Saturday, February 28, 2026

30 tuổi, tôi sống như phụ nữ mãn kinh vì chồng luôn từ chối thân mật

Tôi năm nay 30 tuổi, cái tuổi mà nhiều người phụ nữ đang tận hưởng hôn nhân viên mãn, con cái đủ đầy, đời sống vợ chồng cũng mặn nồng. Nhưng với tôi, điều khiến tôi stress nhất lại là một chuyện rất khó nói: Chồng tôi… không có nhu cầu gần gũi.

Tôi chưa bao giờ nghĩ có ngày mình lại rơi vào hoàn cảnh trớ trêu đến vậy: Một người phụ nữ đã kết hôn, sống chung với chồng mỗi ngày, nhưng lại phải chịu đựng cảm giác không thể thoả mãn.

Người ngoài nhìn vào, ai cũng nghĩ tôi may mắn. Chồng tôi hiền, không rượu chè, không cờ bạc, không ngoại tình. Anh đi làm rồi về nhà, ăn cơm, chơi với con. Một người đàn ông “lành tính” đến mức… không có gì để chê.

Tôi là một người phụ nữ có nhu cầu tình cảm khá cao. Trước khi lấy chồng, tôi từng nghĩ chuyện vợ chồng gần gũi là điều tự nhiên, là cách để giữ lửa hôn nhân. Ở cơ quan, nhiều chị em thỉnh thoảng vẫn rôm rả kể chuyện vợ chồng, có người còn than “chồng đòi nhiều quá”. Tôi chỉ cười trừ, không biết phải nói gì, vì câu chuyện của mình hoàn toàn ngược lại.

30 tuổi, tôi sống như phụ nữ mãn kinh vì chồng luôn từ chối thân mật - 1

Chồng tôi luôn từ chối thân mật, dù tôi làm mọi cách (Ảnh minh họa: iStock).

Chồng tôi… một tháng mới gần gũi vợ một lần, thậm chí có thời điểm còn ít hơn.

Sau khi tôi sinh con, tần suất gần gũi càng ít dần, vì theo anh nói con có rồi, chuyện chăn gối thi thoảng là được, không gấp gáp như lúc cần mang thai. Ban đầu, tôi nghĩ do tôi sinh xong, cơ thể chưa hồi phục, hoặc anh sợ tôi đau nên kiêng khem. Nhưng thời gian trôi qua, mọi thứ không khá lên mà còn tệ hơn.

Những lần hiếm hoi gần gũi cũng diễn ra rất nhanh chóng, như một nghĩa vụ.

Có những hôm tôi chủ động ôm anh, gợi ý nhẹ nhàng, nhưng anh chỉ cười trừ rồi quay đi: “Anh mệt lắm”. Có những đêm tôi thực sự có cảm xúc, nhưng quay sang thì chồng đã quay lưng, hoặc giả vờ ngủ. Bị từ chối 1 lần, 2 lần… rồi nhiều lần, tôi bắt đầu thấy tổn thương.

Tôi từng nghĩ chồng có vấn đề sức khỏe. Tôi khuyên anh đi khám và kết quả hoàn toàn bình thường. Bác sĩ nói anh không có bệnh lý gì.

Tôi bắt đầu tự trách bản thân. Có phải sau sinh tôi không còn hấp dẫn? Tôi cố gắng giảm cân, chăm sóc da, mua đồ đẹp, học cách “hâm nóng” tình cảm. Nhưng tất cả đều vô ích.

Có những đêm, tôi nằm cạnh chồng mà cảm thấy khoảng cách giữa hai người xa đến khó tin. Tôi thấy mình giống như một người phụ nữ đã bước qua tuổi 50, sống trong một cuộc hôn nhân chỉ còn nghĩa vụ, không còn sự kết nối.

Ban ngày, tôi vẫn là một người bình thường: Đi làm, cười nói, chăm con. Nhưng tối về, đối diện với sự lạnh nhạt của chồng, tôi lại thấy hụt hẫng đến nghẹn lòng.

Đã có lúc tôi nghi ngờ anh có người khác. Tôi lén kiểm tra điện thoại, thậm chí theo dõi anh, nhưng không phát hiện ra gì bất thường.

Điều đó không khiến tôi yên tâm, mà ngược lại, càng khiến tôi đau hơn. Vì nếu anh thay lòng, ít nhất tôi còn có lý do rõ ràng. Còn đây, anh không sai, chỉ là… không có nhu cầu gần gũi.

Có những đêm tôi thấy bức bối, phải tự mình giải toả, trong khi chồng trẻ nằm ngay cạnh.

Tôi tự hỏi, có bao nhiêu người phụ nữ giống tôi? Một người phụ nữ vẫn còn cảm xúc, vẫn khao khát được yêu thương, lại phải học cách sống như thể mình không còn nhu cầu. Tôi phải làm thế nào để chồng hiểu được nỗi lòng của người bạn đời?

Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.

0 nhận xét:

Post a Comment