Tôi 35 tuổi, làm kỹ sư thu mua nguyên liệu cho một công ty sản xuất thực phẩm ở miền Nam. Công việc của tôi chủ yếu là tìm nguồn nguyên liệu, làm việc với nhà cung cấp và thi thoảng đi khảo sát vùng nguyên liệu ở các tỉnh.
Tôi kết hôn được 4 năm và có một cậu con trai gần 3 tuổi. Vợ tôi kém tôi 5 tuổi, trước đây làm kế toán cho một cửa hàng nội thất. Từ khi sinh con, vợ ở nhà chăm sóc gia đình, chưa quay lại công việc.
Vợ tôi hiền lành, ít nói và rất chu đáo. Cô ấy nấu ăn ngon, chăm con khéo, nhà cửa lúc nào cũng gọn gàng. Sau giờ làm, tôi chỉ cần về nhà là đã có bữa cơm nóng và tiếng con cười.
Nhiều người vẫn nói tôi có gia đình khá yên ấm. Quả thật, cuộc sống của chúng tôi trôi qua bình lặng. Nhưng có lẽ chính sự bình lặng đó đôi khi khiến tôi thấy mọi thứ lặp lại như một vòng quay quen thuộc.
Người chị xinh đẹp cùng cơ quan chủ động rủ tôi đi ăn trưa, đi nhậu sau giờ làm (Ảnh minh họa: Pinterest).
Không biết từ lúc nào, tôi bắt đầu chú ý đến một chị đồng nghiệp trong phòng phát triển sản phẩm. Chị hơn tôi 3 tuổi, từng ly hôn cách đây vài năm. Chị phụ trách kiểm định và lựa chọn nguyên liệu cho các dòng sản phẩm mới nên thỉnh thoảng chúng tôi phải phối hợp công việc.
Chị có ngoại hình nổi bật, vóc dáng gợi cảm, ăn mặc sành điệu. Nhiều người vẫn đùa rằng chị là “hoa khôi” của công ty.
Ban đầu chúng tôi chỉ trao đổi công việc. Sau đó, mỗi khi có chuyến đi khảo sát vùng nguyên liệu như Đồng Nai, Lâm Đồng hay Tây Ninh, chúng tôi lại có nhiều thời gian trò chuyện hơn.
Trong công việc, chị rất kỹ tính, chỉn chu, còn ngoài đời lại khá cởi mở và nói chuyện có duyên. Tôi nhận ra mỗi lần đi làm chung, không khí giữa chúng tôi rất vui vẻ. Chị thường chủ động rủ tôi đi ăn trưa sau những buổi họp dài, hoặc nhờ tôi hỗ trợ vài việc lặt vặt trong hồ sơ nguyên liệu.
Có những việc thực ra chị hoàn toàn tự làm được, nhưng chị vẫn nhắn: “Em rảnh không, qua giúp chị xem cái bảng này với”. Dần dần, chúng tôi nói chuyện nhiều hơn, không chỉ công việc mà cả chuyện đời sống.
Chị từng tâm sự với tôi về cuộc hôn nhân đổ vỡ trước đây. Chồng cũ ngoại tình khiến chị mất niềm tin khá nhiều vào đàn ông. Chị nói hiện tại sống một mình, nhiều khi về nhà thấy rất trống trải.
Khoảng hơn một tháng gần đây, chị bắt đầu rủ tôi đi nhậu sau giờ làm. Ban đầu chỉ là vài ly bia ở quán gần công ty. Nhưng có hôm ngồi đến khuya, câu chuyện giữa chúng tôi cứ ngày một nhiều, có lúc không ai muốn đứng dậy ra về.
Tôi nghĩ nếu một người phụ nữ không có cảm tình, họ sẽ không dễ dàng gặp riêng một người đàn ông đã có gia đình vào buổi tối như vậy. Và tôi cũng phải thừa nhận rằng, từ khi thân thiết với chị, tâm trạng tôi có nhiều thay đổi.
Tôi vốn có ngoại hình bình thường, chỉ "ăn điểm" bởi vóc dáng cao ráo. Được người đẹp trong cơ quan chú ý, tôi thấy... tự hào, đi làm cũng hào hứng hơn. Chỉ cần nhìn thấy chị ở hành lang hay trong phòng họp, tim tôi lại rộn ràng.
Có lẽ “lửa gần rơm lâu ngày cũng bén”. Một buổi tối, chúng tôi lại đi uống bia như thường lệ. Hôm đó quán khá vắng, không khí rất thoải mái. Chúng tôi nói chuyện, uống nhiều hơn mọi khi. Đến khoảng 1h sáng, cả tôi và chị đã chếnh choáng men say.
Trong lúc đứng lên lấy thêm bia, tôi vô tình làm rơi chai bia xuống sàn. Chai vỡ tung tóe. Khi chị cúi xuống dọn bớt những mảnh vỡ, tay chúng tôi chạm vào nhau. Khoảnh khắc đó khiến tôi như bị điện giật. Không hiểu vì men rượu hay vì cảm xúc dồn nén bấy lâu, tôi quay sang hôn chị. Chị bất ngờ đẩy tôi ra. Cả hai ngồi im lặng rất lâu. Không khí trở nên ngượng ngùng đến mức tôi nghe rõ tiếng tim mình đập.
Sau một lúc, tôi lấy hết can đảm nói rằng tôi muốn được ở bên chị ở một nơi riêng tư hơn. Chị nhìn tôi, mỉm cười có chút ngại ngùng, rồi không từ chối. Đêm đó, tôi viện cớ với vợ rằng tôi đi nhậu với sếp say quá ngủ lại công ty nên không về nhà.
Và chúng tôi ở bên nhau. Khoảnh khắc ấy khiến tôi vừa hồi hộp vừa say mê. Tôi có cảm giác như mình quay lại thời tuổi trẻ - khi mọi cảm xúc đều mãnh liệt và cuốn hút. Sáng hôm sau trước khi chia tay, chị vẫn khá thoải mái, còn nói nửa đùa nửa thật rằng: “Chắc còn gặp lại”.
Nhưng điều khiến tôi không ngờ là mọi thứ thay đổi hoàn toàn ngay sau đó một cách chóng vánh. Khi đến cơ quan, chị né tránh tôi. Không còn những câu nói chuyện thân mật, không ánh mắt quen thuộc như trước. Nếu có việc thì chị chỉ trao đổi đúng nội dung công việc, giọng rất lạnh lùng.
Tôi nhắn tin, chị không trả lời. Tôi gọi điện, chị cũng không nghe. Sự im lặng đó khiến tôi vừa bối rối vừa hụt hẫng.
Nhưng điều khiến tôi trăn trở hơn là một tình huống xảy ra vài ngày sau. Hôm đó, trong giờ nghỉ trưa, tôi đi ngang qua khu ăn trưa của công ty. Tôi thấy chị đang ngồi cười nói rất vui vẻ với một đồng nghiệp nam ở phòng kinh doanh. Hai người nói chuyện khá thân mật, thậm chí chị còn vỗ nhẹ vào vai anh ta khi cười.
Khoảnh khắc đó khiến tôi cảm thấy trong lòng khó chịu. Tôi không hiểu vì sao với tôi chị lại đột ngột im lặng, trong khi vẫn có thể thoải mái với người khác. Thậm chí trước đây, tôi thấy chị rất ít khi tiếp xúc vui vẻ cùng đồng nghiệp nam như vậy. Tôi cứ nghĩ mình là ngoại lệ của chị, có khi nào tôi đã sai?
Từ hôm đó, trong đầu tôi luôn có rất nhiều câu hỏi. Tại sao trước đây chính chị là người chủ động làm thân, rủ tôi đi ăn trưa, rủ tôi đi nhậu, tâm sự đủ chuyện? Tại sao chị không giữ khoảng cách với một người đàn ông đã có gia đình?
Nếu chị chỉ xem tôi là đồng nghiệp, nếu chị không có cảm tình với tôi, mọi chuyện đã không tiến triển như vậy. Nhưng rồi sau đêm hôm ấy, chị lại hoàn toàn thay đổi thái độ.
Có lúc tôi nghĩ có lẽ chị hối hận. Nhưng nếu vậy, tại sao sáng hôm sau chị vẫn tỏ ra bình thường? Cũng có lúc tôi tự hỏi liệu tôi chỉ là một phút yếu lòng của chị, hoặc tệ hơn, chỉ là một người để chị tìm đến trong lúc cô đơn. Điều khiến tôi khó chịu nhất là cảm giác bị bỏ rơi mà không hiểu lý do. Tôi cảm thấy mình bị xúc phạm, thiếu tôn trọng, cái tôi bị tổn thương nặng nề.
Tôi biết bản thân mình cũng sai khi đã có gia đình mà lại vượt qua ranh giới như vậy. Nhưng càng nghĩ, tôi càng không hiểu được tâm lý của chị. Tôi nên tiếp tục tìm cách nói chuyện rõ ràng với chị, hay tốt nhất là im lặng và coi như mọi chuyện chưa từng xảy ra?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment