Trước Tết, bạn gái hỏi tôi: “Tết này anh có muốn về quê em chơi không?”. Được lời như cởi tấm lòng, tôi gật đầu ngay mà không hề do dự.
Tính ra, tôi và bạn gái yêu nhau gần một năm tròn, kể từ sau Tết năm ngoái. Cô ấy xinh đẹp, khá kiêu kỳ, không hề dễ tán tỉnh. Tôi đã kiên trì suốt nửa năm dồn hết tâm sức và tiền bạc theo đuổi mới nhận được cái gật đầu của cô ấy.
Cô ấy đã công khai tôi với bạn bè, còn gia đình thì chưa với lý do “bố mẹ không muốn em yêu xa nên em phải từ từ làm công tác tư tưởng cho bố mẹ đã”. Tết nay, được bạn gái mở lời mời về chơi nhà, tôi hạnh phúc cảm thấy như mình đã có “danh phận”.
Sáng mồng 2 Tết, tôi bắt đầu khởi hành về quê bạn gái. Quãng đường 70km không gần, nhưng cũng không quá xa. Đi từ sáng sớm, gần trưa đã tới nơi. Bạn gái đón tôi ngay đầu làng với nụ cười ngọt lịm: “Anh chạy xe có mệt không? Cả nhà em đã làm cơm, chỉ đang chờ mỗi anh thôi”. Nghe tới đó, tự nhiên tôi có chút căng thẳng, hồi hộp. Dù gì, đây cũng là lần đầu tiên tôi ra mắt gia đình bạn gái.
Về nhà bạn gái chỉ một ngày, tôi tiêu hết số tiền bằng nửa tháng lương (Ảnh minh họa: iStock).
Tôi vốn nghĩ, chỉ có mỗi gia đình cô ấy gồm bố mẹ, gia đình chị gái và cô ấy thôi. Nhưng khi tới nơi mới tá hỏa, nhà đông đúc như đi hội. Người già, người trẻ, thanh niên mới lớn, trẻ con ngồi chật trong nhà, chơi kín ngoài sân.
Tôi căng thẳng hỏi: “sao nhà em đông người thế?”. Em cười giải thích: “nay nhà em làm cơm cúng tiễn ông bà ông vải, luôn tiện mời cô bác anh em họ hàng đến ăn bữa cơm đầu xuân luôn. Cũng là vì bố mẹ em biết anh về chơi nên muốn giới thiệu anh với mọi người đó. Anh thấy như vậy đã đủ hoành tráng chưa?”
Vừa vào tới sân, người nhà đã thay nhau cất tiếng hỏi han. Mấy cô cậu thanh niên mới lớn thì thầm chỉ trỏ. Tôi ngại, chỉ biết ngồi một chỗ, ai hỏi gì nói nấy.
Đến khi bữa cơm dọn lên, cơn ác mộng mới thật sự bắt đầu. Từ các bác, các chú nâng ly chào mừng cháu rể tương lai. Đến các anh thanh niên với lời dọa dẫm “không say thì không có cửa làm con rể làng mình”.
Tôi vốn tửu lượng cũng không đến nỗi tệ, nhưng đó là khi đi tiếp khách hoặc uống dăm ba ly với bạn bè. Uống rượu như uống nước lọc kiểu này, tôi thực sự chưa từng trải qua. Đã vậy, rượu "đặc sản quê” lại quá nặng đô, tôi uống chén nào, thấy cuống họng nóng ran tới đó.
Giờ tôi mới thấm thía câu “ở quê, tình cảm đo bằng chén rượu nghĩa là thế nào”. Dù anh có muốn chối từ cũng khó có thể chối từ. Chỉ cần anh còn có thể ngồi vững chưa gục xuống, rượu vẫn phải đổ vào miệng. Với một chàng trai lần đầu đến chơi nhà bạn gái, được gia đình, anh em, họ hàng cô ấy tiếp đón “chu đáo” như vậy, quả thật không thể khiến họ mất lòng.
Tôi không biết mình “gục tại trận” từ lúc nào. Chỉ biết khi bạn gái lay tôi dậy, trời đã sẩm tối: “Dậy đi anh, cùng em đi chúc Tết anh em nội, ngoại một vòng”. Tôi cố ngồi dậy, mãi một lúc mới định thần được mình đang ở đâu.
Bạn gái khều tay tôi nói nhỏ: “Anh nhớ mừng tuổi cho bố mẹ và các cháu con anh chị nhé, mấy đứa nhỏ đang chơi ở ngoài sân. Bố mẹ thì anh mừng mỗi người 500.000 đồng, còn các cháu thì 200.000 đồng nhé”. Riêng chuyện này, trước khi đi, em gái của tôi đã chuẩn bị cho anh trai chu đáo. Em ấy đưa cho tôi một tập phong bao dày đã bỏ sẵn mỗi bao một tờ tiền 50.000 đồng. Giờ bạn gái gợi ý rõ ràng như vậy, tôi đành thay ruột mấy phong bao theo lời cô ấy.
Tưởng thủ tục trong nhà thế là xong, giờ gặp trẻ con, chỉ cần rút bao lì xì đã chuẩn bị sẵn là được. Nhưng không, hễ vào nhà ai, cô ấy cũng nhắc tôi “anh lì xì mỗi cháu 100.000 nhé”. Mà đâu chỉ có lì xì trẻ con, còn mừng tuổi người lớn. Nào là “bác em năm nay 80 tuổi, anh mừng thọ cho bác vài trăm nhé”. Nào là “cô em chồng mất sớm, nghèo khổ lắm, anh mừng tuổi dì thêm thêm cho dì vui nhé”.
Đi một vòng quanh làng, thấy nhà nào cô ấy cũng bảo họ hàng, anh em. Nhà nào cũng ghé vào. Đã vào nhà rồi thì người già trẻ nhỏ đều phải mừng tuổi. Mà bọn trẻ con hay lắm, hễ thấy chúng tôi xuất hiện là chúng cứ đi qua đi lại trước mặt có ý chờ lì xì, không rút phong bao thì ngại. Chiếc ví dày của tôi lép kẹp lúc nào không hay. Chỉ chưa đầy một ngày, mấy triệu bạc bỗng không cánh mà bay.
Vậy mà, trên đường về, bạn gái còn hào hứng nói: “mình mới chỉ đi hết anh em bên nội thôi. Ngày mai em dẫn anh đi chơi bên ngoại. Bên ngoại em còn đông hơn cơ. Ai cũng khen anh trai thành phố đẹp trai hào phóng, khen em có mắt nhìn người đấy”. Tôi nghe bạn gái khen mà không còn cười nổi nữa
Tối đó, nhìn những đồng tiền cuối cùng còn trong ví, nghĩ đến ngày mai “anh em bên ngoại nhà em còn đông hơn”, tôi bỗng có suy nghĩ mình nhất định phải trở về thành phố trong đêm nay. Tôi nhắn tin cho em gái, nhờ em gọi điện nói tôi về nhà có việc gấp để có lý do chính đáng rời đi.
Vốn dĩ, tôi hứa với bạn gái sẽ ở chơi 2-3 ngày rồi sẽ đưa em trở lại thành phố sớm luôn. Nhưng với tình hình này, tôi thấy trong 36 kế, kế “chuồn” là thượng sách.
Về kể cho mấy cậu bạn thân nghe, họ bảo có lẽ bạn gái chỉ muốn lợi dụng tôi. Nếu không, sao lại nhằm ngày Tết mà mời tôi về nhà chơi? Sao lại dắt tôi đi giới thiệu khắp nơi, gặp ai cũng nhắc tôi mừng tuổi số tiền không hề nhỏ? Cô ấy là người thích hào nhoáng, sĩ diện, không yêu tôi thực sự để quan tâm đến cảm xúc của tôi.
Tôi cũng không biết thực chất thế nào. Nhưng giờ ngồi viết ra chuyện này, tự nhiên thấy tình cảm dành cho bạn gái bỗng hao hụt đi ít nhiều. Không biết đó có phải là tình trạng chung của những chàng trai lần đầu về nhà gái ra mắt vào dịp Tết hay là bạn gái muốn “chơi” tôi như bạn bè tôi nói?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment