Thursday, March 26, 2026

Bố mẹ chồng chia đất cho anh cả phần hơn, gặp chuyện lại bắt chồng tôi gánh

Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình phải lên đây tâm sự câu chuyện gia đình nhà chồng với người dưng. Nhưng mọi thứ đã dồn nén quá lâu, đến mức tôi không còn đủ sức chịu đựng.

Nhà chồng tôi có 2 anh em trai và 1 cô em gái. Ngay từ khi về làm dâu, tôi đã nhận ra bố mẹ chồng thiên vị anh cả một cách rõ ràng, không hề che giấu.

Ông bà có 2 mảnh đất và một trang trại. Mảnh thứ nhất từng nói sẽ chia đôi cho anh cả và chồng tôi, nhưng đến giờ phần của chồng tôi vẫn chỉ là lời hứa, chưa được sang tên, lại nằm ở vị trí xấu, giấy tờ không rõ ràng. Trong khi đó, phần của anh cả thì đẹp, dễ bán và đã đứng tên từ lâu.

Mảnh đất thứ 2, ông bà giữ lại một nửa, nửa còn lại sang thẳng cho anh cả mà không cân nhắc gì. Tôi từng tự nhủ tài sản là của bố mẹ, họ cho ai là quyền của họ nên cố im lặng. Nhưng càng sống, tôi càng nhận ra đây không chỉ là chuyện đất đai, mà là cách đối xử lệch hẳn về một phía.

Căn nhà anh cả đang ở bây giờ, chồng tôi cũng góp tiền đi làm nhiều năm gửi về cho vay để xây. Đến giờ không có giấy tờ vay mượn, cũng chẳng có lời hẹn trả. Mỗi lần nhắc đến, anh chị lại than khó khăn rồi lảng đi, còn bố mẹ chồng coi như không có chuyện gì xảy ra.

Trong khi đó, vợ chồng tôi sống ở Hà Nội, chen chúc trong căn phòng trọ 15m2. Đồ đạc chất chồng, bếp đặt ngay cạnh chỗ ngủ, nhà vệ sinh dùng chung cả dãy. Có hôm phải chờ cả tiếng mới vào được đi vì quá đông.

Bố mẹ chồng chia đất cho anh cả phần hơn, gặp chuyện lại bắt chồng tôi gánh - 1

Tôi mệt mỏi vì chồng luôn nghe lời bố mẹ, nhận hết phần thiệt về mình (Ảnh minh hoạ: iStock).

Ngày tôi sinh con, mẹ chồng lên chăm. Ba người lớn và một đứa trẻ trong căn phòng chật chội, nóng nực, bí bách. Con khóc suốt đêm, tôi vừa đau vừa tủi. Tôi nghĩ ít nhất bà sẽ thương con trai mình hơn khi chứng kiến cảnh này.

Nhưng không, bà vẫn mặc định chúng tôi “có điều kiện” vì thu nhập vợ chồng người 15 triệu đồng, người 20 triệu đồng, cao hơn anh chị ở quê lương 6-7 triệu đồng, mà không hề hiểu chi phí sinh hoạt ở thành phố nặng nề thế nào.

Vì biết chúng tôi có khoản tiết kiệm gần 1 tỷ đồng, là số tiền mừng cưới và tiết kiệm suốt gần chục năm đi làm ở Hà Nội để mua nhà, mà trong mắt bà, chúng tôi trở thành chỗ dựa tài chính cho cả gia đình.

Mỗi lần thiếu tiền, ông bà lại gọi cho chồng tôi, khi thì than ốm đau, khi thì kể khổ. Chồng tôi thương bố mẹ nên cứ gửi. Nhưng rồi tôi phát hiện số tiền đó không phải để ông bà sử dụng mà lại chuyển sang cho anh cả, người đã có nhà cửa đầy đủ và còn đang nợ tiền chồng tôi.

Đỉnh điểm là chuyện mảnh đất trang trại đang vướng kiện tụng. Ông bà lên tận Hà Nội, ngồi ngay trong căn phòng trọ chật chội của chúng tôi, nhờ vợ chồng tôi lo liệu.

Chồng tôi không nghĩ gì mà gật đầu ngay, chạy vạy khắp nơi tìm luật sư, bỏ công bỏ việc, khi biết chi phí theo kiện có thể lên tới hàng trăm triệu đồng. Chúng tôi gọi cho bố mẹ chồng thông báo, nhưng chỉ nhận được câu nói bố mẹ không có tiền, các con đứng ra giúp bố mẹ.

Chồng tôi không suy nghĩ nhiều đã gật đầu. Tôi hỏi anh tại sao không bảo anh cả chung vào lo, mà chỉ bắt mình nhà mình chịu. Tôi gọi về hỏi thẳng bố mẹ chồng, nếu thắng kiện thì ông bà tính sao? Tôi muốn biết, gia đình tôi được gì khi vừa mất tiền, vừa mất công để theo kiện.

Nhưng khi nghe câu trả lời của mẹ chồng, tôi chết lặng. Bà nói nếu thắng, ông bà sẽ đăng bán đất ngay, vì không muốn để lâu lại vướng vào phiền phức. Số tiền bán đất, ông bà giữ một nửa để xây nhà, phần còn lại cho em gái vài trăm triệu đồng, còn đâu thì chia đôi cho vợ chồng anh cả và chúng tôi.

Tôi hỏi lại: “Vậy tiền chúng con bỏ ra thì sao?”. Mẹ chồng nói: “Các con có tiền thì phải gánh vác. Anh, em ở quê làm ăn khó khăn, ngày xưa bố mẹ cho chồng con ăn học hơn anh nó, giờ nó phải có trách nhiệm. Với lại các con có cả tỷ đồng tiết kiệm rồi, lo gì”.

Tôi run lên. Cảm giác như mình là người ngoài, chỉ có nhiệm vụ bỏ tiền, còn quyền lợi thì đứng cuối cùng. Mảnh đất đó nếu kiện thắng cũng bán chẳng được bao nhiêu, sợ rằng số tiền khi đến vợ chồng tôi còn chẳng bằng số tiền chúng tôi bỏ ra để lo kiện.

Nghe thấy những lời nói thiên vị và vô lý của bố mẹ như vậy, chồng tôi cũng chỉ im lặng, rồi lại gật đầu như một thói quen.

Chính cái gật đầu đó khiến tôi sụp đổ. Tôi nhận ra nếu cứ tiếp tục như vậy, cả đời này chúng tôi cũng không thể mua nổi một căn nhà ở Hà Nội. Bao nhiêu tiền làm ra cũng sẽ chảy về quê, rồi vòng sang tay người khác, còn vợ con anh mãi kẹt trong căn phòng trọ chật chội.

Đêm hôm đó, tôi nói với chồng: Nếu anh đồng ý bỏ tiền, tôi sẽ chấm dứt cuộc hôn nhân này. Anh trách tôi đẩy anh vào thế khó xử giữa bố mẹ và vợ con. Nhưng anh không nhận ra chính anh đang đẩy chúng tôi vào một tương lai không có mái nhà ổn định.

Tôi không hiểu vì sao phần thiệt luôn thuộc về vợ chồng tôi. Tại sao không phải 3 anh em cùng góp tiền rồi chia theo thỏa thuận, mà chỉ mình chúng tôi phải gánh?

Tôi thật sự không biết phải sống tiếp tục thế nào với một người đàn ông không dám bảo vệ gia đình nhỏ của mình. Và tôi sợ, nếu anh vẫn tiếp tục nghe lời bố mẹ một cách mù quáng, thì không chỉ giấc mơ an cư ở Hà Nội tan vỡ, mà chính gia đình này cũng sẽ rạn nứt, và người khổ nhất chính là con trai tôi.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

0 nhận xét:

Post a Comment