Vợ chồng chúng tôi vừa chuyển đến căn hộ chung cư mới mua từ giữa năm ngoái sau 6 năm ở trọ bên ngoài. Số tiền mua căn hộ này, một ít là bố mẹ vợ cho, còn lại là do vợ chồng tôi tích góp và may mượn thêm từ anh em, bạn bè thân thiết.
Vốn dĩ, tôi không muốn cậy nhờ nhiều nhà vợ, sợ mang tiếng. Tôi đẹp trai, học hành đàng hoàng nhưng vẫn là xuất thân con nhà nông. Vợ tôi người gốc thành phố, gia đình giàu có. Cô ấy giỏi giang nhưng nhan sắc chỉ ở mức trung bình. Vậy nên nhiều người không tin tôi yêu vợ thật lòng, cho rằng tôi lấy cô ấy vì gia đình giàu có.
Sau khi cưới nhau, bố mẹ vợ muốn chúng tôi về ở chung, tôi không đồng ý. Vợ tôi cũng hiểu nỗi lòng chồng, đồng ý theo tôi ra ở trọ. Từ cuộc sống đủ đầy trong căn nhà tiện nghi, rộng rãi, lấy chồng rồi phải sống trong cảnh chật hẹp thiếu thốn nhưng cô ấy chưa từng phàn nàn. Tôi yêu vợ một thì nể vợ hai phần, tự hứa sẽ cố gắng để sớm mua nhà. Cuối cùng, ước mơ ấy cũng đã toại nguyện.
Tôi lo sợ mình sẽ yếu lòng mà sa ngã (Ảnh minh họa: Medium).
Đối diện căn hộ vợ chồng tôi ở là căn hộ của một chị gái độc thân. Hôm chúng tôi chuyển đến, chị ấy xông xáo xách hộ đồ, hỗ trợ việc này việc kia nhiệt tình hệt như người nhà. Chị ấy còn trông con giúp để chúng tôi sắp xếp đồ đạc suốt một ngày chủ nhật hôm đó.
Sau lần ấy, chị hàng xóm và vợ tôi trở nên thân thiết. Ngày nghỉ, họ cùng nhau đi chợ, buổi tối rảnh rỗi ngồi “tám chuyện” trên trời dưới bể. Có món gì ngon, vợ tôi cũng mang cho chị ấy.
Có lần, vợ nói với tôi: “Chị Vân đúng với câu hồng nhan bạc phận. Chị ấy xinh đẹp, sành điệu là thế, cũng biết kiếm tiền vậy mà dang dở 2 đời chồng rồi. Chị ấy nói đã quá chán ngán đàn ông, từ nay ở một mình, không thèm lấy chồng nữa”. Tôi nghe vậy cũng biết vậy, chuyện phụ nữ tâm sự với nhau cũng chẳng biết nên nói thế nào.
Công việc của vợ tôi thỉnh thoảng phải theo cấp trên đi công tác ngắn ngày. Mỗi lần vắng nhà, vợ tôi đều mang con gửi ông bà ngoại vì sợ tôi bận, đi sớm về muộn không kịp đưa đón, chăm sóc con.
Chuyến công tác đầu tiên sau khi chuyển đến nhà mới, vợ tôi đi từ trưa thì tối muộn chị hàng xóm gõ cửa. Tôi vừa hé cửa, chị ấy ùa vào như một cơn gió. Trên người là bộ đồ lụa mỏng. Tôi vừa thoáng nhìn đã thấy rõ không mặc nội y bên trong.
Thế nhưng, chị hàng xóm lại “hồn nhiên” như thể tôi không phải là đàn ông, vừa đặt đĩa trái cây xuống bàn vừa gọi vợ tôi. Tôi bảo cô ấy đi công tác từ trưa nay, 2 ngày nữa mới về. Chị ấy ngạc nhiên nói: “Thế à, sao không thấy cô ấy bảo gì nhỉ?”.
Chị ấy ngồi xuống, mời tôi ăn trái cây, rồi hỏi tôi: “Vợ con đi vắng, ở nhà một mình chú có buồn không?”. Tôi đùa: “Chả mấy khi vợ đi vắng, thoải mái thôi chứ có gì mà buồn. Chị ở một mình quanh năm suốt tháng mới buồn chứ. Sao không kiếm người về bầu bạn cho vui”.
Chị ấy nhìn tôi, giọng buồn bã kể về 2 cuộc hôn nhân đã qua rồi than thở số mình hẩm hiu toàn gặp đàn ông chẳng ra gì. Tôi nhìn đồng hồ, thấy đã 11h đêm. Chị ấy tinh ý nhìn theo rồi đứng dậy chào về.
Lúc đầu tôi vốn nghĩ, có lẽ chị ấy thân thiết với vợ tôi nên mới vô ý ăn mặc như vậy sang nhà. Nhưng rồi sau này, dần dần tôi nhận ra: Mỗi khi vợ tôi ở nhà, chị ấy sang chơi đều ăn mặc rất kín đáo. Nhưng hễ vợ tôi vắng nhà, chị ấy lại ăn mặc gợi cảm một cách dị thường như vậy sang nhờ cái nọ, cái kia.
Một lần, vợ tôi lại đi công tác. Tôi vừa định tắt đèn đi ngủ thì tiếng gõ cửa vang lên. Tôi đã định coi như không nghe, nhưng tiếng gõ cửa một lúc trở nên mạnh và dồn dập. Sợ mấy phòng bên cạnh để ý, tôi vội mở cửa. Chị hàng xóm nhìn tôi, giọng yếu ớt: “Hình như chị bị trúng gió, choáng váng xây xẩm hết mặt mày. Nhờ chú cạo gió giúp chị được không?”.
Tôi ái ngại nói: “Cái này có vẻ không tiện lắm. Chị cần mua thuốc gì, tôi ra ngoài mua giúp”. Nhưng chị ấy lại níu tay khiến tôi bất ngỡ ngã dúi vào người chị ấy.
Không biết do phản xạ hay cố tình, gương mặt chị ấy ghé sát vào tôi. Mùi nước hoa phảng phất ngọt ngào quyến rũ. Làn áo mỏng không mặc nội y áp sát khiến cơ thể tôi nóng bừng. Tôi như bị u mê đi trong chốc lát rồi bừng tỉnh.
Tôi đứng dậy, nói mình không biết cạo gió. Đêm hôm thế này, chị ở trong nhà tôi không tiện, nhỡ ai biết lại sinh hiểu lầm không hay. Chị ấy chậm rãi nhìn tôi, lí nhí nói xin lỗi cho rằng hôm nay chị thấy mệt mỏi và yếu đuối quá, tôi đừng bận lòng.
Kỳ lạ là, sau hôm đó, chị ấy vẫn tỏ ra bình thường như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chị ấy vẫn sang nhà, thân thiết trò chuyện với vợ tôi, bế ẵm dỗ dành con gái tôi. Và tôi thì bắt đầu để tâm đến chị ta từ việc hôm ấy chị ta ăn mặc như thế nào.
Mấy lần, tôi bảo vợ bớt qua lại thân thiết với chị hàng xóm. Vợ lại khó chịu nói tôi khó tính, sống là phải biết “bán anh em xa, mua láng giềng gần”. Vợ tôi khen chị hàng xóm hào phóng, cởi mở, tốt tính. Còn bảo vì chị ấy tốt quá mới hay bị đàn ông gạ gẫm, lợi dụng, lừa dối.
Tôi thầm nghĩ, chị ta không gạ gẫm người khác thì thôi, ai dám gạ gẫm chị ấy. Nhưng tôi không dám nói. Chuyện của tôi và chị hàng xóm, công bằng mà nói là chưa có gì. Nhưng nếu lộ ra thì rõ ràng “tình gian mà lý cũng gian”, ai mà tin được.
Nhưng nếu không nói, mỗi lần vợ tôi vắng nhà, nghe tiếng gõ cửa là tôi vừa hồi hộp vừa lo. Mà không thấy tiếng gõ cửa lại cảm thấy hụt hẫng. Chị ta xinh đẹp, quyến rũ hơn hẳn vợ tôi. Tôi cũng chỉ là đàn ông với những ham muốn thường tình. Tôi chỉ sợ, nếu chị ta cứ dùng chiêu “mưa dầm thấm lâu” thì biết đâu tôi sẽ có lần yếu lòng mà sa ngã.
Tôi đang do dự việc có nên nói thật với vợ việc chị hàng xóm đang tìm cách gạ gẫm tôi không? Vì tôi chưa hình dung nổi, nói ra sự thật ấy sẽ mang đến hậu quả thế nào?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment