Tôi là nhân viên văn phòng, lương hơn 10 triệu, thu nhập ngoài thêm khoảng 8 triệu nữa. Tổng cộng mỗi tháng cũng gần 20 triệu, không phải quá thấp nhưng để lo cho một gia đình nhỏ giữa thành phố thì cũng chỉ vừa đủ xoay xở.
Chồng tôi lương hơn 30 triệu, nghe qua thì ai cũng nghĩ cuộc sống chúng tôi hẳn thoải mái lắm. Nhưng thực tế lại không hẳn vậy.
Mỗi tháng, anh chuyển cho tôi đúng 12 triệu gọi là “tiền nuôi con”. Còn lại anh bảo để tích góp cho tương lai, đầu tư vàng, dành dụm mua thêm đất.
Anh nói rất có lý: “Giờ còn trẻ, làm bao nhiêu tiêu bấy nhiêu thì sau này con cái khổ. Phải nghĩ đường dài”. Tôi không phủ nhận tầm nhìn của anh. Tôi cũng muốn con có tương lai tốt, gia đình có của ăn của để. Trước đó, bố mẹ chồng đã hỗ trợ tiền cho chúng tôi mua được căn hộ hai phòng ngủ. So với nhiều người, tôi biết mình không quá vất vả.
Nhưng điều khiến tôi mệt mỏi không phải là chuyện thiếu tiền, mà là cách anh sòng phẳng với vợ đến từng đồng.
Đơn cử như mấy lần, trên đường anh đi làm về, tôi nhờ anh ghé mua hộ ít rau, cân thịt hay hộp sữa cho con, anh sẽ nhắc ngay: “Em bắn lại tiền cho anh nhé, tiền sinh hoạt anh đã đưa đủ rồi”. Lần đầu tôi còn cười cho qua, lần sau tôi bắt đầu thấy khó chịu. Nhiều lần như thế, tôi cảm giác mình không phải vợ, mà là người cùng anh… hùn vốn nuôi con.
Gần Tết, bao nhiêu thứ phải lo. Từ mâm cỗ cúng ông Công ông Táo đã ngót nghét một triệu. Rồi quà biếu hai bên nội ngoại, bánh kẹo, giò chả, hoa quả, phong bao lì xì. Tôi là phụ nữ, tôi hiểu Tết không chỉ là chuyện ăn uống. Đó là sự chu toàn, là thể diện, là tình cảm,…
Tôi đã tự tính toán, tự xoay xở phần lớn. Nhưng khi hỏi chồng tiền hỗ trợ mua quà Tết, anh đưa tôi 4 triệu. Tôi cầm tiền mà ngỡ ngàng.
Sự sòng phẳng của chồng khiến tôi mệt mỏi (Ảnh minh hoạ: Sohu).
Anh đưa tiền và nói rằng: “Bố mẹ cũng mua sắm gần đủ rồi, đừng mua nhiều lãng phí”. Rồi anh còn dặn: “Lì xì mấy cháu trong nhà 50 nghìn là được. Họ hàng xa thì 10 - 20 nghìn thôi”. Tôi nghe xong mà chết lặng.
Mỗi năm chỉ có một cái Tết. Mỗi năm gặp họ hàng, các cháu có một lần. Mình lì xì con người ta, người ta cũng lì xì con mình. Đó là qua lại, là niềm vui của trẻ con, là không khí sum vầy. Tôi không cần phải lì xì thật nhiều để khoe khoang nhưng cũng không thể sơ sài đến mức khiến mình ái ngại khi trao phong bao.
Điều khiến tôi buồn hơn cả là cách anh nói, như thể tôi đang tiêu xài hoang phí, như thể tôi không biết tính toán. Trong khi suốt cả năm, tôi vẫn chắt chiu từng đồng, vẫn so sánh giá từng món đồ siêu thị, vẫn cố gắng không mua cho mình một chiếc váy mới.
Anh luôn nói: “Phụ nữ phải biết tính toán, vun vén vào”. Tôi nghe câu đó nhiều đến mức thuộc lòng. Nhưng tôi tự hỏi, vun vén phải chăng là chỉ mình tôi phải vun vén? Còn anh chỉ cần giữ tiền cho “tương lai” là xong?
Gia đình không phải là một công ty mà mọi khoản chi đều phải hoàn trả rạch ròi. Hôn nhân càng không phải là phép tính cộng trừ chính xác đến từng hóa đơn. Tôi không cần anh đưa hết tiền lương cho tôi. Tôi chỉ cần anh hiểu rằng, những khoản chi cho gia đình, cho Tết, cho hai bên nội ngoại… không phải là “lãng phí”, mà là gìn giữ tình cảm.
Nhiều đêm nằm cạnh chồng, tôi thấy khoảng cách giữa chúng tôi không phải là tiền, mà là cách nhìn về tiền. Với anh, tiền là tài sản phải giữ chặt. Với tôi, tiền còn là công cụ để nuôi dưỡng sự ấm áp trong gia đình.
Tôi đã nhiều lần nhẹ nhàng chia sẻ cảm xúc của mình nhưng anh vẫn giữ quan điểm: “Sau này có đất, có vàng mới yên tâm”. Có lẽ anh không sai. Nhưng tôi chỉ sợ, đến khi có đủ đất, vàng rồi, giữa vợ chồng lại không còn sự thoải mái để cùng nhau vui vẻ tiêu một khoản tiền nhỏ mà không phải suy tính.
Tết này, tôi vẫn sẽ cố gắng lo chu toàn trong khả năng của mình, tuy nhiên, trong lòng tôi vẫn còn một câu hỏi: làm sao để chồng hiểu rằng, tiết kiệm là cần thiết nhưng hà tiện với chính người bạn đời của mình thì không nên?
Tôi không cần một người chồng giàu có. Tôi chỉ cần một người chồng biết rằng, khi vợ hỏi tiền tiêu Tết, đó không phải là đòi hỏi, mà là mong muốn được cùng nhau gánh vác, chia sẻ.
Có lẽ điều tôi cần làm lúc này không phải là cãi nhau vì 4 triệu đồng, mà là tìm một cách nói khác, một thời điểm khác, để anh hiểu cảm giác của tôi. Rằng tôi mệt không phải vì thiếu tiền, mà vì sự chi li, tính toán với cả người thân, gia đình của anh.
An An
(Lào Cai)
























0 nhận xét:
Post a Comment