Tuesday, February 17, 2026

Tôi bị mẹ chồng coi là "không có hiếu" chỉ vì phong bì mỏng hơn em dâu

Tôi chưa từng nghĩ một chiếc phong bì có thể khiến mình thấy nhục đến vậy. Chiều mùng 1, cả nhà quây quần. Mẹ chồng bảo: “Đưa quà đây mẹ cất cho gọn”. Hai túi quà của hai anh em đặt cạnh nhau trên bàn.

Mẹ mở túi của vợ chồng tôi trước, lấy phong bì ra. Bà không đếm, chỉ bóp nhẹ, rồi nhìn tôi. Ánh mắt ấy khiến tôi lạnh sống lưng.

“Nhà này năm nay biếu thế thôi à?”, bà không quát mắng, không trách móc, nhưng đủ để cả căn phòng im bặt.

Tôi chưa kịp nói gì thì mẹ mở túi của em dâu, phong bì dày hơn. Mẹ cười rõ to: “Nhà Út năm nay khá rồi, biếu thế này mới gọi là có hiếu”.

Hai chữ “có hiếu” vang lên giữa phòng khách như một lời tuyên bố. Tôi hiểu, trong mắt mẹ, tôi vừa bị xếp vào nhóm ngược lại.

Tôi bị mẹ chồng coi là không có hiếu chỉ vì phong bì mỏng hơn em dâu - 1

Tôi gục ngã khi chữ hiếu được đo bằng độ dày của phong bao lì xì ngày Tết (Ảnh minh hoạ: Pinterest).

Số tiền trong phong bì của tôi ít hơn em dâu 10 triệu đồng. Nhưng với mẹ chồng, khoảng cách ấy đủ để phân định ai biết điều, ai chưa tròn đạo.

Điều mẹ không biết, hoặc không muốn biết là năm nay vợ chồng tôi vừa vay thêm tiền để đầu tư cho chồng làm ăn, đang trả lãi ngân hàng. Tiền thưởng cuối năm của tôi bị cắt giảm vì công ty khó khăn.

Tôi đã bàn với chồng, đã tính toán rất kỹ. Tôi nghĩ quan trọng là tấm lòng. Nhưng hóa ra, trong mắt mẹ, tấm lòng có thể cân đong bằng tay.

Sau buổi chiều hôm ấy, tôi cảm nhận rõ sự thay đổi. Mỗi khi có họ hàng đến chơi, mẹ kể: “Nhà Út có hiếu lắm”.

Còn với tôi, mẹ nói trước mặt mọi người: “Vợ chồng phải biết lo xa. Đừng để người ta đánh giá”. Người ta là ai? Họ hàng? Hàng xóm? Hay chính mẹ?

Tôi bắt đầu nhận ra, mình không chỉ thua em dâu trong mắt mẹ, mà còn bị đóng mác “không đáng kỳ vọng”.

Điều khiến tôi đau hơn cả là phản ứng của chồng. Hôm qua, khi mẹ so sánh, anh ngồi im. Khi mẹ khen em dâu “có hiếu”, anh chỉ cười gượng.

Tối về, tôi hỏi: “Anh không thấy mẹ làm em bẽ mặt sao?”.

Anh đáp: “Mẹ già rồi, em chấp làm gì. Năm sau mình cố hơn”.

Anh nói cố hơn, nghĩa là mỗi năm phải tăng dần độ dày phong bì để giữ vị trí? Nghĩa là nếu một năm nào đó chúng tôi khó khăn hơn thì sẽ lại bị tụt hạng trong mắt mẹ?

Tôi bỗng thấy hôn nhân của mình giống một cuộc thi ngầm, nơi các nàng dâu phải chứng minh giá trị bằng tiền.

Tôi từng đưa mẹ đi khám bệnh nhiều lần, ở lại chăm mẹ suốt đêm khi bà sốt cao, nấu ăn mỗi cuối tuần vì mẹ kêu mệt. Nhưng những điều ấy không ai nhìn thấy. Chỉ có phong bì được đặt lên bàn và ánh mắt so sánh. Chỉ một câu nói “Biếu thế thôi à?” đã đủ xóa sạch mọi cố gắng của tôi suốt cả năm.

Tôi không ghen với em dâu. Tôi chỉ không chấp nhận việc mình bị định giá. Nếu năm sau tôi biếu gấp đôi, liệu tôi có được gọi là “có hiếu”? Và nếu năm sau nữa tôi lỡ thất nghiệp thì có bị coi là “không có hiếu”?

Hiếu thảo là chăm sóc khi cha mẹ ốm đau, là có mặt khi cần hay chỉ là con số tròn trịa trong phong bì?

Tết lẽ ra là dịp để gia đình ấm lên, nhưng với tôi, đó là khoảnh khắc lạnh nhất trong năm, khi tôi nhận ra vị trí của mình có thể thay đổi chỉ vì chục triệu đồng.

Tôi nên tiếp tục im lặng để giữ hòa khí hay nên nói thẳng với mẹ chồng rằng tôi không phải một chiếc phong bì?

Bạn nghĩ sao trong hoàn cảnh này, tôi đang quá nhạy cảm, hay việc bị “chấm điểm” công khai như vậy là một sự tổn thương mà bất kỳ nàng dâu nào cũng khó nuốt trôi?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

0 nhận xét:

Post a Comment