Saturday, February 21, 2026

"Ngã" vào đàn ông đã có vợ 1 đêm, tôi không sao dứt ra được

Tôi đã qua 1 lần tan vỡ và hiện đang làm mẹ đơn thân. Tôi căm thù những cô tiểu tam vì đó chính là nguyên do tôi không giữ được chồng. Trong suy nghĩ của tôi, ngoại tình là sự ích kỷ, là lựa chọn có chủ ý của những kẻ tệ bạc, ngụy trang bằng cái cớ sai lầm nhất thời. Tôi cảm thấy khinh họ.  

Vậy mà giờ chính tôi trượt dài trong thứ mà mình từng khinh ghét. Mọi chuyện bắt đầu từ đêm quái đản đó. 

Chúng tôi gặp nhau trong một chuyến công tác chung. Anh hơn tôi gần mười tuổi, điềm đạm, lịch thiệp và có cách quan tâm khiến người khác cảm thấy mình được lắng nghe thật sự. 

Anh kể về vợ con với sự trân trọng, không một lời than phiền. Chính điều đó mới khiến tôi chủ quan. Tôi nghĩ một người đàn ông như vậy thì sẽ chẳng bao giờ vượt quá giới hạn.

Nhưng cảm xúc là thứ không đi theo lý trí. Đêm liên hoan kết thúc muộn. Tôi và anh ngồi lại cuối cùng trong phòng khách sạn, nói đủ thứ chuyện trên đời. Từ công việc, gia đình, đến những tổn thương sâu kín mà mỗi người giấu kín bấy lâu. Tôi đã quá cô đơn trong một quãng thời gian dài. Còn anh, dù có gia đình, dường như cũng có những khoảng trống chẳng thể gọi tên. 

Khoảnh khắc anh nắm tay tôi, tôi biết mình nên rút lại. Nhưng tôi đã không làm thế. Một đêm ấy trôi qua trong men say của cảm xúc nhiều hơn là rượu. Không chỉ là sự gần gũi thể xác, mà là cảm giác được khao khát, được cần đến, được ôm chặt như thể mình là người duy nhất trên đời. 

Tôi đã tự lừa mình rằng đó chỉ là một lần lỡ dại.

Nhưng thứ khiến tôi không sao dứt ra được không phải là những cái ôm, mà là cảm giác mình được sống hết mình trong khoảnh khắc ấy. Chính đêm thăng hoa đó đã khiến tôi trở thành một người phụ nữ khác, tham lam và đầy nhục dục.  

Để rồi mỗi khi anh lén lút tìm gặp lại tôi với lý do “Anh không thể chịu được”, tôi lại thấy xốn xang và ngã vào vòng tay của chồng người khác. Cảm giác được người đàn ông khao khát khiến tôi thấy vô cùng xúc cảm. Và mỗi lần anh nói “Anh nhớ em”, tim tôi lại mềm ra. 

Tôi biết mình đang tự đẩy bản thân vào một mối quan hệ không có tương lai. Tôi biết mình đang trở thành kiểu phụ nữ mà trước đây tôi từng khinh bỉ. 

Ngã vào đàn ông đã có vợ 1 đêm, tôi không sao dứt ra được - 1

Tôi đã mắc sai lầm khi là kẻ thứ 3 (Ảnh minh hoạ: pexels).

Tôi không dám biện minh gì cho mình cả. Tôi hiểu rõ mình sai hoàn toàn. Nhưng giữa lý trí và cảm xúc, rất nhiều đêm tôi đã chọn cảm xúc. Chuyện tình cảm sai trái của tôi chỉ dừng lại khi gia đình anh đi định cư ở nước ngoài. 

Những tưởng tôi thoát khỏi sai lầm. Nhưng không, tôi liên tiếp trượt dài trong thứ mà mình từng căm ghét. Tôi cặp kè với hết chồng người này đến chồng người khác. 

