Tôi năm nay 37 tuổi, vợ tôi vừa mới 34. Chúng tôi cưới nhau gần 10 năm, có 2 con trai đang học tiểu học.
Cuộc hôn nhân của chúng tôi cũng giống như hầu hết các cặp vợ chồng khác: Yêu nhau rồi kết hôn, cùng nhau làm ăn, vun vén gia đình, nuôi dạy con cái. Tình cảm nồng nhiệt thời mới cưới, theo tháng năm nhạt mờ dần bởi gắn với nhiều nỗi lo toan.
Tôi không còn lãng mạn, vợ cũng bớt đi những lời ngọt ngào. Nhưng về cơ bản, chúng tôi vẫn thương yêu nhau, cùng nhau chia sẻ những buồn vui và chuyện cơm áo đời thường.
Vợ tôi có một người chị gái. Ba năm trước, chị cô ấy qua đời vì tai nạn giao thông, bỏ lại 2 đứa con vẫn đang tuổi ăn tuổi học. Chị gái vắn số, gánh nặng trong một ngày bỗng đè lên đôi vai của người chồng hiền lành khiến ai cũng xót thương.
Tôi cũng như vợ mình, vừa thương anh sớm chịu cảnh góa vợ, vừa thương cháu nhỏ sớm chịu cảnh mồ côi. Vậy nên, giúp đỡ được gì cho cha con anh, dù là vật chất hay tinh thần, chúng tôi cũng đều sẵn lòng không nề hà hay tính toán.
Thấm thoắt, chị gái của vợ mất đã 3 năm. Trong khoảng thời gian ấy, dù 2 nhà ở 2 xã khác nhau, vợ tôi vẫn thường xuyên ghé thăm để lo cho các cháu. Chuyện cô ấy tranh thủ giờ nghỉ trưa hay ngày nghỉ tới nhà dọn dẹp, nấu cơm cho 2 cháu là chuyện bình thường.
Vài lần, tôi bảo với vợ: “Chị mất cũng mấy năm rồi, anh rể thì còn trẻ, trong nhà cũng cần có bàn tay phụ nữ chăm lo. Nếu có mối nào tốt thì nên khuyên anh ấy tái hôn để có người sẻ chia sớm tối”.
Mỗi lần tôi nói thế, vợ tôi đều khó chịu gạt đi: “Đàn ông các anh hay nhỉ, mộ vợ vừa mới xanh cỏ đã nghĩ tới chuyện tái hôn rồi. Không có đàn bà thì không sống được hay sao? Hay ho gì cảnh mẹ kế - con chồng. Riêng em, em không ủng hộ”.
Tôi trách vợ nghĩ như thế là ích kỷ, dù thương cháu mình cũng không thể ngăn anh rể tìm hạnh phúc mới. Vợ lại nói tôi “suy bụng ta ra bụng người”. Rằng nếu chẳng may cô ấy có mệnh hệ gì, chắc tôi chẳng thể đợi hết tang vợ mà đi cưới vợ mới. Tôi chỉ có ý tốt nhưng hễ nhắc đến chuyện này là chồng vợ lại cãi nhau.
Mùng 6 Tết vừa rồi, cơ quan tôi khai xuân sớm, sau đó đồng nghiệp sẽ lần lượt đến nhà nhau chúc mừng năm mới. Khi trên đường về nhà mình, tôi gọi vợ trước để chuẩn bị đón khách nhưng cô ấy nói có việc đi vắng không ở nhà. Tôi nghe vậy cũng không hỏi cô ấy đi đâu, bận việc gì.
Chiều đó, trong lúc ngồi chơi với con trai, con nói sáng nghe mẹ gọi điện cho bác Tùng, bảo bác đón mẹ. Con còn khoe mẹ mặc đồ đẹp lắm. Tôi tự hỏi, vợ tôi và anh rể có việc gì mà đi từ tận sáng đến chiều vẫn chưa về?
Tối đó, khi vợ đang trong nhà tắm, tôi quyết định lén xem điện thoại của vợ, điều mà trước đây tôi chưa từng làm. Trong danh sách cuộc gọi, tôi thấy vợ và anh rể có nhiều cuộc gọi đi, gọi đến.
Tôi vào Zalo, lướt qua cuộc trò chuyện, phát hiện ra vợ tôi đã nhắn tin cho anh rể từ tối qua để rủ anh ấy đi chùa đầu năm vào sáng hôm nay.
Đoạn tin nhắn cụ thể như thế này: "Sáng mai anh có đi chùa không, em đi cùng anh? Ngày mai chồng em không có nhà". "Như vậy có tiện không?", anh rể nhắn lại. "Em thay chị đi cùng anh đến chùa cầu bình an cho gia đình, có gì mà không tiện. Em vốn không thích đến chỗ đông người, nhưng có thể đi cùng anh", vợ tôi trả lời.
Đoạn tin nhắn đọc qua có vẻ bình thường, nhưng với một người hay suy nghĩ như tôi thì lại cảm thấy bất thường.
Vợ tôi hầu như không đi chùa vào đầu năm hay mỗi dịp lễ hội. Cô ấy nói sợ cảnh chen lấn đông đúc, sợ mùi khói nhang. Chị gái cô ấy thì ngược lại, khi còn sống rất siêng năng đi chùa. Dù chị ấy có rủ thế nào, vợ tôi cũng không đi.
Tôi nhớ lại, tối qua sau khi tôi bảo vợ sáng mai cơ quan khai xuân, thấy cô ấy ngồi cầm điện thoại bấm bấm. Hóa ra là cô ấy chủ động rủ anh rể đi chùa, còn giấu giếm tôi. Nếu chỉ là cùng nhau đi chùa cầu bình an, sao không rủ tôi đi cùng? Sao phải đợi hôm tôi vắng nhà lại rủ nhau đi?
Tối đó, tôi có hỏi vợ cả ngày đi đâu? Cô ấy nói đi chơi nhà bạn. Vợ đã cố giấu, tôi cũng không truy hỏi nữa. Nhưng điều đó khiến tôi suy nghĩ rất nhiều.
Tôi nhớ đến những lần vợ chồng cãi nhau chỉ vì tôi nhắc đến chuyện anh rể tái hôn. Những khi ấy, vợ tôi tức giận như thể người muốn tái hôn là tôi chứ không phải là anh rể của mình vậy. Dù là em, cô ấy cũng không có quyền can thiệp, huống hồ phải giận dữ như thế.
Xâu chuỗi lại nhiều việc, từ chuyện vợ tôi thỉnh thoảng đến nhà dọn dẹp, nấu nướng cho anh rể và các cháu, chăm sóc các cháu lúc ốm đau, lo lắng từng cái quần cái áo. Đến chuyện cô ấy phản đối khi tôi nhắc chuyện anh rể nên tái hôn cho có đôi có cặp, còn lén lút rủ nhau đi chùa. Mà có thật đi chùa hay đi đâu, có trời mới biết.
Tôi linh cảm hai người họ có gì đó không bình thường nhưng lại không có bằng chứng đủ thuyết phục để nói ra. Tất cả đều là do tôi tự nghĩ, tự suy đoán. Nhưng đàn ông và phụ nữ có nhiều dịp gặp gỡ, quan tâm, ắt hẳn có khả năng nảy sinh tình cảm. Có khi nào tôi đã bị “cắm sừng” lâu nay mà không biết?
Tôi có nên nói thẳng những hoài nghi trong lòng mình với vợ. Hay nên tìm gặp riêng anh rể nói chuyện với tư cách là hai người đàn ông để hóa giải mọi nghi ngờ?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
























0 nhận xét:
Post a Comment