Monday, March 16, 2026

35 tuổi tôi vẫn nhất quyết chờ lấy chồng giàu, đẹp trai và ga lăng

Tôi năm nay 35 tuổi, cái tuổi mà mỗi lần về quê ăn giỗ hay họp mặt gia đình sẽ phải đối mặt với những câu hỏi quen thuộc: “Bao giờ lấy chồng?”, “Con gái qua 30 tuổi là khó lắm đấy”, hay “Đừng kén cá chọn canh nữa, có người tử tế là được rồi”...

Tôi nghe những câu đó nhiều đến mức thuộc lòng. Có người nói với vẻ thương hại, có người nói nửa đùa nửa thật, cũng có người thẳng thắn hơn: “Mày cứ đòi hỏi giàu, đẹp, ga lăng thế thì còn ế dài”.

35 tuổi tôi vẫn nhất quyết chờ lấy chồng giàu, đẹp trai và ga lăng - 1

Tôi vẫn tự tin mình có thể lấy được chồng vừa ý dù đã 35 tuổi (Ảnh minh họa: Elle).

Ban đầu tôi còn thấy chạnh lòng. Nhưng sau nhiều năm, tôi dần hiểu rằng mọi người nhìn cuộc sống của tôi bằng tiêu chuẩn của họ, còn tôi thì phải sống bằng cảm xúc của chính mình.

Tôi không phủ nhận rằng tiêu chuẩn của tôi khá cao. Tôi từng nói thẳng với bạn bè rằng nếu phải chọn chồng, tôi muốn người đàn ông đó phải có 3 điều: Đủ giàu để không khiến tôi phải lo nghĩ về tiền bạc, đủ đẹp trai để tôi cảm thấy tự hào khi đi cạnh và đủ ga lăng để tôi cảm nhận được mình được trân trọng.

Nhiều người nghe xong liền bật cười. Họ bảo tôi đang sống trong mơ. Nhưng ít ai biết rằng những tiêu chuẩn ấy không phải tự nhiên mà có.

Tôi từng có một mối tình kéo dài gần 4 năm khi 20 tuổi. Người đàn ông ấy hiền lành, chăm chỉ, nhưng luôn hài lòng với một cuộc sống bình bình. Khi tôi cố gắng làm thêm, học thêm để thăng tiến, anh ấy lại nói: “Con gái cần gì phải cố quá, sau này lấy chồng là xong”.

Những câu nói đó khiến tôi cảm thấy mình như đang bước đi một mình trong mối quan hệ. Tôi không cần một người đàn ông hoàn hảo, nhưng tôi cần một người có chí hướng, biết quan tâm và đủ tinh tế để khiến người phụ nữ bên cạnh cảm thấy được yêu.

Sau khi chia tay, tôi từng hẹn hò thêm vài người. Có người khá giả nhưng lại keo kiệt đến mức mỗi lần đi ăn đều tính toán từng đồng. Có người ngoại hình ổn nhưng tính cách lạnh nhạt, đến ngày sinh nhật cũng chỉ gửi một tin nhắn chúc mừng ngắn ngủi.

Những trải nghiệm ấy khiến tôi hiểu rằng nếu đã phải bước vào hôn nhân, tôi muốn mình bước vào với cảm giác hạnh phúc thật sự, chứ không phải vì áp lực tuổi tác.

Thế nhưng gia đình tôi lại không nghĩ như vậy.

Mẹ tôi năm nay đã ngoài 60 tuổi, mỗi lần gọi điện đều thở dài. Mẹ bảo bà chỉ mong trước khi nhắm mắt còn được bế cháu ngoại. Những câu nói ấy khiến tôi nhiều đêm nằm suy nghĩ rất lâu.

Đỉnh điểm là vào dịp Tết vừa rồi, một người họ hàng xa giới thiệu cho tôi một người đàn ông hơn tôi 3 tuổi, làm công chức, tính tình được nhận xét là “hiền lành, ổn định”. Gia đình tôi tỏ ra rất hài lòng, thậm chí còn thúc giục tôi gặp mặt ngay.

Tôi đồng ý đi ăn tối với anh ấy.

Bữa ăn hôm đó diễn ra khá bình thường. Anh nói chuyện lịch sự, công việc ổn định, cuộc sống có vẻ yên bình. Nhưng suốt hai tiếng ngồi đối diện, tôi không cảm thấy có bất kỳ sự rung động nào.

Khi tôi chia sẻ rằng mình thích du lịch và muốn mở một cửa hàng riêng trong tương lai, anh chỉ cười nhẹ rồi nói phụ nữ nên sống đơn giản, đừng tham vọng quá. Câu nói ấy khiến tôi như cảm thấy như đang lặp lại câu chuyện của nhiều năm trước.

Sau buổi gặp, tôi nói với mẹ rằng tôi không muốn tiếp tục tìm hiểu. Mẹ tôi giận đến mức cả tháng không gọi điện. Bà trách tôi rằng phụ nữ 35 tuổi mà còn mơ mộng như thiếu nữ. Bà nói nếu tôi cứ giữ tiêu chuẩn cao như vậy, đến lúc già đi sẽ chẳng còn ai muốn lấy.

Tôi không trách mẹ. Tôi hiểu nỗi lo của bà nhưng tôi cũng hiểu chính mình. Tôi có một công việc ổn định ở thành phố, có thể tự lo cho cuộc sống của mình. Tôi không giàu, nhưng tôi độc lập. Điều đó khiến tôi không cần phải bước vào một cuộc hôn nhân chỉ để “cho kịp tuổi”.

Một người bạn thân từng hỏi tôi rằng nếu đến 40 tuổi mà vẫn chưa gặp người đàn ông như mong muốn thì sao. Tôi đã suy nghĩ rất lâu trước khi trả lời. Tôi nói rằng thà sống một mình mà bình yên còn hơn sống trong một cuộc hôn nhân khiến mình không cảm thấy thỏa mãn.

Có thể nhiều người cho rằng tôi quá kén chọn. Nhưng tôi tin rằng mỗi người đều có quyền đặt ra tiêu chuẩn cho hạnh phúc của mình. Tôi chỉ muốn một người đủ tốt để khiến tôi cảm thấy việc chờ đợi suốt những năm qua là xứng đáng.

Đôi khi, vào những đêm muộn, tôi cũng tự hỏi liệu mình có đang quá cứng đầu hay không. Tôi cũng từng thoáng lo sợ rằng biết đâu những lời cảnh báo của mọi người rồi sẽ trở thành sự thật. Nhưng mỗi lần nghĩ đến việc phải kết hôn chỉ vì áp lực, tôi lại cảm thấy lòng mình nặng trĩu.

Tôi vẫn tin rằng trên đời này có những người đàn ông khiến phụ nữ cảm thấy được yêu thương đúng nghĩa, chứ không phải chỉ là một sự lựa chọn tạm bợ cho vừa tuổi.

Có thể tôi sẽ gặp người đó vào năm sau, cũng có thể là vài năm nữa. Hoặc cũng có thể tôi sẽ không gặp. Nhưng ít nhất, tôi biết rằng mình đã thành thật với chính trái tim mình.

Và tôi vẫn tự hỏi, liệu việc một người phụ nữ 35 tuổi kiên quyết không hạ tiêu chuẩn hạnh phúc của mình… có phải là sai?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

0 nhận xét:

Post a Comment