữ liên hệ bạn bè) luôn nghĩ cho con tôi từng chút một: Học trường nào, định hướng ra sao, thậm chí là những món đồ chơi nhỏ cũng nhớ để mua. Sự đối lập ấy khiến tôi nhiều lúc chạnh lòng vì không tìm được cho con người cha tốt.

Không chỉ vậy, một điều tế nhị nhưng ngày càng khiến tôi băn khoăn là chuyện vợ chồng. Lúc mới kết hôn, tôi không cảm nhận nhiều sự chênh lệch tuổi tác. Gần đây, sức khỏe anh ấy giảm sút rõ rệt. Chuyện chăn gối không còn như trước, thậm chí nhiều lúc gần như không còn hứng thú gần gũi tôi.

Tôi hiểu đó là quy luật tuổi tác, tôi biết chồng đã lớn tuổi, không thể tránh khỏi, nhưng bản thân tôi vẫn là một người phụ nữ ở độ tuổi 40, còn nhiều nhu cầu cảm xúc và sự gần gũi. Sự thiếu hụt này khiến khoảng cách giữa chúng tôi ngày một lớn hơn, không chỉ về thể chất mà cả tinh thần. 

Tôi bắt đầu tự hỏi liệu mình có đang hạnh phúc với hôn nhân này không? Tôi có đang đòi hỏi quá nhiều? Đơn giản là vì đó không phải con ruột nên anh không thể thương theo cách tôi mong muốn? Và cả chuyện vợ chồng, liệu tôi có ích kỷ khi vẫn khao khát những điều mà anh không còn khả năng đáp ứng?

Có lúc tôi tự trấn an rằng, việc anh chấp nhận sống cùng hai mẹ con và chu cấp kinh tế đã là một điều đáng quý. Tôi nghĩ, con mình thì mình thương là đúng rồi, không nên kỳ vọng quá nhiều ở người khác.

Nhưng rồi có những ngày, tôi lại thấy hụt hẫng. Nhìn con lớn lên mà thiếu đi sự quan tâm từ người đàn ông sống cùng nhà, rồi nhìn chính mình trong một cuộc hôn nhân ngày càng nguội lạnh "giường chiếu", tôi không khỏi suy nghĩ: Liệu đây có phải là cuộc sống mà mình muốn gắn bó lâu dài?

Tôi thậm chí đã nghĩ đến một điều rất cực đoan, hay là mình nên dừng lại, tìm một người khác, một người có thể thực sự quan tâm và đồng hành cùng con, đồng thời mang lại cho tôi cảm giác được yêu thương trọn vẹn, một người xây đắp tổ ấm đúng nghĩa hơn?

Rồi ngay sau đó, tôi lại thấy mình ích kỷ. Ở tuổi này, đâu phải muốn là tìm được một người tốt hơn. Và liệu việc thay đổi có khiến cuộc sống của con xáo trộn nhiều hơn không?

Tôi đang đứng giữa hai lựa chọn: Tiếp tục một cuộc hôn nhân bình lặng nhưng thiếu sự gắn kết - cả với con lẫn giữa hai vợ chồng - hay dừng lại để tìm một điều tốt hơn. Xin hãy cho tôi lời khuyên.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

0 nhận xét:

Post a Comment