Tôi năm nay 32 tuổi. Tôi đang làm văn phòng cho một công ty ở Hà Nội. Tôi và chồng kết hôn được 5 năm sau nhiều năm yêu đương, tìm hiểu kỹ càng.
Nhưng không hiểu sao khi về sống cùng nhau, vợ chồng thường xuyên khắc khẩu, cãi vã thậm chí vì những thứ không đâu làm cho không khí gia đình lúc nào cũng nặng nề. Đỉnh điểm là sau một lần xích mích, to tiếng anh đã có những lời xúc phạm khiến tôi không thể tha thứ nên chúng tôi đã ly hôn.
Sau khi ly hôn, tôi và con trai ra ngoài thuê nhà ở, anh ở lại ngôi nhà được bố mẹ cho mà chúng tôi từng sống trong suốt thời gian sống chung.
Chồng cũ chỉ muốn tôi làm tình nhân cuối tuần (Ảnh minh họa: Pexels).
Khi gia đình tan đàn xẻ nghé, anh vẫn rất có trách nhiệm trong việc chu cấp tiền nuôi con, đưa đón con đi học mỗi khi tôi bận và các ngày lễ hay tết, anh vẫn gửi quà cho mẹ con tôi.
Điều lạ lùng là từ khi không còn sống chung, chúng tôi lại… dễ chịu với nhau hơn. Mỗi lần gặp nhau vì con ốm, đi viện hay dự đám cưới bạn bè, chúng tôi không còn căng thẳng. Ngược lại, còn có thể trò chuyện thẳng thắn, chia sẻ mọi điều trong cuộc sống như những người bạn tri giao.
Rồi anh bắt đầu rủ tôi và con đi cà phê, đi ăn, đi xem phim. Anh nói muốn bù đắp cho con, muốn con có những kỷ niệm đủ đầy cả bố lẫn mẹ. Tôi thấy hợp lý nên đồng ý. Những buổi đi chơi ấy thật sự vui. Con tôi hớn hở khi có đủ cả bố và mẹ. Còn tôi, thú thật, cũng có những xao xuyến như thuở mới yêu.
Tôi nhận ra mình thấu hiểu anh hơn rất nhiều so với thời còn là vợ chồng. Anh cũng nói vẫn yêu tôi sâu đậm. Sau hơn một năm như vậy, anh ngỏ ý muốn quay lại và đề nghị tôi cùng con về nhà anh vào cuối tuần, thay vì chỉ gặp nhau bên ngoài.
Cuối tuần đầu tiên, anh trang hoàng nhà cửa, chuẩn bị phòng riêng cho con và phòng cho tôi với anh. Trong căn nhà từng là tổ ấm ấy, chúng tôi lại có những phút giây nồng nhiệt như chưa từng chia xa. Anh nói từ ngày ly hôn chưa từng có ai khác. Tôi cũng biết mình vẫn còn yêu anh.
Từ đó, cứ mỗi tối thứ 6, anh lại đến đón mẹ con tôi về nhà anh. Cuối tuần trôi qua trong cảm giác đủ đầy, hạnh phúc. Tôi đã bắt đầu mơ về một ngày chúng tôi tái hôn, một gia đình trọn vẹn được hàn gắn.
Nhưng đúng lúc hy vọng vừa nhen lên, anh dập tắt nó.
Anh nói chỉ muốn chúng tôi sống chung vào cuối tuần, cùng chăm con, còn mối quan hệ giữa tôi và anh “chỉ như tình nhân”. Anh không muốn ràng buộc, không muốn công khai việc đã ly hôn rồi vẫn qua lại, vì sợ điều tiếng. Những cuối tuần tôi và con ở đó, anh từ chối hết các cuộc hẹn với bạn bè, họ hàng để tránh bị phát hiện. Tôi chết lặng.
Tôi không biết anh đang muốn “thử” trước khi quyết định xa hơn, hay thực sự chỉ xem mẹ con tôi là khoảng trống để lấp đầy những ngày rảnh rỗi. Tôi thấy đau khi người đàn ông từng là chồng mình nói chỉ xem tôi là tình nhân.
Bố mẹ tôi phản đối kịch liệt khi biết chuyện. Họ nói một mối quan hệ đã đổ vỡ rất khó trọn vẹn trở lại. Nếu muốn đi bước nữa, tôi nên tìm một người khác để yêu và cưới đàng hoàng.
Tôi biết có những cặp vợ chồng tái hôn và sống hạnh phúc. Nhưng họ quay lại với nhau bằng sự cam kết rõ ràng. Còn tôi thì sao? Anh chỉ muốn tôi cuối tuần về làm vợ, còn ngày thường trở lại làm người dưng.
Tôi bắt đầu tự hỏi: Phải chăng vì anh chưa tìm được ai nên tôi chỉ là phương án tạm thời? Nếu một ngày anh gặp người khác và tuyên bố sẽ kết hôn, tôi sẽ ở đâu trong câu chuyện này? Không danh phận, không cam kết, tôi chỉ có thể sống trong nỗi lo lắng và chờ đợi.
Tôi vẫn yêu anh. Nhưng yêu mà phải bước đi trong bóng tối, không được thừa nhận, liệu có đáng không?
Tôi nên tiếp tục chờ đợi một lời hứa chưa bao giờ được nói ra, hay đủ dũng cảm để bước ra khỏi mối quan hệ này trước khi mình tổn thương thêm một lần nữa?
Nhiều lần khi hai mẹ con trở về căn nhà thuê quen thuộc sau tối cuối tuần bên nhà anh, tôi lại tự hỏi mình đang là gì trong cuộc đời anh? Là người phụ nữ anh yêu, hay chỉ là thói quen cũ khó bỏ? Là mẹ của con anh, hay là một lựa chọn an toàn khi anh chưa sẵn sàng mở lòng với ai khác?
Cảm giác mình đang tự hạ thấp giá trị của bản thân khiến tôi day dứt. Tôi đã từng là vợ anh, từng cùng anh vượt qua bao năm tháng. Vậy mà giờ đây, tôi phải chấp nhận vai trò “tình nhân” trong chính căn nhà mình từng gọi là tổ ấm.
Thỉnh thoảng nhớ lại câu hỏi của con: “Bao giờ mẹ dọn về ở hẳn với bố?”, tôi nghẹn lời. Tôi sợ một ngày nào đó, khi con đủ lớn để hiểu, con sẽ nhận ra rằng mối quan hệ của bố mẹ chỉ là những ngày sum họp tạm bợ. Và khi con càng lớn, mọi giải thích càng khó hơn giờ.
Tôi không còn trẻ để yêu bất chấp và chờ đợi trong mơ hồ. Ở tuổi này, tôi cần sự rõ ràng, cần một tương lai có thể nắm bắt được chứ không phải những cuối tuần hạnh phúc rồi lại trở về thực tại trống vắng.
Chẳng có người đàn ông nào khi yêu thật sự lại không dám cho người mình yêu một vị trí đường hoàng. Có lẽ người cần tỉnh táo lúc này chính là tôi!
Điều tôi cần không chỉ là tình yêu hay cảm xúc nhất thời mà là sự tôn trọng và một lời cam kết rõ ràng. Nhưng nếu anh không thể cho tôi điều đó, tôi có nên buông tay thêm một lần nữa trước khi quá muộn?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment