Tôi 31 tuổi, làm chuyên viên truyền thông nội bộ cho một công ty thương mại ở TPHCM. Công việc của tôi là phụ trách bản tin tháng, tổ chức sự kiện nội bộ, viết thông cáo báo chí, lên kế hoạch các chương trình gắn kết nhân viên.
Tôi đã kết hôn được 5 năm, có 1 con. Chồng tôi là người hiền lành, chăm chỉ. Chúng tôi hẹn hò khoảng 2 năm rồi cưới. Tình cảm của tôi và chồng đã qua giai đoạn nồng nhiệt thời trẻ, đi vào ổn định nên tôi có những lúc cảm thấy tẻ nhạt.
Tại công ty, tôi có để ý một người đồng nghiệp. Anh ấy hơn tôi vài tuổi, đã có vợ và 2 con, làm phó phòng kinh doanh.
Ngày đầu về cơ quan, anh là người hướng dẫn tôi làm quen với công việc. Chúng tôi thường xuyên phải phối hợp với nhau: Tôi phụ trách nội dung truyền thông cho các chiến dịch bán hàng, còn anh cung cấp số liệu, câu chuyện thực tế từ đội nhân viên kinh doanh.
Tôi và anh đồng nghiệp lao vào mối quan hệ vụng trộm sau buổi họp mặt đầu xuân (Ảnh minh họa: Pinterest).
Không rõ từ lúc nào, tôi bắt đầu cảm nhận anh ấy có sự chú ý (dù khá mơ hồ) dành cho tôi. Những buổi họp kéo dài đến tối muộn, những lần chỉnh sửa bản thuyết trình sát giờ trình bày trước ban giám đốc... đã khiến chúng tôi tiếp xúc nhiều hơn.
Giữa những buổi họp, tôi bắt gặp ánh nhìn của anh. Ánh mắt đó không quá lộ liễu, nhưng đủ để tôi nhận ra có điều gì đó khác thường. Tôi không biết mình tự tưởng tượng hay thực sự anh cũng có cảm tình, nhưng tôi tin trực giác của mình không sai. Anh ấy có để ý đến tôi.
Dù vậy, mọi thứ giữa chúng tôi vẫn không có gì bất thường hơn, cho đến kỳ nghỉ Tết năm ngoái.
Những ngày Tết, tôi về quê chồng, quanh quẩn với bếp núc, họ hàng nhưng lại nghĩ đến anh nhiều hơn. Tôi tự hỏi anh đang làm gì, có vui không, có nhớ đến tôi không. Tôi cũng có phần không thoải mái về cảm giác đó, khi tôi là một người phụ nữ có chồng lại nhớ về một người đàn ông đã có gia đình.
Tôi đã cố tự nhủ đó chỉ là rung động thoáng qua. Nhưng càng cố quên, tôi càng nhận ra mình mong đến ngày đi làm trở lại.
Mùng 6 Tết, buổi họp mặt cơ quan diễn ra sôi nổi, vui vẻ. Khi tôi bước vào phòng họp, anh đã ở đó. Ánh mắt chúng tôi chạm nhau chỉ vài giây, nhưng tôi cảm thấy tim mình đập mạnh. Không ai nói gì, chỉ là một cái gật đầu chào xã giao. Nhưng tôi biết cả hai đều hiểu.
Chúng tôi ngồi cạnh nhau, nâng ly cùng nhau. Thi thoảng, khuỷu tay anh ấy vô tình chạm vào tay tôi. Tôi đã tự cười trong âm thầm, tâm trạng trở nên chộn rộn suốt buổi giao lưu đầu năm. Có phải anh ấy cũng mong gặp tôi không?
Sau buổi giao lưu, mọi người trong cơ quan rủ đi nhậu tân niên. Chúng tôi không ngồi gần nhau, nhưng tôi biết ánh mắt anh luôn hướng về tôi. Tàn tiệc, anh nhắn tin hỏi tôi đã về chưa. Tôi nói chưa. Anh bảo: “Ngồi lại nói chuyện chút không?”. Lý trí mách bảo tôi nên từ chối, nhưng tôi đã không làm thế.
