Hôm đó là một buổi tối rất bình thường. Tôi đi làm về muộn, vợ đã ngủ từ lúc nào. Tôi xuống bếp tìm nước uống, tiện tay gom rác mang ra ngoài. Lúc buộc lại túi rác, một tờ hóa đơn nhỏ bị rơi ra.
Ban đầu, tôi không để ý nhưng cái tên cửa hàng trên hóa đơn khiến tôi khựng lại. Đó là một shop bán “đồ người lớn”.
Tôi nghĩ mình nhìn nhầm. Tôi nhặt lên, đọc kỹ lại từng dòng. Ngày mua là 2 hôm trước, tổng tiền gần 1 triệu đồng. Tên sản phẩm không ghi rõ, chỉ là những ký hiệu mã hóa, nhưng đủ để tôi hiểu đó không phải thứ gì bình thường.
Vợ tôi đã bí mật mua "đồ chơi người lớn" về để sử dụng (Ảnh minh họa: TD).
Tôi đứng chết lặng một lúc rất lâu trong căn bếp. Vợ tôi chưa từng nhắc đến chuyện này. Cô ấy vốn là người kín đáo, thậm chí có phần ngại ngùng trong chuyện vợ chồng. Tôi vẫn nghĩ điều đó là bình thường, vì không phải ai cũng cởi mở.
Nhưng hóa đơn này lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Tối hôm đó, tôi không ngủ được.
Trong đầu tôi xuất hiện hàng loạt suy nghĩ mà chính tôi cũng thấy mình đang trở nên đáng sợ. Tôi bắt đầu tự hỏi: Tại sao cô ấy lại mua những thứ đó, cô ấy dùng khi nào? Và quan trọng nhất là dùng một mình, hay cho ai khác?
Sáng hôm sau, khi vợ đi làm, tôi đã làm một việc mà trước đây tôi luôn tự hứa sẽ không bao giờ làm.
Tôi lục tủ đồ của cô ấy.
Tôi mở từng ngăn, từng hộp. Tay tôi run lên, không phải vì sợ bị phát hiện, mà vì tôi biết, một khi đã bắt đầu, tôi sẽ không thể quay lại như trước nữa.
Và rồi tôi tìm thấy một chiếc hộp nhỏ được giấu trong góc tủ quần áo, phía dưới cùng. Được bọc rất kỹ trong túi nilon. Khi mở ra, tôi giật mình, đó đúng là thứ mà tôi đã nghĩ đến. Tim tôi đập nhanh đến mức khó thở.
Tôi ngồi bệt xuống sàn, cảm giác như có ai đó vừa giáng cho mình một cú thật mạnh vào lòng tự trọng. Tôi vừa giận, vừa buồn và cảm thấy bị xúc phạm.
Trong đầu tôi chỉ có một suy nghĩ là sao cô ấy lại cần đến thứ đó, khi tôi vẫn ở đây? Tại sao cô ấy không nói với tôi? Hay là… tôi chưa bao giờ khiến cô ấy cảm thấy đủ?
Những câu hỏi đó cứ xoáy sâu, khiến tôi bắt đầu nhìn lại toàn bộ cuộc hôn nhân của mình. Chúng tôi cưới nhau được gần 3 năm. Không phải lúc nào cũng nồng nhiệt, nhưng tôi vẫn nghĩ chúng tôi ổn. Chúng tôi không có cãi vã lớn, không có dấu hiệu gì của việc rạn nứt.
Nhưng có một điều tôi chợt nhận ra đã rất lâu rồi, chúng tôi không còn gần gũi nhau như trước, mọi thứ trở nên nhanh chóng, qua loa, giống như một nghĩa vụ hơn là một sự kết nối. Tôi từng nghĩ đó là vì cả hai đều bận rộn, mệt mỏi. Tôi không nghĩ sâu xa hơn.
Tối hôm đó, tôi quyết định nói chuyện thẳng thắn. Tôi không vòng vo. Tôi đặt hóa đơn và chiếc hộp lên bàn.
Vợ tôi chết lặng. Tôi chưa từng thấy cô ấy hoảng loạn như vậy. Cô ấy không chối, chỉ ngồi im, mắt đỏ lên.
Một lúc sau, cô ấy mới nói, giọng rất nhỏ: “Em xin lỗi…”. Câu xin lỗi đó không làm tôi nhẹ lòng hơn. Ngược lại, khiến tôi thấy mình như người bị… phản bội.
Tôi hỏi cô ấy lý do. Cô ấy im lặng rất lâu, rồi mới nói một câu mà tôi không ngờ tới: “Em không muốn làm phiền anh”.
Tôi là chồng của cô ấy. Vậy mà chuyện gần gũi với tôi lại trở thành làm phiền? Cô ấy bắt đầu nói nhiều hơn, như thể đã dồn nén từ rất lâu.
Cô ấy nói rằng tôi dạo này luôn mệt mỏi, thường xuyên từ chối hoặc làm qua loa. Cô ấy nói rằng cô ấy đã nhiều lần muốn chia sẻ, nhưng nhìn thấy tôi áp lực công việc, cô ấy lại thôi.
Cô ấy không muốn làm tôi cảm thấy mình không thỏa mãn nên cô ấy tự tìm cách giải quyết. “Em nghĩ như vậy sẽ không ảnh hưởng đến anh…”, cô ấy nói.
Nhưng với tôi, điều đó đã ảnh hưởng rất nhiều. Một phần trong tôi hiểu cho cô ấy nhưng một phần khác lại cảm thấy lòng tự trọng của mình bị tổn thương. Liệu đây có thực sự chỉ là một giải pháp tạm thời? Hay là dấu hiệu của một khoảng cách lớn hơn mà tôi chưa nhận ra.
Những ngày sau đó, không khí trong nhà trở nên nặng nề. Chúng tôi vẫn nói chuyện, vẫn sinh hoạt như bình thường, nhưng có một thứ gì đó đã thay đổi, như một lớp màng vô hình, khó gọi tên, nhưng luôn hiện diện.
Chúng tôi đã sống cùng một mái nhà, nhưng mỗi người lại tự giải quyết những thiếu hụt của mình theo cách riêng. Và khi sự thật bị phát hiện, không chỉ là một sự việc nhỏ, mà là một vết nứt lớn trong lòng.
Lúc đó, tôi chợt nhận ra, có lẽ vấn đề không nằm ở chiếc hóa đơn, hay cái hộp kia mà nằm ở việc chúng tôi đã không còn thực sự hiểu nhau và cần nhau nữa…
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment