Thursday, February 19, 2026

Ly hôn vì vợ có con với tình cũ, năm nào cô ấy cũng tìm về xin tha thứ

Nếu có ai hỏi một người đàn ông đau nhất là gì, tôi sẽ trả lời không cần nghĩ: Bị phản bội. Nhưng cái đau của tôi không chỉ là cảm giác bị cắm sừng, mà còn là thứ hậu quả nhìn thấy mỗi ngày, sống sờ sờ trước mắt, khiến tôi không thể giả vờ như chưa từng có chuyện gì.

Tôi và vợ từng có một cuộc hôn nhân bình thường, không sóng gió gì lớn. Hai đứa con đầu ra đời, cuộc sống bận rộn nhưng ổn định. Tôi chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày gia đình mình tan vỡ theo cách cay đắng như vậy.

Mọi chuyện bắt đầu khi vợ tôi mang thai đứa thứ ba. Ngày vợ báo tin, đáng lẽ đó phải là niềm vui. Nhưng trong lòng tôi lại dấy lên một cảm giác lạ lùng, rất khó gọi tên. Thời điểm đó, tôi đi làm ăn xa gần nửa năm. Nhẩm tính lại lần gần gũi cuối cùng, tôi thấy mọi thứ… không khớp lắm với thai kỳ của vợ. 

Tôi không nói ra, chỉ mang theo sự nghi ngờ.

Đến khi thằng bé sinh ra, cảm giác ấy càng rõ rệt. Nó không có nét nào giống hai anh chị. Không phải vì tôi khó tính, mà là linh cảm của một người cha. Tôi lẳng lặng đi làm xét nghiệm.

Kết quả như một nhát dao cắm thẳng vào lòng: Thằng bé không phải con tôi.

Ly hôn vì vợ có con với tình cũ, năm nào cô ấy cũng tìm về xin tha thứ - 1

Ba cái Tết trôi qua kể từ ngày ly hôn mà tôi vẫn rất nặng lòng (Ảnh: AI)

Tôi không gào khóc. Nhưng sự bình tĩnh khi đó chính là lúc tôi đau nhất. Một thằng đàn ông bị cắm sừng đã là nỗi nhục nhưng đau hơn là hậu quả nằm đó, rõ ràng, không thể phủ nhận.

Cảm giác lúc cầm tờ giấy trên tay giống như ai đó đạp đổ cả cuộc đời mình. Không phải chỉ là bị phản bội, mà là bị lừa dối suốt một thời gian dài, để rồi phải đứng trước một sự thật không thể nuốt trôi.

Tôi đối chất. Vợ tôi khóc, thừa nhận đã qua lại với người yêu cũ trong lúc hai vợ chồng trục trặc. Nhưng với tôi, mọi lời giải thích lúc đó đều vô nghĩa. Một thằng đàn ông có thể chịu nghèo, chịu khổ, nhưng bị cắm sừng và phải nuôi con của người khác thì đó là giới hạn cuối cùng.

Tôi chọn ly hôn.

Không êm đềm, không kín đáo. Ngày đó tôi căm phẫn đến mức ai hỏi cũng nói thẳng lý do: Vợ có con với người đàn ông khác. Tôi không muốn che giấu, cũng không đủ bao dung để giữ thể diện cho cô ấy. Cuộc ly hôn của chúng tôi ồn ào, gay gắt, gần như xé toang mọi mối quan hệ.

Ly hôn vì vợ có con với tình cũ, năm nào cô ấy cũng tìm về xin tha thứ - 2

Vợ thừa nhận có con với người yêu cũ khiến cuộc hôn nhân của tôi tan vỡ (Ảnh minh hoạ: pexels).

 Chúng tôi chia con. Hai đứa chung chia đôi: Tôi nuôi con lớn, đứa nhỏ ở với mẹ. Còn cô ấy, một mình nuôi thêm đứa con thứ ba. Mọi thứ kết thúc trong sự lạnh lẽo. Nhưng đời không đơn giản như lúc ký vào tờ giấy ly hôn.

Năm nay là cái Tết thứ ba sau đổ vỡ. Năm nào cô ấy cũng đưa các con sang thăm ông bà nội. Vẫn cách nói chuyện quen thuộc, vẫn sự lễ phép với bố mẹ tôi. Thú thật, giữa cô ấy và bố mẹ tôi chưa từng có mâu thuẫn lớn, nên sau ly hôn họ vẫn giữ thái độ bình thường.

Lúc đứng ngoài sân, cô ấy nói nhỏ rằng vẫn mong tôi cho một cơ hội quay lại. Không khóc lóc, không van xin, chỉ là một câu nói rất nhẹ, nhưng đủ khiến tôi chững lại.

Tôi vẫn đứng đó, nhìn cảnh các con ríu rít.

Đứa con gái lớn của tôi lúc nào cũng ôm hai em rất chặt. Bọn trẻ không hiểu chuyện người lớn. Chúng chỉ thấy hai em ở với nhau, còn mình thì phải ở lại với bố.

Có lần con bé hỏi tôi rất khẽ: “Bao giờ con được ở cùng các em nhiều hơn hả bố?”. Tôi không trả lời được. Cảm giác bất lực ấy mới là thứ khiến tôi đau dai dẳng nhất. Không phải vì hận vợ, mà vì thấy con mình buồn. Nó không trách ai, nhưng ánh mắt lúc nhìn hai em rời đi khiến tim tôi như bị bóp nghẹt.

Sau đó, bố mẹ tôi cũng khuyên. Họ bảo chuyện đã qua rồi, dù sao cô ấy cũng là mẹ của hai đứa nhỏ, quay lại có khi gia đình lại trọn vẹn. Bạn bè tôi cũng nói tương tự: nếu sau này tôi lấy vợ mới, chưa chắc đã dễ dàng, còn phải đối mặt với những mối quan hệ phức tạp khác.

Tôi không nói gì, nhưng lòng thì dao động.

Không phải vì tôi quên được chuyện cũ, mà vì tôi nhận ra mình không còn giận dữ như trước nữa. Chỉ là, mỗi lần nghĩ đến việc quay lại, tôi lại nhớ tới tờ giấy xét nghiệm năm đó - thứ đã kết thúc tất cả.

Tôi tự hỏi, nếu ngày xưa chúng tôi ly hôn vì một lý do “bình thường” hơn, hoặc nếu lúc đó tôi không công khai chuyện cô ấy có con với người khác, có lẽ bây giờ mọi thứ đã dễ dàng hơn. Ít nhất là với tôi, và cả với cô ấy.

Nhưng cuộc đời không có chữ “giá như”.

Giờ đây tôi đứng giữa hai lựa chọn: quay lại để các con có đủ bố mẹ, hay tiếp tục sống một mình để giữ lại lòng tự trọng của mình. Cả hai con đường đều không sai, nhưng cũng chẳng con đường nào khiến tôi thấy nhẹ nhõm hoàn toàn.

Tết này, khi nhìn các con chạy qua chạy lại giữa hai nhà, tôi mới hiểu có những sai lầm không chỉ khiến hai người đau, mà còn kéo dài nỗi day dứt cho cả một gia đình.

Và tôi vẫn chưa biết, mình có đủ bao dung để bước qua chuyện cũ, hay sẽ chọn cách sống chung với nó suốt phần đời còn lại.

Minh Hải

(Phú Thọ)

0 nhận xét:

Post a Comment