Tôi năm nay 40 tuổi, vợ tôi kém 4 tuổi. Tôi mở một quán cà phê quy mô nhỏ ở gần nhà, thu nhập không quá nhiều nhưng tôi đủ thời gian để chăm lo cho gia đình.
Vợ tôi làm việc ngành kiểm toán. Cô ấy có vẻ ngoài hiền lành, chỉn chu, kiểu người khiến ai gặp cũng có thiện cảm và dễ tin tưởng.
Chúng tôi quen nhau qua một người bạn chung. Khi ấy, tôi đã trải qua vài mối quan hệ không trọn vẹn, còn cô ấy vừa ra trường, chưa va vấp nhiều. Cô ấy thích sự chín chắn của tôi, còn tôi bị cuốn hút bởi cảm giác an toàn mà cô ấy mang lại. Sau hơn hai năm tìm hiểu, cả hai quyết định kết hôn vì nghĩ rằng đã đủ hiểu, đủ tin để cùng đi đường dài.
Đến nay hôn nhân của chúng tôi đã bước sang năm thứ 10. Chúng tôi có 2 con, đã mua được căn chung cư trả góp. Hằng ngày, tôi vừa quán xuyến quán cà phê, vừa đảm nhận việc đưa đón con đi học. Vợ chồng tôi không quá lãng mạn, nhưng tôi tin đó là tình yêu của những cặp đôi lâu năm, gắn kết vững vàng trong một tổ ấm.
Một lần vợ về nhà và không đeo nhẫn cưới, tôi nghi ngờ cô ấy ngoại tình, liền cài định vị để điều tra sự thật (Ảnh minh họa: Pinterest).
So với tôi, vợ ra ngoài xã hội, va chạm tiếp xúc nhiều người hơn, nhưng tôi chưa từng kiểm soát hay nghi ngờ vợ. Điện thoại của cô ấy tôi không xem, các mối quan hệ đồng nghiệp tôi cũng không hỏi han kỹ. Cho đến khi vài tháng gần đây, những lần vợ về muộn, đi vắng cuối tuần ngày một nhiều.
Có lần, cô ấy về nhà muộn, tay không đeo nhẫn cưới. Khi tôi hỏi, cô ấy cười, nói "rửa tay, để quên ở đâu đó trên công ty". Tôi gật đầu cho qua, nhưng trong lòng thì đặt ra những câu hỏi, nghi ngờ. Trước đó, cô ấy không có thói quen tháo nhẫn cưới.
Sau khi lên mạng tìm hiểu, tôi quyết định gắn định vị vào xe máy của vợ. Tôi cài định vị không phải để bắt lỗi, mà để tự trấn an mình. Tôi nghĩ, chỉ cần vài ngày, thấy lịch trình bình thường, tôi sẽ gỡ nó ra, tin tưởng vợ và im lặng như chưa từng xảy ra khúc mắc.
Thế nhưng, mọi thứ lại quá “hoàn hảo” suốt nhiều tuần: Định vị cho thấy vợ luôn ở cơ quan, lịch trình không có gì bất thường, hầu như chỉ từ chỗ làm về nhà, đi siêu thị, đi ngân hàng... Tôi bắt đầu sống trong trạng thái chờ đợi. Mỗi lần mở điện thoại xem định vị là một lần tim tôi thắt lại. Dù không có dấu hiệu bất thường, trực giác vẫn khiến tôi không thể ngồi yên.
Sau một thời gian, tôi quyết định thuê thám tử tư. Đó là lúc tôi phải thừa nhận rằng mình không còn tin vào lời vợ nói nữa. Những lần đi sớm về trễ, những lần tăng ca, những món quần áo mới, nước hoa mới, vợ tôi ngày càng khác lạ.
Ban ngày tôi vẫn làm việc, vẫn nói chuyện bình thường với vợ nhưng tối lại trằn trọc không thể ngủ ngon. Cuối cùng, nhờ thám tử tư, tôi biết vợ đã ngoại tình.
Cô ấy biết rõ việc tôi gắn định vị trên xe cô ấy, nên đã có chiêu "che mắt" cực kỳ cao tay. Cô ấy để xe lại cơ quan, rồi đi taxi đến khách sạn, sau đó đồng nghiệp của cô ấy cũng đi taxi đến, người vào trước, người vào sau cách nhau 15 phút, vô cùng kín đáo. Có lúc, hai người cùng đi taxi chung để hẹn hò ở khách sạn, mọi thứ phơi bày đến mức không thể chối cãi.
Cảm giác đầu tiên của tôi không phải là ghen tuông, mà là bị xúc phạm. Những buổi tối tôi ở nhà chờ vợ, lo cô ấy về muộn nguy hiểm, trong khi cô ấy đang ngồi ở một chiếc taxi khác, cười nói với người đàn ông không phải chồng mình. Bị xúc phạm vì chiếc nhẫn cưới mà tôi từng trân trọng như một lời cam kết lại có thể được cô ấy tháo ra dễ dàng đến thế, như thể hôn nhân này chỉ cần “để quên đâu đó” là xong.
Tôi thấy mình bất lực. Bất lực vì không biết từ lúc nào, hôn nhân của chúng tôi có vết nứt, để cô ấy tìm một lối rẽ khác, trái tim dành cho người khác. Tôi đau vì đã tin quá nhiều vào hai chữ “vợ chồng”. Nếu không thuê thám tử, làm sao tôi biết được khi vợ đã tính toán kỹ lưỡng để qua mặt tôi như vậy?
Từ lúc phát hiện sự thật, tôi vẫn giữ im lặng, chưa nói ra với vợ. Tôi biết mình không thể sống cùng người đã phản bội. Giờ đây, tôi đứng trước hai lựa chọn và lựa chọn nào cũng khiến tôi trăn trở.
Một là công khai tất cả bằng chứng: Tin nhắn, hình ảnh, lộ trình, để vạch trần sự phản bội ấy. Chỉ cần làm vậy, sự nghiệp của vợ tôi và người đàn ông kia - những người đang làm việc trong môi trường coi trọng hình ảnh và đạo đức - có thể sụp đổ. Tôi có thể chiến thắng trong cơn giận dữ, nhưng cái giá phải trả là danh dự của vợ tôi, và cả sự bình yên ít ỏi còn sót lại của chính mình.
Hai là tôi đưa đơn ly hôn cho vợ ký, im lặng rời đi, con cái mỗi người nuôi một đứa, chung cư bán chia đôi tiền. Không ầm ĩ, không tố cáo, không làm lớn chuyện sẽ giữ danh dự cho chúng tôi. Những ngày qua, tôi không thể chợp mắt, cảm giác nặng nề, day dứt đến khó thở.
Tôi đang mắc kẹt giữa hai con đường ấy. Ngoài ra, tôi không biết rằng, khi vợ biết mọi chuyện vỡ lở, cô ấy có cầu xin tôi tha thứ hay không? Tôi biết cô ấy yêu con, xem con là tất cả cuộc sống. Lúc đó, tôi phải làm thế nào? Xin hãy cho tôi lời khuyên.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment