Monday, February 23, 2026

Dù đã mang thai con của tôi, bạn gái vẫn không đả động gì đến đám cưới

Lần đầu gặp Phương, tôi đã rất thích dù biết em đã qua một đời chồng. Chồng em qua đời vì một cơn đột quỵ bất ngờ mấy năm trước khi họ còn đang trong tuần trăng mật. Nghe nói, nỗi đau này em đã rất khó khăn để vượt qua.

Sau khi chồng mất, bố mẹ Phương xin nhà chồng đón Phương về nhà để chăm sóc cô ấy trong giai đoạn khó khăn. Khi nỗi đau nguôi ngoai, bố mẹ chồng nhận Phương làm con gái, khuyên em hãy mạnh dạn mở lòng tái hôn khi gặp người phù hợp.

Phương là một cô gái xinh đẹp và mạnh mẽ. Tôi thích cá tính ấy nên đã không ngại hao tâm tổn sức để theo đuổi, chinh phục. Cuối cùng, em cũng đáp lại tấm chân tình của tôi.

Khi biết tôi muốn cưới một cô gái đã từng qua một đời chồng, mẹ tôi phản đối. Mẹ nói, mẹ không có thành kiến gì với Phương cả, nhưng kết hôn thì cần người phù hợp. Trong con mắt mẹ, tôi là một chàng trai nhiều ưu điểm và tốt nhất là trai chưa vợ thì nên lấy gái chưa chồng.

Dù đã mang thai con của tôi, bạn gái vẫn không đả động gì đến đám cưới - 1

Bạn gái không đồng ý cưới dù đã mang thai con của tôi (Ảnh minh họa: iStock).

Lần đầu đưa Phương về nhà, mẹ tôi nói với em: “Nếu con chưa từng kết hôn thì hai đứa đúng là trai tài gái sắc, một cặp trời sinh”. Nói xong, mẹ lắc đầu...

Cũng chỉ vì câu nói ấy mà Phương đề nghị chia tay. Cô ấy nói, nếu mẹ tôi đã không muốn đón nhận quá khứ của cô ấy thì tôi cũng không nên miễn cưỡng.

Nhưng đúng thời điểm chia tay thì Phương có thai. Cô ấy định giấu tôi nhưng mấy lần cố tình tìm gặp, cô ấy có biểu hiện thai nghén nên tôi đã truy hỏi và được xác nhận.

Tôi nói với Phương, định mệnh đã sắp đặt hai chúng tôi với nhau rồi, không xa nhau được đâu. Tôi sẽ bàn bạc với mẹ chọn ngày lành sang nhà em bàn chuyện đám cưới. Em nghe xong liền gật đầu.

Khi nghe tôi báo tin, mẹ không vui. Vậy nên mẹ cứ kiếm cớ, chần chừ sang nhà. Đến khi cái thai ở tháng thứ 5, bụng đã bắt đầu to lên, mẹ mới miễn cưỡng đi hỏi cưới Phương cho tôi vì thương máu mủ nhà mình.

Buổi nói chuyện hôm đó, nhà gái đón tiếp niềm nở, mẹ tôi cũng rất chân thành. Mẹ nói: “Vì đứa trẻ nên hôm nay chúng ta mới có duyên ngồi đây để kết tình thông gia. Nhà tôi có một đứa con trai, đúng ra lấy vợ sẽ tổ chức linh đình. Nhưng vì Phương đã lấy chồng một lần, hiện tại lại đang mang thai nên lần này đám cưới chỉ nên tổ chức đơn giản, lược bỏ bớt thủ tục tránh mệt mỏi. Nếu gia đình và cháu Phương đồng ý thì báo lại, chúng tôi sẽ đi xem ngày đẹp để làm lễ rước dâu”.

Thế nhưng, từ sau hôm đó, cả Phương và bố mẹ cô ấy đều không đả động gì về chuyện đám cưới. Cô ấy vẫn nhận sự quan tâm chăm sóc của tôi nhưng chuyện cưới không hề nhắc. Hỏi Phương thì em nói: “Để em suy nghĩ đã”. Hỏi bố mẹ cô ấy thì hai bác nói: “Chuyện này tùy ý Phương, 2 bác không can thiệp”. Trong khi đó, cái thai ngày một to lên và tôi thì vô cùng sốt ruột.

Cho đến khi nhìn cái bụng to "vượt mặt" của Phương thì tôi không hiểu nổi nữa. Rõ ràng Phương biết tôi yêu cô ấy và đứa bé trong bụng là con tôi. Mẹ tôi cũng đã sang thưa chuyện người lớn đàng hoàng, vậy mà cả nhà Phương lại không hề có trạng thái phản hồi gì cả.

Mẹ tôi thì sốt ruột muốn đón Phương về nhà vì cô ấy sắp sinh cháu đích tôn cho nhà tôi. Mẹ còn nói, giờ bụng cô ấy đã lớn rồi, sắp sinh rồi, nếu chưa muốn cưới thì cũng nên đăng ký kết hôn để đứa bé ra đời còn làm khai sinh cho cháu.

Tết vừa rồi, tôi đã to tiếng với Phương, hỏi lý do vì sao cô ấy không đả động tới chuyện cưới? Phương nhìn tôi, ánh mắt hờ hững: “Mẹ anh đến nhà em, câu trước nói em đã qua một đời chồng, câu sau cũng không quên nhắc việc em đã từng kết hôn. Em nghĩ kỹ rồi, cũng không muốn chỉ vì con có cha mà phải nhận một đám cưới "bố thí". Thôi thì, anh cứ coi như đứa bé này không phải con anh đi, đừng bận tâm nữa”.

Tôi thuật lại những lời Phương nói, mẹ nghe xong không kìm nổi tức giận. Mẹ nói, đàn bà con gái yêu đương dễ dãi để đến mức mang bầu, nhà trai không câu nệ chuyện cô ấy từng qua một đời chồng, sang nhà hỏi cưới cho là may, vậy mà còn cố tỏ vẻ “cành cao”. Hành động khó hiểu như vậy chỉ có một lý do: Đứa trẻ trong bụng cô ấy không phải con của tôi. Tốt nhất là đợi Phương sinh đứa trẻ xong, làm xét nghiệm ADN rồi tính tiếp.

Nghĩ đi nghĩ lại, tôi cũng thấy chỉ có lý do này là hợp lý. Làm gì có người mẹ nào lại muốn con mình vừa chào đời đã không có cha? Hơn nữa, tôi và Phương yêu nhau, không thể vì một vài lời nói không khéo của mẹ tôi mà cô ấy tuyệt tình đến như vậy...

Trong chuyện này có lẽ có uẩn khúc gì đó mà tôi chưa biết hết. Có phải tôi nên nghe lời mẹ, đợi Phương sinh xong rồi mới quyết định có nên nói tiếp chuyện đám cưới hay không? Tôi chỉ sợ mình im lặng quá lâu, muốn quay lại sẽ không còn đường nữa?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

0 nhận xét:

Post a Comment