Wednesday, April 1, 2026

Sau khi xem camera, tôi “nóng mặt” muốn bố chồng dọn về quê ngay lập tức

Sau kỳ nghỉ Tết vừa rồi, trong bữa cơm đầu năm, chồng tôi mời bố lên nhà tôi chơi một chuyến. Hai năm qua, kể từ khi mẹ đổ bệnh nằm một chỗ rồi qua đời, bố hầu như không rời nhà được nửa bước.

Anh muốn bố lên nhà mình một thời gian. Một là, anh muốn đưa ông đi kiểm tra sức khỏe tổng quát, hai là thay đổi không khí cho đỡ buồn. Bố chồng nghe xong, lúc đầu còn ngần ngại, sau rồi cũng đồng ý.

Bố chồng tôi năm nay 60 tuổi, hồi trẻ có làm công tác ở ủy ban xã, sau này về làm nông dân. Ông có vẻ ngoài trẻ trung, điển trai, hay bông đùa.

Sau khi xem camera, tôi “nóng mặt” muốn bố chồng dọn về quê ngay lập tức - 1
Tôi “nóng mặt” khi nhìn thấy cảnh bố chồng mình và cô giúp việc (Ảnh minh họa: iStock).

Hồi mẹ chồng còn sống, bà rất hay ghen chồng, cho rằng ông ra ngoài hay ghẹo bướm, trêu hoa, lả lơi, cợt nhả với đàn bà. Bố chồng không nhận, cho rằng ông chỉ nói vài câu bông đùa cho vui, bà lại cứ cho là thật. Chúng tôi là phận con cái, không biết thực hư thế nào, chỉ biết nghe không dám can thiệp.

Tuy nhiên, từ khi mẹ chồng bất ngờ bị tai biến, sau đó nằm một chỗ suốt 2 năm, bố chồng đã hết lòng chăm sóc bà. Ông hầu như không để con cái phải nghỉ việc dài ngày về chăm bà. Từ việc cơm nước, thuốc thang đến chăm lo vệ sinh cá nhân, ông đều làm được hết.

Có lần, nghe con đề nghị thuê một nữ giúp việc hỗ trợ chăm sóc bà, ông gạt đi: “Chồng không chăm nổi vợ còn để người ngoài chăm, còn ra thể thống gì”. Thú thật, nhìn bố chồng chăm sóc mẹ chồng, tôi rất xúc động.

Tôi biết, thời gian qua ông vất vả nhiều, cũng muốn mời ông lên thành phố nghỉ ngơi một thời gian nên trước đó đã bàn với chồng mình, luôn tiện đưa ông đi kiểm tra sức khỏe cho yên tâm.

Kể từ khi lấy chồng, chỉ những dịp lễ tết tôi mới về quê, nên có thể coi đây là thời gian tôi sống chung với bố chồng lâu nhất. Hơn một tháng ông ở chơi, tôi không thấy phiền hà gì. Tính ông xởi lởi, hay nói cười nên không khí trong nhà cũng vui.

Hằng ngày, vợ chồng tôi đi làm, hai con nhỏ đi học. Ông ở nhà thích ra ngoài dạo chơi thì ra, không thì ngồi xem ti vi, nghe nhạc.

Ở nhà còn có cô giúp việc chỉ kém ông 11 tuổi, cũng coi như là cùng thế hệ, có bè bạn chuyện trò. Cơm nước cho ông có cô giúp việc chuẩn bị chu đáo nên chẳng có gì lo lắng.

Chuyện sẽ chẳng có gì nếu như không phải một lần, tôi có việc tạt qua nhà lúc buổi trưa. Vừa vào tới nhà, tôi thấy cô giúp việc từ trong phòng ngủ chạy ra, áo quần xộc xệch, thái độ bối rối lạ lùng.

Lúc đầu tôi tưởng chị đang nghỉ trưa, biết tôi về nên vội dậy hỏi chuyện cơm nước. Nhưng sau đó, tôi lại nhìn thấy bố chồng lén từ phòng chị đi ra. Tôi giả vờ làm ngơ như không thấy, lấy đồ mình cần dùng rồi đi.

