Friday, February 20, 2026

Giao thừa chồng đi xông đất hết đêm, sáng mùng 1 về đòi ly hôn với vợ

Tôi chưa từng nghĩ có ngày mình lại mở đầu năm mới bằng một trận cãi vã đến mức chồng đòi ly hôn. Người ta bảo đầu xuôi thì đuôi lọt, vậy mà nhà tôi vừa bước sang năm mới đã như đổ vỡ từ bên trong.

Đêm giao thừa năm nay đáng lẽ phải rất vui. Mâm cúng xong, hai vợ chồng còn ngồi xem pháo hoa qua màn hình tivi, con thì chạy nhảy trong nhà. Không khí ấm áp đúng kiểu mà tôi vẫn nghĩ là “Tết của gia đình”.

Nhưng đúng khoảnh khắc vừa sang canh, chồng tôi quay sang bảo: "Anh có hẹn với mấy anh em chiến hữu đi chúc Tết vài nhà, tiện xông đất luôn. Năm nay anh hợp tuổi, lại đang làm ăn được nên nhiều người nhờ lắm".

Anh nói với vẻ rất tự hào, kiểu được coi trọng, được tin tưởng. Tôi cũng hiểu đàn ông đôi khi có niềm vui riêng, nhất là đầu năm ai cũng muốn mở hàng may mắn. Tôi chỉ dặn nhẹ: “Anh đi thì đi, nhưng về sớm nhé. Đừng uống nhiều quá”.

Giao thừa chồng đi xông đất hết đêm, sáng mùng 1 về đòi ly hôn với vợ - 1

Khoảnh khắc đoàn tụ đầu năm bỗng trở thành cuộc cãi vã (Ảnh: Pexels).

Anh gật đầu rất nhanh, rồi mặc áo khoác đi ngay. Tôi thì ngghĩ đơn giản là chắc anh chúc Tết vài nhà tầm một, hai tiếng là về. Nhưng rồi ba tiếng trôi qua. Điện thoại anh gọi lúc được lúc không. Tin nhắn chỉ trả lời cụt ngủn: “Đang ngồi với anh em”.

Đến gần sáng, tôi bắt đầu thấy khó chịu. Không phải vì ghen hay nghi ngờ gì cụ thể, mà vì cảm giác bị bỏ lại. Đêm đầu năm, người ta quây quần, còn mình thức trắng. Con ngủ rồi, nhà im lặng đến mức nghe rõ cả tiếng đồng hồ chạy. Tôi vừa lo vừa bực. Lo vì không biết anh đang ở đâu, bực vì anh chẳng hề nghĩ đến cảm giác của vợ con ở nhà.

Rồi tới tận 7-8h sáng mùng 1, chồng tôi bước vào nhà với mùi rượu nồng nặc, áo quần xộc xệch, mắt lờ đờ. Nhìn anh, tôi không biết nên hỏi trước là “Anh đi đâu?” hay “Anh ngủ ở đâu?” nữa. Anh chẳng nói gì, đi thẳng vào phòng, nằm vật xuống ngủ.

Tôi ngồi ngoài phòng khách, nhìn mâm bánh kẹo còn nguyên, nhìn con vẫn chưa dậy, tự nhiên thấy Tết trống rỗng kinh khủng. Cảm giác như mình chỉ là người giữ nhà, còn chồng thì có một thế giới khác mà gia đình không nằm trong đó.

Anh ngủ một mạch tới gần chiều mới dậy. Lúc ấy tôi mới không nhịn được nữa, nói đúng một câu: "Anh đi cả đêm không về, có thấy mình quá đáng không?".

Tôi không chửi bới, không gào lên, chỉ nói trong trạng thái bực bội và ấm ức. Nhưng phản ứng của anh khiến tôi chết lặng. Anh nhíu mày, giọng khó chịu: "Có mỗi ngày Tết mà cũng cằn nhằn. Đàn bà đúng là lắm mồm".

Tôi nghe mà nóng bừng mặt. Tôi nói lại rằng tôi không cấm anh đi, chỉ là anh đi từ giao thừa tới sáng, vợ con ở nhà chẳng biết anh ở đâu. Tôi hỏi vậy có gì sai? Anh bật lại ngay: "Không chịu được thì ly hôn đi. Đầu năm đã gây sự, mệt mỏi".

Tôi đứng sững. Thật sự không nghĩ chỉ vì một lời trách nhẹ mà câu chuyện lại bị đẩy tới mức đó. Không khí trong nhà căng như dây đàn. Cả ngày hôm đó, hai vợ chồng đóng cửa cãi nhau. Cuối cùng chẳng đi chúc Tết ai, cũng không sang ông bà nội như dự định.

Tết mà như không Tết.

Điều khiến tôi ấm ức nhất không phải là chuyện anh đi nhậu hay đi qua đêm, mà là cách anh coi việc đó là bình thường, còn tôi phản ứng thì thành “đàn bà gây sự”. Tôi không cần anh xin lỗi rối rít, chỉ cần một câu kiểu: “Anh hơi quá chén, xin lỗi vì để em lo”, vậy thôi.

Nhưng anh chọn cách tấn công ngược lại, đẩy lỗi về phía tôi, như thể việc tôi khó chịu là vô lý, còn việc anh bỏ nhà đi suốt đêm giao thừa là chuyện hiển nhiên.

Tôi cứ tự hỏi: Mình sai ở đâu?

Sai vì mong chồng dành thời gian cho gia đình vào khoảnh khắc chuyển giao năm mới? Sai vì cảm thấy tủi thân khi cả đêm không biết chồng đang ở đâu?Hay sai vì dám nói ra cảm xúc của mình?

Bạn bè tôi thì chia hai phe. Người bảo đàn ông Tết có tí rượu chè là bình thường, mình nên bỏ qua cho nhẹ nhàng. Người lại nói vấn đề không phải là cuộc nhậu, mà là thái độ, nếu đã có gia đình mà coi việc bỏ nhà đi cả đêm là chuyện nhỏ, thì rõ ràng anh không đặt gia đình lên trước.

Còn tôi, đến giờ vẫn chưa nguôi được cảm giác bị xem thường. Tôi không muốn ly hôn chỉ vì một trận cãi vã đầu năm, nhưng cũng không thể giả vờ như chẳng có gì xảy ra.

Năm mới đáng lẽ là lúc người ta gần nhau hơn, vậy mà tôi lại thấy khoảng cách giữa hai vợ chồng rõ ràng hơn bao giờ hết. Giờ tôi vẫn cứ lẩn quẩn một câu hỏi: Một người vợ cảm thấy tổn thương vì chồng bỏ đi suốt đêm giao thừa, liệu có phải là người “lắm mồm” như anh nói không?

Hay thực ra, điều khiến hôn nhân mệt mỏi nhất không phải là những cuộc nhậu, mà là cảm giác mình không còn được coi là quan trọng trong cuộc đời người kia nữa?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

0 nhận xét:

Post a Comment