Từ nhỏ tôi vốn nhút nhát, ngại giao tiếp, bù lại học hành không đến nỗi nào. Cuộc sống của tôi chỉ gói gọn trong mối quan hệ với bố mẹ, chị gái, vài người bạn thân, và một số sở thích riêng.
Tôi không yêu ai, cũng chẳng bạn gái nào dành cho tôi tình cảm đặc biệt. Mặc dù cả chị và bạn tôi đều nói, ai số hưởng mới vớ được tôi. Bởi vì tôi hiền lành, tình cảm, thông minh, sống chu đáo và rất có trách nhiệm.
Người yêu nói đi du học về sẽ làm đám cưới với tôi (Ảnh minh hoạ: Sohu).
Tôi quen với bình lặng cho tới khi gặp cô bé lí lắc, thân thiện là Hà. Hà mang tới cho tôi một thế giới hoàn toàn mới mẻ. Trong khi tôi chỉ biết đến máy tính, công việc, khép kín như một kẻ cô độc thì Hà xinh đẹp như mộng, lại vui vẻ, hướng ngoại, nói cười thoải mái về bất cứ điều gì em thích.
Chúng tôi là hai mảng màu đối lập, thu hút nhau. Hà hay khen tôi giỏi, dễ thương và nói em may mắn vì quen được tôi. Tôi đắm chìm vào cảm giác yêu em và được em yêu, xác định đây chính là người tôi chọn để đi suốt cuộc đời.
Hà theo đuổi tôi trước, nhưng tôi lúc nào cũng lo sợ bị chia tay. Mỗi khi bị Hà giận, tôi đau lòng lắm. Có lần tôi đến đón Hà chậm vài phút, mặc dù đã gọi điện trước để nói lý do nhưng vẫn bị giận, tôi suy sụp tới mức đầu óc không tập trung làm được gì.
Tôi luôn là người chủ động hạ mình, xin lỗi bất chấp. Không được gặp Hà, tôi không chịu nổi. Tôi coi Hà là định mệnh, là người con gái duy nhất tôi yêu. Bất cứ ai nói điều không hay về Hà đều khiến tôi bực bội, sẵn sàng phản ứng bảo vệ em bằng mọi giá.
Giữa lúc tình yêu đang hồi nồng thắm thì Hà nói muốn đi du học. Hà muốn thành công, độc lập trong sự nghiệp, để tôi không phải xấu hổ khi cưới vợ nghèo, ở quê lên. Tôi tìm mọi cách thuyết phục Hà rằng tôi chưa bao giờ ngại giới thiệu Hà với xung quanh.
Tôi tự hào vì được yêu em, được lo cho em mọi thứ. Gia đình tôi khá giả, tôi lại là con út, không phải lo toan nhiều. Làm ra bao nhiêu tiền tôi đều chi dùng cho Hà và đưa bố mẹ cả. Bản thân tôi đủ kinh tế lo cho Hà tương lai đầy đủ, chỉ cần em ở bên tôi.
Nhưng Hà chê suy nghĩ của tôi ích kỉ. Yêu là khuyến khích nhau phát triển thay vì giữ chặt ở bên. Và em sẽ không yêu người không đủ bản lĩnh khiến em vị nể. Cuối cùng trời không chịu đất thì đất phải chịu trời, chúng tôi đi tới thỏa thuận:
Hà đồng ý cho tôi trả mọi khoản tiền lo cho em ăn học. Ngược lại, Hà phải hứa với tôi, học xong quay về cưới luôn lập tức. Tôi nói chuyện này với mẹ và nhờ mẹ rút tiền ở ngân hàng về lo cho Hà đi sớm.
Nhân tiện nói về số tiền. Nhiều năm đi làm tôi chẳng tiêu cho bản thân là mấy. Ngoài mua đồ tặng Hà, còn lại bao nhiêu tôi đưa cả cho mẹ. Nhưng mẹ nói không cần dùng tới và đi gửi tiết kiệm đợi ngày tôi lấy vợ.
Không ngờ tôi chỉ kịp trình bày vài câu kết quả đã bị mẹ mắng cho một trận. Bà la lối bảo tôi mở to mắt ra cho bớt u mê. Người ở cạnh tôi suốt đời, sẵn sàng hi sinh cho tôi chỉ có gia đình. Chẳng bạn gái nào đàng hoàng mà miệng nói yêu thương, lại bỏ đi nước ngoài học cả.
Mẹ mắng tôi dại gái, bao nuôi người yêu đi du học khác nào thả bong bóng lên trời? Nếu tôi kiên quyết giữ ý định, mẹ sẽ từ mặt. Nói thật, tôi không hiểu những người phụ nữ ở cạnh mình. Cả mẹ và người yêu, có ai thực sự thương tôi không?
Rõ ràng mẹ nói tiền này là của tôi, mẹ để đó tiết kiệm đợi tôi cưới vợ. Bây giờ chính là lúc tôi cần tiền để nuôi dưỡng tình yêu, chuẩn bị mang về cho mẹ một nàng dâu thì mẹ đòi từ mặt. Người yêu thì đòi bỏ đi.
Đầu óc tôi ngổn ngang, hỗn độn. Tôi không biết cách giải quyết sao cho ổn thỏa giữa tình cảm riêng và quan điểm của gia đình. Về góc độ cá nhân, tôi không đồng ý với mẹ. Thứ nhất đó là tiền của tôi, tôi đã lớn mẹ nên để cho tôi tự quyết.
Thứ hai, tiền này tôi dành cho người sẽ trở thành vợ tôi trong tương lai chứ không phải chơi bời phung phí, sao mẹ lại bắt tôi lựa chọn? Tôi mong chuyên gia và mọi người tư vấn giúp. Hi sinh cho người mình thương có gì sai mà mẹ tôi phản ứng tiêu cực, tổn thương như vậy?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment