Đã 11 cái Tết kể từ ngày tôi đi lấy chồng nhưng chừng ấy năm, tôi chưa một lần được đón giao thừa cùng bố mẹ đẻ. Lý do rất đơn giản: Tôi là con dâu trưởng của gia đình trưởng họ.
Ở nhà chồng, Tết là sự kiện “thiêng liêng”. Bàn thờ tổ tiên phải đủ vai vế, họ hàng về đông, con dâu trưởng không được phép vắng mặt. Tôi gói bánh, dọn cỗ, tiếp khách từ sáng đến khuya. Pháo hoa nổ rực trên màn hình tivi, còn tôi đứng trong bếp, tay chân mỏi nhừ mà vẫn phải cười.
11 năm ấy, bố mẹ tôi đón giao thừa chỉ có 2 người. Tôi từng xin về ngoại ăn Tết 1-2 ngày, không ai nói "không", nhưng cũng chẳng ai nói "được”. Chỉ là câu nhắc khẽ: “Nhà còn bao việc. Mình là trưởng họ, Tết không thể thiếu con dâu trưởng”. Tôi im lặng, tự nhủ nhịn một chút cho êm cửa êm nhà. Nghĩ rằng bố mẹ còn khỏe, Tết sau sẽ về...
Cho đến năm nay, đầu tháng Chạp, mẹ tôi nhập viện vì bệnh tim tái phát. Bác sĩ nói tình trạng không ổn định, cần theo dõi sát. Tôi ngồi bên giường bệnh, nhìn mái tóc mẹ bạc thêm, tay bố run khi ký giấy tờ. Tôi là con gái duy nhất.
Tối đó, tôi nói với chồng: “Tết này em phải về”. Anh nhìn tôi rất lâu rồi nói: “Em biết nhà mình thế nào mà...”.
Tết này tôi quyết tâm về ngoại (Ảnh minh hoạ: Hoàng Minh Thắng).
Tôi giải thích rằng mẹ đang ốm nặng, tôi cần ở bên bà ít ngày. Anh thở dài: “Ốm thì mình vẫn về thăm được. Nhưng giao thừa mà vắng con dâu trưởng, cả họ nhìn vào”.
Tôi nói: “Mẹ yếu quá, em muốn vào bệnh viện trông mẹ đỡ cho bố Tết này". Anh đáp, giọng cứng lại: “Nếu em đã quyết thế thì tự chịu trách nhiệm. Đừng trách anh nếu bố mẹ anh không còn coi em như trước”.
Câu nói ấy khiến tôi lạnh người. Suốt 11 năm, tôi chưa từng trái ý nhà chồng. Vậy mà chỉ vì muốn về ăn cái Tết với mẹ, tôi bị đặt vào thế đối đầu.
Mẹ chồng nghe chuyện cũng không giấu sự thất vọng: “Làm dâu trưởng phải biết hy sinh. Nhà này bao năm nay vẫn thế, không thể vì bên ngoại mà bỏ trách nhiệm”.
Hy sinh? Tôi đã hy sinh 11 năm. Mỗi lần nhìn bố mẹ ngồi lặng bên mâm cơm giao thừa qua màn hình điện thoại, tôi tự nhủ mình đang làm điều đúng, nhưng đúng với ai?
Tôi hỏi chồng: “Nếu sau này con gái anh đi lấy chồng, nó không được về thăm khi mình ốm, anh có thấy công bằng không?”. Anh im lặng, rồi nói: “Đừng so sánh”.
Đó là lần đầu tiên chúng tôi cãi nhau gay gắt vì Tết. Anh cho rằng tôi ích kỷ. Tôi hỏi lại: “Ích kỷ khi muốn ở bên mẹ khi bà đang nằm viện sao?”.
Không khí trong nhà đặc quánh lại. Tôi biết nếu mình về, sẽ có lời ra tiếng vào. Có thể mối quan hệ với mẹ chồng sẽ rạn nứt. Nhưng năm nay, tôi không thể tiếp tục im lặng.
Tết này, dù có chuyện gì xảy ra, tôi cũng sẽ về. Có thể tôi chỉ ở vài ngày rồi quay lại. Có thể sau đó tôi phải đối diện với những ánh nhìn lạnh nhạt. Nhưng tôi không muốn sau này bản thân phải hối hận.
Nếu ở hoàn cảnh của tôi, bạn có lựa chọn như vậy không?
Ngân An
























0 nhận xét:
Post a Comment