Tôi không lý giải được nguyên do, đơn giản là tôi thấy việc lén lút qua lại cảm giác được anh ta khao khát hơn người vợ ở nhà chờ đợi khiến tôi thấy hả hê. 

Nhiều khi tôi có cảm giác tội lỗi sau mỗi lần chung đụng với chồng người khác nhưng cũng có khi tôi nghĩ kẻ phải chịu trách nhiệm là gã đàn ông kia chứ không phải tôi. Tôi không động đến chồng ai đó thì cũng có người khác một khi gã đàn ông có tính trăng hoa. 

Tôi còn trẻ và cũng có chút nhan sắc, học thức nên việc yêu và kết hôn với ai đó tôi nghĩ thực sự không quá khó. Nhưng kể từ khi dính vào các mối tình ngoài luồng với đàn ông đã có vợ, tôi không còn có ý định muốn kết hôn lần nữa. 

Những người đàn ông độc thân khiến tôi e dè bởi câu chuyện tan vỡ lần 1 của họ thì những người vẫn đang có vợ lại khiến tôi an tâm. Họ có sự ổn định, đủ điều kiện chiều chuộng tôi mà lại không đòi hỏi sự ràng buộc.

Ở tuổi này rồi, tôi biết mình không nên sống như vậy. Con tôi cũng đang ở tuổi dậy thì, tôi không muốn chuyện không hay nào đến tai con tôi nhưng để có một lối ra cho suy nghĩ và hành động của mình thì tôi chưa tìm được. Những người đàn ông đó cứ đến và tôi không cản bản thân nổi. 

Tôi viết những dòng này trong một đêm rất yên tĩnh. Trong sâu thẳm, tôi nhận ra mình mệt mỏi hơn là hạnh phúc.

Sau mỗi lần lén lút gặp gỡ, cảm giác hả hê vì được khao khát chỉ tồn tại rất ngắn. Khi cánh cửa phòng khép lại, khi họ trở về với vợ con, thứ còn lại trong tôi là khoảng trống. Tôi không được quyền ghen. Không được quyền giận dỗi. Không được quyền đòi hỏi. Tôi chỉ có thể chờ.

Tôi đánh đổi thời gian, cảm xúc và cả sự bình yên của mình cho những mối quan hệ không có tương lai. Tôi tự làm mình chai sạn với ý nghĩ “không cần kết hôn nữa”. 

Tôi biết gốc rễ vấn đề không nằm ở những người đàn ông đã có vợ. Nó nằm ở những vết thương tôi chưa từng chữa lành. Cuộc hôn nhân đổ vỡ khiến tôi mất niềm tin. Tôi sợ yêu một người tự do rồi lại bị bỏ rơi. Tôi sợ đặt hết mình vào một mối quan hệ chính danh rồi lại thua cuộc.

Vì thế tôi chọn những người đàn ông “không thuộc về mình” – để khỏi phải cam kết, khỏi phải kỳ vọng. Trớ trêu thay, chính điều đó lại khiến tôi mắc kẹt.

Có lẽ điều tôi cần không phải một người đàn ông mới, mà là dừng lại. Dừng tất cả những cuộc gặp gỡ lén lút. Dừng việc tìm kiếm cảm giác được khao khát như một cách vá víu lòng tự trọng. 

Tôi cần học cách ở một mình mà không thấy thiếu thốn. Cần đối diện với nỗi đau cũ thay vì phủ lên nó bằng những đam mê nhất thời.

Tôi biết sẽ không dễ. Những tin nhắn “Anh nhớ em” vẫn có sức làm tim tôi rung lên. Nhưng nếu tôi không tự cắt đứt, tôi sẽ tiếp tục lặp lại vòng tròn này – và một ngày nào đó, có thể chính con tôi sẽ là người phải chứng kiến hậu quả.

Tôi suy nghĩ được điều cần làm lúc này nhưng làm sao để thực hiện hiệu quả là câu hỏi lớn lúc này với tôi. Xin hãy cho tôi lời khuyên.  

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

0 nhận xét:

Post a Comment