Chiều cuối năm, tôi chen chúc trong khu chợ đông người. Chị bán hàng quen kéo tay tôi: “Mua áo len cho bố mặc Tết đi em. Đồ mới về mấy mẫu đẹp lắm!”. Tôi đưa tay sờ vào chiếc áo len ấm mịn, nhưng lòng lạnh lẽo như gió đông chiều hun hút thổi qua. Từ mùa đông này, bố tôi chẳng cần một manh áo mới nào nữa cả.
Tôi sinh ra, bố đã sống xa nhà. Trong hành trình tuổi thơ và tuổi trẻ của 3 anh em tôi gần như chỉ có mẹ. Bố công tác xa nhà cách nửa nghìn cây số. Mỗi năm, bố về phép một lần, về tết một lần. Cũng có năm bố trực tết không về, nhà chỉ có 4 mẹ con đón tết trong niềm mong nhớ.
Tôi còn nhớ một năm nào đó, khi tôi khoảng 7 tuổi, còn em trai tôi lên 3. Lúc 2 chị em đang thơ thẩn chơi ở ngõ ngóng mẹ đi chợ về thì bà hàng xóm đi qua bảo rằng bố tôi lái ô tô về đậu xe đầu làng.
Tôi nghe xong, vội cõng em chạy ra đón. Bố tôi nhảy xuống từ ca bin chiếc xe tải chở đầy mía, một tay đỡ lấy em trai từ lưng tôi, một tay lau vết nhọ đất vương trên mặt tôi.
Bữa cơm hôm đó, bố nói với mẹ, bố đi công trình qua nhà nên ghé thăm, tết nay bố phải trực công trình không được nghỉ. Lúc ấy, chỉ tầm một tuần nữa thôi là Tết. Mẹ im lặng không nói gì, đưa tay quẹt nước mắt. Chị em chúng tôi hồn nhiên hỏi bố về có mua áo mới cho con không?
Tết về, con càng thêm nhớ bố (Ảnh minh họa: iStock).
Tôi nhớ mỗi lần bố về thường mang theo rất nhiều những túi bánh lạ từ phương Nam, còn có cả những túi đường phèn, những hộp mạch nha dẻo thơm, ngọt lịm. Quần áo của bố cũng vương một mùi thơm rất lạ tôi chưa từng thấy ở bất cứ đâu. Sau này lớn lên tôi mới biết, đó là mùi nước hoa.
Tôi nhớ năm tôi lên 10, bố về tết sớm. Trên chiếc xe đạp cũ kỹ, bố chở tôi xuống chợ Vinh, mua cho tôi một đôi giày. Hồi đó, trẻ con nông thôn chỉ đi giày nhựa, nhưng bố mua cho tôi một đôi giày da màu đen rất đẹp.
Bố chọn từng đôi giày, ướm thử vào chân tôi, vừa thử vừa trầm trồ: “Chân con gái bố đi đôi giày nào cũng đẹp”. Hôm đó, suốt trên quãng đường về, tôi ngồi sau, mắt chỉ dán chặt xuống đôi bàn chân, nơi đó đang đi đôi giày xinh đẹp nhất mà tôi từng có.
Thời gian thoi đưa, chúng tôi ngày một lớn khôn. Bố không còn dịu dàng như xưa mà ngày càng khó tính. Bố cấm con gái lớn tối không được ra khỏi nhà. Bố đặt ra những mục tiêu muốn chúng tôi phải thực hiện. Những ngày bố về thăm, cả nhà sống trong khuôn phép mới. Tôi chỉ cảm thấy nhẹ nhõm khi bố xách vali rời đi.
Nhiều khi, tôi cảm tưởng rằng bố không thương, không hiểu con cái đủ nhiều. Có lẽ bởi vì bố không bên cạnh những ngày chúng tôi lớn lên, trưởng thành nên không thấu hiểu. Bố chỉ đứng ở vị trí làm bố mà áp đặt chúng tôi theo.
Những năm tôi học đại học, hay sau này đi lấy chồng xa, tôi hầu như rất ít gọi điện cho bố. Thường thì tôi gọi cho mẹ, mẹ không nghe mới bấm số gọi cho bố. Vì mẹ có thể lắng nghe, tỉ tê nhiều chuyện. Còn bố nghe điện chỉ hỏi có việc gì không, vợ chồng con cái khỏe không rồi vội cúp máy vì sợ tốn tiền.
Còn nhớ, hôm tiễn tôi về nhà chồng cách nhà 200km, khi mọi người lần lượt ra về, ai cũng khóc, chỉ có bố là không. Thế nhưng hôm sau gọi điện về, mẹ bảo: “Tối qua bố về tới nhà, ngồi bệt xuống thềm, chỉ nhắc đi nhắc lại “có đứa con gái mà lấy chồng xa quá”. Ông đi ngủ sớm, không ăn cơm".
Và tôi hiểu rằng, bố thương tôi, thương đứa con gái yếu đuối dại khờ này, chỉ là lời bố không nói ra. Sau này, bố vẫn nghiêm khắc, vẫn khó tính, khó gần, nhưng tôi không còn để tâm nhiều nữa.
Dù lấy chồng xa, hầu như năm nào gia đình tôi cũng dành vài ngày về ăn tết với bố mẹ đẻ. Năm nào bố cũng gói bánh chưng sớm để con gái và cháu về ăn tết sớm còn về bên nội. Năm nào biết tin con về, bố cũng đón đợi, dù là khi sáng sớm hay lúc đêm khuya.
Còn nhớ, cũng tầm này mùa đông năm ngoái, bố gọi điện cho tôi hỏi ngày nào công ty cho nghỉ Tết, ngày nào thì đưa cháu về quê? Tối 28 Tết, khi 3 mẹ con tôi dắt díu nhau về lúc nửa đêm, nghe tiếng mở cửa, bố rời khỏi giường với tấm áo bông dày ôm cháu nhỏ vào lòng. Dưới ánh điện, mái tóc bố trắng lấp lóa như nhuộm cả một đời sương gió.
Tôi nào biết, đó là lần cuối cùng mình được bố thức chờ đón. Tôi nào biết đó là mùa xuân cuối cùng tôi có bố ở trong đời. Và đó cũng là giao thừa cuối cùng tôi được nhìn bố đứng trước bàn thờ gia tiên thắp nén hương thơm khấn cầu năm mới.
Những ngày bố nằm viện, trí nhớ không còn minh mẫn, lúc nhớ lúc quên. Có khi bố nằm im cả buổi, cũng có khi thức suốt đêm nói những chuyện không đầu không cuối.
Tôi nắm bàn tay già nua của bố và nhận ra, đó là lần đầu tiên tôi cầm bàn tay của bố. Bàn tay chỉ có những vất vả nhọc nhằn. Bàn tay chưa từng cầm roi đánh tôi một lần nào...
Bàn tay này đã cầm vô lăng lái xe tải hơn nửa đời người qua những cung đường để kiếm tiền nuôi chúng tôi khôn lớn. Bàn tay này đã cầm từng đồng lương hưu ít ỏi ra gửi bưu điện những năm tôi đi học xa nhà. Bàn tay đã gói ghém gửi tôi chiếc chăn bông khi mùa đông đầu tiên tôi kêu ký túc xá trời lạnh.
Cũng bàn tay này đã vuốt tóc tôi hỏi nhỏ “con có đau lắm không?” khi tôi nằm viện cắt bỏ một khối u lành. Bàn tay này đã ôm con gái nhỏ của tôi ngày con mới chào đời và ngồi giặt từng chiếc tã vải cho cháu mới sinh nơi sân nhà ngập nắng.
Phải đến lúc ấy, tôi mới đau đớn nhận ra, cái giá của sự trưởng thành quá đắt. Đó là khi chúng ta phải đối diện với những đớn đau, mất mát không thể chối từ.
Chưa có năm nào như năm nay, cứ nghĩ đến Tết về là tôi khóc. Tôi nhớ bố vô cùng. Nỗi nhớ kèm theo bao nhiêu áy náy và day dứt. Có lẽ tôi đã không gần bố đủ nhiều, không thương bố đủ nhiều nên bố càng đi xa, nỗi thiếu vắng lại càng nhiều không cách nào khỏa lấp.
Nếu như thời gian quay trở lại, tôi sẽ gọi điện cho bố nhiều hơn, sẽ quan tâm bố nhiều hơn. Suốt 40 năm có bố trong đời, môi tôi chưa từng một lần thốt ra câu “con yêu bố”. Lời yêu thương thực lòng có khó nói đến vậy không?
Có lẽ rất nhiều người giống tôi, lúc nào cũng nghĩ mẹ thương mình nhiều hơn. Nhưng tình thương của bố thực ra không thể hiện nhiều bằng lời nói, không bằng những cái ôm. Vẫn là tình yêu thương ấy thôi, nhưng là thể hiện bằng cách khác.
Khi viết những dòng này, nước mắt tôi đã nhòe ướt cả bàn tay. Tôi ghen với những người Tết về vẫn còn đủ cha đủ mẹ. Và tôi hi vọng mọi người biết trân trọng những khoảnh khắc quý giá này dẫu không biết những mùa xuân còn trọn vẹn được bao lâu.
Tôi nhìn lên bức ảnh đại gia đình chụp Tết năm ngoái treo trên tường. Dưới cây hoa đào, bố mẹ tôi ngồi giữa, con cháu đứng sum vầy xung quanh, nghe tiếng lòng mình cất lên khe khẽ: “Bố ơi, bố hãy ngủ ngon. Tết này, bố không phải thức chờ đón con về nhà nữa!”...
























0 nhận xét:
Post a Comment