Chúng tôi đến một quán pub nhỏ, uống rượu, nói chuyện rất nhiều. Về công việc, về áp lực gia đình, về cảm giác đôi khi thấy mình lạc lõng trong chính cuộc hôn nhân của mình. Những lời tâm sự ban đầu vô hại dần trở nên riêng tư. Rồi anh nắm tay tôi. Tôi đã không rút lại.
Tôi không biết chính xác khoảnh khắc nào tôi bước qua ranh giới. Chỉ biết rằng khi tỉnh táo lại, chúng tôi đã ở trong một căn phòng khách sạn gần đó.
Sáng hôm sau, tôi nhìn mình trong gương mà không nhận ra bản thân. Tôi đã trở thành người phụ nữ phản bội chồng mình. Tôi đã ngoại tình với đồng nghiệp.
Sau lần đi khách sạn đó, mối quan hệ giữa chúng tôi trở nên phức tạp. Ban đầu, chúng tôi bối rối, không ai nói gì về đêm hôm ấy. Có những ngày tôi tỏ ra lạnh nhạt, cố giữ khoảng cách vì cảm giác tội lỗi bủa vây. Lại có những hôm anh né tránh tôi trong phòng làm việc, như thể sợ ai đó phát hiện.
Nhưng chỉ cần vài ngày không gặp nhau, chúng tôi lại nhớ về nhau, chỉ cần một tin nhắn “Em đang làm gì?”, mọi khoảng cách giữa chúng tôi lại sụp đổ.
Chúng tôi không công khai, cũng không xác định rõ ràng. Không ai dám nói về tương lai. Chỉ là những cuộc gặp vội vàng, những ánh mắt giấu giếm, những lần dằn vặt, ghen tuông, rồi lại tìm đến nhau.
Về nhà, tôi nhìn chồng mà thấy mình tệ hại vì đã trở thành kẻ giả dối. Chồng vẫn tin tưởng tôi tuyệt đối. Sự tử tế của anh khiến tôi càng đau lòng, nhưng tôi không biết làm thế nào để sống lý trí hơn.
Tôi từng nghĩ mình kiểm soát được cảm xúc. Nhưng hóa ra, chỉ cần một chút thiếu thốn trong tâm hồn, một ánh nhìn đúng lúc, tôi có thể tự cho phép mình trượt dài.
Điều đáng sợ nhất không phải là một đêm sai lầm, mà là sự dây dưa sau đó. Khi cả hai đều biết không có tương lai, nhưng vẫn không đủ dứt khoát để dừng lại. Anh ấy và vợ con bề ngoài vẫn yên ấm, cũng như tôi và chồng, song mọi thứ bên trong tâm hồn tôi thực sự đổ nát.
Đến nay, câu chuyện đi khách sạn sau buổi tân niên ấy đã xảy ra 1 năm, nhưng tôi vẫn mắc kẹt vào tình cảnh "đi không nỡ, ở không đành".
Tôi đang đứng giữa hai bờ, một bên là gia đình ổn định nhưng nguội lạnh, một bên là cảm xúc mãnh liệt nhưng đầy rủi ro và tội lỗi. Tôi không biết mình đang yêu, hay chỉ đang tìm kiếm cảm giác được khao khát, được thấy mình có giá trị trong mắt người đàn ông khác.
Tôi biết mình sai, tôi sợ một ngày nào đó mọi chuyện vỡ lở, sợ làm tổn thương quá nhiều người. Nhưng tôi đang chưa thể dừng lại. Liệu tôi có nên chuyển công ty, hy vọng không gặp gỡ thì mọi chuyện ngoài luồng giữa tôi và anh đồng nghiệp sẽ chấm dứt triệt để?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment