Vợ chồng tôi quyết định chia tay vào một buổi chiều không mưa, cũng chẳng nắng. Mọi thứ diễn ra lặng lẽ, không cãi vã, không nước mắt. Chỉ có 2 người ngồi đối diện nhau, nói những câu nghe như đã chuẩn bị từ rất lâu.
Anh bảo, mình dừng lại thôi. Tôi gật đầu. Cái gật đầu nhanh đến mức chính tôi cũng bất ngờ. Bảy năm chung sống, hóa ra có thể kết thúc bằng một cái gật đầu đơn giản như vậy. Tôi không thấy đau, chỉ thấy trống rỗng trong lòng.
Chồng nói tôi tham khi đòi chia nửa căn nhà (Ảnh minh họa: CS).
Tình yêu của chúng tôi không chết vì một người thứ 3. Nó chết dần, chết mòn theo những chuyến công tác của anh và những sự bận rộn chạy doanh số của tôi. Anh đi mải miết, tôi ở lại. Tôi bận rộn tối ngày, anh lại không có mặt.
Có những ngày tôi về nhà, 2 đứa con đã ngủ. Có những đêm anh gọi điện từ một thành phố nào đó, hỏi qua loa vài câu rồi tắt máy. Chúng tôi vẫn là vợ chồng, nhưng sống như 2 đường thẳng song song không gặp nhau.
Hai đứa con trai, mỗi người nuôi một đứa. Quyết định ấy đến nhanh như cách chúng tôi chia tay. Không ai giành, cũng không ai nhường. Chỉ là chọn một cách công bằng nhất để mọi thứ kết thúc gọn gàng.
Tôi nghĩ mình sẽ về nhà ngoại. Mẹ tôi sống một mình, căn nhà rộng mà lạnh. Bà từng nói, con gái lấy chồng rồi thì nhà mẹ chỉ còn là nơi để nhớ. Tôi chưa từng nghĩ sẽ có ngày quay về đó.
Nhưng vấn đề không nằm ở chỗ tôi ở đâu? Nó nằm ở căn nhà chúng tôi đang sống. Căn nhà đứng tên hai vợ chồng, nơi chứa đựng 7 năm ký ức, giờ lại trở thành thứ khó giải quyết nhất.
Trước khi cưới, mẹ tôi cho một tỷ đồng làm hồi môn. Tôi mang số tiền đó cùng anh mua căn nhà trị giá 4 tỷ đồng. Ba tỷ còn lại là tiền của anh. Khi đứng tên chung, chúng tôi không ai nghĩ đến chuyện sau này sẽ phải tính toán.
Tôi chưa từng hỏi, nếu một ngày không còn nhau thì sao? Anh có lẽ cũng không nghĩ tới. Chúng tôi tin vào cái gọi là mãi mãi, như bao người khác từng tin.
Bảy năm trôi qua, căn nhà ấy giờ đã lên giá 12 tỷ đồng. Con số ấy làm mọi thứ trở nên khó nói. Nó không còn là chỗ ở, mà là tài sản. Mà đã là tài sản thì không thể chỉ dùng cảm xúc để chia.
Chồng tôi nói, trước mỗi người bỏ ra bao nhiêu tiền mua nhà thì cứ theo giá thị trường nhân lên mà chia. Tôi cũng nghĩ đơn giản. Tôi góp một phần tư thì lấy lại một phần tư. Ba tỷ đồng anh bỏ ra, 1 tỷ đồng của tôi, rõ ràng như một phép tính. Giờ tôi sẽ nhận 3 tỷ đồng là đúng một phần tư đã góp, tôi không cần hơn, cũng không muốn kém.
Nhưng bạn bè tôi không nghĩ vậy. Họ bảo, ly hôn thì chia đôi cho công bằng. Họ nói 7 năm là 7 năm chung sống, không phải 7 năm làm kế toán để cộng trừ từng đồng một.
Tôi bắt đầu nghĩ khác. Không phải vì lời họ nói, mà vì tôi nhớ lại những ngày anh đi công tác triền miên. Những ngày tôi một mình sinh con, một mình thức đêm, một mình đưa con đi viện.
Anh không có mặt khi tôi sinh con. Anh cũng không có mặt trong những lần con sốt cao. Những khoảng trống ấy, tôi đã tự mình lấp đầy bằng sự chịu đựng và trách nhiệm của một người mẹ.
Có những đêm con khóc, tôi vừa dỗ dành vừa khóc theo. Không phải vì yếu đuối, mà vì mệt. Mệt đến mức không còn biết mình đang cố vì điều gì nữa. Nhưng sáng hôm sau, tôi vẫn đi làm như chưa có gì xảy ra.
Bảy năm tôi một mình sắp xếp, dọn dẹp, thu vén cho ngôi nhà để nó lúc nào cũng trở nên gọn gàng, ấm cúng, xinh đẹp. Tôi không bao giờ tính những điều đó thành tiền. Vì tôi nghĩ, đó là việc của một người vợ, một người mẹ. Nhưng đến hôm nay, khi phải chia một căn nhà, tôi lại tự hỏi, liệu những điều ấy có nên được tính không?
Nếu chỉ nói về tiền, tôi đúng là góp ít hơn. Nhưng nếu nói về những gì đã giữ cho gia đình này tồn tại suốt bảy năm, tôi có thực sự ít hơn không? Tôi không chắc nữa.
Tôi bắt đầu thấy cái gọi là công bằng không đơn giản. Nó không nằm ở con số. Nó nằm ở cách người ta nhìn nhận những gì đã qua. Nhưng mỗi người lại nhìn một cách khác. Tôi cho rằng tôi tính thế là hợp lý, nhưng chồng tôi lại cho rằng như vậy là tôi quá tham lam.
Nếu tôi lấy một nửa giá trị căn nhà hiện tại, liệu có phải là tham? Nếu tôi chỉ lấy phần mình góp, liệu có phải là thiệt? Giữa hai điều đó, tôi không biết cái nào khiến mình yên lòng hơn.
Có những thứ, khi còn ở trong hôn nhân, người ta không nghĩ đến. Nhưng khi bước ra, mọi thứ đều phải rõ ràng. Rõ ràng đến mức lạnh lùng. Và chính sự lạnh lùng ấy làm tôi sợ.
Tôi không muốn biến mình thành một người chỉ biết tính toán. Nhưng tôi cũng không muốn tự làm khó bản thân trong khi người khác có thể sẽ không nghĩ nhiều như vậy. Giữa lý trí và cảm xúc, tôi cứ đứng chênh vênh.
Khi ly hôn, tôi tính cả những năm tháng sinh con, nuôi con, chăm chút xây dựng gia đình vào phần “giá trị” của mình để chia tài sản liệu có đúng không? Xin hãy cho tôi lời khuyên!
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment