Monday, February 16, 2026

70 tuổi tôi phải đón Tết một mình dù có 3 đứa con

Tôi năm nay tròn 70 tuổi. Cái tuổi “thất thập cổ lai hy”, sống được ngày nào hay ngày ấy. Mong mỏi lớn nhất của tôi không còn là tiền bạc hay danh vọng, mà chỉ là những bữa cơm có đủ mặt con cháu, những tiếng cười trong căn nhà cũ đã bạc màu theo năm tháng.

Vậy mà năm nay, tôi phải đón Tết một mình.

70 tuổi tôi phải đón Tết một mình dù có 3 đứa con - 1

Tôi buồn và cô đơn khi phải ăn Tết một mình (Ảnh: iStock).

Những ngày cận Tết, thời tiết thất thường khiến đôi chân đau khớp của tôi nhức buốt. Tôi vẫn chống gậy ra sân, chậm rãi quét từng chiếc lá khô rơi đầy lối đi. Cây đào tôi tự tay trồng từ hơn chục năm trước năm nay nở rất đẹp, hoa hồng phớt rung rinh trong gió lạnh.

Các con tôi đều đã thành đạt. Đứa làm giám đốc công ty, đứa định cư nước ngoài. Chúng nó bảo thương tôi nên thường xuyên gửi tiền về sửa sang nhà cửa, mua thuốc bổ, mua máy đo huyết áp. Nhưng chúng nó không hiểu rằng thứ tôi cần không phải là những con số trong tài khoản, mà là tiếng gọi “bố ơi” vang lên từ ngoài cổng.

Đầu tháng Chạp, tôi đã gọi điện cho từng đứa, hỏi lịch về quê. Đứa con trai cả nói năm nay gia đình bận việc ở nước ngoài, không về được. Con gái thứ bảo công ty thưởng Tết bằng chuyến nghỉ dưỡng ở biển, cả nhà tranh thủ đi cho các cháu biết đó biết đây. Đứa út thì nói năm nay muốn đổi không khí, thuê homestay trên núi để trải nghiệm.

Tôi không trách chúng nó, nhưng tim tôi thắt lại. Tôi đã chờ đợi cả năm chỉ để có vài ngày Tết sum họp, vậy mà cuối cùng thứ tôi nhận được chỉ là lời hứa “hết Tết chúng con về thăm bố sau”. Đã mấy năm rồi, có đứa nọ thì thiếu đứa kia, lâu rồi gia đình tôi không ăn Tết đầy đủ con cháu. Nhưng năm nay thì không ai về ăn Tết cùng tôi nữa.

Mấy ngày giáp Tết, tôi vẫn chuẩn bị như mọi năm. Tôi gói bánh chưng một mình. Tay run run, dây lạt buộc không còn chắc, tôi phải tháo ra buộc lại mấy lần. Tôi vẫn làm 6 chiếc bánh, dù biết mình không ăn hết. Tôi tự nhủ biết đâu đến phút cuối, các con đổi ý, bất ngờ về nhà.

Đêm 26 Tết, tôi ngồi canh nồi bánh chưng, lửa bập bùng hắt ánh sáng lên bức tường loang lổ. Mọi năm, mấy đứa cháu thức cùng tôi, vừa sưởi ấm vừa ríu rít hỏi chuyện ngày xưa. Năm nay, tôi chỉ nghe tiếng củi nổ lách tách và tiếng gió rít qua khe cửa. Tôi chợt nhận ra mình già thật rồi, già đến mức sợ cả sự im lặng.

Sáng 29, tôi mặc bộ quần áo mới mà con gái gửi về từ trước. Bộ quần áo vẫn còn mùi vải mới, nhưng tôi không thấy vui. Tôi bày mâm cơm cúng tổ tiên, đặt thêm bát đũa cho từng đứa con như thói quen. Nhìn mâm cơm đầy đặn mà căn nhà trống trải, tôi thấy cổ họng nghẹn lại.

Chiều xuống, tôi ngồi trước hiên, nhìn con đường làng. Những gia đình khác bắt đầu tụ tập, tiếng trẻ con chạy nhảy, tiếng gọi nhau í ới. Nhà bên cạnh còn mở nhạc xuân rộn ràng. Tôi quay vào nhà, đóng cửa lại, vì sợ tiếng vui của người ta khiến mình tủi thân.

Đúng lúc giao thừa, điện thoại reo. Các con gọi video từ những khu nghỉ dưỡng sang trọng nào đó. Phía sau chúng là ánh đèn lung linh, tiếng nhạc ồn ào, tiếng cười nói náo nhiệt. Chúng đồng thanh chúc tôi năm mới mạnh khỏe, hứa sẽ về thăm sớm. Tôi gượng cười, nói bố vẫn ổn, bố vui lắm. Tôi không muốn chúng nó thấy mắt mình đỏ hoe.

Khi màn hình tắt, căn nhà lại chìm vào im lặng. Tôi thắp nén hương trên bàn thờ vợ. Bà mất đã 10 năm, từ ngày bà đi, Tết nào tôi cũng cố gắng giữ nếp nhà để bà yên lòng. Tôi khẽ nói một mình rằng, năm nay các con bận, chắc bà hiểu.

Đêm giao thừa, tôi không ngủ được. Tôi mở tủ, lấy ra cuốn album cũ. Những bức ảnh Tết xưa vàng ố theo thời gian, vợ tôi cười hiền bên nồi bánh chưng, lũ trẻ chen chúc nhận lì xì, cả gia đình quây quần chụp ảnh trước hiên nhà. Tôi nhận ra đã từ rất lâu rồi, chúng tôi không còn chụp một tấm ảnh đủ mặt.

Mùng 1 Tết, tôi vẫn dậy sớm, pha ấm trà, bày khay mứt như thói quen. Buổi chiều, tôi ra nghĩa trang thăm vợ. Tôi kể cho bà nghe rằng năm nay các con không về, căn nhà rộng quá, tôi bắt đầu sợ những cái Tết sau nếu mình còn sống mà vẫn chỉ có một mình.

Ngày xưa, Tết là dịp mọi người quay về nơi bắt đầu. Còn bây giờ, ai cũng có những nơi khác để đi, những kế hoạch khác để vui.

Tôi bước vào nhà, nhìn cây đào vẫn nở rực rỡ giữa sân. Hoa vẫn đẹp như mọi năm, chỉ có người ngắm là cô độc.

Tôi ngồi xuống ghế, tự nhủ mình phải học cách quen với điều này. Có lẽ rồi sẽ đến một ngày, tôi không còn đủ sức quét sân, không còn đủ tỉnh táo để chờ đợi. Tôi chỉ mong trước khi điều đó xảy ra, các con một lần hiểu rằng với một người già, Tết là khoảnh khắc nghe tiếng bước chân quen thuộc trở về từ ngoài cổng.

Tôi khép cửa, thổi tắt ngọn đèn ngoài hiên. Căn nhà chìm vào bóng tối, yên lặng như thể chưa từng có những mùa xuân rộn ràng đi qua. Tôi ngồi đó thật lâu, lắng nghe nhịp tim già nua của mình, và lần đầu tiên trong đời, tôi sợ rằng mình sẽ không còn đủ thời gian để chờ một cái Tết đông đủ nữa.

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

0 nhận xét:

Post a Comment