Tuesday, February 17, 2026

Lì xì ngày Tết: Niềm vui hay là một nỗi lo?

Những năm trước đó, tôi cố gắng theo phong cách Tết truyền thống, chuẩn bị phong bao, đếm tiền, sắp xếp thứ tự trao tay. Mỗi lần đưa đi là một lần tim đập nhanh, không phải vì vui, mà vì sợ thiếu, sợ ít, sợ bị hiểu lầm. Niềm vui Tết khi ấy mỏng như tờ giấy đỏ...

Rồi một tình tiết bất ngờ xảy ra. Một đứa trẻ nhận lì xì của tôi xong bóc ngay trước mặt và quay sang nói với mẹ: "Lúc nãy chú kia lì xì nhiều hơn". Câu nói vô tư ấy khiến tôi ngại vô cùng. Tôi cười trừ, cảm nhận sự vô tình của người lớn đang dạy trẻ con cách so đo hơn là cách yêu thương.

Lì xì ngày Tết: Niềm vui hay là một nỗi lo? - 1

Ngày Tết với tôi là ngày sum vầy, tình cảm không có vướng đến bạc tiền (Ảnh minh họa: CS).

Quyết định không lì xì không phải vì tôi keo kiệt, mà từ một phép tính giản dị. Tôi ở xa nhà, mỗi năm Tết về là một chuyến bay đắt đỏ, là những món quà chắt chiu dành cho bố mẹ. Tiền bạc có hạn, tôi không đủ dư dả để phân phát niềm vui theo cách người ta mong đợi, nhất là khi thời buổi này ai cũng dè dặt chi tiêu.

Nhưng kinh tế chỉ là cái cớ bề mặt. Cái sâu hơn là cảm giác mệt mỏi khi thấy lì xì biến tướng thành cuộc đua ngầm, nơi mệnh giá được cân đo, ánh mắt dò xét, nụ cười lịch sự nhưng nặng trĩu so sánh. Tôi đứng giữa đám đông ấy, bỗng thấy mình lạc lõng như người nói chuyện khác đề tài.

Thế là tôi chọn cách khác. Tôi không lì xì, nhưng tôi ngồi lại lâu hơn. Tôi hỏi chuyện làm ăn, chuyện học hành, chuyện đau ốm, chuyện cười chuyện khóc. Tôi lắng nghe và quan tâm, thấy những mảnh đời vụn vặt ghép thành bức tranh thực hơn mọi phong bao.

Có người nhìn tôi ngạc nhiên, có người cười gượng, có người im lặng. Tôi chấp nhận tất cả. Sự bất ngờ nằm ở chỗ, sau vài phút, câu chuyện vẫn trôi. Không có phong bao, người ta vẫn có thể cười, vẫn có thể chúc nhau điều lành nếu thật lòng muốn, chứ không phải vì một tờ tiền lớn nhỏ.

Tôi nhận ra mình đã tự giải phóng khỏi một nghĩa vụ không tên. Không còn áp lực chuẩn bị, không còn lo lắng sau lưng. Tết đến, tôi ngủ ngon hơn, ăn chậm hơn, nói ít mà nghe nhiều. Sự thoải mái ấy không ồn ào nhưng bền bỉ, như hơi ấm trong một căn phòng đông người cất tiếng nói.

Một tình tiết nữa làm tôi bất ngờ. Sau Tết, một người họ hàng gọi điện, nói rằng năm nay gặp tôi thấy dễ chịu, không phải vì tôi cho nhiều, mà vì tôi ngồi nghe lâu. Lời nói giản dị ấy đủ khiến tôi tin lựa chọn của mình không lạc đường, rằng có những món quà vô hình quý hơn mọi phong bao.

Tôi nhớ đến những cái Tết xưa, khi trẻ con háo hức vì đồng tiền mới và lì xì chỉ tượng trưng, là cái cớ để trao nhau lời chúc. Có lẽ chúng ta đi quá nhanh, mang theo sự vội vàng vào những ngày đáng ra phải chậm, như người ta say mà quên mất mùi của khói bếp bên nồi bánh chưng.

Viết đến đây, tôi không có ý khuyên ai làm theo. Mỗi nhà mỗi cảnh, mỗi người mỗi kiểu. Tôi chỉ kể một trải nghiệm, nơi tôi tìm thấy bình an bằng cách bớt đi một nghi thức. Có thể với người khác, lì xì vẫn là niềm vui trọn vẹn, nhưng trong năm nay, tôi thấy sự đoàn viên là đủ.

Tôi nghĩ rằng, Tết không nên là gánh nặng. Đoàn viên, hàn huyên, mọi người nhìn nhau mà hiểu, thế là đủ nhẹ nhàng. Nếu tiền bạc làm méo mó những cái nhìn, có lẽ ta nên đặt nó xuống một lát để xem còn lại những gì quý hơn.

Và tôi muốn hỏi bạn, người đang đọc những dòng này: Bạn chọn gì cho cái Tết của mình? Bạn sẽ tiếp tục cuộc đua vô hình hay dừng lại để nhìn nhau lâu hơn? Liệu chúng ta có thể trả lại cho Tết sự ấm áp bằng những bàn tay không cần phong bao?

0 nhận xét:

Post a Comment