Sau khi đến cơ quan, tôi liền mở điện thoại xem camera ở nhà. Trong nhà tôi chỉ lắp camera ở phòng khách và phòng bếp từ đợt dịch Covid-19 để giám sát hai đứa nhỏ ở nhà. Lâu lắm rồi, chỉ thi thoảng có việc cần gọi cô giúp việc không được, tôi mới mở camera xem chị có trong nhà không, còn lại hầu như không mở ra xem làm gì.

Hôm nay mở ra xem lại lịch sử camera quay lại trong một tuần gần nhất, xem đến đâu, tôi nóng mặt đến đó. Hóa ra, mỗi khi chúng tôi rời khỏi nhà, bố chồng lại có những hành động sàm sỡ cô giúp việc một cách trắng trợn.

Lúc đầu, tôi thấy cô còn tìm cách tránh né những cái ôm, những đụng chạm, nhưng rồi khi bị ông lúc thì kéo, lúc thì đẩy vào trong phòng thì tôi thật sự không biết chuyện gì đã xảy ra trong đó mà mãi một lúc sau mới thấy 2 người đi ra khỏi phòng.

Giờ tôi mới nhớ, đã vài lần cô giúp việc hỏi tôi: “Bố chồng cháu ở đây chơi lâu thế, bao giờ thì ông về quê?”. Tôi không hiểu ý cô, còn vô tư bảo: “Ông thích ở đến bao giờ thì ở cô ạ, về quê giờ có một mình ông cũng buồn”. Giờ nghĩ lại, tôi mới nhận ra hình như cô ấy không thoải mái.

Tối đó, nhân lúc bố chồng và chồng xem ti vi ở phòng khách, tôi bảo cô giúp việc vào phòng riêng nói chuyện. Tôi hỏi thẳng không vòng vo khiến cô bối rối tái mặt, sau đó bật khóc.

Cô nói, ở nhà bố chồng tôi cứ buông lời tán tỉnh, cô cũng tránh rồi nhưng không tránh được. Tuổi trẻ cô sống với chồng, chịu đủ mọi tủi nhục vì bị bạo hành. Sau này, chồng cô mất sức lao động, các con lớn khôn lập gia đình, cô mới lên thành phố đi làm giúp việc gửi tiền về cho chồng tự trang trải cuộc sống. Có lẽ do thiếu thốn tình cảm lâu ngày, lại nghe những lời ngọt nhạt của bố chồng tôi nên đã khó lòng chống cự.

Cô xin lỗi tôi, nói cảm thấy rất xấu hổ. Dù gì thì cô cũng đang là phụ nữ có chồng. Cô cũng mong ôm sớm về quê chứ cô không muốn nghỉ việc vì cô đã quen giúp việc cho nhà tôi và được đối xử tốt.

Thú thật, tôi cũng chẳng biết nên làm thế nào. Tôi thuê cô giúp việc từ thời dịch Covid-19. Cô hiền lành, chăm chỉ, sạch sẽ, chưa từng khiến tôi không hài lòng điều gì. Nhưng việc cô ấy qua lại với bố chồng tôi ngay chính trong nhà tôi khiến tôi khó chịu.

Điều khiến tôi khó chịu hơn nữa chính là hành động của bố chồng khiến tôi có cái nhìn khác về ông. Dù gì mẹ chồng tôi cũng chỉ mới mất, mồ vừa kịp xanh cỏ, ông lại có những hành động thiếu đứng đắn ngay trong nhà con mình. Ở vị trí làm con thật khó mà chấp nhận.

Chuyện này, tôi không biết có nên nói với chồng mình hay không. Bởi tính anh rất nghiêm túc, lại thương mẹ. Hồi mẹ còn sống, mỗi lần mẹ anh “tố” chuyện bố trêu ghẹo phụ nữ bên ngoài, anh lại tỏ ra tức giận, to tiếng với bố. Dù giờ mẹ không còn, nhưng chuyện này cũng thật khó coi. Nói ra, có khi bố con lại bất hòa, căng thẳng với nhau.

Nhưng nếu không nói, tôi không có cách nào để bố chồng về quê. Trong khi tôi thấy bố chồng hình như rất thoải mái khi ở đây, chưa có ý định về. Nếu tôi nói ra, không khéo lại thành con dâu đuổi bố chồng thì to chuyện.

Trước tình huống này, tôi nên giải quyết làm sao cho ổn thỏa?

Ngân Hà (Hà Nội)

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

0 nhận xét:

Post a Comment